Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 86


Khi nhìn thấy mắt Tiểu Nhan đỏ hoe, tay cầm que thử thai còn run rẩy, Tiêu Nhược Yên chỉ cảm thấy như bị sét đánh trúng, toàn thân run lên, linh hồn như bị rút sạch.


Bao nhiêu năm ăn ý với nhau, có rất nhiều điều sớm đã không cần nói ra, chỉ cần một ánh mắt của nàng, cô đã hiểu hết tất cả.


Nàng... có rồi sao?!


Tiểu Nhan mắt đỏ hoe, không muốn khóc, nhưng... vẫn không kìm được.


Có phải trước kia con đường của nàng và A Yên quá gập ghềnh, quá vất vả, nên ông trời cuối cùng cũng động lòng, đặc biệt ban cho hai người một ân huệ?


Lan Lan có chút sốt ruột: "Rốt cuộc thế nào rồi?"


Chị nhìn Tiểu Nhan, nước mắt cũng dâng đầy trong hốc mắt. Chị biết, mình nhất định sẽ trở thành dì lớn rồi.


Chị... nhất định sẽ là người dì tốt nhất trên đời này.


Khi cảm xúc của tất cả mọi người đều bị đẩy lên cao nhất, Tiểu Nhan lại cười nói: "Không có mang thai."


Chị: ......


Tiêu Nhược Yên: ......


Lan Lan: ......


Có người thật sự quá đáng, sắp làm mẹ rồi mà còn trêu người khác như vậy.


Tiêu Nhược Yên thật sự không nhịn được nữa, cô lập tức giật phắt que thử thai trong tay Tiểu Nhan, nhìn thấy hai vạch rõ ràng bên trên, nước mắt lập tức rơi xuống.


Cô sắp làm mami rồi!!!


Chị kích động đến mức véo mạnh tay Lan Lan: "Trúng rồi, thật sự trúng rồi!"


Lan Lan đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn không quên khoe khoang: "Tớ đã nói rồi mà, giấc mơ mang thai của tớ chắc chắn không phải mơ phí!"


Giấc mơ mang thai của Lan Lan có phải phí hay không thì chưa biết, nhưng Tiểu Nhan thật sự ứng với câu "mẫu bằng nữ quý", thành công trở thành nhân vật kiểu thái hoàng thái hậu trong nhà.


Chị cũng không cần phải nói, đúng chuẩn tổng tài bá đạo, trực tiếp cho người chở cả xe tổ yến, hải sâm, đồ bổ đến. Trước kia Tiểu Nhan thích túi thì mua mua mua, thích trang sức thì mua mua mua, thậm chí ngay ngày hôm sau, chị đã không kịp chờ kéo Lan Lan đi trung tâm thương mại mua váy nhỏ.


Lan Lan trợn tròn mắt: "Có phải hơi quá rồi không?"


Trong lòng chị vui đến mức như có con khỉ nhảy nhót, vừa véo Lan Lan vừa thúc giục: "Đi đi đi, mua mua mua."


Lan Lan: ......


Xong rồi, chị thật sự nhập ma rồi.


Chị dẫn Lan Lan đi mua đồ cũng vô cùng hào phóng, tiện tay cầm một chiếc váy hồng nhỏ, ướm lên người Lan Lan: "Kích cỡ vừa lắm, mặc lên trông trẻ ra."


Lan Lan: ......


Kích cỡ... vừa lắm?


"Cái này, cái kia, còn cái kia nữa, gói hết cho tôi."


Lan Lan đặc biệt quay một đoạn video gửi cho Tiểu Nhan.


— Chị cậu điên rồi.


Tiểu Nhan xem video, miệng đang ăn trái cây do Tiêu Nhược Yên đút, cười tủm tỉm trả lời Lan Lan.


— Chị rất thích trẻ con, cậu cũng không còn nhỏ nữa, nhanh lên đi.


Câu này, rõ ràng là khoe khoang.


Nhưng Lan Lan đọc xong, trong lòng như bị thứ gì đó khẽ chạm vào. Cô lại nhìn dáng vẻ rạng rỡ vì mua sắm của chị, mím môi.


Một túi lớn đồ đã mua xong.


Chị lập tức lái xe mang đến nhà Tiểu Nhan, trên đường còn đặc biệt gọi điện cho thư ký Tống.


"Hỏi bác sĩ Sophia xem, trong thời kỳ mang thai làm thế nào để em bé sinh ra xinh đẹp."


Lan Lan: ......


Cúp máy, khóe môi của chị vẫn cong lên. Lan Lan không nhịn được hỏi: "Chị à, chuyện giáo dục đứa trẻ sau này, chẳng phải nên... nên ưu tiên tư tưởng văn hóa trước sao?"



Chị liếc Lan Lan một cái: "Tư tưởng văn hóa đương nhiên quan trọng, nhưng người đẹp có tư tưởng văn hóa chẳng phải còn quan trọng hơn sao?"


Lan Lan: ......


Thật sự quá có lý, cô không thể phản bác nổi.


Nhìn dáng vẻ vui vẻ của chị, Lan Lan nhỏ giọng nói: "Chị thích trẻ con như vậy, hay là chúng ta cũng sinh một đứa đi?"


Chị khựng lại, đạp phanh một cái, đánh mạnh tay lái, lập tức tấp xe vào lề: "Lan Lan, em vừa nói gì?"


Bị dáng vẻ nghiêm túc của chị làm cho hoảng, Lan Lan ho một tiếng, nhỏ giọng: "Ý em là... sau này chúng ta cũng sẽ có con mà. Nếu có thể làm bạn với con của Lão Nhị và Lão Tứ, không phải rất tốt sao?"


Lan Lan đúng là kiểu thích trẻ còn điển hình.


Từ nhỏ đến lớn, quan hệ với ai cũng tốt.


Chỉ là trước kia cô không biết chị nghĩ thế nào, nên không dám nhắc tới. Bây giờ nhân lúc nóng hổi, Lan Lan mới lấy hết dũng khí nói ra.


Chị sờ sờ bụng mình, suy nghĩ rất nghiêm túc hồi lâu. Khi Lan Lan căng thẳng đến mức định nói lời chữa cháy, chị đột nhiên nghiêng người áp tới, bá đạo đè cô dưới thân: "Em định để chị chưa cưới mà có con sao?"


Lan Lan cứng đờ: "Cái... cái gì?"


Chưa cưới mà có con?


Trời đất chứng giám, có người cầu hôn kiểu này sao?


Kế hoạch ban đầu của chị bị chuyện em gái mang thai làm rối loạn, nhưng đôi khi phụ nữ cũng cần lãng mạn và k*ch th*ch, không phải sao?


...


Lúc này Tiểu Nhan đang nằm sấp trên sofa ở nhà.


Tiêu Nhược Yên cười hì hì bóc nho cho nàng, lột vỏ, gỡ từng hạt, chỉ để lại quả nho trong veo rồi đưa tới bên nàng.


Tiểu Nhan ngẩng đầu liếc cô một cái: "Cho cậu mười giây khen tớ một câu."


Nàng chỉ mặc một chiếc áo thun rộng của Tiêu Nhược Yên, bên dưới không mặc gì, tóc dài xõa ra, vừa gợi cảm lại có chút yêu mị.


Tiêu Nhược Yên không cần thở đã nói liền một hơi: "Cậu chính là tiên nữ lỡ rơi xuống trần gian, đại bảo bối của tớ, tâm can bé bỏng, tình yêu duy nhất của tớ!"


Tiểu Nhan liếc nhìn đồng hồ: "Cũng tàm tạm, hơi qua loa, lặp từ hơi nhiều."


Tiêu Nhược Yên cúi người: "Đúng đúng, cậu nói gì cũng đúng, tớ ghi nhớ rồi, tối nay nhất định học thêm, cố gắng sửa đổi, lần sau đảm bảo làm cậu hài lòng."


Tiểu Nhan gật đầu: "Thấy thái độ của cậu cũng được, tớ sẽ ăn thêm nho, không bỏ đói con gái của cậu đâu."


Con gái của cậu...


Tiêu Nhược Yên thật sự chịu không nổi, trong nháy mắt từ l**m chó biến thành khóc nhè. Cô đỏ mắt sờ bụng Tiểu Nhan, áp tai lên đó, nhỏ giọng nói: "Bé con, mami đây, mami sẽ yêu con thật nhiều, mami —"


Chưa nói xong, cửa đột nhiên bị mở ra, dọa Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan giật mình.


Hai người quay đầu lại, thấy chị và Lan Lan mặt mày hớn hở, mười ngón tay đan chặt. Lan Lan và chị cùng giơ tay lên, lộ chiếc nhẫn trên tay: "Bọn tớ sắp kết hôn rồi!"


Tiểu Nhan: ......


Tiêu Nhược Yên: ......


Mẹ ơi.


Chuyện quái gì thế này???!!!


Tiêu Nhược Yên thật sự phục hai người họ, làm vậy có ổn không?


Tiểu Nhan cũng rất cạn lời. Nàng vừa mới trở thành thai phụ, đang muốn hưởng thụ việc cả nhà hầu hạ, nhưng hai người kia lại đột nhiên nói muốn kết hôn.


Chị thậm chí còn đặt xong chỗ hưởng tuần trăng mật, nói muốn cùng Lan Lan đi Maldives chơi một tháng, tạm thời chưa tổ chức hôn lễ, đợi Tiểu Nhan sinh xong rồi chị em cùng làm.


Tiểu Nhan nghe xong giơ ngón giữa: "Chị đang thi đua với bọn em à? Khinh thường chị."


Chị sờ bụng Tiểu Nhan, giọng nói dịu dàng vô cùng: "Bé ngoan, đợi dì lớn nhé, đợi dì lớn hưởng tuần trăng mật xong sẽ sinh cho con một em gái." Nói xong, chị đưa mấy tấm ảnh vừa rửa cho em gái: "Đây, rảnh thì xem nhiều vào, bác sĩ nói nhìn nhiều người đẹp thì con sinh ra mới xinh."


Nhan Chỉ Lan: ......


Tiêu Nhược Yên vội nhìn sang Lan Lan. Vị anh em cột chèo này đang làm cái gì vậy? Còn không kéo người ra à? Hay là muốn xem bà bầu đánh chị gái?


Chị và Lan Lan thật sự đã quyết định sẽ không đổi ý.



Chỉ là thời gian được rút ngắn lại, đổi thành một tuần. Chị vẫn hơi lo cho Tiểu Nhan, biết ba tháng đầu rất quan trọng, muốn ở bên em gái.


Khi Nhan Chỉ Y nói chuyện này với Lan Lan, chị cũng khá thấp thỏm. Chị từng thấy trong công ty, rất nhiều cặp nam nữ ngày thường quấn quýt, nhưng hễ nói đến hôn lễ là cãi nhau, thậm chí có đôi nhiều năm tình cảm cũng tan vỡ.


Lan Lan rất ngoan, cô cười nói: "Thật ra đi đâu cũng không quan trọng, sau này chúng ta còn nhiều thời gian mà."


Chị nghĩ một lát: "Vậy cũng được, quay lại chúng ta có thể cùng kết hôn, cùng hưởng tuần trăng mật."


Lan Lan nhìn chị: "Bây giờ thật sự sinh con luôn sao?"


Chị cười, xoa tóc Lan Lan: "Chuyện này không vội, phải nói với ba mẹ, còn phải đi kiểm tra sức khỏe."


Nói với ba mẹ?


Khi Lan Lan gọi điện cho ba mẹ, hai ông bà bên kia vui đến mức sắp ngất luôn.


"Trời ơi, cuối cùng chúng ta cũng sắp làm ông bà rồi sao??? Cuối cùng cũng được bế cháu gái rồi sao??? Trời cao thương xót hai vợ chồng già chúng ta rồi sao???"


Lan Lan: ......


Chị: ......


Còn chuyện kiểm tra sức khỏe?


Trước kia Lan Lan luôn cảm thấy mình rất khỏe mạnh, nhưng từ sau khi phát hiện gan của Tiêu Nhược Yên có vấn đề, cô cũng bắt đầu lo lắng.


Chị lại khá bình thản. Tuổi tác bày ra đó, lại cùng em gái đi qua bao sóng gió.


Hai người dành một ngày kiểm tra đủ thứ.


Trong lúc chờ kết quả, chị nhận vô số cuộc gọi của Tiểu Nhan.


Không biết là mang thai rồi con người thay đổi hay sao, Tiểu Nhan lải nhải trò chuyện với chị, nói đông nói tây.


Cuối cùng chị sắp phát điên: "Nhan Chỉ Lan, cho dù em là bà bầu cũng không thể hành hạ chị như vậy chứ?"


Tiểu Nhan cuối cùng cũng cúp máy. Tiêu Nhược Yên ở bên cạnh ôm lấy nàng, hôn nhẹ lên trán.


Với phản ứng kiểu gái thẳng của chị, Lan Lan đều quen rồi. Cô thở dài: "Em gái lo cho chúng ta đó. Mặc dù cậu ấy không nói ra, nhưng chuyện lần trước của Lão Nhị chắc chắn làm cậu ấy sợ chết khiếp."


Chị khựng lại, nhìn Lan Lan. Khoảnh khắc ấy, một nỗi xót xa lan từ tim ra khắp cơ thể.


Tiểu Nhan...


Chị và Lan Lan không biết.


Tiêu Nhược Yên cũng không biết hoàn toàn.


Khi phát hiện cơ thể của A Yên có vấn đề, Tiểu Nhan đã khóc bao nhiêu lần, sợ hãi, hoảng loạn, bất an, thậm chí từng cho rằng có phải mình đã làm sai điều gì, nên ông trời mới hết lần này đến lần khác trừng phạt nàng như vậy.


A Yên và chị là hai người quan trọng nhất trong đời nàng.


Nàng không thể mất bất kỳ ai.


May mắn là kết quả kiểm tra cuối cùng cũng có. Viện trưởng cười nói: "Tình trạng của hai người còn tốt hơn mấy đứa em nhiều."


Kết quả này khiến hai người thở phào nhẹ nhõm.


Nhưng chưa vui được mấy phút, chị và Lan Lan lại cãi nhau. Sau khi ở bên nhau, đây là lần đầu tiên cãi vã ầm ĩ. Hai người mặt mày đen sì kéo đến nhà Tiểu Nhan.


Tiêu Nhược Yên đang lên mạng tra xem làm mấy món bồi bổ thế nào thì thấy cửa bị đẩy ra. Chị như mang theo gió xông vào, Lan Lan giận dỗi theo sau.


Tiểu Nhan ngơ ngác: "Hai người sao vậy?"


Chị khoanh tay không nói gì, liếc Lan Lan một cái. Lan Lan nhìn Tiểu Nhan: "Còn không phải Viện trưởng nói bọn tớ khỏe mạnh hơn người cùng tuổi rất nhiều, gần như không cần điều dưỡng, chỉ cần chú ý một chút là có thể chuẩn bị mang thai rồi."


Tiêu Nhược Yên: .........


Tiểu Nhan: .........


Đây là đang mỉa mai ai vậy?


Chị không vui: "Chị nói chị muốn sinh con, Lan Lan lại bảo em ấy sinh trước, nói gì mà em ấy trẻ. Trước kia còn nói không bao giờ chê chị lớn tuổi, trong mắt em ấy chị mãi mười tám. Giờ thì lộ nguyên hình rồi đó."


Tiểu Nhan: ......


Tiêu Nhược Yên: ......



Chị nhìn cô ấy: "Chị có tiền!"


Lan Lan: "Em gái bây giờ như vậy, nếu chị lại mang thai thì chăm sóc sao xuể đây?"


Chị: "Chị có tiền!"


Lan Lan: .........


Thấy hai người cãi nhau đến mức này.


Tiểu Nhan cười, lễ phép nhìn hai người: "Nhà chúng ta đang tổ chức cuộc thi Versailles à? Hai người đang khoe khoang với bà bầu này cái gì vậy? Tưởng sinh con là ai cũng sinh được chắc? Nào là chị, nào là em, có gì mà khoe, mang thai được rồi hãy nói!"


Nói xong nàng giơ ngón giữa: "A Yên, tiễn khách!"


"Ok."


Tiêu Nhược Yên cúi người, vung tay: "Chị đi thong thả, Lan Lan đi thong thả."


Chị: ......


Lan Lan: ......


Bà bầu cái gì đó, thật sự rất đáng sợ, cảm xúc thay đổi quá nhanh.


Không chỉ là cảm xúc thay đổi.


Khẩu vị của Tiểu Nhan đột nhiên tốt lên, ăn uống rất "hung hãn", như thể có thù với đồ ăn.


Tiêu Nhược Yên nhìn mà ngây người. Sau khi biết Tiểu Nhan mang thai, Hứa Niệm và Tiêu Hách cười đến hở cả lợi, ngày nào cũng đổi món nấu cho nàng.


Trước kia Tiểu Nhan không thích đồ ăn dầu mỡ, thích ăn ngọt, nhưng sau khi mang thai, nàng lại cực kỳ thích đồ chua. Mỗi ngày đủ loại trái cây, thức ăn chua, thậm chí cơm còn ăn được hai bát.


Chị giữa chừng đến thăm em gái mà sững sờ: "Trời ơi, mười tháng mang thai này là em định sinh ra một con heo à? Cằm em cũng đi ra rồi kìa."


Tiểu Nhan hung hăng nhìn chị: "Em đói!"


Nàng thật sự rất đói.


Nhất là ban đêm, lúc yên tĩnh nhất lại càng dễ đói.


Mỗi tối Tiêu Nhược Yên đều dậy làm cho nàng một chút đồ ăn vặt tinh tế. Tiểu Nhan thuộc kiểu không dễ béo, cân nặng không đáng lo, nhưng nàng vẫn nghe lời bác sĩ, cố gắng ăn uống cân bằng.


Đến tháng thứ ba, tình trạng này mới đỡ hơn.


Tổng thể trạng của Tiểu Nhan cũng tốt lên rất nhiều, chỉ là bác sĩ dặn rằng đây mới chỉ là bắt đầu, càng về sau càng phải cẩn thận.


Tiêu Nhược Yên gần như dồn hết tinh lực lên Tiểu Nhan. May là bên phòng làm việc mọi người đều rất giỏi, làm việc tận tâm, còn vỗ ngực bảo cô yên tâm.


Chỉ thỉnh thoảng có những buổi xã giao không thể từ chối, Tiêu Nhược Yên đều báo trước cho Tiểu Nhan.


Câu hỏi của Tiểu Nhan cũng rất đơn giản: "Có gái xinh không?"


Tiêu Nhược Yên: "... Không có."


Tiểu Nhan: "Vậy cậu đi đi, đừng có lỗi với hai mẹ con bọn tớ."


Tiêu Nhược Yên: ......


Hai mẹ con...


Câu này sức sát thương quá lớn.


Đến mức Tiêu Nhược Yên trên đường mà thấy gái đẹp là lập tức quay đầu đi chỗ khác như bị điện giật, cảm giác chỉ cần nhìn thêm một cái, con gái trong bụng Tiểu Nhan sẽ thò tay ra mắng cô: Mami, mẹ có lỗi với hai mẹ con bọn con, mẹ đúng là không ra gì.


Thật sự là cảm giác vừa hạnh phúc vừa chua chát.


Nghĩ đến sau này cuộc đời mình sẽ bị hai người phụ nữ, một lớn một nhỏ quản lý, Tiêu Nhược Yên không nhịn được cười ngây ngô trước mặt cấp dưới.


Khi mang thai được ba tháng rưỡi.


Tiểu Nhan mơ một giấc mơ.


Nàng đã rất lâu rồi không mơ thấy Tiêu Nhược Yên trong huyễn cảnh.


A Yên trong mơ vẫn giống như thời trung học, mặc áo sơ mi trắng, tóc dài xõa ra, sau lưng đeo đàn guitar: "Tớ phải đi rồi."


Cô rất tiều tụy, nhưng đôi mắt không chớp nhìn Tiểu Nhan, đầy lưu luyến và không nỡ.



Tiểu Nhan nhìn cô, biết rõ là giả, nhưng không hiểu sao hốc mắt lại dần đỏ lên.


Tiêu Nhược Yên đi đến bên nàng, nhìn nàng: "Tớ có thể sờ không?"


Tiểu Nhan nhìn vào mắt cô, gật đầu. Tiêu Nhược Yên đặt tay lên bụng nàng, nước mắt dâng lên, cô ngửa đầu ép nước mắt trở lại: "Tớ thật sự phải đi rồi."


Tiểu Nhan hỏi: "Vì sao?"


Tiêu Nhược Yên cúi đầu nhìn nàng, cuối cùng không còn oán hận hay bất cam nữa. Cô giơ tay xoa đầu Tiểu Nhan: "Vì hạnh phúc bây giờ của cậu, đã không còn là thứ tớ có thể cho được nữa."


Gió thổi qua, sương mù tan.


Tiểu Nhan khóc tỉnh khỏi giấc mơ.


Nàng vừa cử động, Tiêu Nhược Yên đã lập tức ôm lấy nàng, đau lòng hôn lên trán: "Sao vậy?"


Tiêu Nhược Yên đã được người đi trước là Hứa Niệm dặn đi dặn lại, nói rằng bà bầu cảm xúc rất dễ dao động, nhất định phải bao dung Tiểu Nhan, yêu thương nàng nhiều hơn.


Cô còn tưởng Tiểu Nhan gặp ác mộng.


Tiểu Nhan ngơ ngác nhìn cô, một lát sau kể lại toàn bộ giấc mơ.


Giấc mơ và huyễn cảnh, từng là nút thắt thời niên thiếu của nàng, là hi vọng giúp nàng vượt qua bóng tối.


Dù không phải là thật, nhưng quả thật đã cùng nàng đi qua những ngày tăm tối nhất.


Trước kia, nàng luôn tránh nói những điều này với Tiêu Nhược Yên, sợ cô ghen, sợ cô không vui. Nhưng giờ đây, nàng kể hết cho A Yên nghe.


Tiêu Nhược Yên ôm nàng, nhẹ nhàng hôn lên trán, không nói gì, chỉ cho nàng sự an ủi ấm áp nhất.


Tiểu Nhan ngẩng đầu nhìn cô: "Cậu còn giận cô ấy không?"


Tiêu Nhược Yên h*n l*n ch*p m** Tiểu Nhan: "Không. Tớ cảm ơn cô ấy."


Lần này, là thật lòng.


Trong những năm tháng u tối nhất ấy, Tiêu Nhược Yên cảm ơn "chính mình trong mơ" đã ở bên nàng.


Khoảnh khắc đó, nước mắt Tiểu Nhan lại rơi xuống, vì A Yên hiểu nàng, vì những điều đã qua, vì tuổi trẻ đã mất.


Hai người đang ôm nhau dính chặt.


Đột nhiên có tiếng gõ cửa.


Tiêu Nhược Yên nhìn đồng hồ, đã 10 giờ rồi, là ai vậy chứ? Không biết bà bầu nhà cô cần nghỉ ngơi sao?


Chẳng lẽ chị lại cãi nhau với Lan Lan?


Tiêu Nhược Yên đắp lại chăn cho Tiểu Nhan, đứng dậy ra mở cửa. Vừa mở ra, không ngờ lại là chị.


Hôm nay chị hiếm khi ăn mặc thoải mái, ngẩng cao đầu bước vào. Nhìn Tiêu Nhược Yên, chị khí thế bừng bừng hỏi: "Nhan Chỉ Lan đâu?"


Ôi chao.


Nghe khí thế ngút trời này xem.


Tiêu Nhược Yên chỉ vào trong. Chị cũng không khách sáo, cởi áo khoác, đi thẳng đến bên giường em gái, mỉm cười nhìn nàng.


Tiểu Nhan nhìn chị: "Sao giờ này còn tới? Sao cứ nhìn em như vậy?"


Chị vỗ mông nàng: "Từ nay trở đi, chị là Lão đại rồi."


Tiểu Nhan hơi choáng: "Chị uống rượu à? Nói nhảm gì vậy?"


"Chị không có." Nhan Chỉ Y cười, nắm tay Tiểu Nhan đặt lên bụng mình: "Ở đây, cảm nhận được không?"


Phản ứng của Tiểu Nhan có chút kiểu "bà bầu ngốc", nàng gật đầu: "Cảm nhận được."


Chị mắt ngấn nước nhìn nàng: "Cảm giác thế nào?"


Tiểu Nhan bóp bóp: "Một cục thịt, mềm mềm. Chị nên giảm cân đi."


Chị: ......


Im lặng một lúc, chị cố nhịn cơn muốn xé Tiểu Nhan ra, hít sâu nhìn thẳng vào mắt nàng: "Cục thịt đó là cháu gái của em. Tiểu Nhan, em sắp làm dì rồi."


Tiêu Nhược Yên: !!!


Tiểu Nhan: !!!


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 86
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...