Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 91
Ngày hôm đó, cảnh tượng Lan Yên và Nhục Ti túm tóc nhau đã để lại bóng ma tâm lý cực lớn cho Tiểu Nhan và chị gái.
Hai người nhìn nhau trân trân, nửa ngày không nói nên lời, cuối cùng còn phải triệu tập một cuộc họp gia đình khẩn cấp.
Lan Lan cười hề hề: "Không sao đâu, trẻ con mà, chỉ là đùa giỡn thôi, sau này hai người chú ý chút là được."
Tiêu Nhược Yên cũng gật đầu phụ họa: "Hai đứa thân nhau lắm."
Nhan Chỉ Y mặt đầy lo lắng: "Hai người 'anh em cột chèo' còn có thể nói được mấy lời đơn giản như vậy, là vì chưa tận mắt nhìn thấy cảnh tượng lúc đó kinh tâm động phách đến cỡ nào thôi."
Chị liếc nhìn Tiểu Nhan, Tiểu Nhan vẫn còn sợ hãi: "Thật sự rất khốc liệt... Lại túm thêm mấy lần nữa là hói luôn đó, cũng không biết tại sao lại ra nông nỗi này."
Nàng nhìn Tiêu Nhược Yên và Lan Lan: "Hai cậu dạo này có đánh nhau không vậy?"
Lan Lan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Nhan Chỉ Y thở dài: "Haiz, chị vẫn luôn nghĩ Nhục Ti là kiểu em bé ăn no rồi không quan tâm gì nữa, ai ngờ con bé bao lâu nay âm thầm ghi nhớ hết việc ác của dì nhỏ nó."
Tiểu Nhan càng ôm chặt lấy mình hơn: "Lan Yên nhà em thông minh như vậy, IQ vượt xa trẻ con bình thường, con bé có thể bị dì lớn dọa đến mức để lại bóng ma tâm lý hay không đây?"
Nhan Chỉ Y nhìn Tiểu Nhan: "Rốt cuộc là việc ác của ai? Em nhìn lại mình đi, không biết chú ý lời nói hành động gì cả. Hai đứa nhỏ đáng yêu như vậy, lại vì em mà... haiz."
Tiểu Nhan cười lạnh: "Em thật sự không hiểu, chị làm chị gái mà gần bốn mươi năm rồi, sao ngày nào cũng bắt nạt em gái như trẻ con vậy, vui lắm à?"
Nhan Chỉ Y xắn tay áo lên: "Em muốn chết không?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Lan Lan: ......
Cứ tưởng rằng có con rồi, hai bà mẹ sẽ trưởng thành hơn một chút, nhưng không biết tại sao lại càng lúc càng ấu trĩ như vậy, thậm chí có lúc còn không bằng con nít.
Cuối cùng vẫn là bác sĩ Từ hiểu chuyện hơn. Cô ấy đến thăm mấy đứa nhỏ vài lần, cười híp mắt nói: "Tình yêu thật sự là một thứ rất vĩ đại."
Lúc ban đầu cô ấy gặp Tiểu Nhan, nàng mây mù giăng kín, ngày ngày giằng co giữa hiện thực và ảo cảnh.
Khi đó, chị cũng bị kẹt giữa em gái và ba mình, để trấn áp cấp dưới, ngày nào cũng giữ gương mặt lạnh như băng.
Còn bây giờ, dưới sự chở che của những người mình yêu, được bao bọc trong một gia đình ấm áp, cả hai càng ngày càng giống như trẻ con hơn.
Cưng chiều người mình yêu thành một đứa trẻ, có lẽ là chuyện hạnh phúc nhất đời người.
Tiểu Nhan là hạnh phúc rồi.
Nhưng với Lan Yên mà nói, lúc khoảng năm sáu tuổi, bé con đã mơ hồ cảm thấy mình hình như có chút dư thừa. Mùa đông ra ngoài, bé con nhìn thấy những ba mẹ khác đều sợ con lạnh, thà bản thân chịu rét cũng phải quấn con thật kín.
Nhưng một ngày thứ bảy nọ, cả nhà ba người đến nhà di lớn chơi, trời đặc biệt lạnh. Lan Yên thở ra làn hơi trắng, chóp mũi nhỏ đông đến đỏ ửng: "Mami ~"
Bé con kéo kéo áo khoác của Tiêu Nhược Yên, ngẩng đầu nhìn cô với vẻ đáng thương.
Lan Yên càng lớn càng xinh, là kiểu chỉ cần mặc đại một bộ đồ cũng có thể đi làm sao nhí. Đôi mắt của bé con giống Tiêu Nhược Yên, lúc trầm mặc giống như đầm sâu lạnh lẽo, nhưng khi nhìn người khác lại giống như đầy trời sao lấp lánh. Môi mỏng, mũi cao, tính cách... nói thế nào nhỉ? Bản thân Tiêu Nhược Yên cảm thấy giống như Tiểu Nhan, nhưng Tiểu Nhan lại nói mình không gian xảo như vậy, nhất quyết không nhận.
Tiêu Nhược Yên cúi đầu, dịu dàng xoa tóc Lan Yên: "Bảo bối lạnh rồi hả, sắp tới nơi rồi, ráng một chút nha."
Nói xong, cô kéo khóa áo lông vũ của mình ra, kéo Tiểu Nhan vào trong, cười nói: "Thử cái áo lông vũ cậu mới mua cho tớ xem, thế nào, ấm không?"
Tiểu Nhan dựa vào cô, dùng cổ cọ cọ: "Lúc trước cậu còn nói không quen mặc áo lông vũ, chê không thời trang mà."
A Yên của nàng vẫn giống như hồi trẻ, gánh nặng thần tượng rất lớn. Lớn tuổi rồi mà trời lạnh thế này ra ngoài vẫn không thích mặc áo lông vũ, nói gì mà phồng phềnh khó coi, sau này bị nàng mắng một trận mới chịu mặc.
Tiêu Nhược Yên cười, hôn nhẹ lên môi Tiểu Nhan: "Đương nhiên phải nghe lời bà xã đại nhân rồi."
Tiểu Nhan đánh cô một cái, chóp mũi cọ cọ mũi cô: "Con còn ở đây đó."
Lan Yên nhìn hai người, thở ra một hơi sương lạnh: "Hai người cứ tự nhiên, con mù rồi."
Tiêu Nhược Yên: ......
Tiểu Nhan: ......
"Này, làm cái gì đó?"
Chị gái lái xe tới. Nghe em gái nói hôm nay sẽ đi qua, thấy trời lạnh, tuy chỉ có mấy bước đường nhưng bản chất nhà giàu lại nổi lên, chị nhất quyết lái xe tới đón cả nhà ba người. Từ xa đã thấy Lan Yên đứng thất thần một mình, còn hai người lớn mặt dày ôm chặt lấy nhau. Chị gái nhíu mày, hạ cửa kính gọi: "Này! Ở đây!"
Nhục Ti hưng phấn đứng bật dậy, vẫy đôi tay mập mạp: "Chị ơi, chị ơi, chị của con lại bị dì nhỏ với dượng nhỏ bỏ rơi rồi!"
So với chị gái của mình, con bé còn có xe ấm áp để ngồi, đúng là hạnh phúc chết đi được.
Lan Lan vội vàng bịt miệng Nhục Ti lại: "Đừng nói bậy, chị con sẽ buồn đó."
Hai người này cũng thật là, vợ chồng già rồi mà còn dính nhau như keo.
Mấy năm trước Lan Yên còn nhỏ, hai người còn biết kiềm chế, nhất là Tiêu Nhược Yên, phần lớn tâm tư đều đặt lên con.
Mấy năm nay Lan Yên lớn hơn một chút, không còn hay ốm vặt như hồi nhỏ nữa, cơ thể cứng cáp hơn nhiều, Tiêu Nhược Yên lại dồn hết tâm tư về phía Tiểu Nhan.
Năm ngoái, Lan Yên còn tranh mami với Tiểu Nhan, buổi tối nhất quyết đòi ngủ cùng Tiêu Nhược Yên. Sau đó Tiêu Nhược Yên đã nghiêm túc nói chuyện riêng với Lan Yên một lần.
"Con gái, con có biết không? Mẹ con sinh con ra rất vất vả."
Lan Yên gật đầu. Bé con rất thông minh. Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan không đưa bé đi kiểm tra IQ, sợ gán cho con cái xiềng xích 'thiên tài'. Chỉ là hai người đều cảm nhận được Lan Yên nhà mình ít nhiều có chút không hòa nhập, có chút lạnh lùng, sự lạnh lùng đó lại không giống như Tiêu Nhược Yên hồi nhỏ. Khi ấy, A Yên bận học nhạc cụ, không có thời gian giao tiếp với người khác nên mới lạnh lùng. Bởi vì cô và Tiểu Nhan đều là người đã khổ luyện nhạc cụ từ nhỏ, nên không muốn con mình cũng phải chịu khổ, chỉ mong cho bé con có một tuổi thơ vui vẻ hơn.
Tiêu Nhược Yên thấy Nhục Ti mỗi lần chơi với bạn bè đều mồ hôi nhễ nhại, có chút xót con gái, hỏi Lan Yên: "Sao con không ra chơi với các bạn? Mọi người cùng cười đùa vui mà."
Lan Yên vừa đàn piano vừa liếc cô một cái: "Các bạn thật là trẻ con, lại còn bẩn nữa."
Trong đám bạn của bé con, có mấy đứa chơi vui quá là ch** n**c dãi, lần trước còn dính lên váy bé, về nhà bé tức giận cả buổi.
Tiêu Nhược Yên: "Vậy sao con không chê Nhục Ti?"
Lan Yên nhìn mami: "Em ấy là em gái của con mà, không còn cách nào khác."
Tiêu Nhược Yên: ..................
Tình cờ có một lần đi chơi, bác sĩ Từ dẫn theo một đồng nghiệp làm nghiên cứu về trẻ em thiên tài. Người đó nhìn thấy Lan Yên liền cười, nghe Tiêu Nhược Yên nói con có chút khép kín, liền cao thâm khó lường nói một câu: "Thiên tài luôn cô độc."
Các bé hiểu quá nhiều từ khi còn quá nhỏ, nên gánh vác tự nhiên cũng sẽ nhiều hơn.
Tiêu Nhược Yên ôm lấy con gái: "Thật ra mami cảm thấy con lớn rồi, cũng nên tự lập. Con xem em Nhục Ti không phải ngủ giường nhỏ của mình đó sao?"
Lan Yên nhìn mami, lại liếc về phía trong phòng nơi mẹ đang ôm chăn nghe lén, đôi mắt đen như nho xoay xoay, hình như đã hiểu: "Nhưng hôm nay là thứ tư mà."
Tiêu Nhược Yên nhất thời chưa phản ứng kịp: "Con có ý gì?"
Lan Yên bẻ ngón tay nhỏ, nghiêm túc giải thích cho mami: "Không phải là những ngày ba năm bảy mami và mẹ ở chung làm mấy chuyện đó, còn hai tư sáu thì ngủ với con sao?"
Tiêu Nhược Yên: ............
Tiểu Nhan thấy hỏa lực của con gái quá mạnh, biết A Yên không đỡ nổi, liền tự mình bước ra. Nàng cười dịu dàng, cúi xuống sờ sờ má Lan Yên: "Con gái ngoan của mẹ lớn rồi, mẹ yêu con nhiều lắm."
Lan Yên nghiêng đầu, dùng làn da mềm mại cọ cọ vào tay mẹ.
Tiểu Nhan thấy thái độ của con không tệ, mỉm cười: "Lan Yên muốn ăn gì không? Mẹ làm cho con."
Lan Yên nhìn vào mắt nàng: "Mẹ, con đâu phải em gái, cho ăn chút gì đó là dỗ được. Con thích người thành thật. Mẹ và mami rốt cuộc muốn làm gì thì nói thẳng đi, hai người hợp tác lừa một đứa trẻ như con, con sẽ rất buồn đó."
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Cuối cùng, hai người lớn vẫn nói thật với Lan Yên: "À thì... mẹ cảm thấy con nên tự ngủ một mình rồi."
Lan Yên nhìn mẹ một chút, lại nhìn mami một chút, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Có đôi khi, con thật sự ước mình là Nhục Ti."
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Trên xe, Nhục Ti nhìn thấy chị gái hưng phấn vung tay loạn xạ. Hai năm nay lớn lên, quan hệ giữa con bé và chị gái rất tốt. Quan trọng nhất là IQ của Lan Yên cao quá, bỏ xa con bé mấy con phố, nên Nhục Ti luôn có cảm giác đối với chị gái giống như đối với thần tượng.
Hơn nữa tâm lý của con bé cực tốt. Năm tuổi, Lan Lan nói với con: "Con phải học chị gái của con đó, con xem chị con bây giờ tiếng Anh trôi chảy, chữ cũng biết nhiều, Đường thi Tống từ đều thuộc. Con biết làm gì?"
Nhục Ti bĩu môi đắc ý: "Chị gái thông minh là do dì nhỏ dượng nhỏ sinh tốt."
Bên cạnh, chị đang đọc báo, tay khựng lại, nhìn con gái: "Con đang mỉa mai mẹ hả?"
Nhục Ti đâu hiểu mỉa mai là gì, vẫn vui vẻ chơi đồ chơi. Lan Lan kéo chị một cái: "Con nói cũng không sai, nhưng Nhục Ti à, đời người cần biết cân bằng."
Nhục Ti gật đầu: "Con biết, mami. Chị thường nói với con, ông trời cho con một thứ thì sẽ lấy đi một thứ."
Lan Lan và chị đồng loạt chấn động. Ai nói vậy? Ai nói? Lan Yên à?
Nhục Ti vừa bày đồ chơi vừa thở dài như người lớn, dùng giọng điệu Quỳnh Dao vừa học được trên TV, trầm thấp nói: "Giống như chị gái rất thông minh, nhưng chị nhất định sẽ bị dì nhỏ dượng nhỏ lãng quên trong góc. Nếu ông trời bắt con phải chọn, con sẽ chọn ngu ngốc một chút, nhưng có hai người mẹ rất yêu thương con."
Chị: ......
Lan Lan: ......
Trẻ con bây giờ đúng là không giống như thời của họ.
Lên xe rồi, chị vội nắm tay Lan Yên: "Lạnh không?"
Lan Yên nhìn dì lớn, bĩu môi: "Không lạnh."
Tiểu Nhan cười: "Con bé sắp sáu tuổi rồi, không yếu ớt vậy đâu."
Tiêu Nhược Yên tất nhiên là nâng vợ: "Đúng vậy đúng vậy."
Nhục Ti chớp chớp đôi mắt to sáng, dựa đầu lên người chị gái Lan Yên: "Chị ăn cẩu lương rồi."
Lan Yên gật đầu: "Đúng vậy, ăn rồi, nên trong lòng ấm."
Bốn người lớn: ......
Có đôi lúc, cảm giác IQ bị trẻ con vượt mặt thật sự không dễ chịu chút nào.
Về tới nhà, mọi người quyết định tối nay ăn lẩu.
Chớp mắt lại sắp hết một năm.
Bốn người lớn bận rộn suốt ngày, có con rồi mới thấy thời gian trôi nhanh như bay.
Lan Lan cảm khái: "Tớ thấy chị gái nhà tớ chẳng già đi chút nào, nếu không phải Nhục Ti lớn lên rồi, tớ còn tưởng thời gian dừng lại luôn."
Tiêu Nhược Yên cũng nắm tay Tiểu Nhan, đặt lên môi hôn nhẹ: "Đúng vậy. Thời gian không để lại dấu vết gì trên người cô giáo Nhan nhà chúng ta, chỉ khiến cậu ấy trở nên càng thêm chín chắn."
Năm đó, mười năm xa cách của hai người dài đến mức tưởng như cả đời đã trôi qua, chẳng còn ánh sáng nào nữa.
Lan Yên nhìn Nhục Ti chơi đồ chơi. Nhục Ti từ nhỏ đã đầy tế bào biểu diễn. Con bé cầm hai con búp bê, cầm con mặc váy giải thích cho chị: "Cái này là mẹ."
Rồi cầm con mặc quần: "Cái này là mami."
Hai tay con bé chuyển động rất nhanh, hai con búp bê làm động tác, miệng còn lồng tiếng: "Hôm nay mẹ và mami cãi nhau rồi, vì sao ư? Vì hai người đọc báo, nói phụ nữ bốn mươi là tới thời kỳ mãn kinh. Mami cười nói, thảo nào dạo này mẹ nóng tính như vậy, có phải mãn kinh rồi không? Mẹ lập tức như chó con bị đạp trúng đuôi, gâu gâu nói mami có phải thích mấy cô gái trẻ bên ngoài rồi không? Sau đó hai người cãi nhau rất lâu rất lâu."
Chị gái và Lan Lan đứng bên cạnh nghe mà mặt mũi ngượng chín. Lan Lan vội giải thích: "Trẻ con nói bừa thôi, trẻ con nói bừa thôi."
Nhục Ti vẫn thao thao: "Sau đó hai người mãi không chịu làm hòa, cuối cùng buổi tối lại đánh nhau. Đầu tiên là mẹ khóc, mẹ khóc xong tới mami khóc, mami khóc xong lại tới mẹ khóc, khóc rất lâu rất lâu, sau đó họ làm hòa."
Nhan Chỉ Y: ......
Lan Lan: ......
Quá đáng sợ rồi.
Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan không thể tin nổi nhìn Nhục Ti. Tiểu Nhan giơ ngón cái: "Trời đất ơi, cháu gái của tôi khả năng biểu đạt như thế này, sau này làm nhà văn được luôn."
Tiêu Nhược Yên ngượng ngùng kéo Tiểu Nhan: "Này này, đủ rồi." Cô dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng nhìn con gái của mình. Lan Yên không giống Nhục Ti.
Quả nhiên, thân hình nhỏ bé của Lan Yên cứng đờ. Bé con nhìn chằm chằm vào em gái một lúc, sau đó ngẩng đầu lên, ánh mắt hung hăng bắn về phía Nhan Chỉ Y và Lan Lan.
Dì lớn và dượng lớn hai người sắp bốn mươi rồi, cứ như vậy cúi đầu chột dạ dưới ánh nhìn chính khí lẫm liệt của một đứa trẻ.
Tiêu Nhược Yên thấy chị gái và Lan Lan bị nhìn đến đáng thương, vội cười nói: "Ha ha, Lan Yên, sao con trừng mắt to như vậy? Em con còn nhỏ, chẳng hiểu gì đâu."
Cô nháy mắt với con gái, nhưng Lan Yên chẳng nể mặt, nhìn thẳng dì lớn và dượng lớn, nghiêm giọng: "Em con còn nhỏ như vậy, con bé vẫn chỉ là một đứa bé."
Chị gái: ......
Lan Lan: ......
Lan Yên: "Sao hai người lại không chú ý như vậy? Dì lớn, dượng lớn, con rất thất vọng về hai người."
Chị gái và Lan Lan bị một đứa bé mắng đến đỏ mặt, xấu hổ cúi đầu, trong lòng thầm quyết định sau này nhất định phải chú ý hơn.
Tiểu Nhan thấy cảnh đó không nhịn được "phụt" cười một tiếng. Vừa ngẩng đầu lên, nàng đã đối diện với ánh mắt khinh bỉ của con gái. Lan Yên nhìn nàng một lúc, rồi quay sang nhìn Nhan Chỉ Y và Lan Lan: "Con hy vọng sau này hai người đừng như vậy nữa, đừng trở thành kiểu người giống như mẹ và mami của con."
Nụ cười của Tiểu Nhan lập tức đông cứng: ......
Nụ cười của Tiêu Nhược Yên cũng cứng đờ trên mặt: ............
-----
Tác giả có lời muốn nói:
^_^ Mọi người thích Nhục Ti hay thích Lan Yên hơn?
Hai đứa nhỏ thật ra lớn lên cũng rất đáng yêu đó.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 91
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 91
