Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 19: Đáng giá
"Hà Tiêu, em quá đáng lắm!"
Hà Quất gần như dùng hết toàn bộ sức lực, mạnh mẽ đẩy anh ra.
Bàn tay to chắn trước mắt cô bất chợt bị kéo ra xa, ánh sáng trước mặt sáng rực khiến cô theo phản xạ nhắm mắt lại. Không nhìn rõ động tác của Hà Tiêu, nhưng lại nghe anh khẽ rên lên một tiếng, khiến cô giật mình mở choàng mắt, chỉ thấy Hà Tiêu đang quay người đi, một tay vòng ra sau lưng, lòng bàn tay hình như đang đè lên chỗ bị thương ở thắt lưng.
Hà Quất sợ đến nỗi không còn tâm trí đâu mà tính toán chuyện bị hôn nữa, vội vàng bước lên trước, ánh mắt đầy lo lắng: "Chạm vào vết thương rồi hả? Chị... chị không cố ý."
Cô vừa nói vừa muốn vòng ra phía sau anh: "Để chị xem vết thương có chảy máu không, không được thì phải tới bệnh viện."
"Không sao, không cần đi." Hà Tiêu buông tay xuống, khẽ kéo khóe miệng: "Chỉ là vừa nãy hơi bị kéo một chút, chắc không chảy máu đâu."
Nhưng Hà Quất vẫn đầy vẻ lo lắng, nghĩ nghĩ rồi vẫn nói: "Cho chị xem vết thương một chút."
Hà Tiêu giãn mi mắt, trong mắt ánh lên nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt ấy như thể đã nhìn thấu cô vậy: "Chút thương tích này không chết được đâu, không sao đâu."
Lời này rõ ràng lại chạm đúng dây thần kinh của Hà Quất, cô tức giận hét lên: "Hà Tiêu, em đừng có động tí là nói đến chết!"
"Được rồi, không nói nữa." Hà Tiêu cười rất mãn nguyện, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Trong phòng đột nhiên rơi vào im lặng.
Hà Quất lúng túng lui về sau nửa bước, khẽ ngước mắt liếc anh một cái, nhưng ánh mắt vừa chạm vào mắt Hà Tiêu thì lập tức quay đầu sang hướng khác.
Cô nhỏ giọng lầm bầm: "Hà Tiêu, em quá đáng lắm rồi."
"Sao mà quá đáng?" Hà Tiêu khẽ nhướng mày, vẻ mặt vô tội như thể thật sự không biết mình sai ở chỗ nào.
Vành tai Hà Quất đỏ bừng, mím chặt môi, trông như thể không biết mở miệng từ đâu.
Thấy thế, Hà Tiêu dứt khoát nói thẳng: "Em không ghét tôi, mà cũng không thấy khó chịu khi tôi lại gần, đúng không?"
"Không phải!" Hà Quất gần như theo bản năng phản bác.
Ngay cả giọng nói cũng lớn hơn bình thường, lại càng giống như chột dạ.
Nói xong liếc thấy vali của anh đặt trên sàn, Hà Quất mất kiên nhẫn nói: "Em còn đang bị thương, cứ về nhà nghỉ đi, đợi khỏe hẳn rồi hãy đi."
Dứt lời cô định bước tới giúp Hà Tiêu thu dọn hành lý, nhưng vừa xoay người thì đã bị anh từ phía sau ôm chầm lấy.
Hà Tiêu đưa tay bịt miệng cô, cúi đầu thì thầm bên tai: "Hà Quất, tôi chưa từng hôn ai khác."
Nói xong, tay anh buông ra.
Anh nghiêng đầu nhìn hàng mi cô khẽ run, "Chưa có ai chạm vào tôi, tôi cũng chưa từng chạm vào ai. Từ đầu đến cuối chỉ từng hôn em..."
Môi anh gần như chạm vào sau tai cô, Hà Quất không có chỗ nào để trốn, thậm chí có thể nghe thấy cả tiếng thở của anh ngay bên tai mình.
Lại càng nghe rõ anh nói: "Hà Quất, tôi sạch sẽ, tôi đang đợi em."
Câu này khiến người ta cảm thấy mang theo tầng nghĩa khác.
Tai Hà Quất lập tức nóng bừng, nóng đến phát cháy.
Cô hiểu mà vờ không hiểu, cuống quýt nói: "Em nói gì chị không hiểu, em buông chị ra trước đi, để chị thu dọn đồ cho em."
Lần này Hà Tiêu ngoan ngoãn buông cô ra thật.
Nhìn Hà Quất đi tới thu dọn hành lý, khóe môi Hà Tiêu khẽ nhếch lên.
Có vài người chính là phải đẩy một cái, mới có thể kéo họ ra ngoài.
Nếu không cô chỉ mãi mãi co lại trong cái vỏ của mình.
Thu dọn vali xong, hai người xuống lầu trả phòng rồi cùng đi bộ trở về khu chung cư.
Trên đường về, Hà Quất mới chợt nhớ ra một chuyện khác: "Em nói ngày mai em đi là thật hả?"
"Gạt em đấy, tôi sao nỡ đi được?"
Hà Quất liếc anh bằng ánh mắt "biết ngay mà", nhưng lại nhắc đến chuyện khác: "Còn tiền thì..."
"Tiền thì thật sự định đưa em."
"Chị không cần tiền của em."
"Vậy thì cứ để ở chỗ em trước đi, sau này gặp được căn nhà nào hợp thì mua. Chọn cái có sưởi sàn, đến lúc đó mùa đông em sẽ không thấy lạnh nữa."
Nhà ở huyện Kỳ Viên không đắt, sáu bảy chục vạn là mua được một căn hơn một trăm hai mươi mét vuông. Nhưng tiếc là nhà có sưởi sàn thì không nhiều, Hà Tiêu tranh thủ đi xem mấy căn, kiểu nhà và vị trí đều không ưng ý, lòng vòng mãi đến giờ vẫn chưa mua.
Giờ số tiền này để trong tay cũng không dùng tới, giao cho Hà Quất, lỡ một ngày nào đó anh xảy ra chuyện, ít nhất số tiền ấy vẫn có thể để lại cho cô.
Khóe mắt liếc qua thấy Hà Quất định mở miệng, Hà Tiêu liền biết cô sắp từ chối.
Hà Quất là kiểu người sợ nhất là mắc nợ ân tình, cũng sợ giữa người với người không thể rõ ràng dứt khoát.
Năm mươi vạn này, cô chắc chắn sẽ không chịu giữ.
"Tôi mà có tiền trong tay sẽ làm chuyện xấu." Hà Tiêu giành nói trước.
Một câu khiến Hà Quất sửng sốt, hơi không hiểu: "Ý em là gì?"
Tới dưới khu nhà, Hà Tiêu dừng bước, ánh mắt mang theo vài phần thú vị:
"Bữa bít tết đó, tôi tốn hơn một vạn."
"Bít tết?"
Hà Quất hơi cau mày, nhưng giây sau liền hiểu ra: "Ý em là chuyện của thầy Chu?"
Hà Tiêu gật đầu: "Em sớm đã đoán được chuyện đó là tôi giở trò đúng không?"
Hà Quất quả thật đã đoán được, chỉ không ngờ chuyện đó lại tốn hơn một vạn.
Đồ phá của!
Cực khổ lắm mới kiếm được hơn một vạn, vậy mà lại tiêu vào chuyện như vậy.
Như thể đoán được cô đang nghĩ gì, Hà Tiêu liền bật thốt: "Đáng giá."
Ánh mắt anh lướt qua cô, nhìn về phía bóng dáng quen thuộc đang đi tới từ xa: "Tôi không muốn em và anh ta ở bên nhau dù chỉ một giây. Nếu có thể khiến hai người chia tay sớm hơn, mười vạn tôi cũng sẵn sàng bỏ ra."
"Hà Tiêu!"
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
Hà Quất quay đầu nhìn lại...
Thấy Lý Tham đến rồi, cô đành phải từ bỏ ý định tiếp tục truy hỏi, nói: "Đúng lúc Lý Tham tới, chị đi ra cửa hàng trước đây. Em về rồi thì nghỉ ngơi cho tốt, đừng có cử động lung tung."
Hà Tiêu khẽ đáp một tiếng.
Hà Quất liếc mắt nhìn chiếc vali, vừa định mở miệng thì đã nghe Hà Tiêu nói: "Lý Tham sẽ giúp tôi xách vali."
Nghe vậy, Lý Tham vội vàng phụ họa theo: "Để tôi, để tôi, chị Quýt yên tâm đi."
Có câu đó của Lý Tham, Hà Quất mới yên tâm rời đi, vội vàng tới cửa hàng.
Cô vừa đi khỏi, Hà Tiêu liền xách vali lên cầu thang bằng một tay.
Lý Tham theo sau, cuống cuồng nói: "Cậu đang bị thương đấy, không được xách đồ nặng, đưa vali cho tôi đi, tôi giúp cậu mang lên."
"Không sao, chút đồ này tôi vẫn xách nổi." Hà Tiêu vừa đi vừa nói.
Nhà Lý Tham ở tầng hai, đúng dưới nhà họ Hà. Nhưng khi đến tầng hai, Hà Tiêu không dừng lại mà tiếp tục đi lên.
Lý Tham đi theo sau, nhỏ giọng hỏi: "Hà Tiêu, có phải cậu lợi dụng tôi không đấy?"
"Phải." Anh thừa nhận dứt khoát không chút do dự.
Trán Lý Tham nổi gân xanh, tức đến nghẹn họng: "...Cậu đúng là, đầu óc dùng để làm việc lớn thật! Tôi đến giờ vẫn không hiểu rốt cuộc cậu lợi dụng tôi kiểu gì luôn đấy!"
Mấu chốt là đã lợi dụng rồi còn thừa nhận luôn, càng tức!
Hà Tiêu cũng không giải thích, chỉ mở cửa đi vào.
Vali được đặt vào trong phòng, anh quay người lại, móc trong túi ra một cái hộp đưa đến trước mặt Lý Tham: "Cầm xuống nhà đi."
Trên hộp in ba chữ "Châu Đại Sinh".
Dù không nhìn thấy bên trong là gì, Lý Tham vẫn nói: "Cái này tôi không thể nhận, nhận rồi là coi như nhận hối lộ."
"Là khóa trường mệnh tặng cho bé Nhất Nhất. Quan hệ qua lại giữa người với người không tính là hối lộ."
Hà Tiêu lại đưa hộp tới gần thêm một chút: "Cậu không nhận thì tôi thu lại."
Nghe vậy, Lý Tham vội vàng nhận lấy.
Mở ra xem, quả nhiên là một chiếc khóa vàng trường mệnh, mặt trên khắc chữ "trường mệnh bách tuế".
Chỉ riêng quan hệ giữa hai người thì việc Hà Tiêu tặng khóa trường mệnh cho Nhất Nhất cũng không có gì là to tát, hơn nữa cái khóa cũng không lớn lắm, chừng khoảng ba chỉ vàng.
Lý Tham nhận lấy một cách rất yên tâm: "Được rồi, lần sau có chuyện gì thì cứ nói. Nể mặt cái khóa trường mệnh này, tôi sẽ giúp."
Nói xong anh ta cầm khóa trường mệnh, hớn hở chạy xuống lầu.
Khóe môi Hà Tiêu hiện lên một nụ cười nhạt, cửa đóng lại, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.
Anh đảo mắt nhìn quanh phòng khách, không thấy chỗ nào có năm mươi vạn tiền mặt, liền đi về phía phòng ngủ chính. Mở cửa ra, anh mở cái tủ cũ kỹ trong phòng, bên trong có một cái két sắt nhỏ, là thứ mà ba mẹ anh đã mua từ nhiều năm trước.
Hồi ấy hai người đó cứ nghĩ trong nhà nên để sẵn ít tiền mặt, nhỡ đâu cần dùng, nhưng căn nhà này lại thuộc khu tập thể cũ, sợ trộm cắp nên đã mua một cái két sắt.
Bây giờ chỉ có mỗi Hà Tiêu và Hà Quất là biết bên trong cái tủ cũ ấy có để két.
Anh nhập mật mã, két sắt mở ra, năm mươi vạn tiền mặt yên lặng nằm bên trong.
Hà Tiêu lại khóa két lại, đồng thời đóng luôn cả tủ cũ lại, xoay người định đi ra, thì khóe mắt liếc thấy ba bức di ảnh đặt trên bàn, anh khựng lại một giây, sau đó bước tới gần.
Rút ra ba nén hương, châm lửa, c*m v** lư hương.
Từng làn khói hương mỏng manh bay lên, ba điểm lửa đỏ nhanh chóng bị tro hương phủ kín, mùi đàn hương nhè nhẹ lan tỏa trong căn phòng.
Đúng lúc giữa trưa, ánh nắng ấm áp từ cửa sổ hắt vào, anh vừa hay đứng trong vùng bóng tối nơi tường chiếu lại, sau lưng là một mảng sáng ngời.
Ánh mắt Hà Tiêu sâu thẳm, nhìn ba bức di ảnh rồi khẽ nói:
"Ba vị trưởng bối nếu có linh thiêng, xin phù hộ cho con với Hà Quất bình an vô sự, đầu bạc răng long."
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 19: Đáng giá
10.0/10 từ 49 lượt.
