Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 98


Trẻ con lớn lên rồi, đều biết tính toán.


Không còn là cục thịt nhỏ tròn vo trong lòng cô ngày nào nữa.


Tiêu Nhược Yên nhìn hai chị em vì lừa được chút tiền mà mặt mày hớn hở, vừa buồn cười, lại vừa có chút hụt hẫng nho nhỏ.


Cô vẫn còn nhớ, khi Lan Yên chưa đầy ba tuổi, đi đứng còn lảo đảo. Mỗi lần cô và Tiểu Nhan nhìn thấy đều nắm lấy bàn tay mềm mềm của bé con, cùng bé con bước từng bước một, nghe bé con bi bô gọi một tiếng "mẹ", một tiếng "mami", cảm giác ấy, dù có phải hái sao trên trời xuống cũng cam lòng.


Bởi vì trời mưa, bên phía chị gái nói muốn cùng Lan Lan làm bữa tối dưới ánh nến, nên Tiêu Nhược Yên đưa Nhục Ti về trước. Lúc sắp về đến nhà, xe vừa đỗ lại, Lan Yên bỗng từ phía sau ôm lấy cô: "Mami."


Thân người Tiêu Nhược Yên khẽ khựng lại, cô quay người ôm lại Lan Yên, xoa xoa đầu bé con: "Làm sao vậy?"


Chẳng lẽ tiểu quỷ này lương tâm trỗi dậy rồi?


Lan Yên dụi vào cổ mami, làm nũng trong lòng cô. Mặc dù người đã lớn hơn không ít, nhưng dáng vẻ ngượng ngùng ấy chẳng khác hồi nhỏ là bao.


Một cảm giác rất kỳ diệu.


Tiêu Nhược Yên nhìn Lan Yên. Con gái cô đã lớn rồi, giữa mặt mày đã thấp thoáng phong thái của Tiểu Nhan.


Trong lòng cô tràn đầy tự hào, giọng nói cũng theo đó mà dịu lại: "Có phải tiền còn chưa đủ tiêu không?"


Thẻ ngân hàng, WeChat, Alipay của Tiêu Nhược Yên đều liên kết với Tiểu Nhan, hễ cô tiêu tiền là Tiểu Nhan lập tức biết ngay.


Nhan Chỉ Lan quản cô không quá nghiêm, biết A Yên cần xã giao. Chẳng qua là mấy năm nay áp lực công việc lớn, cô thỉnh thoảng lén Tiểu Nhan mua thuốc lá hút. Bị phát hiện một lần, Tiểu Nhan giận đến mức không được, lo cho sức khỏe của cô, liền tịch thu toàn bộ tiền mặt.


Nhưng trên có chính sách dưới có đối sách, Tiêu Nhược Yên vẫn chiều con gái: "Mami còn giấu tiền, con có muốn không?"


Lan Yên nghe xong liền bật cười, lắc đầu: "Không cần, nhiều tiền như vậy, em gái lại không biết muốn ăn béo tới mức nào."


Mặc dù bé con chiều em gái, nhưng cũng không muốn vì béo phì mà ảnh hưởng sức khỏe.


Tiêu Nhược Yên nghĩ đến gò má phúng phính của Nhục Ti cũng cười theo: "Đợi con bé lớn lên biết làm đẹp sẽ ổn thôi."


Lan Yên nghiêm túc nhìn mami: "Mami, con thấy dì dân tộc thiểu số kia thích mami."


"Nói bậy." Tiêu Nhược Yên xoa xoa đầu con gái, "Cô ấy không lớn hơn con mấy tuổi, đối với mami chỉ là sự tôn kính trưởng bối thôi."


"Không phải đâu." Lan Yên quả quyết, "Ánh mắt của dì ấy nhìn mami giống như ánh mắt của mẹ nhìn mami."


Nhắc tới "mẹ", Tiêu Nhược Yên có chút xao động: "Ánh mắt của mẹ nhìn mami thế nào?"


Lan Yên nghĩ nghĩ, miêu tả rất nghiêm túc: "Giống như bên trong có ánh sáng lưu chuyển, trong tầm mắt chỉ có mỗi mami."


Mặt Tiêu Nhược Yên khẽ đỏ lên, cô phẩy tay quạt quạt: "Nào có."


Lan Yên: ......


Bà già này đang làm cái gì vậy hả?!


Hai người đang nói về đào hoa xấu, đâu phải để mami khoe ân ái đâu.


Tiêu Nhược Yên cười: "Yên tâm đi, cho dù có thì cũng chỉ là nhất thời mê muội, mami sẽ chú ý."


"Không phải là mê muội nhất thời." Lan Yên ra vẻ người lớn, "Mami nhìn xem mami nghèo như vậy, mà chị gái kia vẫn cứ nhìn mami chằm chằm, không phải là yêu thì là gì?"


Tiêu Nhược Yên trầm mặc một lát, sau đó véo má con gái: "Nhóc quỷ. Được rồi, yên tâm đi. Mẹ và mami đi đến hôm nay không dễ dàng, biết trân trọng mà."


"Không dễ dàng thế nào?"


Lan Yên tò mò nhìn mami, hiếm khi trời mưa, bé con muốn trò chuyện với mami một chút.


Tiêu Nhược Yên: "Mẹ con chưa kể cho con nghe sao?"



Lan Yên nghĩ nghĩ: "Mẹ chưa từng nói hai mẹ không dễ dàng. Mẹ chỉ nói hồi cấp ba mami yêu mẹ từ cái nhìn đầu tiên, sau đó theo đuổi rất dữ dội, ngày nào cũng bám mẹ, rất si tình. Sau đó hai người đã thề non hẹn biển từ thời cấp ba, chưa từng chia xa."


Tiêu Nhược Yên đầu tiên là kinh ngạc, lập tức khựng lại. Trong lòng trăm mối cảm xúc đan xen, một lúc sau, cô nhẹ giọng nói: "Trong lòng của mami, cả đời này chỉ dành cho mẹ con."


......


Về đến nhà.


Tiểu Nhan đeo tạp dề, vừa nấu xong bước ra khỏi bếp, mặt đen lại nhìn hai người: "Hai người có phải lại ra ngoài ăn vụng không? Tớ nói bao nhiêu lần rồi, đồ ăn vỉa hè tuy ngon nhưng không sạch, đồ nướng ăn nhiều còn gây ung thư."


Lan Yên nhìn mami, lè lưỡi rồi tự chuồn vào trong.


Tiêu Nhược Yên đứng nhìn Tiểu Nhan chằm chằm.


Thời gian trôi qua nhanh thật.


Chớp mắt một cái, cô gái của cô từ thiếu nữ thành phụ nữ, sau đó thành vợ, bây giờ, là mẹ của con cô.


Có lẽ năm tháng để lại trên gương mặt nàng chút dấu vết phong sương, nhưng trái tim yêu nhau của hai người chưa từng thay đổi.


Thế nào là hạnh phúc?


Thế nào là cảm động?


Chỉ cần một mảnh vụn rất nhỏ trong đời sống cũng đủ khiến người ta mãn nguyện.


Tiểu Nhan nhận ra ánh mắt của Tiêu Nhược Yên có gì đó không đúng: "Cậu nhìn tớ làm gì?"


Tiêu Nhược Yên nhìn thẳng vào mắt nàng, bước tới, vươn tay ôm lấy eo nàng, vùi đầu vào lòng nàng mà hôn. Tiểu Nhan run lên, mặt lập tức đỏ bừng, hạ giọng: "Cậu làm gì vậy? Con còn ở đây, sắp ăn cơm rồi."


Tiêu Nhược Yên cười, dùng sức bế ngang Tiểu Nhan lên: "Lát nữa ăn."


Tiểu Nhan đấm đấm vai cô: "Đồ lưu manh già."


Tiêu Nhược Yên: "Đừng nói chuyện, cậu mập rồi, tớ sắp ôm không nổi nữa."


Tiểu Nhan cứng người, nổi giận: "Tiêu Nhược Yên!"


......


Trong một đêm mưa như thế này.


Có người chỉ có thể ăn mì tôm sống, vừa ăn vừa gọi video với em gái.


Hôm nay Nhục Ti về nhà cũng làm phiền khoảng thời gian riêng tư của Lan Lan và chị gái. Nhưng con bé đã quen rồi, trực tiếp cầm vịt quay trên bàn: "Hai mẹ cứ tiếp tục đi, con mang vào phòng ăn. Trước mười giờ con sẽ không đi ra đâu."


Con bé liếc Lan Lan một cái: "Mami, con tin mami."


Lan Lan: ......


Tin cô ấy cái gì?


Nhan Chỉ Y: ............


Chị không thể tin nổi nhìn Lan Lan: "Con còn nhỏ như vậy, em nói bậy bạ gì với con thế?"


Lan Lan oan muốn chết: "Em không có."


Trong phòng ngủ.


Nhục Ti vừa ăn vịt quay vừa khoái chí, Lan Yên thở dài: "Thật không hiểu người lớn, miệng ăn ngon như vậy sao? Ăn cả ngày cũng không hết."


Nhục Ti gật gù đồng cảm: "Đúng vậy đó. Trong mắt em, trên đời này chỉ có mỹ thực và chị gái là không thể phụ."


Lan Yên cười, lấy sách ra: "Được rồi, hôm nay cùng xem bài hình học này."



"Chờ chút." Nhục Ti lấy giấy lau tay, "Để em lau tay đã, không dính dầu lên sách."


Dạo này Lan Yên đã bắt đầu dẫn Nhục Ti học trước kiến thức cấp hai. Nhục Ti biết chị gái luôn muốn nhảy lớp nhưng không nỡ rời xa con bé, nên dù ngày thường lười biếng, bây giờ vì chị gái mà cũng chịu động não.


Những ngày như thế, năm tháng an yên.


Bọn trẻ khỏe mạnh lớn lên.


Người lớn bất tri bất giác già đi.


Khi Nhục Ti và Lan Yên học lớp tám.


Tiểu Nhan hơn bốn mươi tuổi gần đây thường xuyên cảm giác tâm trạng không tốt, động một chút là muốn nổi cáu, giống như sắp đến kỳ kinh nguyệt.


Cơn cáu giận này không thể trút lên học sinh, không thể trút lên người ngoài, chỉ có thể mang về nhà trút lên người thân.


Ví dụ như Lan Yên.


Lan Yên học lớp tám đã cao ráo thon thả, cao một mét sáu tám, đứng trong đám học sinh như hạc giữa bầy gà. Điều này vừa khiến Tiêu Nhược Yên tự hào, vừa có chút lo lắng, sợ con gái cao tới một mét tám mấy thành vận động viên bóng rổ. Hồi nhỏ, cô cũng từng bị gọi là "cột chống trời", bây giờ thấy con gái có xu hướng vượt mặt mình.


Nhục Ti là người thay đổi nhiều nhất. Mọi người vốn nghĩ con bé sẽ phát triển theo chiều ngang thành bé mập, ai ngờ lên cấp hai tự biết làm đẹp. Ban ngày và trưa ăn thoải mái, buổi tối không ăn tinh bột, chỉ một ít.


Con bé nhanh chóng gầy đi, má bánh bao biến mất, tuyệt nhất là con bé có đôi mắt đào hoa, tuổi còn nhỏ mà nhìn người đã mang theo chút quyến rũ.


Về ngoại hình, Lan Yên nhỉnh hơn một bậc, nhưng bé con quá lạnh lùng, ngược lại không nhận được nhiều thư tình bằng em gái.


Hai người vừa tan học về nhà.


Nhục Ti ngồi đọc thư tình, nhai kẹo cao su vừa đọc vừa nói: "Chị, chị xem mấy thằng nhóc bây giờ, trước khi viết thư tình cũng không chịu tra cứu cho đàng hoàng. Rõ ràng muốn nói em giống Mona Lisa, lại viết thành Mona Lisi. Thà viết luôn là Mona Nhục Ti còn hợp với em hơn."


Lan Yên cười. Thư tình của bé con cũng không ít, chỉ là bé con không có tâm trạng đọc.


Về quan niệm tình cảm, tuy còn nhỏ, nhưng vì tai nghe mắt thấy, xung quanh toàn bốn bà già làm gương cho tình yêu điển hình, hai người đều tin rằng nếu đã chọn thì phải chọn một người một đời. Nếu không được, vậy cứ tiêu sái mà sống.


Dù sao trên đời này, đâu phải nhất định phải có tình yêu.


Tình bạn, tình thân, cũng đủ khiến người ta vui vẻ.


Tiểu Nhan vừa thu dọn đồ vừa không vui nhìn Nhục Ti: "Sao quần áo của con ngắn vậy? Không phải đã nói rồi sao, con gái không được để lạnh."


Nhục Ti nhìn Tiểu Nhan một chút, cười hì hì: "Dì nhỏ, dạo này sao dì cáu vậy?"


Tiểu Nhan lườm một cái: "Còn Lan Yên nữa, sao lại dẫn em gái đọc thư tình ở đây? Không học đi à?"


Lan Yên kéo Nhục Ti: "Đi thôi, đừng chấp nhặt bà già."


Tiểu Nhan trợn mắt: "Ai là bà già?"


Trong lòng nàng lửa giận bốc lên: "Hai đứa có gì ghê gớm? Biết hồi xưa mẹ nhận được bao nhiêu thư tình không? Đếm cũng không xuể."


Nhục Ti nghe xong gật đầu: "Đúng mà." Con bé chỉ tay ra sau: "Dượng đúng không?"


Tiểu Nhan run lên, bỗng nhiên quay đầu, phía sau trống không.


Lan Yên và Nhục Ti cười khanh khách, hai người nhanh chóng chạy vào phòng. Nhục Ti còn không quên chọc thêm: "Dì, có phải dì tới thời kỳ mãn kinh rồi không?"


Câu này bình thường mọi người hay đùa, chẳng ai coi là thật.


Nhưng lần này, Tiểu Nhan thật sự khựng lại. Đúng lúc Tiêu Nhược Yên trở về, trên lưng đeo guitar: "Có chuyện gì vậy?"


Tiểu Nhan thấy A Yên về, bĩu môi: "Hai con quỷ nhỏ kia bắt nạt tớ."


Tiêu Nhược Yên cười, đặt guitar xuống, rửa tay rồi ôm lấy Tiểu Nhan: "Bọn nhỏ đang tuổi dậy thì, ầm ĩ lắm, cậu đừng chấp."


Tiểu Nhan rúc vào lòng cô, giọng mũi nỉ non: "Nhưng Nhục Ti nói tớ mãn kinh, tớ......"



Sao nàng lại mãn kinh được?


Nàng cảm thấy trong lòng Tiêu Nhược Yên, nàng vẫn là một đứa bé.


Tiêu Nhược Yên hôn lên trán nàng: "Nghe con bé nói bậy. Lát nữa tớ dạy dỗ hai đứa, cậu mãi mãi là bảo bối của tớ."


Trong phòng, Nhục Ti và Lan Yên nghe lén, không ngừng xoa tay, thậm chí còn nhảy dựng lên: "Chịu không nổi, chịu không nổi, sến quá, ọe......"


Đến tối.


Tiêu Nhược Yên dạy cho hai đứa nhỏ một bài học sinh động.


"Hai đứa ngồi ngay ngắn cho mami."


Lan Yên và Nhục Ti ngồi ngay ngắn như hai củ cà rốt nhỏ.


Tiêu Nhược Yên khoanh tay, lạnh lùng nhìn hai đứa.


Bốn người lớn, bọn họ không sợ ai. Nhưng nếu nói đến người có uy nghiêm, chính là Tiêu Nhược Yên ngày thường ít nói ít cười.


Tiêu Nhược Yên đi qua đi lại, vẻ mặt nghiêm túc, khiến Lan Yên và Nhục Ti cũng bắt đầu căng thẳng.


Một lúc sau, qua khe cửa, Tiểu Nhan lướt qua, trên mặt mang theo đắc ý và chế giễu.


Tiêu Nhược Yên nhìn nàng đi rồi mới hạ giọng: "Hai đứa cũng thật là, biết mẹ mãn kinh rồi, sao không dỗ dành chút?"


Nhục Ti: ......


Lan Yên: ......


Tiêu Nhược Yên: "Bây giờ mẹ giống như trẻ con vậy, hai đứa chú ý chút, đừng bắt nạt mẹ. Lần sau còn tái phạm thì đừng trách mami ra tay ác độc vô tình."


Lan Yên: ......


Nhục Ti: ......


Giống như trẻ con?


Haiz, hai đứa nhỏ khổ ở trong lòng, mà không nói ra được.


Về đến nhà.


Nhục Ti kể lại chuyện hôm nay cho mẹ. Nhan Chỉ Y đang đắp mặt nạ, cười đến sắp nứt miệng: "Không phải sao? Dì nhỏ của con mãn kinh, bệnh tâm thần, mấy đứa đừng để ý tới dì."


Chị gái tuổi lớn rồi, từ sau lần so chiêu với Tiểu Nhan suýt nữa bị thoát vị đĩa đệm, hai chị em hòa thuận hơn nhiều. Bây giờ thường là quân tử động khẩu không động thủ, cãi được thì cãi, hạn chế túm tóc.


Nhục Ti vẫn khá bênh dì: "Mẹ, mẹ lớn hơn dì mấy tuổi nhỉ?"


Đòn chí mạng.


Thật sự là một câu chí mạng.


Sắc mặt của Nhan Chỉ Y lập tức căng lại, chị giật phắt mặt nạ xuống, lạnh lùng nhìn Nhục Ti.


Lan Lan mang hoa quả cắt sẵn ra, vừa bước vào đã gặp tu la tràng, cô ấy ngẩn ra: "Làm sao vậy?"


Nhan Chỉ Y rất tức giận: "Con gái của em chê chị già."


Lan Lan: "Ôi, con nít biết gì."


Ánh mắt của Nhan Chỉ Y đầy sát khí: "Em bênh con, em cũng chê chị già đúng không?"


Lan Lan: ......


Muốn gán tội cho người khác thì sợ gì không có lý do.



Đêm đó, để chứng minh mình chưa già, chị gái đã "bắt nạt" Lan Lan một trận ra trò. Tuổi tác tuy lớn, nhiệt tình không kém hồi trẻ, nhưng cơ thể không chịu nổi. Quậy một trận là mấy ngày không hồi phục được.


Sáng hôm sau, Lan Lan chống lưng làm bữa sáng, khổ sở cầu xin: "Nhục Ti, coi như mami xin con được không? Con và chị gái con yên ổn một ngày thôi."


Nhục Ti liếc nhìn dấu dâu tây trên xương quai xanh của mami, đôi mắt đào hoa cười lên, vạn tia sáng hội tụ: "Con và chị gái con vẫn luôn rất ngoan mà."


Lan Lan nghiến răng: "Ngoan thật đấy, ngày nào cũng không bắt nạt người này thì bắt nạt người khác, hai chị em đúng là đoàn kết."


"Đúng vậy." Nhục Ti cười hớn hở, "Mẹ con nói đó là di truyền. Hồi nhỏ mẹ cũng như vậy với dì, còn dịu dàng hơn cả chị Lan Yên. Chưa bao giờ cãi nhau, cũng không lớn tiếng. Có mưa giông là ôm dì vào lòng nói đừng sợ, chị bảo vệ em. Đến khi dì lớn lên cũng được mẹ yêu thương như mẹ hiền."


Lan Lan: ............


Trời ơi, cô ấy không biết vợ mình còn có tài kể chuyện đó?


Đúng là khi dễ con gái nhà mình còn nhỏ, không nhớ cảnh túm tóc đúng không?


"Sau này lớn lên con sẽ kiếm tiền, con sẽ mua một căn nhà thật lớn, dì, dượng, chị, tất cả chúng ta cùng ở chung." Nhục Ti hạnh phúc tưởng tượng.


Lan Lan vỗ vai con gái, thấm thía nói: "Trước đây mami cũng từng nghĩ như vậy."


Nhục Ti nhìn cô ấy: "Vậy sao không thực hiện được?"


Lan Lan mím môi, nở nụ cười gượng gạo không lễ phép: "Sợ mẹ con và dì con ngày nào cũng túm tóc nhau đến trọc đầu."


Nhục Ti: ............


Buổi sáng đi học.


Trên đường, Nhục Ti kể hết mọi chuyện cho Lan Yên nghe. Lan Yên nghe xong cười tủm tỉm, bé con rất ít nói, đa phần là em gái nói.


Hai người rất nổi tiếng trong trường, gần như cả khối đều biết đến cặp chị em này: xinh đẹp, học giỏi, quan trọng nhất là hai người dính nhau như sinh đôi.


Ngay lúc hai người sắp vào lớp, bỗng nghe lớp bên cạnh có tiếng con gái hét lên, tiếp theo là một đám nam nữ ùa ra: "Đến rồi đến rồi, học sinh chuyển trường, đại mỹ nữ."


Học sinh chuyển trường cái gì?


Lan Yên không thích náo nhiệt, nhưng Nhục Ti lại hễ có náo nhiệt là phải xem. Con bé kéo tay chị gái: "Đi xem một chút đi."


Lan Yên thở dài, bị em gái kéo về phía cổng trường. Mới đi được vài bước, đã nhìn thấy một cô gái mặc váy trắng, tóc buộc, đeo kính râm từ xa đi tới.


Hơi ngược sáng, trong mắt Lan Yên và Nhục Ti, quả thực là mỹ nữ.


Khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, vóc dáng cao gầy thon dài, khí chất nổi bật. Hất tóc một cái, rất thích hợp đóng phim thần tượng.


Hơn nữa chiếc váy nhìn là biết không bình thường, đơn giản mà thời thượng. Gương mặt của cô bé lạnh lùng, đối với sự vây xem xung quanh hoàn toàn làm ngơ.


Nhục Ti nhìn chằm chằm: "just so so thôi mà. Chị, chị có thấy quen không? Hình như gặp ở đâu rồi."


Lan Yên cũng cảm thấy khá quen, nhìn từ trên xuống dưới, trong lòng mơ hồ có một đáp án sắp hiện ra.


Chỉ là... thời gian dường như không đúng, bé con có chút không dám chắc.


Cô gái xinh đẹp cao ráo kia như để chứng thực suy đoán của bé con, đi thẳng tới trước mặt hai chị em, sau đó vươn tay, không chút nương tình túm lấy tóc Nhục Ti.


Nhục Ti kêu lên một tiếng, đầu bị giật ngửa ra sau. Gần như trong khoảnh khắc, con bé bật thốt ra: "Tần Thi Mộng!!!"


Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.


Cô bé, đã trở về.


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Đếm ngược kết thúc.


Trên đời này không chỉ có tình yêu. Lan Yên và Nhục Ti đương nhiên không phải là quan hệ cấm kỵ, họ là tình chị em thuần túy.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 98
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...