Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 102
Tay Lan Yên vẫn còn đặt trên đầu Tần Thi Mộng, Tần Thi Mộng ôm eo bé con, biểu cảm của hai người đều hơi cứng lại.
Trời đất ơi, trên đời này lại có chuyện cẩu huyết đến vậy sao?
Mấy người lớn cũng từ không thể tin nổi, sang kinh ngạc rồi đến vui mừng. Cảm xúc trong mấy giây ngắn ngủi cứ như đường đèo mười tám khúc cua, còn chưa kịp lắng xuống, Nhục Ti lại là người phản ứng nhanh nhất trong đám. Con bé lao tới, một tay túm tóc Tần Thi Mộng, mắt đỏ ngầu như muốn phun máu: "Buông chị tôi ra!!!"
Giọng của con bé đều nghẹn ngào rồi.
Ngày thường, từ nhỏ tới lớn mọi người vẫn hay đùa giỡn, Nhục Ti không cảm thấy gì, nhưng bây giờ... bây giờ... cảnh tượng trước mắt quá sức k*ch th*ch, khiến con bé không thể chấp nhận nổi.
Đã nói rồi, chị gái sẽ cùng mình lang bạt chân trời cơ mà?
Đã nói rồi, chị gái sẽ cùng mình hạnh phúc cả đời cơ mà?
Vậy giờ chị gái đang làm cái gì?
Tại sao chị gái lại xoa đầu con chó kia!
Tần Thi Mộng đúng là ngứa đòn thật, đến lúc này rồi, tóc còn đang bị người ta túm mà vẫn cười tươi: "Đứa em gái đại nghịch bất đạo, mau thả anh rể của em ra!"
Nhục Ti sắp khóc tới nơi, con bé nhìn chằm chằm chị gái: "Hai người tốt với nhau từ khi nào vậy?"
Bên cạnh, mấy bà già đang ngơ ngác cuối cùng cũng hoàn hồn.
Người kích động nhất là Giám đốc Tần: "Từ bao giờ vậy? Sao không nói cho mẹ biết?"
Cô ấy đã sớm coi trọng Lan Yên, đứa trẻ này thông minh, thấu đáo, rất xứng với Mộng Mộng nhà mình.
Sức khỏe của cô ấy không tốt, lúc nào cũng lo lắng không biết có nhìn thấy tương lai của con gái hay không. Nếu là ở bên Lan Yên, Giám đốc Tần thật sự rất yên tâm.
Chị gái và Lan Lan cũng giật mình, vội vàng gọi Nhục Ti: "Mau thả ra đi, lớn như vậy rồi còn túm tóc người ta."
Nước mắt của Nhục Ti sắp rơi xuống, trong lòng chua xót giống như bị dìm trong giấm, một cảm giác chưa từng có. Trong đầu cứ lặp đi lặp lại cảnh vừa bước vào phòng, mỗi lần hiện lên, trong lòng của con bé lại đau như đang chảy máu.
Từ nay về sau...
Chị gái của mình sẽ không còn là của riêng mình nữa.
Rõ ràng... rõ ràng cái ôm của chị gái vốn chỉ có mình thôi mà...
Trong đầu Nhục Ti đã bắt đầu diễn ra một cảnh tuyết lớn bi thảm.
Tuyết trên trời rơi ào ào, to như lông ngỗng, con bé quỳ một mình trên đất, trên người lấm lem, vừa sụt sịt vừa hít mũi, trước mặt đặt một tấm bảng.
— Trả chị gái lại cho tôi.
Lan Yên thấy Nhục Ti như vậy liền cuống lên: "Nhục Ti, em —"
Sự ăn ý giữa hai chị em khiến Nhục Ti lập tức nhìn chị gái: "Không, em không nghe chị nói."
Con bé bịt miệng, quay người chạy đi.
Mọi người: ......
Trước khi đuổi theo, Lan Yên tức giận nhìn Tần Thi Mộng: "Em nhìn em đi, trêu chọc con bé làm gì?"
Tần Thi Mộng nhún vai: "Trước sau gì cũng phải nói cho mọi người biết, chẳng lẽ muốn đợi tới lúc gạo nấu thành cơm rồi mới công bố thiên hạ à?"
Lan Yên: ......
Lười nói nhảm với cô bé, Lan Yên quay người đuổi theo em gái.
Tiêu Nhược Yên run run: "Cái... cái gì mà gạo nấu thành cơm?"
Con gái của cô...
Con gái của cô... còn nhỏ như vậy mà.
Về chuyện này, người vui nhất chính là Giám đốc Tần, còn vui hơn ký được mấy vụ làm ăn lớn. Cô ấy mỉm cười nhìn Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên: "Không ngờ chúng ta lại có duyên phận như vậy. Sau này Lan Yên sẽ là con dâu nhà tôi."
Con gái của cô ấy có bạn gái rồi, thật sự quá đáng mừng.
Tiểu Nhan trầm mặc một lát, nhìn Giám đốc Tần một chút: "Nhìn khí thế thì Mộng Mộng nên là con dâu nhà tôi chứ?"
Hai đại lão bởi vì vấn đề trẻ con này mà tranh luận, còn Tiêu Nhược Yên lại tâm trạng phức tạp. Cô tự tiêu hóa một lúc lâu, kéo bước chân nặng nề đi tới bên Tần Thi Mộng, xoa xoa đầu cô bé: "Mộng Mộng, dì rất thích con."
Tần Thi Mộng: ......
Trong mấy người lớn, người cô bé không muốn lừa nhất chính là dì Tiêu, dì ấy nhìn rất thuần khiết.
Tiêu Nhược Yên chậm rãi nhìn vào mắt cô bé: "Chỉ là dựa theo quy định, chưa đủ mười tám tuổi thì không được có hành vi t*nh d*c, nếu không sẽ bị Tấn Giang khóa truyện, con hiểu không?"
Tần Thi Mộng: ............
Người dì thuần khiết hình như không còn thuần khiết nữa rồi.
Đây là nói tới đâu vậy? Hai người chỉ xoa đầu ôm eo thôi mà? Chẳng lẽ trong đầu các độc giả đã tự động tưởng tượng ra năm trăm nghìn chữ truyện vàng rồi sao.
Lan Yên chạy ra ngoài tìm Nhục Ti nhưng lại chạy nhầm hướng.
Cuối cùng, lại là Lan Lan và chị gái tìm được Nhục Ti.
Nhục Ti ngồi trên sân thượng, duy trì tư thế ngẩng đầu bốn mươi lăm độ nhìn trời, chuẩn dáng thiếu nữ u sầu trong phim thần tượng.
Chị đứng trên sân thượng, nhìn con gái thổi gió, mắt đỏ hoe nhìn trời, cười an ủi: "Sau này con và chị gái đều sẽ có gia đình của riêng mình, giống như mẹ và dì nhỏ của con vậy, đừng buồn."
Nhục Ti im lặng không nói.
Con bé chỉ là không chấp nhận được.
Mình và chị gái... mình và chị gái...mới là người một nhà. Nếu sau này chị gái thật sự ở bên Tần Thi Mộng, vậy mình sẽ ở đâu? Dưới gầm xe à?
Nhan Chỉ Y mỉm cười, cực kỳ kiên nhẫn: "Ôi chao, mẹ hiểu tâm trạng của con, có thể thông cảm."
Nhục Ti lúc này mới có chút lay động. Con bé quay đầu nhìn Nhan Chỉ Y, gió thổi qua gương mặt con bé, thổi tới mức mắt nhăn nheo, khiến người ta xót xa: "Mẹ, trước đây khi dì nhỏ yêu đương, mẹ có cảm thấy chua chua không? Giống như bảo bối vốn luôn thuộc về mình lại bị người khác cướp mất."
Trong lòng Nhan Chỉ Y không khỏi cảm khái. Không hay không biết, những cục bông nhỏ năm nào đã lớn rồi, lớn tới mức có thể yêu đương, có thể ghen tuông.
Lan Lan nhìn chị đầy mong đợi, nghĩ bụng chị còn không mau kể chuyện năm xưa hai chị em hẹp hòi thế nào cho con nghe đi? Biết đâu Nhục Ti tò mò, phân tán sự chú ý là ổn rồi.
Nhan Chỉ Y mỉm cười xoa đầu Nhục Ti: "Dĩ nhiên là không. Năm đó mẹ yêu thương dì nhỏ của con vô điều kiện, chỉ cần em ấy vui, mẹ thế nào cũng được."
Lan Lan: ......
Giữa ban ngày ban mặt, có người còn mở mắt nói dối.
Nhục Ti hít mũi, nhẹ nhàng thở dài: "Con cũng hi vọng chị vui vẻ, chỉ là... chỉ là..." Con bé suy nghĩ một lúc, có chút khổ sở: "Tần Thi Mộng đào hoa quá, chị ở bên cậu ấy sẽ bị tổn thương. Không được, quay về con còn phải luyện thêm Muay Thái."
Lan Lan: ......
Nhan Chỉ Y: ......
Nhục Ti: "Cậu ấy mặc dù trông có chút quyến rũ, vóc dáng cũng câu người một chút, nhưng ngoài ngoại hình ra thì chẳng có ưu điểm gì cả."
Hai bà mẹ: ......
"Hơn nữa, hào môn sâu như biển, làm sao vui bằng gia đình dân thường của chúng ta."
......
Ngay lúc nước chua của Nhục Ti đang tuôn ra từng chút, Tần Thi Mộng chạy tới. Mặt của cô bé chạy tới mức ửng đỏ, vừa thấy Nhục Ti liền túm tóc con bé: "Được rồi, đi thôi nhóc con, đi ăn cơm. Tạm thời tôi vẫn chưa làm anh rể của cậu được đâu."
Một câu nói, đúng là thuốc cứu mạng. Dù tóc bị túm, Nhục Ti cũng sống lại ngay, mừng rỡ nhìn Tần Thi Mộng: "Ý cậu là?"
Tần Thi Mộng nhìn đôi mắt lấp lánh của con bé, cưng chiều cười cười: "Bọn tôi trong sạch, chỉ là bị mọi người hiểu lầm thôi."
Mấy người lớn: ......
Bữa tối hôm đó, mọi người nên đến đều đến đủ.
Mấy người lớn ngồi nói chuyện phiếm, rượu mở liền mấy chai. Ngày thường ai cũng là tinh anh giữ gìn sức khỏe, hiếm khi buông thả uống rượu như vậy.
Giám đốc Tần nhìn ba đứa nhỏ, là người mở lời trước: "Thời gian sao trôi nhanh như vậy chứ?"
Nguyễn Y Hàm ngồi bên cạnh cô ấy, nắm tay cô ấy đặt lên môi hôn nhẹ: "Chúng ta ở bên nhau, tự nhiên thấy nhanh."
Ở bên người mình yêu, đừng nói là mấy năm, mấy chục năm cũng như một cái chớp mắt.
Tiểu Nhan vẫn như cũ, rúc trong lòng Tiêu Nhược Yên, gò má uống rượu đỏ hồng, có chút mơ mơ màng màng: "Đúng vậy, chớp mắt một cái con cái của chúng ta đã lớn thế này rồi. Vẫn còn nhớ năm đó A Yên trở về..."
Nàng còn nhớ lần gặp lại bên đài phun nước, hai người cùng đỏ bừng mắt.
Thời gian không thể đong đếm, những ngày xa cách, nàng từng bẻ ngón tay đếm từng ngày, vậy mà giờ đây ở trong lòng Tiêu Nhược Yên, nàng đã có tóc bạc.
Lan Lan cũng dựa vào chị, ánh mắt dịu dàng: "Trước kia chị luôn nói cảm thấy chúng ta chênh lệch tuổi tác hơi nhiều, sợ em thích mấy cô bé khác, bây giờ em cũng thành bà cô già rồi."
Chị hôn lên trán cô ấy: "Ừm, em ngoan nhất."
Mấy người lớn ôm vợ ôm phu nhân của mình, thân mật vô cùng, ôm này, hôn nọ.
Ba đứa nhỏ ở bên cạnh không nhịn được lắc đầu liên tục.
Tần Thi Mộng chắp tay sau lưng: "Xem kìa, gọi chúng ta, những bông hoa của tổ quốc, đến ăn cơm chỉ để nghe âm thanh trụy lạc này sao?"
Lan Yên sớm đã quen rồi, Nhục Ti nhìn cô bé: "Không phải tôi nói cậu đâu, tuổi cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên kiềm chế lại, đừng làm hải vương nữa."
Tần Thi Mộng nghe xong liền cười, nắm lấy tay Lan Yên: "Chị xem đi, nghe đi, em gái của chúng ta còn biết lên lớp tư tưởng cho em rồi."
Lan Yên trở tay véo mặt Tần Thi Mộng: "Em gái của chị nói sai à? Em ngày nào cũng không chỉ hại mấy cô gái bên ngoài, ngay cả người bên cạnh cũng trêu chọc."
May mà bé con từ nhỏ đã nhìn quen nhiều gương mặt xinh đẹp nên miễn dịch, nếu không, với dáng vẻ yêu nghiệt của Tần Thi Mộng, ai chịu nổi.
Nhục Ti cảm động vô cùng. Xem ra chị gái thật sự không thích cậu ấy, tốt lắm tốt lắm, sau này chị gái vẫn là của một mình mình.
Về chuyện tình cảm.
Ba đứa nhỏ hiếm khi bàn luận.
Hôm nay có lẽ vì ba nhà đều tụ họp đông đủ, tâm trạng của Tần Thi Mộng khá tốt, cô bé hiếm khi thả lỏng: "Từ nhỏ em đã nghe câu chuyện của hai mẹ, bên cạnh còn có mấy dì. Em thấy tình yêu đúng là tuyệt diệu, nhưng gánh nặng quá lớn. Nếu cân đi tính lại, em cảm thấy không yêu vẫn tốt hơn."
Người ta nói tình sâu mệnh ngắn.
Đời người ngắn ngủi như vậy.
Nhưng với Tần Thi Mộng mà nói, cô bé thích một mình đơn độc hơn. Độc thân không tốt sao? Nhìn mấy chị đẹp là có thể đường đường chính chính ngắm nhìn, không sợ ai ghen. Muốn quẩy tới mấy giờ thì quẩy tới mấy giờ, không ai truy hỏi tung tích. Muốn đi đâu cũng không có gánh nặng, một mình đến vội vã, một mình đi vội vã.
Quan trọng nhất là, chỉ cần không yêu, sẽ không bao giờ đau lòng.
Nhục Ti lần đầu nghe kiểu lý luận lệch lạc như vậy, cười nói: "Cậu nói như vậy là vì cậu chưa gặp người mình thích thôi."
Lan Yên trầm ngâm: "Thật ra Mộng Mộng nói cũng đúng, không yêu sẽ không có tổn thương."
Một mình cũng rất tốt.
Nhục Ti: ......
Nhìn kìa, nhìn kìa.
Rõ ràng là hai nhà dì Tần và dì nhỏ từng có quá khứ đau thương, để hai đứa nhỏ nghe thấy nên đều sợ hãi.
Trong ba cặp, chỉ có chị gái và Lan Lan là thuận buồm xuôi gió nhất. Điều này khiến Nhục Ti rất lạc quan, cười tít mắt: "Vậy sau này lúc hai người vào viện dưỡng lão, em có thể cho con em tới thăm hai người."
Lan Yên: ......
Đã nói là cùng ở bên nhau cơ mà?
Tần Thi Mộng nghe xong, đắc ý: "Không được đâu, tôi đẹp như vậy, lỡ con cậu yêu tôi thì sao?"
Nhục Ti: "Tần Thi Mộng!!!"
Cũng chỉ có Giám đốc Tần nhỏ mới có bản lĩnh chọc Nhục Ti tức muốn nổ tung. Ba đứa nhỏ cười thành một đoàn, bên phía người lớn cũng đều là vẻ mặt tươi cười.
Họ đều đã đi qua thời niên thiếu tự do tự tại, không bị ràng buộc.
Lúc còn trẻ, không cảm thấy thời gian quý giá.
Mà bây giờ, theo tuổi tác tăng lên, mỗi cái ôm với người yêu, mỗi nụ hôn, đều thêm phần nặng nề.
Không ai biết ngày mai sẽ ra sao, chi bằng nắm chắc hiện tại.
Trước khi tan tiệc.
Sáu người lớn ôm con nhà mình, muốn chụp chung một tấm ảnh.
Khi nhân viên phục vụ bước vào, trên bàn đã loạn cả lên.
Lan Yên nhìn mấy người lớn sau ống kính, có chút bất lực: "Mọi người thật ấu trĩ, sao ai cũng giơ tay chữ V vậy. Mẹ con làm như vậy thì còn hiểu được, nhưng dì Tần và dì Nguyễn là đại lão trong giới giải trí mà, động tác quê mùa quá rồi."
Nhục Ti đắc ý: "Em phải làm động tác thật khác biệt."
Nói xong, con bé túm tóc Tần Thi Mộng. Tần Thi Mộng không tức giận, thuận thế dựa lên vai con bé, tay ôm eo con bé, hướng về phía mặt trời làm động tác 'cheese'.
Lan Yên đứng ở giữa mọi người, mỉm cười rúc trong vòng tay của mẹ và mami, nhìn ống kính tràn đầy hạnh phúc.
Một tiếng "cheese", khung hình dừng lại, hạnh phúc vẫn tiếp tục.
Nhân viên phục vụ đang định khen mọi người cười đẹp, thì thấy mấy người phụ nữ ăn mặc tinh tế cao quý lập tức đẩy mấy đứa nhỏ trong lòng ra: "Được rồi được rồi, tất cả giải tán đi, ba đứa tự mình về nhà chơi nhé, các mẹ còn có việc."
Tần Thi Mộng quay đầu nhìn hai mẹ đã mười ngón đan chặt: "Không được thuê phòng, chơi đủ rồi thì về nhà, mẹ con còn phải uống thuốc."
Giám đốc Tần: ......
Giám đốc Nguyễn: ......
Thẻ phòng đều ở trong túi rồi, Tần Thi Mộng đúng là muốn lấy mạng hai người mà!
Lan Lan uống hơi nhiều, rúc trong lòng chị, như cừu non gọi từng tiếng "chị gái". Nhan Chỉ Y cưng chiều ôm cô ấy, ngón tay dịu dàng lướt qua mày mắt cô ấy, trong mắt tràn đầy thâm tình: "Chị ở đây, Lan Lan, chị ở đây."
Những năm qua, người khác đều nói chị coi Lan Lan như trẻ con mà cưng chiều.
Nhưng chỉ có bản thân chị biết, vì chị, Lan Lan đã từ một cô gái ngây thơ không phải lo gì, trở thành trụ cột chống đỡ cả một gia đình.
Cô ấy theo chị đi suốt một đường, trải qua phong ba nhà họ Nhan, chưa từng oán trách, mãi mãi là hậu phương kiên cường của chị.
Còn hai nhân vật chính của chúng ta, Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan, bắt taxi về trường học.
Ngôi trường năm xưa, ban đêm chỉ có ánh trăng bầu bạn. Khi ấy, hai người còn chỉ dám lén lút nắm tay, thậm chí vừa thấy có người là lập tức buông ra.
Còn bây giờ, đèn đuốc sáng trưng, bởi vì sắp đến kỳ nghỉ lễ, trong trường treo đèn kết hoa.
Gương mặt của Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan được chiếu đỏ hồng, hai người thoải mái nắm tay nhau, người qua đường mỉm cười thân thiện với họ.
Cuối cùng, họ cũng có thể đường đường chính chính nắm tay nhau.
Cuối cùng, họ cũng không còn sợ hãi nữa.
"A Yên, tớ muốn nghe cậu hát."
Tiểu Nhan thì thầm, giống như thời thiếu nữ, nhìn Tiêu Nhược Yên với ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.
Tiêu Nhược Yên cười, nhìn vào mắt nàng, khe khẽ lẩm bẩm: "Điều lãng mạn nhất tớ có thể nghĩ tới, chính là cùng cậu già đi từng chút từng chút một. Cho tới khi già đến mức không đi đâu được nữa, cậu vẫn xem tớ là bảo bối trong lòng bàn tay."
Ánh trăng lãng mạn, như khói như sương quấn quanh họ, dường như cũng đang lắng nghe khúc ca động lòng ấy.
Rất lâu về trước.
Có hai cô gái nhỏ, tay trong tay bước qua sân trường này.
Hai người hạnh phúc, lại lo lắng cho ngày mai chưa biết.
Còn bây giờ, bóng lưng của họ bị kéo dài, mái tóc đã bạc, lưng cũng không còn thẳng như thuở thiếu niên.
Nhưng trong mắt họ nhìn nhau, vẫn là thâm tình và kiên định nồng đậm không tan.
Họ yêu nhau.
Họ tin tưởng lẫn nhau.
Họ từng bị buộc phải xa nhau.
Họ dùng cả một đời lãng mạn để chứng minh với thế giới.
Họ không thể thiếu nhau.
Chính văn hoàn
23 tháng 01 năm 2021
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Kết thúc rồi, cảm ơn mọi người đã đồng hành suốt chặng đường. Truyện này thật sự rất đời thường, giống như xảy ra ngay bên cạnh vậy. Có nhiều người thích như vậy, Diệp Tử rất vui, cúi chào. Tiếp theo sẽ là ngoại truyện nhé.
——-
Tâm sự Editor:
Chạy deadline cho xong trước khi quay về giai đoạn bình thường mới... Cuối cùng cũng sắp hoàn thành bộ truyện bỏ ngỏ hơn 2 năm trời. Mình chuẩn bị học khoá mới nên có thể tần suất ra chương sẽ chậm hơn mấy ngày vừa qua. Cảm ơn mọi người luôn theo dõi và thả tim!
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 102
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 102
