Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 30: Gài lời
Ba tháng sau.
Tháng tư ở huyện Kỳ Viên, thời tiết vẫn còn mát mẻ. Việc buôn bán trong tiệm không còn nhộn nhịp như dịp Tết nữa, Hà Tiêu cũng chẳng bận bịu như trước.
Anh ngồi ở quầy thu ngân, ngón tay hết lần này đến lần khác mở khung trò chuyện với Hà Quất.
Mỗi lần nói chuyện đều là anh chủ động, còn Hà Quất thì hầu như chỉ trả lời được một hai câu.
Chỉ có lần Hà Tiêu chuyển thẳng năm mươi vạn cho Hà Quất, hôm ấy vì không muốn nhận số tiền đó nên cô mới chịu nói với anh vài câu.
Sau đó giữa hai người gần như không có thêm cuộc trò chuyện nào nữa.
Nghe thấy tiếng bước chân, Hà Tiêu lập tức tắt màn hình điện thoại, ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Dì Lâm đang bưng một bát canh bước vào.
"Là canh cá chú Chu nấu đấy, làm nhiều nên mang cho cháu một bát, đỡ phải nấu nướng."
Hà Tiêu vội đứng dậy đi đến, hai tay đón lấy bát canh: "Trước kia khi Hà Quất trông tiệm, dì Lâm chăm sóc cô ấy. Giờ cháu trông tiệm, dì lại chăm sóc cả cháu. Hai đứa cháu thật sự làm phiền nhà dì nhiều quá rồi."
"Ôi dào! Phiền gì mà phiền, là hàng xóm láng giềng với nhau, nấu thêm một bát canh thì có là gì đâu! Hơn nữa bình thường cháu còn hay cho hai đứa nhà dì ăn, còn mua bánh kem cho tụi nhỏ, tiền cháu bỏ ra còn nhiều hơn nhà dì đó chứ!"
Thấy Hà Tiêu bưng bát canh đến quầy thu ngân, dì Lâm bỗng vỗ tay đánh "đét" một cái: "Aiya, quên lấy bánh rồi! Cháu chờ chút, dì đi lấy!"
Vừa nói vừa vội vã chạy ra ngoài, sang tiệm ăn bên cạnh lấy bánh, rồi quay trở lại.
"Đây là bánh chú Chu làm đấy, cháu thử xem ngon không."
Dì Lâm vừa nói vừa đi, đưa túi bánh bọc giấy đặt lên quầy thu ngân: "Tiệm bên dì còn đang bận, cháu cứ từ từ ăn nhé, dì đi làm việc tiếp đây."
Hà Tiêu khẽ "ừ" một tiếng, "Nếu cần giúp gì, dì cứ nói với cháu một tiếng."
"Không cần không cần, bây giờ không phải dịp lễ tết gì, chẳng có bao nhiêu khách, không cần giúp đâu."
Tình hình buôn bán của hai tiệm cũng tương tự nhau, chỉ có dịp Tết, Quốc Khánh hay nghỉ lễ 1/5 là bán được, ngoài ra đều bình bình.
Thấy dì Lâm rời khỏi tiệm trái cây, Hà Tiêu cũng bắt đầu ăn.
Chẳng bao lâu sau, Lý Tham ôm theo đứa nhỏ đến.
Nhất Nhất mới hơn bốn tháng, vẫn bé tí, nằm trong lòng Lý Tham thì ngoan ngoãn không khóc không nháo, đang m*t ngón tay mình. Đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo lại, chẳng biết là đang nhìn gì.
Lý Tham đặt túi đồ mang theo lên quầy thu ngân: "Mẹ tôi mới nấu thịt bò kho, cố tình để dành phần cho cậu, bảo tôi đem tới lúc còn nóng."
Trước kia khi Hà Quất trông tiệm trái cây, là nhà dì Lâm và nhà Chử Tích thay nhau "cho ăn".
Giờ Hà Tiêu trông tiệm, lại đến lượt nhà dì Lâm và nhà Lý Tham tiếp tục "cho ăn".
Mở hộp cơm ra, mùi thơm xộc thẳng vào mũi, khiến người ta cồn cào ruột gan. Thịt bò kho đã được thái thành từng lát, Hà Tiêu gắp một miếng cho vào miệng nhai chậm rãi, ánh mắt không tự chủ được mà liếc nhìn đứa nhỏ trong lòng Lý Tham.
Anh thấy lạ: "Sao nó không khóc?"
"Xùy!"
Lý Tham thấy Hà Tiêu đúng là đáng bị ăn đòn.
Ai đời lại đi hỏi sao con nít không khóc chứ?!
Hiếm khi tóm được cơ hội dạy dỗ Hà Tiêu một trận, Lý Tham nghiêm mặt nói: "Nó ăn no uống đủ rồi, tã cũng mới thay xong, không khóc là chuyện đương nhiên! Hà Tiêu à, vì cậu chưa có con đấy, sau này có rồi thì sẽ hiểu con nít mà không khóc, đúng là tổ tiên phù hộ luôn đó!"
"Cái thằng nhóc này mà khóc lên, tôi thậm chí còn muốn quỳ xuống xin nó đừng khóc nữa, gọi nó là ba cũng được luôn!"
Chờ đến khi anh có con à?
Hà Tiêu chỉ cảm thấy chuyện đó xa xôi mịt mù.
Buổi trưa trong tiệm không có khách, Lý Tham ôm Nhất Nhất ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: "Cậu định sao đây? Cứ ngồi chờ mãi thế này à?"
Hà Tiêu biết ann ta đang hỏi về chuyện của Hà Quất.
"Chỉ có thể đợi thôi, đâu còn cách nào khác."
Nhưng nghĩ một chút, lại nói: "Có khi mấy ngày nữa cô ấy sẽ về. Sinh nhật bà ngoại, mấy năm trước năm nào cô ấy cũng về cả."
Việc ở lại huyện Kỳ Viên có một cái lợi duy nhất, chính là vào những ngày đặc biệt, có thể "chặn" được Hà Quất.
Ví dụ như sinh nhật ông bà ngoại, hay giỗ ba mẹ.
Vào những ngày đặc biệt như vậy, xác suất Hà Quất trở về là rất cao.
"Nếu lỡ cô ấy không về thì sao?" Lý Tham hỏi.
Hà Tiêu khẽ cười, làm ra vẻ nhẹ nhàng: "Không về thì thôi, tôi cũng không làm gì được. Chẳng lẽ ép cô ấy về chắc?"
Huống hồ, vốn dĩ Hà Quất là đang cố tránh mặt anh.
Anh mà ép cô quay về, kiểu gì cũng phản tác dụng.
Lời vừa nói xong đã ứng nghiệm. Hà Tiêu vốn cho rằng sinh nhật bà ngoại, Hà Quất chắc chắn sẽ về.
Ai ngờ ngay ngày trước sinh nhật, anh đặc biệt nhắn tin hỏi Hà Quất khi nào quay lại, vậy mà cô lại nói không về.
Ngay cả sinh nhật bà ngoại mà cũng không về, thật sự nằm ngoài dự đoán.
Chẳng lẽ công việc bận quá?
Hà Tiêu thấy khó hiểu, nhưng cũng không truy hỏi thêm.
Hôm sau vẫn mở tiệm buôn bán như thường lệ. Hơn chín giờ sáng, một chiếc Bentley màu trắng dừng lại trước cửa hàng trái cây.
Một bóng dáng quen thuộc bước xuống xe, là dì nhỏ của Hà Quất, Trần Hướng Thanh.
Dì ấy mang giày cao gót, bước thẳng vào tiệm trái cây, vừa thấy Hà Tiêu liền hồ hởi không khách khí: "Hà Tiêu, giúp dì khiêng mấy thùng trái cây ra cốp xe với, dì còn phải vội đến khách sạn nữa."
Hà Tiêu vừa thấy dì liền sững người hai giây, trong đầu lập tức nghĩ đến Hà Quất.
Dì nhỏ còn về được, sao Hà Quất lại không?
Chẳng lẽ vì dì là bà chủ nên mới dễ quay về, còn Hà Quất làm kế toán nên không thể xin nghỉ?
Mặc dù trong lòng đầy ắp oán trách vì Hà Quất không về, nhưng rõ ràng là chuyện nào ra chuyện nấy, Hà Tiêu vẫn tiến lên giúp dì chuyển mấy thùng trái cây ra cốp xe.
Trần Hướng Thanh lấy từ túi xách ra hai nghìn tệ, đưa thẳng tới trước mặt Hà Tiêu.
Hà Tiêu vội nói: "Người nhà cả mà, cháu không nhận tiền đâu. Sau này nếu thiếu gì dì cứ gọi cháu, cháu mang sang, không cần tự lái xe tới."
"Không nhận tiền là không được, dì đưa hai nghìn, đưa dư thì tính phần của cháu, thiếu thì cháu bù vô."
Hà Tiêu đang định từ chối thì nghe Trần Hướng Thanh nói: "Mau cầm lấy, không thì dì giận đấy."
"Cháu lấy hai trăm thôi." Hà Tiêu rút ra hai tờ.
Nhưng ngay lập tức bị Trần Hướng Thanh túm lấy cổ tay, nhét lại tiền vào tay anh, rồi quay người bước vòng ra chỗ ghế lái.
Sau đó hạ kính xe, lấy từ trong xe ra một cái hộp, đưa qua cửa sổ phụ.
"Trong đây là vòng tay, lát nữa cháu đưa lại cho Hà Quất giúp dì."
"Cháu đưa cho Hà Quất á?" Giọng Hà Tiêu vô thức nhấn mạnh vào chữ "cháu".
Hà Quất chẳng phải đang làm kế toán cùng với dì ở Tây Hoài à?
Vòng tay này lẽ ra phải là dì tự đưa cho Hà Quất mới đúng chứ?
Sao lại nhờ anh?
"Đúng rồi, không phải mấy hôm nay nó đi chơi sao? Dì chỉ về để mừng sinh nhật người lớn thôi, mai là phải đi rồi, chờ nó về không kịp. Cháu đưa giúp là được."
Trần Hướng Thanh nói rất nghiêm túc, hoàn toàn không giống như đang đùa.
Hà Tiêu lập tức cảm thấy có gì đó sai sai: "Cô ấy nói với dì là đi chơi à?"
Vừa hỏi, tay đã đưa ra nhận lấy cái hộp.
"Phải đó, nói là mấy hôm trước đi chơi, sinh nhật bà ngoại không kịp về, bảo đợi ít hôm nữa quay lại sẽ bù riêng cho người lớn một buổi sinh nhật khác. Dù sao bà cũng không để ý, nên dì chẳng hỏi thêm. Không biết là đi đâu, nhưng có vẻ chơi vui lắm... Giờ chỉ cần nó vui là được, sao cũng được cả."
Trần Hướng Thanh liếc đồng hồ trên cổ tay, rồi vội vàng khởi động xe: "Hà Tiêu, dì đi trước đây nhé, có việc thì gọi cho dì."
Hà Tiêu mỉm cười gật đầu: "Vâng, dì nhỏ đi cẩn thận."
Trần Hướng Thanh vẫy tay với anh một cái, sau đó lái xe đi mất.
Chỉ còn lại mình Hà Tiêu đứng tại chỗ nhìn chiếc xe dần khuất xa, rồi mới quay lại vào trong tiệm, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nói là đến Tây Hoài làm kế toán cho dì, cái đồ lừa đảo này, đến nói dối cũng học được rồi à!"
Thậm chí còn giấu anh lâu đến vậy!
Anh thật sự đã xem thường Hà Quất rồi.
Đang định gọi điện hỏi cho rõ ràng, nhưng nghĩ lại người này chỉ sợ một cú điện thoại thôi cũng đủ dọa cho biến mất, thậm chí còn có thể tìm chỗ khác mà trốn tiếp.
Hà Tiêu thu lại điện thoại, ngồi xuống quầy thu ngân, trầm ngâm suy nghĩ.
Vài phút sau, ánh mắt anh dừng lại trên màn hình điện thoại.
Mở khóa, vào WeChat, tìm đến khung trò chuyện với Hà Quất, gõ:Có phải em gửi nhầm đơn hàng nào không
Tối qua anh nhận được bưu kiện ở bưu điện, số điện thoại và tên người nhận đều là của em. May mà ông chủ quen biết nên đưa cho anh giữ lại.
Cần anh gửi trả lại không? Hay em gửi anh địa chỉ, anh gửi qua cho em
Có vẻ lúc đó Hà Quất không bận, gần như trả lời ngay lập tức:
Chị không mua gì cả, cũng không gửi nhầm đâu.
Hà Tiêu cũng làm ra vẻ chẳng hiểu chuyện gì, gõ tiếp:Sao lại có bưu kiện của em được nhỉHay là món gì đó em đặt kiểu đặt trước, giờ mới giao đến?
Hà Quất: Chị chưa bao giờ mua mấy món đặt trước cả.
Hà Quất rõ ràng đang rảnh, lập tức bắt máy.
Cô vừa mở miệng đã nói ngay: "Chị thật sự không mua gì hết, chắc là ai đó mua tặng chị thôi. Em cứ mở ra xem đi."
Cô nói nhanh, gấp gáp, nhưng vẫn không thể che hết được âm thanh vọng lại trong điện thoại.
Giống như là tiếng đàn ông nói chuyện.
Lông mày Hà Tiêu khẽ nhíu lại, giả vờ lo lắng hỏi: "Bên em có tiếng gì thế"
"Ống nước nhà chị bị hỏng nên gọi người đến sửa. Hai người thợ đang làm."
Giọng Hà Quất mang theo chút mệt mỏi: "Cúp nước cúp điện, không biết khi nào mới xong. Điện thoại sắp hết pin rồi, chị cúp máy đây."
Ngay khi Hà Quất sắp cúp, Hà Tiêu vội hỏi: "Em vẫn chưa ăn sáng à?"
"Chưa."
"Em hạ độ sáng màn hình xuống thấp nhất để tiết kiệm pin nhé. Rồi ra ngoài tìm chỗ nào còn nước mà rửa mặt, ăn sáng đi, anh giúp em trông nhà."
"Em trông kiểu gì được?" Hà Quất không hiểu.
Đâu có ở cùng một nơi, trông kiểu gì chứ?
Hà Tiêu nghĩ ra ngay: "Gọi video đi. Em để điện thoại ở nhà, còn em ra ngoài ăn sáng, rửa mặt. Anh có thể nhìn xem hai người thợ làm thế nào, anh cũng biết chút về ống nước, có thể hỏi giúp."
"Em có biết mấy chuyện đó đâu, ở nhà vừa đói vừa chẳng đi vệ sinh được nữa."
Quả thật đã bị anh nói trúng tim đen.
Nhà cúp nước cúp điện, sao mà đi vệ sinh được chứ?
Hà Quất vốn cũng đang muốn ra ngoài đi vệ sinh, nghe vậy liền gật đầu: "Được rồi, chị đi nhanh thôi, để điện thoại ở phòng khách nhé."
"Bọn họ sửa ở đâu?"
"Trong bếp."
"Thế thì để trong bếp đi, anh vừa hay có thể hỏi thử họ về chuyện ống nước."
Hà Quất ngập ngừng vài giây, Hà Tiêu liền đoán được cô đang lo nghĩ gì, bèn nói thẳng: "Em cứ để điện thoại trong bếp, anh chỉ hỏi chút thôi, đảm bảo không để họ cảm thấy anh đang giám sát."
Nghe vậy, Hà Quất liền đi về phía bếp.
"Bật video đi đã, đợi kết nối rồi hẵng đặt điện thoại trong bếp."
Hà Tiêu nói xong thì cúp máy, chưa đến hai giây, cuộc gọi video đã đến.
Ngay khoảnh khắc kết nối, anh nhìn thấy gương mặt đã bao lâu không gặp, khóe môi bất giác cong lên: "Lấy giá đỡ điện thoại để trong bếp đi."
Hà Quất làm theo, tìm giá đỡ, đặt điện thoại ở góc bếp, vừa vặn có thể nhìn thấy hai người thợ.
Cô hơi ngại ngùng nói: "Ngại quá, tôi phải ra ngoài một chút, nếu có việc gì thì nói với anh ấy, anh ấy biết chút chuyện này."
Hai người thợ lập tức đáp: "Được rồi cô ạ."
Hà Quất không dám chần chừ thêm, cầm đồ rửa mặt vội vàng xuống lầu.
Trong nhà giờ chỉ còn hai người thợ và cuộc gọi video vẫn đang mở.
Giọng anh thản nhiên hỏi: "Khu này chắc cũ rồi nhỉ? Ống nước chắc đều xuống cấp hết rồi?"
Người thợ lớn tuổi trả lời: "Đúng rồi, khu này chắc hai chục năm rồi đó. Năm ngoái mấy tòa khác cũng hỏng ống, năm nay họp nhau lại, quyết định tranh thủ mùa xuân đổi hết. Ống ngoài tường và dưới đất đều mục, mấy hôm nay bọn tôi đang thay cho họ đây."
Khu nhà Hà Quất ở đúng là khu cũ hai mươi năm.
Hai người thợ cũng chẳng mặc đồng phục, chỉ là áo thun sẫm màu bình thường.
Người thợ lớn tuổi nói chuyện có chút giọng địa phương, nhưng không rõ lắm.
Thu thập được ít thông tin hữu ích, Hà Tiêu tạm thời vẫn chưa xác định được họ đến từ đâu.
Anh giả bộ trò chuyện: "Ống nước hư phải sửa sớm, để lâu dễ rò nước, đến lúc đó hư luôn sàn nhà thì tốn kém lắm."
Vừa dứt lời, người thợ lớn tuổi liền đáp: "Cậu nói đúng, mấy chuyện này phải thay sớm, để muộn là không chỉ hư ống nước đâu."
"Các anh có hợp đồng với ban quản lý khu không?" Hà Tiêu thăm dò.
"Không hẳn, bọn tôi chỉ mở tiệm gần đây thôi. Tiệm kim khí, cũng biết sửa ống nước. Điện có vấn đề cũng gọi bọn tôi tới."
"Mở tiệm gần đây à? Tiệm tên gì? Biết đâu sau này chỗ tôi cũng cần sửa."
Hà Tiêu vừa nói vừa lấy bút giấy trên quầy, chuẩn bị ghi chép.
"Tiệm Kim Khí Lão Trương."
Hà Tiêu nhanh tay ghi lại, rồi tiếp tục hỏi: "Tiệm này tôi chưa nghe bao giờ, đi sao cho dễ vậy?"
"Ngay bên cạnh khu Xuyên Nguyên Cư ấy, ra khỏi cổng đi về phía nam, có con đường nhỏ, tiệm Kim Khí Lão Trương ở bên đường phía nam. Nếu cậu không tìm được thì cứ bảo tài xế chở đến trường Trung học số Một, tiệm tôi nằm ngay sau trường."
Hà Tiêu ghi chép lại kỹ lưỡng, lại ngẩng đầu nhìn hai người trong video: "Được, sau này có việc tôi sẽ tìm hai anh."
Anh cố tình ngáp dài, mở hộp trái cây cắt sẵn bên cạnh.
Mấy miếng dưa vàng nhỏ đưa vào miệng, nói chuyện không rõ lắm, càng tỏ vẻ tự nhiên hơn, như chỉ thuận miệng hỏi: "Khu Xuyên Nguyên Cư này mấy tòa khác cũng thay ống nước rồi à?"
"Chưa hết đâu, tòa một và hai xong rồi, giờ đến tòa ba. Ống ngoài thay rồi, còn trong nhà thì phải gõ cửa từng hộ kiểm tra, chỗ nào hỏng thì thay. Tầng ba ổn, còn tầng bốn nhà cô này thì ống hơi có vấn đề, giờ đổi đi cho sau này đỡ rò rỉ."
Khu Xuyên Nguyên Cư. Tòa ba, tầng bốn. Gần đó có trường Trung học số Một.
Động tác nhai của Hà Tiêu chậm lại.
Thoát khỏi giao diện video, anh mở phần tìm kiếm, gõ "Xuyên Nguyên Cư".
Tuy cả nước có vài khu trùng tên, nhưng đủ điều kiện như vậy thì không nhiều.
Khu cũ hơn hai mươi năm, gần trường Trung học số Một.
Anh lần lượt loại trừ, cho đến khi tra ra ở thành phố Tụng Khánh có một khu Xuyên Nguyên Cư, lại đặc biệt mở bản đồ xem, xác nhận gần đó quả thật có một trường Trung học số Một.
Xác định rồi.
Hà Quất đang ở đó.
Khi phóng to bản đồ, anh còn thấy cả "Tiệm Kim Khí Lão Trương".
Không sai được nữa.
Thành phố Tụng Khánh, khu Xuyên Nguyên Cư, tòa ba, tầng bốn.
Hà Quất đang sống ở đây!
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 30: Gài lời
10.0/10 từ 49 lượt.
