Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 101
Tần Thi Mộng thật sự rất bất lực, trong lòng lại thấp thoáng một chút bực bội. Đừng nói là sau khi về nước, ngay cả mấy năm ở nước ngoài, đã có không ít người "rục rịch" với cô rồi.
Lúc đầu, cô chỉ nghĩ đơn giản là do bản thân quá có sức hút, thật sự quá xinh đẹp, nên mới được nhiều người theo đuổi như vậy.
Nhưng về sau có một lần, khi người dì chăm sóc cô ở nước ngoài lái xe tới, Tần Thi Mộng đang trò chuyện với một cậu con trai theo đuổi cô rất quyết liệt. Trong lúc vô tình, cô nhìn thấy ánh mắt tham lam của cậu ta khi nhìn vào chiếc Lamborghini của dì, lúc đó cô liền hiểu ra tất cả.
Bọn họ thích không phải con người cô, mà là những thứ đứng phía sau cô.
Là tài phú và quyền thế mà hai người mẹ mang lại cho cô.
Thêm vào đó, một mình phiêu bạt bên ngoài quá lâu. Mặc dù mẹ đã sắp xếp mọi thứ rất chu đáo, dì cũng chăm sóc cô rất tốt, nhưng dù sao cũng không phải là nhà của mình. Xa rời những người thân yêu nhất, bôn ba nơi đất khách, hai năm đó, Tần Thi Mộng đã không ít lần lén khóc. Trải nghiệm như vậy là một con dao hai lưỡi, thúc giục cô phải trưởng thành nhanh chóng.
Thở dài một hơi, Tần Thi Mộng đặt tay lên vai Tác Á: "Tôi không có bạn gái, nhưng tôi đã có người mình thích rồi."
Tác Á ngẩn ra một chút, rồi lập tức cười: "Vậy tức là... hai người vẫn chưa ở bên nhau."
Như vậy, cô ấy vẫn còn cơ hội.
Cô ấy vốn nghĩ Giám đốc Tần nhỏ du học về chắc sẽ thích kiểu trực tiếp nóng bỏng, không che che giấu giấu, nhưng bây giờ xem ra, cô có người mình thích mà còn chưa ở bên nhau, hóa ra lại là kiểu nhút nhát, hơi ngại ngùng.
Tần Thi Mộng nhìn thẳng vào mắt cô ấy: "Hừ, vậy chúng ta cũng không nên đi quá gần. Người tôi thích lợi hại lắm đấy, cẩn thận cậu ấy túm tóc cậu."
Hai người còn đang nói chuyện, bên ngoài cửa, Nhục Ti đập cửa ầm ầm như sấm: "Tần Thi Mộng? Tần Thi Mộng, cậu làm cái trò gì thế? Còn sống không đấy???"
Cái giọng này đúng là không phải dạng vừa, Tác Á sững người, nghe mà cảm giác có chút quen quen.
Ngay sau đó là tiếng giáo viên gõ cửa: "Chuyện gì vậy? Ai khóa cửa bên trong thế?"
Dù có to gan đến đâu, Tác Á cũng không dám làm gì vượt quá khi Giám đốc Tần nhỏ chưa đồng ý. Tình hình ngoài cửa như vậy khiến cô ấy biết chuyện hôm nay chắc chắn hỏng bét rồi. Cô ấy nhìn Tần Thi Mộng, móc trong túi ra một tấm danh thiếp đưa cho cô, giọng nũng nịu đầy ám chỉ: "Tối nay chị đợi em gọi cho chị."
Đôi môi đỏ bị cắn nhẹ trông mê người, ánh mắt cũng quyến rũ tận xương tủy.
Tần Thi Mộng liếc nhìn tấm danh thiếp, nhún vai. Tác Á xoay người mở cửa. Ngoài cửa, Nhục Ti khoanh tay đứng cạnh giáo viên: "Làm cái gì vậy?"
Con bé vốn đang bị chị gái mắng, tâm trạng tụt dốc thê thảm.
Đột nhiên lại nhận được tin nhắn trong nhóm "Trẫm và hai ái phi".
Trưởng nhóm Tần đại mỹ nhân: Phòng nước nóng, ái phi mau cứu giá! Không đến là trẫm mất thân đó!
Lan Yên là người thấy đầu tiên, bé con cau mày: "Làm cái trò gì vậy?"
Nhục Ti cúi đầu nhìn, lập tức đứng bật dậy: "Em đi xem thử."
Con bé đang mong có cớ rời khỏi chị một lát, chị mặt đen nhìn cô làm bài tập thật sự quá đáng sợ.
Tâm tư nhỏ đó của con bé, sao Lan Yên không biết chứ?
Chỉ là làm chị gái, ít nhiều vẫn không yên tâm, nên Lan Yên đi theo phía sau Nhục Ti.
Thế là hai chị em liền nhìn thấy cảnh tượng trong phòng nước nóng bị khóa: Giám đốc Tần và một đàn chị chân dài mắt to xinh đẹp một trước một sau.
Mấy học sinh đứng xem xung quanh đều ngầm hiểu lẫn nhau, ánh mắt mang theo vẻ mờ ám, thậm chí còn có người hò reo.
Giáo viên vô cùng tức giận: "Mấy em làm cái gì đấy? Tất cả quay về lớp hết đi, không nghe thấy tiếng chuông à?"
Kẻ đầu têu là Tần Thi Mộng cười hì hì bước ra. Tay cô bé theo thói quen đưa sang khoác lên người Nhục Ti, lập tức bị Nhục Ti không chút nể nang vỗ ra: "Tay cậu sạch sẽ không đấy?"
Dưới sự "bồi dưỡng" của bốn người lớn lúc nào cũng dính lấy nhau, Nhục Ti và Lan Yên đều rất phong phú kiến thức ở phương diện này, tự nhiên rất dễ nghĩ lệch.
Tần Thi Mộng thở dài, ôm lấy bản thân, bày ra dáng vẻ vô tội yếu đuối: "Ôi Nhục Ti, honey, cậu vẫn tới rồi nhỉ? Để bày tỏ lòng biết ơn vì cậu cứu tôi khỏi nước sôi lửa bỏng, chi bằng tôi lấy thân báo đáp nhé."
Nói xong liền nhào tới, Nhục Ti không nương tay, một tay túm lấy tóc cô bé: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy hả?"
Con bé thấy trạng thái của Tần Thi Mộng giống như chẳng có gì với đàn chị kia.
Hơn nữa với cái tính có chuyện nhỏ xíu cũng phải kể cho hai chị em nghe, nếu thật sự có bạn gái thì đã công bố từ lâu rồi.
Tần Thi Mộng nhún vai, nhìn tấm danh thiếp trong tay, giọng nói nhàn nhạt: "Không có gì, chỉ trách trẫm mị lực quá lớn, quá nhiều người muốn chen vào hậu cung."
Khóe miệng của Nhục Ti giật giật. Ở phía xa, Lan Yên thở dài. Có lẽ em gái không cảm nhận được, nhưng bé con có thể bắt được, Tần Thi Mộng đang tức giận.
Đó cũng là lần đầu tiên hai chị em cảm nhận được thế nào là "hào môn sâu như biển".
Ngày hôm sau, Tần Thi Mộng vẫn như trước, hẹn hai chị em đạp xe đến trường. Chưa tới cổng, từ xa đã thấy Tác Á hai mắt đỏ hoe, tóc tai hơi rối, cả người tiều tụy đứng chờ ở đó.
Hoàn toàn khác với vẻ quyến rũ kiêu ngạo trước kia. Mắt cô ấy sưng như hạt óc chó, nhìn là biết đã khóc không ít, khí thế cả người cũng yếu đi nhiều, khác hẳn hôm qua.
Nhục Ti mắt tinh nhất: "Ê ê ê, hoàng thượng, phi tử chen chúc tới rồi kìa."
Tần Thi Mộng cũng thấy Tác Á, cô bé nhìn Nhục Ti: "Tôi nghe nói hôm nay căn tin có món đậu hũ cậu thích nhất, cậu không đi à?"
Nhục Ti nghe xong liếc đồng hồ, lập tức nói với chị gái: "Không được, chị, em đi ăn một chén trước, buổi sáng chưa ăn no."
Lan Yên: ......
Thấy người đi xa rồi, Lan Yên quay sang nhìn Tần Thi Mộng.
Tần Thi Mộng không nói gì, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt. Người khác nhìn vào sẽ thấy cô bé không khác gì ngày thường, nhưng ánh lạnh trong đáy mắt lại bị Lan Yên bắt được.
Tác Á nhìn cô bé, không còn chút "dũng mãnh" của hôm qua. Cô ấy do dự hồi lâu, giống như rất sợ hãi, rón rén đi tới: "Tần..."
Chưa kịp nói xong, Tần Thi Mộng liếc cô ấy một cái, Tác Á lập tức nghẹn lại.
Tối qua vừa về nhà, điện thoại của cô ấy đã bị quản lý gọi liên hoàn muốn nổ máy. Quản lý tức đến phát điên: "Cô trêu chọc ai không được, lại đi chọc Giám đốc Tần nhỏ! Cô vừa mới có chút danh tiếng đã muốn bị phong sát à? Tự mình phân lượng bao nhiêu còn không biết à? Cô nghĩ cô là ai mà dám đụng vào người ta?!"
Tần Thi Mộng dắt xe, nhìn Lan Yên bên cạnh: "Đi nào, chúng ta cũng đi ăn chút."
Chỉ một câu nói, một ánh mắt, Tác Á liền không dám động đậy.
Lan Yên nhìn Tác Á, sau đó lại nhìn cô, gật đầu.
Hai người sóng vai đi về phía nhà để xe. Ban đầu người đạp xe đi học là hai chị em nhà họ Nhan, về sau Tần Thi Mộng thấy cách đi này hay, vừa bảo vệ môi trường, vừa rèn luyện sức khỏe, liền mặt dày bám theo, buổi sáng còn có thể trò chuyện bồi dưỡng tình cảm. Bây giờ cô bé cực kỳ mê xe đạp.
"Chị muốn hỏi gì?"
Đến nhà xe, Tần Thi Mộng nhìn Lan Yên. Lan Yên nhìn thẳng vào mắt cô bé: "Rốt cuộc là sao?"
Tần Thi Mộng cúi người khóa xe, giọng nói rất bình tĩnh: "Mẹ em sức khỏe không tốt, sớm muộn gì em cũng phải tiếp quản công ty. Nếu nghệ sĩ nào cũng như cậu ấy, vậy thì quá không ra gì."
Lan Yên ngẩn người nhìn Tần Thi Mộng. Không hiểu sao, trong đầu bé con đều là lời mẹ từng nói.
— Mộng Mộng không giống những gì các con nghĩ, con bé gánh vác rất nhiều.
Tần Thi Mộng khóa xong xe, ngẩng đầu nhìn Lan Yên: "Được rồi, đừng nhìn em như vậy, em vĩnh viễn sẽ không đối xử với chị và Nhục Ti như vậy."
Lan Yên nhìn cô bé một lúc lâu, sau đó giơ tay, lần đầu tiên giống như với Nhục Ti, xoa xoa đầu cô bé: "Đừng tạo áp lực cho mình quá lớn, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên."
Chỉ một câu, khiến sống mũi của Tần Thi Mộng cay cay: "Chị đúng là đáng ghét, cứ phải biến một công mạnh mẽ như em thành thụ yếu đuối mới chịu."
Lan Yên cười, nhìn tay cô bé: "Không nhìn ra."
Tần Thi Mộng: ......
Không biết là chưa phát triển hay sao, ở nhà cô bé có biệt danh "Tiểu Đinh Đang", chỗ nào cũng thon dài, vậy mà tay lại ngắn như vậy? Hại cô bé nhiều lần bị người ta bắt nạt.
Tuổi trẻ chính là đẹp đẽ rực rỡ như vậy.
Học kỳ hai lớp chín.
Tần Thi Mộng khỏi nói, với chỉ số thông minh của cô bé, cố gắng một chút là từ trung bình lên top 10, rồi top 3, cuối cùng là cùng Lan Yên tranh giành hạng nhất, hạng nhì.
Nhục Ti vẫn như cũ, tâm tư không đặt nhiều vào học tập. Tần Thi Mộng luôn rất cưng chiều con bé, mỗi lần Lan Yên lạnh mặt mắng em gái, cô bé liền xen vào vài câu.
Cuối cùng, trong kỳ thi mô phỏng lần thứ ba, Nhục Ti phá lệ lọt vào top 10 của lớp. Thành tích này chỉ cần giữ vững, cộng thêm điểm ưu tiên của thí sinh nghệ thuật, vào Ức Đức không có vấn đề gì.
Để chúc mừng, Tần Thi Mộng đặc biệt dẫn Nhục Ti và Lan Yên đi dạo một vòng Ức Dương.
Nhục Ti vừa vào đã giống như Lưu Mỗ Mỗ vào Đại Quan Viên, thấy nghệ sĩ nào cũng "oa oa", miệng không khép lại được.
Hôm nay con bé mặc một chiếc váy dài màu hồng, tóc cố ý thả xuống, phần đuôi còn uốn xoăn tinh tế, đôi mắt đào hoa long lanh tỏa sáng.
Lan Yên bình tĩnh hơn nhiều. Theo Tiêu Nhược Yên mấy năm nay, lớn nhỏ gì bé con cũng đã gặp không ít nghệ sĩ, trong đó không thiếu những tên tuổi lớn.
Những nghệ sĩ này gặp Tần Thi Mộng đều cung kính gọi một tiếng "Giám đốc Tần nhỏ". Tần Thi Mộng miệng rất ngọt, anh anh chị chị gọi không ngừng, chẳng có chút kiêu ngạo nào.
Tần Hải Dao nghe nói ba đứa nhỏ tới, còn đặc biệt tranh thủ ghé qua. Cô ấy vừa họp xong, chưa kịp thay bộ đồ công sở, tóc búi lên, lớp trang điểm tinh tế: "Các con tới rồi à?"
Nhục Ti thích nhất là dì Tần, vừa nhìn thấy đã sáng mắt lên: "Con nhìn thấy nhiều nghệ sĩ như vậy mà không ai đẹp bằng dì Tần."
Một câu nói khiến Giám đốc Tần cười đến không khép được miệng. Tần Thi Mộng rất cạn lời: "Nịnh hót."
Lan Yên cười cười, nhìn Tần Hải Dao: "Chào dì ạ ~"
Tần Hải Dao xoa đầu Lan Yên: "Ngoan, cao lên nhiều rồi. Mộng Mộng, con dẫn hai bạn đi tham quan đi, trưa mẹ ăn cùng các con."
Tần Thi Mộng phất tay: "Thôi thôi, mẹ ăn cùng tụi con là tụi con lại gò bó."
Giám đốc Tần: ......
Đứa nhỏ này chính là thẳng thắn như vậy.
Như vậy cũng tốt, ở trước mặt nhiều người, cô ấy quả thật không thoải mái.
Nhưng nghĩ lại, hiếm khi bọn trẻ tụ họp đông đủ, Giám đốc Tần dứt khoát gọi điện cho hai nhà, bảo mọi người đi qua, buổi trưa cùng nhau ăn một bữa cho náo nhiệt.
Tần Thi Mộng dẫn hai chị em đi dạo cả buổi sáng.
Không chỉ xem rất nhiều nghệ sĩ, cô bé còn đặc biệt dẫn Nhục Ti đi gặp một thầy diễn xuất chuyên nghiệp, thầy Tôn.
Thầy Tôn hơn sáu mươi tuổi, làm diễn viên cả đời, là lão làng chính hiệu. Ông luôn dạy ở Đại học Truyền thông. Nghe Tần Thi Mộng nhắc đến Nhục Ti mấy lần, nay gặp được người thật, ông mỉm cười: "Tốt, tốt."
Nhục Ti hơi đỏ mặt, đưa tay ra: "Chào thầy Tôn, em là Nhan Nhược Thủy."
Hiếm khi thấy Nhục Ti đỏ mặt như vậy, Tần Thi Mộng và Lan Yên nhìn nhau cười.
Thấy Nhục Ti nói chuyện với thầy Tôn càng lúc càng vui, cả đời lăn lộn trong giới, người thế nào thầy cũng từng gặp qua. Sự ngây thơ trên người Nhục Ti với ông mà nói thật sự vô cùng hiếm có, hơn nữa tư duy của con bé rất phóng khoáng, nghĩ gì nói nấy.
Nhục Ti thích diễn xuất nhưng trước giờ đều là tự mình mày mò, có thể được một người thầy chuyên nghiệp chỉ điểm vài câu, đúng là cơ hội ngàn năm có một. Một già một trẻ như thể gặp nhau quá muộn. Tần Thi Mộng dứt khoát để Nhục Ti ở lại đó, dẫn Lan Yên đi xem văn phòng mà mẹ chuẩn bị cho mình.
Văn phòng rất rộng, chỉ là chưa treo bảng tên. Dù sao Tần Thi Mộng còn nhỏ, Tần Hải Dao không muốn con gái sớm mang áp lực.
Cách trang trí trong phòng đều do Giám đốc Tần đích thân thiết kế theo phong cách cổ điển mà con gái thích. Tần Thi Mộng ngồi lên ghế giám đốc xoay một vòng: "Cứ tự nhiên xem nha, em mệt rồi, chợp mắt một chút."
Lan Yên hứng thú với giá sách của cô bé, trên đó bày rất nhiều sách, bé con kiễng chân xem từng cuốn, chọn ra mấy cuốn mình thích. Vừa quay đầu định nói với Tần Thi Mộng, đã nhìn thấy cô bé dựa vào ghế, nhắm mắt ngủ rồi.
Lan Yên nhìn cô bé, trong lòng đột nhiên có chút đau lòng. Thời gian này, bé con biết Tần Thi Mộng áp lực rất lớn. Ngoài việc nhanh chóng thích nghi với môi trường học tập trong nước, mỗi ngày tan học cô bé còn phải chạy tới công ty. Nội tâm hoàn toàn không vô tư vô lo như vẻ ngoài.
Lan Yên đi tới, định nhặt chiếc áo khoác bị cô bé vứt sang một bên khoác lên cho cô bé. Vừa động một cái, Tần Thi Mộng đã tỉnh. Trong mắt của cô bé lóe lên một tia cảnh giác, đến khi thấy người trước mặt là Lan Yên, lập tức thả lỏng, giọng nói mềm hẳn: "Haiz, chắc dì cả sắp tới rồi, mệt quá."
Lan Yên nhìn cô bé, trầm mặc một lúc rồi hỏi: "Chị cảm thấy dạo này em thay đổi rất nhiều, sao ngủ rồi mà vẫn không thả lỏng?"
Bé con có thể cảm nhận được Tần Thi Mộng luôn căng thẳng.
Người ta nói không có áp lực thì không trưởng thành, nhưng nếu trở thành trạng thái thường xuyên, rất không tốt cho cơ thể.
Đối mặt với người bạn từ nhỏ tới lớn, Tần Thi Mộng không cần phòng bị. Cô bé nhận lấy áo khoác Lan Yên đưa cho, khoác lên người, cả người cuộn vào trong đó, trông rất nhỏ bé. Đôi mắt cô bé đen thẳm: "Mẹ em mấy năm nay sức khỏe không tốt. Mỗi lần tới công ty, em đều cảm nhận được tình người ấm lạnh. Ánh mắt của mọi người nhìn em càng ngày càng khác. Em không thể làm hai mẹ thất vọng."
Lan Yên nhìn cô bé. Tuy nhà họ Nhan cũng có công ty, quy mô không nhỏ, nhưng so với Ức Dương, đúng là muối bỏ biển. Bé con không phải Tần Thi Mộng, không biết cảm giác ngồi ở vị trí đó là thế nào, nên không thể phán xét.
Tần Thi Mộng nhìn bé con, đột nhiên nói: "Chị còn có thể giống như trước kia, xoa xoa đầu em không?"
Cô bé vốn là một người rất xinh đẹp, bình thường cứ phải cố gồng lên làm ra vẻ tổng tài. Bây giờ tháo bỏ lớp mặt nạ đó, cô bé chỉ là một đứa trẻ lớp chín, cần được dỗ dành và an ủi.
Lan Yên mỉm cười, giơ tay xoa xoa đầu cô bé. Tần Thi Mộng hiếm khi lộ ra vẻ nũng nịu của con gái, hai tay ôm lấy eo Lan Yên, khẽ thở ra một hơi: "Mệt quá, mệt quá."
Vừa dứt lời, cánh cửa khép hờ đột nhiên bị đẩy ra. Tiểu Nhan, Tiêu Nhược Yên, Giám đốc Tần, Giám đốc Nguyễn, Nhan Chỉ Y, Lan Lan, mấy người cùng cười tươi bước vào. Nhục Ti đi sau cùng, mặt mày hồng hào. Con bé vốn đang nôn nóng muốn chia sẻ cảm nhận và niềm vui với chị gái, không ngờ vừa vào đã thấy cảnh tượng trước mắt. Trong khoảnh khắc, nụ cười của mọi người đều cứng lại, sững sờ nhìn hai người.
Lan Yên: ......
Tần Thi Mộng: ......
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Chính văn sẽ kết thúc ở chương sau, mọi người không lên tiếng là không kịp đâu nha.
Phiên ngoại tạm thời định viết về thời học sinh của Tiểu Nhan và A Yên.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 101
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 101
