Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 78


Cơn mưa lạnh lẽo rơi xuống, Tiêu Nhược Yên ôm chặt lấy chính mình, cô thật sự cứ thu nhỏ lại, thu nhỏ lại, rồi lại thu nhỏ nữa.


Lan Lan nhìn cô đầy cảm thông. Xong rồi xong rồi, anh em cột chèo à, xem ra kế hoạch "cấm dục" tối nay của cậu thất bại rồi, lại phải bắt đầu tận hưởng sự tưới nhuần của tình yêu suốt cả đêm thôi.


Thái độ của chị cũng đã có sự thay đổi. Trước kia, chị không hiểu vì sao em gái lại có d*c v*ng chiếm hữu với Tiêu Nhược Yên mạnh đến như vậy, sau này khi có Lan Lan rồi, chị mới dần dần hiểu ra.


Thứ gọi là tình yêu này, vốn dĩ chẳng có đạo lý nào để dựa vào cả.


Chỉ là yêu đối phương thôi, yêu như thế nào cũng không đủ, muốn ánh mắt của đối phương vĩnh viễn dừng lại trên người mình.


Nhìn thấy đối phương nhìn người khác liền không tự chủ được mà tức giận, chẳng có nguyên nhân gì.


Có một chút bá đạo, một chút cường thế.


"Alo alo alo?" Trực tiếp đẩy con gái mình vào hố lửa, Hứa Niệm lại hoàn toàn không tự biết, bà nghi hoặc hỏi: "Nhược Yên, sao vậy?"


Tiêu Nhược Yên đã bị dọa đến mức cứng họng, Tiểu Nhan nhìn vào mắt cô rồi cầm điện thoại lên, giọng nàng rất dịu dàng: "Cô à, là con, Tiểu Nhan đây."


Lần này, đến lượt Hứa Niệm hóa thành ngốc luôn rồi.


Giọng nói của Tiểu Nhan dịu dàng vô cùng: "Cảm ơn cô đã cung cấp manh mối cho con, cô nghỉ ngơi cho tốt nhé, vài hôm nữa con và A Yên sẽ về thăm cô."


Hứa Niệm: ......


Trời ơi, bà đã làm cái gì vậy???


Làm cái gì không biết.


Dù sao Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan vừa về đến nhà, cô đã bị Tiểu Nhan đẩy ngã lên giường rồi hôn tới tấp.


Nụ hôn ấy, dịu dàng nhưng lại mang theo một tia bá đạo.


Tiêu Nhược Yên mặt đỏ như đào, mái tóc dài như tơ trải trên chiếc giường trắng muốt, gương mặt tràn đầy cưng chiều và bất lực.


Cuối cùng Tiểu Nhan tức giận tựa vào cổ cô, nhỏ giọng nói: "Cậu là của tớ."


Tiêu Nhược Yên gật đầu: "Tớ biết, cậu sẽ không thật sự tin lời mẹ nói đâu nhỉ."


Tiểu Nhan hừ lạnh, một tay vuốt nghịch mái tóc dài của A Yên: "Tớ biết tớ không nên tức giận, nhưng vẫn hơi giận một chút. A Yên, cậu không được yêu người khác."


Tiêu Nhược Yên ôm chặt nàng, khẽ nói: "Tớ biết."


Suy cho cùng cũng là con người, trong lòng vẫn sẽ có bất an và lo lắng.


Tiểu Nhan tựa vào cô, khẽ nói: "Thật ra trước khi gặp cậu, tớ cũng không biết tình yêu lại có thể giết người như vậy. A Yên, nếu không có cậu, tớ thật sự không biết mình phải làm sao."


Có đôi lúc, Tiểu Nhan biết bản thân mình có d*c v*ng chiếm hữu mạnh như vậy là không tốt, thậm chí nàng còn cảm thấy liệu mình có hơi "Yandere" hay không, sẽ khiến A Yên sợ hãi.


(* Chỉ những nhân vật có vẻ ngoài dễ thương, hiền lành nhưng lại có tình yêu mãnh liệt đến mức ám ảnh, cuồng loạn, sẵn sàng trở nên cực đoan, bạo lực để bảo vệ tình yêu và chiếm hữu người mình yêu.)


Nhưng nàng không có cách nào khác.


A Yên trong giấc mơ đã bị nàng đuổi đi rồi.


Nếu ngay cả A Yên ngoài đời thực cũng biến mất.


Vậy nàng phải đi đâu về đâu?


Tiểu Nhan nâng cằm Tiêu Nhược Yên lên, từ trên cao nhìn vào mắt cô, nhìn thế nào cũng không đủ. Một lát sau, nàng cúi đầu, dùng chóp mũi khẽ cọ vào chóp mũi cô, từ tận đáy lòng cảm thán: "Thật sự rất yêu rất yêu cậu."


Tiêu Nhược Yên cười, cô vòng tay qua cổ nàng, dịu dàng đáp lại: "Tớ biết."


Cô biết mà, câu nói này, từ khi hai người xác định quan hệ đã bắt đầu nói rồi.


Nhớ lúc ở Hải Nam, sau nụ hôn định tình ấy, khi trở về, mọi thứ đều trở nên khác đi.


Điều mong chờ nhất chính là mỗi tối ký túc xá tắt đèn, niềm hạnh phúc nho nhỏ ấy.


Là một cô gái, Tiêu Nhược Yên trước nay chưa từng biết, thì ra, với tư cách là một cô gái, lại có thể dịu dàng quyến rũ đến mức này.


Tiểu Nhan sẽ nằm trọn lên người cô, quấn lấy cô, siết lấy cô, nói bên tai cô những lời tình thoại đẹp nhất thế gian: "A Yên, cậu là của tớ rồi nhé."


Tiêu Nhược Yên thời niên thiếu rất dễ đỏ mặt, mà da cô lại trắng, nên càng rõ ràng.


Tiểu Nhan thích nhất là nhìn dáng vẻ vừa né tránh vừa tận hưởng ấy của cô. Những nụ hôn khẽ, những cái ôm, sự dựa dẫm, hai cô gái đều thơm tho, tóc dài quấn quýt, cùng nhau đi qua quãng thời gian đẹp nhất.



Tình yêu mà nàng dành cho mình.


Tiêu Nhược Yên đều biết.


Hôm nay thái độ của nàng cũng vô cùng thành khẩn, cố gắng "thú nhận để được khoan hồng". Tiểu Nhan nhìn vào mắt cô: "Cậu đều biết cả."


Tiêu Nhược Yên gật đầu, Tiểu Nhan cười, một tay chạm vào mặt cô: "Vậy cậu có biết đàn chị răng khểnh mà cô nói bây giờ đang ở đâu không?"


Tiêu Nhược Yên: ......


Ôi mẹ ơi.


Cô không biết.


Nữ nhân nhà cô định làm gì đây, vác AK47 đi bắn người ta à?


Lại là một đêm dài đằng đẵng.


Tiểu Nhan dùng đôi môi từng chút từng chút kể về thiên trường địa cửu. Nàng lúc nào cũng tràn đầy tinh lực như vậy. Tiêu Nhược Yên luôn nói nàng giống như không bao giờ đủ, nhưng Tiểu Nhan lại cười nói: "Chúng ta xa nhau mười năm, tất nhiên phải bù đắp từng chút từng chút khoảng trống dài như vậy chứ."


Mười năm xa cách, có lẽ sẽ chia cắt rất nhiều thứ.


Có người từng nói, tình cảm sâu đậm đến đâu cũng không chống nổi con dao mổ lợn mang tên thời gian.


Nhưng xem ra, Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên là hai chú heo rất ngoan cường, không những trốn thoát dưới lưỡi dao, mà còn trở nên kiên cường hơn.


Khi chuẩn bị chuyện có con.


Hai bên gia đình đã mở một cuộc họp long trọng.


Hứa Niệm và Nhan Chỉ Y đều đến, chỉ là lần này, chị còn mang theo gia quyến, anh rể Lan Lan.


Lan Lan ra dáng ra vẻ, mua rất nhiều quà cho Hứa Niệm, cô ấy bưng chén trà, mỉm cười nhã nhặn: "Chào cô, con là bạn gái của chị, sau này chúng ta sẽ là người một nhà."


Hứa Niệm nhìn Lan Lan, vừa kinh ngạc lại vừa bất lực, bà cười.


Nhớ lại thời cấp ba, mấy đứa trẻ đó thường xuyên chạy đến nhà.


Khi ấy bà và Tiêu Hách đều rất vui, vì từ nhỏ đã kỳ vọng vào Tiêu Nhược Yên quá nhiều, yêu cầu có lẽ quá khắt khe, khiến cô trở nên trầm lặng ít nói.


Nhưng nhờ mấy đứa trẻ phòng ký túc 417, cô ấm áp hơn nhiều, thường xuyên nở nụ cười.


Lan Lan rất thân với Tiêu Nhược Yên, cũng rất giỏi lấy lòng người lớn tuổi. Nhiều lần, Lan Lan làm nũng ôm lấy một cánh tay của Hứa Niệm: "Cô ơi, cô nấu ăn ngon quá, sau này con làm con gái của cô được không?"


Tiểu Nhan liếc nhìn Lan Lan, không nói gì, véo mông Tiêu Nhược Yên một cái. Tiêu Nhược Yên ho khẽ một tiếng: "Làm cái gì đấy? Lan Lan?"


Hứa Niệm cười không ngớt.


Trong mấy đứa trẻ, điều kiện gia đình bà là bình thường nhất, nhưng mỗi lần đến, vì con gái, bà đều nấu rất nhiều món ngon cho tụi nhỏ, các loại đồ ăn vặt cũng chuẩn bị sẵn, nên là người được yêu thích nhất.


Bẵng đi bao nhiêu năm.


Lời nói đùa của Lan Lan lại thật sự trở thành sự thật.


Họ thật sự đã trở thành người một nhà.


Dù con gái không đi theo con đường như mong muốn ban đầu của bà, nhưng vào khoảnh khắc này, hốc mắt của Hứa Niệm thật sự cay cay.


Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên nắm tay nhau ngồi một bên, mỉm cười nhìn mọi người.


Hứa Niệm lớn tuổi nhất, bà mở lời trước: "Dù nói là hai đứa cũng không còn nhỏ nữa, nhưng chuyện sinh con không thể nóng vội, vẫn nên đi kiểm tra sức khỏe tổng quát trước."


Nhan Chỉ Y cũng gật đầu: "Bệnh viện chị đã sắp xếp xong rồi."


Tiểu Nhan ngẩng đầu nhìn chị: "Chị, em —"


"Im miệng." Nhan Chỉ Y rất bá đạo, "Trước kia em muốn thế nào cũng được, nhưng lần này, nghe chị."


Chị biết em gái luôn không muốn có "đặc quyền", nhưng chị ngày ngày liều mạng vất vả là vì cái gì?


Những lúc như thế này, mọi người đều phải dành cho em gái tình yêu tuyệt đối.


Tiêu Nhược Yên nắm tay Tiểu Nhan, nhẹ nhàng viết chữ lên lòng bàn tay nàng. Tiểu Nhan hơi phân tâm, cảm giác tê tê ngưa ngứa lan từ lòng bàn tay ra khắp cơ thể, nàng nghiêm túc phân biệt, vành mắt đỏ lên.


— Chúng ta sẽ có em bé.


Hai người sẽ có em bé của riêng mình.



Giờ đây, nhờ sự kiên trì cùng nhau, hai người thật sự từng chút từng chút vẽ nên một mái nhà.


Cuộc trò chuyện diễn ra rất thuận lợi, chỉ là đến chuyện ai sẽ mang thai, Tiêu Nhược Yên lên tiếng: "Con nói một câu được không?"


Mọi người đều quay đầu nhìn cô, Tiểu Nhan cũng nhìn cô.


Tiêu Nhược Yên vuốt mái tóc của Tiểu Nhan, giọng nói dịu dàng: "Lúc còn trẻ, vì nhiều nguyên nhân, cơ thể của Tiểu Nhan đã từng chịu tổn thương."


Nói đến đây, ánh mắt của Nhan Chỉ Y tối lại, tim co rút một cái, Lan Lan nắm lấy tay chị, mím môi.


Đây là khoảnh khắc u ám nhất của nhà họ Nhan.


Dù đã qua rồi, nhưng bây giờ nghĩ lại vẫn cảm nhận được sự đau đớn khắc cốt.


"Mẹ, mẹ cũng từng nói với con, phụ nữ sinh con giống như đi qua quỷ môn quan một lần, lần này để con làm đi."


Cô nhìn Tiểu Nhan, Tiểu Nhan mím môi: "Nhưng mà..."


Tiêu Nhược Yên nắm chặt tay nàng, vừa dịu dàng vừa bá đạo: "Nghe lời."


Dù sao đây cũng là con của hai người, chuyện như vậy, cho dù là cha mẹ trưởng bối cũng không thể tham gia quyết định.


Hứa Niệm và Nhan Chỉ Y suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nói nghe theo ý hai người.


Khi về đến nhà.


Tiêu Nhược Yên cũng giữ Tiểu Nhan lại, nói với nàng: "Cậu xem, xét cả khách quan lẫn thực tế, thân thể của tớ phù hợp hơn. Chưa nói chuyện khác, trước kia thể lực của tớ cũng tốt hơn cậu mà."


Tiểu Nhan nghe xong không nói gì.


Nàng yêu Tiêu Nhược Yên hơn cả sinh mệnh của mình.


Dù không nói, nhưng bàn tay hơi lạnh của nàng vẫn khiến Tiêu Nhược Yên cảm nhận được sóng gió trong lòng nàng. Cô vòng tay ôm lấy vai Tiểu Nhan, khẽ hôn lên trán nàng: "Trước kia rất nhiều chuyện tớ đều nghe cậu, chuyện này, nghe tớ được không?"


Cô không thể mất đi Tiểu Nhan.


Ngày xưa, dù không ở bên cạnh Tiểu Nhan, nhưng chỉ cần nghe chị kể lại, nỗi sợ mất mát ấy đã theo da thịt lan khắp tế bào rồi tràn đến tim, đau đến mức cô gần như không thở nổi.


Cô biết Tiểu Nhan đang nghĩ gì, cũng biết Tiểu Nhan vô cùng thật lòng với mình.


Tiêu Nhược Yên càng hiểu rõ, sinh con thật ra cũng tùy cơ địa, không phải ai cũng gặp nguy hiểm.


Nhưng dù chỉ là một phần vạn nguy cơ, cô cũng không muốn Tiểu Nhan phải trải qua nữa.


Huống chi, nàng vừa mới ngừng thuốc chưa bao lâu, cả thể xác lẫn tinh thần đều đang trong quá trình điều chỉnh. Tiêu Nhược Yên đã tra tài liệu rồi, nói rằng sau khi sinh con, thể chất phụ nữ sẽ thay đổi rất lớn, kèm theo hormone và hàng loạt vấn đề tâm lý.


Tiêu Nhược Yên luôn cho rằng mình đủ kiên cường, cô có thể chịu đựng được.


Hai người đều yêu đối phương hơn cả sinh mệnh của chính mình.


Chuyện này, Tiêu Nhược Yên thuyết phục Tiểu Nhan rất lâu, cuối cùng cũng khiến nàng đồng ý.


Ngày đi kiểm tra sức khỏe.


Hai bên gia đình đều đến, mọi người rất coi trọng, thậm chí Nguyễn Y Hàm và Giám đốc Tần cũng tới.


Giám đốc Tần và Nguyễn Y Hàm theo tuổi tác tăng lên cũng từng nghĩ đến chuyện có con, chỉ là bởi vì đủ loại chuyện mà trì hoãn. Trước khi kiểm tra, hai người còn cười nói, nếu lần này Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan thuận lợi, họ cũng sẽ cân nhắc.


Thậm chí Lan Lan cũng nắm tay chị, cười gian gian nói: "Chúng ta có lẽ cũng suy nghĩ đó."


Vừa nói xong, cô ấy đã bị Tiểu Nhan liếc cho một cái muốn nổ tung.


Vì mọi thứ đều đã được chị sắp xếp từ trước.


Nên thời gian kiểm tra không dài, nửa ngày đã làm xong toàn bộ, kết quả cũng ra rất nhanh.


Viện trưởng là một bà lão lớn tuổi, hiền hòa, chính bà tiếp đãi hai người.


Bà xem báo cáo của hai người, mỉm cười nói: "Xét về tổng thể, hiện tại thân thể của hai vị đều không quá thích hợp để có con."


Một đáp án ngoài dự liệu.


Tim của Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan đều thắt chặt lại.


Viện trưởng nói về Tiểu Nhan trước: "Trước đây có phải từng dùng thuốc hormone không? Có vài chỉ số kiểm tra không đạt tiêu chuẩn, cần điều chỉnh một chút. Còn cô Tiêu ..." Bà thở dài, "Các chỉ số của cô đều không tốt. Trước đây có phải rất không coi trọng cơ thể của mình hay không? t* c*ng lạnh nghiêm trọng, buồng trứng đa nang khá nặng, t* c*ng còn có dịch ứ. Bình thường cô không cảm thấy bụng dưới khó chịu sao, đặc biệt là trước và sau kỳ kinh?"


Đầu Tiêu Nhược Yên ong ong. Cô từng cảm thấy khó chịu, nhưng bao năm phiêu bạt bên ngoài, cô dựa vào cái gì? Chính là dựa vào mạng sống.



Việc người khác không làm được, cô làm.


Ca người khác không tăng được, cô tăng.


Chuyện người khác không gặm nổi, cô gặm.


Giờ thì... cơ thể của cô đã cho cô câu trả lời.


Cuối cùng, Viện trưởng nói gì, Tiêu Nhược Yên cũng không nghe rõ nữa, cô chỉ nhìn thấy biểu cảm nghiêm trọng của Tiểu Nhan.


Viện trưởng là người rất chân thành, cũng không che giấu nhiều, nói thẳng: "Xét cơ thể của hai người, cô Nhan chỉ cần điều chỉnh một chút là được. Còn cô Tiêu, không chỉ là phụ khoa, dạ dày của cô có phải thường xuyên uống rượu, ăn uống thất thường không? Niêm mạc dạ dày đều có vấn đề rồi, sau này còn phải làm nội soi dạ dày kiểm tra thêm. Còn tim của cô, không thể thức khuya được nữa. Trẻ thế này mà đã có dấu hiệu thiếu máu cơ tim, nếu cứ tiếp tục như vậy, đặt stent..."


Cuối cùng, Viện trưởng nhìn Tiêu Nhược Yên: "Không phải tôi dọa cô, còn trẻ mà đã thế này, đây là đã kiểm tra ra rồi, nếu không thì... Haiz, người trẻ bây giờ, không biết trân trọng cơ thể..."


Rõ ràng là đi kiểm tra vì chuyện sinh con.


Nhưng lúc này, lại dọa cả hai người sợ hãi.


Cơ thể của Tiêu Nhược Yên tệ đến cực điểm.


Khi hai người bước ra, sắc mặt đều rất không tốt.


Vốn dĩ Giám đốc Tần và chị còn cười nói, thấy hai người như vậy liền im lặng, biểu cảm nghiêm túc.


Trên đường về.


Tiểu Nhan vẫn luôn an ủi Tiêu Nhược Yên: "Không sao đâu A Yên, sau này thời gian còn dài, chúng ta từ từ điều chỉnh, đừng vội."


Bàn tay Tiêu Nhược Yên lạnh ngắt. Cô im lặng hồi lâu, nhìn Tiểu Nhan, khẽ nói: "Tiểu Nhan, có phải tớ rất vô dụng không?"


Tiểu Nhan nắm chặt tay cô, đỏ mắt lắc đầu: "Đừng nói như vậy."


Tiêu Nhược Yên nhìn thẳng phía trước, nhẹ giọng: "Tớ còn muốn bảo vệ cậu mà."


Với thân thể như vậy, lời Viện trưởng nói còn nhẹ nhàng, khác gì phế nhân đâu.


Đời người, tinh lực là có hạn.


Người được A Yên đặt trong lòng rất nhiều.


Tiểu Nhan, ba mẹ, bạn bè.


Chỉ duy nhất không có chính là bản thân cô.


Cô luôn nghĩ mình còn trẻ, nền tảng cơ thể cũng không tệ, có thể gồng được. Có việc gì chỉ cần nghiến răng là qua, thậm chí bình thường hay đau dạ dày, tim thỉnh thoảng đau nhói, cô cũng không để ý.


Giờ thì, cuối cùng cũng tự gánh lấy hậu quả.


Tiểu Nhan nắm chặt tay cô: "Tớ muốn cậu bảo vệ tớ."


Nàng cần A Yên.


Kết quả này, mọi người đều không dám nói với Hứa Niệm.


Bà đã lo lắng nửa đời người, tuổi cũng lớn, không thể để bà thêm phiền lòng nữa. Chỉ qua loa nói rằng bác sĩ bảo hai người bình thường không chú ý bồi bổ, cần uống thuốc Đông y điều chỉnh.


Vậy mà Hứa Niệm nghe xong vẫn rất lo lắng, nhất quyết đòi đi mua gà mái già về hầm canh cho hai người bồi bổ, còn lải nhải bảo hai người phải ngủ sớm dậy sớm, không được hành hạ bản thân nữa.


Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên đều đáp lời trong vô thức, bị Hứa Niệm cho là qua loa, liền bị mắng một trận.


Trạng thái của A Yên vẫn luôn không tốt.


Cô là người dễ nặng lòng.


Thật ra đối với chuyện cái chết, trong những năm xa cách Tiểu Nhan, cô đã nghĩ rất nhiều lần.


Cô không sợ chết.


Cô sợ nếu mình thật sự rời đi, sẽ để lại cho gia đình nỗi đau buồn vô tận, còn Tiểu Nhan của cô... hai người vừa mới vui vẻ được một chút thôi mà.


Về đến nhà, Tiểu Nhan nấu cho cô chút cháo, Tiêu Nhược Yên cũng không có tâm trạng ăn. Cô cố nặn ra nụ cười để Tiểu Nhan yên tâm, cuối cùng nói mình hơi buồn ngủ rồi đi ngủ.


Có lẽ bị ảnh hưởng bởi việc kiểm tra ban ngày, cũng có lẽ vì trong lòng đè nén quá nhiều chuyện.


Tiêu Nhược Yên mơ thấy ác mộng.


Trong mơ, cô nhìn thấy mộ phần của mình, ở sâu trong cánh đồng lúa mà cô yêu thích nhất.



Cô nhìn thấy người thân bạn bè khóc lóc, nhìn thấy ba mẹ gào khóc thảm thiết, nhìn thấy Tiểu Nhan mặc đồ trắng quỳ ở đó lặng lẽ rơi lệ, nhìn thấy Tiểu Nhan nhìn về phía xa, thê lương nói: "A Yên, những gì cậu hứa với tớ, cậu đều quên hết rồi sao..."


Cô giật mình tỉnh giấc, đưa tay sờ sang bên giường, không thấy Tiểu Nhan.


Giấc mơ đó quá chân thực, thậm chí cả tên trên bia mộ, Tiêu Nhược Yên cũng nhìn thấy rõ mồn một. Tim cô đập dữ dội, từng nhịp từng nhịp kéo theo cơn đau nhói. Phải mất một lúc lâu, cô mới ngồi dậy đi tìm Tiểu Nhan.


Cô biết, lúc này trong lòng Tiểu Nhan nhất định rất khó chịu, chỉ là nàng không muốn để cô nhìn ra.


Trước khi A Yên ngủ.


Tiểu Nhan vẫn luôn ở bên cạnh nhìn cô, nhìn rất lâu rất lâu, nước mắt cứ rơi mãi.


Giữa chừng, nàng nhận được điện thoại của chị. Sợ làm ồn Tiêu Nhược Yên, nàng sang phòng bên cạnh nghe.


Trong điện thoại, chị cẩn thận an ủi Tiểu Nhan: "Không sao đâu Tiểu Nhan, đừng nghĩ nhiều. Bây giờ y học phát triển như vậy, kỹ thuật tiến bộ, từ từ điều chỉnh sẽ ổn thôi. Phát hiện sớm vẫn tốt hơn phát hiện trễ. Em..." Chị cắn môi, "Em không sao chứ?"


Tiểu Nhan vẫn không nói gì. Rất lâu sau, nàng mới khẽ nói: "Em không sao, chị."


Âm cuối đã nghẹn ngào.


Cúp điện thoại, Tiểu Nhan cảm thấy mình không thể ngồi yên. Nàng cần làm gì đó.


Nàng lấy quần áo của A Yên, những chiếc áo ba lỗ, quần jean, áo khoác mà trước kia nàng "trộm" được, từng bộ từng bộ lấy ra, ngâm vào một cái chậu lớn.


Nàng không muốn khóc.


Nhưng giặt, giặt, trong chậu nước liền gợn sóng, ngày càng nhiều.


Cuối cùng, Tiểu Nhan nước mắt giàn giụa, nàng khóc, khóc đến rất đau, khóc đến toàn thân run rẩy không tự chủ.


Từ khi nàng và A Yên quay về, Tiểu Nhan chưa từng khóc như vậy.


Nàng cũng không biết mình làm sao nữa, chỉ là muốn khóc, chỉ là khó chịu, nhìn cái gì cũng muốn khóc.


Nàng cắn chặt môi.


Nàng tự nhủ mình phải kiên cường, nàng còn phải giúp A Yên điều chỉnh cơ thể cho tốt, bây giờ nàng là chỗ dựa của cô.


Cho đến khi bị người ôm lấy, rơi vào vòng tay ấm áp phía sau, khoảnh khắc đó Tiểu Nhan mới bật khóc thành tiếng. A Yên ôm nàng, cũng lặng lẽ rơi nước mắt. Tiểu Nhan nắm chặt một cánh tay của cô, cắn môi: "A Yên..."


Tiêu Nhược Yên gật đầu, nước mắt rơi đầy trên khuôn mặt.


Tiểu Nhan run rẩy: "Cậu, cậu không được có chuyện gì, biết không?"


Tiêu Nhược Yên lại gật đầu.


Cô biết.


Cô biết...


Tiểu Nhan xoay người, dùng sức ôm chặt lấy cô.


Đã từng, nàng cho rằng ông trời bất công, để nàng và A Yên phải trải qua nhiều chuyện như vậy.


Nàng cũng từng nói, sẽ không cầu xin ông trời điều gì nữa.


Nhưng bây giờ, con cái gì, tương lai gì, hiện tại, nàng chỉ muốn cầu xin người yêu được bình an.


Nàng không thể mất A Yên.


Nếu vậy, nàng sẽ không sống nổi.


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Đời người ai cũng sẽ trải qua rất nhiều mưa gió.


Hi vọng mọi người đều biết tự bảo trọng, có trách nhiệm với bản thân, với gia đình, với người mình yêu.


Chớp mắt đã sắp hết năm 2020 rồi, hôm nay mọi người đón giao thừa cùng ai vậy?


Diệp Tử chúc mọi người năm mới vui vẻ trước nhé, 2021, chúng ta phải thật vui vẻ nha!


-----


Tâm sự Editor:


Chúc mọi người năm mới 2026 vui vẻ, sức khỏe và may mắn!


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 78
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...