Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 83


Màn phản đòn lần này của Tiểu Nhan khiến chị hoàn toàn trở tay không kịp. Chị sững người mấy giây rồi lập tức quay sang nhìn Lan Lan, dùng ánh mắt mãnh liệt để tự biện hộ cho mình.


— Không có chuyện đó!


Theo sự ăn ý thường ngày giữa chị và Lan Lan, chỉ cần một ánh mắt là có thể giải thích tất cả.


Đáng tiếc, ghen tuông khiến Lan Lan méo mó cả lý trí. Cô ấy cắn môi nhìn chị: "Thì ra mấy chậu hoa trước cửa là cô ta tặng!"


Hôm đó, khi cô ấy đến công ty đón chị đã nhìn thấy. Mặc dù ngoài miệng nói không để ý, nhưng mỗi lần nhìn thấy những thứ bày trước cửa phòng làm việc, trong lòng Lan Lan lại như bị dội cả thùng giấm. Cô ấy còn từng vòng vo hỏi thư ký Tống xem hoa đó là ai tặng, nhưng thư ký Tống như bị khóa miệng, hỏi kiểu gì cũng không moi ra được.


Chị lập tức lắc đầu: "Không phải!"


Tiêu Nhược Yên nằm trên giường chớp mắt, hoàn toàn ngơ ngác.


Lan Lan nhìn Tiểu Nhan: "Có phải là cô ta tặng không?"


Chị nhanh chóng quay đầu nhìn Tiểu Nhan, ánh mắt vừa tức giận, vừa cầu cứu, vừa không cam lòng, đủ mọi cảm xúc phức tạp.


Tiểu Nhan lúc này chậm rãi hỏi: "Tớ cũng không biết nữa, người theo đuổi chị ấy nhiều vậy, ngộ nhỡ nhận nhầm thì không hay đâu. À đúng rồi, anh rể, hoa trước cửa là hoa lam tinh à?"


(* Hoa lam tinh tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu, hi vọng và sự bình yên.)


Chị: ..................


Lan Lan: !!!


Đúng là hoa lam tinh!


Màn phản đòn này kết thúc bằng việc Lan Lan che miệng chạy khỏi phòng bệnh, chị đuổi theo phía sau, còn Tiểu Nhan giơ ngón giữa về phía chị.


Tiêu Nhược Yên thật sự bị chấn động. Cô mím môi: "Cái cô y tá trưởng Tiểu Vương đó... thật sự thích chị à?"


Tiểu Nhan lắc đầu: "Cậu ngốc à? Người ta thích chính là cậu."


Nàng cũng thật sự bó tay với A Yên.


Y tá trưởng Tiểu Vương người ta liếc mắt đưa tình với cô, chăm sóc tận tay tận chân, đến cả lúc truyền dịch hay chích kim cũng giống như dỗ trẻ con: "Có đau không nè, sắp xong rồi nha". Tiểu Nhan từng đứng bên cạnh nhìn thấy, lập tức hiểu ngay là chuyện gì.


Tiêu Nhược Yên: ..................


Cái gì cơ???


Vậy lúc nãy...


"Rõ ràng cậu nói... rõ ràng là nói trúng hoa lam tinh mà."


Thế giới quan của Tiêu Nhược Yên đã hoàn toàn sụp đổ. Tiểu Nhan ở bên cạnh thong thả bóc vỏ chuối: "Vì chị gái thích hoa lam tinh, người theo đuổi đương nhiên phải chiều theo sở thích rồi, đồ ngốc."


Trong lòng Tiêu Nhược Yên đã bị Tiểu Nhan làm cho chấn động mạnh, cô rụt người lại đầy tủi thân. Tiểu Nhan thấy vậy hiếm khi hào phóng: "Tớ sẽ không so đo chuyện Tiểu Vương thích cậu."


Đúng là thoát hiểm trong gang tấc. Tiêu Nhược Yên thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng thả lỏng hẳn, cười híp mắt: "Có phải cậu dọa cô ấy không? Dạo này tớ không thấy Tiểu Vương nữa."


Trước đây toàn là Tiểu Vương đến truyền dịch, đo nhiệt độ cho cô.


Tiểu Nhan nghe vậy nhìn cô, bẻ "rắc" một cái gãy đôi quả chuối trong tay: "Cậu còn nhớ người ta à?"


Tiêu Nhược Yên nhìn quả chuối bị bẻ gãy, run lên một cái: "Không có! Tớ chỉ hỏi đại thôi. Tớ biết Tiểu Nhan nhà tớ rộng lượng mà."


Tiểu Nhan cười lạnh: "Biết tớ rộng lượng là được. Cậu sẽ không gặp lại cô ta đâu, tớ bảo Viện trưởng điều cô ta sang phòng bệnh khác rồi."


Tiêu Nhược Yên: ...


Tiểu Nhan nhìn chằm chằm Tiêu Nhược Yên: "Mặt cậu tái mét thế này, ngày nào cũng không trang điểm, vậy mà người ta vẫn thích cậu, đúng là chân ái. Hơn nữa còn có một cái răng khểnh. Nói tớ nghe xem, có phải cậu lén nhìn người ta nên mới khiến người ta tương tư không?"


Tiêu Nhược Yên dựng cả tóc gáy: "Không có! Không phải nói là không so đo sao?"


Tiểu Nhan không lên tiếng, đôi mắt hẹp dài nheo lại nhìn Tiêu Nhược Yên một lúc, rồi nàng vén chăn lên, đưa tay vào trong.


Cảm giác lạnh buốt đó khiến Tiêu Nhược Yên giật bắn người: "Cậu làm gì vậy? Đây là bệnh viện! Còn có camera!"


Tiểu Nhan nhìn vào mắt cô: "Tớ biết, nên cậu đừng lên tiếng, kiên nhẫn chút đi."


Tiêu Nhược Yên: ...



Thế giới hoàn toàn hỗn loạn.


Tiêu Nhược Yên luôn nghĩ mình là một cô bé ngoan quy củ, nhưng đến cuối cùng, trong hỗn loạn cô lại phát hiện cảm giác này... thật sự rất k*ch th*ch, hoàn toàn khác ở nhà. Đặc biệt là khi camera giám sát ngay trước mắt, cô cắn môi, vừa nhẫn nhịn vừa hưởng thụ.


Chỉ là khi không khí trở nên loãng dần, nhịn đến toàn thân run rẩy, Tiêu Nhược Yên lại vô thức phân tâm.


Cô nghĩ, bình thường Lan Lan có bắt nạt chị giống như Tiểu Nhan bắt nạt mình như vậy hay không?


Nhìn hai người họ, hình như không giống lắm.


Hai chị em này khác nhau đến vậy sao?


Dưới sự "dạy dỗ" của Tiểu Nhan, chỉ số thông minh của Tiêu Nhược Yên cũng tăng vọt. Chỉ là tình huống của Lan Lan và chị vẫn có chút khác với bọn họ.


Hai người kia vẫn đang trong giai đoạn tân thủ rèn luyện, không giống Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên, dạng lão làng giang hồ, có thể động thủ được thì tuyệt đối không ồn ào.


Lan Lan buồn bã, vừa khóc vừa chạy xuống lầu kéo cửa xe, định vào trong xe buồn một mình, không để người khác thấy dáng vẻ đau lòng này.


Chị đuổi theo phía sau, vội gọi một tiếng: "Em kéo nhầm cửa xe rồi."


Hai chiếc xe đều màu trắng, Lan Lan trong cơn buồn bã hoàn toàn không phân biệt được. Ngẩng đầu nhìn lại mới hoảng, sao lại kéo nhầm xe người khác?


Không ngờ vừa kéo cửa, trong xe đã có người bước xuống. Tóc dài váy dài, mặt như hoa đào, đúng là một mỹ nhân.


"Lan Lan?"


Bác sĩ Từ kinh ngạc nhìn Lan Lan: "Em sao vậy?"


Theo phản xạ, cô ấy đưa tay đỡ lấy Lan Lan. Với tư cách là bác sĩ tâm lý, bác sĩ Từ có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc của Lan Lan đang dao động rất mạnh, sợ cô bất cẩn va vào xe.


Chị đang đuổi theo phía sau bỗng dừng bước. Khi Lan Lan nhìn rõ bác sĩ Từ, cả người nổi da gà, cô lập tức quay đầu nhìn chị.


Quả nhiên.


Sắc mặt của chị lạnh hẳn lại, ánh mắt như đóng băng nhìn chằm chằm vào cánh tay bác sĩ Từ đang ôm Lan Lan. Chị không nói gì, chỉ khoanh tay lại, nhàn nhạt nhìn Lan Lan.


Chị giận rồi...


Lan Lan cũng giận rồi...


Đúng là chuyện phiền phức.


Khi bác sĩ Từ lên thăm Tiêu Nhược Yên, tiện thể kể lại những gì chứng kiến ở dưới lầu.


Tiêu Nhược Yên tựa vào giường nghe mà ngẩn người. Sao lại trùng hợp đến vậy?


Tiểu Nhan ở bên cạnh gọt táo, tay hơi run rẩy, không được linh hoạt lắm. Bình thường nàng rất tôn trọng bác sĩ Từ, nhưng lúc này cũng không nhịn được nói một câu: "Có lẽ chị đến không đúng lúc."


Không đúng lúc?


Bác sĩ Từ là người tinh ranh thế nào. Cô ấy liếc Tiêu Nhược Yên, lại nhìn sang Tiểu Nhan.


Một người mặt hồng hào, có chút suy yếu, tóc dài buông xõa.


Một người tay gọt trái cây còn run rẩy, cắn môi đầy vẻ chưa thỏa mãn.


Đại khái hiểu hai người họ đang làm gì rồi.


Đúng là khiến người ta vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ.


Bác sĩ Từ lặng lẽ đặt giỏ trái cây xuống, khoát tay: "Chị đi đây. A Yên, tạm biệt. Chú ý sức khỏe, còn có vết mổ đó. Hai người... cứ tiếp tục đi."


Tiếp tục...


Tiếp tục thế nào được nữa?


Tiểu Nhan thở dài: "Chị cũng thật là. Hai người cãi nhau, sao có thể bày ra dáng tổng tài như vậy chứ?"


Đúng là đem chuyện yêu đương xử lý như công việc, đơn giản mà thô bạo.


Tiêu Nhược Yên hơi lo lắng, nhìn Tiểu Nhan: "Có nên gọi điện cho họ không?"


Tiểu Nhan nghĩ một chút: "Không được. Dù sao người khơi mào chuyện này là tớ. Nếu bây giờ tớ gọi cho chị, chỉ càng châm dầu vào lửa."


Tiêu Nhược Yên ngồi thẳng dậy: "Vậy phải làm sao?"



Tiểu Nhan cầm điện thoại đưa cho cô: "Tớ không gọi được, cậu gọi."


Tiêu Nhược Yên: ...


Tiểu Nhan: "Cậu là bệnh nhân, chị sẽ thông cảm."


Tiêu Nhược Yên: ...


Không! Cô từ chối! Tiểu Nhan nheo mắt nhìn cô: "Trước đó là ai vừa xuống bàn mổ đã nói sẽ đối xử tốt với tớ, tớ nói gì cũng không từ chối hả?"


Tiêu Nhược Yên ôm chặt lấy mình: "Vậy là ai nói sẽ bảo vệ tớ cả đời, sẽ không hại tớ?"


Tiểu Nhan: "Cậu có ý gì?"


Tiêu Nhược Yên: "Chính là ý cậu đang nghĩ đó!"


..................


Hai cặp tình nhân, cãi nhau cùng một lúc, cũng thật hiếm thấy.


Hôm sau Lan Lan đến thăm Tiêu Nhược Yên. Vừa tới nơi, cô ấy đã đuổi Tiểu Nhan ra ngoài, bảo nàng đi nghỉ ngơi, nói mình có chuyện riêng muốn nói với Lão Nhị.


Tiểu Nhan liếc Tiêu Nhược Yên một cái, Tiêu Nhược Yên cũng liếc lại nàng.


Lan Lan nhìn thấy, được lắm nha, Lão Nhị có tinh thần rồi. Một ca phẫu thuật xong, địa vị tăng vọt, giờ trông còn lợi hại hơn cô ấy.


Tiểu Nhan vừa đi, Lan Lan không nhịn được than thở: "Chị ấy không dỗ tớ. Rõ ràng là tớ giận trước, vậy mà chị ấy chẳng nói lấy một câu quan tâm. Rõ ràng tớ còn nhỏ hơn chị ấy mà."


Tiêu Nhược Yên vẫn rất khách quan công bằng: "Dù sao cậu cũng có tiền án, chị để ý cũng là bình thường."


"Tiền án cái rắm ấy! Tớ và bác sĩ Từ trong sạch mà." Lan Lan buồn bực: "Haiz, tối qua chị còn không ôm tớ ngủ, tớ khó chịu chết đi được, Lão Nhị."


Tiêu Nhược Yên nhìn Lan Lan bằng ánh mắt đầy đau xót và đồng cảm. Cô đưa tay ra, Lan Lan lập tức nắm lấy tay cô: "Tớ biết mà Lão Nhị, cậu sẽ đau lòng cho tớ."


Tiêu Nhược Yên gật đầu: "Tớ đương nhiên đau lòng cho cậu. Nhưng trước khi đau lòng cho cậu, cậu có thể nói cho tớ biết một chuyện không?"


Lan Lan cảm động vô cùng: "Cậu nói đi."


Tiêu Nhược Yên: "Chẳng lẽ cậu ở bên chị gái là thụ à? Nếu như vậy, cậu lấy tư cách gì làm anh rể của tớ, còn đòi làm anh em cột chèo với tớ?"


Lan Lan: ...


Đệch!!!!


Tiêu Nhược Yên!!!!


Khác với cuộc đàm phán hòa bình giữa Lan Lan và Tiêu Nhược Yên.


Nhân lúc Lan Lan đến bệnh viện, Tiểu Nhan đi một chuyến tới công ty. Một là vì thư ký Tống nói có vài văn kiện quan trọng cần nàng ký, không thể kéo dài nữa. Mặt khác, nàng cũng nhân tiện đi thăm chị.


Tiểu Nhan hiểu chị nhất. Nàng biết chị không phải người giỏi bày tỏ cảm xúc, nếu không cũng chẳng thể xinh đẹp như vậy mà độc thân bao năm. Đặc biệt khi tâm trạng của chị không tốt, khí tràng tỏa ra rất đáng sợ.


Nàng tìm thư ký Tống xử lý xong việc chính, vừa định đi tìm chị thì thấy thư ký Tống mặt xanh mày xám cầu cứu nhìn nàng.


"Sao vậy?" Tiểu Nhan nhìn sắc mặt cô ấy là đoán được vài phần, cười hỏi.


Thư ký Tống khẽ nói: "Nhị tiểu thư, tín nữ nguyện ăn chay một tháng, xin cô, mau mau chữa khỏi cho Tổng giám đốc Nhan đi. Tôi... chúng tôi sắp không chịu nổi nữa rồi."


Tiểu Nhan: ...


Đúng là một người chị đáng sợ.


Sao mà không đáng sợ cho được?


Hôm qua chị gái tâm trạng không tốt, giữa đêm gọi gấp các lãnh đạo bộ phận quan trọng của công ty họp video. Hôm nay lại gọi từng trưởng bộ phận đến báo cáo, tổng kết công việc cả năm. Vừa khắt khe lại vừa nặng lời, mấy phó tổng suýt nữa đều bị nói đến khóc.


Tiểu Nhan đi qua, nghe thấy chị đang nổi giận với cấp dưới trong văn phòng: "Dạo này tôi nới lỏng quản lý các anh quá rồi phải không? Nhìn thành tích này xem! Chuẩn bị nghỉ Tết rồi là buông tay hết hả? Mấy người..."


Nói liền năm phút.


Cuối cùng kết thúc bằng tiếng gõ cửa của Tiểu Nhan. Mọi người nghe thấy liền quay đầu lại, đồng loạt nước mắt lưng tròng nhìn Tiểu Nhan.


Tiểu Nhan cười cười. Chị nhìn thấy nàng thì nhíu mày, phất tay: "Đi làm việc đi."


Mọi người lập tức rời đi.



Tổng giám đốc Nhan vẫn chưa nguôi giận, tay lật từng trang báo cáo, mày nhíu chặt.


Tiểu Nhan bước tới, cười nhìn chị: "Vẫn còn giận à? Nghỉ một lát đi."


Thời gian trước, khi A Yên còn chưa kiểm tra ra bệnh, tâm trí của Tiểu Nhan đã dồn nhiều hơn cho công ty. Hai chị em tuy ngày thường cãi nhau kịch liệt, nhưng thật ra rất thương nhau. Nàng đau lòng cho chị, sợ chị một mình gánh quá nhiều quá mệt, nên đã dành rất nhiều thời gian cùng chị gánh vác. Dù nhiều thứ nàng còn chưa rành, nhưng cũng phát hiện ra không ít vấn đề trong công ty, còn có một nhóm lão già bảo thủ do Nhan Phong để lại cần phải thanh lọc. Nàng biết chị cũng nhân dịp cuối năm này để "xào bài" lại.


Chị liếc nàng một cái: "Sao hôm nay em chịu đến đây?"


Chị thật sự không hiểu nổi Tiêu Nhược Yên. Bao nhiêu năm rồi mà vẫn ngày nào cũng như tuần trăng mật, xa nhau chút là như mất mạng. Ngày ngày nhìn nhau không chán sao?


Chị thấy Lan Lan bây giờ cũng đã bắt đầu thấy chán mình rồi.


Haiz, suy nghĩ nhiều sẽ khó chịu.


Tiểu Nhan cười: "Thôi mà, em đến nhận lỗi đây."


Chị cao lãnh liếc nàng, hừ lạnh một tiếng, xoay ghế giám đốc quay đi, không nhìn em gái nữa.


Ôi chao, bà chị đáng yêu của nàng.


Tiểu Nhan bước tới, ôm lấy eo chị làm nũng: "Thôi nào, đừng giận nữa nha."


Chị là người không chịu nổi Tiểu Nhan làm nũng nhất. Nhớ hồi nhỏ, chỉ cần Tiểu Nhan làm nũng là chị không còn lập trường gì nữa, muốn kẹo có kẹo, muốn tiền tiêu vặt có tiền tiêu vặt.


Bây giờ vẫn như vậy.


Nhan Chỉ Y buông lỏng người, thở dài, dựa vào Tiểu Nhan: "Có lúc chị cứ cảm thấy... chị với Lan Lan thiếu thiếu cái gì đó."


Tiểu Nhan gật đầu: "Thiếu thời gian. Chị đừng nghĩ nhiều. Hai người mới ở bên nhau bao lâu?" Nàng nhìn vào mắt Nhan Chỉ Y: "Đừng không có cảm giác an toàn. Giữa những người yêu nhau, thứ đáng sợ nhất là nghi kỵ. Em biết nhiều người ngưỡng mộ em và A Yên, nhưng chị biết tụi em đã đi qua những gì không? Đừng ghen tị. Em và cậu ấy còn ghen tị với chị và Lan Lan thuận buồm xuôi gió kia kìa. Mấy va chạm nhỏ bây giờ chỉ là gia vị thôi. Tình yêu không thể so sánh được, chị phải trân trọng."


"Được rồi, em đứng đó nói mệt không?" Chị vẫn rất thương Tiểu Nhan. Tiểu Nhan biết chị đã mềm lòng: "Vậy vào phòng nghỉ trong kia đi, nằm trên giường nói chuyện. Em thật sự hơi mệt."


Chăm sóc bệnh nhân có lẽ là việc mệt nhất trên đời.


Ở bên Tiêu Nhược Yên, Tiểu Nhan không cảm thấy gì. Nhưng vừa rời bệnh viện là nàng thấy toàn thân như rã rời.


Đặc biệt là mấy ngày trước, ăn uống vệ sinh của Tiêu Nhược Yên đều do nàng lo. Dù mệt, nàng cũng không hề oán trách.


Nàng đã thuyết phục Tiêu Nhược Yên rồi, đợi cơ thể của cô hồi phục, chuyện mang thai khó nhằn kia cứ để nàng tự mình làm.


Đến lúc đó, Tiêu Nhược Yên sẽ chăm sóc nàng và con thật tốt, coi như xứng đáng với những gì nàng đã bỏ ra.


Tiêu Nhược Yên nghe xong im lặng rất lâu, khẽ nói: "Mang thai sẽ rất nguy hiểm."


Tiểu Nhan cười: "Nếu là mang thai đứa con của cậu và tớ, tớ sẽ là người hạnh phúc nhất thế giới."


Lời nói này khiến Tiêu Nhược Yên suýt rơi nước mắt. Cô nhìn nàng: "Tớ có đức có tài gì mà có được cậu."


Tiểu Nhan: "Biết là tốt. Trân trọng tớ cho đàng hoàng, đừng tùy tiện nổi giận với tớ."


Tiêu Nhược Yên gật đầu, giơ ngón tay lên: "Tớ thề, tuyệt đối không tùy tiện nổi giận với Tiểu Nhan nhà tớ."


Sau đó, cứ như vậy, buổi sáng vừa thề xong, buổi chiều hai người suýt chút nữa đánh nhau.


Trong không gian kín.


Nhan Chỉ Y cuối cùng cũng có thể nói vài lời thật lòng với em gái: "Chị luôn... luôn sợ Lan Lan sẽ rời bỏ chị..."


Giọng điệu như vậy khiến Tiểu Nhan đau lòng: "Chị tốt như vậy, sao cậu ấy nỡ rời bỏ chị?"


Giai đoạn này nàng cũng từng trải qua. Năm đó, rõ ràng nàng là đại mỹ nhân, nhưng nhìn A Yên, Tiểu Nhan vẫn vô thức tự ti. Nàng từng nghĩ, nếu A Yên không ở bên nàng, chắc chắn sẽ tìm một người yêu thương che chở cô, không để cô chịu tổn thương, có lẽ là kiểu cao phú soái ôn hòa. Vô tình, nàng từng nói điều này với Tiêu Nhược Yên. Tiêu Nhược Yên nhìn nàng rồi nói: "Trùng hợp ghê, tớ cũng từng nghĩ như vậy. Nghĩ cậu chắc sẽ tìm một phú nhị đại đẹp trai ngoan ngoãn."


Cho nên, càng yêu càng để ý, càng dễ nghĩ nhiều. Tất cả mọi người đều như vậy.


"Chị tốt chỗ nào..." Chị thở dài, cúi đầu nhìn mình: "Chị lớn hơn mấy đứa nhiều như vậy..."


Tiểu Nhan nghĩ một chút: "Lan Lan cũng đâu còn trẻ. Với lại chị à, người nên sợ mất đi lúc này không phải là Lan Lan sao? Cậu ấy sẽ cảm thấy khoảng cách với chị còn lớn hơn."


Nhan Chỉ Y lắc đầu: "Lan Lan tốt như vậy, hoạt bát vui vẻ, nói chuyện với ai cũng rất vui. Còn chị thì..."


Nếu mất đi Lan Lan, chị đã quyết định rồi, cả đời này sẽ sống một mình. Như vậy cũng tốt.


Tiểu Nhan thấy biểu cảm của chị có chút kỳ lạ. Nhan Chỉ Y nhìn nàng: "Em nghĩ gì vậy? Chị đã nói hết bí mật trong lòng rồi, em còn giấu gì sao?"


Tiểu Nhan im lặng một lúc, chậm rãi nói: "Chị à, em cảm thấy... chị đến kỳ mãn kinh rồi."



Chị: ...


Trong chốc lát, gà bay chó chạy. Thư ký Tống vốn định vào báo cáo công việc, nghe thấy tiếng kêu thảm trong phòng liền che mặt bỏ chạy.


Phải nói là, Tiểu Nhan hiểu chị.


Chị trút giận lên người nàng, đến lúc vặn tay nàng đánh mông, tâm trạng đã khá hơn nhiều.


Tiểu Nhan tóc tai rối bời nằm trên giường, mặt đỏ ửng, nhìn chị: "Chị còn nỡ đánh nữa không?"


Nhan Chỉ Y rất cạn lời: "Em có thể nói cho đàng hoàng được không? Chị không phải là Tiêu Nhược Yên."


Chị thật sự chịu thua cô em gái này.


Đối với người ngoài thì ra dáng người lớn, nhưng nói chuyện với Tiêu Nhược Yên và chị thì chưa bao giờ đàng hoàng.


Tiểu Nhan nhìn Nhan Chỉ Y bằng đôi mắt xinh đẹp: "Chị à, chị phải điều chỉnh lại bản thân."


"Cái gì cơ? Em đang chỉ dạy chị à?" Nhan Chỉ Y lại muốn ra tay. Tiểu Nhan nhướng mày: "Trong chuyện tình cảm, em là tiền bối của chị đó. Em dạy chị một chiêu, đảm bảo Lan Lan sẽ ngoan ngay."


Trong lòng chị như bị cào một cái. Chị buông Tiểu Nhan ra: "Thật không?"


Tiểu Nhan liếc chị: "Đương nhiên. Kinh doanh thì chị giỏi, nhưng về tình cảm, chị và Lan Lan đều gà mờ."


Quả thật em gái rất có chiêu trong chuyện yêu đương, nếu không cũng chẳng thể khiến Tiêu Nhược Yên ngoan ngoãn nghe lời, yêu nàng đến chết đi sống lại.


Sau khi ở bên Lan Lan, chị cũng nghe không ít chuyện thời học sinh của em gái, chuyện nàng "thu thập" Tiêu Nhược Yên. Đúng là yêu tinh trời sinh. Cùng một cha một mẹ sinh ra, EQ của hai người lại khác nhau một trời một vực.


Thấy chị đã thả lỏng, Tiểu Nhan bỗng ho một tiếng: "Ây da, vai em hơi đau, chắc vừa rồi bị trẹo, ảnh hưởng đến việc nói chuyện rồi."


Chị vội xoa vai cho nàng: "Hay là chị mua cho em ghế massage nhé."


Tiểu Nhan gật đầu: "Được đó, lấy loại cao cấp nhất của Ogawa đi. Vừa hay A Yên xuất viện cần điều dưỡng cũng dùng được."


Gân xanh trên trán chị giật giật, cố nhịn: "Được."


Tiểu Nhan lại sờ sờ mặt mình: "Ây da, dạo này da mặt của em hơi khô nứt, ảnh hưởng ngũ quan, nhất là miệng, nói nhiều cũng không được."


Chị im lặng một lát, rút từ túi ra một tấm thẻ vàng, trực tiếp đặt lên mặt Tiểu Nhan: "Em thấy cái này được không?"


Cầm thẻ vàng, Tiểu Nhan cười híp mắt. Nàng vòng tay qua cổ chị, ghé tai nói nhỏ: "Tình yêu không phải sự nghiệp, đối xử với người yêu cũng không thể như đối xử với cấp dưới. Chị như vậy với Lan Lan, đảm bảo cậu ấy chẳng thèm nói đạo lý với chị nữa, chỉ có thần hồn điên đảo thôi... chị à... chị... bla bla..."


Theo từng lời của Tiểu Nhan, mặt chị đỏ dần lên. Đến cuối cùng, ánh mắt của chị có chút né tránh, l**m môi: "Chị... chị làm không được. Đây là mấy trò của người trẻ tụi em."


"Đừng suốt ngày nói mình già." Tiểu Nhan nhún vai, bắt chước Lan Lan lúc hay làm trò: "Come on, chị à, để cậu ấy cảm nhận sức hút của bà chị già nào."


Chị: ..................


Nhan Chỉ Lan!!!


Buổi tối.


Chị và Lan Lan "thỉnh kinh" từ hai phía, gặp lại nhau ở nhà.


Hai người liếc nhìn nhau, đồng loạt né tránh ánh mắt. Họ bình thản ăn cơm. Chị đứng dậy trước: "Chị đi tắm."


Lan Lan ngẩn người. Bây giờ sao? Bình thường giờ này ăn xong, chị đều xem thời sự, xử lý công văn rồi mới đi tắm. Hôm nay là làm sao vậy?


Cô không nghĩ nhiều, nhớ lại những lời Tiêu Nhược Yên nói với mình hôm nay, trong lòng có chút buồn bực.


— Lan Lan, nhà là nơi nói tình chứ không phải nói lý. Chị ở ngoài rất mệt. Hai người có chuyện gì thì phải nói ra. Như lần này, tớ phẫu thuật xong mới hiểu, trên đời này, những người yêu nhau có thể ở bên nhau khó đến mức nào. Hai người phải trân trọng. Cậu cũng đừng buồn quá. Tiểu Nhan nói với tớ là cậu ấy đã đi an ủi chị rồi. Tớ tin nữ nhân nhà tớ, nhất định sẽ khuyên được chị.


Lời nói hôm nay của Lão Nhị, tuy nhiều chỗ với Lan Lan chỉ là nói thừa, nhưng cô cũng suy nghĩ lại rất nhiều.


Có lẽ là vì thời gian cô và chị ở bên nhau chưa đủ lâu, giữa họ luôn có vài va chạm nhỏ. Cô vẫn luôn chọn im lặng, sợ chọc giận chị. Nhưng như vậy là không đúng. Giữa những người yêu nhau, có sợ cũng được, nhưng phải trên nền tảng của tình yêu. Hôm nay Lan Lan quyết định nói chuyện thẳng thắn với chị, giải tỏa khúc mắc trong lòng.


Lan Lan hăng hái suy nghĩ rất nhiều, thậm chí còn tự cổ vũ mình bằng cách mở tủ lạnh lấy ra một lon bia. Không biết hôm nay chị làm sao, tắm lâu khác thường. Đến khi men rượu của Lan Lan đã dâng lên, cuối cùng chị cũng mở cửa bước ra.


Cửa phòng tắm vừa mở ra, một làn hương quyến rũ tràn ra. Lan Lan hít hít mũi, tim bỗng nhiên ngứa ngáy khó tả. Cô ngẩng đầu lén nhìn chị, hai mắt lập tức trợn to.


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Hai cô giáo đặt cạnh nhau so sánh.


A Yên đúng là yếu toàn tập.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 83
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...