Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 22: Mùi giấm


Sáng hôm sau Hà Quất tỉnh dậy thì đã hơn chín giờ.


Cô vội vàng rời giường, rửa mặt thay đồ, xuống dưới khu nhà mua chút đồ ăn sáng, định chạy thẳng đến cửa hàng trái cây.


Không ngờ vừa quay đầu liền thấy một bóng dáng quen thuộc, Chu Nguyên.


Anh ta còn đang cầm một cái túi, bên trong là hai quyển sách tài liệu. Nhìn thấy Hà Quất, anh ta mỉm cười gật đầu với cô, bước tới: "Trùng hợp ghê, lại gặp em ở đây."


"Đúng là trùng hợp thật."


Gặp ngay trước cổng khu nhà cô, xung quanh cũng chẳng có hiệu sách nào, Hà Quất chẳng tin là "trùng hợp thật". Nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên, vừa đi vừa nói: "Tôi còn phải qua cửa hàng trái cây, đi trước đây."


"Ờ... được."


Chu Nguyên đáp lại, vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt lộ chút do dự, nhưng vẫn dõi theo bóng lưng Hà Quất. Thấy cô sắp băng qua đường, anh ta vội bước nhanh lên theo: "Quýt, anh muốn nói chuyện với em một lát. Mình tìm chỗ nào ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được không?"


Nói chuyện...


Dạo gần đây thật sự nghe mấy chữ này hơi bị nhiều.


Hà Quất đoán được anh ta muốn nói gì, khẽ cười một tiếng ẩn giấu vài phần châm chọc: "Có gì thì cứ nói đi."


"Thật ra lần xem mắt đó không phải ý của anh, anh thật sự không muốn đi xem mắt. Nếu em không tin, anh có thể bảo mẹ anh đến giải thích với em. Chuyện đó là hiểu lầm thôi, em có thể cho anh một cơ hội nữa không?"


Vừa nói vừa giơ tay lên thề: "Anh đảm bảo sẽ không có lần sau nữa!"


Quả nhiên là vì chuyện đó mà tới!


Hà Quất im lặng khiến Chu Nguyên tưởng mình còn cơ hội, bèn tranh thủ nói tiếp: "Thật ra chuyện hôm đó chủ yếu vẫn là vì em không chịu đính hôn, nên mẹ anh mới hiểu lầm là em muốn chia tay. Nếu như tụi mình đính hôn sớm hơn thì đã chẳng có chuyện gì rồi đúng không?"


Nghe xong tự nhiên lại thành ra lỗi của Hà Quất.


Trời thì lạnh, tay cầm đồ ăn sáng cũng sắp đông cứng luôn, nhưng toàn thân lại vì tức mà nóng ran, mặt cô tối sầm lại, giọng cũng lạnh đi mấy độ: "Ý anh là tất cả là lỗi của tôi? Là tôi bắt anh đi xem mắt với người khác à?"


Thấy cô giận rồi, Chu Nguyên cuống lên giải thích lắp bắp: "Không không không, anh không có ý đó, ý anh là nếu tụi mình đính hôn sớm thì đã không có mấy chuyện rắc rối này. Đây là hiểu lầm thôi, giữa tụi mình đâu có mâu thuẫn gì."


Anh ta vừa cười vừa dò hỏi đầy nghiêm túc: "Hay là... mình bàn chuyện đính hôn nhé?"


Chưa làm lành mà đã đòi bàn chuyện đính hôn.


Hà Quất thật sự không biết đầu óc anh ta bị đứt dây nào, hay là cố tình giả ngu.



"Thầy Chu, tôi chưa từng có ý định quay lại với anh. Tôi cũng không thấy hai chúng ta hợp nhau. Còn chuyện đính hôn lại càng không thể."


Vừa nghĩ đến mấy chuyện từng trải qua với Chu Nguyên, sắc mặt Hà Quất càng khó coi. Nhưng vẫn tốt bụng nhắc nhở: "Thầy Chu lần sau yêu ai, nhớ đừng đi đón người ta bằng xe máy điện trong ngày mưa nhé. Đi taxi còn hơn, ít ra sẽ không để người ta ướt sũng."


Nói xong thì chẳng buồn nói thêm câu nào nữa, vội bước nhanh về phía cửa hàng trái cây.


Trời bắt đầu lất phất tuyết, cô rụt cổ lại, bước nhanh hơn. Còn Chu Nguyên thì vẫn bám sát phía sau.


"Nếu em không thích thì anh đổi là được chứ gì? Hay là anh mua xe hơi, sau này đón em bằng ô tô, vậy thì sẽ không bị ướt nữa."


Một câu này của anh ta khiến tim Hà Quất khựng lại một nhịp.


Phản ứng đầu tiên bật ra trong đầu cô là không cần, Hà Tiêu mua xe rồi.


Câu này vừa lướt qua trong đầu, Hà Quất giật mình, đột ngột dừng chân lại.


Dù không nói rõ được câu đó có gì sai, nhưng cô vẫn cảm thấy kỳ kỳ.


Chu Nguyên vừa vặn đuổi kịp, tưởng mình lại có hy vọng, mỉm cười nói: "Em thích kiểu xe nào? Hôm nào mình đi xem thử nhé, chọn một chiếc em thích."


Hết chịu nổi rồi!


Hà Quất nghiêm mặt: "Thầy Chu, tôi đã nói rất rõ rồi, tôi không thể quay lại với anh."


Thật sự không muốn tiếp tục bị Chu Nguyên quấn lấy nữa, Hà Quất dứt lời liền tăng tốc bước về phía cửa hàng.


Vốn khoảng cách cũng không xa, cãi nhau vài câu là đã đến con đường trước cửa hàng trái cây.


Ngẩng đầu lên liền thấy Tiền Nghênh đang đứng trước sạp hoa quả, Hà Tiêu mặt lạnh tanh đứng cầm túi cho cô ấy, Tiền Nghênh đang chọn hoa quả bỏ vào túi, môi tô son đỏ khẽ mấp máy như đang nói gì đó.


Nhưng Hà Tiêu đứng đối diện dường như chẳng nghe thấy cô ấy nói gì, chỉ quay đầu sang nhìn Hà Quất và người đàn ông đang đi phía sau cô.


Vẻ mặt anh như cười như không, nhìn đến mức khiến Hà Quất cảm thấy chột dạ.


Cô cụp mắt xuống coi như không thấy gì, vòng qua Hà Tiêu đi vào cửa hàng.


Chu Nguyên định theo vào thì bị Hà Tiêu chắn trước cửa.


"Thầy Chu muốn mua trái cây gì nào?"


Hà Tiêu cười như không cười hỏi: "Nho xanh? Táo xanh? Mận xanh?"


Một câu hỏi làm cả trong lẫn ngoài tiệm đều yên tĩnh lại.



Hà Quất: "......"


Tiền Nghênh cũng ngẩng đầu, nhìn qua Hà Tiêu và Chu Nguyên, có vẻ hơi nghi hoặc.


Sao lại nói toàn là trái cây màu xanh? Cố tình hả?


"Tôi có chuyện muốn tìm Hà Quất." Chu Nguyên vẫn chưa nhận ra ẩn ý trong lời Hà Tiêu, chỉ mải nghĩ chuyện nói chuyện hòa giải với Hà Quất.


Hà Tiêu thản nhiên nói: "Có chuyện gì thì nói với tôi."


Anh quay đầu lại, nhìn theo bóng lưng Hà Quất: "Chuyện của Quýt, tôi đều biết cả."


Chữ Quýt vừa nói ra, sống lưng Hà Quất bỗng chốc căng cứng.


Anh... Anh dám gọi cô là Quýt trước mặt bao nhiêu người như vậy?


Tiền Nghênh hình như cũng nhận ra có điều bất thường, ánh mắt qua lại giữa Hà Tiêu và bóng lưng Hà Quất mấy lần.


Hai người này chẳng lẽ là...


Nhưng Chu Nguyên lại chẳng phát hiện ra gì, vẫn tiếp tục: "Chuyện giữa tôi với Quýt, cậu không quyết được. Tôi muốn nói chuyện đàng hoàng với cô ấy về chuyện quay lại."


Lúc này Hà Quất đang đứng trước cửa phòng nghỉ quay người lại, bực bội nhìn về phía cửa, cố đè nén ngọn lửa trong ngực, không vui nói: "Còn nói cái gì mà nói? Tôi nói bao nhiêu lần rồi hả? Không quay lại! Không quay lại! Không quay lại! Thầy Chu không hiểu tiếng người sao?"


Bị từ chối thẳng thừng như thế, rốt cuộc Chu Nguyên cũng hiểu ra Hà Quất thật sự không muốn quay lại với anh ta.


Anh ta đứng tại chỗ lúng túng, nhưng vẫn cố chấp cong khóe môi, cúi đầu, chậm rãi xoay người rời đi.


Hà Quất nhìn bóng lưng anh ta, trong lòng nhất thời vừa bực vừa tự trách.


Đứng trước mặt bao nhiêu người, lẽ ra nên để cho anh ta chút thể diện, dẫu sao chuyện giữa họ, Chu Nguyên cũng là người bị dính bẫy.


Nhìn anh ta đi xa rồi, Hà Quất cũng quay vào phòng nghỉ.


Không khí tụt xuống điểm đóng băng, có chút gượng gạo, Tiền Nghênh cười cười nói: "Lấy từng này hoa quả là được rồi."


Hà Tiêu xách trái cây đến quầy thanh toán, cân xong tính tổng giá: "Tổng cộng năm mươi ba đồng tám, đưa năm ba là được."


Tiền Nghênh sảng khoái thanh toán, tiếng máy báo thu tiền vừa vang lên, Hà Tiêu lại nói: "Cái buổi họp lớp cô vừa nhắc đến, xin lỗi, tôi không có hứng thú, cũng không định đi. Sau này mấy chuyện kiểu đó không cần nói với tôi."


Nói rõ rành mạch không chừa đường lui.


Mặt anh không cảm xúc ngẩng đầu nhìn Tiền Nghênh, trong mắt không có lấy một chút tình cảm, giống như đang đối xử với người xa lạ, đưa túi hoa quả cho cô ấy.



Tiền Nghênh thấy vậy liền hiểu giữa họ không có bất kỳ khả năng nào.


Cô ấy mỉm cười nhận lấy trái cây, nhẹ giọng: "Được."


Rồi xách đồ rời khỏi cửa hàng.


Thấy Tiền Nghênh đi khỏi, Hà Tiêu đút tay vào túi đi vào phòng nghỉ. Hà Quất đang ăn sáng, nghe tiếng bước chân cũng không quay đầu lại, hỏi thẳng: "Em thật sự không nhớ ra Tiền Nghênh là ai à?"


"Tôi chỉ nhớ có hai người tên là Trần Khiêm với Dụ Hành thôi."


Nghe vậy, động tác nhai của Hà Quất đột nhiên khựng lại, chỉ cần hai cái tên đó thốt ra, cô đã thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng thẳng l*n đ*nh đầu, cả da đầu cũng tê rần.


Cô cứng người quay đầu nhìn anh.


Hà Tiêu nhếch môi, nụ cười như có như không, không rõ là đang cười thật hay đang giận.


Tiền Nghênh, Hà Quất nhớ cái tên này.


Vì hồi cấp ba Tiền Nghênh từng viết thư tình cho Hà Tiêu, còn nhét vào cặp anh. Anh mang về nhà, thậm chí còn chưa thèm mở ra xem đã ném thẳng vào thùng rác.


Chuyện này bị Hà Quất và Phùng Việt biết được, sau đó cũng có nói qua về cái tên "Tiền Nghênh".


Hai người từng khen tên cô ấy hay, vừa có nghĩa là "đón tiền", vừa mang hàm ý "thắng tiền".


Còn Trần Khiêm và Dụ Hành...


Là người theo đuổi Hà Quất hồi cấp ba.


Cô từng yêu đương với Trần Khiêm một thời gian sau khi tốt nghiệp, nhưng chỉ dừng lại ở mức nắm tay và ôm. Mối tình này kéo dài được nửa năm, còn chưa hết học kỳ đầu năm nhất đại học thì chia tay vì yêu xa.


Cô từng nhắc đến Trần Khiêm trước mặt người nhà, Hà Tiêu biết anh ta cũng không lạ.


Nhưng cô chưa từng nhắc đến Dụ Hành, sao Hà Tiêu lại biết được cái tên đó?


"Sao em biết hai người đó?"


"Trần Khiêm là mối tình đầu của em. Còn Dụ Hành à..."


Hà Tiêu dừng lại, cười đầy ẩn ý: "Anh ta từng viết thư tình cho em, nhờ tôi chuyển hộ."


Hà Tiêu nhỏ hơn Hà Quất ba tuổi, nhưng nhập học sớm, nên lúc Hà Quất học lớp 12 thì anh đang học lớp 10.


Hai người học cùng một trường cấp ba, quan hệ chị em cũng sớm lan truyền, có người nhờ anh chuyển thư tình cho Hà Quất cũng chẳng có gì lạ.



Tiếc là nhờ Hà Tiêu chuyển thư thì đúng là nhờ nhầm người.


Mấy bức thư đó bị anh bóc ra đọc hết, mà trong đó chỉ có thư của Dụ Hành là văn vẻ coi được, cũng vì vậy nên anh nhớ cái tên đó.


"Tôi sợ ảnh hưởng tới việc học của em nên không đưa thư cho em." Hà Tiêu nói mà không hề chột dạ.


Hà Quất bực mình nói: "Cảm ơn em đã lo cho chị nhé!"


Cô quay đầu lại, uống một hớp cháo.


Tiếng bước chân sau lưng càng lúc càng gần, Hà Tiêu đứng phía sau cô, cúi người, hai tay chống lên bàn, má dán sát vào mặt cô: "Chỉ nói miệng thôi à?"


"Hà Tiêu..."


Cửa phòng nghỉ còn chưa đóng, anh dám lại gần sát như vậy sao?


Tim Hà Quất đập thình thịch, nhưng vẫn cố nén, hạ thấp giọng cảnh cáo: "Em đừng làm loạn."


"Chị ơi..."


Đây là lần đầu tiên kể từ lúc Hà Tiêu trở về, anh gọi cô là "chị", mà còn là kiểu lặp chữ như vậy.


Hà Quất nghe đến ngẩn người, chỉ thấy âm thanh đó vang bên tai rồi luồn thẳng vào não, như có luồng điện chạy khắp người tê tê dại dại.


Nhưng người lớn rồi ai lại gọi "chị ơi"?


Hà Tiêu lại nói câu khiến tim cô thắt lại: "Hồi học cấp ba, chị thật sự rất được chào đón đấy."


Mùi giấm này... cách hai cây số cũng ngửi ra được.


Ít nhất thì Hà Quất ngửi ra rồi.


Hà Tiêu ghé bên tai cô, nói bằng hơi thở: "Tiếc là mấy đứa đó không xứng với chị, nên tôi đem thư tình của chúng nó đi đốt hết rồi."


Ánh mắt đen láy như rắn độc dán chặt lên người Hà Quất, môi mỏng kề sát khẽ hôn một cái lên má cô, thấp giọng đến mức chỉ hai người nghe thấy: "Để hôm nào anh viết cho chị một bức, đảm bảo văn chương hay hơn đám kia nhiều."


Hà Tiêu rốt cuộc là bắt đầu lệch hướng từ khi nào?


Trong đầu Hà Quất bỗng nảy ra câu hỏi này.


Rõ ràng cô nhớ trước kia Hà Tiêu rất ngoan, trong đám bạn cùng trang lứa còn được xem là hiểu chuyện. Ngoài mấy lần làm nũng như trẻ con thì không có gì bất thường.


Nhưng bây giờ...


Anh thật sự quá bất thường rồi!


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 22: Mùi giấm
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...