Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 75


Cuộc đời còn có chuyện tàn nhẫn như vậy sao?


Hóa ra, yêu thật sự có thể biến mất.


Tiểu Nhan nhìn chị, nước mắt gần như rơi xuống.


Nhan Chỉ Y nhìn Lan Lan, trong ánh mắt tràn đầy cưng chiều. Đợi đến khi quay đầu lại, thấy bộ dạng mắt ngấn lệ của em gái, chị khựng lại: "Em, em... không đến mức đó chứ?"


Chỉ vì không cho em ăn sủi cảo thôi mà?


Thiên hạ đệ nhất thẳng nữ, lúc trước không hiểu được những rung động thiếu nữ bay bổng của Lan Lan, đến lúc này lại càng không hiểu em gái.


Chị l**m môi: "Làm sao vậy? Chỉ vì mấy cái sủi cảo mà nước mắt lưng tròng như vậy, ăn đi ăn đi."


Tiêu Nhược Yên nhìn Tiểu Nhan, đang định an ủi vài câu, Tiểu Nhan "keng" một tiếng úp đũa xuống bàn, cười lạnh hỏi: "Bây giờ chị đang bố thí cho ăn mày à?"


Một câu này làm Lan Lan và Tiêu Nhược Yên đều giật mình.


Chị vỗ vỗ lưng Lan Lan: "Không sao không sao."


Rồi quay sang nhìn Tiểu Nhan: "Em tới tháng rồi à?"


Tiểu Nhan: ......


Cuộc đời à.


Nàng chưa từng nghĩ tới, có một ngày lại cùng chị đến mức như vậy.


Lan Lan vội kéo Nhan Chỉ Y: "Đừng nói nữa, mau ăn cơm đi."


Lần này chị lại rất nghe lời, nhưng vẫn nghi hoặc liếc Nhan Chỉ Lan một cái, rồi nhìn sang Tiêu Nhược Yên.


— Nữ nhân nhà em rốt cuộc là bị làm sao vậy?


Tiêu Nhược Yên lặng lẽ cúi đầu. Bị sao ư? Chẳng phải đều do chị gây ra sao?


Bữa cơm này ăn mà quỷ dị khó lường.


Tiểu Nhan cứ chăm chăm nhìn chị, nàng không ngờ, hóa ra chị còn có thể dịu dàng như vậy.


Ánh mắt của chị nhìn Lan Lan, ôn nhu đến thế, như có ánh sáng ấm áp nhảy múa, đó là thứ trước nay chưa từng dành cho nàng.


Lan Lan vốn đang rất hưởng thụ, nhưng bên cạnh có Lão Tứ nhìn chằm chằm như muốn nuốt sống mình, cô ấy cũng không dám quá đắc ý, chỉ có thể cố gắng khiêm tốn.


Tiêu Nhược Yên nhìn Tiểu Nhan, khẽ cảm thán: "Đúng là không ai thoát khỏi định luật chân hương."


Chị thật sự là chân hương rồi.


(* Chân hương -  - thật thơm: thường dùng để chế giễu bản thân hoặc người khác vì hành động trái ngược ban đầu. )


Lan Lan có chút ngại ngùng. Nhan Chỉ Y bình thường đắm chìm trong công việc, giờ lại đắm chìm trong Lan Lan, mấy từ ngữ mạng này chị không hiểu lắm. Nghe Tiêu Nhược Yên nói vậy, chị vô thức nhìn Lan Lan, gật đầu: "Ừ, Lan Lan rất thơm."


Tiêu Nhược Yên: ......


Nhan Chỉ Lan: ......


Không nhịn được nữa rồi.


Sủi cảo còn chưa ăn được mấy cái.


Nhan Chỉ Lan đã kéo chị vào phòng "quyết đấu".


Nàng hùng hổ nhìn chị: "Chị đối xử với em gái bảo bối duy nhất của chị như vậy sao? Lan Lan là chân hương, còn em là chân thối à?"


Chị rất cạn lời: "Em còn không biết xấu hổ mà ác nhân cáo trạng trước à? Đang ăn cơm đàng hoàng, em nhìn Lan Lan hung thần ác sát thế kia, trước đây có phải em quen thói làm mưa làm gió trong ký túc xá rồi không? Chị nói cho em biết, trước kia là trước kia, sau này là sau này, Lan Lan về mặt lý thuyết cũng là chị dâu của em, em tôn trọng em ấy một chút đi."


Tiểu Nhan che miệng, lùi lại mấy bước: "Chị, chị..."


Nhan Chỉ Y nhìn nàng: "Đúng vậy, chị chính là lạnh lùng vô tình như vậy."



Tiểu Nhan bi phẫn nói: "Vậy lúc trước là ai rảnh rỗi không có việc gì lại mở lớp giảng giải vệ sinh sinh lý cho em hả?"


Chị khoanh tay, cho nàng một nụ cười khinh bỉ của bậc vương giả: "Lúc đó là chị sợ em tiêu hao quá độ, không chịu nổi."


Tiểu Nhan nghe xong rất muốn hỏi: Thế nào, chị thì chịu nổi à?


Ánh mắt của chị nâng lên, nhìn thẳng vào mắt Tiểu Nhan, như có thể nhìn thấu tâm tư của nàng: "Em gái, chúng ta không giống nhau."


Chị là người ở trên chiếm lấy, có thể giống với Tiểu Nhan, người bị chiếm lấy sao?


Tiểu Nhan: ............


Gà bay chó sủa một trận.


Hai người thật sự đánh nhau. Lần này, dù sao chị cũng lao lực một đêm, thể lực có chút theo không kịp, hai bên ngang tài ngang sức.


Tóc suýt nữa bị giật trọc, chẳng ai chiếm được lợi thế.


Chị em thật sự cạch mặt.


Tiểu Nhan kéo Tiêu Nhược Yên tức giận chạy xuống dưới. Tiêu Nhược Yên bị kéo lảo đảo, Tiểu Nhan sắp khóc tới nơi, phẫn nộ nói: "Hai chị em tớ đoạn tuyệt quan hệ rồi, đoạn tuyệt quan hệ rồi!"


Tiêu Nhược Yên nhìn Tiểu Nhan. Lan Lan đuổi theo, trong tay ôm một hộp giữ nhiệt nhỏ, đưa cho Tiêu Nhược Yên: "Lão Nhị, đây là mấy món tớ làm. Lúc nãy chị nếm thử nói Tiểu Nhan thích ăn, nên tớ nghĩ gói cho hai người một ít."


Cô ấy nói với Tiêu Nhược Yên, nhưng ánh mắt lại căng thẳng nhìn Tiểu Nhan.


Cô ấy đã chứng kiến chiêu sát thương vô địch của chị, cũng từng thấy chị em cãi nhau, nhưng mỗi lần dù cãi dữ thế nào, cũng chưa từng như bây giờ, ầm ĩ đòi đoạn tuyệt.


Tiêu Nhược Yên bất lực lắc đầu với Lan Lan. Cô hiểu Tiểu Nhan nhất, nàng mong chị hạnh phúc hơn ai hết, nàng chỉ là... nhất thời thấy chị thân mật với người khác như vậy, k*ch th*ch thị giác quá mạnh, hơn nữa Lan Lan và chị có phải tiến triển hơi nhanh rồi không?


Tiểu Nhan giật lấy hộp giữ nhiệt, mắt đỏ hoe nhìn Lan Lan.


Ánh mắt u oán đó...


Lan Lan không nhịn được lùi lại một bước, cô ấy còn tưởng Tiểu Nhan sẽ động tay động chân, ai ngờ cuối cùng Tiểu Nhan chỉ ai oán nói một câu: "Tốt nhất là cậu phải đối xử thật tốt với chị tớ."


Câu này làm Lan Lan và Tiêu Nhược Yên đều sững sờ. Tiểu Nhan vốn định che miệng chạy đi cho bi tráng hơn, nhưng trong lòng ôm hộp giữ nhiệt, không còn cách nào, chỉ có thể cúi đầu cắn môi rời đi thật nhanh.


Khi Tiêu Nhược Yên đuổi kịp nàng, Tiểu Nhan đã gần tới cửa nhà rồi.


Có trời mới biết tại sao tốc độ của tiểu nữ nhân này lại nhanh vậy.


Rõ ràng hôm qua cũng giày vò cả một đêm, nàng còn là người xuất lực chính, sao vẫn tràn trề tinh lực thế này?


Vào nhà.


Tiểu Nhan rửa tay, ngồi trước bàn ăn, ngẩn người nhìn hộp giữ nhiệt đầy thức ăn.


Nàng nhớ lại lúc rất rất nhỏ.


Sau khi mẹ rời đi, ba thường xuyên bận xã giao bên ngoài, cơ bản nàng và chị gái ở trạng thái nuôi thả.


Khi đó hai đứa trẻ không biết nấu cơm, chị liền dẫn nàng ra ngoài ăn đủ loại đồ ăn vặt, mỗi lần đều phải tránh ánh mắt của người giúp việc.


Lúc ấy chị cũng mới học tiểu học, hai cô bé ăn rất vui, Tiểu Nhan còn phúng phính má sữa, hưng phấn nói với chị: "Chị ơi chị ơi, sau này mỗi tuần chị đều dẫn em ra ngoài ăn một lần được không?"


Nhan Chỉ Y chiều nàng, lấy giấy lau miệng cho nàng: "Được thì được, nhưng em không được mập quá."


Tiểu Nhan không hiểu lắm, ngậm kẹo hỏi: "Tại sao ạ?"


Tại sao không được mập?


Chị nghĩ nghĩ, nghiêm túc nói: "Mẹ từng nói, con gái phải có chút gánh nặng thần tượng."


Tiểu Nhan lại hỏi: "Gánh nặng thần tượng là gì ạ?"


Chị: ......


Nhan Chỉ Y vốn không phải người có tính tình tốt, nhưng sự kiên nhẫn cả đời này gần như đều dành cho em gái. Việc hai người lén chạy ra ngoài bị một sự cố ngoài ý muốn cắt ngang.


Khi đó, dù xã hội chưa phức tạp như bây giờ, nhưng hai cô bé ăn mặc chỉnh tề, xinh đẹp, tuổi còn nhỏ, thường xuyên xuất hiện ở khu phố náo nhiệt đông người, khó tránh khỏi thu hút ánh nhìn.



Phần lớn là thấy hai người đẹp mắt, nhưng cũng có kẻ không có ý tốt.


Tối hôm đó, thật sự làm Nhan Chỉ Y sợ hãi. Chị lớn hơn Tiểu Nhan một chút, trên đường về đã phát hiện có gì đó không đúng, có người theo sau.


Chị là vận động viên chạy ngắn của trường, người bình thường không chạy lại chị. Nhan Chỉ Y tự mình chạy thoát hoàn toàn không có vấn đề, nhưng chị cúi đầu nhìn em gái đang kéo góc áo của mình, vừa đi vừa ăn kẹo bông, trong lòng lạnh toát.


Người đàn ông kia luôn giữ một khoảng cách với hai người. Nhan Chỉ Y cố gắng dẫn em gái đi về phía có đèn đường. Thấy hắn càng lúc càng tới gần, chị chỉ có thể giả vờ tuột dây giày, cúi đầu nói với em gái: "Tiểu Nhan, lát nữa chị nói chạy thì em chạy ngay đi, được không?"


Hồi nhỏ Tiểu Nhan thông minh xuất chúng, phản ứng rất nhanh, lắc đầu: "Không được, ba nói nửa tiếng đồng hồ sau khi ăn không được vận động mạnh. Tại sao phải chạy ạ?"


Nhan Chỉ Y hít sâu một hơi, nghiến răng, hung dữ nhìn em gái: "Nếu không chạy, lát nữa chú quái kia bắt được em, sẽ mang em về hầm rồi moi bụng ăn mất."


Tiểu Nhan sợ đến run lên.


Nhan Chỉ Y không kịp đau lòng, ổn định lại cảm xúc, dẫn em gái bình tĩnh đi thêm mấy bước, sau đó hô lên một tiếng: "Chạy!"


Khoảnh khắc đó, tim Nhan Chỉ Y nhảy lên cổ họng. Chị sợ em gái bị kẻ xấu bắt đi, nắm chặt tay Tiểu Nhan, trong lúc liều mạng chạy, lại cảm thấy tay bị em gái hất ra.


Sau đó... sau đó chị thấy một bóng dáng nhỏ mập mạp, vọt lên chạy trước mặt mình.


Nhan Chỉ Y: ......


Cứ như vậy, hai chị em chạy về tới nhà.


Về đến nhà, Nhan Chỉ Y không ngoài dự đoán bị đánh một trận. Tiểu Nhan nước mắt lưng tròng nhìn chị.


Tối đi ngủ, Tiểu Nhan ôm chặt chị: "Có đau không?"


Nàng thấy ba cầm thắt lưng đánh rất mạnh, chắc chắn rất đau.


Nhưng Nhan Chỉ Y lắc đầu, ôm chặt em gái, hôn lên trán nàng: "Là chị không tốt."


Tiểu Nhan cảm thấy trên mặt mát mát, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn chị. Nhan Chỉ Y bị dọa sợ rồi, ôm chặt Tiểu Nhan lẩm bẩm: "Chị sẽ bảo vệ em, sẽ bảo vệ em..."


Chị sẽ bảo vệ em.


Câu nói này, từ nhỏ đến lớn xuyên suốt cả cuộc đời của Nhan Chỉ Lan.


Trong những năm tháng tăm tối nhất đó.


Nàng không nhìn thấy hi vọng của cuộc đời.


Không nhìn thấy người mà mình ngày nhớ đêm mong.


Khoảnh khắc nàng chọn rời đi, nỗi đau duy nhất trong lòng chính là chị.


Những ngày hôn mê trong bệnh viện, Nhan Chỉ Lan cảm thấy mình rơi vào một hố đen khổng lồ. Có người nói bên tai nàng, hãy đi theo ánh sáng, đi rồi sẽ không còn đau khổ nữa, sẽ rời xa tất cả.


Nhưng xung quanh toàn là tiếng khóc của chị, nàng không nỡ.


Có lẽ trên đời này, Tiểu Nhan từng oán trách sự bất công của ông trời.


Oán hận mẹ rời đi quá sớm, phẫn nộ trước sự ép buộc hết lần này tới lần khác của cha.


Những trắc trở trong tình yêu càng khiến nàng nhìn thấu tất cả.


Nhưng nếu hỏi nàng, nếu cho nàng thêm một cơ hội nữa, nàng có muốn sống lại hay không.


Vì chị, nàng nguyện ý.


Tiêu Nhược Yên rót cho Tiểu Nhan một ly rượu vang. Cô từ phía sau ôm lấy nàng, dùng vòng tay sưởi ấm nàng: "Được rồi, đừng buồn nữa, nhé?"


Tiểu Nhan buông lỏng sức lực, dựa vào Tiêu Nhược Yên, thì thầm: "Nhược Yên, cậu nói xem, có phải tớ quá không hiểu chuyện rồi không?"


Trên đời này, rõ ràng nàng là người mong chị hạnh phúc nhất.


Vậy mà sao tim vẫn chua xót, vẫn khó chịu thế này?


Tiêu Nhược Yên cười, hôn lên má Nhan Chỉ Lan, khẽ nói: "Sau này sẽ ổn thôi. Chị cậu có người bên cạnh rồi, cậu nên vui mới đúng chứ? Sau này chúng ta già rồi, bốn bà lão vừa hay đủ một bàn mạt chược, tốt biết bao nhiêu."


Cảm nhận được thân thể Tiểu Nhan trong lòng mình dần dần thả lỏng, Tiêu Nhược Yên hôn lên tai nàng: "Nửa đời trước chị cậu rất vất vả, chị ấy cũng nên được tận hưởng tình yêu rồi."



Tiêu Nhược Yên vừa nghe tóc đã dựng hết cả lên: "Chị ấy lớn tuổi rồi! Không chịu nổi đâu!"


Tiểu Nhan: ............


Trong mắt mọi người, nàng để lại ấn tượng như vậy sao?


......


Dù nói chuyện với Nhược Yên xong, trong lòng thoải mái hơn chút, nhưng Tiểu Nhan vẫn ngủ không ngon, trằn trọc toàn là chuyện hồi nhỏ.


Lúc thì nàng cảm thấy Lan Lan rất hợp với chị, lúc lại cảm thấy Lan Lan không xứng với chị.


Lăn qua lăn lại như bánh rán, trời còn chưa sáng, nàng đã bò dậy vào bếp nấu cơm.


Tiêu Nhược Yên nửa tỉnh nửa mê thấy bên cạnh không có ai, giật mình ngồi bật dậy, còn tưởng Tiểu Nhan lại tái phát.


Đến phòng bếp.


Cô thấy Tiểu Nhan cư nhiên lại đang làm sushi. Chị rất thích ăn sushi, chỉ là trước kia tâm tư của nàng đều đặt lên Nhược Yên, không có nhiều thời gian chăm sóc chị.


Bây giờ, nàng rất muốn làm sushi cho chị.


Tiêu Nhược Yên thấy nàng như vậy cũng không an ủi, chỉ lặng lẽ làm cùng nàng.


Cho tới khi một tia nắng sớm chiếu lên người hai người, Tiểu Nhan mới xoay người, ôm lấy Tiêu Nhược Yên: "A Yên, cảm ơn cậu."


Cảm ơn cô đã chịu đựng tính khí xấu của nàng, bất luận nàng làm gì cũng bao dung, cưng chiều nàng.


Tiêu Nhược Yên xoa đầu nàng: "Ngốc à, nói cảm ơn làm gì?"


Tình yêu chẳng phải là như vậy sao?


Hai người dù yêu nhau đến đâu, cũng sẽ có bất đồng, cũng sẽ có lúc một bên đột nhiên tâm trạng không tốt.


Lời hứa cả đời Tiêu Nhược Yên nói với Tiểu Nhan không phải chỉ nói suông, cô muốn cho nàng nhìn thấy.


Sáng sớm.


Tiểu Nhan hớn hở mang "hơi ấm" tới nhà chị.


Nàng cảm thấy chỉ cần chị ăn sushi do nàng làm, đảm bảo sẽ quên luôn Lan Lan là ai bay tận Tây Thiên. Tranh sủng, ai mà không biết chứ?


Nàng có chìa khóa nhà chị, hai chị em vẫn luôn trực tiếp mở cửa đi vào.


Nhưng khi Tiểu Nhan bước vào, nàng nghe thấy tiếng cười đùa, sau đó là một màn cay mắt.


Chị gái và Lan Lan ngồi trên sofa, hai người... mặc rất ít, ôm nhau cười. Lan Lan còn cầm sushi, đưa tới miệng chị: "A, ăn thêm một miếng nữa."


Nhan Chỉ Y cười ôm eo cô ấy, thân thể đè xuống, môi đỏ hé mở: "Ăn em còn ngon hơn."


......


Cảnh tượng quen thuộc như vậy.


Chị gái và Lan Lan dính lấy nhau quá mức nhập tâm, hoàn toàn không biết có người đi vào.


Tiểu Nhan lặng lẽ cầm sushi của mình xoay người đi ra ngoài, tim lập tức như bị biển giấm chôn vùi.


Nhan Chỉ Y thật sự không phát hiện ra em gái.


Thực ra tối qua, chị cũng cảm thấy em gái hình như có chút không vui, nhưng chị vốn không giỏi an ủi người khác.


Chị suy nghĩ, sáng sớm trực tiếp gọi cho thư ký, bảo đặt một bộ đồ gia dụng đắt tiền tốt nhất, vừa hay sau này dùng cho nhà mới của Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên.


Lan Lan ở bên nghe mà bất lực, nàng ôm chị: "Tiểu Nhan muốn không phải cái này đâu."


"Chị biết." Nhan Chỉ Y rất thành thật, "nhưng cái này nhanh, hiệu quả thấy liền."


Lan Lan: ......


Thật là giản dị đến mức không thể phản bác.



"Chị không gọi điện cho cậu ấy trước sao? Dù sao cũng là em gái." Lan Lan nói câu này cũng khá ra dáng chị dâu. Nhan Chỉ Y bĩu môi: "Không cần, chị lớn tuổi như vậy, em ấy không nên kính lão à?"


......


Con người một khi được tình yêu tưới nhuần, quả thật mọi thứ đều khác.


Ngay cả lúc họp buổi sáng, Nhan Chỉ Y nghĩ tới Lan Lan cũng không nhịn được cong khóe môi.


Nghĩ thêm tới những gợn sóng đêm qua, mặt chị đỏ lên. Người bên dưới thấy tổng tài như vậy, ai nấy nhìn nhau, không biết là vui hay lo.


Vui chính là gần đây tổng tài không còn ngày ngày mặt lạnh kiểm tra công việc, cơ bản tan làm là đi, cũng không đi các phòng ban nữa.


Lo chính là mọi người đều rất lo lắng cho tình cảm của đại lão, thuận buồm xuôi gió thì còn tốt, lỡ có ngày thất tình, nghĩ thôi cũng đủ dọa chết người.


Buổi sáng xử lý xong công việc.


Chị nghĩ tới nghĩ lui, quyết định tới nhà Lan Lan "dò đường".


Cửa ải ba mẹ, vẫn luôn là tảng đá lớn trong lòng chị.


Chị muốn lén quan sát xem, ba mẹ Lan Lan là người như thế nào.


Bi kịch năm xưa của em gái và Tiêu Nhược Yên khắc sâu trong tim chị. Bản thân chị thế nào cũng được, nửa đời sóng gió đã thấy quá nhiều, nhưng Lan Lan thì không thể.


Nhan Chỉ Y có một loại bản năng bảo vệ đối với Lan Lan, trước kia đã có, xác nhận quan hệ rồi lại càng thêm mãnh liệt.


Chị muốn bảo vệ Lan Lan thật tốt, không để bất kỳ ai làm tổn thương nàng.


Đổi sang một chiếc xe kín đáo.


Nhan Chỉ Y lái xe tới dưới chung cư nhà Lan Lan.


Dù trước đó Lan Lan nói ba mẹ nàng đều là người rất cởi mở, nhưng chị vẫn luôn cảm thấy đó là lời Lan Lan an ủi mình, không thể tin hoàn toàn.


Chị đỗ xe xong, đi dạo trong khu chung cư, tâm trạng thấp thỏm, tay cũng hơi lạnh.


Khu này rất trung quy trung củ, là khu cư xá cũ điển hình. Cơ sở vật chất bên ngoài đều cũ kỹ, cây xanh cũng hơi lạc hậu, thiết bị tập thể dục đơn điệu, nhưng hàng xóm xung quanh dường như rất quen biết nhau, gặp mặt đều chào hỏi, rất có tình người.


Chị đi dạo một lúc, còn đang suy nghĩ sau này có nên cải thiện môi trường cho hai ông bà không, nhưng lại sợ người già nghĩ nhiều.


Chị thật sự không phải là người biết lấy lòng, vào khoảnh khắc này, chị lại hơi nhớ em gái.


Nếu không phải vừa cãi nhau với Tiểu Nhan, Nhan Chỉ Y thật sự đã gọi điện cho nàng. Tiểu Nhan miệng lưỡi lanh lợi, miệng ngọt nhất, hiểu rõ nhất cách chiếm được lòng người già.


Ngay lúc này, cách đó không xa, chị thấy một ông lão và một bà lão nắm tay nhau chậm rãi đi tới.


Đúng vậy, là nắm tay.


Chị từng xem ảnh trong điện thoại Lan Lan, lập tức nhận ra, đó là ba mẹ nàng.


Lòng bàn tay chị lập tức đổ mồ hôi, vô cùng không có tiền đồ mà trốn sau góc tường lén nhìn.


Phía sau hai cụ còn có một người đi theo, tay xách hai túi lớn, vừa đi vừa nói cười với hai cụ, vô cùng hòa thuận.


Nhan Chỉ Y trợn to mắt.


Em gái sao lại ở đây???


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Lúc thiết kế dàn ý, Diệp Tử có hai cách kết thúc.


Một là như đã nói với mọi người trước đó: kết hôn sinh con, từ từ già đi, bốn bà lão nắm tay nhau nhảy dưới ánh hoàng hôn.


Tất nhiên, ở giữa sẽ có mang thai, mãn kinh nhìn nhau không vừa mắt, đám cưới bạc, đám cưới vàng, con cái lớn lên từng chút, tuổi dậy thì gặp mãn kinh... rất nhiều nội dung.


Cách còn lại cũng là như Diệp Tử từng nói, sau khi hai người làm lễ cưới thì có thể kết thúc.


Có lúc muốn viết xong thật nhanh, sợ sinh hoạt thường ngày làm mọi người chán, nhưng có lúc lại không nỡ kết thúc như vậy.


PS: Chủ yếu là Diệp Tử muốn nghỉ ngơi rồi, hu hu hu, một năm nay thật sự rất mệt.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 75
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...