Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 99
Bạn nhỏ Tần Thi Mộng, à không, bây giờ đã không thể gọi là bạn nhỏ nữa rồi.
Cô bé ở nước ngoài nhiều năm như vậy, trước kia Nhục Ti và Lan Yên còn từng lén trò chuyện với nhau, đoán xem sau khi cô bé trở về có phải sẽ mở miệng đầy abc, cười hề hề ha ha, kiểu phong cách du học Mỹ điển hình hay không.
Ai ngờ đâu, Tần Thi Mộng chẳng thay đổi chút nào. Cô bé vẫn y như hồi nhỏ, một tay khoác cổ Nhục Ti, tay còn lại khoác lấy Lan Yên: "Các chị em ơi, tôi cuối cùng cũng về rồi!"
Lực tay của cô bé còn phân biệt rõ ràng.
Với Lan Yên chỉ là siết nhẹ, còn với Nhục Ti đúng kiểu mạnh bạo như hành hình.
Nhục Ti ra sức đập tay cô bé: "Buông ra, buông tay! Sao vừa về đã bắt nạt người ta như vậy? Về đây làm gì hả?"
Lan Yên tuy cũng đang gỡ tay cô bé ra, nhưng trên mặt lại có ý cười nhàn nhạt, dù sao cũng là bạn chơi từ nhỏ tới lớn.
Giữa bao ánh mắt nhìn chằm chằm, Tần Thi Mộng không hề che giấu dã tâm của mình, hưng phấn nói: "Tôi trở về để thành toàn cho cả ba đó!"
Đó vốn là giấc mơ thuở thiếu niên của cô bé.
Tên này đúng là cũng có bản lĩnh thật.
Vừa về nước, việc đầu tiên là lập tức bám lấy bà mẹ Giám đốc Tần thần thông quảng đại của mình, nằng nặc đòi tới tìm hai chị em này.
Cô bé thậm chí còn ngồi cùng hàng với Lan Yên và Nhục Ti. Vừa vào lớp, cô bé đã chẳng có dáng vẻ học sinh ngoan ngoãn gì, duỗi chân ra, chống cằm, cười híp mắt: "Hai người có thấy tôi trổ mã hơn hồi nhỏ không? Người cũng đẹp hơn rồi."
Cô bé hất tóc một cái: "Chậc, hồi nhỏ vốn đã xinh như hoa rồi, bây giờ chẳng khác nào tiên nữ hạ phàm. Trên đường tới đây, không ít học sinh quay đầu nhìn tôi đấy."
Nhục Ti nhướn mày: "Người ta là chưa từng thấy đứa con gái nào mặt to như quả dưa thôi."
Lan Yên bật cười: "Lâu rồi không gặp, khả năng tự luyến của em tăng hẳn nhỉ. Rốt cuộc vì sao em lại về sớm một năm?"
Đôi mắt to long lanh của Tần Thi Mộng nhìn sang Nhục Ti. Cô bé giơ tay nâng cằm Nhục Ti lên, ánh mắt như hồ ly: "Còn không phải là vì ở nước ngoài nhớ mãi không quên cảnh tượng Nhục Ti túm tóc em đó sao. Haizz, trằn trọc không ngủ được, đêm nào cũng nhớ."
Mặt Nhục Ti đen thui, Lan Yên gạt tay Tần Thi Mộng ra: "Nói cho đàng hoàng."
Tần Thi Mộng cười tươi rói: "Em về sớm thăm nhà thôi mà. Mấy năm nay sức khỏe của mẹ em không được tốt."
Nghe vậy, Nhục Ti giật mình: "Dì Tần bị sao vậy?"
Trong đám trẻ, con bé là người thích Giám đốc Tần nhất.
Tần Thi Mộng khá cảm động: "Nói không gặp được tôi, nhìn mẹ tôi luôn thấy phiền lòng, cứ cảm giác mình mắc bệnh gì đó, nên bảo tôi về chữa."
Nhục Ti: ......
Lan Yên: ......
Tần Thi Mộng nhìn hai người, giơ tay reo hò: "Tôi thật sự vui lắm! Hai người chẳng khác gì hồi nhỏ, vẫn ngốc nghếch y như xưa."
Nhục Ti: ......
Lan Yên: ......
Tên khốn này, lại cao lên rất nhiều, đã không thể giống như hồi nhỏ ném như ném bao cát nữa rồi.
Ngày hôm đó, có lẽ Tần Thi Mộng chưa quen múi giờ. Ngoài lúc ban đầu trêu chọc hai người cho hả miệng, cả ngày cô bé đều nằm gục trên bàn ngủ bù.
Tan học, mọi người cầm bài tập, cô bé cúi đầu nhìn: "Mẹ ơi, nhiều như vậy sao?"
Vừa mới về nước, cô bé vẫn chưa quen được phong cách trong nước.
Nhục Ti cười trên nỗi đau của người khác: "Bây giờ quay về nước ngoài vẫn còn kịp đó."
Tần Thi Mộng lập tức nhìn con bé: "Vì mỹ nhân mà chết cũng cam, có là gì đâu?"
Lan Yên nhìn Tần Thi Mộng một lúc: "Thôi được rồi, mau về nhà đi, mắt em thâm như gấu trúc rồi kìa."
Chẳng hiểu sao, bé con luôn cảm thấy Tần Thi Mộng trông rất mệt mỏi, chẳng lẽ áp lực ở nước ngoài lớn lắm sao?
Tần Thi Mộng: "Em đi cùng hai người."
Ba người đi chung với nhau, tỷ lệ quay đầu nhìn phải nói là một trăm phần trăm. Không ai biết Tần Thi Mộng có lai lịch gì, chỉ biết vừa tới trường đã gây xôn xao không nhỏ, bây giờ lại còn đi chung với hai hoa khôi nổi tiếng lạnh lùng, luôn chung một chỗ trong khối, đây rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Nhục Ti ngẩng cao đầu ưỡn ngực, từng bước đi như người mẫu.
Con bé là kiểu nhân cách biểu diễn điển hình. Dù không thích đông người, nhưng một khi bị nhiều người nhìn, nhất định phải là đứa nổi bật nhất.
Lan Yên nhìn con bé đầy cưng chiều, mỉm cười. Tần Thi Mộng cũng cười híp mắt: "Nhỏ này vẫn đáng yêu y như hồi nhỏ. Nhục Ti, cậu còn thích biểu diễn không?"
Nhục Ti quay sang nhìn cô bé: "Làm gì?"
Tần Thi Mộng cong khóe môi: "Có thể tới công ty của tôi nha, sau này tiện cho tôi ra quy tắc ngầm với cậu."
Nhục Ti: "Hả? Tuổi còn nhỏ mà đã vàng khè thế rồi. Cái tay ngắn cũn của cậu còn chẳng dài bằng tôi, quy tắc ngầm ai chứ?"
Tần Thi Mộng che miệng: "Trời ơi, Nhục Ti thuần khiết trắng trong của tôi bẩn rồi, cậu bẩn rồi. Lan Yên, cậu ấy... mấy năm nay sao chị lại không bảo vệ cậu ấy cho tốt hả? Chị nghe xem cậu ấy đang nói cái gì kia?"
Lan Yên liếc nhìn tay Tần Thi Mộng, chậm rãi nói: "Nhục Ti nói không sai, hồi nhỏ là chân ngắn, bây giờ là tay ngắn."
Tần Thi Mộng: ............
Ba người líu ríu cãi nhau suốt dọc đường, suýt nữa thì đánh nhau thật. Vừa ra tới cổng trường đã nhìn thấy Tiểu Nhan đứng đợi ở đó.
Tiểu Nhan kinh ngạc nhìn Tần Thi Mộng: "Đây là... Mộng Mộng à?"
Nàng thật sự không dám nhận.
Ngoài đôi mắt sáng long lanh kia, hoàn toàn không còn dáng vẻ bánh bao hồi nhỏ nữa. Cằm thon gọn, eo mảnh khảnh, tóc dài bay theo gió, môi mỏng, đúng là phiên bản thu nhỏ của Giám đốc Tần.
"Dì." Tần Thi Mộng vui vẻ chạy tới, không hề khách sáo, ôm chầm lấy Tiểu Nhan.
"Bao nhiêu năm không gặp, dì vẫn xinh đẹp như vậy, con thích dì lắm, thích lắm luôn, đúng là hình mẫu lý tưởng của con."
Lan Yên và Nhục Ti đều siết chặt nắm tay.
Tiểu Nhan dở khóc dở cười, xoa đầu cô bé: "Có tới nhà dì chơi không? Lâu rồi không gặp, dì Tiêu vẫn hay nhắc tới con đó."
Tần Thi Mộng mỉm cười, đứng thẳng người, đôi mắt ngập nước dịu dàng: "Không được ạ, để hôm khác đi, con sẽ mang quà tới."
Nhục Ti hừ hừ, tay ngứa ngáy, liên tục săm soi mái tóc của Tần Thi Mộng.
Lan Yên trầm ngâm nhìn Tần Thi Mộng. Đến khi nhìn thấy cô bé chào mẹ rồi hai chị em lên xe, Lan Yên khẽ hỏi: "Mẹ, dì Tần và dì Nguyễn có chuyện gì sao?"
Tiểu Nhan thở dài, đã quen với việc con gái mình tinh ý: "Đúng vậy, mấy năm nay sức khỏe của dì Tần bắt đầu đi xuống. Không phải bệnh nặng, nhưng bệnh vặt liên miên. Dì Nguyễn lúc nào cũng lo cho dì ấy. Ban đầu hai người vốn định giấu Mộng Mộng, nhưng..."
Đứa trẻ Tần Thi Mộng đó, thật ra không hề đơn giản như vẻ ngoài tươi sáng. Từ nhỏ đã như vậy, rất giỏi giấu tâm sự. Nhìn giống như Giám đốc Nguyễn, nhưng thực chất lại giống Giám đốc Tần hơn.
Tiểu Nhan cũng không giấu hai đứa nhỏ: "Hai đứa à, sau này đừng bắt nạt Mộng Mộng như hồi nhỏ nữa. Mẹ nghe dì Tần nói, ở nước ngoài, con bé rất nhớ hai đứa. Lần này về, học kỳ cuối lớp chín sẽ ở bên hai đứa cho thật tốt, sau đó phải tiếp nhận đào tạo người thừa kế gia tộc, phải học rất nhiều rất nhiều thứ."
Nhục Ti nghe xong xoa xoa cằm: "Vẫn là dân thường như nhà mình tốt hơn, hào môn nước sâu quá."
Tiểu Nhan cười: "Sau này công ty nhà mình cũng là của hai đứa thôi."
Lan Yên nghe xong lập tức cau mày: "Mẹ, đừng nói mấy chuyện này trước mặt em ấy."
Nét mặt nghiêm lại của bé con đã mang theo khí thế riêng.
Sự bảo vệ Nhục Ti từ tận đáy lòng của bé con đã có từ nhỏ.
Nhục Ti nhìn chị gái, tựa đầu lên vai Lan Yên: "Dù sau này chúng ta lớn lên thế nào, em cũng sẽ không để chị một mình gánh vác cuộc sống đâu."
Lan Yên cười, véo mũi Nhục Ti, rồi tiếp tục hỏi mẹ: "Vậy phía dì Tần không còn người thân nào khác sao?"
Tiểu Nhan lắc đầu, cũng có chút xúc động: "Gia tộc của dì Tần trước kia rất lớn, gốc rễ chằng chịt, mấy đứa không hiểu đâu. Sau này đối xử tốt với Mộng Mộng nhé, con bé chỉ có một mình."
Lan Yên và Nhục Ti đều là những đứa trẻ từ nhỏ chưa từng chịu khổ, chưa bị xã hội vùi dập, lập tức tràn ngập lòng thương cảm với Tần Thi Mộng.
Nhục Ti thậm chí còn chủ động gọi video cho Tần Thi Mộng.
Trong video, bạn học Tần Thi Mộng hoàn toàn không biết mình đã bị đưa vào "danh sách được thương hại". Cô bé vừa tắm xong, mặc bộ đồ ngủ gấu nhỏ, vỗ vỗ mặt mình: "Nhục Ti, nhớ tôi nhanh vậy sao? Thế nào, da tôi vừa tắm xong có phải mịn đến mức thổi là rách không, có bị tôi hấp dẫn chưa?"
Nhục Ti: ......
Lan Yên ghé lại gần, Tần Thi Mộng có chút ngại ngùng, kéo cổ áo ngủ xuống thêm chút: "Biết trước bị hai chị em vây xem thế này, tôi đã mặc s*x* hơn rồi."
Lan Yên: ......
Thôi thôi, cúp máy đi thì hơn.
Trêu chọc hai chị em xong, Tần Thi Mộng thay đồ, chắp tay sau lưng đi kiểm tra như lãnh đạo: "Hôm nay mẹ có uống thuốc Đông y không? Sao chẳng ngửi thấy mùi gì vậy?"
Đường đường Giám đốc Tần khiêm tốn ngồi trên sofa, tay cầm ly trà: "Có uống rồi, mở cửa sổ cho bay mùi thôi."
Tần Thi Mộng xoay người, đối diện ánh mắt của cô ấy.
Ánh mắt của hai mẹ con giống nhau như đúc.
Chỉ là Tần Thi Mộng đang tuổi thanh xuân, ánh mắt sáng hơn, còn ánh mắt của mẹ đã lắng đọng nhiều năm tháng và sương gió.
"Mẹ, đừng lừa con nhé. Sợ đắng thì là sợ đắng, nếu không con sẽ nói với mami đó."
"Mẹ sẽ không sợ mami."
"Bình thường thì như vậy, con là con ruột của mẹ, con không biết mẹ sao?"
"Mẹ làm sao?"
"Mẹ là thụ đó. Bình thường cảm giác giống như mami nghe mẹ, nhưng tới lúc quan trọng, mẹ rất sợ mami."
............
Đứa nhỏ này đúng là nghịch thiên rồi.
Nguyễn Y Hàm về nhà, quả nhiên việc đầu tiên là hỏi: "Mẹ con uống thuốc chưa?"
Tần Hải Dao lập tức cắn môi nhìn con gái. Ánh mắt câu hồn này cô ấy đã luyện từ thời trẻ tới mức nhuần nhuyễn, bây giờ càng dễ hóa yêu.
Tần Thi Mộng run lên, quay đầu đi: "Con cũng không biết, chắc tối nay mami muốn xé đồ của mẹ đó."
Tần Hải Dao: ......
Giám đốc Nguyễn nghe vậy liền không vui, một tay cởi cúc áo: "Tiểu Hải, qua đây."
Tần Hải Dao do dự một chút rồi đi tới bên cô ấy. Nguyễn Y Hàm đưa tay ôm cô đặt lên đùi mình.
Cô nhìn Tần Thi Mộng, Tần Thi Mộng lập tức cười cười rồi vào phòng.
Nguyễn Y Hàm nhìn Tần Hải Dao: "Chị không phát hiện con gái lần này trở về trưởng thành hơn rất nhiều sao?"
Tần Hải Dao vốn tưởng sẽ bị trách, nghe vậy liền sững người, gật đầu.
Bị dáng vẻ ngơ ngác của Tiểu Hải làm lòng dậy sóng, Nguyễn Y Hàm hôn nhẹ lên môi cô: "Con bé lớn rồi, biết thương chị. Chị vẫn hay nói, trên đời chỉ có một mình em thương chị, bây giờ không phải nữa rồi, còn có con gái. Đừng để bọn em lo cho chị, được không?"
Tiểu Hải im lặng một lúc rồi gật đầu: "Được."
Nguyễn Y Hàm cười, môi kề sát tai Giám đốc Tần, khẽ trêu: "Bây giờ chúng ta nghe lời con gái nhé."
Tần Hải Dao ngẩn ra. Gì cơ? Ngay sau đó mặt cô đỏ bừng. Nguyễn Y Hàm cười: "Để em xem hôm nay chị mặc gì bên trong cho em xé nào?"
......
Khi bọn trẻ dần dần lớn lên, những người mẹ như thể già đi trong chớp mắt.
Quy luật tự nhiên, nhưng lại khiến lòng người đau nhói nhất.
Lan Yên là bé con tâm tư kín đáo nhất trong số mấy đứa nhỏ. Về đến nhà, nhớ tới ánh mắt thở dài của mẹ khi nhắc tới dì Tần, lòng bé con nặng trĩu.
Ngoài cửa, Tiêu Nhược Yên bưng đĩa trái cây gõ cửa: "Con gái, mami vào được không?"
Lan Yên chạy ra mở cửa, Tiêu Nhược Yên bước vào, cười dịu dàng: "Mami nghe mẹ con nói, sau khi về nhà con cứ có tâm sự mãi, sao vậy?"
Lan Yên nhận lấy đĩa trái cây, không nói gì, chỉ liếc thấy bên tóc mai của Tiêu Nhược Yên lấp ló vài sợi bạc, trong lòng chua xót.
Tiêu Nhược Yên ngồi xuống mép giường: "Con gái à, đừng suy nghĩ nhiều. Cuộc đời là như vậy, từng chút lớn lên, từng chút già đi, từng chút đạt được, lại từng chút mất đi."
Lan Yên nghe xong sống mũi cay cay, ôm lấy Tiêu Nhược Yên: "Con không muốn mất đi mẹ và mami."
Tiêu Nhược Yên xoa xoa đầu bé con: "Chúng ta sẽ còn ở bên con rất lâu, rất lâu."
Mặc dù Lan Yên trưởng thành sớm nhưng vẫn là một đứa trẻ. Mắt bé con ngấn lệ nhìn Tiêu Nhược Yên: "Mami, nếu mami thấy mệt, con có thể giúp mami."
Một câu nói ấy khiến lòng Tiêu Nhược Yên mềm hẳn ra. Cô xoa đầu con gái: "Sao lại mệt được chứ?"
Lan Yên nhìn cô. Không mệt sao? Rất nhiều lần, mami còn chưa sáng trời đã ra ngoài, có khi trời tối đen mới về.
Tiêu Nhược Yên nhìn vào mắt bé con, như nhìn thấu tâm tư: "Hồi trẻ, mami và mẹ con đã trải qua rất nhiều rất nhiều chuyện. Khi đó bầu không khí xã hội khác bây giờ nhiều."
Những năm gần đây, xã hội đã chấp nhận đồng tính nhiều hơn. Dù chưa hợp pháp, nhưng mức độ công nhận đã tốt hơn rất nhiều so với thời trẻ của Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan. Thậm chí trong khối còn có mấy bé đáng yêu công khai đẩy thuyền hai chị em incest.
"Hai mẹ đã trải qua rất nhiều rất nhiều, thậm chí có một quãng thời gian dài phải chia xa." Khi Tiêu Nhược Yên kể những điều này, dường như vẫn nhớ lại nước mắt và cái giá bằng máu mà cô và Tiểu Nhan phải trả năm đó. "Lúc ấy, dù yêu nhau ngọt ngào, nắm tay, ôm nhau, hôn nhau, hai mẹ cũng chẳng dám nghĩ tới tương lai."
Từng là những đau đớn thế nào, bây giờ cũng có thể mỉm cười kể lại.
Có lẽ, đó chính là cuộc đời.
Tiêu Nhược Yên véo má Lan Yên: "Hai mẹ căn bản chưa từng nghĩ có thể ở bên nhau đến hôm nay, chưa từng nghĩ ông bà cuối cùng sẽ chấp nhận, càng không nghĩ tới trong tương lai lại có một thiên thần nhỏ đáng yêu như con đang chờ đợi chúng ta."
Cô ngày ngày thức khuya dậy sớm.
Nhưng dù dậy sớm đến đâu, Tiểu Nhan cũng sẽ dụi mắt dậy cùng cô.
A Yên sẽ hôn Tiểu Nhan một cái chào buổi sáng, Tiểu Nhan cười, tựa vào cô, vỗ vỗ ngực cô, từ tiểu lưu manh thời thiếu niên, biến thành lưu manh, lại biến thành lão lưu manh bây giờ.
Người trong vòng tay ấy, vẫn luôn là nàng.
Khi Tiêu Nhược Yên vội vàng rửa mặt, Tiểu Nhan sẽ chuẩn bị bữa sáng, khoác áo ngồi cùng cô, nhìn cô ăn xong rồi mới đi ngủ bù.
Dù cô về muộn thế nào.
Trong nhà luôn có một ngọn đèn để lại.
Chỉ cần cô mở cửa, sẽ nhìn thấy Tiểu Nhan đang chờ cô.
Tiểu Nhan mỉm cười với cô: "Về rồi à?"
Mọi sương gió lạnh lẽo dường như đều tan biến trong khoảnh khắc ấy.
Sau bữa tối, Tiêu Nhược Yên sẽ kiễng chân cùng Tiểu Nhan vào phòng con gái, nhìn con gái đang ngủ say, hai người mỉm cười, mỗi người hôn nhẹ một bên má con.
Sau đó họ trở về phòng mình, có thể không còn mãnh liệt như thời trẻ, nhưng vẫn dành cho nhau một nụ hôn chúc ngủ ngon.
Bao năm nay, Tiêu Nhược Yên vẫn giữ thói quen xoa tay cho Tiểu Nhan trước khi ngủ. Dù tay chân Tiểu Nhan đã sớm được điều dưỡng, không còn lạnh nữa, cô vẫn kiên trì như cũ.
Tiểu Nhan nhìn cô mỉm cười, từ tận đáy lòng cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Với cô và Tiểu Nhan, điều mong muốn nhất chính là nắm tay nhau, chậm rãi già đi.
Giờ đây, ước mơ ấy đã thành hiện thực, hạnh phúc biết bao.
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Viết tới đoạn sau, nghĩ lại lúc bắt đầu bộ truyện này, Diệp Tử nổi hết cả da gà.
Thật tốt, cũng cảm ơn vì đã có mọi người đồng hành suốt chặng đường.
Phần chính văn chắc còn ba bốn chương nữa thôi.
Mọi người muốn xem ngoại truyện về nội dung gì?
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 99
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 99
