Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 21: Khe hở
"Nhưng mà chị... chị thật sự coi em là em trai ruột."
Hà Quất phản bác mà chẳng có chút khí thế nào, cuối cùng lại nói thêm một câu: "Hơn nữa chuyện tiền nong tính toán rõ ràng cũng là chuyện tốt."
Dưới ánh đèn đường, cô cúi đầu bước đi, phía sau gáy lộ ra một đoạn da trắng mịn.
Ánh sáng vàng mờ nhạt rơi trên người cô, Hà Tiêu nhìn chằm chằm vào sau gáy cô, ánh mắt u trầm. Gió lạnh thổi tới, cô co rụt cổ lại, cả người chui tọt vào trong áo lông vũ.
Hà Tiêu thu lại ánh nhìn, im lặng mấy giây, khẽ cười thấp, phun ra hai chữ: "Đồ lừa đảo."
"Chị nói thật đấy!"
Hà Quất quay đầu nhìn anh, nói rất nghiêm túc: "Chị thật lòng coi em là em trai."
Hà Tiêu hình như không muốn nói thêm với cô nữa, sải bước đi thẳng về phía khu nhà. Hà Quất đành phải vội vàng đuổi theo, nhưng chân anh dài, bước nào cũng to, cô gần như phải chạy lúp xúp mới theo kịp.
"Hà Tiêu, làm chị em vậy là tốt lắm rồi! Thật đấy!"
"......"
Cô đúng là biết cách khiến người ta phát điên, càng không cho nói thì lại càng nói mãi không dứt.
Hà Tiêu vẫn im lặng, không biết từ lúc nào hai người đã về tới dưới khu nhà, anh một bước hai bậc leo thẳng lên cầu thang. Hà Quất đi theo sau anh, nhìn đôi chân dài đó, lại nhìn chân mình, thức thời mà đi từng bậc một.
Lúc cửa nhà được mở ra, Hà Quất vừa mới lên đến tầng hai.
Chậm rãi bước đến tầng ba, trong nhà vẫn chưa bật đèn, cô tiện tay đóng cửa lại, tay còn lại đưa về phía tủ giày vì công tắc đèn ở chỗ đó.
Nhưng còn chưa chạm được vào công tắc, cổ tay đã bị người ta nắm chặt. Bàn tay to kéo tay cô vòng ra sau lưng, ôm lấy eo anh.
Cánh cửa đóng lại, ổ khóa vang lên một tiếng "cạch" giòn tan.
Hà Tiêu ép cô lên cửa, trong phòng tối đen như mực, Hà Quất không nhìn rõ vẻ mặt anh, chỉ cảm thấy hơi thở phả xuống cực kỳ nóng rực, cả người anh toát ra hơi thở vô cùng nguy hiểm.
Hà Quất mím chặt môi không nói, lòng bàn tay chống trên ngực anh, sợ anh lại làm càn.
Hai người đều im lặng, nhưng Hà Quất vẫn cảm giác được Hà Tiêu đang dần dần tiến lại gần, trực giác mách bảo cô rằng Hà Tiêu muốn hôn cô.
Cô choáng váng cả đầu, lắp bắp nói: "Hà Tiêu, em... em chắn đường chị rồi, có thể... có thể nhường chút không?"
Có thể đem "chặn tường" nói thành "chắn đường", chắc cũng chỉ có mỗi cô thôi.
Trong bóng tối, cổ họng Hà Tiêu bật ra tiếng cười trầm thấp: "Nếu tôi nói không thì sao?"
Sự bất an trong lòng Hà Quất lập tức phóng đại, nhỏ giọng cảnh cáo: "Em đừng quá đáng quá."
"Nếu chỉ hơi quá đáng một chút thì có được không?"
Câu này hỏi đến mức Hà Quất ngây ra.
Còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy có gì đó mềm mềm áp lên trán mình, anh chỉ hôn nhẹ lên trán cô, như lông vũ khẽ lướt qua.
"Không trêu em nữa, đổi thuốc cho tôi rồi về phòng nghỉ đi."
Bàn tay to áp lên má cô, ngón cái nhẹ nhàng xoa lên gò má, rất chậm, rất nhẹ, như đang nâng niu báu vật: "Mai không phải dậy sớm, ngủ một giấc cho ngon. Chiều nếu không quá lạnh thì tranh thủ ra ngoài với Chử Tích dạo phố, mua mấy bộ quần áo."
Hà Quất chớp chớp mắt hơi bất ngờ, nhưng lại như bị gì đó điều khiển, khẽ "ừ" một tiếng.
Ngay sau đó, bàn tay to kia che lên mắt cô, Hà Tiêu bật đèn trong phòng lên. Cô xuyên qua kẽ hở giữa các ngón tay nhìn thấy mắt anh.
Hình như có một tầng hơi nước mờ mờ, lấp lánh long lanh, đáy mắt lại không che giấu được nụ cười, ánh mắt sáng ngời như một chú cún ngoan ngoãn.
Hình như từ sau khi Hà Tiêu trở về, đây là lần đầu tiên cô nhìn kỹ vào mắt anh như vậy.
Nhưng lại là qua khe hở mà nhìn.
...
Tới lúc giúp Hà Tiêu thay thuốc xong, Hà Quất nằm trên giường vẫn còn nghĩ mãi, làm sao mà anh lại có một đôi mắt đẹp đến thế?
Không ngoài dự đoán, cô lại mất ngủ, bắt đầu suy nghĩ miên man.
Nghĩ đến mối quan hệ giữa hai người, nghĩ đến nụ hôn cực kỳ quá đáng kia của Hà Tiêu, nghĩ đến nụ hôn trán "chỉ hơi quá đáng một chút", nghĩ đến mấy chuyện tiền nong, và cả đôi mắt của anh nữa.
Mọi thứ lộn xộn trong đầu rối tung như mớ chỉ, không sao gỡ ra được, cũng chẳng nghĩ ra được cách giải quyết nào tốt.
Đến tận hai giờ sáng mà cô vẫn chưa ngủ được, nhưng ngoài phòng ngủ lại vang lên tiếng cửa phòng Hà Tiêu mở ra.
Cô nghe thấy tiếng bước chân anh đi ra, hình như là ra phòng khách nấu nước nóng, sau đó là vài tiếng sột soạt lục đục. Cô đoán không ra Hà Tiêu đang làm gì, chỉ biết anh vẫn còn đang ở phòng khách.
Là khát nước à?
Hơn mười phút trôi qua vẫn chưa nghe thấy tiếng bước chân anh quay về phòng. Hà Quất ngược lại bắt đầu thấy buồn ngủ, mơ mơ màng màng thiếp đi lúc nào không hay.
Có lẽ là mấy hôm nay mệt quá, cô ngủ một mạch tới tận mười giờ sáng hôm sau. Vừa tỉnh dậy đã với lấy điện thoại, thấy có tin nhắn của dì gửi tới, vội vàng mở ra xem.
Dì: Quýt ơi, năm nay con tính khi nào về quê ăn Tết? Nếu về sớm thì dì tiện thể đưa con đi luôn.
Hà Quất cũng muốn về nhà ông bà sớm, vừa có thể ở bên hai cụ nhiều hơn, vừa có thể tránh mặt Hà Tiêu. Nhưng khổ nỗi Hà Tiêu còn đang bị thương, không thể tự mình bôi thuốc được. Nghĩ tới nghĩ lui, Hà Quất đành phải nhắn lại: Chắc tới chiều 30 mới đi được, lúc đó con tự đi, dì không cần đón đâu ạ.
Dì: Ừ, chờ con về, dì có chuyện muốn nói với con.
Hà Quất cũng không hỏi chuyện gì, chỉ nhắn lại một chữ: Dạ
......
Sắp đến Tết, trên phố đặc biệt náo nhiệt, khắp các ngõ lớn ngõ nhỏ đều chật ních người, đâu đâu cũng có quầy hàng nhỏ. Hà Quất hẹn với Chử Tích đi dạo phố, hai người gặp nhau ở điểm hẹn, tiện mua chút đồ ăn gần đó lót dạ, ăn no rồi có sức liền thẳng tiến tới mấy trung tâm thương mại ở khu Nam, lên lầu xuống lầu bắt đầu mua sắm quần áo giày dép, thấy cái nào hợp là mua luôn.
Không chỉ mua cho mình, Hà Quất còn mua cho Hà Tiêu hai bộ quần áo, đi ngang qua tiệm đồ ngủ lại ghé vào chọn cho anh hai bộ đồ ngủ. Lúc vô tình đi ngang tiệm len, Hà Quất đứng ở cửa do dự hai giây rồi đi vào.
Cô chọn hai cuộn len màu lam khói, tính tiền.
"Câu định đan khăn cho ai vậy? Đừng nói là cho Hà Tiêu nha?" Chử Tích cười đầy vẻ hóng hớt, giọng điệu trêu chọc.
Hà Quất thẳng thắn thừa nhận: "Ừ, cho Hà Tiêu. Mấy hôm trước đã nói muốn tớ đan cho một cái khăn quàng rồi, nói tận hai lần lận, tớ không muốn nghe cậu ấy nói lần thứ ba đâu."
"Chậc chậc chậc! Tớ thấy cậu bị Hà Tiêu ăn gọn rồi!"
"Chỉ là đan khăn thôi mà. Chị gái đan khăn cho em trai cũng đâu có gì lạ đúng không?" Nhưng câu này Hà Quất nói rõ ràng là chẳng có tí khí thế nào.
"Không lạ, nhưng cũng lạ."
Chử Tích vô tình liếc nhìn đống đồ mình xách, trong đó có một món là mua cho em trai cô ấy: "Dù sao thì tớ cũng không đời nào đan khăn cho thằng em tớ đâu. Thằng nhóc đó ở chỗ tớ không được đãi ngộ như vậy đâu, không bị tớ đánh là tổ tiên nhà nó phù hộ rồi."
Hai người đứng thang cuốn xuống lầu, Hà Quất đứng phía sau, nhìn bóng lưng Chử Tích, đột nhiên nhớ đến hai đứa trẻ nhà dì Lâm.
Cô nhỏ giọng hỏi: "Hồi nhỏ cậu có hay đánh nhau với em trai không?"
"Bọn tớ đâu gọi là đánh nhau, là nó bị tớ đánh ấy."
Chử Tích bước xuống thang máy trước, quay đầu lại hỏi Hà Quất: "Cậu với Hà Tiêu hồi nhỏ có đánh nhau không?"
Hà Quất khẽ lắc đầu.
Ra khỏi thang cuốn, hai người cùng đi ra cửa trung tâm thương mại. Vừa bước ra, một trận gió thổi qua, lạnh đến mức mặt cả hai người đều tê rát. Dù sao thì đồ cũng đã mua đủ rồi, cả hai liền dứt khoát bắt xe về.
Chử Tích cũng theo về nhà Hà Quất.
Vừa vào cửa liền ngửi thấy mùi bánh ngọt mới nướng, Chử Tích vội vàng đặt đồ xuống chạy vào bếp, nhưng chẳng thấy món gì cả.
Hà Quất đặt đống đồ mua về ở phòng khách, vừa ngẩng đầu đã thấy trên bàn có hộp bánh quy socola mỏng đã nướng xong, cô liền gọi với vào bếp: "Đồ ăn ở ngoài này nè."
Nghe vậy, Chử Tích vội đi ra, thấy hộp bánh đặt trên bàn phòng khách, cố ý thở dài: "Thằng em tớ mà được nửa như Hà Tiêu thôi, tớ cũng không nỡ đánh nó rồi."
"Không phải em trai nào cũng tên là Hà Tiêu."
Hai người ngồi trên sofa cùng ăn bánh quy do Hà Tiêu tranh thủ buổi trưa về làm.
Vô tình cúi đầu, Hà Quất thấy dưới gầm bàn có đặt một lọ thuốc nhỏ. Cô rõ ràng nhớ là trước đó không có lọ thuốc này, sao lại tự nhiên xuất hiện vậy?
Cầm hộp thuốc lên mới phát hiện là ibuprofen.
Trong nhà có thuốc này thì cũng bình thường, nhưng trong thùng rác lại có bao bì thuốc ibuprofen bị bóc, rõ ràng là vừa mới mua về.
Hà Quất lập tức nhớ đến chuyện Hà Tiêu nửa đêm dậy nấu nước.
Là dậy để uống thuốc sao?
...
Giữ Chử Tích ở lại ăn cơm tối xong, Hà Quất mới đến cửa hàng trái cây.
Lúc đó đã hơn tám giờ tối, bên ngoài lạnh bất ngờ, như sắp có tuyết rơi, âm u và lạnh thấu xương. Trên đường gần như không có ai, cửa hàng trái cây lúc này cũng không có khách. Khi cô đến, Hà Tiêu vừa cho hai nhân viên về.
Trời lạnh, anh cũng định đóng cửa sớm để về nhà.
Vừa ngẩng đầu đã thấy Hà Quất tới.
"Lạnh thế này, sao em lại ra ngoài?"
Hà Tiêu bước lên, hai tay đang đút trong túi liền rút ra áp lên tai cô, đôi tai bị lạnh đỏ bừng, nhiệt độ hệt như nước sông mùa đông.
"Ngày mai có tuyết đấy, đừng ra ngoài nữa, ở nhà nghỉ ngơi đi."
Hà Quất gỡ tay anh ra, bước vào cửa hàng: "Em bị sốt à? Hay đau đầu? Hay là vết thương đau?"
Hà Tiêu như đã đoán được cô định hỏi gì: "Không sao cả, chỉ là mua thuốc dự phòng thôi."
Nghe anh nói vậy, Hà Quất không biểu lộ gì, như thể đã tin rồi.
Cửa hàng đóng cửa sớm, hai người vẫn như mọi lần cùng nhau về nhà. Hà Quất đã cố tình để dành cơm tối cho anh, còn để trong nồi giữ ấm. Thấy Hà Tiêu ngồi xuống ăn, cô mới nhấc chân đi về phía phòng khách.
Cho đến khi Hà Tiêu ăn xong, rửa chén rồi sang phòng khách, liền thấy trên bàn đặt một chiếc nhiệt kế.
Hà Quất không nhìn anh, chỉ chăm chú xem Shin – cậu bé bút chì trên TV, nhưng câu nói lại hướng về phía anh: "Đo nhiệt độ đi."
Hà Tiêu cất nhiệt kế: "Đổi thuốc trước đã."
Anh cởi áo khoác, chỉ còn lại chiếc áo len đen, kéo áo lên rồi vén gọn, ngồi xuống sofa, khuỷu tay chống lên đầu gối, quay lưng về phía cô.
Hà Quất vẫn như tối qua giúp anh bôi thuốc.
Anh nghiêng đầu, từ khóe mắt có thể thấy rõ vẻ mặt chăm chú của cô khi bôi thuốc cho anh: "Tối qua too bị sốt, dậy uống viên ibuprofen. Không nghiêm trọng lắm. Tôi cũng hỏi bác sĩ rồi, người ta nói là bình thường."
Anh chủ động nói ra nhưng Hà Quất lại không tin: "Em chắc là em sốt từ đêm qua sao?"
Cái lọ thuốc này trước đây chưa từng thấy trong nhà, nhưng bao bì lại nằm trong thùng rác. Vậy hoặc là mua trước khi về tối qua, hoặc là sáng nay mới mua.
Nhưng chỉ có một khả năng không đúng, đó là sốt giữa đêm mà lại "tình cờ" có sẵn thuốc.
"Tối qua ở cửa hàng tôi đã thấy hơi khó chịu rồi."
Hà Tiêu cũng thẳng thắn thừa nhận, còn cười cười: "Giờ ổn rồi, không tin thì sờ thử đi."
Anh đưa trán lại gần, Hà Quất cũng giơ tay ra, lòng bàn tay áp lên trán anh, lại sờ sang trán mình.
Nhiệt độ không chênh lệch bao nhiêu, ít nhất là không phải sốt cao.
"Nếu nửa đêm em còn khó chịu thì nhớ gọi chị nhé. Mà nghiêm trọng thì phải tới bệnh viện luôn." Hà Quất không yên tâm dặn một câu.
Hà Tiêu cười gật đầu: "Ok, tối ngủ tôi không khóa cửa, nếu em không yên tâm thì cứ sang sờ thử xem tôi có sốt không. Nhưng đừng trách tôi không nhắc trước, em mà vào phòng tôi, tôi không chắc mình có kiểm soát được đâu."
Lại cái kiểu nói đó nữa!
Lần trước nói câu này, anh đã hôn cô.
Lần này Hà Quất đã có kinh nghiệm: "Chị không sang phòng em đâu."
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 21: Khe hở
10.0/10 từ 49 lượt.
