Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 85


Chuyện cầu hôn này, Tiêu Nhược Yên vẫn luôn cảm thấy, với thân phận "công" mà cô giữ suốt bao năm nay, lẽ ra phải là cô làm.


Vốn dĩ cô đã tính toán xong xuôi cả rồi, chờ nhà mới sửa sang hoàn chỉnh, ngay trong tổ ấm của riêng hai người, cô sẽ cầu hôn nàng. Thậm chí cô còn thiết kế sẵn cả quy trình. Nhưng cơ thể đột nhiên xảy ra vấn đề, vừa nhập viện đã khiến mọi thứ hoàn toàn xáo trộn.


Thế nhưng lúc này, Tiêu Nhược Yên đứng ở đây, nhìn những gương mặt quen thuộc, nhìn phòng làm việc trong mơ mà ngày trước cô từng ôm nàng, vừa cười vừa vẽ ra viễn cảnh tương lai, nước mắt của cô rơi không ngừng.


Theo tiếng nhạc vang lên, Hứa Niệm và Tiêu Hách đều mặc chính trang bước ra. Giám đốc Nguyễn, Giám đốc Tần, thậm chí cả Cao Vũ, 5lovein và Giám đốc Từ cũng đều có mặt.


Hốc mắt Tiêu Nhược Yên đỏ hoe, còn Tiểu Nhan nắm tay cô: "Vào xem đi."


Ngày từ thành phố đã bôn ba nhiều năm trở về.


Tiêu Nhược Yên luôn do dự, lạc lối giữa việc rốt cuộc mình muốn theo đuổi sự nghiệp như thế nào.


Cành ô-liu mà Giám đốc Nguyễn đưa ra, với rất nhiều người, có lẽ giống như tiếng sét giữa trời quang, nhưng đối với cô, lâu dần lại khiến cô cảm thấy không thoải mái.


Có lẽ đúng là trong xương tủy cô chảy dòng máu của người làm nhạc. Tiêu Nhược Yên không muốn tiêu tốn quá nhiều thời gian cho việc xã giao chạy vạy, cô càng muốn được tự do sáng tác, hát những ca khúc mình muốn hát.


Thế nhưng sự tự do ấy, ở độ tuổi này của cô, dường như đã không còn dễ tìm. Trên vai cô giờ đây còn rất nhiều gánh nặng, cô cần phải gánh vác trách nhiệm đó.


Nhưng hiện tại thì...


Tiêu Nhược Yên đỏ mắt nhìn nàng, Tiểu Nhan cười: "Từ nay về sau, tớ làm bà chủ được không?"


Bao nhiêu năm qua, không chỉ có một mình Tiêu Nhược Yên đang phấn đấu.


Nàng cũng đang nỗ lực, đang liều mình tiến lên.


Điều Tiêu Nhược Yên luôn canh cánh trong lòng là muốn cho nàng một mái nhà, vậy Tiểu Nhan sao lại không phải luôn tâm tâm niệm niệm mong muốn chống lên cho cô một bầu trời lý tưởng?


Nguyễn Y Hàm và Giám đốc Tần bước tới, Giám đốc Tần đưa bó hoa bách hợp to trong tay cho Tiêu Nhược Yên: "Chúc mừng nhé, boss."


Mặt Tiêu Nhược Yên hơi đỏ lên, cô quay sang nhìn nàng, nhưng Tiểu Nhan lại cười nói: "Cậu đi xem xung quanh đi, tớ vào nhà vệ sinh một chút."


Phong cách tổng thể của phòng làm việc là cổ điển. Tất nhiên, không thể so với những tập đoàn lớn như Ức Dương hay Nhan thị, nhưng dù quy mô không lớn, "chim sẻ tuy nhỏ ngũ tạng đầy đủ", nhạc cụ, khu làm việc, thậm chí văn phòng riêng của Tiêu Nhược Yên cũng đã được trang hoàng xong, đủ loại thiết bị đắt tiền đều có.


Tiêu Nhược Yên nhìn mà nước mắt lưng tròng. Nguyễn Y Hàm cười nói: "Đương nhiên rồi, với tư cách nhóm trưởng, chị không phản đối em ra ngoài làm riêng, nhưng nhóm OW của chúng ta không giải tán đâu, sau này vẫn phải thường xuyên tụ họp."


Giám đốc Tần cũng mỉm cười: "Vừa hay bên tôi có mấy nghệ sĩ phóng khoáng, một lòng theo đuổi nghệ thuật, ghét mùi tiền bạc, có thể cho họ qua chỗ em."


Sự "cung cấp nhân tài" cố định như thế, cộng thêm sự ủng hộ trong lời nói của Nguyễn Y Hàm, khiến tim Tiêu Nhược Yên nóng rực.


Cao Vũ càng kích động, ôm chầm lấy cô: "Trời ơi, lâu vậy không gặp, nhớ chết tôi rồi! Vừa gặp đã thấy cậu thành Lão đại rồi à!"


5lovein lúc thấy đại lão giới giải trí là Giám đốc Tần còn hơi sợ, nhưng rồi cũng chạy tới ôm Tiêu Nhược Yên: "Hu hu hu, tụi em muốn nhảy việc."


Đây rốt cuộc là tình yêu thần tiên gì vậy chứ!!!


Giám đốc Từ đứng không xa nhìn họ, khẽ mỉm cười gật đầu.


Cô vui cho Nhược Yên, cũng may mắn vì bản thân đã buông tay, không còn dây dưa.


Trước kia, cô luôn cảm thấy những gì Nhược Yên bỏ ra là không đáng. Giờ đây, Giám đốc Từ cũng đã hiểu, vì sao Nhược Yên lại một lòng một dạ như vậy.


Họ kiên định đến mức khiến người ta ngưỡng mộ.


Trong lòng Tiêu Nhược Yên như có muôn vàn cảm xúc cuộn trào.


Đã từng.


Vì yêu, cô từ bỏ thành phố mà mình phấn đấu suốt nhiều năm, một mình trở về, chỉ mong xây dựng một mái nhà thuộc về cô và nàng.


Thế nhưng người cô yêu lại lặng lẽ từng chút một vá đầy ước mơ cho cô, vá đầy mái nhà ấy, giúp cô bù đắp cơ thể đã tàn phá.


Tiểu Nhan của cô, là sự tồn tại đẹp đẽ nhất trên đời này.


Nước mắt Tiêu Nhược Yên rơi xuống, Hứa Niệm và Tiêu Hách ở không xa cũng đang lau nước mắt.


Chị và Lan Lan cũng bước vào, phía sau còn có Lão Đại. Trương Vy cười tít mắt nhìn Tiêu Nhược Yên. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những người có trọng lượng trong sinh mệnh của Tiêu Nhược Yên đều đã đến đông đủ.


Cô còn đang kích động, thì nhạc nền vang lên, ca khúc "Họ Không Biết" do chính Tiêu Nhược Yên sáng tác.


Dưới ánh nắng cách đó không xa, Nhan Chỉ Lan mặc một chiếc váy dài trắng ôm eo, ngồi đó vừa đàn vừa hát.


Giọng nàng mềm mại hơn Tiêu Nhược Yên một chút, mang theo sự uyển chuyển và dịu dàng đặc trưng của phụ nữ.


— Họ không biết, tớ không thể thiếu cậu.


Họ không biết, thời gian chỉ có thể chia cắt năm tháng, không thể chia cắt ánh nhìn cháy bỏng.


...



Họ sẽ biết, sức mạnh của cái nắm tay.


Họ sẽ biết, nhiệt độ của cái ôm.


Họ sẽ biết, lời hứa của nụ hôn.


...


Tiểu Nhan vừa đàn dương cầm vừa mỉm cười nhìn Tiêu Nhược Yên. Những ngón tay thon dài của nàng lướt trên phím đàn mang theo những nốt nhạc tao nhã, trong ánh mắt đều là tình yêu ấm áp.


Mười mấy năm rồi.


Họ từ thuở thiếu niên non nớt, bối rối sợ hãi, đến những năm tháng xa cách mất ngủ triền miên, một người thân thể gần như bị rút cạn, một người lơ lửng bên bờ sinh tử.


Giờ đây, Tiểu Nhan không thể chờ thêm nữa.


Ngay từ khi Tiêu Nhược Yên bước vào phòng phẫu thuật, nàng đã quyết định rồi.


Chỉ cần cô bình an bước ra, nàng liền muốn cô trở thành vợ của mình.


Sống chết có nhau.


Không bao giờ chia lìa.


Tiêu Nhược Yên đã khóc đến mức toàn thân run rẩy. Hứa Niệm bước tới, cùng Tiêu Hách cúi xuống ôm lấy con gái.


Cả gia đình òa khóc. Tiếng đàn dương cầm dừng lại, Tiểu Nhan kéo tà váy dài, chậm rãi bước xuống.


Ánh mắt nàng dịu dàng, trong đó chỉ có một mình A Yên.


Trên ngón tay nàng đeo chiếc nhẫn mà năm cấp ba, trước khi chia xa, Tiêu Nhược Yên đã tự tay đeo cho nàng.


Từ ngày đeo lên, nàng chưa từng tháo xuống.


Chỉ là trước kia luôn đeo lén, hoặc xỏ vào dây chuyền giấu dưới cổ. Còn hôm nay, Nhan Chỉ Lan cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại đeo nhẫn dưới ánh mặt trời.


Nàng vừa tiến lại gần, Tiêu Nhược Yên đã không nhịn được mà ôm chặt lấy nàng, má cọ vào cổ nàng: "Đồ xấu xa, chuẩn bị từ khi nào mà không nói cho tớ biết."


Tiểu Nhan của cô vừa bận việc ở trường, vừa bận ở công ty, lại còn chăm sóc cô không rời nửa bước.


Rốt cuộc nàng đã chuẩn bị từ lúc nào?


Tiểu Nhan cười, nâng mặt cô lên, khẽ thì thầm: "Bé khóc nhè của tớ."


Tiêu Nhược Yên hơi ngượng ngùng, cô lau nước mắt. Nhan Chỉ Lan như làm ảo thuật, lấy ra một chiếc nhẫn đính kim cương, dưới ánh đèn phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo rực rỡ.


Tiêu Nhược Yên nhìn chiếc nhẫn, ngơ ngác nhìn, tai như ù đi, chẳng nghe thấy gì nữa.


Tiểu Nhan nhìn cô, nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của A Yên, nhớ lại những ngày tháng học kỳ hai của năm lớp 11.


Khi ấy, hai người đang trong giai đoạn tình cảm thăng hoa, quấn quýt không rời.


Không còn sự gò bó lúc mới ở bên nhau, Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan ngày càng ăn ý. Thêm vào đó, lúc ấy trong ký túc xá, ngoài Lan Lan không biết, Lão Đại cũng đã biết chuyện của hai người, ở một mức độ nào đó cũng "làm ngơ", nên quãng thời gian ấy chỉ có thể dùng hai chữ hạnh phúc để hình dung.


Một người đàn piano, một người đàn guitar hát, hai người thường xuyên hòa tấu cùng nhau trong phòng tập.


Bình thường trên lớp, Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan cũng làm chung một bộ đề. Thành tích học tập của A Yên khi đó tốt hơn nàng một chút, cô càng chịu khó, làm bài vô cùng cẩn thận, kiểm tra đi kiểm tra lại.


Còn Tiểu Nhan làm xong một lượt liền dùng thời gian còn lại cười tít mắt nhìn Tiêu Nhược Yên, ánh mắt dần dần nóng rực, nhìn khuôn mặt của cô đỏ lên từng chút.


Nàng rất thích nhìn A Yên như vậy.


Trong mắt người khác, A Yên luôn lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng với nàng, cô lại là sự tồn tại mềm mại đáng yêu.


Cũng có rất nhiều lúc, Tiêu Nhược Yên mệt rồi, cô sẽ cởi áo khoác đồng phục, trực tiếp gối đầu lên đùi Tiểu Nhan ngủ thiếp đi.


Tiểu Nhan vừa đọc sách vừa thỉnh thoảng cúi xuống nhìn cô, không ít lần tự mình bật cười.


Tiêu Nhược Yên đã quen với cảm giác nửa tỉnh nửa mê, Tiểu Nhan nhẹ nhàng v**t v* lông mày và khóe mắt của cô, cảm giác ấy rất dễ chịu, non nớt, không mang theo d*c v*ng.


Tình yêu của tuổi thiếu niên, dày đặc quấn quýt, lại thuần khiết đến vô cùng.


Rất nhiều khi, hai người ngồi trên ghế dài trong trường, Tiêu Nhược Yên nhìn ánh trăng nơi xa thì thầm: "Thật sự rất muốn nhanh chóng tốt nghiệp."


Sau khi tốt nghiệp, lên đại học, hai người sẽ có không gian và thời gian riêng.


Cô đã không còn thỏa mãn với việc chỉ có thể "lén lút" hưởng thụ ở bên Tiểu Nhan như bây giờ.


Cô không kịp chờ đợi muốn trưởng thành, muốn chống lên cho nàng một bầu trời, che gió che mưa, không cần phải lén lút như hiện tại nữa.


Nhan Chỉ Lan mỉm cười nhìn cô: "Tớ cũng mong thời gian trôi nhanh hơn một chút, để chúng ta sớm lớn lên, như vậy tớ có thể cầu hôn cậu rồi?"


"Cậu cầu hôn tớ?" Tiêu Nhược Yên cười, cô chọc chọc má nàng: "Nhất định sẽ là tớ."



"Sẽ là tớ."


"Là tớ!"


...


Những tranh cãi có phần ngây ngô khi ấy dường như vẫn còn vang bên tai.


Giờ đây, Nhan Chỉ Lan thật sự đến cầu hôn.


Nàng hát ca khúc "Họ Không Biết" của A Yên.


Mười năm xa cách, đôi tay chưa từng buông ra, làm cho tất cả mọi người đều biết.


Hai người yêu nhau, không ai có thể chia cắt.


Tiêu Nhược Yên run rẩy đeo nhẫn vào tay. Cuối cùng, cô ôm lấy eo Tiểu Nhan, trong tiếng hò reo của mọi người, say mê hôn cô dâu của mình.


Họ không còn là chuột chạy qua đường.


Họ không còn là dị loại hay b**n th** trong miệng người khác.


Họ chỉ là chính họ.


Trong tiếng hò reo của tất cả mọi người.


Ngoài cửa, một ông lão xách lồng chim chậm rãi đi qua, bên cạnh ông, Nhan Phong cũng xách lồng chim nhìn về phía này.


"Sao vậy, Lão Nhan?"


Ông lão giục bằng giọng nói khàn khàn, Nhan Phong lắc đầu, thở dài một tiếng rồi quay người rời đi.


Cuối cùng, họ vẫn ở bên nhau.


Cuối cùng, ông vẫn không thể ngăn cản thành công.


Nếu khi đó biết trước kết cục này, ông vẫn làm như vậy sao?


Không ai biết câu trả lời.


Còn cái giá phải trả, chỉ có một mình ông biết.


Cho đến khi tất cả mọi người đều rời đi, Tiêu Nhược Yên vẫn chìm trong trạng thái vừa hạnh phúc vừa có chút mơ hồ.


Quá đột ngột, quá bất ngờ, quá khiến người ta không kịp trở tay.


Nội tâm của A Yên không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài. Cô ôm đầu gối co lại, nghĩ đến việc từ nay về sau mình đã là phu nhân của Tiểu Nhan, liền không nhịn được mà lén cười. Vừa thấy Tiểu Nhan tắm xong bước ra, cô lập tức thu lại nụ cười.


Ừm, hình tượng vẫn phải giữ.


Tiểu Nhan cười, hôn lên cổ cô: "Sao vậy, hối hận vì đã nhận lời cầu hôn của tớ rồi à?"


Tiêu Nhược Yên xoay người ôm lấy nàng: "Cậu đúng là đồ xấu, sao lại giấu tớ làm chuyện lớn như vậy?"


"Giấu cậu thì có gì khó." Tiểu Nhan chọc chọc mũi cô. Tiêu Nhược Yên tin nàng như vậy, nếu không phải nàng tự nói ra, A Yên căn bản sẽ không phát hiện điều gì bất thường.


Khoảng thời gian này, với Tiểu Nhan mà nói quả thực rất mệt, nhưng tất cả đều xứng đáng.


Cuối cùng họ cũng đi đến bên nhau.


Họ không cần chứng minh cho tất cả mọi người xem, nhưng giờ đây, tất cả mọi người đều đã nhìn thấy.


Thật sự không có gì có thể chia cắt họ.


Những đau khổ trong quá khứ chỉ làm vị ngọt thêm đậm đà, để họ càng hiểu hơn phải trân trọng thế nào trong tương lai.


Đã từng.


Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan căn bản không dám mơ đến chuyện kết hôn, cầu hôn, hay có ba mẹ chứng kiến.


Họ thậm chí còn hẹn nhau, không tổ chức hôn lễ, chỉ cần họ yêu nhau, một chén rượu giao bôi là có thể thay thế mọi nghi thức.


Chỉ cần hai người ở bên nhau.


Không phải là không muốn hy vọng, mà là không dám yêu cầu xa vời.


Còn bây giờ, cầu hôn lại diễn ra dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người.


Hai người ôm chặt lấy nhau, xuyên qua nhịp tim dồn dập, cảm nhận hạnh phúc có phần không chân thực này.


Ánh trăng làm áo cưới cho họ, quấn quýt quanh thân.


Cuối cùng, Tiêu Nhược Yên khẽ lên tiếng: "Từ hôm nay trở đi, cậu là phu nhân của tớ."



Tiêu Nhược Yên cười, khẽ hôn lên trán nàng: "Đột nhiên muốn có một hôn lễ thật nồng nhiệt, để tuyên bố với tất cả mọi người rằng tớ yêu cậu."


Tiểu Nhan cười: "Hôn lễ sẽ có thôi, chỉ là bây giờ cơ thể của cậu còn chưa chịu nổi giày vò, hơn nữa như vậy đã rất tốt rồi, không phải sao?"


Tiêu Nhược Yên đương nhiên là thỏa mãn, chỉ là cô cảm thấy Tiểu Nhan dường như còn lời chưa nói hết, cô nhìn chằm chằm vào mắt nàng.


Tiểu Nhan thở dài, xoa xoa tóc cô: "Hơn nữa, chị nói chúng ta chờ chị."


"Hả?!"


Nữ thần lạnh lùng Tiêu Nhược Yên giờ đây cũng phát ra tiếng kêu như gà, cô không thể tin nổi nhìn Tiểu Nhan: "Ý là sao?"


Đợi chị?


Chẳng lẽ...?


Tiểu Nhan vừa chua xót vừa hạnh phúc, tựa vào vai Tiêu Nhược Yên: "Chị nói, đợi chị một chút, chị muốn cùng bọn mình song hỷ lâm môn."


Tiêu Nhược Yên chấn động: "Không phải chứ? Họ nhanh như vậy sao??!!"


Nhanh à?


Tiểu Nhan và chị gái tuy tính cách rất khác nhau.


Nhưng đối với tình cảm, lại giống nhau ở sự chuyên chú và thành kính.


Một khi đã nhận định một người, sẽ không thay đổi.


Một đời một kiếp một người, với rất nhiều người trên thế gian này có lẽ đã giống như cổ tích, nhưng họ vẫn kiên định.


Chỉ là, kế hoạch không theo kịp biến hóa.


Ba tháng sau, cơ thể của Tiêu Nhược Yên hồi phục rất nhiều, kết quả kiểm tra ngay cả bác sĩ cũng nói là khó tin, hồi phục thần tốc, phòng làm việc cũng thuận lợi khai trương.


Bà chủ Tiêu chính thức khai trương làm ăn, bà chủ Nhan cũng có thể sắp xếp được rất nhiều thời gian.


Chớp mắt, hơn nửa năm trôi qua.


Chị đã chuẩn bị xong, cuối năm sẽ cầu hôn Lan Lan, mọi thứ đang được âm thầm lên kế hoạch.


Giám đốc Nhan cầu hôn, đương nhiên phải long trọng rầm rộ.


Đã chọn đi con đường này, chị không định giấu giếm nữa, chị muốn cho Lan Lan một danh phận.


Chỉ là xã hội hiện tại vẫn chưa đủ bao dung.


Mặc dù đã có không ít người thành đạt công khai come out, nhưng vẫn là số ít. Vì tương lai công ty, chị cần làm rất nhiều bước chuẩn bị trước, nên thời gian bị kéo dài hơn.


Chuyện sinh con của Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan cũng được đưa vào kế hoạch.


Vì trước đó đã hỏi bác sĩ, bác sĩ nói công nghệ hiện nay phát triển, có thể có con mang gen của cả hai người, chỉ là chu kỳ có thể dài, độ khó cao, hơn nữa chưa chắc thành công ngay lần đầu, hai người cần có nội tâm vững vàng và mạnh mẽ.


Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan sớm đã bách luyện thành cương, đã trải qua nhiều như vậy rồi, chút năng lực chịu đựng tâm lý này còn không có sao?


Chỉ là A Yên vẫn chưa cam tâm, cô bám lấy Tiểu Nhan, học theo dáng vẻ làm nũng cuốn lưỡi của nàng, mềm mỏng năn nỉ, lại kéo nàng đi bệnh viện kiểm tra thêm một lần nữa.


Lần này, bác sĩ vẫn mỉm cười nói với hai người: "Sau khi kiểm tra hệ thống, vẫn là cơ thể của cô Nhan phù hợp hơn."


Tiêu Nhược Yên: ...


Tiểu Nhan cười, chọc chọc mặt cô: "Cậu là công mềm, đừng giãy giụa nữa."


Vitamin, DHA và đủ loại thực phẩm bổ sung cho việc chuẩn bị mang thai đều được dùng. Ban đêm, Tiểu Nhan và A Yên thường xuyên tưởng tượng nói về cảnh tượng sau này có con, trong lòng tràn đầy mong đợi và hi vọng.


Sau lần phẫu thuật đầu tiên, mặc dù Tiêu Nhược Yên chăm sóc Tiểu Nhan giống như chăm thái hoàng thái hậu, nhưng Tiểu Nhan hoàn toàn không để trong lòng.


Nàng ăn uống bình thường, ngoài việc tránh vận động mạnh, mỗi tối còn cùng chị đi bộ nhanh nữa.


Hai chị em này càng lớn càng quay ngược lại.


Khi đi bộ, Tiểu Nhan nhanh hơn một chút, chị liền theo nhanh; chị nhanh, Tiểu Nhan lại càng nhanh hơn.


Không ít lần, Tiêu Nhược Yên và Lan Lan xách đồ ăn, mặt đầy bất lực nhìn hai chị em chạy lúp xúp.


"Họ sẽ không đánh nhau chứ?" Lan Lan trợn mắt há mồm, chẳng phải nói là đi dạo sao? Sao trông như luyện marathon vậy?


Tiêu Nhược Yên lau mồ hôi: "Quay đầu cậu nói với chị một tiếng đi, ngộ nhỡ Tiểu Nhan nhà tớ mang thai thì sao? Bảo chị nhường cậu ấy một chút."


"Ôi, sao cậu không tự nói?"


Lan Lan không mắc mưu, "Sao vậy? Làm boss rồi quen sai bảo cấp dưới hả?"


Cô từng đến phòng làm việc của Lão Nhị.



Lão Nhị đương nhiên là không có chút giá đỡ nào, cô vẫn đắm chìm trong âm nhạc. Những người xung quanh, Lan Lan nhìn một cái là biết đều thuộc dạng nghệ sĩ, ai nấy đều phóng khoáng, toàn tâm toàn ý cho âm nhạc.


Nghệ sĩ không nhiều, chỉ có một ca sĩ sáng tác dân ca. Trước kia, anh ta ký hợp đồng với Ức Dương, sau đó không thích bầu không khí giới giải trí, nhưng bản thân lại rất có tài. Giám đốc Tần tiếc tài, đặc biệt sắp xếp sang bên này.


Tên phòng làm việc là do Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên cùng nhau đặt, gọi là phòng làm việc Nhược Nhan.


Nghe giống như tên boss, nhưng lại mang họ của bà chủ. Công khai lẫn ngầm rải một đống cẩu lương, nhét thẳng vào miệng mọi người.


Quan trọng nhất là ca khúc "Ba Ngàn Phàm Trần" do phòng làm việc sáng tác được Giám đốc Tần liếc mắt một cái là nhìn trúng. Cô ấy vốn định bỏ nhiều tiền mua lại, nhưng Tiêu Nhược Yên lại không lấy một xu. Cô cảm ơn sự nâng đỡ của Giám đốc Nguyễn và Giám đốc Tần suốt một năm qua, toàn bộ chi phí đều miễn phí.


Vừa đưa ra thị trường, lập tức tạo nên cơn bùng nổ lưu lượng.


Thậm chí còn có đài truyền hình muốn phỏng vấn nhà sản xuất âm nhạc Tiêu Nhược Yên, nhưng cô chẳng nghĩ ngợi gì đã trực tiếp từ chối.


Cuộc sống hiện tại của cô đã đạt đến trạng thái lý tưởng.


Là đỉnh cao nhân sinh rồi.


Kiếp này, cô không cầu mong gì hơn, chỉ mong mọi việc thuận lợi.


Về đến nhà.


Tiêu Nhược Yên và Lan Lan, hai người "anh em cột chèo", đương nhiên là gánh toàn bộ việc nấu ăn và việc nhà.


Chị và Tiểu Nhan vận động xong cùng đi tắm. c** q**n áo xong, chị nhìn chằm chằm vào ngực Tiểu Nhan.


Tiểu Nhan rất cạn lời: "Chị nhìn gì vậy?"


Ánh mắt của chị vẫn không rời đi: "Tiểu Nhan, em không thấy ngực mình to lên sao?"


Tiểu Nhan trực tiếp ném khăn qua: "Chắc là chị quen sờ Lan Lan rồi đó!"


Chị: ...


Có thể nhịn được thì nhịn, không nhịn được thì không cần nhịn, vậy mà dám bắt nạt Lan Lan nhà chị!!!


Hai chị em đánh nhau ầm ĩ trong phòng tắm.


Ra ngoài, lúc Tiểu Nhan thay đồ, nàng cúi đầu nhìn ngực mình, quả thật cảm thấy có gì đó khác.


Nàng lại gọi Tiêu Nhược Yên vào, Tiêu Nhược Yên cười híp mắt, mặt dày không biết xấu hổ: "Tớ ngày nào cũng massage mà, sao không thay đổi cho được?"


Lan Lan đứng ở phía sau nghe xong thì bất bình trong lòng, nghĩ thầm chuyện này là do massage sao? Cô cũng bị chị massage mấy lần mỗi ngày mà, sao không thấy to lên?


Chị nhìn em gái và em rể cười như kẻ ngốc, đột nhiên lên tiếng: "Nhan Chỉ Lan, không phải là em mang thai rồi chứ?"


Một câu nói, như sét đánh ngang tai, nổ tung ba người.


Tiểu Nhan phản ứng đầu tiên: "Không thể nào!"


Tiêu Nhược Yên lại có chút chần chừ. Chu kỳ sinh lý của Tiểu Nhan, cô là người biết rõ nhất, đã trễ mấy ngày rồi. Nhưng trước đây, kinh nguyệt của nàng vốn không đều, chu kỳ dài hơn người khác khoảng bảy ngày, cũng coi như bình thường.


Chỉ có Lan Lan là phái thực chiến, cô lập tức lục túi lấy ra que thử thai: "Đi thử đi."


Trong chớp mắt, ánh mắt của Tiểu Nhan, A Yên và chị đồng loạt "xoẹt" một cái bắn về phía cô.


Tình huống gì vậy?


Sao lại có người mang theo thứ này bên mình?


Lan Lan đặc biệt thích trẻ con. Từ ngày Tiểu Nhan và A Yên chuẩn bị có con, cô ấy đã luôn mang theo thứ này.


Mấy hôm trước, cô ấy không chỉ một lần nói với chị rằng mình mơ thấy một bé gái.


Ngoại hình giống A Yên, nhưng tính cách lại giống Tiểu Nhan, vô cùng xấu bụng, còn nhỏ xíu đã bắt nạt cô ấy, người dượng này.


Chị nghĩ là do công việc quá bận, lại quá mong chờ, nên không để trong lòng.


Nhưng bây giờ thì... thật sự không thể không nghĩ nhiều.


Trong ánh mắt chờ đợi của mọi người, Tiểu Nhan vào nhà vệ sinh. A Yên đứng ngay ngoài cửa chờ, cô chưa bao giờ cảm thấy cuộc đời lại giày vò đến như vậy.


Chị cũng đi qua đi lại, Lan Lan nhìn chằm chằm cánh cửa, gần như sắp nhìn thủng một cái lỗ.


Chờ đợi.


Chờ đợi.


Tiểu Nhan cầm que thử thai bước ra khỏi nhà vệ sinh. Hốc mắt của nàng hơi đỏ, tay run run.


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Có ai còn đọc không vậy? Gần đây bình luận ít quá, Diệp Tử ôm chặt lấy chính mình. Theo kế hoạch ban đầu, chương này nên kết thúc rồi. Nhưng vẫn muốn viết tiếp về tiểu đoàn tử, về thai kỳ, sẽ rất đáng yêu và thú vị.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 85
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...