Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 100


Lan Yên* có rất nhiều sở thích.


(* Editor: Bản gốc tác giả viết  Nhược Yên, hình như có nhầm lẫn tên nên mình sửa lại Lan Yên cho đúng bối cảnh.)


Lên lớp chín, khi mọi người đều bận rộn với việc học, đã có không ít trường cấp ba chủ động chìa cành ô-liu, muốn tuyển thẳng bé con với đủ loại điều kiện hấp dẫn.


Bé con có phạm vi yêu thích rất rộng. Trước kia, thứ vốn là "dạy chơi" của Giám đốc Tần nhỏ, bây giờ đã phát triển đến mức có thể đi thi toàn quốc. Âm nhạc càng không cần nói, bé con thường xuyên trao đổi với Tiêu Nhược Yên về chuyện phối khí, nhạc cụ cũng không còn bó hẹp ở piano nữa.


Nói ngắn gọn, bé con là kiểu thiên tài trong miệng người khác.


Nhưng thiên tài, thường không đi theo lối thông thường.


Huống chi Lan Yên từ nhỏ đã được bốn vị nữ thần cung phụng như tổ tông, lại còn được em gái Nhục Ti sùng bái và ngưỡng mộ hết mực.


Lớn lên, tính cách của bé con cũng trở nên vô cùng phóng khoáng, không chịu gò bó.


Nhà trường nói muốn tuyển thẳng, bé con lại chẳng thèm để ý, ngày ngày thúc ép em gái và Tần Thi Mộng học hành, ba người quyết định cùng nhau thi vào trường cấp ba Ức Đức của Ức Dương.


Đối với Nhục Ti mà nói, nếu không phải diện tuyển thẳng cộng điểm, việc vào Ức Đức thật sự có hơi khó.


Tần Thi Mộng dù sao cũng là người chuyển về giữa chừng. Ban đầu, cô bé chưa quen với kiểu giáo dục thi cử trong nước, nhưng thiên phú xuất chúng, rất nhanh đã bắt kịp tiến độ, chỉ là vẫn còn kém Lan Yên một chút.


Mà lúc này, lên lớp chín, những đứa trẻ từng ham chơi đều đã biết thế nào là học hành.


Lan Yên lại say mê quay phim tài liệu. Ban đầu, trong tay bé con là chiếc máy quay ngốc nghếch mà Tiểu Nhan dùng để ghi lại sinh hoạt gia đình, về sau bé con trực tiếp tự sản xuất tự tiêu thụ, bán mấy bản nhạc do mình sáng tác cho phòng làm việc của Tiêu Nhược Yên, thiết bị trong tay cũng ngày càng chuyên nghiệp.


Bé con tự mình đảm nhiệm toàn bộ quá trình quay, hậu kỳ biên tập, kể cả lồng tiếng, đều tìm người quen xung quanh.


Nhục Ti lanh lợi tinh quái, rất hợp diễn xuất, thường xuyên đảm nhận vai trò gây cười trước ống kính. Tần Thi Mộng vẫn như cũ, cực kỳ tự luyến, cứ đứng trước camera là hai tay chắp sau lưng, bày ra dáng vẻ tiểu tổng tài.


Ban đầu Lan Yên quay bọn nhỏ còn rất hăng say, vài tháng sau phát hiện hai người kia "gánh nặng thần tượng" quá lớn, dứt khoát chuyển ống kính sang bốn bà lão.


Một buổi sáng sớm.


Lan Yên ôm máy quay ngồi dậy, chân trần bước ra ngoài, bắt đầu ghi lại một ngày.


Ống kính chuyển hướng sang đồng hồ, bé con vừa quay vừa thuyết minh: "Bây giờ là 4 giờ 50 phút sáng theo giờ Bắc Kinh. Thời điểm này là lúc tất cả mọi người đều đang quấn chăn ngủ nướng, để xem mẹ và mami của tôi đang làm gì nhé. À đúng rồi, tối qua mami có xã giao, về nhà hơi muộn, mẹ không vui lắm, nói sáng nay ai nấu cơm cho mami là chó."


Theo chuyển động của ống kính, đến phòng bếp, Lan Yên khịt mũi: "Nào, để chúng ta xem con chó nhỏ nấu cái gì. Tôi ngửi thấy mùi cá."


Ống kính đẩy tới.


Trong phòng bếp, Tiểu Nhan mặt đen như đá đang nấu ăn, Tiêu Nhược Yên đứng bên cạnh cười tủm tỉm nhìn nàng: "Tối qua đúng lúc bên công ty của Giám đốc Tần có người sang, bọn tớ ra ngoài ăn một bữa, hơi muộn một chút, cũng không uống bao nhiêu."


Tiểu Nhan lạnh lùng: "Không uống bao nhiêu? Cậu đi hình chữ S đấy có biết không? Còn vào phòng mặc váy của tớ, nhất quyết đòi múa điệu múa váy cỏ."


Tiêu Nhược Yên hít sâu một hơi: "Không thể nào."


Đây sao có thể là việc của một người cao lãnh như cô làm được.


Tiểu Nhan thản nhiên: "Sao lại không thể, con gái của cậu quay lại hết rồi."


Tiêu Nhược Yên quay đầu nhìn Lan Yên, thấy bé con đang cầm máy quay, lập tức ho một tiếng, khoanh tay: "Sao tớ có thể là người như vậy. Lan Yên, con nói mami nghe rốt cuộc là chuyện gì?"



Lan Yên: "Khi con cầm máy quay, hãy gọi con là Đạo diễn Lan."


Tiêu Nhược Yên: ......


Tiểu Nhan: ......


Tiểu Nhan nhìn bé con: "Đạo diễn Lan, dậy sớm như vậy làm gì?"


Lan Yên nhìn mẹ: "Con muốn xem thử hôm qua mẹ nói ai nấu cơm cho mami sâu rượu, người đó là chó, rốt cuộc kết quả thế nào."


Bé con và Nhục Ti cá nhau một trăm tệ.


Bé con cược mẹ nhất định sẽ làm "chó con", Nhục Ti tin tưởng di nhỏ chắc chắn sẽ giữ được khí thế.


Tiểu Nhan mặt đen sì: "Hai mẹ con các cậu sáng sớm đã đến tìm chuyện không vui cho tớ đúng không? Ra ngoài hết, ra ngoài!"


Tiêu Nhược Yên và Lan Yên đều bị đuổi ra ngoài.


Tiêu Nhược Yên thở dài, ngồi xuống sofa: "Con gái, tuổi con cũng không còn nhỏ, sao không phát huy tác dụng tích cực trong cái nhà này đi?"


Lan Yên mỉm cười: "Mami, con đã rất cố gắng rồi. Hôm qua áo khoác của mami có mùi nước hoa, vừa về nhà con đã cởi ra ném xuống lầu rồi, như vậy còn chưa đủ tác dụng sao?"


Tiêu Nhược Yên sững người, sắc mặt lập tức cứng đờ: "Mẹ ơi, ranh con này, con biết cái áo đó bao nhiêu tiền không?"


Lan Yên đột nhiên thò cổ ra: "Mẹ."


Tiểu Nhan xoay người lại: "Sao vậy?"


Tiêu Nhược Yên mặt mày tái mét, vội vàng bịt miệng Lan Yên: "Đừng đừng đừng."


Lan Yên cười, dùng ánh mắt nhìn cô: "Năm trăm tệ phí bịt miệng."


Tiêu Nhược Yên vội vàng gật đầu.


Tiểu Nhan cau mày bước ra: "Hai người các cậu lại giấu tớ làm giao dịch bẩn thỉu gì vậy?"


Tiêu Nhược Yên thiện lương cười cười: "Bọn tớ có thể nói được cái gì chứ."


Lan Yên cũng gật đầu theo.


Tiểu Nhan dùng đôi mắt đen láy nhìn hai người một lúc: "Chỉ cần không phải bàn chuyện gì sau lưng tớ là được. Nếu để tớ phát hiện ra, tớ đánh gãy chân hai người."


Tiêu Nhược Yên: ......


Lan Yên: ......


Một ngày tốt đẹp, bắt đầu từ "đánh gãy chân".


Hôm nay Lan Yên ké mami ăn sáng.


Trong lúc ăn, mặt nàng bé con chua đến mức muốn méo đi.


Rõ ràng là mẹ chiên cá cho mami, kết quả Tiêu Nhược Yên gỡ từng chiếc xương, từng miếng từng miếng đút vào miệng Tiểu Nhan: "Cậu xem dạo này gầy đi rồi."


Tiểu Nhan cười tươi, tựa đầu lên vai cô: "Cậu đừng giả vờ dỗ tớ."



Lan Yên: ......


Rõ ràng sáng nay khi mẹ bước lên cân, bé con nghe thấy tăng ba cân (1.5kg), sao mami lại có thể trợn mắt nịnh bợ như vậy?


Hai người một miếng một miếng đút nhau, Tiểu Nhan cười như đứa trẻ được cưng chiều: "Cậu đừng đút tớ mãi, tớ tự ăn được, sáng nay cậu không phải còn có họp sao?"


Tiêu Nhược Yên: "Không sao, tớ không đút con heo lười nhỏ này, cậu lại không ăn, tớ còn lạ gì cậu nữa."


Lan Yên nhịn không được chen vào một câu: "Mami, con cũng muốn ăn."


Tiêu Nhược Yên liếc bé con một cái, nhàn nhạt: "Con lớn vậy rồi, không có tay à?"


Lan Yên: ......


Tiểu Nhan nghe vậy cười khanh khách, nhìn Lan Yên: "Thật ra con gái cũng không còn nhỏ, mẹ thấy ngày nào con cũng rảnh rỗi, không có việc gì thì tìm bạn gái hoặc bạn trai đi."


Lan Yên nhìn mẹ: "Tìm xong để dọn ra ngoài, nhường chỗ cho hai mẹ à?"


Tiểu Nhan giật mình, quay người vỗ Tiêu Nhược Yên một cái: "A Yên, cậu nhìn con gái của cậu kìa, bây giờ thông minh thật, thành tinh rồi, liếc mắt là nhìn thấu tâm tư của tớ."


Lan Yên: ......


Tiêu Nhược Yên cười, véo mũi Tiểu Nhan: "Không phải là di truyền cái lanh lợi tinh quái của cậu sao."


Lan Yên: ......


Không còn cách nào.


Cuộc đời đúng là gian nan như vậy.


Trước kia dì lớn từng nói với bé con, nếu hai người mẹ quá đáng quá, cứ mặc niệm châm ngôn.


— Tôi mù, tôi điếc, tôi mù, tôi điếc.


Theo lời kể của dì và dượng, năm xưa hai người cũng sống như vậy, quen là ổn thôi, hai người mẹ của bé con từ thời đi học đã không biết xấu hổ như vậy rồi.


Tiêu Nhược Yên ăn xong, Tiểu Nhan tiễn cô ra cửa, còn giúp cô chỉnh lại cổ áo: "Về sớm nhé."


Tiêu Nhược Yên vòng tay ôm eo Tiểu Nhan, nhìn vào mắt nàng: "Về sớm có thưởng không?"


Tiểu Nhan cười, ánh mắt quyến rũ, tay nàng lướt nhẹ qua môi cô: "Cậu có thể về sớm một chút thử xem."


Lan Yên: ............


Ăn một bụng cẩu lương rồi đến trường.


Nhục Ti đã tới từ sớm, dạo này đến tuổi dậy thì nên đặc biệt thích làm đẹp, cầm gương nhỏ loay hoay mái tóc: "Chị, hôm qua em đi ngoài đường, có người săn sao phát hiện ra em, hỏi em có hứng thú làm người mẫu không. Chị nói xem, có phải em gọi là nữ đại mười tám biến* không?"


(* Nữ đại mười tám biến: Con gái càng lớn càng thay đổi, càng lớn càng xinh đẹp.)


Lan Yên còn chưa kịp nói, Tần Thi Mộng nhai kẹo cao su cười híp mắt: "Đúng thế còn gì, từ heo con biến thành thiên nga trắng."


Nhục Ti: "Tần Thi Mộng, cậu muốn chết à?"


Lan Yên thở dài, lắc đầu: "Hai đứa có thể yên tĩnh chút không?"



Cũng không biết hai vị tổ tông này bị sao, từ nhỏ đã đánh nhau đến tận bây giờ.


Tần Thi Mộng lại chọc Nhục Ti thêm một lát, sau đó lấy sách ra đeo tai nghe đọc.


Nhục Ti liếc qua, hóa ra là sách quản trị doanh nghiệp, con bé kinh ngạc nhìn Tần Thi Mộng.


Tần Thi Mộng tháo tai nghe ra, có chút bá đạo hỏi: "Có phải cảm thấy tôi khác trước kia rồi không? Học toàn những thứ cao cấp."


Nhục Ti chớp đôi mắt đào hoa, môi đỏ khẽ mở: "Tôi chỉ thấy cậu làm bộ làm dáng thì cũng nên cầm quyển sách tử tế một chút. Quản trị là đọc sách có thể hiểu được sao? Với lại bản này cũ rồi nhỉ." Con bé nhìn Lan Yên: "Chị, đưa bản mới của chị cho cậu ấy xem đi."


Lan Yên lười biếng: "Đó là sách học kỳ trước chị xem, để ở nhà rồi."


Bé con nhìn Tần Thi Mộng: "Bây giờ đã bắt đầu học quản trị doanh nghiệp rồi à?"


Tần Thi Mộng im lặng một lúc, đột nhiên cười lên, một tay khoác cổ Lan Yên: "Em đột nhiên thay đổi chiến lược, cảm thấy không cần học nữa. Chỉ cần cưới chị về, chị giúp em quản lý công ty không phải là xong sao?"


Lan Yên lạnh lùng nhìn cô bé.


Nhục Ti túm tóc Tần Thi Mộng: "Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, không được động tay động chân với chị tôi! Cậu muốn chết à? Còn nữa, cậu dám nhắc tới chuyện cưới chị tôi một lần nữa, tôi sẽ chặt ngón tay của cậu."


Tần Thi Mộng bị giật tóc vẫn không yên phận, cười híp mắt: "Cậu ghen à? Vậy tôi cưới cậu thì sao?"


Nhục Ti: "Vậy tôi chặt cả mười ngón tay của cậu, toàn bộ móng vuốt!"


Tần Thi Mộng: ......


Một liệt nữ như vậy, cô bé thật sự càng nhìn càng thích.


Thành tích của Nhục Ti luôn ở mức trung bình. Hồi nhỏ con bé còn khá nghe lời chị gái, nhưng bây giờ con gái lớn rồi, tâm tư ở bên ngoài, rảnh rỗi là lén xem truyện tranh, phim ảnh.


Hôm nay là bài kiểm tra khảo sát đầu tiên trước khi lên cấp ba, thành tích của con bé đã gần tụt xuống dưới cuối.


Bảng điểm vừa phát, bầu không khí chị em hòa thuận lập tức biến mất.


Lan Yên dựa lưng vào ghế, bảng điểm của mình để sang một bên làm ngơ, mặt đen lại nhìn điểm của em gái.


"Ghê thật đấy, Nhan Nhược Thủy, môn Toán em được bao nhiêu? 38 điểm? Em ngủ trong phòng thi à? Bài này chị giảng cho em bao nhiêu lần rồi? Em..."


Nhục Ti khóc sụt sịt áp sát chị gái: "Em chỉ là không phát huy tốt thôi."


Tần Thi Mộng thấy con bé đáng thương, tốt bụng an ủi: "Không sao không sao, cố gắng là được. Cậu xem lần trước tôi và cậu không phải đều là hạng 24 trong lớp sao? Lần này tôi dựa vào nỗ lực của mình vào top 10 rồi."


Nhục Ti: ............


Lan Yên nhìn Tần Thi Mộng: "Em đang cố tình làm khó dễ em gái của chị sao?"


Tần Thi Mộng: ......


Lan Yên: "Em cứ bắt nạt Nhục Ti như vậy, không sợ quay đầu lại bị người khác bắt nạt sao?"


Tần Thi Mộng: ......


Được rồi.


Cô bé không nói lại được vị đại tỷ này, cũng không dám cãi.



Haiz, hiện tại cô bé thật sự rất muốn về nhà, ném hai người mẹ lên giường, để họ cố gắng sinh cho cô bé thêm một đứa em gái lợi hại khác.


Nhục Ti vừa khóc vừa bị ấn học bài. Nhiều năm như vậy, con bé trưởng thành rất nhiều, đối với người khác đều là hung hăng cường thế, nhưng chỉ cần Lan Yên liếc mắt, con bé lập tức sợ đến mức run rẩy như cục bột vô dụng ngày nhỏ.


Tần Thi Mộng nhìn cảnh này cười cười, cầm lấy bình nước của hai chị em và của mình ra ngoài lấy nước. Trên đường đi, có lẽ áp lực lớp chín quá lớn, cô bé thấy không biết bao nhiêu cặp nam nam nữ nữ ôm nhau quyến luyến không rời.


Cô bé vừa cảm khái thế phong nhật hạ, vừa mặt không đổi sắc đến phòng nước nóng.


Cô bé vừa rót đầy bình nước của Nhục Ti, bên tai vang lên một tiếng khóa cửa "cạch". Tần Thi Mộng nhíu mày, quay đầu lại, là một đàn chị bên khối cấp ba, dáng người cao ráo, chân dài, khá xinh đẹp.


Đàn chị mỉm cười nhìn Tần Thi Mộng, chậm rãi bước đến bên cô bé.


Cô nàng học múa.


Tần Thi Mộng có chút ấn tượng, hình như trước kia từng thấy cô ấy trong phòng tập múa của công ty, là thực tập sinh mới ký của Ức Dương, tên là Tác Á.


Tác Á từ nhỏ đã vào giới giải trí, tuổi không lớn nhưng bị hun đúc đến mức cái gì cũng hiểu, cái gì cũng biết. Cô ấy quá rõ nếu nắm được người trước mắt này, con đường diễn nghệ sau này sẽ được trợ lực lớn thế nào.


Tiểu hải vương Tần Thi Mộng bình thường chỉ giỏi mồm mép, đến lúc mấu chốt, cô bé đâu từng trải qua sự quyến rũ của một chị gái như vậy.


Tác Á không giống ba con gà con kia, từ nhỏ đã luyện múa, dáng người mềm mại, dung mạo không bằng ba người, nhưng ánh mắt quyến rũ không phải người bình thường có thể chịu nổi.


Mắt thấy cửa đã bị khóa, không trốn thoát được.


Theo từng bước tiến sát của Tác Á, Tần Thi Mộng chậm rãi lùi lại, cuối cùng bị ép đến bồn nước, sau lưng không còn đường lui. Ánh mắt của Tác Á đầy mị hoặc, cô ấy l**m đôi môi đỏ, nhìn chằm chằm vào mắt Tần Thi Mộng, hương thơm phả vào mũi. Hai tay cô ấy chống hai bên, khóa chặt Tần Thi Mộng trong vòng tay: "Chị thích em."


Tác Á biết mình phải nắm lấy cơ hội.


Người như Tần Thi Mộng, nếu không phải ở trường học, có lẽ cả đời này họ cũng chẳng có điểm giao.


Đừng nói ra xã hội, ngay cả ở trường cấp ba đại học, khi mọi người dần hiểu đời, lúc đó không biết sẽ có bao nhiêu người tranh giành, vô cùng khó đối phó.


Chỉ có Giám đốc Tần nhỏ hiện tại, Tác Á đã quan sát rất lâu, giống như một tờ giấy trắng giá trị hiếm có, cần phải nhanh chóng bị cô ấy chiếm lấy, nhuộm lên màu sắc của cô ấy, mới có thể thực sự thuộc về cô ấy.


Nếu một khi xác lập quan hệ.


Cô ấy coi như một chân bước vào hào môn.


Thân phận thực tập sinh cái gì, cô ấy sẽ thèm sao? So với việc ngày ngày liều mạng cố gắng, chi bằng đi đường tắt. Cô ấy đã chịu đủ cuộc sống huấn luyện vô tận và đấu đá ngầm rồi. Huống chi, dung mạo của Giám đốc Tần nhỏ này đủ khiến người ta thèm thuồng. Nếu thật sự ở bên nhau...


Tác Á không kiêng dè nhìn Tần Thi Mộng, ánh mắt tràn đầy xâm lược và câu dẫn.


Tần Thi Mộng vẫn giữ nụ cười, nhìn thẳng vào mắt Tác Á. Dù đang cười, nhưng trong đáy mắt của cô bé có băng vụn lấp lánh, khiến Tác Á đang tự tin bỗng chốc chột dạ một chút.


Cô ấy hít sâu một hơi: "Chị thích em lâu rồi. Chị biết em không có bạn gái. Chị muốn —"


Cô ấy l**m l**m môi, nhìn vào đôi môi của Tần Thi Mộng, ý muốn gì không cần nói cũng hiểu.


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Tần Thi Mộng thở dài: Haizz, tôi gánh chịu sự quyến rũ không nên có ở cái tuổi này.


Lát nữa sẽ có chương thứ hai.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 100
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...