Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 18: Mềm lòng


Tăm bông y tế thấm thuốc nhẹ nhàng bôi lên vết thương. Dù cô đã cố ý làm động tác thật khẽ, nhưng Hà Tiêu vẫn siết chặt chăn bằng cả hai tay, có vẻ đau dữ dội, mu bàn tay gân xanh nổi rõ.


Hà Quất để ý đến đôi tay anh, giữa chân mày bất giác nhíu lại, khẽ lẩm bẩm: "Chị sẽ nhẹ tay hơn một chút."


Căn phòng lặng ngắt, không ai nói gì, chỉ còn tiếng thở nhè nhẹ và tiếng xe ngoài cửa sổ. Trong phòng tắm, vòi hoa sen vẫn nhỏ từng giọt đều đặn, tiếng nước rơi trên sàn gạch vốn rất khó nghe rõ, nhưng lúc này cả hai người lại nghe rành rọt.


"Tách... tách..."


Mỗi giọt như rơi thẳng vào đáy tim, gợn lên từng vòng sóng nhỏ.


Yết hầu Hà Tiêu chuyển động, hàng mi đen dày che đi tia h*m m**n đậm đặc nơi đáy mắt. Đầu tai ửng đỏ như đang tỏa nhiệt. Môi khẽ hé, đầu lưỡi đỏ sẫm đè lên vòm họng. Tuy không nhìn thấy cô, nhưng chỉ cần ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt trên người cô, anh đã thấy toàn thân như có hàng vạn tế bào đang kêu gào.


Bên tai vang lên tiếng đóng nắp chai thuốc.


Hà Quất lại cầm lấy băng gạc và băng dính, chuẩn bị băng vết thương cho anh.


Anh hít sâu một hơi, khi thở ra lại giống như một tiếng thở dài bất lực: "Ngày mai tôi sẽ rời khỏi huyện Kỳ Viên, sau này sẽ không quay lại nữa."


Vừa mở miệng đã như ném một quả bom, khiến Hà Quất sững sờ tại chỗ.


Nhất là khi nhìn vết thương trên lưng Hà Tiêu, cô càng cảm thấy khó tin: "Vết thương trên người em còn chưa lành, cứ thế mà đi sao, lỡ trên đường bị nhiễm trùng thì sao? Hơn nữa vết thương đó sau này làm sao tự bôi thuốc được?"


Vết thương nằm ở lưng, bản thân anh hoàn toàn không thể tự xử lý.


Giọng Hà Quất dịu xuống: "Chờ vết thương lành rồi hẵng đi."



Hà Tiêu không đáp, chỉ lặng lẽ nằm sấp.


Thấy vậy, Hà Quất nhanh chóng đặt gạc lên vết thương rồi dùng băng cố định. Giữa hai người lại rơi vào im lặng. Cô nghĩ một lúc, vẫn mở miệng: "Ít nhất cũng nên đợi sau Tết rồi hãy đi, lúc đó vết thương chắc cũng lành rồi."


Hà Tiêu vẫn im lặng.


Nghe thế, Hà Quất mím môi không nói thêm gì nữa.


Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả lúc thu dọn băng gạc và tăm bông y tế, cô cũng cố gắng nhẹ tay hết mức như sợ phát ra tiếng động.


Hà Tiêu cũng từ từ ngồi dậy, rời khỏi giường. Khi đi dép xong thì vừa vặn đứng sau lưng Hà Quất, chắn giữa cô và bức tường đầu giường trong không gian chật hẹp. Cô vừa quay người, ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt tràn đầy xâm lược nhưng cũng đầy ấm ức của anh.


Cô theo phản xạ lùi lại nửa bước.


Đầu gối sau chạm vào tủ đầu giường, một lần nữa không còn đường lùi.


Hà Quất cúi đầu, ánh mắt dừng trên khuy áo sơ mi của anh. Trong lúc đầu óc rối như tơ vò, chỉ có thể thốt ra: "Hà Tiêu, em dọn về nhà ở đi, đợi vết thương lành rồi hãy đi."


"Nếu sau này chúng ta không bao giờ gặp lại nữa, em có buồn không?"


Hàng mi cụp xuống khẽ run, môi Hà Quất khẽ mở nhưng không nói thành lời.


"Xem ra là không rồi."


Hà Tiêu bật cười khẽ, như thể đã buông bỏ, nhẹ nhõm đến mức khiến người khác nghẹn lòng: "Tôi đã nói mà, em căn bản sẽ không để tâm đến tôi, còn nói là coi tôi như em trai, tất cả đều là dối trá. Sớm biết như vậy, tôi thà chết luôn trong tai nạn sáng hôm đó còn hơn."


"Hà Tiêu, em nói bậy gì vậy!"



Hà Tiêu nhún vai, hai tay đút túi, xoay người đi đến tủ TV, cầm lấy một chai nước khoáng, mở ra uống một ngụm.


Anh quay lưng về phía Hà Quất, giọng nói lười nhác: "Tôi chết rồi thì em cũng được giải thoát, không phải sao?"


"Hà Tiêu!"


Hà Quất chưa từng tức giận như vậy bao giờ, sắc mặt hoảng loạn, nói năng cũng lộn xộn: "Chị, chị thật sự coi em là em trai... sao em không hiểu chứ? Nếu em xảy ra chuyện gì thì chị phải làm sao? Chị phải ăn nói thế nào với mẹ đây? Em chết rồi, sao chị có thể giải thoát được chứ?"


"Tôi chết rồi thì sẽ không còn ai quấn lấy em nữa."


Anh đóng nắp chai, đặt lại lên tủ, chậm rãi xoay người nhìn về phía Hà Quất đang đứng cách đó vài bước.


Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều đỏ hoe cả mắt.


Anh nói: "Đến lúc đó em sẽ không cần phải tránh mặt tôi nữa."


Hà Quất biết anh vẫn đang để bụng chuyện đêm hôm đó.


Ít nhất chuyện đêm đó là cô đã nói một đằng làm một nẻo trước.


"Hà Tiêu, hôm đó... hôm đó là chị kiếm cớ để né tránh em, chị thừa nhận là lỗi của chị. Dù em có giận thì cũng đừng nói đến chữ 'chết'... chị... chị không chịu nổi chữ đó đâu."


Hà Quất quay đầu đi, mắt nhìn chéo sang tường bên cạnh, những ký ức không tốt trào lên, giọt lệ trong suốt như pha lê treo nơi hàng mi. Giọng cô yếu ớt: "Chị không biết nên làm thế nào... chỉ có thể tránh trước đã."


Hà Quất không mạnh mẽ như vẻ ngoài.


Những chuyện cũ chỉ cần nghĩ tới là đã không cầm nổi nước mắt.



Hà Tiêu đều biết. Thế nhưng anh vẫn tàn nhẫn dùng những từ đó để chọc vào cô.


Vốn dĩ anh còn định lạnh mặt nói thêm vài câu nữa để chọc tức cô, nhưng nhìn dáng vẻ vừa cứng đầu vừa tủi thân của cô, anh lại mềm lòng, nhấc chân bước tới.


Vươn tay ôm cô vào lòng.


Sơ mi trắng bị nước mắt thấm ướt, cái lạnh ngấm thẳng vào ngực, Hà Tiêu bất đắc dĩ cười khẽ: "Em không biết phải làm sao, nên né tránh, nên tìm mọi cách đẩy tôi ra xa đúng không?"


Rõ ràng là đang hỏi nhưng anh đã chắc chắn rồi.


Hà Quất cắn môi, định đưa tay đẩy anh ra, lại nghe Hà Tiêu nói: "Đừng động, tôi đang bị thương."


"Vậy thì buông chị ra."


"Nghe tôi nói xong thì tôi sẽ buông."


Nghe vậy, Hà Quất không dám cử động nữa.


Hà Tiêu siết chặt vòng tay, bình tĩnh lên tiếng: "Thật ra tôi đã từng nghĩ phải buông em ra... nhưng tôi làm không được."


Hồi đó anh chưa phân biệt được rõ tình cảm mình dành cho Hà Quất là gì, nhưng cũng mơ hồ biết rằng thứ tình cảm này hình như là "không đúng". Cho nên kể từ sau nụ hôn trong sinh nhật hai mươi tuổi đó, anh biết hai người đã không còn đường quay lại, cũng từng cố ép bản thân buông tay.


Vì vậy suốt hai ba năm liền, anh gần như không chủ động liên lạc với Hà Quất, Tết năm ngoái cũng chẳng về.


Nhưng sự thật là ngay ngày Tết, anh cũng có thể ngồi nhìn chằm chằm vào avatar WeChat của cô suốt cả ngày.


Cho đến khi nhìn thấy Chu Nguyên vòng tay ôm eo Hà Quất trong đoạn camera, đưa cô về nhà, Hà Tiêu đã biết: Anh vốn dĩ chưa từng buông tay.



...


"Tôi không chấp nhận bản thân ở bên người khác, càng không chấp nhận em ở bên người khác."


Hà Tiêu hiểu rõ điều cô bận tâm, giọng nói nhẹ nhàng: "Tôi chỉ muốn ở bên em, hơn nữa tôi có thể chăm sóc em thật tốt. Những lời bàn tán xung quanh, tôi cũng có thể xử lý được, ít nhất là để mọi người chấp nhận sự thay đổi trong mối quan hệ của chúng ta."


"Còn em, tôi bằng lòng cho em thời gian để em từ từ thích nghi."


"Nhưng em không được tránh mặt tôi, cũng không được đẩy tôi cho người khác!"


Anh cúi đầu nhìn Hà Quất bị mình ôm chặt trong lòng: "Tất cả mọi chuyện cứ để tôi lo, em chỉ cần không kháng cự tôi, thì chúng ta vẫn có thể tiếp tục."


Kháng cự sao?


Hà Quất nghĩ kỹ lại, hình như là không có.


Chỉ là trong lòng vẫn chưa thể vượt qua được lớp quan hệ "chị-em" này.


Đang nghĩ ngợi, bỗng một bàn tay to che lên mắt cô.


Trước mắt tối đen, Hà Quất còn chưa kịp đẩy tay anh ra, chỉ cảm thấy có thứ mềm mại lướt qua môi.


Lông mi quét nhanh qua lòng bàn tay, ngứa ngáy lan vào tận tim Hà Tiêu.


Bờ môi anh chỉ khẽ chạm lên môi cô một chút, chưa kịp để Hà Quất kịp phản ứng thì anh đã rời đi.


Bàn tay vẫn không rời mắt cô, che chặt.


Hà Tiêu ghé vào tai Hà Quất, nhẹ giọng hỏi: "Em thấy kháng cự không?"


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 18: Mềm lòng
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...