Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 89
Tiểu Nhan không ngờ chị lại ra tay ác như thế, k*ch th*ch A Yên nhà nàng dữ dội đến như vậy, khiến ngay tối hôm đó, A Yên không muốn đội mũ xanh (bị cắm sừng) đã bùng nổ.
Từng có lúc, hai người cũng được xem là đi đầu trong khoản này, tư thế gì chưa từng thử qua. Lúc trước Tiêu Nhược Yên cũng là tay mơ, phải dưới sự "dạy dỗ" của Tiểu Nhan mới dần dần trưởng thành.
Bây giờ, quả nhiên là thỏ bị dồn vào góc cũng biết cắn người.
Không lộ dấu vết mà hành hạ.
Hết lần này tới lần khác khiến Tiểu Nhan không chịu nổi, nàng đỏ hoe mắt nhìn Tiêu Nhược Yên, cắn môi phát ra thứ âm thanh vừa nhẫn nhịn vừa kiềm chế: "Cậu quên lời bác sĩ dặn rồi sao?"
Tên xấu xa này bắt nạt nàng như vậy, là muốn thấy nàng khóc à?
Tiêu Nhược Yên từ dưới nhìn lên nàng, đôi môi đỏ rực yêu mị: "Tất nhiên là không, nên tớ mới từ từ thôi."
Cô liếc nhìn bụng Tiểu Nhan đã hơi nhô lên: "Bé con, mẹ để con cảm nhận thế nào là tình yêu đích thực."
Tiểu Nhan không thể tưởng tượng nổi nhìn cô: "Cậu định dạy hư con sao?"
"Hư một chút giống hai chị em các cậu cũng chẳng sao." Tiêu Nhược Yên nhìn chằm chằm vào mắt nàng, vị trí hiện tại khiến cô vô cùng tự tin: "Còn hơn để sau này gọi người khác là mẹ."
Tiểu Nhan: ......
Ngày mai nàng nhất định phải b*p ch*t bà chị đó! Xem đã k*ch th*ch A Yên nhà nàng thành cái dạng gì rồi?
Tiêu Nhược Yên thật sự từng chút từng chút tra tấn nàng, bắt nạt Tiểu Nhan, mặc kệ nàng cầu xin thế nào cũng không chịu dừng, nhất định phải để nàng biết đứa bé là của ai.
Sáng sớm hôm sau.
Chị tỉnh dậy, ngồi trên giường xử lý email. Hiện tại, phương thức làm việc của chị phần lớn đã chuyển sang ở nhà, việc gì có thể làm từ xa thì cố gắng không tới công ty, trừ những cuộc họp bắt buộc phải tham dự.
Xử lý công việc xong, chị nhìn điện thoại, đã gần mười giờ rồi mà Tiểu Nhan vẫn chưa nhắn tin cho chị.
Khóe môi chị cong lên một nụ cười rất khẽ. Hôm nay Lan Lan được nghỉ ca, bưng một ly sữa đưa cho chị: "Cho chị."
Chị nhận lấy, chậm rãi uống hết.
Tình mẫu tử đôi khi thật sự rất vĩ đại.
Trước kia chị không thích uống sữa, uống vài ngụm thì được, uống nhiều sẽ thấy tanh. Nhưng về sau, chị và Tiểu Nhan vô tình đọc sách thấy nói uống sữa giúp da em bé đẹp, hai người liền thi nhau uống, gần như coi sữa là nước.
"Giờ này mà Lão Nhị vẫn chưa nhắn tin cho chị."
Thân là anh rể, Lan Lan vẫn còn chút lương tâm, nhìn chị: "Không phải thật sự cãi nhau rồi chứ?"
"Không đâu." Chị cong cong môi: "Có cãi nhau thì cũng là cãi trên giường thôi, em yên tâm. Lát nữa chị nhắn cho hai đứa nó, nói trưa nay ra ngoài ăn lẩu, em gái nhìn thấy là dù có bò cũng bò dậy."
Tiểu Nhan bây giờ thật sự thèm ăn muốn chết.
Lan Lan: ......
Buổi trưa ở quán lẩu.
Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan quả nhiên đi tới, hai người nắm tay nhau, mặt mày tươi cười.
Bụng bầu của Tiểu Nhan giờ đã rất rõ. Dù mập hơn trước một chút, nhưng lại thêm phần dịu dàng và quyến rũ của phụ nữ. Ánh mắt của nàng cũng mềm mại hơn xưa, nói chuyện luôn nhẹ nhàng. Vốn nàng chẳng dậy nổi, nhưng vừa thấy tin nhắn của chị nói đi ăn lẩu là đã nuốt nước miếng bò dậy ngay.
Lan Lan nhìn mà tấm tắc khen, không nhịn được liếc chị một cái, giơ ngón cái: "Cao tay."
Chị đang xem email, đặt điện thoại sang một bên, liếc Lan Lan: "Em đừng có hả hê. Với tính cách của Tiểu Nhan, thế nào cũng trả thù. Với chị thì nó khó ra tay, vậy em nghĩ nó sẽ tìm ai?"
Sau lưng Lan Lan lạnh toát. Không phải chứ? Cô ấy vô tội thế này, Lão Tứ chắc không nỡ đâu nhỉ?
Tiểu Nhan và A Yên tới, không có gì khác thường. Ban đầu định để chị là người đãi nên chị gọi món. Chị thích ăn thanh đạm, gọi mấy món như củ sen, bông cải xanh toàn đồ chay. Sau đó, chị ngẩng lên nhìn Tiểu Nhan: "Em gọi thêm không?"
Tiểu Nhan dịu dàng cười: "Nếu chị nói vậy thì em gọi một ít."
Nàng ngẩng đầu nhìn phục vụ: "Cho chúng tôi hai đĩa thịt cừu, hai đĩa thịt bò, một đĩa dạ dày bò, một đĩa yết hầu, một phần ruột vịt. À đúng rồi, thêm một phần thịt bò cao canxi nữa."
Chị: ......
Lan Lan: ......
A Yên: ......
Gọi ít ghê ha.
Chị gái vẻ mặt ghét bỏ: "Em đừng thật sự cho con ăn thành em bé khổng lồ."
Tiểu Nhan nhìn chị: "Không sao, nhà em coi trọng giáo dục tư tưởng đạo đức, còn hơn để sau này học theo dì nó, hại chính em gái mình."
Chị nghe xong bật cười, nhìn sang Tiêu Nhược Yên và Lan Lan đã đổi sắc mặt: "Thấy chưa, hôm nay chị đã nói là không cãi nhau với nó rồi mà." Sau đó chị nhìn Tiểu Nhan: "Đợi em sinh ra một chị gái đi, nó sẽ biết làm chị đau khổ và bất lực thế nào. Em gái tâm trạng không tốt phải giúp đỡ, giúp xong tâm trạng của nó tốt rồi còn bị mắng nữa, dễ dàng sao?"
Tiểu Nhan nhướng mày: "Ôi, chị là Tổng giám đốc Nhan đó, ai dám mắng chị?"
Chị cười lạnh: "Chó. Vừa rồi chó mắng chị đó."
Lan Lan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Hai chị em này đúng là... không thể yên ổn nổi một ngày sao?
Cuối cùng đồ ăn cũng lên, dời được sự chú ý của Tiểu Nhan. Bây giờ nàng đúng là đang ở giai đoạn cuồng ăn của đời người, vừa ăn vừa cười mãn nguyện, thỉnh thoảng còn gật gù.
Tiêu Nhược Yên nhìn mà chịu không nổi, vừa gắp thịt cho nàng vừa thổi nguội: "Chậm thôi, chậm thôi."
Lan Lan nhìn Tiểu Nhan, lại nhìn chị chỉ ăn vài miếng rau đã no, nhỏ giọng khuyên: "Chị ăn thêm chút đi, nhìn em gái ăn ngon thế kia."
"Em gái mang thai con của em rể, còn trong bụng chị mới là con của em."
Một câu của chị làm Lan Lan nghẹn suýt chút nữa ngửa ra sau. Thai phụ đúng là không thể chọc vào.
Tiểu Nhan đang bận ăn vẫn không quên cười khì khì: "Chị ơi, em nói chị nghe, chị đừng vì mình mang thai mà được sủng ái rồi cứ bắt nạt anh rể. Năm đó anh rể em nổi tiếng lắm, người thích nhiều vô kể."
Tới rồi tới rồi.
Mặc dù Lan Lan sống lưng vẫn hơi lạnh, nhưng vẫn tràn đầy tự tin nhìn chị. Trước đó hai người đã bàn với nhau rồi, biết chắc Tiểu Nhan sẽ vu oan giá họa.
Quả nhiên chị chẳng để tâm, thản nhiên: "Người giỏi thì luôn có người thích, rất bình thường."
Trước kia chị từng hỏi Lan Lan chuyện này, thậm chí còn thăm dò ba mẹ Lan Lan, nhưng hai ông bà rất kín miệng, sống chết cũng không nói.
"Em biết mà." Tiểu Nhan gật đầu: "Giống như chị vậy, mang thai rồi mà trong văn phòng hoa vẫn không ngừng gửi tới. À đúng rồi, nếu nhiều quá thì mang bớt sang nhà em đi."
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng: "Cậu lấy hoa làm gì?"
Tiểu Nhan: "Xông nhà vệ sinh đó, lãng phí ghê."
Tiêu Nhược Yên: ......
Không giận không giận, cô không giận.
Lan Lan cố gắng tự trấn an mình, tay đặt lên bụng chị, trong lòng lẩm nhẩm.
— Bé con ơi, con nhớ giúp mami trông chừng mẹ con đó, đừng để cho mẹ hồng hạnh vượt tường (ngoại tình).
"Em nhìn chị bằng ánh mắt gì thế?" Chị nhìn Lan Lan chằm chằm: "Chị mang thai con của em rồi mà em còn không tin chị sao? Hừ, vốn chị cũng không định hỏi đâu, em rể."
Tiêu Nhược Yên "dạ" một tiếng, lập tức ngồi thẳng lưng.
Chị nhìn cô: "Em nói thử xem, hồi đó theo đuổi Lan Lan đều là kiểu người thế nào?"
Tiêu Nhược Yên hít một hơi lạnh, không phải vì bị chị ép, mà vì chân bị Tiểu Nhan đạp lên.
Lan Lan liếc Tiêu Nhược Yên một cái, rất yên tâm với tình cảm giữa anh em cột chèo.
Trong lúc Tiểu Nhan đạp chân Tiêu Nhược Yên xoay vòng, Tiêu Nhược Yên nghiêm túc nghĩ một chút: "Hình như đều là mấy chị lớn tuổi hơn. Chắc vì cậu ấy nhỏ nhắn, cười lên dễ khiến người ta tràn đầy tình thương, nên rất thu hút các chị lớn."
Lan Lan: ......
Đệch???
Anh em đồng hao??? Anh em đồng hao Tiêu???
Cậu bị sao vậy???
Cái gì mà tràn đầy tình thương???
Cái gì mà thu hút các chị lớn???
Đây là giẫm mìn tiêu chuẩn luôn đó hả???
Bao nhiêu năm qua, cô ấy đều nhìn lầm Tiêu Nhược Yên rồi, tình cảm của cô ấy rốt cuộc là đặt nhầm chỗ!!!
Chị ngoài mặt không nói gì.
Nhưng về đến nhà, thái độ của chị với Lan Lan lạnh băng như mùa đông.
Lan Lan khúm núm nịnh nọt, cắt trái cây đưa tới miệng: "Ây da, đừng nghe em gái nói, cậu ấy xấu lắm chị còn không biết sao."
Chị nhìn Lan Lan: "Đó là em gái ruột của chị, chị không tin nó thì tin em, một người ngoài không cùng huyết thống còn thích người lớn tuổi à?"
Lan Lan: ............
Trời ơi! Cô ấy thích người lớn tuổi khi nào chứ!!!
Chị càng nghĩ càng giận: "Thảo nào đi làm cứ nhìn chằm chằm dì Tôn."
Lan Lan: ......
Lạy trời đất! Dì Tôn là dì lao công của công ty đó, vì tuổi lớn, lại trông hơi giống bà ngoại đã mất của Lan Lan nên mỗi lần nhìn thấy cô ấy đều thấy thân thiết, rảnh rỗi còn tặng quà nhỏ các kiểu.
Đang lúc Lan Lan còn ngẩn người, chị đã đè lên, Lan Lan giật mình: "Chị làm gì vậy?"
Chị nhìn thẳng vào mắt cô ấy: "Em nói xem?!"
Lan Lan run lên: "Chị ở trên sao?"
Chị dùng bụng húc cô ấy một cái: "Đúng vậy, em thích người lớn tuổi chẳng phải là thích cảm giác bị bắt nạt thế này sao? Em đừng động, con đang giận."
Lan Lan: ..................
Thật sự.
Đột nhiên cô ấy cảm thấy mình và anh em cột chèo Tiêu đúng là quá thảm, quá đáng thương. Con còn chưa sinh ra mà đã bị bắt nạt như vậy rồi.
Nếu sau này con sinh ra mà thân với các cô thì còn đỡ, lỡ đâu mẹ con một lòng thì sao? Trong nhà này, e là chẳng còn chỗ đứng cho các cô nữa đâu.
Những ngày mang thai trôi qua rất nhanh.
Đến cuối thai kỳ, bụng của Tiểu Nhan lộ rõ hẳn, đi lại cũng có chút chậm chạp. Nhưng không hiểu sao, khẩu vị của nàng lại đột ngột giảm xuống, trở về mức bình thường.
Mỗi tối, Tiêu Nhược Yên đều cùng nàng đi dạo trong công viên. Thỉnh thoảng gặp phải ánh mắt khác thường của người khác, trong lòng A Yên có chút không dễ chịu.
Tiểu Nhan đã vì cô mà gánh chịu quá nhiều.
Bây giờ lớn tháng như vậy rồi, "chồng" trên danh nghĩa vẫn chưa từng lộ diện, không biết có bao nhiêu lời đồn đại sau lưng.
"Đừng nghĩ nhiều, A Yên."
Tiểu Nhan nắm chặt tay cô: "Chúng ta sắp trở thành gia đình ba người rồi, không ai hạnh phúc hơn chúng ta đâu."
Nàng cười rạng rỡ, một tay đỡ bụng. Bây giờ mỗi ngày bé con đều động đậy, tối nào Tiêu Nhược Yên cũng áp tai vào bụng cảm nhận, thậm chí đôi lúc còn thấy được tay chân bé nhỏ.
Nhớ lần đầu nghe được tim thai, hốc mắt Tiêu Nhược Yên đỏ lên. Nhịp tim của bé con ầm ầm vang lên như đoàn tàu nhỏ.
Đây là con của cô.
Là con của cô và Tiểu Nhan.
Hai người đã trải qua quá nhiều chuyện, giờ đây ông trời cuối cùng cũng đoái hoài đến hai người.
Về tên của đứa bé, hai người cũng nghĩ rất nhiều. Chị và Lan Lan dù mang thai muộn hơn, nhưng đã quyết định đặt nhũ danh* cho con là Nhục Ti, cái này bắt nguồn từ lần đầu dì Tiểu Nhan véo bụng chị gái mà nảy ra ý tưởng, tên chính thức là Nhan Nhược Thủy. Chị cả đời trải qua quá nhiều, thượng thiện nhược thủy, chị không mong cầu gì khác, chỉ hy vọng con làm người lương thiện, hạnh phúc là đủ.
(* Nhũ danh: tên gọi thân mật, thường dùng trong gia đình, được đặt cho trẻ khi mới sinh, lúc còn bú mẹ (nhũ).)
Còn con của A Yên và Tiểu Nhan, chỉ riêng nhũ danh thôi đã khiến hai người đau đầu.
Chị nghĩ nghĩ rồi nói: "Hay gọi là Phát Tài hoặc Cẩu Đản gì đó? Nghe nói mấy tên này dễ nuôi."
Tiểu Nhan lạnh lùng nhìn chị: "Không cần chị lo, mẹ Nhục Ti."
Chị gái, Lan Lan: ......
Cảm giác bị đá xéo ghê gớm.
Ban đầu A Yên và Tiểu Nhan định đặt nhũ danh cho con là "Mười Năm", nhưng nghĩ lại mười năm xa cách ấy quá đau khổ, gọi như vậy có lẽ không may mắn.
Tiêu Nhược Yên nghĩ đến đau cả đầu, đột nhiên nhìn Lan Lan hỏi: "Lão Tam, sao cậu tên là Lan Lan?"
Lan Lan thở dài: "Vì ba mẹ tớ lười. Ba họ Lan, mẹ cũng họ Lan, nên tớ thành Lan Lan."
Hai ông bà lười biếng đó lại vô tình cho A Yên và Tiểu Nhan cảm hứng. Nhũ danh chưa nghĩ ra, nhưng tên chính thức thì lấy mỗi người một chữ.
— Lan Yên.
Nhan Lan Yên.
Vừa nghe hay, lại mang chút ý tứ phiêu dật, tự tại.
Ba chữ cũng không cần nhũ danh, trực tiếp gọi là Lan Yên.
Chị nghe xong thấy khá ổn: "Không tệ."
Chị liếc Lan Lan đang ngẩn người ở bên cạnh: "Em nghĩ gì vậy?"
Lan Lan cười gượng, kéo tay chị: "Hay là đổi nhũ danh cho con mình đi?"
"Không." Chị rất bá đạo: "Nhục Ti nghe hay mà."
Lan Lan khóc không ra nước mắt, trong đầu đã hiện ra cảnh tượng đó rồi.
Hai cô bé xinh xắn cùng cười nói chạy từ xa lại. Trước bao ánh mắt của mọi người, hai nhà cùng nhau gọi.
"Lại đây nào, Lan Yên ngoan."
Mọi người nghe xong: Oa, hay ghê, tên hợp với người ghê.
Đến lượt bé con nhà cô ấy, chị vẫy tay: "Lại đây nào, Nhục Ti."
Mọi người: ......
Ngày Lan Yên chào đời.
Cả nhà tổng động viên.
Hứa Niệm, Tiêu Hách, chị gái, Lan Lan, Tiêu Nhược Yên đều tới.
Mọi người căng thẳng đợi ở ngoài phòng mổ. Xương chậu của Tiểu Nhan hơi hẹp, sinh thường khá vất vả. Cơn co thắt kéo dài cả ngày mà vẫn chưa sinh được.
Bác sĩ bàn với Tiêu Nhược Yên về việc có nên mổ hay không. Bình thường thai phụ lúc này đã đau đến không chịu nổi, nhưng Tiểu Nhan vẫn cắn răng kiên trì: "Để tớ thử thêm chút nữa."
Các chỉ số của nàng vẫn trong phạm vi bình thường, nàng muốn cố gắng thêm lần nữa.
Chị đứng ở bên cạnh, tay chân lạnh ngắt, âm thầm cầu nguyện trong lòng.
Ông trời ơi, xin hãy để em gái con bình an sinh thường. Nếu thật sự có chuyện gì không hay, xin để con gánh thay.
Con là chị, con có thể chịu được.
Lan Lan nắm tay chị: "Không sao đâu."
Ban đầu mọi người không muốn để chị tới, bây giờ chị cũng đã hơn sáu tháng, bụng còn lớn hơn lúc Tiểu Nhan mang thai. Nhưng chị nhất quyết không chịu, khuyên thế nào cũng không nghe.
Lúc này, Hứa Niệm an ủi chị: "Sắp rồi, đã mở tám phân rồi."
Bé con được sinh ra vào lúc rạng sáng.
Tiểu Nhan thật sự đã dốc cạn sức lực, cả người ướt đẫm mồ hôi, nỗi đau trong truyền thuyết đều nếm đủ. Bụng dưới như bị xé toạc, lại như có người giẫm lên thắt lưng, đau đến mức muốn nghiến nát cả răng. Tiêu Nhược Yên nắm tay nàng, nước mắt lưng tròng.
Cô thề.
Đời này kiếp này, cô nhất định dùng cả mạng sống để bảo vệ Tiểu Nhan.
Nàng đã vì cô mà trả giá quá nhiều.
Khi nghe thấy tiếng khóc "oa oa" của bé con, Tiểu Nhan như kiệt sức, khóe mắt rịn ra giọt lệ.
Bác sĩ cười bế bé con tới trước mặt nàng: "Lại đây, áp mặt với mẹ nào, nhìn xem nhé. Bé gái, hơi mũm mĩm đó, gần tám cân (4kg) rồi."
Tiểu Nhan nhìn đứa bé đỏ hỏn, mặt đầy nếp nhăn như ông cụ nhỏ mà rơi nước mắt. Tiêu Nhược Yên cúi xuống, trước mặt mọi người hôn lên trán nàng: "Cảm ơn, cảm ơn cậu."
Tiểu Nhan cười, muốn giơ tay lên sờ tóc Tiêu Nhược Yên để an ủi, nhưng không còn sức: "Chúc mừng cậu nha, mami của con. Lan Yên xấu ghê, giống cậu."
Tiêu Nhược Yên cười rực rỡ. Xấu thì sao chứ? Cô càng nhìn càng thấy xinh.
Đợi xử lý xong, bế bé con trở lại.
Tiểu Nhan mệt mỏi nhưng hạnh phúc, nghiêng người nhìn. Chị và Lan Lan đã không chờ nổi, vội vàng tới xem. Hứa Niệm dạy họ cách bế em bé. Bé nhỏ mềm mềm, nhưng hễ không vừa ý là khóc long trời lở đất.
Hứa Niệm nhìn mà cười: "Có cá tính, tốt lắm, không giống mami của con."
Lúc nhỏ Tiêu Nhược Yên rất ngoan, ngoài lúc đói hay ị ra quần thì hầu như không khóc.
Hứa Niệm luôn cho rằng con gái phải mạnh mẽ một chút mới tốt.
Tính cách của đứa bé này là giống Tiểu Nhan. Còn về ngoại hình, Hứa Niệm không dám nói cho hai người biết — giống A Yên hồi nhỏ y như đúc.
Chị cũng bế bé con, áp vào bụng mình: "A a a, đây là em gái của con."
Lan Lan nắm tay bé: "Ta là dượng lớn của con."
Tiêu Nhược Yên vội giành lại: "Ta là mami, Lan Yên, ta là mami của con."
Tiểu Nhan nhìn cảnh đó, không hiểu sao hốc mắt lại đỏ lên. Trong đầu nàng, vô số lời nói của quá khứ vụt qua.
— Chỉ cần chúng ta yêu nhau thì không gì có thể chia cắt.
— Hai đứa con gái ở bên nhau là sai.
— Chia tay, nhất định phải chia tay! Nếu không, ba sẽ khiến nhà họ Tiêu không thể đứng vững ở đây!
— A Yên, nghe kỹ đây, chúng ta sẽ yêu nhau mãi mãi.
— Tiểu Nhan, tớ về rồi, không đi nữa.
— Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau.
......
Tiêu Nhược Yên đặt bé con bên giường Tiểu Nhan, bước tới, nắm tay nàng đặt lên môi hôn nhẹ: "Tớ yêu cậu."
Ánh mắt Tiểu Nhan dạt dào, môi đỏ khẽ mở, thì thầm: "Tớ yêu cậu, A Yên."
Hai người cùng quay đầu nhìn Lan Yên đang m*t tay, ăn ý mỗi người hôn lên một bên má mũm mĩm của con.
Bé con, chúng ta yêu con.
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Chúc mừng A Yên và Tiểu Nhan, khổ tận cam lai.
Viết đến đây cảm xúc rất nhiều, hy vọng sự kiên trì của mọi người đều có thể đổi lấy kết quả tốt đẹp.
Chúc mọi người đều hạnh phúc, 333.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 89
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 89
