Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 82


—— Trong lúc phẫu thuật, cô ấy hơi mê man, cứ lẩm bẩm gì đó như là 'Đừng nghe lời chị gái đi tìm tiểu tam', trông rất đáng thương. Mọi người có biết là chuyện gì không?


Vốn chỉ là một câu nói rất quan tâm của Viện trưởng, không ngờ lại trực tiếp châm ngòi cho cuộc chiến giữa hai chị em.


Nhan Chỉ Lan không thể tin nổi nhìn chị mình: "Trời ơi, chị à, dạo này A Yên của em cả thể xác lẫn tinh thần đều bị giày vò như vậy, chị còn nói được những lời đó. Chị còn biết hai chữ 'lương tâm' viết thế nào không?"


Dù sao người vẫn còn nằm trong phòng mổ, chị vẫn giữ phong thái đại tướng, hoàn toàn không thèm chấp nhặt với Tiểu Nhan, trực tiếp nói dối: "Chị có nói đâu."


Chị liếc mắt nhìn Lan Lan, Lan Lan đang định gật đầu, Tiểu Nhan nhìn sang, khẽ mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt ánh nhìn của Lan Lan: "Thật sao? Anh rể?"


Tiếng "anh rể" này vừa thốt ra, Lan Lan cứ như nghe thấy tiếng yêu quái trong Động Bàn Tơ dệt thiên la địa võng gọi hồn, toàn thân run lên, lắc đầu: "Không phải... chị thật sự có nói."


Nhan Chỉ Y: ......


Cái tình huống quái quỷ gì thế này???!!!


Người bên gối của chị lại đi giúp người ngoài?


Lan Lan mặt khổ sở nhìn chị, điên cuồng dùng ánh mắt giải thích.


—— Tiểu Nhan đáng sợ lắm, người ta sợ.


Hồi cấp ba, Lan Lan còn ngây ngô thật sự nghĩ Lão Nhị và Lão Tứ chỉ là tình chị em trong sáng đến mức không thể trong sáng hơn. Vì vậy, cô ấy không ít lần kéo Tiêu Nhược Yên đi tắm chung, kỳ cọ nói chuyện phiếm, có lúc còn nằm trên giường, chỉ vào eo của Tiêu Nhược Yên mà kinh ngạc thốt lên: "Đây có phải là cái eo 'Hoàn hoàn nhất niễu Sở cung yêu'* trong sách không? Trời ơi đẹp quá, nhìn mà tớ cũng muốn có, hay là Lão Nhị, cậu c** đ* ra cho tớ ngắm kỹ thêm chút nữa đi?"


(* Hoàn hoàn nhất niễu Sở cung yêu: một câu thơ cổ miêu tả vẻ đẹp thướt tha, mềm mại như liễu của eo lưng người con gái, đặc biệt là trong điệu múa, liên tưởng đến những cung nữ thời Sở, nhấn mạnh sự yểu điệu, duyên dáng và vẻ đẹp kinh diễm của phái nữ.)


Tiêu Nhược Yên da mặt mỏng, hồi đó lại càng không chịu được trêu chọc, dưới ánh mắt háo sắc của Lan Lan, mặt cô đỏ bừng: "Đừng quậy nữa, mau tránh ra."


Không đợi Tiêu Nhược Yên nói chuyện, Tiểu Nhan đã đi tới, dùng cánh tay đầy sức lực vòng qua eo Lan Lan ôm chặt, suýt nữa thì siết cô ấy đến lòi ruột: "Đây là cái eo 'lưng hùm vai gấu' của cậu à?"


Ngoài những chuyện như vậy, còn có đủ loại chuyện khác, ví dụ như Tiểu Nhan leo lên giường Lão Đại vô tình suýt giẫm gãy xương Lan Lan, sau đó lấy danh nghĩa ủy viên học tập ám chỉ giáo viên gọi tên Lan Lan nhiều hơn trong giờ học, v.v...


Bao chuyện cũ dồn lại.


Giữa một người chị hiền lương và một Tiểu Nhan đáng sợ, bản năng sinh tồn của "anh rể" Lan Lan làm sao có thể không chọn Tiểu Nhan cho được?


Vài phút sau.


Viện trưởng tròn xoe mắt, không thể tin nổi nhìn cảnh tượng trước mặt.


Cả đời làm bác sĩ, bà đã gặp vô số người nhà bệnh nhân, ngoài phần lớn là bình thường, còn đủ kiểu không bình thường khác: khóc lóc, đập đầu vào tường... bà đều từng thấy. Chỉ có một thứ chưa từng thấy —— biết kết quả xong rồi chị em lao vào đánh nhau.


Hơn nữa... Viện trưởng cũng coi như quen biết Nhan Chỉ Y, trong mắt bà, Giám đốc Nhan xưa nay luôn nghiêm túc thận trọng, vậy mà bây giờ... đầu sắp bị em gái đánh rụng luôn rồi.


Trong lúc hai chị em làm loạn gà bay chó chạy.


Tiêu Nhược Yên từ từ tỉnh lại, cô hơi suy yếu, vừa mở mắt ra chỉ thấy Lan Lan đứng bên giường.


Ánh mắt của cô đảo quanh, môi khẽ động vẫn chưa kịp nói gì, Tiểu Nhan đâu?


Lan Lan thở dài:"Đừng hỏi, hỏi nhiều chỉ đều là nước mắt."


Tiêu Nhược Yên: ......


Lan Lan: "Hai chị em đó đánh nhau tới mức tóc tai như ổ gà, đi vào nhà vệ sinh chỉnh lại rồi. Lão Nhị, không phải tớ nói cậu, cậu của ngày xưa hiền lành thẹn thùng đâu rồi? Bây giờ cậu cũng bị Tiểu Nhan hun đen rồi, đáng sợ thật đó."


Tiêu Nhược Yên động đậy, cô cần giải thích một chút.


Lan Lan: "Cậu còn định phủ nhận à? Chẳng phải chính cậu nói với Viện trưởng là chị muốn con của hai người gọi người khác là mẹ sao? Trời ơi, cậu không chỉ hại chị ấy, mà còn hại cả anh rể đáng yêu của cậu nữa."


Tiêu Nhược Yên: ......


Lan Lan: "Cậu thay đổi rồi... Ai, tớ thật nhớ cậu của thời học sinh. Lúc đó cậu trong sáng như thiên nga trắng đến cỡ nào, còn bây giờ, ưm ——" Cô ấy che miệng, vẻ mặt đau lòng.


Tiêu Nhược Yên nhìn trần nhà trầm mặc một lúc, rồi chậm rãi nói: "Rốt cuộc tớ đã làm sai chuyện gì, mà để cậu biến thành Đường Tăng tới trừng phạt tớ vậy?"


Muốn lải nhải chết cô à?


Lan Lan nhìn cô: "Hừ, lải nhải cậu vài câu thì làm sao? Cậu có biết không, dạo này vì chuyện của cậu mà tớ lo lắng sợ hãi muốn chết, bị chứng ăn uống vô độ luôn rồi, tăng năm cân đó!"


Tiêu Nhược Yên: ......


Lan Lan còn đang thao thao bất tuyệt thì bên ngoài, Tiểu Nhan và chị bước vào.


Nhìn tư thế hai người vào cửa, Tiểu Nhan đi trước, chị đi sau, xem ra là chị bị đánh sợ rồi, khuất phục dưới nắm đấm của Tiểu Nhan.


Tiêu Nhược Yên nhìn Tiểu Nhan, chỉ nói một câu: "Lan Lan chọc tớ tức đến đau gan rồi."


Tiểu Nhan: ......


Một trận đấm đá.



Trong phòng bệnh, hai người phụ nữ đều bị đuổi ra ngoài.


Lan Lan là bị đá thẳng ra ngoài. Trước khi đi, cô ấy còn tức giận hét lên: "Tớ sẽ còn quay lại!"


Chị cũng theo ra ngoài, đóng cửa lại, lúc đó chị nhìn Lan Lan: "Chị không ngờ em là người gió chiều nào theo chiều đó."


Lan Lan uất ức ôm chặt lấy mình: "Chị à, chẳng lẽ vì chị không đánh bại được Tiểu Nhan nên sinh hận, bắt nạt kẻ yếu để trút giận lên em sao?" Nói xong cô ấy đột nhiên buông tay, chính khí lẫm liệt: "Đến đi, nếu như vậy mà làm chị hả lòng hả dạ thì em không ngại chết oan gánh nồi đâu."


Chị: ......


Nhìn kìa, cho cô ấy lợi hại.


Chị đương nhiên sẽ trừng phạt Lan Lan.


Chẳng qua đã là người yêu rồi, chẳng lẽ hình phạt còn đơn giản thô bạo dừng lại ở nắm đấm sao?


Chị kéo Lan Lan về nhà, trên giường "tra tấn giáo dục" cô ấy một trận cho đàng hoàng, đến cuối cùng người ta khóc luôn rồi chị mới hài lòng.


Trong phòng bệnh chỉ còn lại đôi tình nhân nhỏ.


Tiểu Nhan đi qua, cũng mặc kệ còn có camera giám sát, cúi đầu hôn nhẹ lên môi Tiêu Nhược Yên.


Hàng mi dài của Tiêu Nhược Yên khẽ run, cô cảm thấy có thứ gì đó lành lạnh rơi xuống cổ mình, châm chích trong lòng: "Sau này... tớ... sẽ bù đắp cho cậu thật tốt."


Cô muốn giơ tay lau nước mắt cho Tiểu Nhan, nhưng lại không có sức.


Tiểu Nhan nhìn cô, bàn tay yêu thương xoa đầu cô: "Viện trưởng nói rồi, bệnh ở gan đa phần là do u uất tích tụ trong lòng gây ra. Những chuyện không tốt trước đây đều đã qua rồi, hứa với tớ, sau này phải luôn vui vẻ, được không?"


Tiêu Nhược Yên dùng sức gật đầu, tuy sắc mặt cô còn nhợt nhạt nhưng trạng thái rất tốt, đặc biệt là ánh mắt nhìn Tiểu Nhan sáng rực: "Tớ cũng mong mình vui vẻ, cậu sẽ bảo vệ tớ chứ?"


Tiểu Nhan nghe xong vừa tức vừa buồn cười, không dám động vào chỗ khác của Tiêu Nhược Yên, chỉ véo nhẹ mũi cô: "Đồ bé hư này, càng ngày càng gian xảo."


Không phải sao?


Sống chung lâu như vậy với tổ sư hồ ly tinh, sao có thể không gian xảo cho được?


Sau khi phẫu thuật, A Yên có một vẻ đẹp bệnh trạng, Tiểu Nhan nhìn mà tim đập loạn, nhịn không được hôn cô, ghé bên tai cô thì thầm: "Chúng ta sẽ không bao giờ tách ra nữa."


Sau khi phẫu thuật.


Tiêu Nhược Yên hoàn toàn bước vào cuộc sống của một "đại gia".


Khi cơ thể của cô đã ổn định, Tiểu Nhan bàn bạc với cô một chút, vẫn quyết định nói chuyện này cho Hứa Niệm biết.


Dù sao bà cũng là mẹ, có quyền được biết. Khi Hứa Niệm tới, không tránh khỏi lại một trận vừa khóc vừa trách: "Con bé này, chuyện lớn như vậy mà các con cũng không nói với mẹ, nếu như có chuyện gì thì mẹ... mẹ..."


Khi biết được tin này, bà sợ đến mức suýt ngất, thuốc trợ tim tác dụng nhanh cũng phải uống.


Bà gần như không ở nhà, vội vã chạy tới, đến khi nhìn thấy con gái rồi mới yên tâm.


Mấy ngày nay Tiểu Nhan chăm sóc Tiêu Nhược Yên rất tốt, đủ loại canh thuốc bồi bổ, sắc mặt của cô cũng tốt hơn lúc vừa ra khỏi phòng mổ, thậm chí còn có thể ngồi dựa lên: "Ôi mẹ, đừng khóc nữa, xấu quá."


Hứa Niệm nghiến răng nghiến lợi: "Sau này con không được đi đâu hết, biết chưa?"


Bà vẫn luôn nghĩ mười năm đó con gái mình ở ngoài chịu quá nhiều khổ, nếu có thể ở bên cạnh thì sẽ không như vậy. Nói như vậy... bà cũng là một trong những người khởi nguồn, đau lòng cộng với dằn vặt, khiến nước mắt của bà càng tuôn dữ hơn.


Tiêu Nhược Yên cười, cô nhìn Tiểu Nhan đứng bên cạnh Hứa Niệm: "Vậy còn phải xem Tiểu Nhan đã."


Mạng sống của hai người sớm đã trói chặt vào nhau.


Đời này kiếp này, chân trời góc biển, Tiểu Nhan ở đâu, cô ở ngay đó.


Lúc này, Hứa Niệm cũng hoàn toàn tin rằng hai đứa trẻ thật sự yêu nhau.


Tiểu Nhan đối với con gái, thậm chí còn để tâm hơn cả Tiêu Hách đối với bà.


Sự tinh tế của con gái là thứ đàn ông không có.


Tiêu Nhược Yên rõ ràng là một người hiếu thắng, dù có khó nói cũng không chịu nói, việc tự làm được thì tuyệt đối không sai người khác, ngay cả chị hộ lý cũng khen cô không dứt miệng, nói cô là chủ thuê lịch sự nhất từng gặp.


Hứa Niệm về nhà hầm một nồi canh gà to, Tiêu Hách lảng vảng bên cạnh, thỉnh thoảng ngó vào bếp: "Sao hầm nhiều như vậy?"


Hứa Niệm không ngẩng đầu: "Con gái uống không bao nhiêu, nhưng thật ra con bé Tiểu Nhan mệt chết rồi, mặt vốn đã nhỏ, bây giờ đúng là chỉ còn bằng bàn tay, mắt cũng trũng xuống."


Tiêu Hách không nói gì. Dù đối với chuyện của con gái và Tiểu Nhan, ông vẫn chưa hoàn toàn tiếp nhận, nhưng dưới sự ảnh hưởng lâu dài của Hứa Niệm và những sự thật sắt đá, ngọn núi cố chấp trong lòng ông đã có dấu hiệu sụp đổ.


Khi Hứa Niệm mang canh gà tới, Tiểu Nhan đang rửa mặt cho Tiêu Nhược Yên, bà đuổi người: "Con về nghỉ ngơi chút đi."


Tiểu Nhan cười: "Dạ không sao đâu cô."


Ngoại trừ lúc tắm rửa mỗi ngày, Tiểu Nhan hầu như không rời đi. Phòng bệnh của cô là do chị sắp xếp, có phòng tắm riêng, nếu không, có lẽ nàng còn chẳng buồn đi tắm. Vì Tiêu Nhược Yên, Tiểu Nhan thật sự là bất chấp tất cả, nàng không yên tâm giao cho người khác, ngay cả Hứa Niệm cũng không.


Tiêu Nhược Yên nhìn Tiểu Nhan cũng xót xa: "Về nhà đi, tắm rửa chút, thơm thơm rồi quay lại."



Tiêu Nhược Yên: ......


Tiểu Nhan: ......


Trong vô số lần giúp đổ rác, giúp đưa cơm, Hứa Niệm không biết bao nhiêu lần vô tình nhìn thấy Tiểu Nhan cúi đầu hôn con gái.


Hai người cũng chẳng biết có gì tốt mà hôn... cứ hôn qua hôn lại.


Lần đầu tiên khi nhìn thấy, bà mặt đỏ tai hồng, miệng khô lưỡi khô, tim đập loạn nhịp.


Dù sao thế hệ của bà vẫn khá bảo thủ, mấy năm nay bà tự học trên mạng, tự cho rằng mình cũng là phụ huynh khá cởi mở, nhưng... cảnh tượng kia quá mức k*ch th*ch, bà vẫn hơi khó tiếp nhận.


Sau đó, lần thứ hai, thứ ba, thứ tư...


Đến lần thứ N, Hứa Niệm sẽ dùng khuỷu tay đẩy nhẹ lên vai Tiểu Nhan, nghiêm túc nói: "Cho con bé uống chút nước rồi hôn tiếp được không? Môi khô rồi, cảm giác không tốt."


Tiểu Nhan: ............


Tiêu Nhược Yên: ............


Đúng là hoàn cảnh hại chết người.


Để tránh mẹ suy nghĩ nhiều, cuối cùng Tiểu Nhan vẫn về.


Cô không về nhà mình, trong nhà không có ai, nhiều chuyện không tiện.


Tiểu Tiểu đã được chị và Lan Lan đón đi, nuôi béo tròn như quả bóng, Tiểu Nhan trực tiếp lao thẳng tới nhà chị. Vừa vào nhà, cô liền chỉ huy rất rõ ràng: "Anh rể, em muốn ăn cháo trứng bắc thảo thịt nạc. Chị, em đi tắm, lát nữa chị sấy tóc cho em."


Lan Lan: ......


Chị: ......


Trời ơi, không biết còn tưởng là lãnh đạo ngự giá quang lâm nữa đó.


Tiểu Nhan thật sự quá mệt, lúc tắm, nàng cảm giác mình sắp ngất tới nơi. Lan Lan không yên tâm, ở bên ngoài gõ cửa: "Lão Tứ, cậu không sao chứ? Có cần người giúp không?"


Cô ấy biết thói quen của Lão Tứ, trước đây ở ký túc xá tắm cũng không cho ai giúp, nhưng người ta đã gọi mình là anh rể, về tình về lý cũng phải hỏi thăm một tiếng.


Chị âm thầm giơ ngón giữa với cô: "Anh rể dối trá!"


Trong phòng tắm truyền ra giọng nói của Tiểu Nhan: "Cho chị vào kỳ lưng cho em đi."


Chị trợn to mắt không tin nổi, quay sang hỏi Lan Lan: "Cái gì vậy? Là tai chị nghe nhầm à?"


Lan Lan cười trên nỗi đau của người khác: "Chị muốn đánh cậu ấy không? Bây giờ thể lực của cậu ấy kém, đánh không lại chị đâu."


"Em ngày nào cũng hại chị." Chị bất lực lắc đầu, "Em không thấy em ấy dìu Tiêu Nhược Yên đi dạo mà bắp tay đều nổi hết lên rồi à?"


Lan Lan trầm mặc một lát: "Vậy chị thật sự sẽ vào giúp sao?"


Chị còn chưa từng kỳ lưng cho cô ấy nữa.


Chị gật đầu: "Chị sẽ vào giúp, nhưng chị nói trước, không phải vì chị sợ em gái đánh chị, mà là vì chị là một người chị gái thiên sứ tươi sáng lạc quan."


Lan Lan: ......


Chị gái thiên sứ bước vào phòng tắm.


Chẳng bao lâu sau, trong phòng tắm liền vang lên tiếng cãi nhau bực bội của hai chị em.


"Nhẹ tay thôi, chị coi em là thịt heo à? Đừng chà tróc da em."


"Phục vụ em mà em còn lắm lời? Em muốn chết à? A —— Nhan Chỉ Lan, em mấy tuổi rồi mà dám xịt nước nóng vào chị?"


"Em xịt thì sao? A —— Chị, chị mới ba tuổi à? Chị dám dùng nước lạnh!"


Lan Lan lắc đầu thở dài, vào phòng bếp bận rộn. Hôm nay anh em cột chèo Tiêu của cô ấy lén nhắn tin nói muốn ăn chút đồ ngọt, dạo này bị đủ thứ canh bổ, thuốc bắc làm cho uống đến mức mặt sắp chuyển xanh luôn rồi, muốn ăn đồ ngọt. Tiểu Nhan lại nói Viện trưởng bảo không có lợi cho vết thương nên từ chối, không còn cách nào đành nhắn cho Lan Lan.


Lan Lan tỉ mỉ làm xong món ngọt, nghĩ ngợi một chút, gói kỹ rồi lén giấu vào túi.


Haiz, làm xong hết thảy, trong lòng cô ấy đầy chua xót.


Nhìn địa vị trong nhà của hai người, hoàn toàn là chịu khuất phục dưới ma đầu chị em nhà họ Nhan.


Tiểu Nhan tắm xong liền nằm lên giường, mắt cũng không mở ra nổi.


Chị vừa lải nhải vừa sấy tóc cho nàng: "Nhìn em mệt thành cái dạng gì rồi? Lúc chị kỳ lưng cho em, cảm giác như đang chà một con khỉ hoang."


Tiểu Nhan không mở mắt, khóe môi cong lên: "Chị đau lòng cho em rồi à?"


Chị hừ lạnh: "Ai đau lòng cho em chứ? Tự tìm khổ mà nhất định phải chịu. Chị nói rồi, tìm người chăm sóc đi, người ta đều là chuyên nghiệp, không tốt hơn em tự hầu sao?"


Mái tóc dài của Tiểu Nhan xõa trên giường, cô nằm sấp trông như một chú chó nhỏ gầy gò, đáng yêu vô cùng: "Vậy sao giống được? Thế nào gọi là vợ chồng? Chính là nương tựa lẫn nhau."



Chị nghe xong không nói gì. Vì chuyện của A Yên, giờ chị và Lan Lan đều rất coi trọng sức khỏe, có thể không thức khuya thì tuyệt đối không thức, chị cũng dần giảm bớt những buổi xã giao bên ngoài. Chị nghĩ thông rồi, tiền bạc và quyền lực cả đời này theo đuổi mãi cũng không hết, nhưng nếu thân thể hỏng rồi thì mọi thứ đều xong.


Không phải vì người khác, mà vì bản thân, vì Lan Lan, vì em gái, chị đều phải bảo vệ tốt chính mình.


Cuối cùng, Tiểu Nhan lười biếng gối đầu lên đùi chị, hai tay ôm eo chị ngủ thiếp đi.


Nhan Chỉ Y sấy tóc cho nàng xong, định để nàng ngủ một lát, đặt máy sấy sang bên, cũng không dám động đậy, sợ đánh thức em gái.


Chị cứ thế nhìn Tiểu Nhan.


Ngoài cửa, Lan Lan bám khung cửa nhìn hai chị em, tâm trạng phức tạp.


Khung cảnh này đẹp quá.


Tiểu Nhan "thê mỹ" ôm lấy chị, còn chị thì nhẹ nhàng xoa trán cho nàng, thả lỏng thần kinh, ánh mắt dịu dàng tập trung đến vậy.


Muốn ship chị em ruột ghê luôn... đẹp thật đó...


Chỉ mười mấy phút sau.


Tiểu Nhan như gặp ác mộng, đột nhiên bật dậy, rùng mình một cái: "Bao lâu rồi? Bao lâu rồi? Em ngủ bao lâu rồi?"


Nàng phải mau quay lại xem A Yên.


Nhan Chỉ Y mặt không cảm xúc nhìn Tiểu Nhan, lạnh lùng nói: "Một tuần, em đã ngủ một tuần rồi."


Tiểu Nhan: ......


Lan Lan: ......


Đúng là cặp chị em tương ái tương sát.


Vốn chị nói sẽ mua ít đồ mang tới bệnh viện, nhưng Tiểu Nhan không đợi được, cô gọi cho thư ký Tống trước: "Cô đưa tôi qua trước."


Gần đây trong nhà nhiều việc, thư ký Tống ở gần đó chờ sẵn.


Chị nhìn Tiểu Nhan: "Vậy Giám đốc Nhan, còn chúng tôi thì sao?"


Tiểu Nhan quay đầu, nhìn chị, vẻ mặt bực bội: "Chuyện nhỏ như vậy mà chị cũng hỏi em sao? Chị và Lan Lan bắt taxi đi."


Lan Lan: ......


Chị: ......


Da mặt của Giám đốc Nhan đúng là dày như tường thành.


Tiểu Nhan vội vã quay lại phòng bệnh, thấy cảnh trước mắt vừa buồn cười vừa bất lực.


Hứa Niệm đang trò chuyện với Tiêu Nhược Yên: "Mẹ nghe nói trước đây có một cặp tình nhân nhỏ, họ quá... ân... ái, ngày nào cũng hôn hôn, hôn mãi không đủ, sau đó hôn đến trúng độc."


Tiêu Nhược Yên: ..................


Hứa Niệm nhìn cô: "Con và Tiểu Nhan cũng phải chú ý chút, tuy không trúng độc, nhưng lỡ vết dao mổ bung ra thì làm sao?"


Vẻ mặt Tiêu Nhược Yên như đau răng, nhìn thấy Tiểu Nhan, giọng nói của cô lập tức thay đổi hẳn: "Sao bây giờ cậu mới về? Tớ muốn đi vệ sinh."


Đi vệ sinh đối với cô là chuyện rất phiền phức. Tiêu Nhược Yên lại là người từ nhỏ đã mang gánh nặng hình tượng, sau khi có thể xuống giường, cô tuyệt đối không dùng bô tiểu loại đồ kém thanh lịch đó.


Mặc dù Hứa Niệm là mẹ ruột, nhưng con lớn rồi, nói chuyện này trước mặt mẹ cũng sẽ ngại, nên cô cứ nhịn.


Tiểu Nhan đi tới, vội vã vén chăn lên, hầu cô đứng dậy: "Chậm chút nhé." Sau đó nàng quay đầu nhìn Hứa Niệm đang ngẩn ra ở bên cạnh: "Cô tránh sang bên một chút được không ạ, cô chắn đường bọn con rồi."


Hứa Niệm: ..................


Cái này...


Sự xuất hiện của Tiểu Nhan khiến giọng điệu của Tiêu Nhược Yên hoàn toàn khác hẳn.


"Tiểu Nhan, tớ muốn uống nước."


"Tớ muốn ăn chuối, loại hơi vàng không đen ấy."


"Này, điện thoại tớ sắp hết pin rồi, cậu sạc giúp tớ đi."


......


Hứa Niệm nhìn Tiểu Nhan cười hì hì bận rộn chạy tới chạy lui, nhìn ánh mắt con gái dõi theo nàng, khoảnh khắc đó, mắt bà bỗng ươn ướt.


Bà thật sự vô cùng tự trách và hối hận vì hành vi trước kia của mình.


Năm đó rốt cuộc bà vì cái gì... mới có thể nhẫn tâm chia rẽ bọn trẻ?


Rõ ràng hai người là chỗ dựa duy nhất của nhau.



Hứa Niệm nghĩ quá nhiều, cảm xúc hơi dao động, dặn dò hai người vài câu rồi nói muốn về nhà nấu chút đồ ngon cho Tiêu Nhược Yên.


Tiêu Nhược Yên vẫn còn hơi khó chịu, không suy nghĩ nhiều, dặn mẹ đi đường cẩn thận. Tiểu Nhan tiễn Hứa Niệm xuống lầu, tự tay gọi xe cho bà.


Hứa Niệm lắc đầu: "Cô đi xe buýt được rồi."


Tiểu Nhan nghe xong mỉm cười, nhìn vào mắt Hứa Niệm, nhẹ giọng nói: "Cô yên tâm, bọn con sẽ ổn thôi. Chuyện trước đây, cô cũng đừng nghĩ nữa. Mặc dù con và A Yên vẫn chưa làm đám cưới, nhưng trong lòng con..." Nàng nghiêng người ôm lấy Hứa Niệm, "Cô đã sớm là mẹ của con rồi."


Khoảnh khắc đó, nước mắt của Hứa Niệm không kìm được tuôn rơi, bà ôm chặt Tiểu Nhan: "Cô... cô..."


Bà đều biết.


Tiểu Nhan cái gì cũng biết.


Nàng tinh tế và thấu hiểu đến như vậy.


Những lời cay nghiệt năm xưa, nàng đều rộng lượng bỏ qua. Trong những ngày A Yên không ở đó, mỗi dịp lễ tết, nàng đều lấy danh nghĩa người khác mua đồ dinh dưỡng cho Hứa Niệm và Tiêu Hách.


Nhẫn nhịn như vậy, kiên trì như vậy, âm thầm làm tất cả là vì điều gì?


Chỉ vì yêu.


Khi Tiểu Nhan tiễn Hứa Niệm.


Chị và Lan Lan cũng tới.


Lan Lan nhìn Tiêu Nhược Yên liền muốn véo má cô: "Trời ơi, nhìn cậu xem, lại mập thêm một vòng rồi, nuôi tốt ghê ha? Véo má một cái là như sắp ch** n**c ra luôn."


Chị nhìn cũng cười: "Nhược Yên xuất viện rồi là không làm thần tượng ca sĩ được nữa, có thể chuyển sang phái thực lực."


Hai người mỗi người một câu, chọc Tiêu Nhược Yên tức đến mức vết mổ cũng đau. Cô nhẫn nhịn không nói, cúi đầu, mãi đến khi cửa bị Tiểu Nhan đẩy vào, cô mới ngẩng đầu nhìn chị và Lan Lan: "Mặc dù bây giờ sức khỏe của em không tốt lắm, nhưng nếu việc các chị bắt nạt em khiến các chị vui thì em có thể chịu được."


Chị: ......


Lan Lan: ......


Tiểu Nhan như hổ đói lao tới, mỗi người lập tức lui về sau.


Trong lòng chị và Lan Lan, Tiêu Nhược Yên thuần khiết lương thiện ngày xưa đã rời đi. Tiêu Nhược Yên bây giờ đã biến thành Tiêu Trà Xanh.


Thật là quá đáng...


Tiểu Nhan đau lòng sờ mặt Tiêu Nhược Yên: "Nếu họ còn bắt nạt cậu, cậu cứ bấm chuông gọi y tá đuổi họ ra ngoài."


Lan Lan và chị đều có chút tức giận.


Làm cái gì vậy? Rõ ràng cơ thể sắp khỏe hẳn rồi, còn ba ngày nữa là xuất viện, còn ở đây bắt nạt người ta?


Không được.


Không chịu nổi nữa!


Nhất là chị, chị là người quản lý công ty, thu dọn một con trà xanh chẳng phải chuyện nhỏ sao?


Biện pháp tốt nhất để tiêu diệt kẻ địch có chỗ dựa mạnh là gì?


Ly gián.


Chị và Lan Lan trao đổi ánh mắt, Lan Lan hiểu ngay, ho khan một tiếng: "Nói đến y tá, đợi chút nhé. Tớ đi gọi cô y tá Tiểu Vương đó tới, cô ấy rất thích A Yên, hình như là fan thì phải?"


Lời này vừa dứt, Tiểu Nhan khựng lại, nụ cười đông cứng trên mặt, nhìn Lan Lan: "Y tá Tiểu Vương nào?"


Tiêu Nhược Yên cứng người. Chết tiệt? Làm gì vậy? Cô là bệnh nhân đó! Đừng bắt nạt cô chứ.


Lan Lan liếc nhìn chị, chị phối hợp cực kỳ ăn ý: "Chính là cô y tá Tiểu Vương hôm kia tới thăm em rể đó, có răng khểnh, trông rất dễ thương."


Trong lòng Lan Lan đã giơ ngón cái cho chị rồi. Bây giờ ai cũng biết, răng khểnh chính là điểm nổ của Tiểu Nhan. Lần này xem quả mìn này không "đoàng" một tiếng nổ cho Tiêu Nhược Yên tan xác mới lạ.


Tiểu Nhan nhớ ra: "À, em nhớ rồi, chính là cô trông rất xinh, chân dài, dáng người như người mẫu phải không?"


Chị gật đầu: "Đúng đúng đúng, là cô ấy, đặc biệt xinh."


Tiểu Nhan ngẩn người, dưới ánh mắt mong đợi của chị và Lan Lan, nàng cười nói: "Là y tá trưởng Vương Lam, người lén xin số điện thoại của chị từ chỗ em, sau đó lén mua hoa tặng tới công ty chị đó à? Hóa ra chị thấy cô ấy đặc biệt xinh như vậy sao? Cũng không uổng công cô ấy giả vờ là fan của A Yên để tiếp cận chị."


Lan Lan cứng đờ người, quay đầu nhìn chị không thể tin nổi, hai mắt phun lửa.


Chuyện này xảy ra khi nào vậy???!!!


Chị: ........................


-----


Tác giả có lời muốn nói:


A Yên lau nước mắt: Ừm, cuộc sống của địa chủ đúng là quá hạnh phúc, có người hầu hạ, có người bảo vệ, còn có người cho bắt nạt, tôi phải ở bệnh viện thêm mấy ngày nữa mới được.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 82
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...