Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 79


Đêm hôm đó, Tiêu Nhược Yên ôm Nhan Chỉ Lan trong lòng, giống như thời thiếu niên, khe khẽ ngân nga một khúc hát.


"Tớ có thể nghĩ ra điều lãng mạn nhất trên đời, chính là cùng cậu chậm rãi già đi..."


Thuở thiếu thời, Tiêu Nhược Yên luôn có rất nhiều hoài bão. Khi nắm tay Tiểu Nhan đi trên sân trường, cô đã từng nói với nàng lời thề son sắt.


"Tớ sẽ cố gắng thật nhiều, sau này cho cậu cuộc sống tốt nhất, để gia đình yên tâm cho chúng ta ở bên nhau."


"Tiểu Nhan, tớ nhất định sẽ làm cho cậu hạnh phúc."


...


Cô liều mạng viết nhạc, thức trắng ngày đêm, hết buổi tiệc này đến buổi tiệc khác, hết ly rượu này đến ly rượu khác, rút cạn sức lực của bản thân.


Đến bây giờ.


Cô mới hiểu ra.


Hạnh phúc của họ rất đơn giản, chỉ là hai người ở bên nhau.


Chỉ cần hai người ở bên nhau mà thôi.


Ánh trăng lan tỏa, phủ lên thân thể hai người, như khoác cho họ một tầng hào quang thiêng liêng. Tiểu Nhan nhìn Tiêu Nhược Yên cố tỏ ra kiên cường, bàn tay nàng khẽ khẽ chạm lên gò má cô.


Trong lòng dâng trào một sức mạnh, khiến Tiểu Nhan biết rằng lúc này nàng nhất định phải mạnh mẽ.


Trước kia, luôn là A Yên bảo vệ nàng, bây giờ đến lượt nàng bảo vệ A Yên rồi.


Sáng sớm hôm sau.


Vì Tiểu Nhan phải đến trường lần cuối trước kỳ nghỉ đông, nên trong nhà chỉ còn lại một mình Tiêu Nhược Yên.


Trạng thái của cô vẫn luôn không tốt, cũng không biết vì sao, trong tiềm thức, cô luôn có một trực giác, Viện trưởng dường như đang che giấu điều gì đó.


Giống như một sự ứng nghiệm, chị gái đến rất sớm, chị đến vào giờ này, nhất định là cố tình chọn lúc Tiểu Nhan không có ở nhà mới tới.


Ngày thường chị gái không giao lưu nhiều với Tiêu Nhược Yên, tuy thỉnh thoảng cũng hay đấu khẩu, nhưng hôm nay vừa mở cửa đã thấy Tiêu Nhược Yên đứng lệch một bên, như đã đợi rất lâu, ngẩn người nhìn chị.


Tiêu Nhược Yên mặc áo ngủ màu trắng, vòng eo mảnh mai yếu ớt được thắt bằng một sợi dây, tóc búi gọn gàng đơn giản, tay còn cầm một chiếc cốc, lặng lẽ nhìn chị. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt hơi u buồn, lông mày cong cong như khói, làn da mịn màng như có thể thổi là vỡ, đôi môi không tô son, thật sự khiến chị khựng lại một nhịp.


Nhan Chỉ Y cũng xem như đã gặp qua không ít mỹ nhân, trước kia chị biết Tiêu Nhược Yên xinh đẹp, nhưng chưa bao giờ như lúc này, hoàn toàn bị trúng "điểm đẹp" của cô.


Giống như người bước ra từ tranh sơn thủy, xinh đẹp mà mang theo chút lãnh đạm.


Nhan Chỉ Y mím môi, nặn ra một nụ cười: "Tiểu Nhan có ở nhà không?"


Tiêu Nhược Yên lắc đầu, nhìn chị, nhẹ giọng: "Chị, chị có chuyện gì muốn nói với em sao?"


Sự thẳng thắn ấy, như thể đã đoán được từ trước, khiến tất cả những lời chuẩn bị dọc đường của Nhan Chỉ Y đều bị chặn lại.


Nhìn biểu cảm của chị, Tiêu Nhược Yên càng xác nhận suy đoán của mình. Cô an ủi chị bằng một nụ cười, nhưng lại cô độc đến lạ: "Em không sao đâu chị, chuyện gì em cũng có thể chịu được, chỉ là... Tiểu Nhan..."


Người yêu khiến cô hồn khiên mộng nhiễu, vĩnh viễn không thể yên tâm.


"Không tệ như em nghĩ đâu."


Ngồi trên ghế sofa, chị lấy ra phiếu kiểm tra hôm qua, hít sâu một hơi, nhìn Tiêu Nhược Yên: "A Yên, trước kia em có từng bị đau gan không?"


Tiêu Nhược Yên ngồi đó nhìn tờ giấy trong tay chị: "Chỉ thỉnh thoảng đau dạ dày, gan thì..."


Tay cô theo phản xạ đặt lên vị trí lá gan.


Chị gật đầu: "Có thể là do em vẫn luôn không chú ý. Ở đây có một vùng mờ, hôm nay chị phải đưa em đi kiểm tra thêm."


Hôm qua kiểm tra xong, em gái và A Yên đã rời đi, rất nhiều lời là Viện trưởng nói riêng với chị: "Tổng giám đốc Nhan, chỗ này tôi nhìn thấy giống như khối u, ngày mai đưa cô ấy đến kiểm tra lại đi, chỉ là —" bà đẩy gọng kính, "Gan là một trong những bộ phận dễ phát sinh khối u, mà u lành tính thì khá hiếm gặp."


Khi đó, Nhan Chỉ Y cảm thấy tay mình lạnh toát, như không còn máu chảy qua.


Viện trưởng nhìn chị: "Tôi muốn hỏi một chút, cô Tiêu này bình thường có hay đa sầu đa cảm không? Dân gian vẫn nói, giận hại gan..."


Những lời sau đó, chị gần như không nghe lọt tai, chỉ cảm thấy đau đớn tràn ngập trong tim.


Đa sầu đa cảm?


Mười năm xa cách ấy, người bình thường còn không chịu nổi, cô làm sao không đa sầu, làm sao không đa cảm?


Trên đường về nhà.


Nhan Chỉ Y vẫn rất mơ hồ, ánh mắt trống rỗng, ngồi trên sofa uống rượu giải sầu.


Chị vẫn chưa nói chuyện này với Lan Lan, chị biết mối quan hệ giữa Lan Lan và Tiêu Nhược Yên, hơn nữa còn chưa kiểm tra xong, không thể quá bi quan.


Chỉ là, có lẽ vì có Lan Lan, chị càng dễ đồng cảm hơn.


Chị rất muốn hỏi thử hai bên phụ huynh.


Mười năm chia cách.



Chỉ vì cùng giới tính.


Chỉ vì đều là phụ nữ.


Một người cắt cổ tay tự sát, một người u uất đến mức cả người đầy bệnh tật.


Rõ ràng mười năm đáng lẽ phải hạnh phúc như vậy, lại vì sự ngăn cản của hai bên mà chia xa. Những bậc cha mẹ sinh ra họ, nếu biết tất cả những điều này, liệu có hối hận không?


Trên đường đến bệnh viện.


Chị có chút căng thẳng, tay nắm vô lăng thậm chí hơi run, trái lại Tiêu Nhược Yên rất bình tĩnh, chỉ là không yên tâm về Tiểu Nhan: "Trưa nay cậu ấy sẽ về nhà ăn cơm."


"Chị nói Lan Lan đưa em ấy sang nhà chị, em theo chị đến công ty gặp một khách hàng liên quan đến âm nhạc." Nhan Chỉ Y đã sắp xếp từ sớm, Lan Lan nghe nói đi tụ họp còn khá vui, dặn chị và Tiêu Nhược Yên về sớm.


Tiêu Nhược Yên gật đầu, nhìn bàn tay run rẩy của chị, mỉm cười nhẹ: "Chị, em thật sự không sao."


Nhan Chỉ Y gật đầu: "Ừm, đợi kiểm tra xong, nhất định sẽ không sao."


Thân thể hiện tại của Tiêu Nhược Yên thực sự rất tệ, dù có điều chỉnh cũng cần rất nhiều thời gian.


Tiêu Nhược Yên nhìn thẳng phía trước, khẽ nói: "Cho dù là ác tính, em cũng không sợ."


Trong lòng Nhan Chỉ Y chấn động, chị nhìn Tiêu Nhược Yên, Tiêu Nhược Yên nhìn thẳng vào mắt chị: "Chị, vì Tiểu Nhan, em nhất định sẽ không chết."


Cô gái của cô.


Từ cái nhìn đầu tiên đã yêu rồi.


Mười mấy năm dây dưa.


Vì cô mà hết lần này đến lần khác trả giá và hi sinh.


Cô sao nỡ bỏ nàng lại?


Dù là sống hay chết, cô cũng sẽ không rời bỏ Tiểu Nhan.


Đời người, luôn cần rất nhiều kỳ tích, cô tin rằng, dù là kết quả xấu nhất, cô cũng sẽ đánh bại nó.


Tình yêu, có thể tạo nên kỳ tích.


Chuyện Tiêu Nhược Yên và chị đi kiểm tra, giấu Lan Lan kín mít.


Lan Lan biết sức khỏe của A Yên không tốt, nhưng cô ấy luôn lạc quan, cảm thấy con người còn trẻ, phía trước còn quãng đời rất dài, nhiều người như vậy, cùng nhau chăm sóc chẳng phải được sao?


Sẽ ổn thôi, mọi thứ rồi sẽ ổn.


Khi Tiểu Nhan tan làm trở về, vừa vào nhà còn chưa rửa tay, đã liên tục gọi: "A Yên? A Yên?"


Lan Lan vội gọi nàng: "Cậu ấy với chị còn chưa về đâu, mệt không? Đói chưa?"


Chưa về.


Ánh mắt Tiểu Nhan hơi dao động, Lan Lan sợ nàng nghĩ nhiều, vội kéo lại: "Lại đây đi, tớ đang chiên món thịt chay sở trường, lần trước A Yên cũng nói thích ăn, cậu muốn học không?"


Bây giờ chỉ có thể dùng Tiêu Nhược Yên để phân tán sự chú ý của Tiểu Nhan.


Tiểu Nhan khẽ gật đầu, thu lại ánh nhìn, bước vào phòng bếp.


Lan Lan đã quá quen thuộc với nhà chị, gần như chiếm luôn vị trí nữ chủ nhân.


Trước kia, cô ấy rất sợ Tiểu Nhan càu nhàu với mình, dù mang tính đùa vui, nhưng vẫn có chút chột dạ.


Thời trung học đã như vậy.


Tiểu Nhan đối với ai cũng dịu dàng ôn hòa, dù có người nói lời quá đáng, nàng cũng không giận, chỉ cười cho qua.


Nhưng trong nụ cười ấy, luôn có một tầng ngăn cách vô hình.


Còn bây giờ, Lan Lan lại mong Tiểu Nhan có thể cãi nhau với mình vài câu, làm ầm ĩ lên. Cô ấy nói mấy lần, Tiểu Nhan đều không đáp, bên tai chỉ còn tiếng dầu sôi "xèo xèo".


Lan Lan lại tự nói thêm một lúc về cách làm, sau đó thở dài nhìn Tiểu Nhan: "Gần xong rồi, đi thôi, Tiểu Nhan, chúng ta ra phòng khách ngồi một lát."


Ngồi trên ghế sofa.


Tiểu Nhan nâng chén trà nóng Lan Lan đưa, mới nhận ra tay mình lạnh đến mức nào.


Lan Lan đưa trái cây cho nàng, chạm phải làn da lạnh như băng cũng giật mình: "Cậu bị cảm à?"


Sắc mặt Tiểu Nhan hơi tái nhợt, nàng lắc đầu, khẽ nói với Lan Lan: "Không sao đâu."


Nàng luôn như vậy.


Uống rượu, hoặc khi cơ thể không khỏe, đều như vậy cả.


Nhưng A Yên chưa bao giờ ghét bỏ, trái lại chỉ đau lòng không thôi.


Nhớ lại thời trung học.


Có một lần Tiểu Nhan ham lạnh, trước kỳ kinh nguyệt lại ăn kem, ngày hôm sau đau đến mức gần như không dậy nổi.



Sáng sớm A Yên đã bị giáo viên thanh nhạc gọi đi bàn việc, lúc rời đi mọi người còn chưa tỉnh.


Trước giờ lên lớp, Lão Đại và Lan Lan gọi nàng một lần, Tiểu Nhan nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, yếu ớt nói: "Giúp tớ xin nghỉ một ngày nhé, không dậy nổi."


Lão Đại và Lan Lan nhìn mà sốt ruột, nhưng lúc đó họ cũng không biết làm sao, Tiểu Nhan lại không chịu đi phòng y tế, chỉ đành chuẩn bị túi chườm nóng cho nàng, pha nước đường đỏ đặt bên cạnh, dặn dò vài câu rồi đi học.


Sắp vào tiết.


Tiêu Nhược Yên thấy hai người cùng đến mà không có Tiểu Nhan, sững lại: "Sao thiếu một người?"


Lan Lan kể chuyện của Tiểu Nhan cho cô nghe, Tiêu Nhược Yên không nghĩ ngợi, chộp áo khoác chạy ra ngoài. Mắt thấy sắp vào học, Lão Đại vội gọi: "Cậu đi đâu vậy? Sắp vào lớp rồi!"


"Cứ nói tớ đau bụng." Tiêu Nhược Yên vứt lại một câu, không quay đầu lại.


Cả ký túc xá đều biết cô, bình thường ít nói, nhưng việc đã quyết thì ai nói cũng vô ích.


Tiêu Nhược Yên chạy về ký túc xá, may mà thành tích luôn tốt, giáo viên quản lý thấy cô cũng không hỏi gì, cho lên luôn.


Mở cửa ra.


Tiêu Nhược Yên thở gấp, liếc mắt đã thấy Tiểu Nhan nằm trên giường, nhíu mày, co người như con tôm. Tiểu Nhan khó chịu vô cùng, cảm giác như có một tảng băng trong bụng dưới, đang tan ra từng chút một, hút cạn toàn bộ hơi ấm trong người nàng.


Nghe tiếng mở cửa, nàng tưởng là cô quản lý ký túc xá, cắn răng chịu đựng ngẩng đầu lên, nhìn thấy là Tiêu Nhược Yên, nàng ngẩn ra, rồi vành mắt đỏ lên.


Với Lan Lan, với Lão Đại, nàng đều có thể giả vờ kiên cường.


Nhưng với A Yên, nàng không làm được.


Sự khác biệt ấy, từ rất sớm đã tồn tại.


Tiêu Nhược Yên rất đau lòng. Cô pha ích mẫu với nước, đổ cốc nước đường đỏ đã nguội bên cạnh đi, pha lại một cốc mới, dỗ nàng uống từng ngụm.


Đừng nhìn Tiểu Nhan ngày thường xấu bụng, không sợ trời không sợ đất, nhưng trong lòng nàng vẫn khá sợ A Yên khi nghiêm mặt.


Tiêu Nhược Yên cau mặt nhìn nàng: "Uống nhanh lên, không thì tớ đưa cậu đi bệnh viện."


Tiểu Nhan run lên, tật kén ăn của nàng từ lúc đó đã có. Tiêu Nhược Yên vừa xót vừa giận, ôm nàng vào lòng, dỗ dành, đút cho nàng uống từng chút.


Nước và thuốc đều đã uống xong.


Tiêu Nhược Yên lại gom hết túi chườm nóng của Lão Đại, Lan Lan và mình, đặt cả lên giường Tiểu Nhan: "Đỡ hơn chưa?"


Vừa nãy chạm vào da Nhan Chỉ Lan, cô đã cảm thấy lạnh thấu xương.


Tiểu Nhan lắc đầu, co như em bé trong chăn, đáng thương nhìn cô.


Đôi mắt to chớp chớp, nàng nhỏ giọng: "Chưa đủ ấm."


Thật là.


Lúc này còn làm nũng.


Tiêu Nhược Yên cởi áo khoác, vén chăn nằm xuống, Tiểu Nhan rất thuần thục chui vào lòng cô.


Tình yêu tuổi thiếu niên, dè dặt mà non nớt.


Tiểu Nhan tựa đầu vào ngực Tiêu Nhược Yên, nghe nhịp tim mạnh mẽ của cô, ngửi mùi hương trên người cô, cảm thấy khá hơn nhiều.


Tiêu Nhược Yên ôm chặt lấy nàng, muốn nhanh chóng sưởi ấm nàng, nhưng như đang ôm một tảng băng, thế nào cũng không ấm lên được.


Cô đã lạnh như vậy, huống chi là Tiểu Nhan.


Tiêu Nhược Yên chỉ nghĩ làm sao để Tiểu Nhan nhanh khỏe lại, cô ngồi dậy, bắt đầu xoa đôi chân lạnh ngắt của nàng.


Cởi vớ ra, nhẹ nhàng xoa xoa, lạnh đến mức như vừa lấy ra từ ngăn đá sau một đêm.


Tiểu Nhan đỏ mặt, có chút xấu hổ, lắc đầu: "Không sao đâu, không cần."


"Bây giờ mới biết ngại à?" Tiêu Nhược Yên hừ nhẹ, "Lần sau cậu còn dám ăn kem thử xem."


Còn có Lan Lan.


Hai người cứ đến mùa đông là như hai đứa trẻ chưa lớn, còn thi nhau xem ai ăn nhanh ăn nhiều hơn, tốt nghiệp lớp mẫu giáo bé chưa vậy?


Mới yêu nhau thì ai cũng thẹn thùng, Tiểu Nhan trước mặt Tiêu Nhược Yên cũng không như "bà vợ Hà Đông" bây giờ, vẫn còn lớp bọc thiếu nữ.


Nhưng hôm nay, lớp bọc ấy bị Tiêu Nhược Yên phá tan hoàn toàn.


Xoa mãi vẫn không ấm.


Tiêu Nhược Yên dứt khoát cởi áo, nắm lấy chân nàng, đặt lên ngực mình.


Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau.


Nhan Chỉ Lan xấu hổ đến mức như sắp bốc cháy, chân nàng... đang chạm vào... A Yên...


Tiêu Nhược Yên căn bản không nghĩ nhiều như vậy, cô cảm thấy có hiệu quả: "Đỡ hơn chút chưa?"


"Đỡ... đỡ rồi thì phải..."



Nàng là ai? Nàng đang ở đâu?


Chẳng bao lâu, nhiệt độ tăng lên, thậm chí Tiểu Nhan cảm giác có một ngọn lửa từ lòng bàn chân bốc lên. Tiêu Nhược Yên cũng cảm nhận được, thở phào nhẹ nhõm. Ngẩng đầu lên, thấy biểu cảm Tiểu Nhan thay đổi, cô vừa định nói thì chạm phải ánh mắt chan chứa tình cảm của nàng.


"Cậu... cậu đỡ hơn chưa?"


Lúc này Tiêu Nhược Yên mới ý thức được hành động của mình có vẻ không ổn. Vừa rồi trong lúc gấp gáp cô không nghĩ nhiều, bây giờ mặt cũng đỏ bừng, vội vàng thả chân Tiểu Nhan xuống.


Đáng tiếc, đã muộn.


Khi cô lùi lại, Tiểu Nhan như hình với bóng áp tới. Nàng nâng mặt A Yên lên, nhìn vào mắt cô: "Tớ vẫn chưa đỡ."


Tiêu Nhược Yên run lên, tai cũng đỏ rực. Tiểu Nhan nhìn chằm chằm cô: "Tớ biết một cách tốt hơn và nhanh hơn để làm ấm lên."


Lúc này, nói gì cũng muộn rồi.


Nụ hôn của thiếu niên, tuy đơn thuần không kỹ xảo, nhưng đủ để khiến một người hoàn toàn bốc cháy.


Đến cuối cùng, Tiêu Nhược Yên cảm thấy cơ thể mình như một lò lửa, mà kẻ khởi xướng lại còn cười dựa vào lòng cô nói: "Lần sau tớ lạnh, cậu vẫn dùng cách này được không?"


...


Hồi tưởng lại chuyện cũ.


Đôi mắt của Tiểu Nhan dâng lệ, Lan Lan vừa thấy đã hoảng, vội lấy khăn giấy đưa nàng: "Sao vậy? Sao thế này? Ôi trời, Tiểu Nhan, cậu đừng nghĩ nhiều. Chị chỉ đưa cậu ấy đi gặp khách hàng thôi."


Tiểu Nhan hít mũi, nhìn Lan Lan: "Không phải như vậy đâu."


Lan Lan sững người nhìn nàng.


Tiểu Nhan chậm rãi cúi đầu, giọng nói rất khẽ: "Lan Lan, tớ mười lăm tuổi đã gặp cậu ấy, bây giờ tớ sắp ba mươi rồi."


Lan Lan nghe xong, trong lòng đau âm ỉ.


"Tớ yêu cậu ấy nửa đời người, cậu ấy không giấu được tớ." Tiểu Nhan khẽ nói, "Nhất định là cậu ấy còn chỗ nào đó không thoải mái, chị đưa cậu ấy đi bệnh viện."


Lan Lan lắc đầu, vẫn phủ nhận: "Không thể nào, không đâu, A Yên điều chỉnh một chút là ổn."


Tiểu Nhan ngẩng đầu nhìn cô ấy: "Vậy sao?"


Rõ ràng nước mắt đang xoay vòng trong hốc mắt, nhưng nàng vẫn cố cười: "Hi vọng vậy."


A Yên của nàng.


Với nàng, đã sớm mọc rễ trong tim.


Nhất cử nhất động của A Yên, thậm chí chỉ một ánh mắt, đều không thoát khỏi mắt Tiểu Nhan.


Nàng biết, đêm qua cô trằn trọc không ngủ, dù nằm bất động, hô hấp đều đặn, Tiểu Nhan vẫn biết, cô chưa từng ngủ.


Nàng cũng thức trắng đêm.


Đã từng có lúc.


Tiểu Nhan đọc được một câu: Dù tình yêu có nồng đậm đến đâu, thời gian lâu dần, cũng sẽ không còn cuộn trào như thuở ban đầu.


Có khi chạm vào nhau, như tay trái chạm vào tay phải.


Nhưng một khi có chuyện, lại đau như xẻ thịt trên chính cơ thể mình.


A Yên là người bên gối của nàng, nàng sao có thể không biết, sao có thể không hiểu.


Tiểu Nhan không muốn Lan Lan nhìn thấy nước mắt mình.


Nàng ở lại cùng cô ấy ăn cơm một lúc. Giữa chừng, Lan Lan nhận được điện thoại của chị, nói là còn trễ một chút mới về, phải hai ba tiếng nữa.


Cúp máy, Lan Lan khó xử nhìn Tiểu Nhan, gặp khách hàng nào mà lâu như vậy, lúc này cô ấy lại có chút tin lời Tiểu Nhan.


Tiểu Nhan cười cười: "Không sao đâu, vừa hay tớ ra ngoài một chuyến."


Lan Lan vội theo một bước: "Cậu đi đâu? Tớ đi cùng cậu."


Cô ấy sợ Tiểu Nhan nghĩ quẩn.


Tiểu Nhan nhìn cô ấy: "Tớ đi gặp bác sĩ Từ, cậu dám đi không? Chị sẽ xé xác cậu đó."


Lan Lan: ...


Vẫn không yên tâm, Lan Lan do dự mãi, thậm chí muốn thách thức uy nghiêm của chị, nhưng Tiểu Nhan cười vỗ vai nàng: "Lan Lan, yên tâm đi, tớ sẽ không sao."


"Nhưng mà..." Lan Lan nhìn vào mắt nàng.


Tiểu Nhan khẽ nói: "Từ hôm nay trở đi, tớ phải chăm sóc tốt cho cơ thể mình. Nếu A Yên có chuyện gì, tớ còn phải chăm sóc cậu ấy mà, đúng không? Cậu ấy đó mà, không quen người khác ở quá gần, chỉ có tớ là có thể."


Lời này, như oán trách, lại như ngọt ngào, nhưng khiến nước mắt Lan Lan suýt trào ra.


Cuối cùng Tiểu Nhan vẫn đi.


Lan Lan ở nhà nấu xong cơm, ngồi trên sofa đợi thêm nửa tiếng.



Cô ấy như kiến bò trên chảo nóng, đứng ngồi không yên.


Cô ấy không dám nghĩ, nếu A Yên thật sự có chuyện, Tiểu Nhan sẽ phải làm sao...


Nhưng... nhưng...


Chị và Tiêu Nhược Yên đã về.


Vừa nghe tiếng mở cửa, Lan Lan bật dậy khỏi sofa, gần như lao ra cửa, tốc độ quá nhanh, dọa người đầu tiên bước vào là chị giật mình: "Em làm gì vậy?"


Lan Lan lo lắng nhìn chị, Tiêu Nhược Yên theo sau. Cô vào nhà, làm đúng động tác y hệt khi Tiểu Nhan vào nhà: "Tiểu Nhan? Tiểu Nhan?"


Lan Lan ngẩn ra: "Tiểu Nhan nói đi tìm bác sĩ Từ rồi."


Sững lại một chút, Tiêu Nhược Yên nhìn cô ấy: "Cậu ấy tìm bác sĩ Từ làm gì?"


...


Gió rít bên tai.


Tiêu Nhược Yên cầm điện thoại đi nhanh xuống lầu, gọi cho bác sĩ Từ.


Chuông chỉ reo một tiếng, bác sĩ Từ đã bắt máy: "Nhược Yên? Em về nhà rồi à? Em tìm Tiểu Nhan sao? Em ấy rời đi khoảng 20 phút trước."


Tiêu Nhược Yên lo lắng đến cực điểm: "Cậu ấy chưa về nhà!"


Giọng cô vì gấp gáp mà khàn đi. Từ Tiêu Hạc nghe vậy vội nói: "Em đừng lo, em ấy nói em thích nhất ô mai ở gần trường nên qua mua, mua xong sẽ về ngay."


Tiêu Nhược Yên nghe xong lập tức kéo cửa taxi, vừa báo địa chỉ cho tài xế vừa hỏi: "Cậu ấy có nói gì với chị không?"


Bác sĩ Từ ngẩn ra: "Không có, chỉ trò chuyện vài câu thôi."


Tiểu Nhan đến tìm chị, tâm trạng không tốt.


Từ Tiêu Hạc không biết chuyện của Tiêu Nhược Yên. Sau thời gian dài điều trị, họ đã trở thành bạn bè, còn tưởng hai người giận dỗi nho nhỏ.


Tiểu Nhan chỉ ngồi một lát trong phòng làm việc của chị. Giữa chừng, bác sĩ Từ nhận vài cuộc gọi của bệnh nhân, đa phần là kể khổ về cuộc sống, phần nhiều vì tình cảm. Bác sĩ Từ rất kiên nhẫn, Tiểu Nhan chỉ lặng lẽ nghe. Một lúc sau, bác sĩ Từ cúp máy, áy náy nhìn nàng: "Xin lỗi nhé, dạo trước nghỉ phép, nên dạo này công việc dồn lại khá nhiều."


Tiểu Nhan lắc đầu, cười cười: "Không sao đâu."


Bác sĩ Từ thở dài: "Xã hội bây giờ cũng không biết sao nữa, vợ chồng ở với nhau, chuyện vặt vãnh chẳng có lúc yên. Như cuộc gọi vừa rồi, chồng cô ấy bệnh, cô ấy ngày ngày chăm sóc, vậy mà chồng còn cáu gắt, làm người ta tủi thân khóc suốt."


"Sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình." Tiểu Nhan trầm giọng, "Nếu có một ngày A Yên bị bệnh, em cũng sẽ chăm sóc cậu ấy. Dù cậu ấy có cáu gắt với em, cũng vẫn là hạnh phúc."


Chỉ cần cô còn ở bên.


Như thế nào cũng được.


...


Bác sĩ Từ: "Lúc đi chị còn hỏi em ấy có tâm sự gì không, em ấy còn cười với chị. Sao vậy? Hai đứa cãi nhau à?"


...


Tiêu Nhược Yên rất gấp, không có thời gian giải thích thêm với bác sĩ Từ, nói mấy câu đơn giản rồi cúp máy, điểm đến cũng sắp tới.


Cô trả tiền rất nhanh, xuống xe liền chạy về phía cổng trường.


Ô mai ở cửa hàng trái cây kia, thời học sinh cô thật sự rất thích ăn.


Tiêu Nhược Yên đi rất nhanh, nhưng còn chưa tới nơi, từ xa bên lề đường đông đúc, cô đã nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc.


Bên đường phố đông người.


Dưới đất là ô mai mà Tiêu Nhược Yên thích nhất, còn Tiểu Nhan của cô ngồi một mình dưới đất, ôm lấy bản thân, vừa nhìn về phía xa, vừa lặng lẽ lau nước mắt.


Nàng đau đớn.


Nàng khổ sở.


Trái tim của nàng đau đến rỉ máu, nhưng không thể nói với ai.


Trước đây, Tiêu Nhược Yên là bầu trời của nàng, có chuyện gì Tiểu Nhan cũng có thể nói với cô, nhưng bây giờ thì không thể.


Nàng không dám tưởng tượng, nếu bầu trời sụp xuống, nàng phải làm sao. Trọng lượng của biệt ly trong tình yêu, nàng thật sự không chịu nổi.


Từng bước, từng bước tiến lại gần.


Không hay biết từ khi nào, ngực Tiêu Nhược Yên như bị đè nặng bởi một tảng đá, đau đến mức như sắp vỡ ra. Đứng trước mặt Tiểu Nhan, cô chậm rãi ngồi xổm xuống. Tiểu Nhan giật mình, ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn cô.


Tiêu Nhược Yên nhìn đôi mắt đỏ bừng ấy, lau đi nước mắt trên mặt nàng, rồi ôm chặt nàng vào lòng: "Được rồi được rồi, không khóc nữa, nhé?"


Rõ ràng đang an ủi người yêu, nhưng không biết từ lúc nào, Tiêu Nhược Yên cũng đã nước mắt giàn giụa.


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Chúc mọi người Tết Dương lịch vui vẻ nha.


Năm mới, vui vẻ hạnh phúc, moah moah ~


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 79
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...