Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 81


Trong ấn tượng của Tiểu Nhan, A Yên của nàng vẫn luôn là một cô gái có chút trầm lặng, có chút ngại ngùng, rất đáng yêu, rất mềm mại.


Cho nên khi cô nói "đỡ tốn sức", cho dù là người đa nghi như Tiểu Nhan cũng đã tin tưởng. Nhưng đến cuối cùng, toàn thân mỏi nhừ không còn chút sức lực, cổ họng cũng khàn đi rồi, nàng mới thật sự hiểu thế nào gọi là "miệng phụ nữ là thứ lừa người nhất".


Nói là đỡ tốn sức, là đỡ sức của Tiêu Nhược Yên đúng không?


Toàn bộ quá trình đều là nàng tự động, mệt đến mức tay chân mềm nhũn, trực tiếp nằm liệt trên giường.


Ánh trăng ban đêm dịu dàng đến lạ.


Tiêu Nhược Yên ôm lấy Tiểu Nhan gần như đã ngất đi, hôn nhẹ lên trán nàng: "Đừng trách tớ vô liêm sỉ, vì để cậu được nghỉ ngơi cho tốt."


Tiểu Nhan nửa khép mắt nhìn cô, trong mắt toàn là ai oán không lời.


Từ khi nào mà A Yên nhà nàng lại biến thành như vậy?


Những tiếng "nhanh lên", "cậu nhanh thêm chút nữa", còn cả những tư thế khó nói kia, thật sự là không biết phải diễn tả thế nào.


Buổi tối, dưới sự "bắt nạt" của Tiêu Nhược Yên, Tiểu Nhan đúng nghĩa là ngủ mê man, mà lại là kiểu "bất tỉnh nhân sự" nặng nề.


Còn Tiêu Nhược Yên thức trắng cả đêm, nhìn Tiểu Nhan, nhìn mãi cũng không thấy đủ.


Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua lông mày, đôi mắt, đôi môi, mái tóc mềm mại của nàng.


Qua một lúc lâu, Tiêu Nhược Yên ngồi dậy, vốn định uống chút rượu, nhưng ngày mai phải làm thủ tục nhập viện, còn một loạt kiểm tra thường quy, cô nhịn lại.


Tiểu Tiểu nghe thấy động tĩnh, uể oải vươn vai, đứng dậy lắc lư cái thân tròn trịa nhỏ xíu nhìn Tiêu Nhược Yên.


Tiêu Nhược Yên nghiêng đầu nhìn nó, khẽ nói: "Nếu thật sự có chuyện gì, mày phải ở bên cậu ấy thật tốt."


Tiểu Tiểu hoàn toàn không hiểu, quay lưng cho cô một cái mông tròn trịa rồi bỏ đi.


Ngay lúc này.


Tiêu Nhược Yên nhận được tin nhắn của Lan Lan.


Mấy người gặp nhau là hay cãi cọ, nhưng bao năm mưa gió đi qua, sớm đã là người thân sau này, huống chi còn có cả mối quan hệ anh em cột chèo.


Lan Lan cẩn thận hỏi: "Đang làm gì? Nghỉ ngơi chưa?"


Tiêu Nhược Yên cười khổ: "Biết rõ còn hỏi. Cậu đang làm gì? Chị ấy chưa nghỉ sao?"


Lan Lan mặc đồ ngủ ngồi trên giường, Nhan Chỉ Y ở bên cạnh dán tai vào điện thoại nghe lén. Thật ra là chị quan tâm Tiêu Nhược Yên, nhưng lại ngại nói ra.


"Chị ấy nghỉ rồi. Lúc này ấy mà, mấy người đó dễ suy nghĩ lung tung, tớ để cho chị ấy ngủ sớm. Thế còn Lão Tứ thì sao?"


Lan Lan nói dối không chớp mắt, Tiêu Nhược Yên cười nhẹ: "Tớ cũng để cho cậu ấy ngủ sớm rồi."


Lan Lan: ......


Với tư cách là tài xế đã "lên xe" rất nhiều dạo gần đây, Lan Lan biết cái "để cho" ngủ sớm của Tiêu Nhược Yên và cái "để cho" của mình hình như không giống nhau lắm.


Quả thật là không giống.


Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan trước đây tuy kịch liệt, nhưng chưa từng điên cuồng như vậy. Lúc nãy, khi cô nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Tiểu Nhan, để nàng nâng lên tự mình động tác, chính cô cũng không thể tin được.


Lan Lan lại nói lan man đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, nói về hiện tại, nói về sau này, nhiều nhất là nói về thời học sinh.


Thật sự là không ai ngờ tới.



Thời niên thiếu, trong mấy người, thân thể của Tiêu Nhược Yên là tốt nhất.


Từ nhỏ cô đã vì âm nhạc mà trả giá rất nhiều, ca hát phải luyện hơi, phải có dung tích phổi dồi dào, cho nên nếu không có việc gì, Tiêu Nhược Yên đều dậy rất sớm để chạy bộ buổi sáng, rèn luyện thân thể.


Nhớ rất rõ.


Mùa đông, Tiểu Nhan thích nhất là cuộn mình ngủ nướng trong chăn, Lan Lan và Lão Đại gọi thế nào nàng cũng lười biếng như con lười, không chịu dậy.


Mỗi lần đều là Tiêu Nhược Yên từ bên ngoài về, cưng chiều véo mũi nàng, hôn lên trán nàng để đánh thức.


Giữa lúc tuyết bay lả tả, khuôn viên trường phủ bạc như tranh vẽ.


Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan sẽ mặc đồ dày như gấu trúc, tròn vo chạy ra ngoài. Có lúc Tiêu Nhược Yên chiều Tiểu Nhan, còn cõng nàng, vừa đi vừa hát. Người đi ngang qua kinh ngạc ngoái đầu nhìn, Tiểu Nhan lập tức kéo mũ che kín mặt mình, chỉ để mọi người nhìn thấy mặt Tiêu Nhược Yên.


Hành động này, ngoài việc giống như tuyên bố "danh hoa có chủ", Tiểu Nhan cũng không muốn A Yên quá xinh đẹp, lúc nào cũng trêu chọc đào hoa, nàng hái từng bông cũng mệt lắm.


Nhiều lần Tiểu Nhan đau đớn chỉ trích thế giới chú trọng khuôn mặt này, miệng thì nói nào là tình yêu ngây thơ thuần khiết thời cũ đã không còn. Nhiều lần Tiêu Nhược Yên nghe được mà muốn cười. Cô rất muốn hỏi Tiểu Nhan, chẳng phải lúc đầu nàng cũng bị gương mặt này của cô mê hoặc sao?


Dưới sự sắp xếp của Tiểu Nhan, qua mấy lần như vậy, hình tượng nữ thần của Tiêu Nhược Yên tan nát, mọi người đồn nhau rằng đại mỹ nhân họ Tiêu thích cõng người hát trong tuyết.


Giờ đây, chớp mắt đã bao nhiêu năm trôi qua.


Lan Lan cười nói: "Mùa đông này, xem ra phải để Tiểu Nhan cõng cậu rồi."


"Hừ, tớ sao nỡ."


Hốc mắt Tiêu Nhược Yên ướt lên, cô nhìn bức ảnh chụp chung với Tiểu Nhan treo trong phòng khách, lặng im.


Trước kia không bệnh không tai, ở bên nhau lại không biết trân trọng.


Đến khi thật sự gặp trắc trở, mới hiểu từng phút từng giây được ở bên nhau đều quý giá đến nhường nào.


Sự im lặng của Tiêu Nhược Yên khiến tâm trạng của Lan Lan cũng trầm xuống. Cô ấy cũng xót cho hai người. Dù chị nói nguy cơ phẫu thuật không lớn, nhưng những điều khoản thông báo rủi ro trước khi phẫu thuật vẫn khiến mấy người đọc mà tim đập thình thịch.


Trên đời này, đáng sợ nhất chính là chữ "ngộ nhỡ".


Nếu thật sự có một cái ngộ nhỡ, không ai trong số họ có thể chịu đựng nổi.


Một lát sau, Tiêu Nhược Yên khẽ nói: "Lan Lan, tớ nói nếu như thôi, chỉ là nếu như..."


Lan Lan biết cô định nói gì, lập tức bác bỏ: "Không có nếu như! Không ai chăm sóc Tiểu Nhan thay cậu đâu, cậu nhất định phải ổn!"


Tiêu Nhược Yên còn chưa kịp nói tiếp, Nhan Chỉ Y đã ngủ trong miệng Lan Lan nói, đã cầm điện thoại lên. Giọng nói của chị vẫn bình thản, nhàn nhạt nói: "Bọn chị đều rất bận, không rảnh chăm sóc Tiểu Nhan cho em đâu, em ấy rất phiền."


Tiêu Nhược Yên: ......


Nhan Chỉ Y: "Nếu em thật sự có chuyện gì, chị sẽ giới thiệu đủ loại mỹ nữ cho em ấy, để con cái sau này của em ấy gọi người khác là mẹ, cho nên em nhất định phải đứng vững cho chị!"


Tiêu Nhược Yên: ......


Nói đến ác, vẫn là chị gái ác.


"Em sẽ trả thù chị." Tiêu Nhược Yên nghiến răng thề thốt. Từ khi phát hiện bệnh, cô đã thay đổi. Con vịt đội nồi đen Tiêu Nhược Yên ngày xưa không còn nữa, giờ là Nữu Hỗ Lộc Tiêu*.


(* Nữu Hỗ Lộc thị là một họ quý tộc Mãn Châu lớn và danh giá thời nhà Thanh, nổi tiếng vì có nhiều nữ nhân trở thành Hoàng hậu, phi tần, và có ảnh hưởng lớn trong hậu cung.)


Nhan Chỉ Y nghe xong bật cười, không để trong lòng: "Vậy thì chị rửa mắt chờ xem."


Chị là người đã trải qua đủ mọi thủ đoạn đen tối của em gái.


So với Tiểu Nhan, Tiêu Nhược Yên vẫn còn thuộc cấp phụ nữ đàng hoàng, chị sợ sao?



Nói chuyện, đùa giỡn với Nhan Chỉ Y và Lan Lan xong, tâm trạng của Tiêu Nhược Yên khá hơn nhiều.


Trước khi ngủ, cô hôn nhẹ lên trán Tiểu Nhan, thì thầm: "Cậu là của tớ."


Trong bóng tối, có thứ gì đó lấp lánh trượt nhẹ qua khóe mắt của Tiểu Nhan. Tiêu Nhược Yên vừa nằm xuống, nàng đã theo thói quen xoay người, rúc vào lòng cô.


Ca phẫu thuật ngày hôm sau diễn ra đúng hẹn.


Khi Tiêu Nhược Yên được đẩy vào phòng mổ, Tiểu Nhan đuổi theo mấy bước. Tiêu Nhược Yên nhìn nàng, mắt đỏ bừng lên.


Nhan Chỉ Y giữ nàng lại: "Không sao đâu, đợi một chút, sẽ không lâu."


Sẽ không lâu.


Tiểu Nhan ngơ ngác ngồi trên ghế, tay chân lại bắt đầu lạnh đi.


A Yên vừa vào phòng mổ, nàng đã nhớ cô rồi.


Nếu A Yên ở đây, nhất định sẽ nắm tay nàng, nói với nàng đừng sợ.


Sau khi trưởng thành.


Những năm tháng xa nhau ấy.


Không chỉ Nhan Phong, mà còn rất nhiều bạn bè từng khuyên Nhan Chỉ Lan.


Họ nói với nàng rằng, sự kiên định của tình yêu chỉ là một ý niệm, chân trời đâu thiếu cỏ thơm, đừng khổ như vậy, chỉ cần buông tay, sẽ thấy biển xanh trời rộng phía sau cánh cửa.


Nhưng Tiểu Nhan làm sao buông tay được?


A Yên của nàng vốn dĩ chuyên tâm với âm nhạc, chăm chỉ tu dưỡng, tiền đồ vô hạn, là niềm tự hào của ba mẹ.


Chính nàng, ở một mức độ nào đó, đã "bẻ cong" cô, kéo cô sa vào.


Tiểu Nhan từng nói với Tiêu Nhược Yên, A Yên nghe xong liền cười, hai tay ôm eo Tiểu Nhan, khẽ nói: "Sao cậu biết ban đầu tớ không động lòng với cậu?"


Tiểu Nhan sững sờ, ngây người nhìn Tiêu Nhược Yên. Dáng vẻ chớp chớp đôi mi dài ngơ ngác ấy khiến người ta rung động vô cùng.


Tiêu Nhược Yên không lừa nàng.


Yêu, là từ hai phía.


Cô có thể chậm chạp trong chuyện tình cảm, nhưng không có nghĩa là không biết rung động.


Đã từng có lúc, cô cũng vì chuyện này mà hoang mang không thôi.


Khi ấy điện thoại chưa phổ biến, Tiêu Nhược Yên thậm chí còn lén vào phòng máy của trường tra cứu.


— Một cô gái yêu một cô gái khác thì tính là gì?


Khi đó, đồng tính luyến ái, không bình thường, chỉ cần yêu nhau sẽ không sợ hãi... đủ loại từ ngữ khen chê ập tới, khiến Tiêu Nhược Yên đêm đêm khó ngủ.


Đúng lúc là mùa đông lạnh giá, mỗi tối Tiểu Nhan đều thích quấn lấy cô trong cùng một chăn. Tuy ngoài mặt A Yên luôn tỏ vẻ ghét bỏ, nhưng mỗi lần thấy Tiểu Nhan đến gần, ngửi mùi hương trên người nàng, tim Tiêu Nhược Yên lại đập loạn xạ, đến mức không kiểm soát được, thậm chí còn sợ người khác nghe thấy.


Khi đó Nhan Chỉ Lan hoàn toàn không biết tâm tư nhỏ của Tiêu Nhược Yên, có lúc thấy cô mặt lạnh còn tưởng là thật sự ghét mình.


Thời điểm xác định lòng mình là chuyến du xuân do trường tổ chức.


Nói là du xuân, nhưng ai cũng biết, thời cấp ba, ngoài học tập ra, còn có thầm yêu.


Cả xe đầy nam thanh nữ tú, thoát khỏi biển học tập, ở riêng với nhau lâu như vậy, chẳng phải là tạo cơ hội cho hoa nở khắp nơi sao?



Đưa thư tình, tỏ tình đủ kiểu, giáo viên đều nhắm một mắt mở một mắt.


Khi ấy Tiểu Nhan rất được yêu mến, khác với vẻ lạnh lùng của Tiêu Nhược Yên, nàng đối với ai cũng dịu dàng mỉm cười. Dù hai người mỗi người một vẻ, khó phân cao thấp, nhưng xét về số lượng người tỏ tình, thời học sinh Tiểu Nhan vẫn bỏ xa.


Buổi tối đốt lửa trại, các cô gái tụm lại nói về bạch mã hoàng tử này, nam thần kia. Cuối cùng, một cô gái hỏi Tiểu Nhan: "Tiểu Nhan, cậu xinh như vậy, thích kiểu người thế nào?"


Khi đó Tiểu Nhan đang ăn xiên nướng A Yên nướng cho nàng, mỉm cười nhẹ: "Tớ không có thích nam sinh nào lắm."


Trái tim nàng đều đặt ở Tiêu Nhược Yên, ngoài việc nhìn thấy cô ra, mắt nàng gần như mù rồi. Đẹp hay không, cao hay không, anh tuấn hay không, Tiểu Nhan hoàn toàn không thấy. Nàng nói vậy vốn là muốn kết thúc đề tài, nhưng một hoa khôi nói thế đương nhiên gây chấn động. Ngay cả Lan Lan ngốc nghếch khi đó cũng hùa theo: "Ôi, không thích lắm, vậy là có thích rồi à?"


Tiểu Nhan cười mà không nói, nàng vốn là tính cách như vậy, không tranh luận với người khác. Nàng biết, càng giải thích chỉ càng rối.


Tối về nghỉ ngơi, lúc đầu Tiểu Nhan rất vui, nghĩ có thể ở chung phòng với A Yên, không ai quấy rầy, cùng xem phim, nói chuyện.


Nhưng về rồi nàng mới phát hiện Tiêu Nhược Yên không có ở đó.


Gọi điện thoại không nghe, nàng đi tìm một vòng, cuối cùng thấy A Yên ở bãi cỏ bên dưới.


Khoảnh khắc ấy, đôi mắt Nhan Chỉ Lan gần như dán chặt.


Tiêu Nhược Yên vừa tắm xong, tóc xõa, một tay ôm đàn guitar, vừa đàn vừa khẽ hát. Bóng lưng thon thả, lại mơ hồ mang theo nét quyến rũ của phụ nữ.


Cô hát bài "Người Yêu Chưa Trọn Vẹn" đang rất nổi của SHE khi đó.


— Tại sao chỉ với mỗi cậu, tớ mới có thể trò chuyện suốt đêm,


Tại sao mới vừa chào tạm biệt, tớ đã lại muốn gặp cậu.


Trong đám bạn bè, chỉ có cậu là đặc biệt nhất.


...


Lại gần thêm chút nữa, để cậu có thể nắm tay.


...


Bài hát này Tiểu Nhan đã nghe qua, khi nghe bản gốc nàng không có cảm giác gì, nhưng bây giờ nghe A Yên hát, từng câu từng chữ đều như hát thẳng vào tim nàng.


Nàng chậm rãi đi đến sau lưng Tiêu Nhược Yên. A Yên quá tập trung nên không nhận ra, cho đến khi tay bị Tiểu Nhan nắm lấy.


Ánh trăng hôm đó rất đẹp, Tiểu Nhan dưới ánh trăng càng như tiên nữ. Nàng nhìn Tiêu Nhược Yên, mỉm cười rực rỡ: "Tớ nắm tay cậu rồi."


Chỉ một câu này thôi, đôi mắt Tiêu Nhược Yên cay xè, tật khóc nhè là từ lúc đó mà có. Tiểu Nhan nhìn vào mắt cô: "A Yên, cậu sao vậy? Ai làm cậu không vui à?"


Tiêu Nhược Yên nhìn nàng thật lâu, nhìn thấy trong mắt nàng sự lo lắng và căng thẳng. Đôi môi đỏ khẽ mở, cô nhẹ giọng hỏi: "Tiểu Nhan, cậu có thích nam sinh nào không?"


Tiểu Nhan lắc đầu, tim đập mạnh một cái, khoảnh khắc ấy nàng suýt nữa muốn nhảy dựng lên.


Đầu gỗ nhà nàng đây là... nở hoa rồi sao?


Tiêu Nhược Yên vẫn nhìn chằm chằm nàng: "Vậy... thích một chút cũng không có sao?"


Tiểu Nhan cười, nụ cười theo ánh nhìn nghiêm túc của Tiêu Nhược Yên mà lan rộng: "Không có nam sinh như vậy, nhưng tớ có người mình thích."


Đây đúng là một lời tỏ tình gián tiếp.


Tiêu Nhược Yên nhìn Nhan Chỉ Lan, trong mắt tràn đầy không thể tin nổi cùng niềm hưng phấn mơ hồ. Tiểu Nhan có ý gì? Nàng... nàng...


Hạnh phúc.


Bong bóng màu hồng.



Tình yêu của tuổi thiếu niên đủ để bao trùm cả thế giới này, tan chảy trong mập mờ.


Tiêu Nhược Yên luôn muốn nói với Tiểu Nhan nhưng lại khó mở lời. Cô yêu Tiểu Nhan, yêu rất lâu rất lâu rồi.


Có lẽ, đúng như Tiểu Nhan, cũng là nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu).


Cô thích nụ cười dịu dàng của nàng.


Thích sự dịu dàng quấn quýt nơi khóe mắt nàng.


Thích sự ỷ lại và làm nũng đặc biệt mà nàng dành cho mình.


Những lời này, cô không biết nói với Tiểu Nhan thế nào, nên đã ghi âm lại, đặt hẹn gửi email trước khi vào phòng mổ.


Ngay trong lúc cô đang được phẫu thuật.


Tiểu Nhan nghe lời tỏ tình như tình thoại của Tiêu Nhược Yên.


— Tình không biết từ đâu mà sâu nặng. Tiểu Nhan, trước khi gặp cậu, tớ luôn cho rằng những lời tâm tình này chỉ là sầu muộn quá mức của giới văn nhân, nhưng sau khi gặp cậu, nơi nào trong cuộc đời cũng là lời tâm tình.


...


Tiểu Nhan nghe đi nghe lại, trong lòng dâng lên một xúc động mãnh liệt. Chỉ cần Tiêu Nhược Yên khỏe lại, nàng có thể trả giá bất cứ điều gì, cho dù là mạng sống của mình.


Ca phẫu thuật diễn ra rất thành công.


Ba tiếng sau.


Khi Viện trưởng mặc đồ phẫu thuật bước ra, Tiểu Nhan bật dậy. Nàng cảm thấy tim mình như bị người ta nắm chặt, mắt không rời khỏi Viện trưởng.


Viện trưởng cười, tháo khẩu trang: "Ca mổ rất thuận lợi."


Khoảnh khắc nghe được tin tức này, Tiểu Nhan mềm nhũn đi, Nhan Chỉ Y đỡ lấy nàng: "Chúng tôi có thể vào thăm không?"


"Chưa được, cần quan sát một chút rồi mới chuyển về phòng bệnh thường." Bà cười nói, "Yên tâm đi, cô ấy rất ổn, chỉ là thuốc mê chưa hết, vừa mổ xong nên hơi yếu. À, đúng rồi."


Hai chữ "đúng rồi" khiến tim Tiểu Nhan, Nhan Chỉ Y và Lan Lan cùng treo lên.


Sao nữa? Chẳng lẽ có chuyện gì ngoài ý muốn?


Viện trưởng cười cười: "Trong lúc phẫu thuật, cô ấy hơi mê man, cứ lẩm bẩm gì đó như là 'Đừng nghe lời chị gái đi tìm tiểu tam', trông rất đáng thương. Mọi người có biết là chuyện gì không?"


Nhan Chỉ Y: ......


Lan Lan: ......


Tiểu Nhan: ???


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Chị gái: Xem thường em rồi, Tiêu Nhược Yên. Đến lúc mấu chốt còn biết gài bẫy chị. T^T


Tiểu đoàn tử sắp tới rồi ~


-----


Tâm sự Editor:


Thật sự là... một lần vào phòng mổ rồi mới biết, không có gì quan trọng hơn sức khỏe.


Chỉ cần bình bình an an sống tốt bên nhau, là hạnh phúc.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 81
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...