Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 94


Thời gian, đúng là chẳng chờ đợi một ai.


Chớp mắt một cái, bọn trẻ đã lớn đến cái tuổi biết thế nào là tương thân tương ái rồi.


Nhìn hai đứa nhỏ ôm chặt lấy nhau, Tiểu Nhan và Nhan Chỉ Y cũng chẳng tiện nói gì thêm. Cuối cùng, Nhan Chỉ Y gọi Nhục Ti ra bên cạnh, lau khô nước mắt cho bé: "Con còn nhỏ, có rất nhiều chuyện con chưa hiểu, sau này không được làm mấy hành động nguy hiểm như vậy nữa, biết chưa?"


Nhục Ti gật đầu, một tay vẫn nắm chặt vạt áo của chị gái Lan Yên: "Chị ơi, tối nay chị ngủ với em được không?"


Lan Yên nhìn em, có chút do dự.


Nhan Chỉ Y biết Lan Yên thích yên tĩnh, mà Nhục Ti lúc ngủ lăn qua lăn lại, sợ làm bé con nghỉ ngơi không được. Chị vừa định mở miệng nói "Bảo bối, tối nay mẹ ngủ với con nhé —", đã nhìn thấy Nhục Ti bĩu môi, "Hôm nay em bị mẹ và mami đánh, trong lòng có bóng ma tâm lý. Chị ơi, chị ở với em đi mà."


Nhan Chỉ Y: ...


Chỉ thấy hai đứa nhỏ tay trong tay thân thân thiết thiết đi vào phòng.


Ba người còn lại nhìn nhau, vừa sợ vừa tự trách về chuyện Nhục Ti cầm dao hôm nay.


Lúc nãy họ đều quá kích động, vừa vào đã mắng con, còn không bình tĩnh được như Lan Yên.


Tiêu Nhược Yên không yên tâm nên cũng chạy sang, cô là người bình tĩnh nhất trong mấy người, lắc đầu nói: "Chuyện này, có trách thì trách em và Tiểu Nhan, để bọn trẻ hiểu lầm."


Chị gái cũng đầy áy náy và tự trách: "Khoảng thời gian trước nếu không phải do chị quyết định sai lầm, công ty cũng không gặp biến động lớn như vậy, mọi người cũng không phải vất vả theo."


Giọng chị nghẹn lại, mang theo cảm giác tự trách.


"Chị nói gì vậy?"


Tiểu Nhan đi tới ôm lấy chị, cằm tựa lên vai chị: "Chúng ta là người một nhà mà."


Lan Lan vốn đã dang tay ra định ôm, ai ngờ bị Tiểu Nhan nhanh hơn một bước, cô ấy liếc sang Tiêu Nhược Yên.


— Anh em cột chèo, hay là mình ôm nhau một cái đi?


Tiêu Nhược Yên trực tiếp lườm một cái từ chối. Cô liếc về phía góc phòng, liền thấy Lan Yên và Nhục Ti thò hai cái đầu nhỏ ra, lén lút nhìn về bên này. Đôi mắt của hai đứa trẻ trong veo thuần khiết, cười lên đáng yêu vô cùng.


Đời người dài đằng đẵng, có phong ba, có cầu vồng, nhất định sẽ gặp rất nhiều sóng gió.


Chỉ cần gia đình ở bên, dù sóng to gió lớn đến đâu cũng trở nên chẳng còn đáng sợ.


Buổi tối lúc ngủ.


Lan Yên nhẹ nhàng vỗ mông Nhục Ti: "Ờ ờ ờ, ngủ đi."


Nhục Ti không khóc nữa, nhưng hai mắt sưng to như hạt óc chó. Bé nhìn Lan Yên: "Chị ơi, chị sẽ luôn đối xử tốt với em như vậy chứ?"


Có chị gái thật tốt, lần nào cũng bảo vệ mình.


Miệng nhỏ của Lan Yên bình thường rất sắc bén, cũng hay lừa hai mẹ không ít, nhưng đối với em gái, bé con lại rất ra dáng chị gái.


Bé con nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Chị mong là mình có thể luôn đối xử tốt với em như vậy, nhưng em cũng thấy rồi đó, mẹ của tụi mình..."


Nhục Ti chớp mắt nhìn chị gái, chưa hiểu lắm. Lan Yên giải thích: "Hồi nhỏ, các mẹ cũng rất thân với nhau, nhưng sau khi kết hôn, bị các mami chiếm mất rất nhiều tinh lực."


Nhục Ti vừa nghe đã sắp khóc: "Vậy em không kết hôn nữa, em cũng không cho chị kết hôn."


Lan Yên vỗ vỗ đầu em: "Được được, tụi mình đều không kết hôn."


Nhục Ti nghĩ nghĩ vẫn thấy chưa yên tâm: "Nếu em thấy ai cưới chị, em sẽ đánh người đó."


Lan Yên nhìn vẻ hung dữ của em gái, bật cười: "Đánh kiểu gì?"


Nhục Ti ưỡn cổ: "Em giật tóc người đó!"


Lan Yên: ...


Năm đó, đối với nhà họ Nhan mà nói, là một năm khá vất vả.


Mấy người nương tựa lẫn nhau vượt qua cửa ải khó khăn.



Quá trình không hề suôn sẻ, giữa chừng, bệnh cũ thời trẻ của Tiêu Nhược Yên có chút tái phát, thỉnh thoảng cô lại đau dạ dày, nhưng không dám nói với Tiểu Nhan. Phản xạ đầu tiên của cô là, có phải gan lại tái phát rồi không?


Cô biết Tiểu Nhan sợ cô xảy ra chuyện đến mức nào, ký ức cũ vẫn còn đó, nên cô lén lút đi bệnh viện kiểm tra sau lưng nàng.


Mấy ngày chưa có kết quả.


Tiêu Nhược Yên lúc nào cũng bất an. Cô từng nghe người ta nói, thứ bệnh ung thư này, dù là lành tính, một khi tái phát thì kết cục phần lớn đều không tốt.


Cô mất ngủ hết đêm này đến đêm khác, còn lén đi mua bảo hiểm.


Buổi chiều, Tiêu Nhược Yên thu xếp sơ qua chuyện ở phòng làm việc, xách ít đồ dinh dưỡng về nhà một chuyến.


Hứa Niệm và Tiêu Hách đều đã lớn tuổi, nghỉ hưu rồi, lại có thêm cháu gái lớn, mỗi ngày vui không tả nổi, đi tập thái cực quyền, nhảy quảng trường, cuộc sống tuổi già phong phú đa dạng.


Tiêu Nhược Yên đặt đồ xuống, hai người vẫn đang bận rộn. Hứa Niệm vội vàng lấy mấy món dưa muối tự làm từ trong tủ lạnh ra: "Cái này mang về đi, Tiểu Nhan thích ăn."


Tiêu Hách đẩy gọng kính lão: "Cháu gái lớn của ba đâu rồi?"


"Con bé đang đi học."


Tiêu Nhược Yên cười. Cô qua phụ Hứa Niệm làm việc, Hứa Niệm nói qua nói lại ba câu thì không rời cháu gái: "Mấy hôm trước, bà già ở khu bên cạnh hay tranh địa bàn nhảy múa với mẹ, thấy Lan Yên nhà mình đó. Bình thường bà ta hay làm ra vẻ văn vẻ, khoe khoang thơ từ ca phú. Kết quả bị Lan Yên nhà mình đọc mấy bài thơ độ khó cao làm cho há hốc mồm. Giờ cứ hễ gặp mẹ là giơ ngón cái lên nói 'không thể xem thường được, cháu gái của bà sau này nhất định là nhân vật lớn', ha ha."


Bà vừa nói vừa cười. Tiêu Nhược Yên nhìn mái tóc bạc nơi thái dương của mẹ, trong lòng hơi chua xót: "Mẹ, dạo này sức khỏe của mẹ và ba thế nào?"


Động tác trong tay Hứa Niệm khựng lại, bà nhìn Tiêu Nhược Yên: "Con sao vậy?"


Con gái nghĩ gì, mẹ làm sao không biết.


Hứa Niệm cảm nhận được sự bất thường của con, Tiêu Nhược Yên lắc đầu: "Không có gì, con hỏi bâng quơ thôi."


Hứa Niệm nhìn thẳng vào mắt cô: "Ba mẹ già rồi, ai mà chẳng có chút bệnh vặt. Chỉ cần con cái sống tốt, ba mẹ thế nào cũng được."


Hiện tại Lan Yên chính là mạng sống của hai ông bà.


Cháu gái lớn xuất sắc như vậy, mỗi ngày hai người vui còn không kịp.


Khi Tiêu Nhược Yên về đến nhà, Lan Yên đã tan học, đang làm bài tập trong phòng khách. Thấy mami về, bé con đặt bút xuống, nhỏ giọng hỏi: "Mami, mami đi đâu vậy?"


Tiêu Nhược Yên nhìn biểu cảm của con: "Mami đi phòng làm việc mà."


Lan Yên thở dài, vì làm bài nên bé con búi tóc lên, xinh xắn như một tiểu mỹ nhân: "Hay là lén đi uống hoa tửu rồi?"


Tiêu Nhược Yên: ...


Cô trước kia thỉnh thoảng cũng ham uống rượu, ra ngoài uống vài ly với người trong phòng làm việc, tiểu quỷ này sao lại biết?


Lan Yên lén chỉ vào phòng trong, hạ giọng: "Mẹ về rồi không biết sao lại rất tức giận, hai mắt đỏ hoe, tự vào phòng ngủ đến giờ vẫn chưa ra."


Nghe xong, trái tim Tiêu Nhược Yên khẽ thắt lại. Cô gật đầu, xoa xoa tóc Lan Yên: "Cảm ơn con, mami vào xem thử."


Tiêu Nhược Yên rón rén vào phòng.


Trong phòng ngủ, rèm cửa kéo hờ, ánh sáng mờ tối. Tiểu Nhan cuộn trong chăn, nằm bất động.


Tiêu Nhược Yên tưởng nàng gặp chuyện gì đó trong công việc, lén đi tới sờ sờ mặt nàng. Nhưng tay vừa chạm tới, đã bị Tiểu Nhan chộp lấy rồi hất ra.


Tiêu Nhược Yên: ???


Bao nhiêu năm rồi, hai người đã rất lâu không cãi nhau.


Tiêu Nhược Yên nhìn Tiểu Nhan: "Sao vậy?"


Cô đưa tay kéo chăn, Tiểu Nhan dùng lực trùm kín cả đầu: "Cậu ra ngoài đi, tớ không muốn nhìn thấy cậu."


Tiêu Nhược Yên: ...


Tiểu Nhan đạp một cái: "Ra ngoài!!!"


Tiêu Nhược Yên: .........


Hoàn toàn giống hệt thời cấp ba. Bị mắng đến cụp đầu cụp tai, Tiêu Nhược Yên đi ra ngoài, trong lòng cô nghĩ mãi không ra Tiểu Nhan rốt cuộc bị làm sao. Trước đây nàng cũng từng mệt mỏi vì công việc, nhưng đa phần đều chui vào lòng cô làm nũng, chưa bao giờ trút giận lên cô. Hôm nay cái này... rõ ràng là đang giận cô.



Bình thường bé con rất dám quậy với hai mẹ, nhưng trong lòng, bé con vẫn khá sợ Tiểu Nhan.


Tiêu Nhược Yên nghĩ mãi vẫn không thông, quay sang hỏi con gái: "Hôm nay mẹ con mấy giờ về? Về một mình à? Có nghe điện thoại của ai không?"


Cô muốn tìm chút manh mối từ chỗ con gái.


Lan Yên đặt bút xuống, nhìn chằm chằm vào Tiêu Nhược Yên: "Mami, con cảm giác mẹ là đang giận mami đó. Có phải mami đi quá thân với dì nào rồi không?"


Tiêu Nhược Yên: .........


Đứa nhỏ này thành tinh rồi!


Đến lúc ăn cơm tối.


Tiêu Nhược Yên đặc biệt làm mấy món Tiểu Nhan thích ăn. Làm xong, cô nhìn Lan Yên.


Lan Yên hiểu ý, đặt bút xuống rồi đi vào phòng.


Tiểu Nhan vẫn nằm trên giường, cắn môi đầy tức giận. Hôm nay ở trường, có phụ huynh học sinh mang đồ cho con, vừa hay gặp nàng. Trùng hợp thay, phụ huynh đó là bác sĩ, thấy nàng, người đó cười nói: "Cô giáo Nhan, mấy hôm trước bạn của cô còn đến bệnh viện chúng tôi kiểm tra sức khỏe, tôi nhìn thấy liền cảm thấy quen quen."


Trái tim Tiểu Nhan giật thót, nàng nói chuyện thêm vài câu với người đó, bề ngoài không thay đổi, nhưng trong lòng đã dậy sóng.


Phụ huynh kia rất khéo: "Lúc đó tôi định xin số điện thoại để khi nào có kết quả sẽ báo sớm cho cô ấy, nhưng bệnh nhân đông quá, không kịp. Cô ấy không sao đâu."


Nghe câu này, tảng đá trong lòng Tiểu Nhan rơi xuống, lo lắng tan đi, tiếp theo là cơn sóng phẫn nộ dâng lên.


Khi đón con về nhà, mặt nàng lạnh tanh. Lan Yên thấy mẹ như vậy cũng không dám nói gì, ngoan ngoãn làm bài.


Không hiểu sao, Tiểu Nhan nằm trên giường càng nghĩ càng tủi thân. Về đến nhà, nàng lục lọi hồi lâu, tìm ra mấy tờ hợp đồng bảo hiểm và phiếu xét nghiệm của Tiêu Nhược Yên. Càng xem càng khó chịu, càng xem càng muốn khóc.


Lúc Lan Yên vào, thấy mẹ đang lén khóc, còn dùng ga giường lau nước mắt.


Lan Yên biết mẹ rất sĩ diện, bé con không vào ngay, chỉ ho khẽ một tiếng, lê dép đi vài bước tại chỗ.


Tiểu Nhan nghe tiếng liền dùng chăn che mặt: "Là Lan Yên à? Mẹ không ăn cơm đâu, con tự đi ăn đi."


Lan Yên đi tới, kéo nhẹ chăn của Tiểu Nhan, rũ mắt, giọng vô cùng đáng thương: "Mẹ, mẹ không thể không ăn. Mami khóc rồi."


A Yên khóc?


Tiểu Nhan sững người, lập tức ngồi dậy. Nàng cắn môi, im lặng một lát, rồi khoác áo đi ra ngoài.


Lan Yên lặng lẽ đi theo sau nàng, đến phòng khách, Tiểu Nhan nhìn thấy Tiêu Nhược Yên đang đeo tạp dề, nịnh nọt nhìn nàng: "Ra rồi à?"


Quả nhiên vẫn là con gái lợi hại.


Tiểu Nhan không thể tin nổi, nhìn chằm chằm vào mắt Tiêu Nhược Yên hồi lâu, nào có dấu vết đã khóc? Nàng quay đầu nhìn con gái, Lan Yên nhỏ giọng nói: "Mami đang giả vờ mạnh mẽ đó."


Tiểu Nhan: ...


Lan Yên nổi tiếng là tiểu yêu tinh.


Nhưng nàng là do lão yêu tinh Tiểu Nhan sinh ra, nếu thật sự giở trò, làm sao có thể qua mắt lão yêu tinh.


Tiểu Nhan đã bị lừa ra ngoài, vừa tức vừa bất lực, ngồi ăn cơm như lão phật gia.


Tiêu Nhược Yên cười lấy lòng, muốn bắt chuyện để dò hỏi xem rốt cuộc vì sao sao nàng tức giận, nhưng lại là kiểu không biết nói chuyện.


"Ờ thì... hôm nay tan làm sớm ha."


Tiểu Nhan nhìn cô, lạnh lùng: "Tám giờ tớ không tan làm thì đi làm ở hộp đêm à?"


Tiêu Nhược Yên cười gượng: "Ha ha, có phải rất mệt không?"


Tiểu Nhan nhìn thẳng vào mắt cô: "Không mệt bằng Giám đốc Tiêu."


Tiêu Nhược Yên: "Tớ không mệt."


Tiểu Nhan: "Không phải cậu nói tớ mệt sao? Im miệng, tớ không muốn nghe cậu nói chuyện."


Tiêu Nhược Yên: ...



— Mami, mami đúng là thiên tài giao tiếp.


Bữa cơm này ăn trong yên lặng.


Tiêu Nhược Yên mấy lần muốn giải thích, nhưng không biết mở lời thế nào. Thời trẻ cô đã ít nói, hiện tại lớn tuổi rồi, chỉ cần một ánh mắt Tiểu Nhan cũng hiểu, càng quen để cô không nói nhiều, chứ đừng nói là dỗ người.


Tiểu Nhan cắn món mình thích, nghĩ đến bảo hiểm mà Tiêu Nhược Yên mua, nước mắt suýt nữa lại rơi.


Hai người đã trải qua bao nhiêu sóng gió mới ở bên nhau.


Khó khăn lắm mới có cuộc sống tốt đẹp, con cái lại thông minh lanh lợi, A Yên rốt cuộc đang nghĩ gì?


Cái gì gọi là vợ chồng?


Cái gì gọi là đồng hành?


Sao cô vẫn như hồi trẻ, chuyện gì cũng tự mình gánh?


Nếu không phải nàng vô tình nghe được người khác nhắc đến chuyện Tiêu Nhược Yên đi bệnh viện, chẳng lẽ cô định giấu nàng cả đời? Đây là kiểm tra không sao, nếu có chuyện thì sao? Cô định một mình chịu đựng? Không nói với ai, rồi ban đêm lén khóc?


Tiêu Nhược Yên thỉnh thoảng lén nhìn sắc mặt của Tiểu Nhan, mấy lần lời đến miệng lại nuốt xuống.


Cô biết chuyện này mình làm không đúng, nhưng ba chữ "tớ sai rồi" thế nào cũng không nói ra được.


Tiểu Nhan mặt đen ăn xong, không chờ được lời xin lỗi của Tiêu Nhược Yên, đặt bát đũa xuống rồi ra ngoài.


Tiêu Nhược Yên ngẩng đầu hỏi: "Đi đâu vậy?"


Tiểu Nhan lạnh lùng: "Đi tìm một bà cụ khỏe mạnh để nhảy quảng trường."


Tiêu Nhược Yên: ...


Lúc này cô mới hiểu, chắc chắn chuyện kiểm tra sức khỏe đã bị biết rồi.


Nhìn Tiểu Nhan đi mất, Tiêu Nhược Yên cụp đầu, Lan Yên nhìn cô một lúc: "Mami, mami đang làm gì vậy?"


Sao còn không đuổi theo?


Tiêu Nhược Yên thở dài: "Trẻ con biết gì chứ."


Lan Yên ăn nốt hạt cơm cuối cùng trong bát: "Con biết, mami chính là kiểu 'vợ quản nghiêm' trong sách."


Tiêu Nhược Yên sững người, ngẩng lên nhìn Lan Yên. Lan Yên chắp tay sau lưng, nghiêm túc đọc: "Hỏi thế gian tình là gì, mà khiến người sống chết không rời. Tình cảm thật đáng sợ, có thể khiến người ta biến thành kẻ ngốc."


Tiêu Nhược Yên: ...


"Con đang đọc thơ gì vậy?"


Lan Yên: "Câu đầu là thơ, câu sau là do em Nhục Ti viết. Mami, em gái có phải rất có tài không?"


Tiêu Nhược Yên: ...


Thật sự cạn lời, bộ lọc của Lan Yên dành cho em gái đúng là mở quá lớn.


Mặc dù biết Tiểu Nhan chỉ đang tức giận, cũng sẽ không thể nào hồng hạnh vượt tường.


Nhưng Tiêu Nhược Yên ở nhà vẫn đứng ngồi không yên như kiến bò trên chảo nóng. Cô muốn ra ngoài tìm Tiểu Nhan, lại sợ bị nàng lườm. Nghĩ tới nghĩ lui, ánh mắt của cô rơi lên người Lan Yên.


Có con cái, lợi ích liền xuất hiện.


Hai mươi phút sau.


Ở quảng trường nhỏ dưới lầu, Tiêu Nhược Yên ôm con thật sự tìm được vợ mình.


Gió lạnh thổi vù vù, Tiểu Nhan thật sự đang nhảy với một người phụ nữ xinh đẹp. Đứng nhìn từ xa, Tiêu Nhược Yên nghiến răng nghiến lợi. Đến gần nhìn kỹ, chẳng phải là Giám đốc Tần sao?


Giám đốc Tần đúng là yêu tinh chính hiệu, bao nhiêu năm rồi mà ngoại hình hầu như không có gì thay đổi. Tối nay nhận được điện thoại của cô giáo Nhan, cô ấy còn khá ngạc nhiên: "Alo, cô giáo Nhan."


Tiểu Nhan nhàn nhạt: "Giám đốc Tần có rảnh không?"


Tần Hải Dao nhìn con gái và Nguyễn Y Hàm đang ngủ ở bên cạnh: "Có, có chuyện gì sao?"



Tiểu Nhan: "Tôi muốn hẹn chị."


Giám đốc Tần cười: "Được thôi."


Cô ấy tưởng cô giáo Nhan hẹn mình đi uống cà phê hay uống trà gì đó.


Không ngờ đến, lại hẹn cô ấy đi nhảy quảng trường.


...


Đối với phụ nữ, thời gian có lẽ rất đáng sợ, nó có thể khiến dung nhan già đi.


Nhưng ở độ tuổi của Tiểu Nhan và Giám đốc Tần, năm tháng chỉ khiến họ thêm phần tài trí và phóng khoáng, càng thêm rực rỡ.


Giám đốc Tần ôm eo Tiểu Nhan, cảm nhận một chút: "Dáng người của cô giáo Nhan bảo dưỡng rất tốt."


Tay của Tiểu Nhan cũng di chuyển: "Chị cũng vậy."


Giám đốc Tần mỉm cười: "Tôi mỗi tối đều vận động."


Tiểu Nhan nhìn vào mắt cô ấy: "Tôi vận động nhiều lần."


...


Hai người phụ nữ vừa gặp mặt đã âm thầm đọ sức. Tội nghiệp Tiêu Nhược Yên ôm Lan Yên đứng ngơ ra nhìn, không biết phải làm sao.


Lan Yên không quen Giám đốc Tần, sốt ruột kéo kéo Tiêu Nhược Yên: "Mami, xông lên đi!"


Tiêu Nhược Yên nhìn con: "Xông cái gì?"


Lan Yên cuống lên: "Dì đó xinh đẹp quá, lỡ sau này thành mẹ kế của con thì sao?"


Tiêu Nhược Yên: ..................


Trời ơi.


Ranh con thối này.


Không ai ngờ rằng, nhóm OW lại lần nữa tái xuất giang hồ. Sau khi Tiêu Nhược Yên gọi điện thoại cho Nguyễn Y Hàm, Giám đốc Nguyễn thong dong ôm con chạy đến.


Con gái của Nguyễn Y Hàm và Giám đốc Tần tên là Tần Thi Mộng, hai cái tên ghép lại như thơ như mộng. Cô bé đúng là bản sao thu nhỏ của Giám đốc Tần, xinh như hoa như ngọc, chỉ là hơi lạnh lùng, không thích nói chuyện, có chút kiêu kỳ.


Đang ngủ ngon lành bị mẹ bế ra ngoài, Tần Thi Mộng rất không vui. Nhưng khi nhìn thấy Lan Yên trong lòng Tiêu Nhược Yên, cô bé ngẩn người, đôi mắt ngái ngủ mở to, nhìn chằm chằm bé con.


Lan Yên cũng nhìn thấy cô bé, còn nhỏ nên bé con không hiểu thế nào là thương hoa tiếc ngọc, hai tay vẽ một đường trước mắt mình: "Nhìn cái gì, tôi chọc mù mắt cậu."


Từ sau khi vào tiểu học, bé con bị quá nhiều bé trai quấy rầy đến phát phiền, quen dùng bạo lực từ chối, chiêu này vừa nhanh vừa gọn.


Tiêu Nhược Yên thấy con như vậy, cười gượng: "Con nít còn nhỏ, chưa hiểu chuyện."


Nguyễn Y Hàm xua tay, nhìn Lan Yên cười: "Đứa nhỏ này xinh quá, kết hợp ưu điểm của hai người. Chị nghe Tiểu Hải nói con bé rất thông minh?"


Tiêu Nhược Yên cười cười. Nguyễn Y Hàm cúi đầu nhìn con gái đang rúc vào lòng mình, không biết có phải bị hù dọa hay không, bỗng nhiên trở nên nhút nhát.


Bình thường cô bé khá cao lãnh, giờ lại cứ dán mặt vào lòng mẹ, muốn nhìn mà không dám nhìn, lén liếc Lan Yên.


Liếc nhìn một cái, lại dán vào lòng mẹ. Một chút, lại một chút.


Nguyễn Y Hàm hiểu rõ con gái, cười nói: "Là thích chị Lan Yên à?"


Lan Yên không lên tiếng, đôi mắt xinh đẹp lạnh lùng nhìn Tần Thi Mộng.


Tần Thi Mộng khẽ gật đầu, nhìn thẳng vào Lan Yên: "Thích, muốn cưới."


Tiêu Nhược Yên: ...


Nguyễn Y Hàm: ...


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Che mặt, năm tháng bình yên. Vốn định đẩy nhanh mốc thời gian, nhưng cứ hễ viết là lại dễ bị dài.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 94
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...