Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 90


Sự xuất hiện của một sinh mệnh mới đã mang đến cho cả gia đình niềm vui vô hạn.


Trước khi sinh con, Tiêu Nhược Yên từng nghe rất nhiều người nói rằng, sinh con rồi mới biết trẻ con có thể giày vò đến mức nào. Những đêm dài thức trắng mệt mỏi đến rơi nước mắt, đối với người mẹ là một sự hy sinh lớn đến nhường nào.


Cô cũng từng chứng kiến đồng nghiệp vừa đi làm vừa nuôi con, chồng không thấu hiểu, không giúp đỡ, còn cho rằng phụ nữ sinh con là chuyện đương nhiên, khiến nữ đồng nghiệp ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt.


Vì vậy, sau khi Lan Yên chào đời, Tiêu Nhược Yên gần như gánh hết mọi việc.


Cô cảm thấy Tiểu Nhan sinh con đã quá vất vả. Những ngày đầu, hễ Lan Yên vừa tỉnh giấc là đòi mẹ, không chịu rời nửa bước, thế nên cô ở bên cạnh suốt.


Trong nhà vốn định thuê bảo mẫu chăm sóc em bé, nhưng cô không đồng ý, nhất quyết tự tay chăm sóc con của hai người.


Quan trọng nhất chính là vì cho con bú, Tiểu Nhan thường xuyên phải lộ ra những nơi riêng tư, Tiêu Nhược Yên không muốn để người khác nhìn thấy.


Chỉ cần bảo bối khẽ ê a một tiếng, Tiêu Nhược Yên lập tức bật dậy giống như được huấn luyện sẵn, kiểm tra xem con có tè dầm hay đi vệ sinh không.


Tất cả đều mới mẻ như vậy.


Nhìn con rồi, Tiêu Nhược Yên mới hiểu được thế nào là "vắt kiệt sức bú sữa". Đừng thấy cục bông nhỏ xíu như vậy, chỉ mấy ngày uống sữa thôi mà ngực Tiểu Nhan đã bị nứt toạc.


Hứa Niệm nghe xong liền cười: "Con hồi nhỏ cũng như vậy, nứt rồi đóng vảy, vảy lành lại nứt tiếp, mãi cho đến khi quen rồi, chai ra mới thôi."


Tiêu Nhược Yên vừa nghe xong, lập tức đau lòng nhìn Tiểu Nhan: "Hay là mình đừng cho bú sữa mẹ nữa?"


Hơn nửa đời người, Hứa Niệm đã sớm biết trong lòng con gái ai mới là quan trọng nhất. Bà cười cười, không nói gì thêm, dịu dàng bế Lan Yên đi, để lại không gian cho hai người.


Tiểu Nhan hồi phục cũng khá, nhưng vì bé con gần như hai tiếng lại tỉnh một lần, sắc mặt của nàng cũng không được tốt lắm: "Tớ vẫn muốn cho con bú sữa mẹ."


Tiêu Nhược Yên không nói gì. Chiều hôm đó, cô đi mua liền mấy loại máy hút sữa mang về.


Đúng lúc chị gái ở nhà chơi với Tiểu Nhan và bé con, thấy cô xách cả đống đồ về thì cười nói: "Làm mẹ đúng là khác hẳn, em rể hiếm khi hào phóng như vậy."


Ai mà chẳng biết Tiêu Nhược Yên tiết kiệm với bản thân đến mức nào. Đã là bà chủ rồi mà mua xe cũng chỉ để đưa đón Tiểu Nhan đi làm, còn bản thân vẫn chọn phương tiện công cộng, quần áo cũng chẳng mấy khi mua, luôn miệng nói theo chủ nghĩa tối giản. Vậy mà mua mỹ phẩm dưỡng da cho Tiểu Nhan lại không hề chớp mắt.


Biết chị đang trêu mình, Tiêu Nhược Yên cong môi cười, nhìn Tiểu Nhan nói: "Sau này dùng máy hút ra nhé, tớ mua túi trữ sữa rồi, như vậy con có thể ngủ cùng tớ."


Tiểu Nhan nghe xong vừa cảm động vừa đau lòng: "Nhưng ban ngày cậu còn phải đi làm, như vậy sao chịu nổi?"


Tiêu Nhược Yên nắm chặt tay nàng: "Nghe lời tớ."


Dù nói thế nào thì đây cũng là quá trình mà người mẹ nào cũng phải trải qua, nhưng cô vẫn không nỡ.


Chị gái bế Lan Yên, vỗ vỗ mông bé: "Ôi chao, tội nghiệp chưa, đúng là mẹ kế mẹ ghẻ mà."


Tiêu Nhược Yên: ...


Tiểu Nhan: ...


Cuối cùng vẫn nghe theo Tiêu Nhược Yên.


Tiểu Nhan cố gắng dùng máy hút sữa mới hút ra, trữ sẵn. Ban đêm, Tiêu Nhược Yên dùng máy hâm sữa làm nóng rồi trực tiếp cho Lan Yên bú.


Lan Yên từ nhỏ đã có đôi mắt đen lay láy sáng long lanh. Dù vẫn còn là một đứa trẻ quấn tã, nhưng ánh mắt ấy lại như hiểu hết mọi thứ. Nhất là lúc bú sữa, bé con cứ nhìn chằm chằm Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan, nhìn đến mức làm tan chảy trái tim hai người.


Ban đầu Tiêu Nhược Yên mua máy hút sữa để Tiểu Nhan được nghỉ ngơi tốt, nhưng hai bà mẹ tân thủ không có kinh nghiệm. Máy hút sữa không có lực bằng miệng trẻ con, sau một tuần, Tiểu Nhan đột nhiên bị tắc sữa, viêm tuyến sữa, sốt cao.


Tiêu Nhược Yên hốt hoảng gọi chuyên viên thông sữa đến. Nhìn Tiểu Nhan cắn môi chịu đựng cơn đau khi thông sữa, mồ hôi trên trán từng giọt từng giọt rơi xuống, cô hối hận và tự trách vô cùng.


Chuyên viên thông sữa cười nói: "Máy móc không nhạy bằng miệng em bé đâu. Lần sau nhất định phải chú ý, đã tắc một lần thì rất dễ tắc lần hai, chuyện này không nhẹ nhàng hơn sinh con đâu."


Mặc dù Tiểu Nhan không nói với Tiêu Nhược Yên mình đau như thế nào, nhưng nhìn mồ hôi lạnh sau lưng nàng cũng đủ biết. Vậy mà lúc này nàng vẫn còn lo cho Tiêu Nhược Yên: "Không sao đâu, A Yên, ai cũng như vậy cả."


Làm mẹ rồi mới cứng cỏi.


Vì con, nàng có thể chịu đựng tất cả.


Tiêu Nhược Yên không nói gì, chỉ bước tới hôn nhẹ lên trán Tiểu Nhan.


Sau khi nghe chuyện này xong, chị gái muốn khuyên Tiểu Nhan: "Nếu không thì cho uống sữa bột là được, bây giờ khoa học phát triển rồi, dinh dưỡng sữa bột không thua sữa mẹ đâu. Thể trạng của em vốn không tốt, đừng miễn cưỡng quá."


Tiểu Nhan nghe vậy lại đột nhiên đỏ mặt, nàng đưa tay vỗ vỗ Lan Yên: "Không tắc nữa đâu."


Không tắc nữa?


Chị gái – vô địch gái thẳng – biết cái gì chứ?


Mãi cho đến khi Tiêu Nhược Yên tan làm về nhà, chị gái mỗi ngày đều sang chỗ em gái ngồi một lát, đợi Lan Lan tan làm đến đón.



Hôm đó đúng lúc Lan Lan tan ca muộn, chị nghỉ ngơi ở phòng phụ. Đang ngủ mơ mơ màng màng thì nghe thấy động tĩnh lạ, chị dụi mắt đi về phía phòng ngủ. Chị tưởng là Lan Yên lại quậy ầm ĩ, định vào xem một chút, ai ngờ lại nhìn thấy một màn vô cùng nóng bỏng.


Thảo nào... không tắc sữa nữa.


Chị gái chỉ thấy Tiểu Nhan một tay nắm chặt ga giường, mặt đỏ bừng nhìn Tiêu Nhược Yên: "A Yên, A Yên..."


Nàng gọi cô một cách hỗn loạn. Tiêu Nhược Yên với đôi mắt đen thẫm nhìn thẳng vào mắt nàng, môi đỏ mê hoặc: "Sắp xong rồi."


Còn Lan Yên bị đặt sang một bên, đạp đạp đôi chân nhỏ, đầy khó hiểu, không hiểu vì sao lúc này mẹ vẫn chưa cho mình bú sữa.


Chị gái: ...


Trên đường trở về, chị kể chuyện này cho Lan Lan nghe, tỏ vẻ khinh bỉ và cực kỳ phẫn nộ trước hành vi của hai người: "Thảo nào dì Hứa nghi hoặc, còn nói với chị rằng dạo này không biết sao lượng sữa của Tiểu Nhan giảm đi, hóa ra là bị Tiêu Nhược Yên ăn mất! Em nói xem, có bà mẹ nào vô sỉ như vậy không?"


Lan Lan nghe xong lén cười, nhìn bụng chị: "Được rồi, đừng tức giận nữa. Nhục Ti nhà mình cũng sắp chào đời rồi, dạo này chị ít chạy qua đó thôi, chúng ta phải luôn sẵn sàng."


Cô đã mong chờ từ lâu.


Nhất là khi nhìn Lan Yên đáng yêu như vậy, đôi mắt đen láy nhìn người khác cười, tim cô tan chảy, càng trông mong Nhục Ti nhà mình trông sẽ ra sao.


Cô còn hi vọng con giống chị hơn.


Về đến nhà.


Lan Lan vẫn như thường lệ, cẩn thận không ngại phiền, hết lần này đến lần khác thoa kem chống rạn cho chị.


Chị là người rất yêu cái đẹp, Lan Lan tuyệt đối không thể để bụng chị lưu lại một dấu vết nào. Chị nhìn Lan Lan với ánh mắt dịu dàng: "Lan Lan."


Giọng nói ấy mềm mại quá mức, Lan Lan rùng mình, ngẩng đầu nhìn chị: "Ừm?"


Có người từng nói, tình yêu đẹp nhất là khi hai người ở bên nhau. Một khi đã thành gia lập thất, có con, mọi tình yêu đều sẽ biến thành tình thân.


Chị nhìn vào mắt cô: "Em sẽ mãi mãi yêu chị như vậy chứ?"


Ôi trời.


Đáng yêu chết mất.


Lan Lan thấy tim mình như sủi bọt, đưa tay ôm eo chị: "Tất nhiên là sẽ mãi mãi yêu chị. Nhưng sẽ không phải kiểu yêu như bây giờ, mà là càng ngày càng yêu hơn, mỗi ngày sẽ yêu nhiều hơn."


Chị được dỗ đến cong cả khóe môi: "Vậy sau này em sẽ yêu chị hay yêu Nhục Ti?"


Lan Lan xoa bụng chị: "Còn phải nói sao? Đương nhiên là Nhục Ti —" Cô cố ý kéo dài giọng, nhìn thấy sắc mặt chị thay đổi liền cười: "Mẹ của Nhục Ti."


Mẹ của Nhục Ti.


Chị nghe xong bật cười, không nhịn được đánh Lan Lan một cái: "Đừng quậy, Nhục Ti nghe được sẽ không vui."


Lan Lan nhướng mày: "Con bé không phục thì làm gì được, nhảy ra đánh em à?"


Chị vừa định đáp lời, đột nhiên sắc mặt biến đổi, ôm bụng: "Lan, Lan Lan..."


Không ai ngờ tới.


Nhục Ti lại cá tính như vậy.


Tiểu Nhan bị Tiêu Nhược Yên gọi dậy từ trong mộng, mặt mũi ngơ ngác: "Chị mới 38 tuần mà."


Tiêu Nhược Yên đã gọi Hứa Niệm tới, vừa dặn dò mẹ đồ đạc của em bé để ở đâu, vừa khoác áo cho Tiểu Nhan: "Bác sĩ nói sau 36 tuần sinh là bình thường. Mau lên, nghe nói chị sinh rất nhanh, là sinh gấp."


Tiểu Nhan: ...


Mẹ của Nhục Ti đúng là không thể tin nổi.


Mang thai vội vã, người khác mang thai phải kiểm tra sức khỏe, điều dưỡng đủ thứ, chị mang thai lại đơn giản như trồng cây cải.


Người khác sinh con đau đến toát mồ hôi lạnh, cắn nát cả răng.


Vậy mà khi Tiểu Nhan đến phòng sinh, bác sĩ vội vàng đẩy chị vào thang máy, vừa đi vừa hô: "Nhịn một chút, nhịn một chút!"


Lan Lan mồ hôi đầm đìa, mọi người còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chị đã sinh xong.


Ngay cả chị ngồi trên giường sinh cũng ngơ ngác: "...Vậy là sinh xong rồi à? Chỉ hơi giống đau bụng đến kỳ, lưng ê một chút, vậy mà sinh xong rồi?"


Nhục Ti sinh ra khóc to hơn Lan Yên rất nhiều, tiếng khóc long trời lở đất, vang khắp phòng sinh.


Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên đứng bên cạnh xem một lúc, Tiểu Nhan không nhịn được hỏi chị gái: "Sao lại đột ngột như vậy?"


Chị gái hai mắt không rời Nhục Ti: "Ôi trời, nhìn Nhục Ti nhà mình xem, mặt nhỏ hơn mặt chị nó cả một vòng đấy. Chắc đây chính là khuôn mặt bằng bàn tay trong truyền thuyết."



Lan Lan tiếp lời: "Như cái bánh bao."


Tiểu Nhan trầm mặc một lúc, nhìn Nhục Ti rõ ràng nhỏ hơn con mình một vòng, trong lòng dâng lên một ý nghĩ âm u.


— Nhục Ti, không phải là dì ác độc.


Mẹ con từ nhỏ đến lớn đánh dì, bây giờ những món nợ đó cũng đến lúc con phải trả rồi.


Nhà có hai đứa trẻ, thời gian trôi qua rất nhanh.


Chớp mắt một cái.


Phòng làm việc của Tiêu Nhược Yên đã đổi địa điểm. Văn phòng tầng kia Tiểu Nhan mua cho cô trước đây đã không đủ dùng. Cô thật sự trở thành boss danh xứng với thực, vài ca khúc bùng nổ giúp cô nổi danh trong giới. Nhưng A Yên vẫn như cũ, không thích thương mại, không thích xã giao, làm việc hoàn toàn theo ý mình. Thậm chí có ca sĩ phải thông qua quan hệ của Giám đốc Tần mới gặp được cô, trong giới nổi tiếng là cao lãnh.


Lan Lan vẫn như vậy, là người rảnh nhất trong mấy người, cũng là mẹ và dượng được Nhục Ti và Lan Yên yêu thích nhất.


Tiểu Nhan và chị gái vẫn như cũ, làm mẹ rồi mà vẫn chưa trưởng thành, gặp mặt là cãi nhau.


Mấy "bà già" không thay đổi gì nhiều, thay đổi lớn nhất chính là hai đứa trẻ.


Về ngoại hình.


Chị gái Lan Yên và em gái Nhục Ti đều là cấp bậc tiểu mỹ nhân. Váy nhỏ tung bay, tóc buộc gọn gàng, đôi mắt to long lanh. Hai bé con cao gần bằng nhau, đáng yêu như nhau, ôm nhau mặc đồ giống nhau, thường bị nhận nhầm là song sinh, ra ngoài là kiểu bị vây xem.


Nhưng tính cách lại không giống nhau.


Ban đầu, mọi người nghĩ tính cách của Lan Yên sẽ giống Tiểu Nhan, nhưng bé con lại khá trầm lặng, giống Tiêu Nhược Yên hơn.


Còn Nhục Ti chính là một cái loa nhỏ giống Lan Lan.


Chỉ cần chị về nhà, Nhục Ti liền đuổi theo phía sau:


"Mẹ, mẹ, mami khi nào về?"


"Mẹ, mẹ, mẹ quay đầu nhìn con nè."


"Mẹ, mẹ đừng đi? Mẹ, sao mẹ lại chạy? Mẹ..."


...


Chị bị lải nhải đến chịu không nổi, cách giải quyết nhanh nhất chính là bế Nhục Ti đi tìm chị gái của con bé.


Tiểu Nhan rất thích Nhục Ti. Lúc nhỏ, mập mạp là Lan Yên, gầy gò là Nhục Ti. Nhưng lớn lên rồi thì ngược lại.


Lan Yên còn nhỏ mà lại không có kiểu bụ bẫm trẻ con, ngược lại có chút dáng vẻ tiểu mỹ nhân. Còn Nhục Ti quá xứng với cái tên, cực kỳ mê ăn, chị gái cố gắng kiểm soát mà cân nặng vẫn ở ranh giới vượt chuẩn.


Vừa vào nhà, Nhục Ti liền ôm chặt đùi Tiểu Nhan, ngẩng gương mặt thịt núc ních lên nhìn nàng: "Dì ơi, ăn thịt thịt."


Tiểu Nhan xoa xoa đầu bé con, cười nói: "Được."


Nàng liếc chị gái một cái: "Chị xem, mang thai ăn nhiều chút có sai đâu? Nhìn Nhục Ti nhà mình đói đến mức đi đâu cũng nghĩ đến ăn."


"Đừng để chị túm tóc em trước mặt con nít." Chị lười cãi nhau với Tiểu Nhan, tựa lưng vào ghế sofa, một ngày họp hành mệt nhoài, cổ căng cứng ngắc. Sau khi sinh con, thể lực đúng là không bằng trước đây. Bây giờ, chị và Tiểu Nhan chính là có thể động thủ sẽ không động khẩu, tiết kiệm sức lực.


Lan Yên lết đôi dép nhỏ đi ra. Tuổi còn nhỏ mà bé con đã có thẩm mỹ riêng, không giống như Nhục Ti, cho gì mặc nấy, quấn giẻ lau cũng được. Bé con mặc chiếc váy hồng tự chọn, chạy đến trước ghế sofa, ôm chặt chị gái: "Dì lớn, con nhớ dì lắm."


Ôi trời ơi.


Nhìn xem.


Đây chính là con nhà người ta.


Thích chết đi được, chị gái ôm Lan Yên hôn một cái: "Muốn cái gì, dì mua cho con?"


Đôi mắt to tròn của Lan Yên long lanh như chứa nước. Hai người mẹ đều là mỹ nhân, bé con hội tụ hết ưu điểm, môi đỏ răng trắng, còn có đôi lúm đồng tiền xinh xắn: "Muốn dì."


Trời ơi.


Trái tim Nhan Chỉ Y như muốn tan chảy. Tiểu Nhan nhìn Lan Yên: "Này này, đủ rồi nha, đừng nịnh nọt nữa, đi đọc thơ đi."


"Dạ." Lan Yên gật đầu, lưu luyến nhìn dì lớn một cái: "Vậy dì ơi, con không chơi với dì nữa, con đi học trước ạ."


Nói xong, bé con bước đôi chân củ cải nhỏ đến trước iPad, tự mình lướt màn hình, ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa.


Nhan Chỉ Y nhìn mà ngẩn ngơ: "Bây giờ dùng thành thạo như vậy luôn rồi sao?"


Từ nhỏ, Lan Yên đã rất thông minh. Điều khiển hay điện thoại, chỉ cần nhìn thấy vài lần là học được. Dù chưa nhận được mặt chữ nhiều, nhưng dựa vào biểu tượng, bé con vẫn tìm được phần mềm học tập.


Tiểu Nhan gật đầu: "Đúng vậy, cái gì cũng biết làm, còn rành hơn em."



Nhục Ti cầm máy bay của chị, chơi đến chảy cả nước miếng: "Bay, máy bay bay, bay vào trong ví tiền của mẹ, lấy thật nhiều tiền mua đồ trang điểm cho con, mua xe, mua biệt thự!"


Chị gái: ...


Tiểu Nhan im lặng một lát: "Chị và Lan Lan thu liễm chút đi, đừng có hào phóng kiểu nhà giàu mới nổi như vậy."


Chị gái: ...


Nhìn Nhục Ti, lại nhìn Lan Yên, trong lòng chị gái khổ vô cùng.


Chị thở dài: "Em có phải quá nghiêm khắc với Lan Yên rồi không?"


Tiểu Nhan trợn mắt: "Em không phải nghiêm khắc với con, là tìm việc cho con bé làm, bằng không con bé lại gài bẫy em."


Có trời mới biết.


Đứa nhỏ này phiền phức đến mức nào.


Hoàn toàn không giống tưởng tượng trước khi Tiểu Nhan sinh con.


Chị gái rất bảo vệ cháu gái: "Em nói quá rồi, con bé chỉ là một đứa bé, sao có thể gài bẫy em?"


Sao lại không thể?


Nhan Chỉ Lan luôn cho rằng, con là mình mang nặng đẻ đau, nhất định sẽ thân với mình nhất.


Hai mẹ con vừa như mẹ con, vừa như chị em.


Mặc đồ giống nhau, chơi đàn dương cầm, hát hò, đáng yêu bao nhiêu.


Thật không ngờ tới, lại sinh ra một tình địch.


Lan Yên quấn Tiêu Nhược Yên đến mức khiến Tiểu Nhan vô cùng không hài lòng. Cứ đến tối, bé con dường như biết giờ, đúng giờ đúng phút chạy đến bên Tiêu Nhược Yên, chớp chớp đôi mắt nước long lanh, phóng điện: "Mami, tối nay con ngủ với mami được không?"


Tiêu Nhược Yên cười gượng. Để cân bằng thời gian, cô và Tiểu Nhan quy định thứ hai tư sáu ngủ cùng con, những ngày khác để con ngủ ở giường nhỏ bên cạnh.


Hôm nay là thứ ba, Tiểu Nhan vừa về là tắm rửa thay đồ, ngầm ám chỉ đã đến lúc "khai hỏa". Tiêu Nhược Yên sao dám không chuẩn bị sẵn sàng ra trận, nhưng lại muốn ở bên con gái.


Đang tiến thoái lưỡng nan, Tiểu Nhan đi tới, gạt Lan Yên ra: "Đi đi đi, con lớn rồi, phải độc lập, không thể ngủ với mami nữa."


Lan Yên nghiêng đầu nhìn Tiểu Nhan: "Nhưng mẹ lớn hơn con rất nhiều rất nhiều, sao mẹ lại ngủ với mami?"


Tiểu Nhan chống nạnh: "Con quản được mẹ à? Mẹ là người lớn, cần con quản sao? Mẹ không hiểu được tại sao con cứ nhất định phải ngủ với mami."


Lan Yên nhìn Tiểu Nhan giận dỗi: "Vì mami xinh đẹp, lại còn thơm nữa!"


Tiểu Nhan: ...


Xong rồi.


Tiêu Nhược Yên cảm động đến sắp khóc, vừa định ôm con thì Tiểu Nhan nhanh hơn một bước, dang tay bế Lan Yên lên, đặt lên giường, nghiêm túc nhìn vào mắt bé con: "Mami là người yêu của mẹ, con là cái gì?"


Lan Yên bĩu môi, khuôn mặt nhăn lại, giơ tay lau khóe mắt: "Con sẽ không khóc đâu, mẹ cứ việc bắt nạt con đi."


Tiểu Nhan: ...


Tiêu Nhược Yên: ............


Trời đất ơi!!!


Hai người vừa nghe thấy cái gì vậy???


Chẳng phải mấy hôm trước, hai người tưởng là Lan Yên đã ngủ nên dính dính với nhau, lúc Tiêu Nhược Yên tra tấn Tiểu Nhan, Tiểu Nhan nói mấy lời đó sao?


Sao lại bị đứa nhỏ nghe hết rồi???


Chỉ một câu thôi đã khiến Tiêu Nhược Yên suýt không chịu nổi. Cuối cùng, cô vẫn phải dỗ Lan Yên ngủ trước, vỗ vỗ mông nhỏ, kể chuyện cho bé con nghe.


Tiêu Nhược Yên dịu dàng với Lan Yên đến cực hạn, nhìn vào mắt bé con đều tràn đầy yêu thương. Thậm chí lúc Lan Yên ngủ rồi, cô còn nắm lấy bàn chân nhỏ, đưa lên môi hôn nhẹ.


Tiểu Nhan nhìn thấy không nói gì. Tiêu Nhược Yên cười, ôm eo nàng: "Cậu sẽ không ghen chứ? Con còn nhỏ, chờ lớn thêm chút là ổn thôi."


Lớn thêm chút là ổn sao?


Nhục Ti nhà người ta hoàn toàn không như vậy.


Tiểu Nhan nghe chị gái nói, Nhục Ti mê ăn và mê ngủ vô cùng, chỉ cần ngủ rồi, sấm sét cũng không tỉnh.


Có lần ban đêm, chị gái và Lan Lan kìm lòng không được, động tĩnh hơi lớn, thậm chí giữa chừng còn ôm nhau sang phòng phụ. Nhục Ti người ta ngủ ch** n**c miếng, cái gì cũng không biết.



Tiểu Nhan nhìn cô ấy, bác sĩ Từ chuyển sang nhìn Lan Yên: "Lan Yên mới ba tuổi nhỉ?"


Tiểu Nhan khẽ gật đầu, bác sĩ Từ cười: "Em không thấy tâm trí của con bé có vẻ trưởng thành hơn so với trẻ con cùng tuổi sao?"


Cô ấy nhận ra tranh Lan Yên vẽ đã có tư duy không gian, còn biết chủ động phân bổ bố cục màu sắc. Điều này không phải đứa trẻ ở độ tuổi này có thể nghĩ ra.


Bác sĩ Từ nhìn Lan Yên: "Em và A Yên nên đưa bé đi kiểm tra IQ, chắc chắn là khác thường."


Nhắc đến chuyện này, Tiểu Nhan thở dài. Sao nàng lại không biết chứ? Nàng là mẹ của con mà. Từ khi Lan Yên hai tuổi bắt đầu học nói, Tiểu Nhan đã lờ mờ nhận ra.


Nàng đọc rất nhiều sách và video về giáo dục trẻ em. Phát hiện trẻ em bình thường học nói đều ê a từng bước, thỉnh thoảng bật ra vài từ. Nhưng Lan Yên thì khác, bé con rất thích quan sát, khi người khác nói chuyện, bé con sẽ lắng nghe rất chăm chú.


Khi hai tuổi một tháng, hôm trước Tiêu Nhược Yên nói với Tiểu Nhan: "Công ty có một sinh viên mới tốt nghiệp, rất có thiên phú sáng tác."


Tiểu Nhan hỏi: "À, nam hay nữ?"


Tiêu Nhược Yên không nghĩ nhiều: "Nữ, mới hai mươi."


Buổi chiều, chị gái qua chơi. Tiểu Nhan vô tình nhắc đến chuyện này: "Sự nghiệp của A Yên càng ngày càng tốt, xung quanh càng ngày càng nhiều bông hoa ưu tú."


Chị gái nghe xong cười ha hả: "Em ấy không dám hồng hạnh xuất tường* đâu. Nhìn A Yên sợ em như vậy, chỉ sợ em không vui là thiến em ấy luôn."


(* Hồng hạnh xuất tường: ngoại tình, không chung thủy.)


Buổi tối, Tiêu Nhược Yên trở về, hai người thảo luận về một bản nhạc, trao đổi mấy hợp âm ở đoạn giữa.


Đến cuối, Tiểu Nhan như vô tình hỏi: "Bản này không giống phong cách của cậu, tổng thể tương đối vui nhộn, có phải là nữ sinh viên mà cậu thích làm không?"


Tiêu Nhược Yên còn chưa kịp trả lời, Lan Yên đang ngồi bên cạnh bẻ chân ăn chân bỗng ngẩng đầu lên, nói một câu: "Hồng hạnh xuất tường, thiến cô ấy!"


Tiểu Nhan: ...


Tiêu Nhược Yên: .........


Những chuyện như vậy lúc đầu khiến hai người rất bất ngờ, về sau lại dần quen.


Hai tuổi rưỡi, Hứa Niệm mua cho Lan Yên một chiếc bút chấm đọc điện tử. Nhưng chỉ sau nửa tháng.


Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan kinh ngạc phát hiện, Lan Yên vậy mà đã tự học hết bảng chữ cái và phiên âm. Thậm chí bé con còn tự dùng ngón tay chọc chọc màn hình, thản nhiên nói: "Cái này, so easy."


Lần đầu Nhan Chỉ Y nghe Lan Yên nói tiếng Anh trôi chảy cũng giật mình. Chị quay sang nhìn con gái: "Nhục Ti, con nhìn xem chị giỏi chưa, con phải lấy chị làm gương, học tập cho tốt nhé."


Nhục Ti ở bên cạnh cười khanh khách, hai bàn tay mập mạp vỗ vào nhau: "Chị giỏi quá, chị nói tiếng chim!"


Lan Yên đi tới, túm tai con bé: "Im đi, không thì chị giật tóc em."


Nhục Ti không hiểu giật tóc là gì, đôi mắt đen láy đảo vòng vòng, vỗ tay: "Chị? Chị?"


Lan Yên thở dài, quay đầu nhìn Nhan Chỉ Lan và Nhan Chỉ Y đang đứng xem: "Giống như mẹ của em và mẹ của chị vậy."


"Em biết, em biết!" Nhục Ti như một cục thịt nhỏ nhảy cẫng lên, chạy ra phòng khách nhặt búp bê dưới đất lên, nắm tóc búp bê rồi lắc điên cuồng như ném lựu đạn, đóng vai mẹ: "Buông tay, buông tay!"


Con bé nhe răng, đóng vai dì nhỏ: "Chị buông tay!"


Con bé nghiến răng, nước bọt phun ra: "Chị không buông!"


"Á á á —"


Nhục Ti diễn y như đúc, trực tiếp giật trụi tóc của búp bê. Con bé ngước đôi mắt to nhìn Lan Yên như cầu khen ngợi.


Lan Yên đi tới, xoa đầu Nhục Ti: "Đáng sợ quá. Em gái à, hứa với chị, chúng ta mãi mãi đừng thô bạo như vậy nhé."


Nhục Ti nghe xong liền cười, cái miệng nhỏ chu lên: "Em hứa."


Nói xong, tay của con bé vươn ra, "í da" một tiếng túm lấy tóc chị gái, dùng sức kéo: "Buông tay? Không, em không buông!"


Một mình diễn trọn vẹn cái gọi là "lời nói của phụ nữ là thứ không thể tin".


Lan Yên phản ứng cực nhanh, hoàn toàn không giống trẻ con, lập tức túm lấy tóc của Nhục Ti: "Vậy hôm nay chúng ta cá chết lưới rách đi!"


Nhục Ti cười khanh khách phụ họa: "Cá chết lưới rách, làm gương cho mọi người!"


Nhan Chỉ Y đứng xem, trợn mắt há mồm: ...


Nhan Chỉ Lan: ...


-----


Tác giả có lời muốn nói:


^_^ Không biết còn bao nhiêu nữa, chẳng qua là Diệp Tử cảm thấy với thời gian mình viết, chắc cuối tháng sẽ kết thúc, khoảng hai tuần nữa.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 90
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...