Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 88
—— Hai người muốn chết hả?
Hai kẻ anh em cột chèo không muốn chết liền ôm chầm lấy nhau. Tiêu Nhược Yên nhìn Lan Lan, Lan Lan lại nhìn Tiêu Nhược Yên, trong lòng cả hai đều dâng lên một nỗi bi thương khó nói thành lời.
Đứa bé còn chưa ra đời mà địa vị của hai người họ đã tụt thê thảm thế này rồi, đợi nó ra đời nữa thì còn chịu nổi sao?
Chị và Tiểu Nhan chính thức bước vào con đường dưỡng thai.
Khoảng thời gian này, đúng là ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ rơi.
Ba tháng đầu của Tiểu Nhan khá thuận lợi, ngoài việc ăn được nhiều hơn một chút thì không có gì đặc biệt. Lúc đầu chị còn cười nàng là sẽ sinh ra một "em bé heo", nhưng bây giờ xem ra, chị còn không thể ăn được một chút nào, vì chị bắt đầu có triệu chứng điển hình của thai kỳ, nôn nghén.
Thật sự là không ngửi được dù chỉ một chút mùi dầu mỡ.
Lúc mới bắt đầu chưa nhạy cảm như vậy, Lan Lan còn có thể đóng cửa, bật máy hút mùi, nấu xong thì mở cửa sổ cho bay hết mùi rồi mới mang đồ ăn vào cho chị.
Nhưng về sau thì không được nữa, chỉ cần có chút mùi thôi là Nhan Chỉ Y không chịu nổi, phải chạy ngay vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Lan Lan xót chị muốn chết, nghĩ tới nghĩ lui, dứt khoát không mở bếp nữa, ngày nào cũng sang nhà Lão Nhị và Lão Tứ ăn ké.
Nhưng chuyện này, đối với Tiểu Nhan đã mang thai sáu tháng, đang trong giai đoạn một miếng có thể ăn hết một con trâu, đúng là một kiểu hành hạ trá hình. Họ phải nấu nướng xong hết trước khi chị tới, sau đó gần như không được phép bật bếp nữa.
Tiểu Nhan thật sự chịu không nổi. Nàng là kiểu bà bầu vừa ăn xong chưa được bao lâu đã muốn ăn thêm, còn chị thì lại là kiểu ăn một chút là no.
Một tuần sau.
Đến giờ ăn, chị vừa ngồi xuống đã thấy em gái nhìn mình chằm chằm, ánh mắt phát sáng.
"Sao vậy?"
Chị nghi hoặc nhìn Tiểu Nhan. Tiểu Nhan chỉ vào bụng mình: "Chị còn ngược đãi em thế này, không cho mở bếp, cháu gái của chị có khi nhảy ra ăn chị mất."
Chị: ......
"Chị nhìn xem, em đói đến mức hai mắt cũng phát ánh sáng xanh rồi."
Chị: ......
Tiêu Nhược Yên và Lan Lan đứng bên cạnh, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Bác sĩ đã nói với A Yên rồi, tuy cân nặng của bà bầu không thay đổi nhiều, nhưng cũng không thể ăn kiểu như vậy. Chu vi đầu của thai nhi đã hơi lớn, đừng để đến cuối phải mổ đẻ không nói, còn sinh ra em bé khổng lồ nữa thì khổ.
Tiêu Nhược Yên nghe xong suýt sụp đổ, trong đầu lập tức tự động tưởng tượng ra cảnh tượng.
Tuyết bay đầy trời, cô ôm Tiểu Nhan to như một em heo to, quỳ ven đường, trên người vá chằng vá đụp: "Cô chú đi ngang qua xin cho miếng cơm, đứa nhỏ này ăn khỏe quá."
Lan Lan nhìn chị cũng là một mặt u sầu. Cô ấy rất mong chị ăn được nhiều hơn chút, kẻo sau này sinh con ra, bị Lão Nhị Lão Tứ mỗi người một đấm là bay luôn.
"Chị nhìn hai người kia lại đang nghĩ cái gì kìa?"
Tiểu Nhan chỉ Tiêu Nhược Yên và Lan Lan, nói nhỏ với chị.
Chị rất dứt khoát, giơ thẳng ngón giữa: "Đồ anh em cột chèo chó!"
Tiêu Nhược Yên: ......
Lan Lan: ......
Trong thai kỳ, ngoài sự thay đổi về khẩu vị, cơ thể cũng thay đổi rất lớn.
Tiêu Nhược Yên nhìn bằng mắt thường cũng thấy Tiểu Nhan nhà mình "ph*t d*c lần hai". Dù trước kia nàng đã rất đầy đặn rồi, nhưng bây giờ thật sự... có thể dùng hai chữ "gợi cảm" để hình dung.
Bản thân Tiểu Nhan cũng cảm nhận được. Ngày nào nàng cũng dán sát lấy Tiêu Nhược Yên, hết lần này tới lần khác trêu chọc cô.
Về chuyện trong thai kỳ có thể thân mật hay không, bác sĩ trả lời rất mơ hồ.
Bác sĩ mỉm cười nói: "Có thể chứ, nhưng nhất định phải nhẹ nhàng. Như vậy, vừa để đứa bé cảm nhận được tình yêu nồng đậm giữa hai người, lại không bị chấn động."
Tiêu Nhược Yên nghe mà cạn lời.
Cô nhìn bác sĩ còn trẻ như vậy, chắc chắn chưa từng trải qua sự "gột rửa" của tình yêu. Tình yêu nồng đậm mà còn nhẹ nhàng được sao? Lại còn không bị chấn động nữa?
Tiểu Nhan biết cô đang nghĩ gì. Một mặt thấy dáng vẻ nhịn nhục của A Yên rất đáng yêu, mặt khác... nàng cũng hơi ngượng ngùng. Không biết có phải do hormone thai kỳ hay không, mà nhu cầu của nàng lại mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, có lúc chỉ cần nhìn A Yên thôi là đã nghĩ lung tung.
Vậy mà tên ngốc A Yên kia lại chẳng biết nàng đang nghĩ gì, mỗi ngày đều như phụ nữ đứng đắn, quấn chăn kín mít như con nhộng, quay lưng về phía Tiểu Nhan.
Ban đầu, thân là một người sắp làm mẹ, Tiểu Nhan còn cố giữ ý tứ. Nhưng càng về sau, nàng càng không chịu nổi nữa, dán sát Tiêu Nhược Yên, thở hơi nóng bên tai cô: "A Yên, tớ mang thai xấu đi rồi sao? Sao cậu không quay lại nhìn tớ?"
Tiêu Nhược Yên run lên: "Đừng giỡn nữa, đừng làm tổn thương con gái của tớ."
Thật ra cô cũng rất muốn.
Trước kia, cô và Tiểu Nhan gần như không có tiết chế, buông thả hết đêm này sang đêm khác. Giờ đột ngột bị cắt ngang như vậy, cô cũng rất khó chịu.
Tiểu Nhan nghe xong bĩu môi, môi dán sát tai cô, cắn môi nói: "Con còn chưa sinh ra mà cậu đã yêu nó hơn tớ rồi sao? Tớ khó chịu lắm."
Tiêu Nhược Yên: ......
Nhìn xem, nhìn xem.
Vị mẫu thân này.
Có ai đi tranh sủng với một đứa trẻ còn chưa ra đời không?
Tiêu Nhược Yên xoay người lại, bất lực ôm lấy Tiểu Nhan, giọng có chút uất ức: "Cậu đừng khảo nghiệm tớ nữa có được không?"
Tiểu Nhan cười nhìn cô, chọc chọc trán cô: "Là tớ khảo nghiệm cậu sao? Chúng ta bao lâu rồi chưa khai hỏa hả?"
"Khai hỏa" là mật ngữ riêng của hai người, chỉ họ mới hiểu.
Tiêu Nhược Yên nhìn vào mắt Tiểu Nhan, nhìn một lúc lâu. Tiểu Nhan tưởng cô động lòng, liền vuốt tóc, kéo áo xuống thấp hơn một chút.
Qua thật lâu, Tiêu Nhược Yên mới khẽ hỏi: "Cậu lại mơ thấy cô ta rồi sao?"
Tiểu Nhan ngẩn ra: "Ai cơ?"
Tiểu Nhan: ............
Đúng là hết nói nổi.
Bà mẹ trẻ con này.
"Tớ mơ thấy gì, cậu muốn biết không?" Tiểu Nhan áp sát cô, nắm tay A Yên đặt lên ngực mình, ghé sát tai cô thì thầm: "Tớ mơ thấy cậu... làm tớ thế này... rồi thế kia... sau đó đổi tư thế... rồi lại đè xuống..."
Mặt Tiêu Nhược Yên đỏ bừng. Trời ơi, cô luôn biết nữ nhân nhà mình bụng dạ thâm sâu, quyến rũ yêu tinh, nhưng chưa từng nghĩ có ngày lại được nghe nàng dirty talk thế này.
"Cậu... cậu..."
A Yên bị trêu đến mức nói không nên lời. Tiểu Nhan vẻ mặt vô tội: "Cậu cũng biết trước kia tớ không như vậy mà, chắc là do con của cậu nên mới như vậy."
Tiêu Nhược Yên: ......
Cái gì... vì con của cô?
Tiểu Nhan thở dài: "Lấy chị tớ làm ví dụ nhé, hai bọn tớ cùng chung một dòng máu. Cậu xem chị ấy mang thai thì thanh tâm quả dục, còn tớ thì..." Nàng nhìn chằm chằm vào mắt Tiêu Nhược Yên: "Chẳng phải vì đứa bé mang một nửa huyết thống của cậu, khiến tớ trở nên phóng túng hơn sao."
Tiêu Nhược Yên: ......
Ông trời ơi, sao không phái một vị thần chính nghĩa nào xuống thu nàng đi cho rồi?!
Tiểu Nhan nhấc chân, áp sát Tiêu Nhược Yên: "Tớ thật sự rất muốn."
......
Đến lúc này mà Tiêu Nhược Yên còn từ chối nữa, cô đoán Tiểu Nhan sẽ lôi ra mấy lý do kiểu "đứa bé thiếu tình yêu lớn lên sẽ xấu xí" gì đó.
Cảm giác rất kỳ diệu.
Hoàn toàn khác với mỗi lần trước đây.
Đêm khuya tĩnh lặng.
Tiểu Nhan thỏa mãn ngủ say, Tiêu Nhược Yên ngồi dậy, sờ sờ đôi môi đã tê rần của mình, lắc đầu đi tắm.
Thật sự là đầu lưỡi cũng không động nổi nữa.
Tiểu Nhan được thỏa mãn rồi, còn cô lại toàn thân khó chịu, chỉ có thể vào phòng tắm tắm nước lạnh để giải quyết.
Chiều hôm sau.
Tiểu Nhan có tiết dạy, trường học khá quan tâm nàng, hầu như không sắp xếp lớp lớn, nên nàng cũng khá nhẹ nhàng. Tiêu Nhược Yên vốn định bảo nàng nghỉ làm, nhưng Tiểu Nhan cười: "Sao vậy, Giám đốc Tiêu muốn nuôi tớ à?"
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng, thở dài: "Không được để mệt."
Tiểu Nhan ngoan ngoãn: "Được."
Bên phía chị cũng không quá bận rộn, nhưng dù sao vị trí ở đó, công việc trong tay vẫn rất nhiều.
Tiêu Nhược Yên cố gắng sắp xếp công việc trùng với giờ Tiểu Nhan lên lớp. Gần như đến chiều là ở nhà hầm canh cho nàng và chị, làm đủ thứ đồ bổ dưỡng.
Lan Lan cũng không nỡ để anh em cột chèo của mình bận rộn một mình, nên hễ trốn được giờ làm là lại chạy sang giúp.
Hôm nay hai người chuẩn bị nấu canh cá cho hai chị em. Khi làm cá, Lan Lan nhìn Tiêu Nhược Yên: "Lão Nhị, sao tớ cảm giác hôm nay cậu nói chuyện không lưu loát lắm vậy? Lưỡi bị làm sao thế?"
Mặt Tiêu Nhược Yên đỏ lên. Cô chợt nhớ tới câu Tiểu Nhan nói hôm qua — Lấy chị tớ làm ví dụ nhé, hai bọn tớ cùng chung một dòng máu. Cậu xem chị ấy mang thai thì thanh tâm quả dục, còn tớ thì... Chẳng phải vì đứa bé mang một nửa huyết thống của cậu, khiến tớ trở nên phóng túng hơn sao.
"Anh em cột chèo à." Tiêu Nhược Yên mở miệng, do dự không biết nên nói thế nào cho văn minh.
Lan Lan liếc cô một cái: "Có gì thì nói, tự nhiên gọi anh em cột chèo làm gì? Sao vậy, muốn bàn chuyện phòng the à?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Trời ơi, Lan Lan đúng là thần thật!
Nhìn ánh mắt của Tiêu Nhược Yên, Lan Lan cười, ghé sát lại, vẻ mặt gian gian: "Sao vậy, có phải cảm thấy thai kỳ khác hẳn trước kia, đặc biệt nhạy cảm không?"
Tiêu Nhược Yên nghĩ thầm, đâu chỉ nhạy cảm. Hôm qua Tiểu Nhan kêu, cô còn cảm giác có thể hét sáng cả đèn cảm ứng ngoài hành lang.
Không... nhưng sao Lan Lan biết được? Chẳng lẽ???!!!
Đối diện với vẻ mặt khiếp sợ của Tiêu Nhược Yên, Lan Lan nhướng mày: "Ây da, cậu làm gì mà mặt mày như gặp ma vậy. Tớ và chị cũng hưởng thụ lắm. Bác sĩ nói rồi, chỉ cần lực độ vừa phải, không quá thường xuyên là được. Bọn tớ bây giờ không cầu số lượng, chỉ cầu chất lượng. Tớ thật sự chưa từng thấy chị ấy quyến rũ như vậy..."
Cô ấy mặt mày xuân sắc. Tiêu Nhược Yên cạn lời: "Cậu... cậu..."
"Cậu làm sao vậy? Cậu và Lão Tứ hồi cấp ba đã dính với nhau rồi, còn giả bộ ngây thơ cái gì." Lan Lan lười để ý cô, quay sang nhặt rau: "Chị sớm đã nói với tớ rồi, mật ngữ của cậu và Tiểu Nhan chính là 'có khai hỏa hay không', đúng không?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Chị ơi!!!
Cái này thật sự không thể trách chị.
Khoảng thời gian này, hai bà bầu ở chung với nhau khá nhiều.
Hai chị em dù sao cũng là ruột thịt, không giống hai anh em cột chèo chó kia, thỉnh thoảng còn đấu đá, giữ khoảng cách trong lòng.
Gần như mỗi tuần, chị đều khoe với em gái một lần, Lan Lan nhà mình bây giờ lợi hại thế nào, đứa bé cảm nhận được sự tưới nhuần ra sao, còn hiệu quả hơn ăn mấy cái tổ yến.
Tiểu Nhan nghe mà tội nghiệp:"A Yên không dám khai hỏa."
Khai hỏa? Hôm qua cũng chỉ cẩn thận dùng miệng.
Chị là người thông minh, lập tức hiểu ra: "Yên tâm đi, ngày mai chị bảo Lan Lan quất em ấy một chút."
Đấy, nhận được chỉ thị của chị, hôm nay Lan Lan hí hửng đào hố cho anh em cột chèo đây.
Ban đầu cô ấy còn không biết làm sao mở đầu cho tự nhiên để Tiêu Nhược Yên không nghi ngờ, ai ngờ người ta tự mình nói ra luôn.
Thấy Tiêu Nhược Yên ngây ra, Lan Lan vỗ vai cô: "Ây da, anh em cột chèo à, không phải tớ nói cậu, cậu bây giờ yếu quá rồi."
Mặt Tiêu Nhược Yên tái xanh: "Yếu chỗ nào?"
Lan Lan: "Cậu đó."
Lan Lan: ......
Cô ấy không muốn bàn luận mấy vấn đề này với cái đồ trẻ con này nữa.
"Tớ và chị đều thống nhất là sau khi mang thai, cả người Lão Tứ trở nên mọng nước hẳn. Bảo sao người ta nói con gái dưỡng mẹ, cậu xem cậu ấy rạng rỡ hẳn ra. Cậu cũng biết mà, bọn mình chưa công khai với bên ngoài, dù Lão Tứ có nói mình có người yêu, bận rộn ở nước ngoài, nhưng trong trường chắc chắn vẫn có lời ra tiếng vào. Lúc này cậu nghĩ thử xem." Lan Lan nhìn thẳng vào mắt Tiêu Nhược Yên: "Một bà mẹ đơn thân xinh đẹp như vậy, ngày nào cũng cô đơn đi làm về, dễ k*ch th*ch bao nhiêu đàn ông muốn che chở ôm vào lòng chăm sóc chứ."
Câu này vừa nói xong.
Lan Lan lập tức gặp báo ứng.
Cô bị anh em cột chèo bình thường chưa bao giờ ra tay, đánh cho một trận.
Kiểu đè xuống đánh, gào khóc thảm thiết.
Buổi tối.
Chị và Tiểu Nhan cùng trở về. Vừa vào cửa, chị vừa trò chuyện với Tiểu Nhan: "Người tên Vương Ninh đó, có phải là thầy giáo khoa Thanh nhạc trước kia của em không? Hình như từng đoạt giải toàn quốc, khá nổi tiếng nhỉ? Sao lúc nào cũng đưa em về thế?"
Tiểu Nhan không để tâm, cởi áo khoác ra: "Dạo trước có trao đổi đề tài, nói chuyện nhiều hơn chút."
Chị gật đầu: "Con người thế nào?"
Tiểu Nhan đột nhiên im lặng, nhìn chị: "Chị làm gì thế?"
Chị giả ngu: "Hả?"
Tiểu Nhan nhìn chị đầy khó tin: "Chị nói to như vậy, không phải cố ý gây mâu thuẫn gia đình cho em chứ?"
Nói xong, nàng quay đầu lại, thấy Tiêu Nhược Yên đứng không xa, vẻ mặt như tiểu tức phụ, u oán nhìn nàng.
Tiểu Nhan: ......
Chị lập tức ngồi thẳng người: "Không có, sao chị có thể là loại người đó. À, em rể này, qua đây giúp chị mở gói hàng chút."
Tiêu Nhược Yên vẫn rất nghe lời, đè nén vị chua xót trong lòng, đi qua mở hộp: "Là gì vậy? Gói kín ghê."
Cô cầm kéo, cắt từng lớp từng lớp. Tiểu Nhan và Lan Lan cũng tò mò lại gần.
Chị cầm một nắm hạt dưa: "Chị cũng không biết, một người bạn gửi cho chị."
Ba lớp trong, ba lớp ngoài cuối cùng cũng mở xong. Tiêu Nhược Yên nhìn thấy là một quyển sách, trên bìa mấy chữ to đập thẳng vào mắt.
—— "Sau khi mang thai con của tôi, vì không hài lòng với biểu hiện trên giường của tôi, cô ấy đã cắm sừng tôi"
Tiêu Nhược Yên: ............
Tiểu Nhan: ............
Lan Lan nhìn xong, trong lòng niệm một tiếng "A Di Đà Phật", suýt nữa chắp tay lạy luôn. Trong đầu cô ấy đã hiện ra cảnh tượng tối nay Tiêu Nhược Yên, không, đại gia Tiêu ngậm điếu thuốc, hung hãn gào với Tiểu Nhan: "Khai hỏa! Tớ muốn khai hỏa!".
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Canh hai tới rồi, 333
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 88
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 88
