Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 96


Thân hình đầy thịt của Nhục Ti không phải ăn cho có, cú vồ này của con bé suýt nữa kéo trụi tóc của Tần Thi Mộng. Phải biết rằng Tần Thi Mộng xuất thân danh giá, từ nhỏ tới lớn xung quanh đều là người tâng bốc lấy lòng, dỗ dành như công chúa. Cho dù có cãi nhau với bạn nhỏ khác, đối phương cũng sẽ nhanh chóng bị người lớn bế đi. Đây là lần đầu tiên trong đời, cô bé bị đánh thật sự.


Nhục Ti chống nạnh: "Cậu dám quấy rối chị gái của tôi à!"


Lần này khí thế của con bé quá mạnh, khuôn mặt mũm mĩm vì tức giận mà phồng lên như con ếch nhỏ, đến cả Lan Yên cũng sững người nhìn không chớp mắt.


Tiểu Nhan đi theo phía sau nhìn thấy cảnh này, hít mạnh một hơi lạnh, vội vàng muốn kéo Nhục Ti ra. Đúng lúc Lan Yên hoàn hồn, phản ứng đầu tiên là chắn trước mặt em gái, quay sang hét với mẹ: "Chuyện của trẻ con, người lớn đừng xen vào!"


Tiểu Nhan: ......


Tần Thi Mộng tức giận: "Cậu là ai? Buông tay ra, cẩn thận tôi đá cậu!"


Cái chân củ cải nhỏ của cô bé vừa đá tới, Nhục Ti đã nhanh nhẹn né được. Con bé lạnh lùng nhìn Tần Thi Mộng: "Bạn nhỏ dưới tay tôi, chưa có đứa nào sống sót mà chạy thoát!"


Tần Thi Mộng tức đến đỏ bừng mặt, nghiến răng trừng Nhục Ti. Nhục Ti cười âm trầm nhìn lại: "Nói đi, nói rằng cậu sẽ không quấy rối chị tôi nữa."


Tần Thi Mộng giận dữ phun một tiếng: "Phi! Tôi muốn làm anh rể của cậu!"


Tiểu Nhan: ......


Lan Yên: ......


Khi Tiêu Nhược Yên hớt hải chạy ra, Nhục Ti và Tần Thi Mộng đã ôm nhau lăn lộn thành một cục trên sàn nhà. Xét về hình thể, Nhục Ti đúng là "hạng nặng" trong đám trẻ, nhưng Tần Thi Mộng từ nhỏ đã học đấu đối kháng với mẹ, người tuy nhỏ nhưng vẫn lợi hại hơn trẻ con bình thường.


Hai đứa nhóc đánh nhau thành một cục, Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên lại bị quát không được can thiệp. Lan Yên xắn tay áo lên: "Để con can!"


Bé con vừa la "Đừng, đừng!" vừa lao lên... cho Tần Thi Mộng một cú đá vào mông.


Tiêu Nhược Yên: ......


Tiểu Nhan: ......


"Đã bảo đừng rồi mà." Lan Yên từ phía sau ôm chặt Tần Thi Mộng. Nhục Ti tóc tai rối tung như Sadako, thừa cơ chị gái giữ đối phương liền nhào tới cắn mạnh một phát vào cánh tay nhỏ của Tần Thi Mộng.


Tiếng hét thảm vang lên.


Cảnh tượng càng lúc càng mất kiểm soát.


Một tiếng sau.


Giám đốc Tần vội vàng chạy tới, vừa vào cửa chưa kịp bình ổn nhịp thở: "Sao vậy? Sao vậy?"


Cô ấy vốn đang họp hội đồng quản trị, nghe Tiêu Nhược Yên hốt hoảng nói mấy đứa nhỏ đánh nhau, thoạt nghe còn muốn cười, bình thường chẳng có đứa trẻ nào dám chơi với Tần Thi Mộng, đánh nhau với con bé có khi lại là trải nghiệm mới.


Tiêu Nhược Yên mặt đen như đáy nồi: "Mộng Mộng bị Nhục Ti cắn, chảy máu rồi, mau tới đi."


Giám đốc Tần: ......


Lúc này mới nhận ra mức độ nghiêm trọng.


Trên đường tới, Tần Hải Dao nhớ tới dáng vẻ kiêu kỳ thường ngày của con gái, trong lòng bắt đầu lo lắng. Khi vào nhà, "chiến tranh" vẫn đang trong giai đoạn kết thúc.


Nhục Ti nhào vào lòng Lan Yên khóc long trời lở đất. Trên tay Tần Thi Mộng còn in dấu răng, cô bé không khóc, trái lại còn cười tủm tỉm nhìn Nhục Ti: "Cậu giỏi lắm đó, dám cắn tôi. Cậu biết tôi là ai không?"


Nhục Ti giơ ngón giữa: "Cậu là một tên tiểu lưu manh."


Tần Thi Mộng cười, giơ cánh tay có vết răng tím đỏ cho mọi người xem: "Rốt cuộc ai mới là lưu manh đây? Không biết có cần tiêm phòng dại không nữa."


"Hu hu hu..." Nhục Ti chui đầu vào lòng chị gái, cái mông mập mạp chổng ra ngoài: "Chị ơi, cậu ấy nói em là chó con."


Lan Yên nhẹ nhàng vỗ lưng em gái: "Được rồi, được rồi, đừng khóc."


Vừa rồi bé con đã nhanh chóng kiểm tra người em gái, ngoài việc bị giật vài sợi tóc ra, không hề bị thương.



Tần Hải Dao bước nhanh tới: "Chuyện gì xảy ra?"


Thông thường trẻ con đánh nhau, thấy mẹ đến sẽ khóc lóc mách lẻo, nhất là khi bị hai chị em hợp lực. Nhưng Tần Thi Mộng lại ngồi trên sofa, nhàn nhạt liếc mẹ một cái: "Ai bảo mẹ tới? Bọn con đang chơi rất vui, mẹ làm con mất mặt quá."


Giám đốc Tần: ......


Cô ấy tung hoành thương trường bao nhiêu năm, chưa từng bị ai "dạy dỗ" thế này.


Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan đứng ở bên cạnh, vô cùng ngượng ngùng.


Giám đốc Tần đứng sững gần mười giây, rồi nhìn con gái: "Còn không về nhà?"


Tần Thi Mộng gật đầu, lưu luyến nhìn hai chị em một lần nữa, xách cặp nhỏ theo mẹ ra về. Trước khi đi, cô bé còn quay đầu cười: "Em sẽ còn quay lại."


Lan Yên: ......


Nhục Ti: ......


Trên đường về.


Tần Hải Dao không thể tin nổi hỏi con: "Mẹ dạy con chút công phu đó, sao đánh nhau lại thua? Là vì nhường chị Lan Yên à?"


Cô ấy còn nghĩ con gái mình biết thương hoa tiếc ngọc.


Tần Thi Mộng cúi đầu, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào dấu răng trên tay.


Cô bé tên Nhục Ti đó... cũng thú vị thật.


Tần Hải Dao liếc nhìn: "Không sao, về cho bác sĩ xem, đừng để lại sẹo."


Con gái cô ấy yêu cái đẹp, từ nhỏ đã biết chăm tóc, mặc váy đẹp, còn bôi thơm thơm người. Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ con bé sợ để lại sẹo xấu.


Trước đây Giám đốc Tần còn đoán được tâm tư của con, nhưng bây giờ... cô bé lớn rồi.


Tần Thi Mộng lại lắc đầu, giơ tay lên dưới ánh nắng cười rạng rỡ: "Mẹ không thấy đây là một dấu hiệu định tình sao?"


Giám đốc Tần: ......


Tần Thi Mộng nheo mắt: "Cậu ấy là người đầu tiên dám cắn con, con nhớ kỹ cậu ấy rồi."


Giám đốc Tần: ......


Tần Thi Mộng mặt mơ màng: "Mặc dù hơi mập một chút, nhưng rất đáng yêu, mà cái tên Nhục Ti nghe cũng hay nữa."


Tần Hải Dao trầm mặc rất lâu, sau đó ngồi xuống xoa đầu con: "Con... mấy hôm trước không phải còn rất thích chị Lan Yên sao?"


Tần Thi Mộng nghĩ một lúc, nhìn mẹ, đôi mắt to lấp lánh màu xanh bầu trời: "Có lẽ... con có thể thành toàn cho cả hai?"


Tần Hải Dao: ............


Về tới nhà.


Tiểu Mộng Mộng đi tắm.


Giám đốc Nguyễn nghe chuyện mấy đứa nhỏ đánh nhau, còn rất hưng phấn: "Giá mà em được thấy thì hay biết mấy."


Tần Hải Dao cười lạnh, đá cô ấy một cái: "Chị thật sự không ngờ, con gái của em lại có tố chất hải vương."


Hả?


Nguyễn Y Hàm ngơ ngác nhìn cô: "Có ý gì vậy?"


Giám đốc Tần nghiến răng: "Nhục Ti cắn con bé một cái, con bé không những không giận, còn diễn luôn màn Trương Vô Kỵ bị Chu Nhi cắn, muốn cùng người ta định tình trọn đời."


Nguyễn Y Hàm hít sâu một hơi, bật dậy: "Không phải chứ? Hai đứa mình đối với tình cảm đều chung thủy như vậy, sao con gái lại như vậy?"



"Đúng đó." Tần Hải Dao chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn chằm chằm cô ấy.


Giám đốc Nguyễn bị nhìn đến khó chịu: "Sao vậy?"


Tần Hải Dao nhàn nhạt: "Giám đốc Nguyễn, em nói xem, gen hải vương của con gái là giống ai?"


Nguyễn Y Hàm: ......


Khi Tần Thi Mộng tắm xong đi ra, không biết vì sao hai mẹ đã ôm nhau trên sofa, hôn đến không rời. Cô bé thở dài, dùng khăn lau tóc, ngửi mùi dầu gội trên người, khẽ nói: "Thơm thật."


Lại nhìn bàn tay mình: "Trắng thật."


Cuối cùng, lập tức ôm mặt mình: "Mình đúng là xinh quá mà."


Xinh hay không thì chưa biết.


Nhưng năng lực hành động của Tần Thi Mộng rất mạnh, cô bé vẫn lon ton ngày nào cũng tới tìm Lan Yên.


Lan Yên cũng không đến mức ghét Tần Thi Mộng, chủ yếu là đứa trẻ này không nói nhiều, nhưng lại nói toàn những chuyện bé con cảm thấy hứng thú. Thêm vào đó các mẹ đã dặn phải hòa thuận, nên Lan Yên cũng không đuổi cô bé đi, cho cô bé một chỗ ở chung giống như Tiểu Tiểu.


Nhục Ti lại khác, hễ nhìn thấy Tần Thi Mộng là đánh, lượng cơm ăn càng ngày càng tăng.


Sáng sớm đã ăn hai chén cháo, Nhan Chỉ Y nhìn mà lo lắng: "Bảo bối à, đây mới là bữa sáng, ăn ít thôi được không?"


Nhục Ti ngẩng đầu: "Ăn nhiều mới có sức đánh Tần Thi Mộng."


Nhan Chỉ Y: ......


Lan Lan đứng bên cạnh nhịn cười: "Con làm gì người ta vậy? Có thêm một người bạn chơi với chị không tốt sao? Ba đứa là thanh mai trúc mã, bao người còn ngưỡng mộ ấy."


Nhục Ti nhìn Lan Lan: "Mami, mami có ghen tị không? Mami có thanh mai trúc mã không?"


Lan Lan hít sâu một hơi: Trời đất ơi, con gái, con hỏi cái này làm gì?


Quả nhiên, chị quay sang nhìn Lan Lan, cười âm trầm: "Nói đi, em có thanh mai trúc mã nào? Là kiểu thanh mai trúc mã gì mà nhớ tới tận bây giờ?"


Lan Lan: ......


Cô ấy phát hiện con gái của mình thay đổi rồi.


Gần mực thì đen, ở cùng Lan Yên học theo tính phúc hắc, hay là...


Lan Lan nhịn không được nhìn chị, nhà họ Nhan có cái gen này đúng không?


Chờ ăn xong hai chén cháo, lại ăn thêm hai quả trứng, Nhục Ti theo mẹ sang nhà chị gái.


Tần Thi Mộng đã tới trước. Nhìn thấy Nhục Ti đi vào, cô bé kích động đứng bật dậy: "Em gái, em tới rồi à?"


Nhục Ti cởi áo khoác ra, từ sau lưng rút ra một cây gậy nhặt được trên đường: "Cậu gọi tôi là gì?"


Tần Thi Mộng ho khẽ, mỉm cười: "Bạn nhỏ Nhan Nhược Thủy, cậu tới rồi sao? Muốn học cùng bọn tôi không?"


Hôm nay Nhục Ti mặc váy trắng, nhìn xa cứ như váy cưới, lộ ra đôi chân củ cải nhỏ rất đáng yêu. Con bé lạnh lùng nhìn Tần Thi Mộng: "Đây là chị gái của tôi, là cậu gia nhập bọn tôi."


Tần Thi Mộng không chấp nhặt, lấy ghế nhỏ cho Nhục Ti.


Lan Yên nhìn Nhục Ti một lúc: "Sao lại mập lên nữa rồi?"


Vừa thấy chị gái, Nhục Ti lập tức đổi sắc mặt, ném cây gậy đi, như quả bóng tròn lăn vào lòng chị làm nũng: "Còn không phải vì ăn nhiều chút bảo vệ chị sao."


Thấy mấy cô bé nói chuyện hòa thuận, các mẹ cuối cùng cũng yên tâm, ra ngoài cắn hạt dưa ăn dưa hấu.


Trong phòng.


Hai chị em trò chuyện qua lại.



Lan Yên sờ má Nhục Ti: "Vậy cũng phải chú ý sức khỏe, béo phì trẻ em đã là vấn đề lớn của nước ta rồi."


Nhục Ti nhìn mắt chị: "Vậy chị có chê em không?"


Lan Yên cười, nhẹ nhàng chọc má em: "Sao có thể, trong mắt chị, Nhục Ti là đáng yêu nhất."


Tần Thi Mộng ở bên cạnh nghe mà ghen tị, chen vào: "Chị, tụi mình đọc thơ nhé?"


Để có thể tiếp cận Lan Yên, về nhà cô bé đã quấn lấy mẹ dạy mình học thuộc thơ.


Lan Yên chưa kịp nói, Nhục Ti cư nhiên chắp tay sau lưng, lắc đầu hiếm hoi: "Chị, em lại sáng tác một bài thơ."


Lan Yên cưng chiều: "Em nói chị nghe."


Nhục Ti lắc đầu ngâm như cổ nhân: "Chu môn tửu nhục xú, gia hữu hoàn khố tử. Mày mắt dán chị hoài, nhìn là sói xám ngay."


(* Dịch nghĩa: Cửa son rượu thịt thối, con cháu lũ bại gia.


Chỗ này bé Nhục Ti chế thơ từ câu thơ của Đỗ Phủ:


Bản gốc: 


Chu môn tửu nhục xú, lộ hữu đống tử cốt


Cửa son rượu thịt ôi, đường có xương người chết rét


– Trích từ bài "Tự kinh phó Phụng Tiên huyện vịnh hoài ngũ bách tự" của Đỗ Phủ, khắc họa sự bất bình đẳng tột cùng: kẻ giàu có bỏ phí rượu thịt, trong khi người nghèo đói rét chết bên đường.)


Lan Yên: ..................


Tần Thi Mộng: ..................


Nhìn thấy Lan Yên bị bài thơ "tráng lệ" làm cho sững sờ, Tần Thi Mộng đột nhiên òa khóc, cúi đầu cắn môi, toàn thân co lại.


Lan Yên và Nhục Ti cùng ngẩng lên, con bé giật mình hỏi: "Cậu làm sao vậy?"


Tần Thi Mộng cuộn mình trong góc, ôm chặt bản thân: "Không sao... chỉ là nhìn hai chị em các cậu mà thấy hạnh phúc quá, tớ rất ngưỡng mộ."


Cô bé không thể thua!


Lan Yên nghe xong lòng mềm lại, cô bé này vốn là ngoài lạnh trong nóng điển hình, nội tâm vô cùng mềm mại.


Nhục Ti cũng ngồi dậy nhìn Tần Thi Mộng: "Tối nay cậu về quấn lấy dì Tần, bảo dì sinh thêm cho cậu một đứa em nữa đi. Ngưỡng mộ bọn tôi không giải quyết được vấn đề đâu, có vấn đề thì tự mình giải quyết."


Tần Thi Mộng run người, lau nước mắt: "Tôi... tôi không biết tại sao hai cậu ghét tôi, nhưng tôi rất cô đơn, chỉ muốn chơi cùng hai cậu thôi." Hai người mẹ của cô bé đều là ông trùm trong giới giải trí. Từ nhỏ, cô bé đã quen nhìn thấy đủ kiểu cô chú ra vào nhà, đứng trước mặt hai mẹ khóc lóc kể lể về những thân thế bi thảm của mình. Nhìn nhiều thành quen, cô bé sớm đã học được cách đó. Đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn thảm thương, u sầu não nề hướng về phía chị, trông vừa đáng thương vừa yếu ớt.


Lan Yên thở dài một tiếng: "Chị và Nhục Ti không ghét em, đừng khóc nữa. Để chị đi lấy trái cây cho em ăn."


Tần Thi Mộng mặc chiếc váy công chúa màu hồng nhạt, còn cài nơ bướm, hôm nay trông đặc biệt ngoan ngoãn.


Trong mắt Lan Yên, cô bé cũng giống như Nhục Ti, một em gái nhỏ cần được cưng chiều.


Tần Thi Mộng vô cùng vui vẻ, chạy tới ôm Lan Yên: "Cảm ơn chị, chị tốt quá."


Thấy chị gái đã ra ngoài, Tần Thi Mộng lau nước mắt, quay sang nhìn Nhục Ti: "Nhục Ti, cậu —"


Nhục Ti cười cười nhìn cô bé, rồi bước những bước chân củ cải nhỏ về phía Tần Thi Mộng. Vừa thấy Nhục Ti tiến lại gần, trái tim Tần Thi Mộng bắt đầu đập nhanh. Cô bé biết ngay mà, Nhục Ti nhất định là kiểu bên ngoài lạnh lùng hung dữ nhưng bên trong lại rất mềm lòng.


Ánh mắt của cô bé không thể nào sai được.


Trong lúc đầu óc Tần Thi Mộng còn đang tưởng tượng đủ thứ, Nhục Ti đã đứng trước mặt cô bé, nở một nụ cười xinh đẹp.


Đừng nhìn khuôn mặt Nhục Ti mũm mĩm, đường nét của con bé đã lờ mờ mang dáng dấp của một mỹ nhân nhí. Không giống vẻ tri thức của chị gái, sau này lớn lên chắc chắn sẽ đi theo phong cách chín chắn, quyến rũ.


Nụ cười ấy khiến Tần Thi Mộng sững người, cô bé vừa định mở miệng nói chuyện, Nhục Ti đột nhiên giơ tay lên, túm mạnh tóc của cô bé.



Tần Thi Mộng kêu lên một tiếng, cúi đầu nhìn Nhục Ti với vẻ không thể tin nổi.


Đôi mắt Nhục Ti nhìn chằm chằm cô bé, giận dữ nói:
"Cậu lừa được chị gái, nhưng không lừa được tôi đâu!"


Tần Thi Mộng "oa oa" khóc, nước mắt sắp trào ra đến nơi.


Nhục Ti nhìn chằm chằm vào mắt cô bé: "Còn giả vờ nữa không???"


Tóc còn đang nằm trong tay người ta, Tần Thi Mộng vội vàng lắc đầu: "Không nữa."


Ở điểm này, cô bé đúng là thừa hưởng được sự thức thời của Giám đốc Nguyễn, biết thời biết thế mới là trang tuấn kiệt.


Nhục Ti hung dữ: "Còn dám gọi chị tôi là 'chị gái' nữa không?"


Thấy tay còn lại của Nhục Ti cũng sắp giơ lên, Tần Thi Mộng sợ đến mức ngậm nước mắt, vội vàng lắc đầu lia lịa.


Hai đứa đang giằng co, "cạch" một tiếng, cửa mở ra. Nhục Ti lập tức buông tay ra. Ngay trước khoảnh khắc Tần Thi Mộng mếu máo chuẩn bị khóc, Nhục Ti đã chạy vọt tới bên cạnh chị gái, ôm chầm lấy bé con: "Hu hu hu, chị ơi, Tần Thi Mộng bắt nạt em."


Tay Lan Yên đang bưng đĩa trái cây khựng lại. Bé con quay đầu nhìn Tần Thi Mộng, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.


Cái — gì — cơ — chứ?


Có người dám bắt nạt em gái của mình ngay trước mắt mình sao???


Cùng lúc đó.


Ở bên ngoài, đã yên tâm ăn dưa suốt mười phút, cuối cùng Giám đốc Tần và Nguyễn Y Hàm cũng thở phào nhẹ nhõm. Giám đốc Tần thật sự đặt tay lên ngực: "Đám trẻ con thế hệ này đúng là quá khó chăm. Vì để Mộng Mộng được Lan Yên và Nhục Ti chấp nhận, chị sắp mất ngủ luôn rồi."


Chính Tần Hải Dao cũng không ngờ con gái mình lại giỏi gây chuyện như vậy. Ngày nào cũng đòi mua những chiếc váy nhỏ xinh xắn trông thật ngoan, lại còn bắt cô ấy dạy đọc thơ. Giám đốc Tần tan làm đã rất mệt, vừa xoa đầu con gái vừa nói: "Để mẹ nghỉ ngơi một lát đã."


Tần Thi Mộng nước mắt lưng tròng nhìn cô ấy: "Con chỉ muốn cảm nhận một chút tình mẫu tử thôi mà, con có đưa ra yêu cầu vô lễ gì đâu?"


Một câu nói thôi đã khiến Giám đốc Tần tức đến muốn thổ huyết, chỉ có thể bò dậy dạy con gái đọc thơ, nước mắt chua xót rơi từng giọt.


Nguyễn Y Hàm vừa cười vừa ăn dưa hấu: "Ai mà chẳng thế? Từ nhỏ tới giờ, con gái nhà mình chưa bao giờ không được người khác yêu thích. May là hôm nay vào trong cũng được hai mươi phút rồi, không có chuyện gì xảy ra, xem ra là đã hòa nhập được."


Tiểu Nhan cười trấn an: "Đều là trẻ con, sao lại không chơi được với nhau chứ. Lan Yên và Nhục Ti nhìn hung dữ, nhưng thật ra cũng rất thích chơi với bạn bè, không sao đâu, đừng lo lắng."


Tiêu Nhược Yên cũng gật đầu mỉm cười: "Đúng vậy, sau này ba đứa nhất định sẽ là bạn bè thân thiết, tương thân tương ái."


Lời còn chưa dứt.


"Rầm" một tiếng, cửa bị đá văng ra.


Cùng với tiếng khóc của Tần Thi Mộng, cô bé bị ném ra ngoài, ngay sau đó, cặp sách của cô bé cũng bị quăng theo.


Trong nhà truyền ra tiếng gào giận dữ của Lan Yên: "Đừng bao giờ tới nữa!"


Nhục Ti cũng hớn hở hùa theo chị: "Đừng tới nữa nha."


Còn tới nữa, gặp một lần đánh một lần.


Bím tóc vốn được tết gọn gàng của Tần Thi Mộng đã bị bung ra. Cô bé ngồi bệt dưới đất, một tay dụi mắt, hai chân đạp đạp xuống sàn: "Hu hu hu, bắt nạt người ta, các cậu bắt nạt người ta! Tôi sẽ còn quay lại nữa!"


Tần Hải Dao: ......


Nguyễn Y Hàm: ......


Nhan Chỉ Lan: ???


Tiêu Nhược Yên: ..................


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Diệp Tử thật sự không ngờ, mấy đứa nhóc này lại còn nổi tiếng hơn cả người lớn.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 96
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...