Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 97
Thấy vị "tổng tài bá đạo tương lai" Tần Thi Mộng liên tục bị hai chị em này bắt nạt, mất mặt không ít, Nhan Chỉ Lan và chị gái quyết định chia nhau hành động.
Tiểu Nhan chọn đúng lúc Lan Yên tâm trạng có vẻ khá tốt, vừa đọc sách xong, đang tựa vào đầu giường bóp tay cho Tiêu Nhược Yên, liền ghé lại: "Bảo bối à."
Tiêu Nhược Yên và Lan Yên cùng ngẩng đầu lên, một lớn một nhỏ, hai khuôn mặt gần như giống hệt nhau, ngay cả ánh mắt cũng giống nốt.
— Cậu (Mẹ) đang gọi ai? Đại bảo bối hay tiểu bảo bối?
Tiểu Nhan: ......
Từ điểm này, nàng nghiêm túc tự kiểm điểm, có phải bình thường nàng và A Yên hơi quá đáng rồi không.
Tiểu Nhan vẫn giữ nguyên nụ cười, xoa xoa tóc Lan Yên: "Mẹ có chuyện muốn hỏi con."
Lan Yên nhìn nàng: "Chuyện gì, một câu một trăm tệ, không mặc cả."
Gần đây em gái ăn càng ngày càng khỏe, quỹ riêng của hai chị em đã sắp cạn rồi.
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên đứng bên cạnh không nhịn được bật cười, cuối cùng nàng cũng có ngày này. Lan Yên liếc cô: "Mami, mami cười cái gì? Hay là mami đưa tiền cho con đi ?"
Tiêu Nhược Yên lập tức đổi sang vẻ mặt nghiêm túc: "Nói linh tinh, mami làm gì có tiền, quyền lực tài chính trong nhà đều nằm trong tay mẹ con."
Lan Yên cười cười: "Ngay ở ngăn giày tầng thứ hai, dưới đôi giày thể thao màu xanh ấy, mami không phải giấu rất nhiều tiền sao?"
Tiểu Nhan quay người: "Mẹ đi xem một chút."
Tiêu Nhược Yên: ......
Mười phút sau.
Tiêu Nhược Yên quỳ gối trên bàn phím, vẻ mặt khổ sở nhìn hai mẹ con.
Tiểu Nhan đếm từng tờ tiền, không nhịn được chậc chậc: "Được lắm Tiêu Nhược Yên, một đôi giày mà cậu nhét được gần cả vạn tệ (khoảng 37 triệu đồng), giỏi giấu thật đấy."
Tiêu Nhược Yên muốn khóc mà không có nước mắt, trong lòng khổ không kể xiết.
Tiểu Nhan tiện tay đưa cho con gái một tờ, nhìn Lan Yên: "Mẹ hỏi con này, Tần Thi Mộng người ta có nhan sắc có dáng vóc, lại thông minh lanh lợi, sao con lại bài xích người ta như vậy?"
Lan Yên lắc đầu: "Con không có bài xích em ấy."
Tiểu Nhan không tin nổi nhìn bé con: "Con nói dối không chớp mắt à? Hôm đó mẹ tận mắt nhìn thấy con thiên vị, xông lên đá người ta một cái, còn ôm chặt con bé để em gái đánh nữa, hai chị em các con đang làm cái trò gì thế?"
Lan Yên cười rạng rỡ, giơ một bàn tay ra: "Câu hỏi thứ hai rồi, thêm một trăm (khoảng 370 nghìn đồng)."
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Nhìn xem, con nhóc này có phải chui tọt vào khe tiền rồi không.
Lại một tờ nữa được đưa qua.
Lúc này Lan Yên mới chậm rãi nói: "Con đương nhiên phải bảo vệ Nhục Ti, em ấy là người thân nhất thân nhất của con trên đời này."
Nói xong, bé con nhìn Tiểu Nhan: "Còn muốn hỏi nữa không? Đưa tiền."
Tiểu Nhan: ......
Lại một tờ nữa.
Tiêu Nhược Yên dụi dụi mắt, bỗng thấy đời mình hình như còn không bằng con gái.
Tiểu Nhan: "Mẹ thấy Mộng Mộng rất thích con, con có thích con bé không? Mẹ nói trước nhé, mẹ không phản đối các con yêu sớm đâu."
"Con biết." Lan Yên gật đầu, "Dì lớn nói rồi, mẹ và mami cũng là yêu sớm."
Tiểu Nhan: ......
Mẹ ơi.
Cái bà dì không đáng tin kia, nói mấy chuyện này với trẻ con làm gì?!
Lan Yên cất ba trăm tệ đi, thong thả nói: "Con vẫn là một học sinh tiểu học, mẹ à, mẹ bây giờ đã bị tư bản chèn ép đến mức muốn con yêu đương, lương tâm của mẹ không đau sao? Con sẽ không yêu đâu, con chỉ muốn cùng Nhục Ti sống một cuộc sống bình thường."
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên cố nhịn cười đến đỏ cả mặt, cuối cùng không nhịn được nữa, lao tới ôm Lan Yên hôn lia lịa lên mặt nàng: "Ôi trời, bảo bối nhỏ của mami."
Vừa đáng yêu vừa thông minh, chẳng thua gì người mẹ già gian xảo của con bé!
Dù sao Lan Yên thông minh như vậy, Tiểu Nhan cũng đã nghĩ tới kết quả này rồi.
Vì vậy, họ còn chuẩn bị phương án thứ hai, Nhục Ti.
Nhục Ti không giống chị gái, chuyện học hành sách vở gì đó, về nhà là đá giày một cái, nhảy lên sofa, tay vung khăn gối, lắc lắc mông nhỏ: "Ha ha, mami, tối nay có thịt kho không?"
Lan Lan: ......
Nhan Chỉ Y: ......
Im lặng một lúc, Nhan Chỉ Y nhìn Nhục Ti: "Xuống đây, mẹ hỏi con chuyện này."
Nhục Ti chớp chớp đôi mắt to long lanh như nho nước: "Là muốn hỏi tại sao con và chị lại đánh Tần Thi Mộng đúng không?"
Nhan Chỉ Y: ......
Nhìn xem, bây giờ con bé đắc ý chưa kìa.
Nhục Ti nằm bẹp trên sofa như một cục bông trắng, yếu ớt nói: "Con cũng muốn nói lắm chứ, nhưng mẹ à, con chưa ăn cơm, đói......" Vừa nói vừa chìa tay ra, đôi mắt ngấn lệ: "Cũng là một ngày mưa thế này, con trốn sau hàng rào nhìn mọi người ăn thịt kho......"
Lan Lan: "Dừng lại, mami đi nấu ngay."
Cô ấy cũng thật sự phục con gái mình rồi.
Nhan Chỉ Y đau đầu: "Con biết mẹ của Tần Thi Mộng là ai không?"
Nhục Ti gật đầu: "Là đại mỹ nhân trông vừa yêu vừa quyến rũ như yêu tinh ấy."
Nhan Chỉ Y: ......
Nhục Ti nhìn nàng: "Mẹ hỏi mà, sao mẹ không nói gì nữa?"
Hít sâu một hơi, Nhan Chỉ Y kiềm chế xúc động muốn đánh chết con: "Không phải lúc nào con cũng nói muốn làm minh tinh sao? Mẹ của Tần Thi Mộng là tổng tài trong giới giải trí, nếu con muốn làm minh tinh, nhất định phải giữ quan hệ tốt với người ta."
"Không ngờ mẹ lại là kiểu người như vậy." Nhục Ti vừa nói vừa cúi người lục khoai tây chiên trong ngăn kéo, áo không che hết bụng nhỏ, lộ ra một đống thịt trắng mềm,
"Con không cần ai cả, con chỉ cần chị gái của con là đủ."
Nói đến đây, Nhục Ti quay lại, cắn một miếng khoai, cười híp mắt nhìn mẹ: "Chị gái của con lợi hại lắm, gần đây chị ấy học lập trình, còn biết vẽ tranh, biết đàn, biết sáng tác nữa. Sau này chắc chắn rất giàu, con muốn làm gì thì làm, việc gì phải để ý Tần Thi Mộng."
Nhan Chỉ Y: ..................
Hai chị em tụ lại với nhau, trong lòng chua xót vô cùng.
Họ thật sự không biết phải nói sao với Giám đốc Tần, đối mặt thế nào với khuôn mặt đáng thương của Tần Thi Mộng.
Tần Thi Mộng chịu đả kích rất lớn, giống như tự kỷ, về nhà đứng trước gương suốt nửa tiếng, không nhúc nhích.
Nguyễn Y Hàm và Tần Hải Dao nhìn nhau, đau lòng vô cùng. Đang lúc Giám đốc Tần định mở miệng an ủi, đột nhiên thấy Tần Thi Mộng giơ tay túm một nhúm tóc, phẫn nộ hét: "Gương thần gương thần, chẳng lẽ con không phải là đứa trẻ đẹp nhất thế giới sao?!"
Giám đốc Nguyễn: ......
Giám đốc Tần: ......
Đúng là bị ép đến mức này rồi.
Giám đốc Tần đau lòng: "Con gái, đừng buồn, để mẹ nói lại với hai bạn nhỏ kia, bảo các bạn đừng phớt lờ con."
Tần Thi Mộng giơ tay: "NO." Cô bé nghiêm túc: "Người lớn ra mặt thì có gì hay? Như vậy sao thể hiện được sức hút của con?" Cô bé sờ sờ mặt mình: "Họ chỉ là chưa phát hiện ra vẻ đẹp của con thôi, yên tâm đi."
Giám đốc Tần: ......
Giám đốc Nguyễn: ......
Thật sự rất không yên tâm.
Ngày hôm sau, bạn nhỏ Tần Thi Mộng vui vẻ theo mẹ đến nhà dì. Từ xa đã nhìn thấy Nhục Ti dựa sát tường, mỉm cười nhìn cô bé, như thể biết trước cô bé sẽ tới.
Tần Thi Mộng mừng rỡ chạy lại: "Nhục Ti, Nhục Ti, cậu đang đợi tôi à?"
Giám đốc Tần vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ, tâm trạng còn tốt hơn cả ký được hợp đồng lớn.
"Đúng rồi." Nhục Ti trả lời rất ngọt, nói xong giơ tay lấy từ sau lưng ra một cây gậy: "Tôi và nó cùng đợi cậu."
Tần Thi Mộng lùi lại một bước: "Cậu...... mẹ tôi nói rồi, dùng vũ lực không giải quyết được vấn đề."
Nhục Ti dữ tợn: "Tôi hỏi cậu, Nhan Lan Yên là chị gái của ai?"
Tần Thi Mộng run rẩy: "Là của cậu, của Nhục Ti."
Nhục Ti: "Cậu đến đây làm gì?"
Tần Thi Mộng: "Tôi...... tôi đâu có đến, tôi chỉ đi dạo gần đây thôi. Nhục Ti chào cậu, Nhục Ti tạm biệt."
Cô bé quay người kéo Giám đốc Tần đang đứng ở phía sau trợn tròn mắt: "Mẹ, chúng ta đi thôi."
Giám đốc Tần: ......
Lên xe, Tần Hải Dao bất lực nhìn con gái. Tần Thi Mộng giơ tay: "Đừng nhìn con như thế, chân trời đâu đâu cũng có cỏ thơm, con cái này biết thời biết thế là trang tuấn kiệt."
Xem ra thời gian này theo Lan Yên học được không ít thơ. Tần Hải Dao vừa buồn cười vừa đau lòng: "Bỏ cuộc như vậy sao?"
Tần Thi Mộng lắc đầu, trong đôi mắt xinh đẹp tràn đầy mưu tính: "Con sẽ không bỏ cuộc đâu, con sẽ quay lại, chỉ là không phải bây giờ."
Giám đốc Tần: "Khi nào?"
Tần Thi Mộng khoanh tay, ánh mắt xa xăm, giọng nói đầy khí phách: "Khi trí thông minh của con đuổi kịp Lan Yên, khi thể lực của con mạnh hơn Nhục Ti."
Giám đốc Tần im lặng một lúc, xoa xoa đầu con: "Vậy thì chắc kiếp này các con vô duyên rồi."
Tần Thi Mộng: ......
Thế giới của trẻ con đơn giản như vậy.
Nắm đấm mới là chân lý.
Khoảng thời gian đó, hai chị em cuối cùng cũng yên ổn hơn một chút.
Có bọn trẻ ở bên cạnh, ngày tháng trôi qua rất nhanh. Cuối cùng, Lan Yên vẫn không nỡ bỏ rơi em gái, từng bước từng bước nắm tay Nhục Ti cùng lên cấp hai.
Ngày trước khi vào cấp hai, Tần Thi Mộng lại đến. Cô bé nắm lấy một cánh tay của Lan Yên, nước mắt rưng rưng: "Ngày mai em phải ra nước ngoài du học rồi, khi quay về cũng đã ba năm sau. Em muốn hỏi chị một câu."
Lan Yên bình thản nhìn cô bé.
Tần Thi Mộng nhìn vào mắt bé con: "Chị...... chị Lan Yên...... Lâu như vậy rồi...... chị có từng...... dù chỉ một chút...... thích em không?"
Lan Yên giơ tay, che mắt cô bé: "Không có, em có thể yên tâm mà đi rồi."
Tần Thi Mộng: ......
Lần này Nhục Ti hiếm khi có nhân tính, nhìn cô bé một chút: "Ra nước ngoài nhớ học cho tốt nhé."
Tần Thi Mộng nước mắt lưng tròng, không dám tin: "Nhục Ti, cậu......"
Nhục Ti: "Cố gắng kiếm một cô bạn gái ngoại quốc mang về, tôi muốn xem ai béo hơn. Mẹ tôi nói trẻ em nước ngoài mập mạp cũng nhiều lắm."
Tần Thi Mộng: ......
Cô bé sắp tức chết rồi.
Hai chị em này đúng là không có tim.
Đợi đến khi mình cao trung trở về rực rỡ, nhất định sẽ trả thù, cho họ biết bỏ lỡ một thiếu nữ xinh đẹp như mình là đáng hối hận cỡ nào!
Trong thời gian đó, hai gia đình đều khá yên bình. Bên phía chị gái cũng dần tốt hơn, hai đứa nhỏ lớn lên nhanh chóng, khỏe mạnh vui vẻ. Chỉ là cuộc đời hiếm khi thuận buồm xuôi gió, luôn sẽ nổi lên vài gợn sóng.
Sự nghiệp của Tiêu Nhược Yên bước vào thời kỳ thăng hoa. Phụ nữ bốn mươi mốt tuổi như một đóa hoa, mà đóa hoa này đang tỏa ra ánh vàng rực rỡ mê người, xung quanh không ít "ong mật" đánh hơi mà đến, đủ kiểu theo đuổi.
Trước đó, Tiêu Nhược Yên luôn tuyên bố với bên ngoài rằng cô đã có người yêu, còn đeo nhẫn, nhưng lâu như vậy chẳng ai thấy người yêu của cô. Ngược lại chỉ thấy quanh cô đều là những mỹ nhân như Nhan Chỉ Lan, Nhan Chỉ Y, Lan Lan, Giám đốc Tần, Giám đốc Nguyễn thay nhau xuất hiện.
Còn có Lan Yên, mở miệng luôn gọi một tiếng "mami", dù là kẻ ngốc cũng đoán ra được chuyện gì.
Trong âm thầm, mấy cô gái trong phòng làm việc đã bắt đầu bàn tán, Lão Đại nhà họ tuy không thừa nhận, nhưng chắc chắn đã đi trên con đường không giống người thường.
Thời gian đó, công ty của Giám đốc Tần theo thông lệ cung cấp cho phòng làm việc những nghệ sĩ "không theo lối mòn", trong đó có một cô gái người Tạng tên Nhân Ương là nổi bật nhất.
Lần đầu Tiêu Nhược Yên gặp cô ấy, đã kinh ngạc như gặp thần tiên. Giọng hát của cô ấy như một dòng suối trong, hoàn toàn khác với những giọng nữ điện tử na ná nhau trên thị trường hiện nay.
Lần đầu tiên, Nhân Ương hát cho Tiêu Nhược Yên nghe một bài dân ca Tạng. Giọng hát của cô ấy không linh, như đến từ núi sâu, lại mang theo chút ngọt ngào của sương sớm.
Cô ấy là niềm tự hào của làng mình, từ nhỏ đã rời khỏi Tây Tạng, thi đỗ đại học nghệ thuật, vốn định dùng giọng hát của mình mở ra một con đường mới, nhưng khi thật sự bước vào giới này, cô ấy mới biết nước sâu đến mức nào.
Nếu không có Giám đốc Nguyễn giúp một lần, cô ấy đã sớm không còn là cô ấy của bây giờ, đã bị kéo xuống đáy vực rồi.
Vì rời khỏi Tây Tạng từ rất sớm, tiếng Hán của cô ấy rất tốt, nhưng trên người vẫn mang nét mạnh mẽ của cô gái dân tộc Tạng, đặc biệt là đôi mắt như chứa nước xuân.
Lần đầu Nguyễn Y Hàm dẫn cô ấy tới, chỉ đơn giản nói với Tiêu Nhược Yên: "Cô bé này không dễ dàng gì, luôn muốn phát huy âm nhạc dân tộc, nhưng không tìm được vị trí. Thời gian trước, suýt nữa bị đám họ Vương kia nhân lúc uống rượu......"
Tiêu Nhược Yên nghe mà giật mình, ngẩng đầu nhìn Nhân Ương ở ngoài cửa. Cô ấy rụt rè liếc nhìn Tiêu Nhược Yên, ánh mắt ấy rất giống Lan Yên mỗi lần phạm lỗi.
Có lẽ chính vì ánh mắt đó.
Tiêu Nhược Yên đặc biệt chăm sóc cô ấy, thật sự coi như con gái.
Thời trẻ cô cũng từng thất bại, từng va vào tường, nên hiểu nhất Nhân Ương muốn cái gì.
Sau vài lần hợp tác, ánh mắt của Nhân Ương nhìn cô càng ngày càng sáng. Thời gian đó, Tiểu Nhan bận việc của trường và đơn vị, rất ít khi tới tìm Tiêu Nhược Yên, ngược lại Lan Yên tan học thường dẫn em gái đến.
Lan Yên rất quen với các cô chú trong phòng làm việc, đến là không khách sáo, tuổi nhỏ mà trống jazz, guitar, piano đều chơi rất chuyên nghiệp.
Lên cấp hai, hai chị em cũng không còn là mấy đứa lùn tịt nữa.
Hai đứa dần dần có đường nét riêng, tuy chưa phát triển nhiều, nhưng Lan Yên đã lộ dáng tiểu mỹ nhân, tóc cũng biết tết buộc, thậm chí còn biết thoa dầu uốn đuôi.
Nhục Ti thì khỏi nói, dù vẫn không rời đồ ăn vặt, có hơi mũm mĩm, nhưng theo lời con bé: "Em lớn lên không đi theo tuyến gầy gò, em là mỹ nữ gợi cảm."
Hai chị em vẫn luôn như hình với bóng.
Thường là tài xế đưa hai đứa tan học đến phòng làm việc, hoặc chơi một lúc, hoặc làm bài tập.
Trên đường, Nhục Ti xoa xoa bụng nhỏ: "Chị, lâu rồi mình chưa ra ngoài ăn."
Lan Yên sờ mặt em: "Tiền tiêu vặt hết rồi, dạo này phải thắt lưng buộc bụng."
Nhục Ti bĩu môi, đôi mắt long lanh đáng thương nhìn Lan Yên. Lan Yên chịu không nổi kiểu này, thở dài xoa xoa đầu em: "Chúng ta hãy tìm thời cơ tống tiền một chút đi."
......
Hôm nay hai đứa tới, Tiêu Nhược Yên đang bàn phối khí với Nhân Ương. Cô rất thích cách biểu đạt tiếng Tạng, nhưng cũng uyển chuyển góp ý rằng nếu Nhân Ương thật sự muốn nhanh chóng được công chúng biết đến, phần phối khí không thể quá khác biệt, giai điệu trung tâm vẫn phải "dễ nghe".
Nếu người khác nói như vậy, Nhân Ương chắc chắn sẽ khó chịu. Nhưng sau thời gian ở cạnh Tiêu Nhược Yên, cô ấy biết người trước mặt là người tốt thật sự.
Cô sẽ không vì bối cảnh của ai mà cố ý nịnh nọt, chăm sóc ai, đối với mọi người đều như nhau, thậm chí với người trong phòng làm việc còn thân như gia đình. Tuy không nói nhiều, lúc làm việc lạnh lùng, nhưng việc gì cũng làm đến nơi đến chốn.
Giống như mấy hôm trước, sư tỷ của Nhân Ương mang thai. Cô ấy vừa ra album, lên vài show, đang ở thời kỳ thăng tiến, lại xảy ra chuyện này. Bạn trai là người yêu từ thời cấp ba.
Cô ấy run rẩy kể chuyện của mình với Tiêu Nhược Yên. Tiêu Nhược Yên không trách mắng, chỉ cười nói: "Chúc mừng."
Cô vỗ vai cô ấy, ánh mắt dịu dàng: "Em yêu cậu ta không?"
Cô gái gật đầu: "Yêu, nhưng......"
Tiêu Nhược Yên gật nhẹ: "Yêu là được rồi. Trong giới này, có rất nhiều người sự nghiệp thành công nhưng gia đình nát bét. Tôi hy vọng mọi người trong phòng làm việc đều được hạnh phúc. Em về nghỉ ngơi dưỡng thai trước đi, những chuyện khác sau này tôi sẽ từ từ bàn với quản lý của em."
Cô không trách cô ấy lãng phí tài nguyên của phòng làm việc.
Cô chỉ cười nhạt, nhưng trong ánh mắt lại có hào quang.
Nhớ lại chuyện đó, Nhân Ương nhìn Tiêu Nhược Yên với ánh mắt dịu dàng sâu lắng: "Vâng, em sẽ nghe theo chị."
Lan Yên nhìn mami và cô gái kia một chút, không nói gì.
Nhục Ti cởi đồng phục, nhìn chị: "Sao thế chị?"
Lan Yên lắc đầu, không đáp.
Lúc rời khỏi phòng làm việc.
Trời bắt đầu mưa lất phất.
Tiêu Nhược Yên đang đưa hai đứa nhỏ ra xe, Nhân Ương chạy tới, nhét chiếc ô trong tay mình cho cô: "Cho chị, Lão Đại."
Tiêu Nhược Yên nhìn cô ấy: "Tôi không cần, sắp lên xe rồi, em cầm đi."
Nhân Ương cười dịu dàng, nhét ô vào tay cô rồi chạy nhanh như chớp.
Tiêu Nhược Yên lắc đầu: "Đứa nhỏ này."
Cô tiện tay cầm ô, lên xe.
Trong xe, Lan Yên mặt lạnh nhìn chằm chằm Tiêu Nhược Yên. Nhục Ti vốn còn đang đắm chìm trong âm nhạc, thấy chị như vậy lập tức im bặt.
Tiêu Nhược Yên kiểm tra dây an toàn, đúng lúc đối diện với ánh mắt Lan Yên: "Ơ, sao vậy? Con gái, ai chọc con giận à?"
Lan Yên thản nhiên: "Mami."
Tiêu Nhược Yên: ???
Nhục Ti hiểu ra chút ít, nhìn qua gương chiếu hậu, ồ, cô kia còn đứng trong mưa nhìn theo xe đầy thâm tình kìa.
Tiêu Nhược Yên mờ mịt: "Mami làm sao?"
Lan Yên nhìn cô bằng đôi mắt giống hệt cô, nhưng giọng nói lại là chất vấn quen thuộc của Tiểu Nhan: "Người phụ nữ đó là ai?"
Tiêu Nhược Yên sững lại: "Con nói là ——"
Nhục Ti đắc ý nhắc nhở: "Chính là chị gái đứng ngoài mưa thâm tình nhìn dượng nhỏ đó."
Tiêu Nhược Yên cạn lời: "Hai đứa nghĩ gì trong đầu thế?"
Lan Yên: "Em gái, vừa rồi dượng nhỏ gọi cô ấy là gì?"
Nhục Ti trả lời dứt khoát: "Đứa nhỏ (Hài tử)."
Hai chị em phối hợp cực kỳ ăn ý.
Ánh mắt Lan Yên lạnh như bị mưa thấm ướt. Bé con móc điện thoại từ túi ra như rút súng, nghiêm chỉnh nhìn Tiêu Nhược Yên: "Con muốn hỏi mẹ, nhà mình còn thiếu con (hài tử) không?"
Tim Tiêu Nhược Yên thắt lại, cô vươn tay giữ lấy tay Lan Yên: "Ê con gái, có gì từ từ nói, đừng động một chút là làm kinh động mẹ con, dạo này mẹ con mệt lắm."
Lan Yên nhìn cô, không nói lời nào.
Tiêu Nhược Yên phản ứng cực nhanh, móc hai tờ tiền ra: "Cho con, đây là mami cho con."
Lan Yên cười: "Mami, con không phải loại người dễ bị mua chuộc bằng chút tiền đâu."
Chữ "chút" được nhấn rất nặng. Bé con liếc Nhục Ti, Nhục Ti lập tức ngồi thẳng, nghiêm túc: "Dượng nhỏ, bọn con không còn là trẻ con nữa, hai trăm tệ dỗ ai chứ? Bây giờ vịt quay cũng hơn một trăm rồi."
Lan Yên lại bắt đầu bấm điện thoại. Tiêu Nhược Yên cắn răng, không còn cách nào, lấy từ trong hộc xe ra một hộp kẹo, rút ra năm tờ tiền: "Đây là tất cả của mẹ! Không còn nữa!"
Hai đứa ranh con này!
Giữa ban ngày ban mặt mà tống tiền cô!
Lan Yên nhìn tiền, đặt điện thoại xuống, đưa tay ra lấy.
Nhưng Tiêu Nhược Yên lại nắm chặt không buông, lải nhải: "Thật ra con nên biết, con gái à, trong nhà người làm chủ là mẹ, mẹ không sợ mẹ con chút nào, đưa tiền cho con hoàn toàn là vì tình mẫu tử."
Nhục Ti nghe xong móc móc lỗ tai, chỉ tay ra sau, che miệng kêu lên: "Á, dì nhỏ, sao dì tới rồi?"
Trời ơi.
Tiêu Nhược Yên giật mình, toàn thân nổi da gà, tay cô run lên, lập tức cười nịnh nọt quay đầu lại nhìn.
Ngoài cửa xe, một mảnh tối đen trống rỗng, ngoài tiếng cần gạt nước "xoạt xoạt" chẳng có gì cả.
Nhân lúc này.
Lan Yên đã cất tiền xong, nhìn Nhục Ti, hai chị em đập tay cái bốp, xong việc!
Tiêu Nhược Yên: ........................
-----
Tác giả có lời muốn nói:
^_^ Hai đứa ranh con lớn rồi, lên cấp hai rồi đó.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 97
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 97
