Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 84
Cùng là dạy học.
Cùng là than khổ.
So sánh ra mới thấy khác nhau một trời một vực.
Trước đó Tiểu Nhan đã nói rất rõ ràng với chị: "Nếu hai người yêu nhau mà vẫn giống như người ngoài, chuyện gì cũng phải bẻ ra, nghiền nát rồi mới nói, vậy thì không chỉ làm tổn thương tình cảm mà còn tổn thương lòng người. Chị à, em hỏi chị một chuyện, chị và Lan Lan... có phải vẫn chưa hoàn toàn hòa hợp không?"
Những lời này của em gái xem như đã nói khá uyển chuyển rồi, vậy mà chị vẫn xấu hổ đến mức không chịu nổi, chị hắng giọng: "Chị... chị có công rồi."
Ồ, cũng biết đến "công" cơ đấy.
Tiểu Nhan cười tươi như hoa: "Nói như vậy Lan Lan là thụ."
Không hiểu sao, trong lòng nàng lại dễ chịu hơn hẳn.
Nhan Chỉ Y nhìn nàng: "Em nông cạn như vậy sao?"
Chị đã một mình hơn ba mươi năm, dù cơ thể đôi lúc cũng có khát vọng, nhưng trong mắt chị, tình yêu còn lớn hơn cả sự quấn quýt thể xác.
Dù sao cũng là chị ruột của mình, Tiểu Nhan nói chuyện chẳng nể nang: "Em nông cạn à? Chị có biết Trung Quốc có câu 'vợ chồng đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hoà' không? Chị đã nếm thử rồi, nếu bây giờ bảo chị từ nay về sau không được đụng vào Lan Lan nữa, chị chịu nổi không?"
Chị bị hỏi đến mức không nói được lời nào.
Tiểu Nhan cười: "Tình yêu và t*nh d*c vốn dĩ không thể tách rời. Đàn ông có thể vì t*nh d*c mà yêu, nhưng đa phần phụ nữ là vì yêu mà có t*nh d*c. Có những lúc, ngủ một giấc còn hữu dụng hơn mọi thứ khác. Hơn nữa, khi hai người hoàn toàn thuộc về nhau rồi, chị sẽ biết thế nào là người hạnh phúc nhất thế gian."
Chị bị Tiểu Nhan thuyết phục, chỉ là vẫn thở dài: "Nhưng chị luôn cảm thấy Lan Lan đối với chị... hình như có chút sợ."
Ban ngày công việc của chị rất nhiều, có khi về đến nhà vẫn phải xử lý một phần. Dù đã rất chú ý rồi, nhưng đôi lúc chị vẫn vô tình mang cảm xúc công việc về nhà.
Chị từng không để ý mà bị cô ấy nhìn thấy lúc mình cau mặt nghe điện thoại, ánh mắt hoảng sợ của Lan Lan khi ấy như có thứ gì đó cứa vào tim chị. Chị muốn nói với Lan Lan điều gì đó, nhưng lại không biết mở miệng thế nào.
"Ai bảo chị lúc nào cũng mang phong thái tổng tài về nhà." Ở điểm này, Tiểu Nhan hoàn toàn không đứng về phía chị. Nhan Chỉ Y nhìn nàng: "Thế em với Tiêu Nhược Yên ở bên nhau..."
Nhan Chỉ Lan cười cười: "Em chưa bao giờ mang dáng vẻ 'người thầy mẫu mực' ra trước mặt cậu ấy. Tất nhiên, nếu cậu ấy thích, em cũng có thể đeo kính, mặc váy công sở, gọi cậu ấy là cô giáo, hoặc làm cô giáo của cậu ấy."
Chị: ......!!!
Nghe xem, người này còn biết xấu hổ không vậy? Tiểu Nhan dựa vào chị: "Chị như thế cũng rất tốt mà. Một tổng giám đốc cao cao tại thượng, trước mặt người mình yêu lại như hoa khôi rơi xuống trần gian, cảm giác tốt biết bao nhiêu."
Chị: "Em mới là hoa khôi!"
...
Mặc dù chỉ là nửa đùa nửa thật nói với Tiểu Nhan, nhưng Nhan Chỉ Y cũng mơ hồ hiểu ra được điều gì đó.
Chị tự kiểm điểm lại mình, quả thật với Lan Lan, chị có vẻ hơi quá căng.
Lan Lan là người yêu của chị, là người sẽ cùng chị đi hết cả đời, là người kéo chị ra khỏi viện dưỡng lão. Chị còn có điều gì không thể bộc lộ trước cô chứ?
Lan Lan sững sờ nhìn chị. Chị cũng không biết lôi từ đâu ra một bộ đồ lót gợi cảm, nói là mặc mà gần như chẳng khác gì không mặc.
Cả bộ đồ lót trông như chỉ là vài sợi dây. Đây là lần đầu tiên trong đời chị làm chuyện như vậy, chị cũng hơi căng thẳng, má hơi đỏ, vừa ngượng ngùng vừa quyến rũ nhìn Lan Lan:
"Em còn đứng nhìn à?"
Không qua đây sao?
Lan Lan: ......
Trời đất ơi.
Trực tiếp lao vào như hổ đói vồ mồi!
Những gì cô giáo Tiêu dạy dỗ đều bị Lan Lan ném hết ra sau đầu, trong mắt trong tim cô lúc này chỉ có chị.
Có từng nghĩ tới không, một tổng giám đốc cao cao tại thượng mà mình thầm yêu từ nhỏ, lại còn là chị của mình, hôm nay bỗng nhiên trở nên quyến rũ như vậy, Lan Lan say rồi. Bây giờ đừng nói là cãi nhau với chị, ngay cả nói một câu tròn trịa cô cũng không nói nổi. Bây giờ chị bảo cô đi chết, cô cũng chẳng thèm lắc đầu.
Ôn nhu hương, thắng vạn lời nói.
Đúng hay sai gì nữa.
Chị sẽ đối xử với ai như thế này sao? Không! Chỉ có cô mới có thể nhìn thấy, mới có thể có được một người chị như vậy.
Buổi tối ở bệnh viện.
Tiêu Nhược Yên nằm trên giường vẫn còn lo lắng cho Lan Lan, nhìn điện thoại mà không nhịn được lẩm bẩm: "Đồ vô lương tâm, đến một tin nhắn cũng không thèm gửi."
Ít nhất cũng phải cho cô biết gà hầm có tác dụng thế nào chứ.
Tiểu Nhan ở bên cạnh thổi nguội cháo: "Cậu cũng là người từng trải, chẳng lẽ còn không biết không gọi điện tức là chuyện tốt sao?"
"Ý cậu là?!" Tiêu Nhược Yên giật mình, bật dậy khỏi giường bệnh. Tiểu Nhan hoảng hốt: "Cậu từ từ thôi, đừng làm toạc vết thương."
Sao Tiêu Nhược Yên có thể từ từ? Cô kích động lắm, Lan Lan sắp làm anh rể của cô rồi sao? Nhưng... chẳng phải còn đang cãi nhau sao? Chị bướng bỉnh thế nào cô còn không rõ sao, chẳng lẽ...
Tiêu Nhược Yên không nhịn được nhìn sang Tiểu Nhan. Tiểu Nhan nhướng mày: "Mấy bát canh gà của cậu chắc là không cần dùng tới nữa đâu, thật là cấp bậc hello kitty."
Tiêu Nhược Yên: ......
Bị chê như vậy, Tiêu Nhược Yên không phục: "Cậu đừng tưởng chiêu của cậu dùng đâu cũng được. Tớ thấy hai người họ chưa chắc đã làm hòa, có khi Lan Lan không có tâm trạng nhắn tin cho tớ nên mới như vậy."
Tiểu Nhan nhìn vào mắt cô, cười cười: "Thế à?"
Nàng đặt muỗng và bát xuống, hai tay nâng cằm Tiêu Nhược Yên, chậm rãi áp sát lại.
Rõ ràng đã quen thuộc với cơ thể nhau đến không thể quen hơn.
Vậy mà Tiêu Nhược Yên vẫn vì mùi hương quen thuộc đầy dây dưa ấy mà run lên. Lông mi của cô khẽ chớp, ngơ ngác nhìn Nhan Chỉ Lan: "Không... không phải..."
Tiểu Nhan cười, nàng ngả người ra sau nhìn Tiêu Nhược Yên: "Thấy chưa? Có tác dụng không?"
Tiêu Nhược Yên: !!!
Tức chết mất! Đã là vợ chồng lâu năm rồi mà còn dùng mỹ nhân kế với cô.
Cô đưa tay ôm eo Tiểu Nhan, trực tiếp đè nàng xuống giường bệnh. Tiểu Nhan vẫn cười, nằm trên giường, tóc dài xõa tung, đôi mắt sâu thẳm như yêu tinh nhìn cô: "Cậu định làm gì?"
Tay nàng còn nghịch một lọn tóc của Tiêu Nhược Yên, thái độ vô cùng khiêu khích.
Tiêu Nhược Yên tức đến nghiến răng: "Tiểu hồ ly này, cậu nghĩ tớ muốn làm gì?"
"Bây giờ à?" Trong mắt Tiểu Nhan toàn là khiêu khích. Tiêu Nhược Yên rất thuần thục kéo chăn qua, phủ lên hai người:
"Tớ còn cần chia thời gian sao?"
Nhìn xem.
Khí phách biết bao.
Không khí trở nên loãng hẳn. Tiêu Nhược Yên đang mải mê chiếm đoạt, ngoài cửa, Hứa Niệm bực bội đứng đó. Bà nhìn cái cục đang nhô lên trên giường, rồi lại nhìn đồng hồ.
Nhìn đồng hồ, lại nhìn cái cục kia.
Mười phút trôi qua, Hứa Niệm bùng nổ: "Tiêu Nhược Yên, con làm xong chưa hả?! Lăn ra đây uống canh cho mẹ!"
Tiêu Nhược Yên như bị điểm huyệt, lập tức cứng đờ. Trong bóng tối, cô nhìn Tiểu Nhan đang cười đến run rẩy cả người, tức đến phát điên.
Đồ xấu xa, suốt ngày hại cô!
Hứa Niệm mặt đen sì dọn dẹp trong phòng.
Tiểu Nhan ngồi đó chỉnh lại tóc, trước mặt người lớn vẫn vô cùng đoan trang lễ phép: "Đã ra hiệu cho cậu xem giờ rồi mà."
Tiêu Nhược Yên bị nghẹn một ngụm canh gà, lên không lên, xuống không xuống. Cô nhìn Hứa Niệm: "Mẹ, thật ra con..."
Hứa Niệm lười để ý: "Mẹ không quản hai đứa, nhưng hai đứa cũng phải chú ý chứ. Lúc nãy mẹ tới, Viện trưởng còn chặn mẹ ở cửa, nói hai đứa ảnh hưởng đến không khí bệnh viện. Tối nào mấy cô y tá cũng tranh nhau xem ai được vào truyền dịch cho con, chỉ để xem hai đứa dính nhau."
Tiêu Nhược Yên nghe xong mặt hơi nóng: "Vậy sao?" Cô cắn môi liếc Tiểu Nhan một cái, "Có phải vì muốn nhìn cậu hay không?"
Tiểu Nhan cũng ngại ngùng: "Mẹ còn ở đây, cậu nói linh tinh gì vậy. Một mình tớ có thể dính nhau kiểu gì, tay trái hôn tay phải à?"
Tiêu Nhược Yên cười, Tiểu Nhan cũng cười theo, hai người cười thành một đoàn. Tiểu Nhan ôm eo cô: "Cậu... chú ý chút đi, đừng lại cười đến đau vết mổ."
Tiêu Nhược Yên lau nước mắt: "Vậy sao cậu còn chọc tớ."
Hứa Niệm: ..................
Hai đứa này bị sao vậy? Xem bà như không khí à? Có gì mà mắc cười? Có gì mà buồn cười chứ!
Giờ bà chỉ muốn lấy muỗng nhét vào miệng hai đứa.
"À đúng rồi, lát nữa ba con sẽ qua." Hứa Niệm nhìn Tiêu Nhược Yên. Con gái nằm viện lâu như vậy, ông già ở nhà vừa muốn tới vừa không biết tìm cớ thế nào.
Ngày nào Hứa Niệm cũng nấu canh mang qua, Tiêu Hách chỉ đứng nhìn bà: "Nấu nhiều như vậy con bé ăn nổi không?"
Hứa Niệm nghe mà muốn cười: "Ông muốn đi thì tự đi đi, đừng trông mong tôi bảo con bé ăn không hết rồi ông qua giúp. Còn có con dâu nữa, sao lại ăn không hết?"
Tiêu Hách: ......
Dù sao cũng là vợ chồng già, sống với nhau bao nhiêu năm, ai mà chẳng hiểu ai. Bà không chiều cái tính đó của Tiêu Hách, cái khúc mắc trong lòng ông phải tự ông vượt qua.
Ngày tháng trôi qua từng ngày, ông già đó cũng giỏi thật, nhất quyết không nói là muốn đi thăm con gái.
Nhưng có một ngày, Tiêu Nhược Yên vừa uống canh vừa lén nói với mẹ: "Ba con mỗi ngày lúc bệnh viện đi kiểm tra phòng, đều lén đứng ngoài cửa sổ nhìn con một cái. Có hôm con vô tình nhìn thấy."
Tim Hứa Niệm khẽ thắt lại, con gái chắc là rất cảm động nhỉ?
Đáng tiếc, con gái bây giờ không còn là con gái của ngày xưa nữa.
Hứa Niệm: ......
Tiểu Nhan nghe vậy liền mắng Tiêu Nhược Yên: "Đừng nói như vậy chứ, chắc chắn là chú rất nhớ cậu nên mới đến."
Tiêu Nhược Yên liếc Tiểu Nhan một cái: "Ồ, bây giờ cậu miệng ngọt rồi đấy. Cậu nói hay mấy cũng vô ích, ba tớ sẽ không đồng ý bọn mình đâu."
Cô cúi đầu, lòng đầy mất mát. Tiểu Nhan nghe xong cũng biến sắc, nàng cúi đầu ngồi xuống bên cạnh Tiêu Nhược Yên, dang tay ôm lấy cô.
Những lúc buồn bã, có người yêu ở bên cạnh, thật tốt biết bao.
Tiêu Nhược Yên cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn nhiều. Nhiệt độ cơ thể của Tiểu Nhan cho cô dũng khí, không đồng ý thì sao chứ? Cuộc sống nhỏ của cô và Tiểu Nhan vẫn cứ sống tốt đẹp, cô sẽ không dao động.
Tiểu Nhan ôm Tiêu Nhược Yên một lúc, sau đó quay đầu nhìn Hứa Niệm đang đứng ngơ ngác mắt ướt: "Mẹ, đừng đứng đó nữa, mau quay một đoạn video đi, về nhà cho chú xem."
Hứa Niệm: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Buổi tối về đến nhà.
Hứa Niệm kể lại cho Tiêu Hách chuyện con gái nói mỗi đêm đều như gặp ác mộng vì nhìn thấy có người bám ngoài cửa sổ. Tiêu Hách tức đến mức huyết áp suýt tăng vọt. Ngay sau đó, Hứa Niệm dò dẫm lấy video ra: "Này, ông tự xem đi, xem con gái khó chịu thế nào."
Thật ra bà cũng hơi lo lắng, sợ chiêu này không hiệu quả, lại khiến Tiểu Nhan và con gái buồn lòng.
"Đây là dàn dựng à?" Tiêu Hách ngoài miệng cứng nhắc, nhưng mắt lại thành thật nhìn chằm chằm vào video.
Con gái gầy rồi, gầy đi rất nhiều.
Mỗi tối ông đứng ngoài cửa sổ nhìn vào, dù sao cũng có khoảng cách, không nhìn rõ. Bây giờ nhìn trong video, dù sắc mặt khá tốt, nhưng dù sao cũng vừa trải qua một ca phẫu thuật lớn, cả người gầy hẳn đi. Dáng vẻ dựa vào Tiểu Nhan của con bé trông vừa yếu ớt vừa buồn bã.
Người đàn ông sắt đá, khi nhìn thấy video, mắt Tiêu Hách cũng đỏ lên.
Ông còn nhớ, lúc A Yên còn nhỏ, ông rất cưng chiều con bé. Đi đâu cũng nâng như bảo bối, sợ nó mệt, bế được thì bế, không thì vác lên vai cho ngồi cao.
Mỗi mùa đông, đều là khoảng thời gian vui vẻ nhất của hai cha con.
Tiêu Hách sẽ cõng Tiêu Nhược Yên đi mua một con gà quay ở quán quen, món con gái thích nhất, sau đó ông huýt sáo:
"Hùng dũng hiên ngang, xung phong hai dặm đường!"
Bé A Yên cười khanh khách, ôm đầu ba hôn hết cái này đến cái kia.
Tiêu Hách rất tiết kiệm, tất cả tiền đều dành cho vợ con. Con gái học âm nhạc từ nhỏ, tốn kém rất nhiều, hai vợ chồng đều thắt lưng buộc bụng chỉ để nuôi con ăn học. Mỗi lần đến lễ tết, nhìn hai mẹ con ăn gà quay vui vẻ là ông đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Đợi hai mẹ con ăn xong, ông tự ăn một quả dưa leo, gặm mấy cái xương gà còn sót, uống hai lạng rượu nhỏ.
Họ không giàu, nhưng rất hạnh phúc.
Mỗi lần Tiêu Hách trò chuyện với bạn bè đều vô thức nhắc đến con gái, nói A Yên là niềm kiêu hãnh của ông. Thế nhưng, đứa con gái khiến ông tự hào ấy lại yêu một cô gái.
Như một cái gai, chắn ngang giữa hai cha con.
Bao nhiêu năm rồi, không phải là ông không nhớ con, chỉ là ông không thể giống như Hứa Niệm, lải nhải hay gọi điện cho con. Nhưng vào mỗi sinh nhật của Tiêu Nhược Yên, Tiêu Hách đều tự đi mua một con gà quay, ngậm điếu thuốc, nhìn ánh trăng xa xa.
Tình cha như một ngọn núi nặng trĩu.
Người đàn ông từng kiên định ấy, dưới sự lạnh nhạt ngày qua ngày của con gái, cuối cùng cũng dao động.
Giờ đây, nhìn con gái gầy gò trong video, ông không kìm được đỏ mắt.
Hứa Niệm nhìn ông thở dài: "Thôi được rồi, với con cái nhà mình không có thù qua đêm. Còn Tiểu Nhan nữa, con bé đã sửa miệng gọi tôi là mẹ rồi, sau này cũng là con của tôi. Đừng nghĩ không thông nữa, coi như chúng ta có hai đứa con gái, chẳng phải rất tốt sao?"
Tiêu Hách không nói gì, nhưng ngày hôm sau, ông lại cùng Hứa Niệm xuất hiện trong phòng bệnh.
Ông vẫn mua gà quay mà hồi nhỏ Tiêu Nhược Yên thích nhất.
Tiêu Nhược Yên nhìn ông, cổ họng như bị thứ gì đó nghẹn lại. Tiểu Nhan đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn, trong lòng trăm mối cảm xúc.
Có lúc, nàng rất ghen tị với A Yên.
Gia đình của cô tuy không giàu có, nhưng từ nhỏ đã có tình yêu của ba mẹ, còn nàng thì không.
...
Tối hôm trước khi biết ba sẽ tới, Tiểu Nhan cả đêm không ngủ ngon. Lúc thì hỏi Tiêu Nhược Yên ba thích ăn gì, lúc thì thay đồ trước mặt cô, bộ này có đoan trang không, bộ kia có đẹp không, đủ loại lo lắng xen lẫn vui mừng.
Tiêu Nhược Yên nhìn mà vừa xót vừa vui, cô ôm Tiểu Nhan:
"Ba sẽ thích cậu thôi."
Vốn dĩ Tiêu Nhược Yên còn chưa biết nên dùng tâm trạng gì để đối mặt với ba, nhưng chẳng hiểu sao, khi nhìn thấy con gà quay đó, cảm xúc của cô lập tức sụp đổ.
Lòng bàn tay Tiêu Hách hơi đổ mồ hôi, ông xoa xoa, lúng túng nói: "Ba không biết bây giờ con thích ăn gì..."
Họ đã xa nhau quá lâu rồi.
Một cảm giác xa lạ chen vào giữa hai cha con.
Giọng nói của cô rất nhẹ, nhưng nước mắt lại tuôn xuống ngay lập tức.
Cô cắn từng miếng, giống hệt như hồi nhỏ, muốn cười, nhưng nước mắt lại trào ra dữ dội.
Cô càng ăn càng khóc, cuối cùng Tiêu Hách cũng rơi nước mắt theo. Ông dang tay ôm con gái vào lòng: "Xin lỗi... Nhược Yên, ba xin lỗi con..."
Hai cha con ôm nhau lặng lẽ khóc. Tiểu Nhan và Hứa Niệm đứng bên cạnh cũng không ngừng lau nước mắt.
Mãi mười mấy phút sau, cảm xúc của họ mới ổn định hơn. Tiểu Nhan rất tinh tế, nàng lấy cớ đi lấy nước, để lại không gian riêng cho cả nhà.
Nàng cầm ấm nước đi dạo bên ngoài hơn một tiếng, đến khi Tiêu Nhược Yên gọi điện mới quay lại phòng bệnh.
Khi vào, tâm trạng của ba người đều đã khá hơn.
Tiểu Nhan mỉm cười rót nước cho hai người lớn. Hứa Niệm nhìn nàng: "Tiểu Nhan đừng bận nữa, lại đây với mẹ."
Tiểu Nhan ngoan ngoãn đi tới. Nàng nhìn Tiêu Hách, người chú luôn nghiêm khắc trong ký ức nàng, vậy mà lúc này lại như một đứa trẻ. Khi ánh mắt chạm nhau, ông hơi đỏ mặt, ho khan một tiếng: "Tiểu Nhan à."
Tiểu Nhan giật mình, lập tức đứng thẳng dậy: "Chú."
Tiêu Nhược Yên và Hứa Niệm nhìn nhau cười.
Tiêu Hách lại ho một tiếng, run run lấy từ trong túi ra một tấm thẻ: "Cái này... con đã gọi bà ấy là mẹ rồi thì đừng gọi ta là chú nữa. Đây là phí đổi xưng hô, con cầm lấy đi."
Tiêu Nhược Yên giật mình, không tin nổi nhìn Hứa Niệm. Hứa Niệm cũng đầy vẻ kinh ngạc, ông chuẩn bị từ lúc nào vậy?
Trước ánh mắt của hai mẹ con, Tiêu Hách thở dài: "Đây là tiền riêng của ta, vốn định đợi Nhược Yên kết hôn thì đưa. Giờ cũng tốt, cũng tốt. Tiểu Nhan à, trước kia là chú không đúng, đừng trách chú... chú hồ đồ rồi."
Tấm thẻ ấy, nặng trĩu trong tay. Tiểu Nhan cúi đầu, trong lòng nóng rực.
Dù sao vẫn còn hơi ngượng, Tiểu Nhan không gọi được tiếng "ba". Tiêu Hách có chút tiếc nuối, nhưng Hứa Niệm lại khen nàng: "Phải như vậy chứ. Mẹ ở chung với các con bao lâu mới được gọi là mẹ, dựa vào cái gì ông ấy vừa tới đã bắt người ta đổi xưng hô? Không đời nào! Còn dám giấu tiền riêng, về nhà tôi xử lý ông!"
Tiểu Nhan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Cuộc đời có những điều thật kỳ diệu.
Đã từng, có những tương lai không nhìn thấy ánh sáng, chắn trước mặt Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan. Hai người bị gai góc quấn quanh, mỗi bước đi đều có gai nhọn đâm vào da thịt, hít thở đều là đau khổ.
Nhưng giờ đây, sau từng chút cắn răng kiên trì, sau mười năm chia xa lắng đọng.
Cuối cùng, hai người cũng vén mây mù nhìn thấy mặt trời.
Ban đêm, Tiêu Nhược Yên ôm Tiểu Nhan, hết lần này đến lần khác thì thầm bên tai nàng: "Tớ yêu cậu, cảm ơn cậu."
Những lời rất sáo rỗng.
Vốn không nên nói với người yêu thân mật nhất.
Nhưng cô vẫn muốn nói, nói đến run rẩy, nói đến rơi nước mắt, nói đến máu nóng sôi trào.
Tiểu Nhan ngoan ngoãn dựa vào cô, tay vuốt má cô, khẽ thì thầm: "Được rồi, A Yên, đừng khóc nữa. Chúng ta có thể mãi mãi hạnh phúc rồi."
A Yên, đừng khóc.
Đó là câu Tiểu Nhan thường nói với A Yên sau khi xa nhau rồi gặp lại thời thiếu niên.
Nàng từng nói, chỉ cần họ yêu nhau thì không ai có thể chia cắt họ. Đã từng, họ trải qua quá nhiều trắc trở, giờ đây cũng đã trở thành những người yêu khiến người khác ngưỡng mộ.
Nhưng những cay đắng và nước mắt phía sau, có ai biết được?
Đời người quá ngắn ngủi, họ sẽ luôn kiên trì, cũng sẽ luôn hạnh phúc.
Ngày hôm sau là ngày Tiêu Nhược Yên xuất viện.
Trước khi rời đi, tế bào đa sầu đa cảm của nghệ sĩ trong Tiêu Nhược Yên lại trỗi dậy. Cô nhìn quanh phòng bệnh, thở dài:
"Có chút luyến tiếc."
Lúc vào thì hoang mang tột độ.
Đến lúc rời đi lại trăm mối cảm xúc.
Mặc dù ca phẫu thuật rất thành công, nhưng Tiêu Nhược Yên cảm thấy mình cũng xem như đã đi một vòng sinh tử, rất nhiều thứ bỗng chốc nhìn thấu, xem nhẹ.
Bây giờ, lý tưởng hay ước nguyện gì, điều duy nhất cô mong là ba mẹ khỏe mạnh, người yêu hạnh phúc, những người bạn tri kỷ cùng nhau vui vẻ đi tiếp.
Không cầu gì hơn.
Tiểu Nhan đang thu dọn đồ đạc cho cô, nghe vậy liền cười:
"Đây là phòng bệnh, cậu có gì mà luyến tiếc?"
Tiêu Nhược Yên bĩu môi: "Phòng bệnh này chứng kiến tớ dựa vào một lá gan để tranh sủng, từng bước thăng cấp, cuối cùng đăng cơ."
Tiểu Nhan đứng dậy, bóp bóp má Tiêu Nhược Yên:
"Cậu rảnh quá rồi đấy, dạo này nằm viện đọc tiểu thuyết không ít nhỉ? Thôi nào, về rồi tớ cũng không bắt nạt cậu quá đâu, yên tâm đi."
Tiểu Nhan gật đầu, chống cằm, vẻ mặt cao thâm khó lường:
"Dù sao bây giờ cậu vẫn rất có thị trường, đi đâu cũng gặp fan hâm mộ tỏ tình. Đợi tớ sinh con, củng cố địa vị chính cung rồi nói sau."
Tiêu Nhược Yên: ..................
Hai người vừa cười vừa đùa, thu dọn xong xuôi, chị gái và Lan Lan mới thong thả đến.
Lan Lan vừa vào đã mặt mày hồng hào, giọng vang như chuông: "Em gái, để chị giúp em xách hành lý, mau mau để đó, mấy việc nặng này sao em có thể tự làm, đừng làm tay thô ráp."
Tiêu Nhược Yên: ...............
Vừa nãy cô còn cá cược với Tiểu Nhan, cược một trăm tệ xem chị gái và Lan Lan là nghe canh gà của cô hay uống nước vàng (dâm) của Tiểu Nhan.
Giờ nhìn dáng vẻ đắc ý của Lan Lan, lại nhìn chị...
Chị mặc âu phục và váy công sở, tóc búi gọn, tay phải đeo vòng ngọc phỉ thúy, trang điểm nhẹ, trông tinh thần không tệ, chỉ là ánh mắt nhìn Lan Lan dịu dàng hơn bình thường rất nhiều.
Tiểu Nhan đi tới ôm eo chị, ghé tai nói gì đó. Mặt chị hơi đỏ, khẽ vỗ em gái một cái: "Đừng nghịch."
Lan Lan nhìn hai chị em cười ngốc nghếch. Tiêu Nhược Yên vẫn chưa chịu bỏ qua, cô kéo tay Lan Lan: "Hai người làm hòa rồi à? Làm hòa kiểu gì?"
Lan Lan nhướng mày: "Lúc đó là nghe theo Lão Tứ đấy, Lão Tứ ra tay một người đỉnh hai. Từ nay về sau, cậu ấy là thần tượng của tớ."
Tiêu Nhược Yên trầm mặc một lát, rồi giơ ngón giữa với Lan Lan: "Khinh bỉ cậu!"
Cả nhà vui vẻ xuất viện.
Vốn dĩ Hứa Niệm và Tiêu Hách cũng định tới, nhưng Tiểu Nhan nói với Tiêu Nhược Yên rằng hai ông bà có việc đột xuất nên không qua được.
Tiêu Nhược Yên nghĩ mẹ dạo này cũng mệt rồi, lại còn xem không ít thứ không nên xem, đúng là nên nghỉ ngơi chút.
Thời gian trôi qua nhanh thật.
Lúc tới, mây đen u ám, cô thậm chí một đêm không ngủ, khi biết sức khỏe có vấn đề, còn ôm Tiểu Nhan khóc nức nở.
Giờ đây, tất cả đều đã qua.
Tiêu Nhược Yên nắm tay Tiểu Nhan bước ra khỏi bệnh viện, nhìn những đám mây trên trời, mỉm cười trong gió.
Tiểu Nhan cũng nhìn cô cười, quay người ôm lấy cô.
Tiêu Nhược Yên hơi bất ngờ, nhưng gần như theo bản năng cũng ôm lại Tiểu Nhan: "Thời gian này vất vả cho cậu rồi."
Tiểu Nhan vốn thích dính lấy cô, nhưng ở nơi công cộng vẫn luôn chú ý. Giờ đây, không chỉ có chị và Lan Lan ở bên, xung quanh còn có rất nhiều người ngoái đầu nhìn.
Có lẽ nàng thật sự đã mệt rã rời.
Cả thể xác lẫn tinh thần đều bị tiêu hao.
Tiêu Nhược Yên vừa đau lòng vừa chua xót. Đời này, ngoài việc yêu thật tốt, cô đã không còn gì có thể bù đắp cho Tiểu Nhan nữa.
Tiểu Nhan ôm cô, cổ khẽ cọ vào cổ cô: "Đừng về trường trước, đi một nơi nhé, được không?"
Tiêu Nhược Yên gật đầu, ôm chặt Tiểu Nhan, nhìn Lan Lan và chị ở không xa đang mỉm cười nhìn hai người, trong lòng có chút nghi hoặc.
Chẳng lẽ... mấy người này lại bàn nhau chuyện xấu gì để bắt nạt cô nữa sao?
Lên xe.
Lan Lan ngồi ghế trước lái xe, chị ngồi ghế phụ, còn Tiểu Nhan rúc trong lòng Tiêu Nhược Yên làm nũng. Cuối cùng, nàng như biến ảo thuật, lấy từ túi ra một dải lụa trắng: "Tớ muốn buộc lên mắt cậu."
Tiêu Nhược Yên nghe xong mặt hơi đỏ: "Chị và Lan Lan còn ở đây."
Tiểu Nhan im lặng một lúc: "Ai muốn xe chấn với cậu chứ, A Yên, cậu xem đầu óc của cậu bây giờ bẩn đến mức nào rồi."
Tiêu Nhược Yên: ......
Không phải xe chấn, vậy là làm gì?
Mắt bị bịt lại.
Trong đầu Tiêu Nhược Yên hiện lên vô số suy nghĩ. Tiểu Nhan rốt cuộc muốn làm gì? Dẫn cô đi đâu mà thần thần bí bí như vậy?
Trong xe, Lan Lan cố ý bật bài Marry You. Cô ấy và chị thỉnh thoảng nhìn nhau, mỉm cười, mười ngón tay đan chặt.
Theo thời gian trôi qua, nhịp tim của Tiêu Nhược Yên bắt đầu tăng nhanh. Có lẽ là trực giác của phụ nữ, cô mơ hồ nảy sinh một tia mong đợi.
Khoảng hơn hai mươi phút sau, xe dừng lại. Xuống xe rồi, Tiểu Nhan lại dắt tay cô đi trái rẽ phải, còn tiến vào thang máy. Giữa chừng Tiêu Nhược Yên hỏi mấy lần rốt cuộc là đi đâu, Tiểu Nhan đều chỉ cười không đáp.
Cuối cùng cũng tới nơi, khi Tiểu Nhan nói "tới rồi", dải lụa trên mắt Tiêu Nhược Yên được tháo ra. Vừa mở mắt, cô còn hơi chưa thích ứng, nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, Tiêu Nhược Yên cảm thấy như bị đoạt mất hơi thở, toàn thân như trong khoảnh khắc mở toang mọi lỗ chân lông, cả người ngây ra.
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Tạm đăng lên trước, lát nữa sửa lỗi chính tả.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 84
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 84
