Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 95
—— Thích, muốn cưới.
Một câu nói của Tần Thi Mộng khiến hai người lớn đều sững sờ. Hai mẹ của cô bé đều là tổng tài bá đạo, làm việc quyết đoán dứt khoát, từ nhỏ cô bé đã mưa dầm thấm đất, rất nhiều chuyện đều cực kỳ trực tiếp.
Chờ Tiêu Nhược Yên hoàn hồn lại, phản ứng đầu tiên là ôm chặt lấy Lan Yên.
Lan Yên tức giận giãy giụa: "Thả con ra!"
Bé con muốn túm tóc con bé kia, để nó biết lời không thể nói bừa!
Nguyễn Y Hàm vội vàng dang tay ôm lấy Tần Thi Mộng: "Nói linh tinh gì thế hả? Mau xin lỗi chị đi, nếu không, bị đánh mẹ cũng mặc kệ con!"
Đôi mắt Tần Thi Mộng cong cong như trăng non, nhìn Lan Yên: "Chị có đánh con, con cũng bằng lòng."
Mọi người: ......
Bên kia, Giám đốc Tần đang nhảy nhìn thấy cảnh này, nhíu nhíu mày: "Hình như sắp đánh nhau rồi."
Tiểu Nhan vẫn còn đang giận Tiêu Nhược Yên, chẳng để tâm chút nào: "Hai thành viên trong nhóm lâu ngày không gặp nên đánh nhau à? Thật là trẻ con, cứ để họ đánh đi."
Tần Hải Dao im lặng một lúc, ánh mắt sâu thẳm nhìn Tiểu Nhan: "Là con gái của chúng ta đánh nhau đấy."
Tiểu Nhan: ......
Lan Yên???
Làm sao có thể.
Tiểu Nhan đột ngột quay đầu lại, đúng thật là vậy. Nếu không phải Tiêu Nhược Yên ôm chặt Lan Yên, nhìn tư thế kia chắc chắn con bé đã lao lên đánh Tần Thi Mộng rồi.
Hai người mẹ lúc này mới vội vã chạy tới. Tần Hải Dao vẫn rất có uy, ho khẽ một tiếng, nhìn con gái: "Tần Thi Mộng, con lại làm gì nữa rồi?"
Trước đây cô ấy từng gặp Lan Yên vài lần, rất thích cô bé vừa xinh đẹp vừa thông minh này.
Ngược lại, con của cô và Nguyễn Y Hàm bị chiều đến mức vô pháp vô thiên.
Nhan Chỉ Lan cũng ôm lấy Lan Yên, vỗ nhẹ vào lưng bé con: "Sao vậy, có chuyện gì?"
Tần Thi Mộng cúi đầu, hai tay xoắn vào nhau, thẹn thùng: "Con không cảm thấy mình sai, con chỉ là... vừa gặp chị Lan Yên đã nhất kiến chung tình."
Mọi người: ............
Khung cảnh này đúng là như mộng như mơ.
Khiến Tiểu Nhan vốn định nổi giận cũng chỉ biết dở khóc dở cười. Nàng biết từ khi còn mẫu giáo, những đứa trẻ xung quanh đã có rất nhiều đứa nói thích Lan Yên.
Trước đây nàng còn cười tủm tỉm hỏi con gái: "Con có thích ai không?"
Lan Yên lắc đầu: "Không thích."
Tiểu Nhan: "Tại sao?"
Lan Yên trả lời gọn lỏn: "Đều rất ngốc."
Tiểu Nhan: ......
Chưa lần nào thấy bé con tức giận như vậy.
Tần Hải Dao cũng dở khóc dở cười. Cô ngồi xổm xuống ôm con gái, trong lòng trăm mối cảm xúc: "Tại sao vậy? Là vì chị Lan Yên xinh đẹp sao?"
Dù sao trẻ con thích nhau, phần lớn cũng chỉ vì đối phương xinh xắn, đáng yêu, hay đơn giản là thông minh, có đồ ăn vặt... những lý do rất đơn giản.
Tần Thi Mộng nhìn Lan Yên, khóe môi cong lên: "Chị ấy trông rất thông minh." Nói xong, cô bé ôm lấy Tần Hải Dao, hôn lên má mẹ một cái: "Mẹ ơi, chị ấy rất giống mẹ."
Mọi người: ..................
Trời ơi.
Thấy Lan Yên lại sắp lao lên, Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan vội vàng kéo con đi: "À thì... Giám đốc Tần, đội trưởng Nguyễn, hôm khác nói chuyện nhé, hôm khác nói."
Dưới ánh trăng.
Trong tình huống ngượng ngùng như vậy, Tiểu Nhan ôm con gái theo Tiêu Nhược Yên về nhà.
Trên đường, Tiểu Nhan không nhịn được hỏi con: "Sao con lại muốn đánh Mộng Mộng?"
Lan Yên tức tối: "Ai bảo nó gọi con là chị gái, để em gái Nhục Ti biết được sẽ tức giận."
Tiêu Nhược Yên: ......
Tiểu Nhan: ......
Về đến nhà.
Tiểu Nhan rót cho Lan Yên một cốc nước, nhìn con gái mặt đen ngồi trên sofa, còn bày ra dáng vẻ nghiêm túc, liền muốn cười: "Được rồi, đừng như vậy nữa, Mộng Mộng cũng đâu làm gì con."
Lan Yên nhận cốc nước uống một ngụm, liếc Tiểu Nhan: "Mẹ, sao mẹ lại cười? Mẹ không phải đang giận mami sao?"
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Ôi chao, đứa nhỏ này đúng là...
Nhắc tới Tiêu Nhược Yên, Tiểu Nhan xoay người, khoanh tay lạnh lùng nhìn cô.
Lúc này A Yên cũng không dám kìm nén nữa, vội đứng dậy ôm lấy eo thon của Tiểu Nhan: "Bảo bối, tớ sai rồi."
Tiểu Nhan hừ lạnh một tiếng, liếc cô: "Sai ở đâu?"
Nàng tức giận.
Nhưng lại làm sao thật sự nỡ giận cô.
Hai người ở bên nhau nửa đời người, A Yên như ở ngay trên đầu tim nàng, đã sớm không thể tách rời.
Tiêu Nhược Yên thấy thái độ của nàng dịu xuống, vội ngồi lên sofa ôm nàng: "Tớ sai rồi, tớ chỉ là... không biết phải nói với cậu thế nào. Dạo trước cậu bận rộn việc của công ty lại mệt mỏi như vậy, tớ sợ cậu biết rồi sẽ càng lo lắng."
Tiểu Nhan nghe xong càng giận, đưa tay véo eo cô: "Cậu làm vậy thì tớ sẽ không lo lắng nữa sao?"
Giọng nàng nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe. Tiêu Nhược Yên đau lòng vội ôm nàng, hôn lên trán: "Không có lần sau nữa, thật sự không có."
"Cậu muốn chọc tớ tức chết sao?" Tiểu Nhan nhìn chằm chằm vào mắt cô: "Mua bảo hiểm làm gì? Mua bảo hiểm để làm gì? Nếu cậu không còn nữa, tớ còn sống nổi sao?"
Lan Yên thấy hai mẹ như vậy, liền bước xuống sofa, đi ra ngoài.
Tiêu Nhược Yên vội vỗ vai Tiểu Nhan: "Được rồi được rồi, đừng giận nữa, nhìn xem, làm con gái sợ rồi kìa. Lan Yên, con đi đâu vậy?"
Lan Yên không quay đầu: "Phòng bếp."
Tiểu Nhan: "Con đói à? Đừng tự động lửa, nguy hiểm, lát nữa để mẹ làm cho."
Tiêu Nhược Yên bật cười, không nhịn được hôn môi Tiểu Nhan, nhưng nàng né đi không cho. Giọng nói của Lan Yên nhẹ bẫng vang lên: "Con không động lửa, con chỉ vào tủ lạnh lấy sầu riêng cho mẹ."
Tiêu Nhược Yên cứng người, nụ cười tắt ngúm: "Lấy sầu riêng làm gì?!"
Lan Yên bình thản: "Cho mami quỳ."
Tiểu Nhan: ......
Không... không cần đâu nhỉ.
Con gái đúng là rất hiểu gia quy của nhà họ Nhan.
Cuối cùng sầu riêng cũng được lấy ra, Tiêu Nhược Yên đành phải giả bộ quỳ xuống. Cô cười híp mắt nhìn Tiểu Nhan, ánh mắt đầy ẩn ý.
—— Quỳ xong rồi, chúng ta vào phòng, cậu tiếp tục trừng phạt tớ được không?
Khuôn mặt Tiểu Nhan hơi đỏ, nàng cắn môi, ánh mắt quyến rũ câu lấy cô.
—— Con còn ở đây.
Lan Yên lật sách trong tay, mặt không đổi sắc: "Hai mẹ muốn làm gì thì đi về phòng mình, đừng vào phòng con."
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Cuộc sống luôn có những khúc quanh nho nhỏ.
Sự khó chịu hôm đó, như một đóa hoa, theo màn đêm cháy rực, tan vào đại dương hạnh phúc.
Chẳng qua là không ai ngờ rằng, bạn nhỏ Tần Thi Mộng thật sự thích Lan Yên. Cách vài ngày lại đòi mẹ đưa đến nhà dì Tiểu Nhan chơi.
Mỗi lần đến, Tần Thi Mộng đều rất lễ phép, còn biết bảo mẹ mang quà. Con bé xinh xắn, đặc biệt là đôi mắt đen láy như bảo thạch, quần áo đều do Giám đốc Tần tự tay phối, thời trang đáng yêu, ai mà không thích.
Tiểu Nhan dĩ nhiên cũng thích. Nàng và Giám đốc Tần giả vờ trò chuyện, thực chất là lén nhìn hai nhóc.
Lan Yên vẫn như cũ, mặt lạnh tanh, chơi rubik.
Từ ban đầu tốc độ chậm chạp, đến bây giờ bé con đã có thể dùng hai tay xoay hai khối rubik cùng lúc, tốc độ cực nhanh.
Tần Thi Mộng nhìn đến trợn tròn mắt.
Lan Yên thấy vậy, nhàn nhạt nói: "Xem xong thì em về đi."
Ở trường tiểu học, bé con cũng từng gặp mấy cậu nhóc bám dai, bị từ chối vẫn không chịu đi. Lan Yên liền dùng trí tuệ nghiền ép, để đối phương thấy rõ chênh lệch, sau đó xám xịt rời đi.
Nhưng Tần Thi Mộng là ai chứ, con bé giơ ngón tay cái: "Chị, chị đã thành công thu hút sự chú ý của em."
Giám đốc Tần đang uống trà suýt nữa bị bỏng, ho khan một tiếng, khuôn mặt đỏ bừng.
Tiểu Nhan cười như không cười nhìn cô ấy: "Không ngờ Giám đốc Tần và Giám đốc Nguyễn còn chơi mấy trò tổng tài bá đạo thế này."
Người ta nói trẻ con là tấm gương của người lớn, người lớn thế nào, trẻ con thế ấy.
Nhìn cách Tần Thi Mộng nói chuyện, Giám đốc Tần và Giám đốc Nguyễn chắc chắn không ít trò mới mẻ.
Chuyện tình cảm năm xưa của hai người thật sự rất kịch tính, phong phú hơn người thường rất nhiều.
Đủ loại ngược luyến thâm tình. Giờ lớn tuổi rồi, có phần thu liễm, nhưng thỉnh thoảng ở nhà vẫn chơi lại mấy trò thời trẻ.
Ví dụ như Giám đốc Tần đi làm, Giám đốc Nguyễn mặc đồ đen giả làm kẻ bắt cóc, về nhà thì trói lại "bắt nạt".
Hoặc Giám đốc Nguyễn giả làm tiểu mỹ nhân được Giám đốc Tần bao nuôi, để tổng tài trêu chọc, thỉnh thoảng còn làm mấy hành động phản nghịch, thành công thu hút sự chú ý của tổng tài.
Gần đây hai người chơi trò "giải cứu thiếu nữ lầm lỡ". Giám đốc Nguyễn biến thành ông chú hay lui tới hộp đêm, Giám đốc Tần mỗi ngày mặc sườn xám đợi cô ấy tới gọi mình lên sân khấu.
Mỗi ngày khi quản gia đón Tần Thi Mộng về nhà, thứ con bé nhìn thấy đều là những chiếc sườn xám bị xé nát vứt dưới đất.
Con bé đã quen rồi, thậm chí còn nhặt sườn xám lên, định dùng máy may nhỏ của mình cắt sửa cho chó trong sân mặc.
Lớn lên trong môi trường như vậy cũng không dễ dàng, Tần Thi Mộng rất cô đơn, lại kén chọn, không thích trẻ con bình thường, đặc biệt ghét mấy đứa cố ý tiếp cận vì hai mẹ của mình.
Tần Hải Dao mặt không đổi sắc, nhìn Tiểu Nhan: "Em không thấy con gái của chúng ta rất xứng đôi sao?"
Thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, có lẽ là một tình yêu thuần khiết nhất thế gian.
Tiểu Nhan mỉm cười: "Không thấy."
Cả đời nàng và A Yên đã trải qua quá nhiều sóng gió. Nàng chỉ mong con gái dù là cuộc sống hay tình cảm tương lai đều thuận buồm xuôi gió. Nhà hào môn như của Giám đốc Tần, bao nhiêu người ngưỡng mộ, nhưng Tiểu Nhan lại không muốn con gái dính vào.
Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng thế giới phồn hoa kia, sau này Tần Thi Mộng, Tần tiểu tổng tài sẽ có bao nhiêu cám dỗ vây quanh, Tiểu Nhan không muốn con gái ngày ngày buồn bã đau lòng.
Trên đường trở về.
Bạn nhỏ Tần Thi Mộng rất buồn, cúi đầu hỏi Tần Hải Dao: "Mẹ, con không tốt sao?"
Giám đốc Tần mềm lòng, nhìn con gái: "Ngoan, sao con lại không tốt? Chỉ là chị Lan Yên chưa quen thuộc với con thôi."
Tần Thi Mộng khẽ thở dài: "Nhưng con rất thích chị ấy. Chị ấy trông khác hẳn những đứa trẻ khác."
Tần Hải Dao bật cười, trêu con: "Khác ở chỗ nào?"
Tần Thi Mộng ngẩng đầu, đôi mắt to nhìn mẹ: "Những người khác đều biết nhà mình có tiền, hai mẹ của con rất giỏi, thấy con là khen con xinh, khen con đẹp. Có mấy bạn gái còn đòi làm bạn gái của con."
Tần Hải Dao: ......
Trời ạ, bây giờ trẻ con ghê gớm như vậy sao?
"Vậy con không thích à?"
Tần Thi Mộng khẽ lắc đầu: "Không thích."
Con bé nhìn Tần Hải Dao: "Con thích chị Lan Yên." Hai tay chắp sau lưng, giống hệt mẹ kiểm tra công ty, nghiêm túc nói: "Chị ấy là người đặc biệt như vậy, là sắc màu rực rỡ duy nhất trong thế giới của con."
Gót giày cao của Tần Hải Dao loạng choạng, suýt ngã.
Đóa hoa đào Lan Yên chiêu về khiến nàng đau đầu không thôi.
Tiểu Nhan còn đặc biệt kể chuyện này cho chị gái như chuyện trà dư tửu hậu. Nhan Chỉ Y nghe xong cười không ngớt: "Em xem, con bé lớn lên chắc ghê gớm lắm, còn nhỏ như vậy đã khiến bao người thích."
Tiểu Nhan thở dài: "Trẻ con bây giờ trưởng thành sớm quá, toàn xem tivi."
Nhan Chỉ Y: "Mộng Mộng ngày nào cũng sang nhà em à?"
Tiểu Nhan cười tươi: "Chứ sao nữa, con bé thông minh lắm, cứ nói muốn làm bài cùng Lan Yên."
Nhan Chỉ Y nghe liền phì cười: "Mưu kế nhỏ này giống Giám đốc Tần thật."
Chị nhìn Nhục Ti đang ngồi dưới đất chơi búp bê, tràn đầy yêu thương: "Nhìn xem, vẫn là Nhục Ti mũm mĩm nhà mình đáng yêu nhất."
Nhục Ti nhà chị thật sự rất khác biệt.
Chỉ thích ăn và chơi búp bê, không xem tivi nhiều, đó mới là tuổi thơ vô tư.
Nhục Ti im lặng rất lâu, đến lúc dì nhỏ chuẩn bị về, con bé đứng lên: "Dì, con muốn về nhà dì."
Tiểu Nhan không nghĩ nhiều: "Được thôi, dì làm sườn xào cho con ăn."
Con bé chào chị một tiếng, Nhan Chỉ Y nhìn con gái, kéo Tiểu Nhan lại, hạ giọng: "Chị thấy sắc mặt của Nhục Ti không ổn lắm, em để ý chút nhé."
Cảm giác con bé đang đè nén gì đó, như sắp bùng nổ vậy.
Tiểu Nhan nghe xong bật cười: "Con nít nhỏ xíu vậy, nói sắc mặt cái gì."
Nàng không nghĩ nhiều, nắm tay Nhục Ti lái xe về nhà. Trên đường, Nhục Ti nhìn ra ngoài cửa sổ rất lâu, gần như không nói gì.
Lúc này Tiểu Nhan cũng mơ hồ cảm thấy không ổn, hỏi mấy câu Nhục Ti vẫn không đáp.
Đến dưới lầu, Nhục Ti theo Tiểu Nhan vào thang máy. Vừa vào, con bé bắt đầu xắn tay áo. Tiểu Nhan không hiểu, cười nói: "Lát nữa nóng thì vào nhà nhớ cởi áo khoác nhé."
Nhục Ti gật đầu, khuôn mặt mũm mĩm căng cứng.
Khi Tiểu Nhan đang tìm chìa khóa mở cửa.
Trong phòng, bàn tay nhỏ của Tần Thi Mộng đang gõ trên máy tính, giải thích với Lan Yên bên cạnh: "Em bắt đầu tiếp xúc cái này từ năm ngoái. Mẹ nói có bạn nhỏ sáu tuổi đã rất giỏi rồi, em định học xong sẽ đi thi đấu."
Lan Yên nhìn chằm chằm màn hình, lần đầu thấy mã code, có chút không hiểu.
Tần Thi Mộng giải thích: "Chị thấy không, em đang dùng hệ VB, đơn giản nhất. Nếu chị muốn học, em có thể nói mẹ tìm giáo viên, cùng dạy chúng ta ngôn ngữ C."
Lan Yên nhìn cô bé: "Ngôn ngữ C?"
Tần Thi Mộng gật đầu: "Đó là một ngôn ngữ máy tính, bên trong có rất nhiều ký tự và tiếng Anh."
Lan Yên biết Tiếng Anh, nhưng không hứng thú lắm. Tần Thi Mộng nhận ra, vội nói: "Em còn có thể nói mẹ tìm giáo viên tiếng Đức dạy chúng ta, hoặc chị thích tiếng Latin không?"
Lan Yên nhìn cô bé, Tần Thi Mộng là một bé gái rất xinh xắn, từ nhỏ đã đi đầu xu hướng, váy liền thân đều do Giám đốc Tần tìm nhà thiết kế làm riêng. Cô bé giữ dáng rất tốt, không béo không gầy, người còn thơm tho, đôi môi đỏ như anh đào, đúng là bảo bối ai cũng thích.
Thấy Lan Yên nhìn mình, Tần Thi Mộng che mặt, ngượng ngùng hỏi: "Chị, chị muốn hôn em sao?"
Khuôn mặt Lan Yên đỏ bừng. Bé con còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe thấy Tần Thi Mộng kêu lên một tiếng. Ngay sau đó, tóc của cô bé bị một bàn tay mũm mĩm túm lấy, phía sau vang lên giọng sữa mà hung của Nhục Ti: "Không, chị ấy không muốn!"
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Che mặt, thấy mọi người nhiệt tình quá, chúng ta có thể làm thêm một chương nữa nha ^_^.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 95
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 95
