Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 80
Tiêu Nhược Yên kéo Tiểu Nhan đứng dậy, ôm nàng vào lòng. Thời tiết rõ ràng không lạnh như vậy, nhưng cơ thể của nàng lại lạnh buốt. Cô lau nước mắt trên mặt nàng, đau lòng nói: "Đồ ngốc, tớ không sao."
Trong làn nước mắt mờ nhòe, Tiểu Nhan ngơ ngác nhìn Tiêu Nhược Yên.
Nàng muốn hỏi một câu trả lời, nhưng ngay cả mở miệng cũng không dám.
Tiêu Nhược Yên nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, đưa lên môi hà hơi, khẽ nói: "Chị đưa tớ đi kiểm tra, sợ cậu lo lắng nên không nói."
Tim Tiểu Nhan đập thình thịch, nàng nhìn chằm chằm vào mắt Tiêu Nhược Yên. Tiêu Nhược Yên nhìn nàng, nở nụ cười rực rỡ chỉ dành riêng cho nàng: "Viện trưởng trực tiếp kiểm tra, nói là u máu lành tính ở gan, phẫu thuật cắt bỏ là được. Ngày mai đi tái khám xác nhận lại, tiện thể chốt luôn thời gian phẫu thuật."
Khoảnh khắc nghe được tin này, chân Tiểu Nhan mềm nhũn. Tiêu Nhược Yên lập tức ôm lấy eo nàng, đau lòng vô cùng.
Cô biết.
Cô hiểu.
Hai người đều giống như nhau, yêu đối phương từ lâu đã vượt qua cả bản thân mình.
Trên đường về, hai người bắt taxi.
Tiểu Nhan cảm giác như chính mình vừa trải qua một cơn bạo bệnh, toàn thân không còn chút sức lực nào. Nàng dựa vào Tiêu Nhược Yên, hết lần này đến lần khác lật xem báo cáo kiểm tra của cô, đủ loại phim chụp.
Ban đầu Tiêu Nhược Yên còn thấy buồn cười, dù sao Tiểu Nhan cũng đâu có học y, xem hiểu được sao?
Nhưng đến sau đó, cô phát hiện tay nàng run rẩy đến mức gần như không cầm nổi, vành mắt đỏ lên rồi lại đỏ hơn. Tiêu Nhược Yên đau lòng ôm chặt nàng: "Không sao rồi, thật sự không sao."
Viện trưởng nhìn thấy kết quả kiểm tra cũng thở phào nhẹ nhõm, nói đây là may mắn trong bất hạnh, không nghiêm trọng, phẫu thuật là giải quyết được. Hơn nữa Tiêu Nhược Yên còn trẻ, khả năng hồi phục chắc chắn rất nhanh, chỉ dặn cô sau này nhất định phải chú ý sức khỏe, nhất định phải tĩnh dưỡng cho tốt, tuyệt đối không được tùy ý tiêu hao bản thân nữa.
Lần này, chính Tiêu Nhược Yên cũng sợ hãi.
Nếu cô thật sự có chuyện gì...
Cô biết ăn nói thế nào với ba mẹ.
Lại càng không nỡ buông bỏ Tiểu Nhan.
Xuống xe.
Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên một trước một sau đi lên lầu. Vừa vào hành lang, Tiêu Nhược Yên cảm thấy eo mình bị siết chặt, một lực xô mạnh từ phía sau khiến cô suýt ngã. Cô loạng choạng xoay người ôm lấy Tiểu Nhan.
Tiểu Nhan ôm chặt lấy cô, dùng sức đến mức như thể chỉ cần buông tay ra một giây thôi thì Tiêu Nhược Yên sẽ biến mất.
Trước đây...
Tiểu Nhan vẫn luôn cho rằng mình là một người rất kiên cường.
Từ nhỏ đã vậy, nàng là niềm tự hào của ba mẹ, bất kể việc gì, dù khó đến đâu, nàng cũng cắn răng học cho bằng được. Những đứa trẻ học nhạc khác đều thấy khổ, thấy mệt, thấy khô khan, bị ba mẹ ép buộc, từng đứa từng ngày lén lau nước mắt.
Nhưng Tiểu Nhan chưa từng khóc.
Có thể nói nàng mạnh mẽ từ nhỏ, cả đời đều mạnh mẽ, chưa bao giờ dễ dàng rơi nước mắt.
Nhưng Tiêu Nhược Yên lại là kiếp nạn của nàng.
Vì cô, nàng đã khóc, đã cười, đã đau, đã tổn thương. Dù là gì đi nữa, chỉ cần là do A Yên mang đến, nàng đều cam tâm tình nguyện.
Bữa cơm này ăn cũng tạm ổn.
Dù Tiểu Nhan vẫn chưa hoàn hồn hẳn, trong lòng vẫn lo lắng sợ hãi, nàng vẫn gọi điện thêm cho vài người bạn bác sĩ, mọi người đều nói u gan là u mạch máu lành tính, phát hiện sớm thế này, phẫu thuật cắt bỏ về sau cơ bản sẽ không tái phát, nàng mới đỡ hơn một chút.
Khi ăn cơm, Tiểu Nhan cũng chẳng có khẩu vị gì. Tiêu Nhược Yên thở dài, cầm đũa lên, đút cho nàng từng miếng từng miếng: "Cậu không thể gục xuống đâu, Tiểu Nhan, tớ còn phải dựa vào cậu."
Câu nói này thật sự đã tiếp thêm cho Tiểu Nhan một nguồn sức mạnh vô cùng lớn.
Trước đây vì chuyện ăn uống, Tiêu Nhược Yên đã phải lo lắng không ít. Dỗ cũng không được, nói cũng không xong, làm cách nào nàng cũng ăn chẳng được bao nhiêu.
Nhưng hôm nay, chỉ vì nghĩ đến việc sau này phải chăm sóc Tiêu Nhược Yên, A Yên của nàng lại còn mắc chứng sạch sẽ, sau khi phẫu thuật chắc chắn không thể để người khác chạm vào, Tiểu Nhan đã ăn liền một bát cơm đầy.
Nhan Chỉ Y nhìn đến trợn tròn mắt: "Vừa vừa thôi, em đừng tự làm mình thành béo phì."
Tiểu Nhan liếc chị một cái: "Chị với Lan Lan dạo này nói năng chú ý chút, đừng có bắt nạt A Yên."
Lan Lan: ...
Chị: ...
Chỉ trong chớp mắt, thân phận và địa vị của Tiêu Nhược Yên được nâng cao không ít. Nhưng được cái này thì mất cái kia. Sau lần kiểm tra này, Tiểu Nhan dùng tốc độ sấm sét thu lại quyền làm chủ gia đình của Tiêu Nhược Yên.
Đặc biệt là mấy ngày trước khi phẫu thuật, Tiêu Nhược Yên từ "Tiêu mãnh công" lập tức biến thành "Tiêu bảo bảo".
Tiểu Nhan thật sự dồn hết tâm trí lên người cô. Nàng thậm chí còn đặc biệt gọi điện cho chị, bảo chị gọi một đầu bếp nổi tiếng nhất, lương cao đến mức vô lý dưới trướng Tập đoàn Nhan thị đến dạy nàng nấu những món canh dưỡng sinh bồi bổ.
Chị nghe xong thì không thể tin nổi, cầm điện thoại hỏi: "Sao tự dưng lại học nấu canh?"
"Làm cho A Yên chứ sao, chẳng lẽ làm cho chị à?" Gần đây trong lòng Tiểu Nhan đầy lo âu, nhưng nàng không thể trút lên A Yên, chỉ có thể chuyển hết sang người thân nhất là chị, "Hỏi nhiều như vậy làm gì, quyền hạn của Tổng giám đốc Nhan còn không có sao?"
Chị thật sự cạn lời. Chị vừa họp xong, thư ký còn đứng phía sau chờ báo cáo công việc. Chị hạ thấp giọng, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Em không phải nói là không được lạm dụng quyền lực, em là dân thường, muốn sống cuộc sống dân thường sao?"
Tiểu Nhan: "Chị còn lải nhải nữa là em thu hồi cổ phần, đuổi chị xuống đài đó."
Chị: ...
Thật sự, không hổ là em gái của chị.
Tình yêu, biến mất rồi.
Tình chị em của họ, chắc là vừa được đưa ra khỏi xưởng nhựa xong.
Tiêu Nhược Yên vốn định đi Tây Tạng, giờ cũng không đi được nữa. Bác sĩ nói cơ thể của cô trong ngoài đều có nhiều vấn đề nhỏ, cần điều chỉnh lại rồi mới phẫu thuật. Dù rủi ro phẫu thuật không cao, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, tốt nhất vẫn là giữ trạng thái tốt.
Cũng thật kỳ lạ, trước đây khi Tiêu Nhược Yên chưa đi kiểm tra, dù khó chịu cô vẫn gắng gượng được. Giờ trên bàn bày đầy các loại thực phẩm chức năng, trong túi còn nhét cả thuốc trợ tim tác dụng nhanh, ngược lại cô thật sự thấy chỗ nào chỗ nấy đều không ổn. Cô không dám biểu hiện ra, không muốn Tiểu Nhan lo lắng.
Giữa chừng, Tiểu Nhan không yên tâm, lại gọi điện cho Viện trưởng. Viện trưởng cười giải thích: "Có khi con người là vậy đó, luôn ở trong trạng thái áp lực cao, bận rộn căng thẳng, cứ căng một sợi dây thần kinh nên không cảm thấy gì. Nhưng một khi thả lỏng ra thì sẽ thấy chỗ nào cũng có vấn đề." Bà ấy nghĩ ngợi một chút rồi lấy ví dụ: "Giống như mấy người đi làm ở đơn vị, có nhiều lúc nhận một dự án lớn thì toàn thân tập trung, căng chặt, tuy mệt nhưng tinh thần lại rất sung mãn. Ngược lại, khi dự án kết thúc, lại có rất nhiều người đột nhiên cảm cúm, phát sốt, sinh bệnh. Đó là một dạng cảnh báo và tín hiệu của cơ thể."
Tiểu Nhan nghe xong càng đau lòng cho Tiêu Nhược Yên hơn.
A Yên của nàng trước đây đã vất vả đến mức nào, luôn phải căng mình như thế.
Nếu... không phải gặp được nàng...
Bây giờ, hoa quả được rửa sạch bưng tận trước mặt, quần áo cũng đều do Tiểu Nhan tự tay giặt.
Tiêu Nhược Yên xót nàng, không đồng ý, nói mấy lần là không sao đâu. Tiểu Nhan cũng không giải thích, chỉ cắn môi, mắt ngấn nước nhìn cô. A Yên lập tức giơ cờ trắng đầu hàng.
Tiểu Nhan bây giờ đúng là thành tinh rồi. Nàng đã nắm rõ điểm yếu của Tiêu Nhược Yên là ăn mềm không ăn cứng. Mỗi lần phát hiện Tiêu Nhược Yên sắp nổi giận, nàng lập tức cuốn lưỡi chui vào lòng cô làm nũng. Đừng nói là Tiêu Nhược Yên, ngay cả Tiểu Tiểu nghe thấy giọng của chủ nhân, lông mèo cũng dựng cả lên.
Buổi trưa, một ngày trước khi phẫu thuật.
Lan Lan hẹn chị cùng đến thăm A Yên.
Buổi tối chị còn chút công việc, sẽ đến muộn hơn, nên Lan Lan đến trước.
Trước khi đến, Lan Lan còn đặc biệt gọi điện cho Tiểu Nhan: "Có cần mua gì không?"
Trước đây, mỗi lần gọi như vậy, Tiểu Nhan đều nói khách sáo, không cần mua, chỉ cần mang cái miệng đến là được.
Lần này, Tiểu Nhan suy nghĩ nghiêm túc một chút: "Cậu mua mấy thứ có thể làm A Yên vui đi."
Lan Lan: ...
Đó là thứ gì?
Lan Lan vắt óc suy nghĩ cả buổi chiều. Cuối cùng cô ấy mua một bó hoa bách hợp thật to, lại mua thêm rất nhiều album nhạc dương cầm.
Trước đây đến nhà đều là A Yên mở cửa, lần này là Tiểu Nhan mở. Lan Lan nhìn vào trong, trời ơi, A Yên đang bắt chéo chân, nằm trên ghế sofa xem tivi, còn đắp cả chăn. Không biết còn tưởng đang ở cữ.
Thấy cô ấy đến, Tiêu Nhược Yên phấn khích ngồi bật dậy. Trời ơi, cuối cùng cũng có người đến nói chuyện với cô rồi.
Tiểu Nhan vội nói: "Ngồi dậy chậm thôi, đừng có mạnh quá."
Tiêu Nhược Yên: ...
Lan Lan: ..................
Trời ạ, sau này cô ấy có thể trực tiếp gọi Lão Nhị là Tiêu Gấu Trúc được không?
(Được bảo vệ như quốc bảo)
Tiểu Nhan đang bận hầm canh móng giò cho Tiêu Nhược Yên, không có thời gian tiếp Lan Lan: "Tự nhiên nhé." Nàng vẫn đeo tạp dề, mặt hồng hào, tay cầm xẻng. Lúc quay người đi, Tiểu Nhan chợt nhớ ra điều gì, quay lại, nửa dịu dàng nửa cảnh cáo: "Đừng có chọc A Yên."
Lan Lan: ...
Đúng là một trời một vực.
Lan Lan bước tới, quan sát Tiêu Nhược Yên. Được rồi, mấy ngày không gặp, người trắng hơn không ít, cũng tròn trịa hơn. Nói đơn giản là trắng béo trắng béo.
Tiêu Nhược Yên vừa thấy ánh mắt đó là không vui: "Sao cậu nhìn tớ kiểu đó?"
Lan Lan nghe vậy bật cười, đặt hoa bách hợp sang một bên: "Tớ nhìn cậu vậy không được à? Cậu thay đổi nhiều thật đó, bé béo trắng."
Tiêu Nhược Yên vừa nghe liền kéo cổ hét vào trong bếp: "Tiểu Nhan, cậu ấy nói tớ là béo trắng."
Lan Lan há to miệng, còn chưa kịp phản ứng thì sau gáy đã bị gõ một cái. Cô ấy quay đầu lại, thấy Tiểu Nhan mặt mày hung dữ đứng trước mặt, tay cầm xẻng cảnh cáo: "Cậu mới béo trắng đó, cậu và chị đều là béo trắng, cả nhà đều là béo trắng!"
Lan Lan: ...
Lần đầu tiên cô ấy thấy có người chửi mà chửi luôn cả mình.
Cả nhà chị... không bao gồm Tiểu Nhan sao?
Tiểu Nhan trông nồi đất, lạnh lùng nhìn Lan Lan: "Không được bắt nạt người ta, biết chưa?"
Lan Lan ngậm nước mắt gật đầu: "Biết rồi."
Tiêu Nhược Yên đắc ý cười. Bề ngoài cô vốn là kiểu mỹ nhân băng lãnh, bình thường cũng ít cười. Nay được dưỡng da dẻ mịn màng như nước, khí sắc cũng tốt hơn nhiều, cười lên quả thật khuynh thành khuynh quốc.
Lan Lan nhìn mà có chút ngẩn ra. Tiêu Nhược Yên rất bất lực: "Sao cậu háo sắc như vậy, nhìn tớ ngẩn người làm gì? Cẩn thận tớ gọi Tiểu Nhan đó."
Đúng là nghịch thiên.
Cái này gọi là gì? Cáo mượn oai hùm sao???
Lan Lan không phục, gửi hết hành vi ác bá của đôi vợ chồng trẻ này cho chị.
Chị đang lái xe đến, nhìn thấy tin nhắn của Lan Lan, tự tin cười.
— Yên tâm đi, đợi chị qua thu yêu.
Lan Lan nhận được tin, khóe môi cong lên, lòng cũng an tâm hơn. Cô ấy nhìn Tiêu Nhược Yên: "Nhìn cũng ổn mà, đâu có nghiêm trọng như vậy."
Tiêu Nhược Yên thở dài: "Ừm, tớ cũng thấy mình ổn, nhưng mà —" Cô liếc về phía phòng bếp, hạ giọng: "Tiểu Nhan bị dọa sợ rồi, cái gì cũng không cho tớ làm."
Về chuyện này, cô vừa bất lực vừa đau lòng.
Dù bây giờ đang nghỉ đông, Tiểu Nhan có khá nhiều thời gian, nhưng trường học vẫn còn nhiều việc lặt vặt, bên công ty thỉnh thoảng nàng cũng phải qua trông nom.
Tiêu Nhược Yên đã nói với nàng mấy lần, cô không sao đâu, đừng để Tiểu Nhan lo lắng quá. Đợi sau này cô khỏe lại, lỡ đâu nàng mệt ngã thì làm sao?
Cũng đâu phải phẫu thuật gì lớn, cô hoàn toàn có thể ứng phó.
Nhưng Tiểu Nhan không nghe. Nàng thật sự nâng niu cô như em bé, ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ rơi, cái gì cũng không cho cô làm.
Lan Lan nhìn Tiểu Nhan bận rộn mà thấy chua xót: "Lão Tứ sợ quá rồi."
Nói thật lòng, Tiểu Nhan là người phụ nữ kiên cường và nhẫn nhịn nhất mà Lan Lan từng gặp. Bao năm nay, nàng âm thầm gánh chịu rất nhiều chuyện, trải qua bao sóng to gió lớn, nhưng trên gương mặt của nàng chưa từng thấy hoảng loạn.
Thế nhưng chỉ cần là chuyện liên quan đến Tiêu Nhược Yên, nàng lập tức như biến thành một người khác, hoảng hốt đến mức khiến người ta đau lòng.
Chị cũng đã nói với Lan Lan mấy lần rồi. Chị đối với cô em gái này cũng chẳng còn cách nào. Trước đây, khi chưa có Lan Lan, chị không hiểu tình yêu. Giờ có Lan Lan rồi, chị cũng rất coi trọng Lan Lan, nhưng tự hỏi lòng mình, tình cảm của hai người so với tình cảm của em gái và Tiêu Nhược Yên, vẫn còn một quãng đường rất dài.
Điều khiến người ta khó tin nhất là trong mấy ngày Tiêu Nhược Yên bị bệnh, theo lý mà nói Tiểu Nhan phải kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể xác, vậy mà nàng lại nằm lên giường là có thể ngủ được ngay, hơn nữa mấy ngày nay thuốc an thần nàng uống không sót một viên nào. Ngay cả Tiêu Nhược Yên cũng thấy không thể tin nổi, còn đặc biệt hỏi bác sĩ Từ, sợ là có chuyện gì khác.
Bác sĩ Từ nghe xong chỉ cười: "Đó chính là sức mạnh của tình yêu."
Khi chị đến, cũng làm theo lời dặn của em gái, mua rất nhiều thực phẩm bồi bổ mang sang. Tiêu Nhược Yên nhất định phải ngồi dậy ra đón. Cô nhìn chị xách đầy hai tay đồ, có chút sững sờ: "Chị ơi, chị làm quá rồi, mua nhiều như vậy làm gì?"
Đây là sự quan tâm đến từ người giàu có sao?
Chị im lặng không nói, vẻ mặt nhẫn nhịn.
Tiểu Nhan từ trong phòng đi ra: "Là tớ bảo chị mua đó."
Tiêu Nhược Yên nhìn Tiểu Nhan, giật mình: "Hả?"
Tiểu Nhan: "Không sao đâu, chị ấy có tiền mà, tiền của hai đứa mình thì phải tiết kiệm chút."
Chị: ...
Lan Lan: ...
Tiêu Nhược Yên: ...
Lý do này thật sự đơn giản thẳng thắn đến mức không thể phản bác.
Nhan Chỉ Y không chấp nhặt với Tiểu Nhan, chị nhìn khí sắc của Tiêu Nhược Yên, mỉm cười: "Em rể khỏe hơn nhiều rồi."
Một tiếng "em rể" khiến Tiêu Nhược Yên được sủng ái đến nổi da gà. Nhìn dáng vẻ vui vẻ của cô, Tiểu Nhan lắc đầu.
Gần đây chị đang học nấu ăn. Thật ra trong lòng chị xót em gái, muốn chia sẻ phần nào, nên dạo này vẫn luôn theo Lan Lan học. Lan Lan ít nhiều cũng có chút ghen, cảm thấy chị đối với Tiểu Nhan mới là chân ái. Nhưng cô ấy không dám thể hiện ra, chỉ cố gắng dạy chị.
Tiêu Nhược Yên thấy mọi người đều bận rộn, mình cứ nằm thế này cũng không ổn. Cô vừa định ngồi dậy thì Tiểu Nhan đã tới: "Cậu nằm yên đi, không phải Viện trưởng nói phải nghỉ ngơi sao?"
Tiêu Nhược Yên bất lực: "Cậu định nuôi tớ thành heo con à."
Tiểu Nhan xoa đầu cô, vẻ mặt tổng tài cưng chiều: "Đừng nói heo con, có là heo nái tớ cũng thích."
Tiêu Nhược Yên: ...
Im lặng một lúc, A Yên lại nói: "Nhưng mà tớ nằm thế này thật sự rất chán."
"Tớ biết." Tiểu Nhan gật đầu, nàng có chút thần kinh quá mức rồi. "Viện trưởng nói phải làm chút gì đó khiến cậu vui." Nàng nghĩ ngợi, ngẩng đầu gọi một tiếng: "Chị!"
"Ơi!" Nhan Chỉ Y nghe gọi liền đi tới. Tay chị còn chưa lau khô nước: "Gì vậy?"
Tiểu Nhan chỉ chỉ ghế sofa bên cạnh: "Chị ngồi đây gọi 'em rể', đừng dừng lại, A Yên thích nghe."
Tiêu Nhược Yên: ...
Chị: ...
Cho đến khi Lan Lan và Tiểu Nhan nấu xong hết đồ ăn.
Chị vẫn còn kêu "em rể" như chim bói cá, đúng là gọi luôn cả phần của một năm.
Tiêu Nhược Yên nhìn bộ dạng đen mặt của chị, thấy hơi buồn cười, lại cảm thấy Tiểu Nhan nhà mình lúc bá đạo trông đặc biệt ngầu.
Vừa nãy, vì chị từ chối, ngay trước mặt Tiêu Nhược Yên, hai chị em đã đánh nhau.
Một người tán thủ, một người trường quyền. Tiểu Nhan thành công đánh ngã và khống chế được chị.
Xem ra cơm gạo gần đây không ăn uổng phí.
Cả bàn đều là món ăn bồi bổ.
Tiêu Nhược Yên hiểu tấm lòng của Tiểu Nhan, cô ăn từng miếng rất nghiêm túc. Lần này Tiểu Nhan cũng không cần cô nhắc, tự mình cúi đầu ăn.
Chị nhìn mà vừa xót xa vừa đau lòng. Lan Lan khẽ thở dài, ra hiệu bằng ánh mắt cho chị.
— Cứ có cảm giác cậu ấy tràn đầy ý chí chiến đấu, như sắp ra chiến trường đánh trận vậy.
Chị liếc Lan Lan một cái.
— Cho nên sau này em cũng phải lấy đó làm gương, ngoan ngoãn cho chị, ít thức khuya thôi, mười một giờ rưỡi là phải lên giường ngủ.
Lan Lan vừa định liếc mắt trả lời, Tiểu Nhan đột nhiên nhìn đồng hồ: "Hai người ăn nhanh lên, buổi trưa A Yên phải ngủ trưa đó. Ăn không hết thì gói mang về."
Chị: ...
Lan Lan: ...
Hà khắc đến mức không còn nhân tính.
Tiêu Nhược Yên cảm thấy mình như đang bay trên mây. Nói không khách khí, thân phận địa vị của cô từ con ở phải đội nồi trực tiếp thăng cấp thành thái hoàng thái hậu.
Thậm chí đến lúc ngủ trưa, Tiểu Nhan còn ôm cô, rúc vào lòng cô, dùng giọng nói mà cô thích nhất để thì thầm làm nũng.
Tiêu Nhược Yên vừa mới ngủ thiếp đi, trong trạng thái mơ mơ màng màng, cô cảm thấy Tiểu Nhan hình như nghe điện thoại rồi đi ra ngoài.
Quen ngủ ôm Tiểu Nhan, trong lòng bỗng trống rỗng, chẳng bao lâu Tiêu Nhược Yên đã tỉnh giấc. Cô đứng dậy tìm một vòng, nhìn xuống dưới lầu, sững người.
Dưới lầu.
Trước một chiếc xe thể thao màu bạc, một người đàn ông đeo kính, dáng vẻ nho nhã đứng ở đó.
Tiêu Nhược Yên liếc một cái đã nhận ra ngay. Đây chẳng phải là "vị hôn phu" của Tiểu Nhan trong miệng Lan Lan nói trước đó, là con rể môn đăng hộ đối mà Nhan Phong vẫn luôn coi trọng — Tô Triết sao?
Trước đây Tô Triết bận ở nước ngoài. Anh ta biết chuyện của Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên, cũng biết những thay đổi của nhà họ Nhan.
Lần này vừa về nước, anh ta liền đến tìm Tiểu Nhan.
Dưới ánh hoàng hôn, anh ta dựa vào xe đứng đó, vest phẳng phiu vừa vặn, kính gọng bạc, chân dài vai rộng.
Tô Triết thuộc kiểu đàn ông chất lượng cao, chỉ cần đi ngang qua cũng khiến phụ nữ không nhịn được ngoái nhìn.
Anh ta nhìn Tiểu Nhan, trong mắt đầy xót xa: "Em gầy đi rồi."
Tiểu Nhan nhớ đến Tiêu Nhược Yên đang ngủ trên lầu, giọng điệu nhàn nhạt: "Anh nên đổi kính đi. Mấy ngày nay tôi tăng ba cân, đạt mức cân nặng cao nhất trong lịch sử."
Tô Triết: ...
Một câu đủ khiến máu người ta phun ra từ lỗ tai.
Tô Triết hít sâu một hơi, cố gắng ổn định tinh thần: "Anh nghe chú nói chuyện của em rồi, Tiểu Nhan, anh rất đau lòng cho em."
Tiểu Nhan khoanh tay trước ngực, sắc mặt lạnh xuống. Từ nhỏ, Tô Triết, Tiểu Nhan và chị gái thường xuyên chơi cùng nhau. Đừng thấy Tiểu Nhan nhỏ tuổi nhất, nhưng nàng lại là người nói có trọng lượng và có khí chất lãnh đạo nhất trong nhóm ba người, trời sinh đã có một trường khí bá đạo. Sắc mặt của nàng vừa biến đổi, Tô Triết liền căng thẳng đẩy lại kính, gương mặt tuấn tú có chút biến sắc: "Em đừng bực, anh chỉ là lâu rồi không gặp, muốn nói vài lời từ đáy lòng."
Tiểu Nhan nhướng mắt: "Anh không bận sao?"
Tô Triết nghe vậy thì mừng rỡ, còn tưởng nàng đang quan tâm mình: "Bận, nhưng vì em, bận mấy anh cũng có thể gạt sang một bên."
"Hừ." Tiểu Nhan cười lạnh: "Không cần. Tô Triết, anh đã biết tình hình của tôi thông qua ba tôi, thì cũng nên biết tôi và A Yên đã ở bên nhau rồi." Nàng ngẩng mắt nhìn thẳng vào anh ta: "Chúng tôi sắp kết hôn, tôi là vợ của cậu ấy. Anh nói những lời như vậy với một người sắp có gia đình, không thấy quá đường đột sao?"
"Hai người phụ nữ lập gia đình..." Tô Triết có chút tức giận. "Tiểu Nhan, cô ấy cho em được gì thì anh cũng cho được. Em thật sự không cân nhắc lại sao? Thậm chí anh còn cho em nhiều hơn. Anh sẽ không để em lo lắng, không để em bất an. Anh có thể cho em cuộc sống ra vào đều có người hầu hạ, mọi thứ không cần em phải bận tâm."
Cuộc sống của phu nhân nhà giàu như vậy, có người phụ nữ nào không thích?
Tô Triết thậm chí còn nghe nói, Tiểu Nhan phải tự đi chợ mua đồ ăn, lựa rau, ngày ngày còn phải nấu cơm cho Tiêu Nhược Yên.
Đó là cái gì? Hạ gả sao?
Tiêu Nhược Yên đứng ở trên lầu, ở cách họ rất xa, nghe những lời này mà trong lòng không biết là cảm giác gì.
Đã lâu rồi cô không gặp tình địch.
Tiểu Nhan luôn xử lý rất gọn gàng dứt khoát.
Tiểu Nhan nghe Tô Triết nói vậy, giống như nghe thấy chuyện cười lớn nhất đời: "Tại sao tôi phải dựa vào việc gả cho anh để có cuộc sống như vậy? Nếu tôi muốn —" Ánh mắt của nàng chợt thay đổi, "tự bản thân tôi cũng có thể sống như vậy. Tô Triết, mấy năm anh ra nước ngoài chẳng tiến bộ gì cả, phí tiền rồi."
Tô Triết: ............
Tiểu Nhan thở dài: "Tôi hi vọng đây là lần cuối cùng anh đến tìm tôi."
Gió thổi qua, mái tóc dài của nàng bị thổi tung, bóng lưng yểu điệu càng thêm mê người, khiến anh ta không nỡ buông tay.
"Có ý gì?" Tô Triết có chút sốt ruột, nhìn Tiểu Nhan. "Không làm được người yêu thì ngay cả bạn bè cũng không thể làm được sao?"
Tiểu Nhan muốn cắt đứt hoàn toàn với anh ta?
Tô Triết tức đến đỏ bừng cả mặt: "Em không khỏi quá tuyệt tình rồi! Chúng ta cũng coi như lớn lên cùng nhau mà!"
Chẳng lẽ thật sự không còn chút đường lui nào sao? Anh ta lại thua một người phụ nữ?!
Tiểu Nhan: "Vốn dĩ tôi là một người tuyệt tình. Hôm nay anh mới biết sao? Nếu anh tức giận, có thể đi kiện chú Nhan Phong của anh."
Nàng quay người: "Chỉ là, sau này đừng đến tìm tôi nữa. Người của tôi sẽ không muốn nhìn thấy anh. Lời đã nói đến đây, hãy giữ lại cho mình chút tôn nghiêm đi."
Nói xong, Tiểu Nhan xoay người đi vào trong tòa nhà. Tô Triết nắm chặt tay, cúi đầu xuống.
Tiêu Nhược Yên vừa thấy Tiểu Nhan đi vào hành lang, hoảng hốt chạy vội lên lầu.
Tiểu Nhan ngẩng mắt, nhìn bóng dáng "vèo" một cái lướt qua, nheo nheo mắt lại.
Khi Tiểu Nhan mở cửa vào nhà.
Tiêu Nhược Yên vừa mới bày xong tư thế trên sofa đọc báo. Tiểu Nhan liếc cô một cái: "Cầm báo ngược rồi."
Tiêu Nhược Yên giật mình, vội xoay báo lại một vòng. Xoay xong mới nhận ra mình bị lừa.
Tiểu Nhan lắc đầu, vào phòng gọi điện cho Nhan Phong trước.
Nhan Phong biết hôm nay Tô Triết đi tìm Tiểu Nhan, nhận điện thoại của nàng, trong lòng theo bản năng co thắt lại.
Tiểu Nhan không nhiều lời với ông, chỉ nói đơn giản: "Ba, nếu ba còn xen vào chuyện của con, con không đảm bảo ba còn được gặp mấy con chim của ba đâu."
Nhan Phong: ...
Mấy con chim đó xem như là thú vui duy nhất hiện tại của ông rồi.
Tiểu Nhan, nghịch nữ này!!!
Cúp điện thoại, Tiểu Nhan đi tới trước sofa, lấy tờ báo mà Tiêu Nhược Yên đang giả vờ cầm xuống, véo véo mũi cô, lắc nhẹ: "Đồ hẹp hòi, không nghe lời. Sao không ngủ cho ngoan, còn học đòi chạy xuống nghe lén."
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng, thở dài: "Tớ không yên tâm mà."
Tiểu Nhan nhìn vào mắt cô: "Bây giờ yên tâm chưa?"
Tiêu Nhược Yên nhớ lại thái độ tuyệt tình của Tiểu Nhan với Tô Triết, một tay ôm lấy vòng eo thon của nàng: "Tớ chưa từng nhìn thấy cậu lạnh lùng như vậy bao giờ." Cô nghĩ nghĩ rồi nói: "Dạo này cậu bỗng nhiên mạnh mẽ ghê."
"Vốn dĩ tớ là người mạnh mẽ, cậu cũng biết mà." Tiểu Nhan mềm người dựa vào Tiêu Nhược Yên. "Chẳng qua, Tô Triết là Tô Triết, còn cậu là người tớ yêu. Tớ nguyện ý dịu dàng, ngoan ngoãn với cậu. So được sao?"
Vì yêu, nàng tuyệt đối thần phục Tiêu Nhược Yên. Cô thích nàng như thế nào, Tiểu Nhan đều có thể trở thành như thế đó.
Tiêu Nhược Yên nghĩ nghĩ: "Tớ nghe Lan Lan nói anh ta học tiến sĩ ở nước ngoài, kim cương vương lão ngũ* đó."
(* Kim cương vương lão ngũ - : chỉ những người đàn ông độc thân, giàu có, tài giỏi, có gia thế vững chắc và có ngoại hình ưa nhìn, khí chất nổi bật.)
Tiểu Nhan nghe vậy liền bật cười: "Kim cương vương lão ngũ? Sao vậy, cậu lại tưởng tượng đeo viên kim cương đó lên tay tớ à?"
Câu nói này chọc cho Tiêu Nhược Yên chua xót trong lòng. Cô cúi đầu nhìn người phụ nữ nhỏ trong lòng: "Cậu còn cười, không thấy tớ đang ăn giấm (ghen) sao?"
Tiểu Nhan nâng tay lên, đặt lên ngực cô: "Ăn giấm thì không sao, chỉ cần đừng đau gan là được."
Tiêu Nhược Yên: ...
Cô giáo Nhan đúng là miệng lưỡi lợi hại, bắt nạt người ta trong vô hình.
Sau một thời gian điều chỉnh, ngày mai chính là ngày Tiêu Nhược Yên phẫu thuật. Dù Viện trưởng nói không phải đại phẫu, thậm chí sau khi phẫu thuật, chỉ cần nằm viện khoảng mười ngày, nhưng dù sao cũng là lên bàn mổ động dao, trong lòng Tiêu Nhược Yên vẫn không yên, Tiểu Nhan cũng vậy.
Chỉ là vì đối phương, hai người đều không biểu hiện ra, nhưng lại hiểu rõ tâm tư của nhau.
"Tớ vẫn đang ghen đó, cậu không dỗ tớ sao?" Giọng nói của Tiêu Nhược Yên mang theo chút khác lạ, ánh mắt nhìn chằm chằm Tiểu Nhan. Lúc này, sự an ủi bằng thân thể còn hơn rất nhiều lời nói.
Tiểu Nhan đương nhiên hiểu ý của Tiêu Nhược Yên. Nàng lắc đầu: "Không được, cậu không thể quá mệt."
Viện trưởng tuy tuổi đã lớn, cũng không biết là chị đã dặn trước hay sao, mà còn đặc biệt dặn dò họ gần đây không được quá mệt, không được thức khuya, không được buông thả chuyện đó. Lúc này, Tiểu Nhan giống như học sinh ngoan, từng điều từng khoản ghi nhớ như quy tắc trong đầu. Ngược lại, Tiêu Nhược Yên lại giống như đứa trẻ hư, muốn phá vỡ quy củ.
Hai người ở bên nhau lâu như vậy, từ lâu đã nhiễm hơi thở của nhau, bị đối phương thay đổi.
A Yên bây giờ cũng không còn là cô học sinh ngoan ngốc nghếch ngày xưa, chỉ cần bị trêu chọc một chút là đỏ mặt nữa.
"Nếu cậu nghe lời thì sẽ không mệt." Tiêu Nhược Yên một tay ôm eo nàng, ghé sát tai nàng nói. Hơi nóng theo má lan lên, Tiểu Nhan cảm thấy trong khoảnh khắc sức lực như bị rút cạn. Nàng đưa tay định đẩy Tiêu Nhược Yên ra, nhưng cô lại giữ chặt hai tay nàng: "Đừng động."
Tiêu Nhược Yên áp sát Tiểu Nhan, mái tóc dài rơi trên người nàng, đôi mắt sáng lên.
Tiểu Nhan lại giãy giụa một chút, chút lý trí cuối cùng vẫn đang vùng vẫy. Tiêu Nhược Yên nhìn vào mắt nàng, một tay xoa ngực mình: "Ai da, gan đau rồi."
Tiểu Nhan: ...
Trong nháy mắt, Nhan Chỉ Lan như bị điểm huyệt, đứng yên không nhúc nhích.
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng cười, giữ chặt tay Tiểu Nhan, đẩy nàng ngả người ra sau sofa: "Đừng động nha, hôm nay dùng một tư thế tiết kiệm sức."
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Đời người, chua ngọt đắng cay đều sẽ trải qua.
Họ yêu nhau, khổ cũng sẽ hóa thành ngọt. Mọi người đừng vội, dù sao cũng là cả một đời. Nhân sinh trăm vẻ, đó mới là cuộc sống, mới là thường ngày.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 80
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 80
