Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 93


Bị "bà cụ non" này giáo huấn cho một trận.


Từ đầu đến cuối, hai người lớn chỉ cảm thấy xấu hổ đến mức mặt mũi như muốn bốc cháy, thế nhưng lại không dám hành động thiếu suy nghĩ, khẽ động là dễ dàng lộ tẩy. Lan Yên nhìn hai người với vẻ mặt "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép", lắc đầu, cầm sách của mình rồi đóng cửa rời đi.


Thực ra tâm tư của trẻ con hoàn toàn không có những vòng vèo phức tạp như người lớn. Bé con chẳng qua là không hiểu, hai người mẹ này thật sự là không mệt mỏi sao? Làm gì cũng phải ôm lấy nhau, có lúc mẹ và mami ôm chặt quá, mệt đến mức đỏ bừng cả mặt, mẹ còn thường xuyên mệt đến mức mắt đỏ hoe như vừa khóc xong.


Bé con chỉ đơn giản là không hiểu, tại sao hai người mẹ lại phải dính lấy nhau như trẻ sinh đôi liền thân.


Thật ra ở trong lòng Lan Yên, bé con hoàn toàn không hề cô đơn.


Tính cách của Lan Yên vốn thích yên tĩnh, bé con cũng không thể hiểu được, hai người mẹ ngày thường nói chuyện với mình không bao nhiêu, vậy mà cứ tụ lại với nhau là lải nhải không ngừng như chim bồ câu đẻ trứng. Bé con thích đọc sách hơn, cảm thấy thế giới trong sách đặc biệt kỳ diệu, muốn xem gì thì xem nấy. Nếu không phải hai người mẹ cứ lải nhải quấy rầy, bé con có thể ngồi yên bất động đọc sách suốt mấy tiếng đồng hồ.


Ngay lúc Lan Yên đang nghiêm túc dùng cái đầu nhỏ của mình suy nghĩ về vấn đề này, cuộc gọi video của em gái Nhục Ti vang lên.


Nhục Ti lại bị chị gái và Lan Lan coi như đồ chơi, bị cho mặc một chiếc váy nhỏ có cánh, còn bị tô son môi. Video vừa kết nối, trong màn hình, Nhục Ti chu đôi môi đỏ rực: "Chị ơi, Nhục Ti nhớ chị, moah ~"


Lan Yên giật mình, cả người bỗng nhiên lùi lại một bước, cô bé nhìn Nhục Ti vẫn còn đang hôn vào màn hình, hít sâu một hơi: "Dì lớn và dượng đâu rồi?"


"Ở đây này!"


Chị gái cầm lấy điện thoại: "Sao vậy Lan Yên, nhớ dì lớn à? Ủa, hai mẹ của em đâu?"


Lan Yên thản nhiên nói: "Con tắt đèn cho họ rồi, họ đang ôm nhau ở trong phòng của con."


Động tác trên tay Lan Lan khựng lại, cô ấy nhìn màn hình đầy lúng túng, Nhan Chỉ Y tức đến sầm mặt: "Hai người họ có đáng tin không vậy? Sinh con ra chỉ để làm cảnh cho đẹp thôi à?"


"Dì lớn, dì cũng giống mẹ con." Lan Yên nhìn chằm chằm vào đôi môi của em gái, hoàn toàn không để ý đến lời trách mắng của dì lớn, "Dì xem em gái của con vốn rất xinh đẹp, sao lại vẽ thành yêu quái như vậy?"


Nhục Ti vừa nghe xong liền phấn khích, cái miệng "wow" một cái mở ra, hai tay vỗ ngực, làm bộ như Tarzan: "Yêu quái, em là yêu quái!"


Lan Yên: ...


Hai đứa trẻ mỗi tối nói chuyện với nhau đã thành khóa học bắt buộc.


Ban đầu Lan Lan và chị gái còn nói chuyện với Lan Yên được vài câu, về sau hoàn toàn không chen vào nổi nữa. Hai người đứng ở bên cạnh nghe mà thấy rất khó hiểu, một đứa trẻ đối với ai cũng không có kiên nhẫn như Lan Yên, tại sao lại đặc biệt tốt với Nhục Ti như vậy.


Những chuyện Nhục Ti nói qua nói lại đều ngây ngô vô cùng: "Chị ơi, hôm nay em xem Cảnh Sát Trưởng Mèo Đen suốt cả buổi tối."


Lan Yên nói: "Sau này đừng xem lâu như vậy, rất trẻ con."


Nhục Ti chớp đôi mắt to ươn ướt, khuôn mặt tròn vo đầy thịt: "Tại sao ạ? Là mami mở cho em xem, mami nói hồi nhỏ mami cũng xem cái này."


Lan Yên ngẩng đầu liếc nhìn em gái một cái: "Chính vì xem phim hoạt hình nên dượng mới nhát gan như vậy, ai cũng có thể bắt nạt. Em muốn trở thành một cô bé như vậy sao?"


Nhục Ti lập tức lắc đầu: "Không, em sẽ không xem nữa!"


Lan Lan: ...



Chị gái: ...


Bọn họ dùng đủ mọi cách dụ dỗ lẫn đe dọa để Nhục Ti xem ít lại mà không được, cuối cùng chỉ một câu của Lan Yên đã giải quyết xong.


Lan Yên nhìn cô bé: "Thỉnh thoảng xem thì được. Hôm qua chị dạy em ghép vần, em học xong chưa?"


Mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng bé con luôn lo lắng cho chỉ số thông minh của em gái.


Nếu có thể, bé con rất muốn được cùng em gái nhảy lớp.


Nhục Ti cúi đầu, răng sún hở gió lành lạnh: "Em chưa... khó lắm chị ơi, em không muốn học nữa."


Trước đây chị gái và Lan Lan luôn cho rằng con gái mình không thông minh lắm trong chuyện học hành, thậm chí còn cố ý mời giáo viên dạy sớm. Nhưng giáo viên trò chuyện với Nhục Ti một lúc rồi cười nói: "Ở độ tuổi này mà nói chuyện học hành còn hơi sớm, hơn nữa con bé rất thông minh, ánh mắt có thần, biểu đạt rất sinh động, đặc biệt giỏi dùng ngôn ngữ hình thể."


Sau đó chị gái mới nhận ra, Nhục Ti thực ra hoàn toàn ở mức bình thường so với trẻ cùng tuổi, chỉ là đứng cạnh Lan Yên trông có vẻ "chậm chạp" hơn một chút mà thôi.


Nghe em gái nói không muốn học nữa, Lan Yên không mắng em, bé con khẽ gật đầu: "Chị cảm thấy lớp mẫu giáo lớn quá trẻ con rồi, muốn nhảy lớp. Nếu em không muốn học thì cứ ở lại mẫu giáo đi."


Nhục Ti vừa nghe xong, nước mắt liền trào ra: "Chị ơi —— hu hu ——"


Lan Yên trừng mắt, gương mặt bé xíu nghiêm túc vô cùng: "Khóc không giải quyết được vấn đề. Sau khi chị rời mẫu giáo, Vương Tiểu Hổ, Triệu Răng To sẽ bắt nạt em, họ sẽ giẫm váy của em, dùng bút nước vẽ lên mặt em. Đến lúc đó, em có khóc mãi cũng không ai quan tâm, cô giáo còn mắng em. Tất cả là vì em không chịu học ghép vần."


Nhục Ti khóc đến mặt mũi lem luốc, không dám giận chị, quay đầu ném đồ chơi về phía Lan Lan: "Đều tại mami! Con muốn học, con muốn học ghép vần!"


Cảnh này vừa hay bị Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên tắm xong đi ra nhìn thấy.


Tiểu Nhan ôm Lan Yên vào lòng: "Sao lại bắt nạt em gái nữa rồi?"


Tiêu Nhược Yên lúng túng nhìn Nhục Ti trong màn hình đang khóc đến mức cả bọt mũi cũng sắp trào ra, còn dùng quần áo của Nhan Chỉ Y lau mặt: "Ơ ơ ơ, không sao đâu, chị gái bắt nạt con à? Lát nữa dượng nhỏ đánh chị gái cho con nhé. Ngoan nào Nhục Ti, đừng khóc nữa, dượng nhỏ giúp con giật tóc chị gái nha."


Nhục Ti vẫn khóc nức nở, như thể thật sự bị chị gái bỏ rơi.


Lan Yên nhìn em gái một lúc, khẽ thở dài: "Được rồi, chị lừa em thôi, chị cũng không nỡ. Nhưng em phải học cho tốt, biết chưa?"


Nhục Ti lập tức ngừng khóc, vừa nức nở vừa gật đầu: "Em biết rồi, không học giỏi thì chị sẽ không cần em nữa."


Lan Yên cười với em: "Cũng không đến mức đó, chỉ là nếu không học đàng hoàng, sau này em sẽ giống như dượng nhỏ, ngày nào cũng chỉ biết giật tóc, có phải không?"


Nhục Ti lại gật đầu thật mạnh, giơ tay chỉ sang đầu của Tiểu Nhan ở đối diện: "Đúng vậy, đều trọc rồi."


Tiểu Nhan: ...


Tiêu Nhược Yên: ...


Không ai ngờ rằng.


Dưới sự dẫn dắt của chị gái Lan Yên, thành tích học tập của Nhục Ti tiến bộ vượt bậc. Tuy chưa đến mức nhảy lớp, nhưng khi lên tiểu học, hầu như kỳ thi cuối kỳ đều đạt điểm tuyệt đối.


Đợi đến khi bọn trẻ thật sự lên tiểu học.



Nhưng giữa chừng, phía chị gái xảy ra chút vấn đề.


Công ty vì điều chỉnh chính sách mà chịu ảnh hưởng lớn, hơn nữa là không thể đảo ngược. Trong thời gian ngắn, chị gái lo lắng không yên, ngày nào cũng vùi đầu vào công việc, không phân biệt ngày đêm. Lan Lan đau lòng vô cùng, trực tiếp xin nghỉ phép năm để ở bên chị.


Tiểu Nhan cũng lo cho chị gái, vốn dĩ trước đây không mấy để tâm đến công ty, vậy mà bây giờ ngày nào cũng phải chạy đến văn phòng.


Tiêu Nhược Yên phụ trách nấu cơm buổi tối, đưa đón hai đứa nhỏ đi học, tối đến nấu ăn cho cả nhà.


Lần này tuy chưa đến mức lung lay căn cơ, nhưng nhà họ Nhan vẫn chịu tổn thất rất lớn. Sau đó là nhờ Giám đốc Tần ra mặt giúp đỡ, mới coi như vượt qua được cửa ải.


Khi đó người lớn đều lo lắng chồng chất, nhưng trước mặt bọn trẻ, không hề biểu hiện ra ngoài.


Nhục Ti vô tư vô lo, chẳng biết gì cả. Sau khi lên tiểu học, con bé từ một cái bánh bao lớn dần thành củ cải nhỏ mơn mởn, da trắng như kem, ai nhìn cũng muốn véo một cái.


Còn Lan Yên thì sao? Nhỏ như vậy đã có khí chất riêng, đứng đó thôi cũng đã xinh xắn nổi bật. Đừng nói là học sinh, ngay cả giáo viên nói chuyện với bé con cũng thấy có chút áp lực.


Lan Yên cảm nhận được sự khác thường trong nhà, bé con không nói gì, nhưng gần đây thường xuyên nhìn em gái ngẩn ngơ.


Nhục Ti không hiểu, làm bài tập cũng không yên, cái mông nhỏ cứ lắc qua lắc lại.


Lan Yên nhìn em gái một lúc, cười xoa đầu em, rồi lo lắng ngẩng mắt nhìn vào trong nhà.


Dì lớn và dượng vẫn chưa về, hai mẹ đang nói chuyện riêng trong phòng.


Bình thường bé con sẽ không nghe lén cuộc nói chuyện của các mẹ, nhưng hôm nay, có lẽ vì bất an, Lan Yên kiễng chân lén đi ra hành lang. Cái đuôi bám dính Nhục Ti cũng lon ton theo sau, còn dựng tai lên làm bộ nghe trộm.


Lan Yên: ...


Trong phòng.


Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên vừa tắm xong. Mệt mỏi suốt thời gian dài, công ty cuối cùng cũng chuyển nguy thành an. Hai người ôm nhau nói những lời dịu dàng. Tiểu Nhan nhìn cằm Tiêu Nhược Yên gầy đi, thở dài: "Dạo này cậu mệt lắm đúng không?"


A Yên không chỉ phải bận rộn lo cho phòng làm việc của mình, còn phải chăm con trong nhà, lại còn phải chu toàn cảm xúc và sinh hoạt hằng ngày của ba người.


Tiêu Nhược Yên ôm chặt Tiểu Nhan, hôn lên trán nàng: "Nói gì vậy? Đồng cam cộng khổ mới gọi là vợ chồng."


Tiểu Nhan dựa vào cô, hít mùi hương trên người cô: "Tớ luôn cảm thấy cả đời này cậu theo tớ là thiệt thòi."


Tiêu Nhược Yên biết nàng đang nghĩ lung tung, véo má nàng: "Thiệt thòi chỗ nào?"


Tiểu Nhan nghiêng đầu, nhìn vào mắt cô: "Cậu xem A Yên nhà mình, xinh đẹp thế này, khí chất thế này, tìm ai chẳng được? Theo tớ, thời thiếu niên luôn dằn vặt lo lắng, mấy năm chia xa lại càng khỏi nói, thê thảm đau khổ. Bây giờ mắt thấy đã có tuổi rồi, còn phải lo toan cho gia đình. Nếu công ty thật sự sụp đổ, không chỉ liên lụy đến phòng làm việc của cậu, mà còn..."


Nàng có chút sợ hãi. Tiêu Nhược Yên hôn lên môi nàng: "Cho dù tớ trắng tay, bán máu cũng muốn nuôi cậu."


...


Những lời đùa cợt và tâm tình của người lớn, như một con dao, đâm thật sâu vào trái tim của hai đứa trẻ.


Khi Lan Yên kéo em gái quay về, tay của bé con lạnh ngắt.



Nhục Ti biết thói quen của chị gái, nắm chặt tay chị đưa lên miệng thổi hơi ấm: "Không sợ không sợ, chị ơi, em bảo vệ chị."


Lan Yên nhìn em gái: "Được, em bảo vệ chị."


Trong lòng bé con rất rối, em gái ăn khỏe như vậy.


Gia đình bình thường không nuôi nổi đâu.


Nhục Ti không lên tiếng. Tuy còn nhỏ, nhưng cũng không còn là đứa trẻ ngây ngô như trước.


Hai đứa trẻ nhìn nhau rất lâu, cũng không biết phải làm sao. Lan Yên không biết rằng, trong đầu Nhục Ti đã đầy những hình ảnh tuyết rơi trắng trời. Hai chị em mỗi người mặc một bộ quần áo xám xịt vá chằng vá đụp, mỗi người cầm một cái bát sứt mẻ, quỳ xuống đất chắp tay.


"Cô chú qua đường ơi, thương xót cho bọn cháu với... cho bọn cháu xin miếng cơm..."


Có một chú ăn mặc cực kỳ giàu có, răng khảm vàng đi tới, bóp cằm chị gái nhìn một cái, "bốp" một tiếng ném xuống đất một miếng bạc vụn: "Đứa này ta mang đi."


Trong tiếng khóc tê tâm liệt phế, đôi tay nắm chặt của hai đứa trẻ bị mạnh mẽ kéo ra.


Nhục Ti nhìn Lan Yên: "Chị ơi, chị ơi..."


Lan Yên mắt đỏ bừng, cắn chặt môi: "Sau này chị không chăm sóc em được nữa."


Không!!!


Nhục Ti sắp sụp đổ vì trí tưởng tượng của chính mình.


Buổi tối.


Tiêu Nhược Yên có việc gấp, chạy về phòng làm việc tăng ca, trong nhà chỉ còn Tiểu Nhan và hai đứa trẻ.


Lan Yên ăn xong liền chạy về phòng mình, lấy con heo đất ra. Con heo này là quà sinh nhật bốn tuổi mà bà mua cho bé con, bên trong là toàn bộ tiền tiêu vặt của bé con, nặng trĩu không ít.


Trước đây Lan Yên không để ý lắm, có tiền là tiện tay bỏ vào, thỉnh thoảng lấy ra cũng chỉ vì em gái thèm ăn hay muốn lén mua gì đó. Bây giờ bé con đổ hết tiền ra, đang ngồi đếm từng tờ, nghe thấy Tiểu Nhan cầm điện thoại, kinh ngạc đi ra ngoài: "Cậu nói gì cơ? Nhục Ti làm sao?"


Nghe thấy tên em gái, Lan Yên giật mình, lập tức nhìn về phía cửa.


Nhan Chỉ Y ở đầu dây bên kia gần như cạn lời: "Có phải con bé nghe được gì không? Về nhà là rầu rĩ không vui, nhốt mình trong phòng không nói gì. May mà chị và Lan Lan phát hiện sớm, nhỏ vậy mà lại vào bếp lấy dao định cắt tay."


Tiểu Nhan nghe xong giật mình hoảng sợ. Nhục Ti ngày thường tuy nghịch ngợm, nhưng được cả nhà chiều chuộng nên vô cùng yếu ớt, đừng nói là cắt tay, đến trầy xước một chút da cũng khóc ầm ĩ, bắt cả nhà vây quanh thổi phù phù mới chịu.


Hôm nay là sao vậy, lại dám cầm dao cắt tay?


Trong điện thoại, vang lên tiếng gầm giận dữ của Lan Lan: "Ai cho con đụng dao hả? Con rốt cuộc muốn làm gì? Lớn rồi cánh cứng, trong nhà không chứa nổi con nữa phải không?"


Lẫn trong đó là tiếng khóc của Nhục Ti, khóc rất tủi thân, rất to. Dù Lan Lan và chị gái nói gì, con bé cũng không đáp, chỉ cúi đầu khóc.


Tim Lan Yên đau thắt lại, bé con nhìn Tiểu Nhan: "Mẹ, cúp máy đi, gọi điện không giải quyết được đâu, chúng ta qua đó!"


Bị con gái dạy cho sững người, Tiểu Nhan vội khoác áo lên: "Mẹ đi là được rồi, con ở nhà đợi mami tan làm đi."



Tiểu Nhan biết tính tình con gái bướng bỉnh, không còn cách nào khác, chỉ đành đưa bé con theo.


Trên đường, Tiêu Nhược Yên nghe tin liền gọi điện cho nàng: "Đừng để chị gái và Lan Lan quá lo lắng nhé, trẻ con đôi khi sẽ có chút nổi loạn, nói chuyện đàng hoàng với con, đừng đánh con."


"Sao con bé lại cầm dao chứ? Đó đâu phải là chuyện nhỏ."


Tiểu Nhan vẫn còn sợ hãi: "Lỡ cắt trúng thì không phải chuyện đùa, nhất định phải dạy dỗ đàng hoàng."


Bình thường nàng và Tiêu Nhược Yên rất cưng chiều Nhục Ti, gặp là ôm cái mặt tròn trịa của con bé hôn liên tục, hôm nay Tiểu Nhan thật sự tức giận.


Lan Yên ngồi bên cạnh, suốt đường rất trầm mặc.


Vội vàng đến nhà chị gái.


Nhục Ti vẫn ngồi dưới đất khóc. Khuôn mặt đầy nước mắt, mái tóc đen bóng xõa xuống uể oải, thân hình tròn trịa co lại thành một cục, nức nở.


Chị gái tức đến không chịu nổi, khoanh tay nhìn ra cửa sổ, vành mắt cũng đỏ hoe.


Lan Lan vừa giận vừa xót, thấy Tiểu Nhan vào liền nói: "Dì nhỏ tới rồi."


Nhục Ti ngẩng đầu lên. Con bé không nhìn Tiểu Nhan, mà lại nhìn thấy Lan Yên. Trong khoảnh khắc, nước mắt vừa ngừng lại liền trào ra dữ dội, khóc lóc chạy tới, lướt qua dì nhỏ ôm chặt lấy Lan Yên.


Tiểu Nhan: ...


Lan Yên ôm chặt em gái, dùng sức siết lấy: "Không sao đâu, không sao đâu, chị đến rồi, họ không dám đánh em nữa."


Nhục Ti khóc nức nở, chui đầu vào lòng chị: "Chị ơi, hu hu, chị ơi, em không phải chơi dao, không phải đâu..."


Con bé tuy nghịch một chút, nhưng tính cách rất mềm mại, giống như tên thật của mình, Nhan Nhược Thủy, một cô bé như nước.


Nước mắt Lan Yên cũng rơi xuống, bé con lau nước mắt cho em gái: "Em nói cho chị biết, rốt cuộc là tại sao?"


Chị gái và Lan Lan lập tức nhìn sang, ban nãy hai người hỏi mãi cũng không hỏi ra được lý do.


Nhục Ti ôm chị, dán sát vào bé con, nghẹn ngào nói: "Hôm nay... hôm nay bọn con lén nghe dì nhỏ và dượng nói chuyện... Họ nói... nói công ty sập rồi, không có tiền, dượng phải bán máu nuôi dì..." Con bé ngẩng đầu, đôi mắt đen ướt át nhìn Lan Yên: "Chị ơi, em đã nói sẽ bảo vệ chị mà... em chỉ nghĩ... chỉ nghĩ cũng bán máu nuôi chị."


Nhục Ti về nhà dùng cái đầu nhỏ của mình nghĩ suốt một đêm.


Con bé chẳng có gì cả.


Ngay cả tiền tiêu vặt ông bà cho cũng đã lén mua đồ ăn hết rồi.


Con bé còn nhỏ như vậy.


Ngoài bản thân mình ra, chẳng biết dùng cách gì để bảo vệ chị gái.


-----


Tác giả có lời muốn nói: ^_^


Chớp mắt một cái, bọn trẻ đã lên tiểu học rồi.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 93
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...