Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 92
Vì những lời của Lan Yên, chị cảm thấy cần thiết phải nói chuyện nghiêm túc với cặp vợ vợ suốt ngày phô trương tình cảm trước mặt con cái mà hoàn toàn không biết kiềm chế này.
Chị nhìn sang Nhục Ti đang ngồi chơi búp bê dưới sàn: "Đi lấy mấy cây kẹo m*t mà con giấu đưa cho chị gái ăn đi."
Nhục Ti từ nhỏ đã rất biết tính toán, khoản keo kiệt này khá giống A Yên hồi bé. Mỗi lần trong nhà mua kẹo đều cho bé con hai cây, nếu chỉ cho một cây, nhất định bé sẽ không ăn mà cất đi, la hét bảo để dành cho chị gái ăn. Có lần Lan Lan trêu bé con, cắn một miếng thật to, Nhục Ti khóc đến mức tóc tai bay loạn, cả ngày không thèm nói chuyện với mẹ, làm chị và Lan Lan cười muốn xỉu.
Lan Lan từng đùa hỏi có cho mẹ ăn một miếng không, Nhục Ti từ chối thẳng thừng. Mẹ là ai chứ? Làm sao bằng chị gái được.
Chị Lan Yên đối xử với bé rất tốt.
Bé thích chị.
Lan Lan thích trêu bé con, từng hỏi: "Sao con lại thích chị gái như vậy? Chị có pha sữa cho con không? Chị có mua đồ ăn ngon cho con không?"
Nhục Ti tròn xoe mắt nhìn Lan Lan: "Chị xinh, chị đẹp, chị là tiểu khả ái!"
Lan Lan: ......
Nghe mẹ nói cho chị ăn kẹo, Nhục Ti lập tức dùng bàn tay mũm mĩm nắm lấy tay Lan Yên: "Chị, đi thôi."
Lan Yên không nói gì, đôi mắt đen láy của bé con liếc nhìn bốn người lớn một cái, xoay người đi luôn.
Bốn người lớn: ......
Trời ơi, ánh mắt đó là sao vậy? Cứ như là bé con hiểu hết mọi chuyện vậy.
Phòng ngủ của Nhục Ti mang phong cách công chúa, toàn bộ màu hồng. Bé mới năm tuổi, chẳng có thẩm mỹ gì, hai mẹ trang trí sao thì ở vậy.
Lục lọi trong ngăn kéo lấy kẹo ra, Nhục Ti cười tít mắt đưa cho chị một cây. Bé để mái bằng, cười lên mắt cong như trăng lưỡi liềm.
Lan Yên xoa đầu bé: "Ngoan, đừng ăn nhiều quá, tụi mình ăn một cây thôi nhé?"
Nhục Ti ngơ ngác: "Chị ơi, em có nhiều mà."
Lan Yên gật đầu, chỉ vào miệng bé: "Nhưng chỗ này bị lọt gió rồi kìa."
Nhục Ti đang trong giai đoạn rụng răng, nói chuyện bị hở gió, đáng yêu vô cùng.
Nhục Ti: ......
Lan Yên cười nói: "Nếu gió mạnh thêm nữa là phải đi tìm bác sĩ bịt lỗ đó lại đó."
Nhục Ti lập tức dùng tay mũm mĩm che miệng lại.
Hu hu, bé rất sợ đi bệnh viện.
Nếu là Nhan Chỉ Y hay Lan Lan nói không cho ăn kẹo, Nhục Ti chắc chắn sẽ không chịu. Nhưng nếu là chị gái thần tượng lên tiếng, bé liền ngoan ngoãn bóc giấy gói kẹo, cẩn thận l**m một cái rồi đưa cho chị.
Lan Yên có chứng sạch sẽ rất nặng, hoàn toàn di truyền từ Tiêu Nhược Yên. Bé cố nhịn nhìn cây kẹo m*t lấp lánh đầy nước bọt.
Nhục Ti chớp chớp đôi mắt như nho đen: "Chị, ăn đi."
Bé để dành cho chị rất lâu rồi, có lúc thèm quá, chỉ dám l**m giấy kẹo bên ngoài, cố nhịn để dành cho chị ăn.
Có khi sợ mẹ và mami lén trộm đi, buổi tối còn ôm kẹo ngủ.
Lan Yên nhìn vào mắt em gái, rồi l**m một cái kẹo m*t.
Nhục Ti vui đến không tả nổi, bé hứng chí ngân nga một khúc nhạc tự sáng tác: "Trong rừng có hai chị em, chị Lan Yên, em Nhục Ti, tay nắm tay, chúng mình là một nhà."
Lan Yên nghe xong cười cười: "Nghe hay lắm, để chị nhớ lại, lát nữa nhờ mami chỉnh cho xong, thu âm lại nhé."
Nhục Ti ngơ ngác nhìn chị: "Thu âm là gì ạ?"
Lan Yên kiên nhẫn giải thích: "Là lưu giữ giọng của em lại mãi mãi, để sau này chị muốn nghe là có thể nghe được."
Hai đứa trẻ còn nhỏ nhưng tối nào cũng phải gọi điện chúc ngủ ngon. Nhục Ti nhất định phải nghe chị nói "ngủ ngon" thì mới chịu ngủ. Nhan Chỉ Lan và Nhan Chỉ Y thậm chí từng nghĩ tới chuyện ở chung, nhưng bị Lan Lan và Tiêu Nhược Yên phản đối kịch liệt. Ở chung à? Ngày nào cũng xem hai đứa nhỏ giật tóc nhau sao? Với lại... còn có riêng tư gì nữa? Muốn làm chuyện k*ch th*ch thì làm kiểu gì?
Nhục Ti nghe chị khen kẹo ngon, kích động quá mức, hít mạnh một cái, bong bóng nước mũi phồng ra: "Chị ơi, em hát hay không??? Chị có thích không??? Có giống xà tinh trong Hồ Lô Oa không???"
Lan Yên xoa đầu bé: "Giống Chibi Maruko-chan hơn, đáng yêu lắm."
Ngoài cửa, một cái đầu, hai cái đầu, ba cái đầu, bốn cái đầu, xếp theo chiều cao, lén lút nhìn trộm.
Bốn người lớn nhìn cảnh này đều mỉm cười, hai chị em này đúng là thương nhau thật.
"Không có vấn đề gì đâu, Lan Yên chỉ là trưởng thành sớm một chút thôi, vẫn rất trẻ con mà, nhìn kìa, ăn kẹo cười vui như vậy còn gì."
Lan Lan rất thích Lan Yên, không nhịn được mà bênh.
Cô ấy luôn cảm thấy mọi người phân biệt đối xử với Lan Yên quá. Thông minh thì sao, không thông minh thì sao, chẳng phải đều là trẻ con sao? Cứ bình thản mà đối xử, đối với Nhục Ti thế nào thì đối với Lan Yên thế đó.
Chị thở dài: "Em thấy con bé cười vui hả? Con bé suýt chút nữa bị nước miếng của con gái làm cho ói đó."
Tiểu Nhan ngẩn ra: "Con còn chê cả em."
Tiêu Nhược Yên cũng đầy ghen tuông: "Đúng vậy, con đối xử với Nhục Ti còn tốt hơn tụi mình..."
"Hai đứa còn có mặt mũi mà ghen với con nít hả? Qua đây hết cho chị, chị phải lên lớp cho hai đứa."
Nhan Chỉ Y đã lâu không phát uy, khoanh tay một cái là khí thế lập tức dâng lên.
Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên ngoan ngoãn theo chị ra ngoài phòng khách.
Nhan Chỉ Y chỉ xuống sàn nhà: "Ngồi đó."
Tiểu Nhan còn chưa kịp nói, Tiêu Nhược Yên đã ngồi xuống trước, sau đó dang chân ra nhìn Tiểu Nhan: "Lại đây, ngồi lên người tớ."
Tiểu Nhan liếc mắt nhìn cô thật sâu, sau đó ngồi lên đùi cô, hai tay quàng cổ, hôn nhẹ môi cô: "Đừng cưng chiều tớ như vậy, chị còn ở đây mà."
Tiêu Nhược Yên cười, dùng mũi cọ vào mũi nàng: "Ừm."
Nhan Chỉ Y: ......
Lan Lan: ......
Hai người chúng tôi mù rồi à???!!!
Thật sự không chịu nổi hai người này.
Bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn dính lấy nhau như vậy.
Theo lẽ thường, sau khi vợ chồng bình thường có con, trọng tâm đều chuyển sang con cái, ngày nào cũng xoay quanh ăn uống ị tè, đáng lẽ phải chán ghét nhau mới đúng.
Nhưng Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan không phải là người bình thường, hai người như dính liền một khối, tranh thủ mọi lúc mọi nơi để dính nhau.
Hai người yêu Lan Yên, nhưng còn lâu mới yêu con hơn yêu đối phương.
Hơn nữa từ khi có con, hai người luôn cảm thấy đi đâu cũng không được tự do, nên càng trân trọng thời gian ở riêng với nhau.
Chị nhìn hai người, không nhịn được hỏi: "Sao vậy, Lan Yên là mua một tặng một hả? Hai đứa có chút mẫu tính nào không vậy?"
Tiểu Nhan lắc lư trên đùi Tiêu Nhược Yên: "Chị, nếu chị dư thừa mẫu tính, em mang Lan Yên qua nhà chị ở một tháng được không?"
Chị hít mạnh một hơi lạnh, Lan Lan cũng trợn mắt nhìn Tiểu Nhan.
Tiểu Nhan quay sang nhìn Tiêu Nhược Yên: "Cậu có lo lắng không?"
Giọng nàng mang theo âm mũi, rõ ràng là đang câu dẫn. Tiêu Nhược Yên cười, hai tay bóp eo nàng: "Sao phải lo lắng, Lan Yên thích Nhục Ti như vậy, hai chị em sẽ chơi rất vui."
Thật là quá vô liêm sỉ!
Chị nổi giận: "Nhìn xem hai đứa làm Lan Yên bị ám ảnh thế nào rồi kìa."
Tiểu Nhan ngạc nhiên nhìn chị: "Ám ảnh gì cơ? Con bé cũng đi mẫu giáo rồi, với IQ của con bé, đã vượt trình độ tiểu học từ lâu. Con có vòng giao tiếp riêng, nếu thấy cô đơn thì có thể yêu bạn gái hay bạn trai. Em và A Yên nói qua rồi, mọi thứ tùy con, xem con có bản lĩnh đó hay không."
Nhan Chỉ Y: ......
Lan Lan: ......
Đây là sự thật.
Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên luôn áp dụng giáo dục vui vẻ cho Lan Yên. Trước đó, giáo viên mẫu giáo từng tìm hai người, nói rằng IQ của Lan Yên cao hơn bạn cùng lứa rất nhiều. Nhiều thứ trẻ khác học rất vất vả, còn bé con ngồi bên cạnh đầy bực bội và cạn lời, ánh mắt nhìn bạn bè cùng tuổi cứ như nhìn kẻ ngốc, rất dễ làm tổn thương người khác.
Giáo viên đề nghị cho bé nhảy lớp lên tiểu học. Tiểu Nhan cũng từng nói chuyện riêng với Lan Yên: "Con gái, cô giáo nói con hay trợn mắt với bạn học, như vậy sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của các bạn."
Nàng còn nghe giáo viên kể riêng, trong lớp có một bé trai khá điển trai thích Lan Yên, mỗi lần phát đồ ăn vặt đều mang cho bé con.
Nhưng Lan Yên lần nào cũng không thèm nhìn, trực tiếp ném sang một bên. Cậu bé không hiểu mình bị ghét, ngốc nghếch mang tới mấy lần nữa. Lan Yên bực mình, một tay chống nạnh, tay kia túm cổ áo của cậu bé, hung dữ nói: "Nếu còn để tôi nhìn thấy cậu cho tôi đồ ăn, về nhà quỳ vỏ sầu riêng đi!"
Đó là động tác kinh điển của Tiểu Nhan năm xưa.
Chỉ là cảnh này thường xảy ra khi Tiêu Nhược Yên bị mấy cô gái xinh đẹp theo đuổi, để nàng phát hiện được, Nhan Chỉ Lan sẽ túm cổ Tiêu Nhược Yên, ánh mắt bốc lửa: "Còn để tớ nhìn thấy cậu cười với cô ta, về nhà quỳ sầu riêng đi!"
Thấy chưa.
Con gái của hai người thông minh cỡ nào, học đâu dùng đó.
Cậu bé tội nghiệp sắp khóc tới nơi, nước mắt lưng tròng, Nhục Ti ở bên cạnh chỉ sợ thiên hạ không loạn vỗ tay cười hớn hở, giơ ngón cái:"Chị đẹp! Chị giỏi! Chị đỉnh nhất!"
Tiểu Nhan: ......
Thật sự, sau khi nghe giáo viên kể chuyện hai chị em hoành hành ở mẫu giáo, tâm trạng của nàng đúng là khó nói thành lời.
Hồi nhỏ, nàng vì thông minh hơn người nên khá cô độc. Lên cấp hai, Nhan Chỉ Lan học cách che giấu, cười với tất cả mọi người, nói chuyện vui vẻ với ai cũng được, nhưng chẳng có mấy người thật sự thân thiết.
Cho đến khi gặp Tiêu Nhược Yên, nàng mới được kéo ra khỏi bức tường của mình. Tiểu Nhan không hề muốn con gái đi lại con đường cũ, huống hồ IQ của Lan Yên dường như còn cao hơn nàng, lỡ sau này thành tự kỷ thì phải làm sao?
Lan Yên cúi đầu xoay khối rubik Tiêu Nhược Yên mới mua cho bé: "Các bạn ấy còn ngốc hơn em Nhục Ti, không nên trợn mắt à? Con không muốn nhảy lớp, con không muốn tách khỏi em ấy."
Tiểu Nhan: ......
Con gái của nàng nói có lý quá, nàng không phản bác nổi.
Tiêu Nhược Yên ở bên cạnh cười làm lành: "Mặc dù các bạn không thông minh, nhưng con cũng không nên biểu hiện quá rõ ràng như vậy. Các bạn còn nhỏ, lỡ khóc thì sao?"
"Lấy giấy lau." Lan Yên xoay rubik rất nhanh, trả lời cực kỳ qua loa.
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Khối rubik này là Tiêu Nhược Yên mua cho bé con giết thời gian. Trước đó hai người mua rất nhiều đồ chơi, đều mua theo kiểu Nhục Ti một phần, Lan Yên một phần: đội chó cứu hộ, búp bê Barbie, đất nặn... Nhục Ti chơi quên ăn quên ngủ, còn mang ra khoe với bạn bè. Nhưng Lan Yên nhìn xong thì nghi hoặc hỏi Tiêu Nhược Yên: "Mẹ, hồi nhỏ mẹ chơi mấy thứ nhàm chán vậy à?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Rubik cũng là do Lan Yên yêu cầu. Mấy hôm trước, bé con lướt iPad vô tình thấy một chị chơi rubik, cảm thấy cái đó mới là đồ chơi, liền bắt mẹ mua về.
Khối rubik này, cho Tiểu Nhan năm phút là nàng có thể ráp xong, nàng rất giỏi mấy thứ này. Thấy Lan Yên chăm chú, mắt đen nhìn chằm chằm, tay xoay liên tục, nàng cười nói: "Có cần mẹ dạy con không? Mẹ chơi cái này giỏi lắm."
Lan Yên ngẩng đầu liếc nàng một cái: "Mẹ, đừng làm phiền con."
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Rất nhanh, bé con đã ráp gần xong, chỉ còn lại mảnh cuối ở trung tâm. Lúc này Lan Yên mới ngẩng đầu lên, đặt rubik sang một bên: "Mẹ, lúc nãy mẹ nói gì ạ? Con không nên khinh thường ai cơ?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Tiểu Nhan nhìn khối rubik: "Sao không ráp cho xong luôn?"
Lan Yên thản nhiên: "Cái này em Nhục Ti cũng có. Nếu em biết con ráp xong được ngay, còn em ráp mãi không xong, em sẽ khóc."
Tiêu Nhược Yên: ......
Tiểu Nhan: ......
Trời ơi.
Lan Yên là con của Nhục Ti sinh ra hả?
Sao lại phân biệt thân sơ rõ ràng vậy chứ???
Người mẹ gian xảo Tiểu Nhan cuối cùng cũng tìm ra phương pháp: "Mẹ và mami đều biết con thông minh, nhưng ở bên ngoài con cũng phải chừa cho bạn khác chút thể diện. Giống như em Nhục Ti của con, nếu ở mẫu giáo mà bị người ta đối xử như vậy thì sao?"
Lan Yên nghe xong thì sững lại, ngẩng đầu nhìn mẹ.
Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan nhìn nhau, thở phào một hơi: "Vậy sau này con nên đối xử thế nào với những bạn học chậm hơn?"
Hai người mong chờ nhìn con gái, cảm giác lần này con nhất định sẽ biết đặt mình vào vị trí của người khác, nhất định sẽ nói là nhẹ nhàng dịu dàng giảng cho các bạn?
Ai ngờ đâu, Lan Yên rất có phong thái của dì lớn, xắn tay áo lên, nhe răng hung dữ: "Con giật tóc nó!"
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Đứa nhỏ kiểu này.
Bảo hai người phải đối xử như thế nào đây?
Sự trưởng thành của Lan Yên luôn là vấn đề khiến hai mẹ suy nghĩ.
Thật ra lúc đầu hai người cũng không buông thả như vậy, lời của chị nói hai người đều để trong lòng.
Buổi tối về nhà, hai người cố ý tắm rửa đàng hoàng, không làm loạn, ăn mặc chỉnh tề, ngồi ở phòng khách mỉm cười nhìn Lan Yên.
Buổi tối Lan Yên tự mình đọc thơ, không ai ép. Bé thích thì đọc đi đọc lại nhiều lần, học thuộc. Ban đầu tốc độ còn chậm, nhưng có lẽ do rèn luyện trí nhớ, hoặc quen cấu trúc thơ, càng về sau càng nhanh.
Bé cũng quen với cuộc sống độc lập. Mỗi tối giờ này, hai mẹ thường cười hí hí trong phòng tắm, tắm nửa ngày đến tróc da, sau đó ra ngoài, người thì thổi tóc cho người kia, người kia thổi lại, đánh nhau một chút, ồn ào vô cùng.
Lan Yên rất phiền các mẹ, có lúc dứt khoát về phòng đọc sách. Hôm nay hiếm khi hai mẹ không gây tiếng động, còn ngồi vây trước mặt bé, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Lan Yên cúi đầu lật sách một lúc, sau đó ngẩng đầu lên nhìn hai mẹ đang chằm chằm nhìn mình: "Hai mẹ rảnh lắm hả?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Tiểu Nhan: ......
Một dao chí mạng.
Tiêu Nhược Yên ho khẽ: "Không có, mẹ và mami chỉ là nghĩ lâu rồi không ở bên con, nên muốn cùng con đọc sách thôi."
Lan Yên gật đầu, với tay lấy sách bên cạnh, nhưng tay hơi ngắn, bé bèn đứng dậy, chạy tới kệ sách đào bới một hồi, lấy cuốn dưới cùng đưa cho Tiêu Nhược Yên: "Cho mami."
Tiêu Nhược Yên nhận lấy, cười tít mắt: "Để mami kể chuyện cho con nghe nha?"
Gương mặt nhỏ của Lan Yên lộ vẻ không vui: "Cầm sách này qua bên kia đọc cùng mẹ đi, đừng làm phiền con."
Tiêu Nhược Yên: ......
Tiểu Nhan: ......
Thật sự không thể trách hai người mẹ không bầu bạn với bé con được.
Hai người tâm trạng vô cùng phức tạp, định quay về phòng ngủ, nhưng lại sợ con gái nghĩ nhiều, bèn vào phòng con thảo luận.
Phòng của Lan Yên khác hẳn phòng công chúa hồng phấn của Nhục Ti. Bé thích màu xanh, thích cảm giác biển cả. Cả căn phòng rất có chiều sâu, như thể bước vào đại dương. Toàn bộ tranh vẽ và thiết kế trên tường đều do Tiêu Nhược Yên tự tay làm, thậm chí từng con cá cũng do cô tự vẽ. Trước đây Tiểu Nhan còn không biết A Yên vẽ đẹp như vậy, nhìn cô đầy ngưỡng mộ: "Lan Yên, mami của con giỏi không?"
Lan Yên gật đầu, sau đó nhìn mẹ: "Mẹ lại định hôn mami nữa hả?"
Tiểu Nhan: ......
Lần nào cũng vậy, chỉ cần mẹ nhìn mami bằng ánh mắt đó, hai người cuối cùng cũng sẽ hôn nhau.
Lúc đầu bé còn thấy tò mò, sau đó dần dần cảm thấy có gì đó không ổn. Cuối cùng vô tình nghe em gái nói dì lớn và dượng lớn cũng thường ôm nhau chơi trò gia đình hôn hôn, Lan Yên liền thấy bình thường.
Nhiều năm như vậy, Tiêu Nhược Yên từ vô danh đến nổi tiếng, công việc càng ngày càng bận, nhưng cô chưa từng quên tâm tư ban đầu. Tiểu Nhan và Lan Yên mãi mãi là quan trọng nhất với cô. Dù bận đến đâu, chỉ cần là chuyện của hai người, mọi thứ khác đều phải nhường.
Tiểu Nhan thở dài, có chút buồn: "Tớ thật sự sợ con cứ như vậy sẽ càng ngày càng cô đơn."
Tiêu Nhược Yên ngồi xuống giường Lan Yên: "Lại đây."
Tiểu Nhan bước qua, Tiêu Nhược Yên ôm eo nàng, kéo nàng ngồi lên đùi mình: "Tớ biết cậu đang nghĩ gì, nhưng con sẽ không như vậy đâu. Con khác cậu hồi nhỏ, con có chúng ta."
Tiểu Nhan hồi nhỏ mất mẹ sớm, ba lại nghiêm khắc với hai chị em, nên tính cách khép kín cũng là do hoàn cảnh.
Lan Yên tuy thông minh, hiểu biết nhiều hơn bạn cùng tuổi rất nhiều, nhưng bé con chưa bao giờ thiếu yêu thương.
Bé có hai mẹ, có dì lớn thích giật tóc, có dượng lớn nhát gan, có em gái ngốc nghếch.
Tất cả đều yêu thương bé, bé là đứa trẻ hạnh phúc.
"Ừm." Tiểu Nhan rất dễ bị Tiêu Nhược Yên thuyết phục.
"Con bé hạnh phúc hơn em hồi nhỏ nhiều, có rất nhiều rất nhiều tình yêu."
Nghe vậy, trong lòng Tiêu Nhược Yên khẽ động. Cô cúi xuống hôn môi nàng: "Cậu cũng có rất nhiều rất nhiều tình yêu mà."
Nói rồi, cô tiện tay kéo chăn của con gái đắp lên chân Tiểu Nhan, Tiểu Nhan lập tức mặt đỏ bừng. Tiêu Nhược Yên nhìn vào mắt nàng: "Nếu con không cần chúng ta, vậy thì chúng ta..."
Tiểu Nhan đấm nhẹ vào vai cô: "Càng già càng không đứng đắn."
Tiêu Nhược Yên cười, ghé sát vào tai nàng thì thầm quyến rũ: "Vậy cậu có thích không?"
Tiểu Nhan còn chưa kịp nói, tay Tiêu Nhược Yên đã động đậy. Cô nhìn nàng, tay kia vén tóc nàng ra: "Không cho cậu ghen tị với người khác."
Tiểu Nhan cắn môi, ôm cô, hơi ngượng ngùng: "Ghen với con gái cũng không được à?"
Tiêu Nhược Yên cười, ánh mắt cố định trên người nàng: "Không được."
Cô đã nói rồi, phải cưng chiều Tiểu Nhan như em bé.
Sao nàng có thể ghen với Lan Yên được chứ?
Không khí dần nóng lên, đúng lúc then chốt, "cốc cốc", tiếng gõ cửa vang lên.
Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan cứng người, vẫn chưa tách ra, quay đầu nhìn về phía cửa.
Lan Yên cầm một quyển sách đứng đó, nhìn chằm chằm hai người mẹ.
Tiêu Nhược Yên: ......
Tiểu Nhan: ......
Giống như rất bất lực, Lan Yên hít sâu một hơi, nhìn hai người: "Sao lại vào phòng con? Giường của hai người không đủ lớn à?"
Bé rất không thích trong phòng có mùi lạ!
Giọng nói còn non nớt, nhưng câu chất vấn trong trẻo đó trực tiếp giẫm nát mặt mũi của hai bà già.
Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan đứng im như tượng.
Thấy hai người không động đậy, chăn của mình còn phủ trên người mẹ, Lan Yên lắc đầu, lấy ghế đẩu nhỏ ở bên cạnh, trèo lên tắt đèn. Bé đọc sách xong đi ra, hơi khát nước, vốn định gọi mẹ pha nước cho uống. Trong nhà bé rất tự do, mẹ không quản nhiều, nhưng mấy thứ như bình nước, thiết bị điện, Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan tuyệt đối không cho bé đụng.
Khi hai mẹ đồng loạt thở phào, giọng nói của Lan Yên nhẹ bẫng vang lên: "Nhớ lát nữa giặt giường và chăn của con. Sau này đừng làm như vậy nữa. Mẹ, con đã nhường mami cho mẹ rồi, nếu còn như vậy nữa, con sẽ để dì lớn giật tóc mẹ."
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên: ^0^
Nghe con gái mắng Tiểu Nhan, Tiêu Nhược Yên suýt nữa bật cười. Cô nằm mơ cũng không ngờ, có một ngày, tiểu hồ ly bụng dạ xấu xa nhà cô lại có người khiến nàng sợ.
Trong khoảnh khắc đó, Tiêu Nhược Yên còn cố tình động đậy, nhìn Tiểu Nhan cắn môi tức giận, trong lòng hả hê.
Nhưng nụ cười vừa kịp lan trên khóe miệng một chút, Lan Yên đã quay sang phía cô, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Mami, con tưởng mami khác với mẹ chứ. Con thật sự, thật sự rất thất vọng về mami!"
Tiêu Nhược Yên: ......
Tiểu Nhan: ^0^
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Thật sự là chính Diệp Tử viết mà cũng cảm thấy hạnh phúc ghê.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 92
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 92
