Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 74


Nếu có thể bò qua đầu dây bên kia của điện thoại, Tiêu Nhược Yên thật sự muốn b*p ch*t Lan Lan cho rồi.


A a a a.


Cái con Lan Lan chết tiệt này, rõ ràng là cố ý đúng không??? Đúng là khắc tinh của cô.


Nhan Chỉ Lan quay đầu lại, đôi mắt dài hẹp cuộn lên những cảm xúc phức tạp nhìn Tiêu Nhược Yên, Tiêu Nhược Yên theo bản năng ôm chặt lấy mình: "C-cậu muốn làm gì?"


Tiểu Nhan nhìn cô một lúc lâu, khẽ thở dài: "Nếu cậu muốn, có thể nói với tớ mà."


Tiêu Nhược Yên: ???


Cô còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Nhan đã mang theo khí thế nguy hiểm đứng dậy, tiến sát lại gần cô.


Tiểu Nhan tiến một bước, Tiêu Nhược Yên lùi một bước, rất nhanh đã bị dồn tới sát ghế sofa.


Khóe môi Tiểu Nhan treo một nụ cười nhàn nhạt, nàng dùng lực ở tay, đẩy Tiêu Nhược Yên một cái, khiến cô ngồi phịch xuống sofa.


"Có phải dạo này mải lo cho chị gái nên bỏ quên cậu rồi không? Cho nên mới cùng Lan Lan làm ra trò này, chỉ để được 'ăn h**p' một chút?" Tiểu Nhan vắt hai chân, ngồi lên người Tiêu Nhược Yên, giống như một dây leo nguy hiểm lại đầy mê hoặc quấn chặt lấy cô. Tiêu Nhược Yên nghiêng đầu đi chỗ khác, hai má nóng bừng: "Không có, còn không phải tại Lan Lan, tớ thấy cậu ấy..."


Cô sắp phát điên rồi.


Dưới ánh đèn dịu nhẹ, làn da của Tiểu Nhan đẹp đến mức gần như trong suốt, nàng đè lên Tiêu Nhược Yên như vậy, là người ai mà chịu nổi.


Tiểu Nhan giữ chặt tay Tiêu Nhược Yên đang muốn đẩy nàng ra, đè lên trên, nhìn thẳng vào mắt cô: "Chính miệng cậu thề rồi, không được nhúc nhích."


Tiêu Nhược Yên vẫn còn giãy giụa trong tuyệt vọng, Tiểu Nhan cong môi cười, nhặt chiếc tất lụa bên cạnh lên: "Đừng để tớ trói cậu nhé, ngoan ngoãn đi."


Toàn thân Tiêu Nhược Yên mềm nhũn ra: "Cậu không lo cho chị gái à?"


Tiểu Nhan cười, khóe môi cong lên đầy gian xảo: "Không lo."


...


Có những người ấy mà.


Chuyên hố người khác nhưng lại không hề tự biết.


Đêm dài mênh mông, Lan Lan tim đập loạn cả lên, như thể nhảy thẳng tới giường của chị.


Nhan Chỉ Lan tắm xong, thay đồ ngủ, trên tay cầm một tách cà phê: "Sao còn chưa đi tắm?"


Tối nay chị còn một chút tài liệu cần xem.


Lan Lan liếc nhìn chị, nuốt khan một cái.


Chị đúng là trêu người mà không hề hay biết.


Nhan Chỉ Y thích đồ ngủ cổ thấp, trước ngực lộ ra một mảng da trắng như tuyết, mái tóc dài còn hơi ướt buông trên xương quai xanh gợi cảm, dường như vẫn còn vương vài giọt nước.


Lan Lan không dám nhìn thêm, cúi đầu xuống: "Em... em không có đồ để thay."


Chẳng lẽ tắm xong lại mặc bộ quần áo vẫn còn mùi xiên nướng sao?


Chị nhìn dáng vẻ lúng túng của cô, cười: "Sao tự dưng lại ngại ngùng vậy? Trong phòng thay đồ, tủ màu hồng trong cùng ấy, đều là đồ chị mua cho em, tự vào chọn đi."


Chị mua quần áo cho cô?


Lan Lan kinh ngạc nhìn chị, Nhan Chỉ Y không để ý, cúi đầu chuẩn bị uống cà phê, tay bỗng trống không, tách cà phê đã bị người ta cầm mất.


Dám giật đồ ăn trước miệng cọp.


Cảm giác này, Giám đốc Nhan đã nhiều năm rồi chưa từng nếm qua.


Chị ngẩng đầu, bất lực nhìn Lan Lan, Lan Lan đặt cà phê sang một bên: "Chị hay mất ngủ mà, để em nấu cho chị chút canh lê tuyết nhé."


"Không cần đâu, phiền lắm."


Nhan Chỉ Y còn chưa nói xong, Lan Lan đã chạy vào bếp. Chị ngẩn ra một chút, mím môi, trong lòng ấm áp, cũng vội vàng đi theo.


Phòng bếp, luôn là nơi có nhiều hơi thở cuộc sống nhất trong nhà.


Nhan Chỉ Y nhìn Lan Lan thuần thục mở bếp gas, lấy lê từ trong tủ lạnh ra. Hai người ở bên nhau chưa lâu, nhưng mức độ quen thuộc của Lan Lan với căn nhà này dường như đã vượt qua cả chị. Đồ đạc để ở đâu, cô đều biết, nhà bếp cũng vì sự xuất hiện của cô mà trở nên gọn gàng, ngăn nắp.


Giống như... Lan Lan vốn dĩ nên là chủ nhân của căn nhà này vậy.


Có đôi khi, trái tim con người sẽ bị cảm động vào đúng một khoảnh khắc như thế này.


Ngay lúc Lan Lan cúi đầu cắt lê, chị khẽ mở miệng: "Đi làm không mệt à? Ngày nào cũng chạy qua chạy lại nấu cơm cho chị."


"Mệt chứ, nhưng nhìn thấy chị là không mệt nữa." Lan Lan cúi đầu nói bâng quơ, nói xong mới chợt nhận ra điều gì đó, vội ngẩng đầu nhìn chị.


Nhan Chỉ Y nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười: "Chuyển qua ở chung với chị đi, như vậy cũng đỡ phiền."


Chuyển qua ở.


Ở chung với chị.


Chị đã cô đơn quá lâu rồi.


Trong khoảnh khắc đó, tiểu nhân trong lòng Lan Lan suýt nữa thì lộn nhào vì vui sướng. Thấy cô kích động như vậy, chị vội nói: "Cẩn thận dao."



Còn dao với chả thớt gì nữa?


Lan Lan ném đồ trong tay xuống, phấn khích chạy tới ôm lấy chị. Cô vốn muốn dùng sức bế chị lên, nhưng chiều cao bất lợi quá.


Chị vòng tay ôm lại Lan Lan, Lan Lan vui mừng hỏi: "Thật không?"


Không ngờ cô lại vui đến thế, chị tựa vào cô: "Ừm."


Là thật.


Chị yên lặng dựa vào Lan Lan: "Lan Lan, chị không phải là người giỏi biểu đạt, có thể cũng không phải là một người yêu đạt chuẩn."


Chị hiếm khi mở lòng như vậy, Lan Lan không chỉ tim đập nhanh, mà cả người như nước sôi sùng sục.


Nhan Chỉ Y dùng tay quấn lấy một lọn tóc của Lan Lan: "Tuổi chị không còn nhỏ, không phải chưa từng nghĩ tới chuyện tìm một người yêu, chỉ là giữa biển người mênh mông, gặp được một người thật lòng với chị, mà chị cũng thích, quá khó."


Lưỡng tình tương duyệt, là hạnh phúc lớn nhất trên đời này.


Lan Lan nghe xong mắt ươn ướt, chị khẽ nói: "Sau này, có lẽ chúng ta còn nhiều khó khăn và trắc trở, nhưng..."


Chị nhìn vào mắt Lan Lan: "Chị muốn lấy hết can đảm thử một lần, được không?"


Được, đương nhiên là được.


Lan Lan kiễng chân, vòng tay qua ôm cổ chị, đem tất cả những lời muốn nói hóa vào nụ hôn này.


Nụ hôn này, ngọt ngào đến mức nào?


Đến lúc đi tắm, Lan Lan vẫn còn nhìn mình trong gương mà cười trộm.


Cô không quên được đôi mày xinh đẹp của chị lúc nãy, ánh nước lay động khi mở mắt, cô thật sự... có cảm giác muốn một ngụm nuốt chửng chị.


Còn nữa, lúc Lan Lan vào phòng thay đồ chọn quần áo, lại bị cảm động thêm một lần nữa.


Trước kia, cô luôn cảm thấy chị xem tình cảm khá nhạt, có lẽ là kiểu người coi trọng sự nghiệp hơn tình yêu. Lan Lan cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chấp nhận chị như vậy. Nhưng khi cô kéo cánh cửa phòng thay đồ ra, nhìn thấy cả tủ đều là quần áo của mình.


Từ áo khoác, quần, đồ ngủ, đồ lót... đến đủ loại giày dép.


Chị đã lén mua cho cô rất nhiều quần áo trong lúc cô không hề hay biết. Lan Lan tắm xong, mặc lên người, trong lòng vừa kích động vừa xấu hổ.


Ngay cả đồ lót chị cũng chuẩn bị cho cô.


Sao chị lại biết số đo của cô chứ...


Khi Lan Lan đi ra.


Nhan Chỉ Y đã đóng máy tính lại. Hôm nay là ngày đầu tiên chị sống cùng Lan Lan, không muốn để công việc chiếm quá nhiều thời gian.


Dạo gần đây, trong tập đoàn Nhan thị lan truyền điên cuồng rằng Tổng giám đốc nhất định là đang yêu. Không còn tăng ca ngày đêm như dạ xoa nữa, lúc họp còn có nụ cười. Có lúc, người trên bục báo cáo thì nghiêm túc căng thẳng, chị lại chẳng hiểu sao tự dưng cười lên, nói chuyện với cấp dưới cũng dịu dàng hẳn.


Nhìn là biết có người trong lòng rồi.


Lan Lan chọn một bộ đồ ngủ màu hồng nhạt, cố tình chọn kiểu hơi gợi cảm. Lúc bước ra còn hơi ngại, nhưng khi thấy ánh mắt kinh diễm của chị, Lan Lan lại cảm thấy dũng khí tăng vọt, cô đi tới ôm lấy chị.


Dường như cô rất thích ôm chị như vậy. Nhan Chỉ Y xoa xoa mái tóc của cô: "Nhớ sấy khô tóc, nếu không sẽ đau đầu."


Vào phòng ngủ.


Lan Lan cảm thấy như mình đang mơ.


Chị như vậy thật sự quá dịu dàng.


Nhan Chỉ Y từ tốn sấy tóc cho Lan Lan, ánh mắt dịu dàng chuyên chú. Trái tim của Lan Lan tan chảy hoàn toàn, cô ngửa đầu ra sau, thả lỏng người tựa vào lòng chị: "Chị."


Cô học theo kiểu giọng mũi quyến rũ của Tiểu Nhan mà gọi. Quả nhiên, chỉ một tiếng này đã khiến da gà của chị nổi hết lên. Chị cúi đầu nhìn cô: "Ừm?"


Trong mắt Lan Lan tràn đầy thâm tình: "Chị đối với em tốt thật đấy."


Hóa ra, được người khác cưng chiều lại tuyệt vời như vậy.


"Như vậy mà đã thấy tốt rồi sao?" Nhan Chỉ Y bật cười, xoa xoa khuôn mặt mềm mại của Lan Lan: "Trước kia chị để lại cho em ấn tượng tệ đến thế à?"


Khoảng thời gian này, mỗi khi nhớ Lan Lan mà không dám đi gặp, Nhan Chỉ Y lại đi mua sắm.


Mua sắm luôn khiến phụ nữ quên hết mọi thứ, tinh thần sảng khoái.


Nhưng đến khi về nhà, chị mới phát hiện, thứ mình mua toàn là quần áo của Lan Lan.


Tình yêu đúng là độc dược làm mê hoặc lòng người.


"Cũng không hẳn." Lan Lan ngửi mùi hương hoa hồng trên người chị: "Chỉ là khi đó em cùng Lão Tứ nhìn chị, luôn có cảm giác... rất là 'chị gái', cao cao tại thượng, không thể chạm tới. Mỗi lần gặp chị, em đều rất căng thẳng, rất sợ."


Tay Nhan Chỉ Y khựng lại, chị hơi ngạc nhiên. Từ lúc đó đã bắt đầu rồi sao? Sao chị không hề phát hiện?


Có lẽ khi ấy, tâm trí của chị đều đặt lên Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên.


Khoảng thời gian đó, chị thực sự rất giằng co và đau khổ.


Một mặt, chị nhìn em gái vì Tiêu Nhược Yên mà ngày một vui vẻ, không nỡ phá hỏng hạnh phúc của em.


Mặt khác, chị lại cảm thấy hai cô gái ở bên nhau là không đúng, nhất là nếu bị ba phát hiện, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, hậu quả khó lường.


Khi đó Nhan Chỉ Y mới vừa vào công ty, chưa có thế lực của riêng mình, cánh chim đơn bạc, không có cách nào bảo vệ em gái.



Chỉ mơ hồ nhớ rằng, mỗi lần chị lái xe tới, Lan Lan luôn là người nhanh hơn cả em gái, chạy ra cửa nhìn chị, cười ngốc nghếch, rồi ngọt ngào gọi một tiếng: "Chị gái."


Khi ấy chị chỉ cảm thấy cô gái này cười lên thật trong trẻo đáng yêu, chắc hẳn lớn lên trong một gia đình rất tốt, ánh mắt đầy hơi ấm.


Nghĩ tới đây, Nhan Chỉ Y đặt máy sấy xuống, xoa xoa đầu Lan Lan: "Sao không nói với chị sớm hơn?"


Đã ở bên nhau rồi, chị không nhịn được nghĩ, nếu sớm hơn một chút thì tốt biết bao.


Như vậy, chị có thể dành cho cô tất cả ánh hào quang đẹp nhất.


"Nói sớm cũng vô ích mà, chị chỉ coi em là con nít thôi." Lan Lan làm nũng quay người chui vào lòng chị, nghe nhịp tim của chị: "Cả đời này em chưa từng nghĩ có thể ôm chị trong lòng."


Trong lòng Nhan Chỉ Y tê dại: "Nhưng nếu nói sớm hơn, khi đó chị còn rất trẻ."


"Bây giờ chị cũng rất xinh đẹp, trong lòng em, chị là bạn gái xinh đẹp nhất." Lan Lan ôm chặt chị. Nhan Chỉ Y nghe hai chữ "bạn gái", tay chị nhẹ nhàng vuốt lên môi Lan Lan: "Lan Lan, ba mẹ em bên đó..."


Không biết có phải thật sự già rồi không.


Chị vậy mà không còn thỏa mãn với việc chỉ là "bạn gái".


Chị muốn làm người yêu của Lan Lan.


Một đời một kiếp.


"Chị yên tâm đi, ba mẹ rất cởi mở." Lan Lan nắm tay chị hôn nhẹ lên môi, ngẩng đầu lên: "Chị có biết, một người mà mình thầm yêu nhiều năm như vậy, bây giờ lại mặc đồ ngủ dựa vào mình, sẽ là cảm giác máu nóng sôi trào thế nào không?"


Lời này nói ra rất thẳng thắn.


Nhan Chỉ Y cúi đầu nhìn Lan Lan, đôi mắt sâu thẳm như bốc cháy một ngọn lửa. Lan Lan cũng nhìn chị, trong mắt đầy khát vọng.


Hai người đều không còn trẻ.


Không cần phải như thời thiếu niên, yêu kiểu Plato bốn năm năm.


Em cần chị.


Chị cũng cần em.


Hai bờ môi lại dính chặt lấy nhau.


Dường như chị rất thích Lan Lan hôn mình, mỗi lần như vậy, lông mày ánh mắt đều giãn ra, tựa như một chú mèo nhỏ, dịu dàng vô cùng.


Ngay khi Lan Lan cởi áo ngủ của chị, định tiến thêm một bước, Nhan Chỉ Y mở mắt ra, nhìn Lan Lan, khẽ nói: "Chị tới kỳ rồi."


Lan Lan: ............


Đây là khổ đau trần thế gì vậy!!!


Thật sự là sét đánh giữa trời quang.


Nhan Chỉ Y nhìn biểu cảm của Lan Lan, có chút buồn cười, tay đưa ra sau, giữ chặt tay cô.


"Vậy để hôm khác nhé..." Lan Lan thấy chị như vậy, theo bản năng muốn chạy, nhưng lại bị chị một tay giữ lại. Nhan Chỉ Y đè lên người cô, cúi đầu, mái tóc dài xỏa xuống người cô: "Nhưng chị đã bị em quyến rũ rồi, Lan Lan, em định không chịu trách nhiệm sao?"


Lan Lan nuốt khan một cái, nhỏ giọng: "Nhưng em là công."


Công?


Chị ngẩn ra, không hiểu ý, khẽ gật đầu: "Được, để em làm công."


Nói xong, chị cúi xuống hôn. Lúc này, chỉ cần Lan Lan đồng ý, chị làm gì cũng được.


Lan Lan: ...


Hu hu hu.


Màn đêm buông xuống.


Ánh trăng rất đẹp, sao trời rất ngọt, ngay cả không khí cũng nhuộm màu hồng.


Lần đầu tiên luôn gợn sóng đầy lãng mạn.


Lan Lan chưa từng thấy chị dịu dàng như vậy. Những nụ hôn nhẹ nhàng, những đụng chạm tinh tế, cùng mùi hương ấm áp ấy, thật sự khiến cô chìm đắm không lối thoát.


Khi hơi thở của Lan Lan bị tước đoạt, đầu óc mơ hồ, chị giữ chặt tay cô, trán lấm tấm mồ hôi thơm, nhẹ giọng mà trịnh trọng nói: "Lan Lan, chị sẽ chịu trách nhiệm với em."


Chị đối với tình yêu, là một người khá bảo thủ và cổ hủ.


Đã nói chịu trách nhiệm, thì nhất định sẽ chịu trách nhiệm.


Cả đời này, chị sẽ không phụ Lan Lan, trừ khi Lan Lan không cần chị nữa.


Trưa hôm sau.


Nắng đã lên cao.


Sau khi tỉnh dậy, Lan Lan phát hiện chị không ở bên cạnh, giật mình ngồi bật dậy.


Ái chà.


Cái eo này đúng là như sắp gãy ra vậy.


"Chị?"



Vừa mở miệng đã khàn đặc. Lan Lan xoa eo một lúc, nắm lấy thành giường đứng dậy, khom lưng nhìn quanh.


Ngoài phòng khách truyền đến giọng nói của Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên, hình như đang cùng nhau gói sủi cảo.


Vừa nghĩ đến việc Lão Nhị và Lão Tứ đều ở đây, mặt Lan Lan đã nóng bừng. Cái này... cái này phải giải thích thế nào chuyện lần đầu tiên của mình là bị làm "thụ" đây.


Do dự ngượng ngùng một lúc lâu.


Lan Lan thay quần áo xong, lúng túng đi ra, lén nhìn vào phòng khách.


Được người yêu công, và tự giải quyết một mình, hoàn toàn không cùng một cấp độ năng lượng.


Trước kia Lan Lan từng nghe đồng nghiệp đùa rằng, chồng nhà cô ấy làm việc không giỏi, mặc quần áo cũng không tích cực, còn nói có nghiên cứu khoa học gì đó: người càng làm việc hăng say thì phương diện kia càng mạnh, giống như cuồng công việc, trên giường lại càng điên cuồng.


Trước đây cô không hiểu, cũng không tin lắm. Bây giờ trải nghiệm qua chị rồi, Lan Lan thật sự tin tưởng.


Cô không hiểu nổi, sao chị có thể vừa dịu dàng, vừa làm ra một loạt động tác mạnh mẽ đến vậy, khiến cô không sao kháng cự.


Đau nhưng lại vui sướng.


Hôm nay chị mặc đồ rất thoải mái, một bộ váy dài ở nhà càng tôn lên vẻ dịu dàng quyến rũ. Tinh thần của chị rất tốt. Đêm qua tuy gần như không ngủ, nhưng còn vui hơn cả trúng thầu dự án. Chị đang ngồi nghiêm túc bên cạnh Tiểu Nhan.


Tiểu Nhan cầm miếng sủi cảo làm mẫu: "Phải gói thế này, thấy chưa? Nắn bột theo chiều này thì mới chắc chắn."


Thật ra khi nghe chị nói muốn học nấu ăn, trong lòng Tiểu Nhan vẫn hơi chua chua.


Chị nghe rất chăm chú, rất nghiêm túc, biểu cảm vừa buồn cười vừa đáng yêu.


Còn Tiêu Nhược Yên, người lẽ ra phải nấu ăn thì sao?


Cô chống eo, nằm dài trên ghế sofa, như cá chết lướt điện thoại.


"Ơ? Cậu ra rồi à?"


Mắt cô rất tinh, lập tức thấy Lan Lan. Giọng nói vốn còn mang theo tức giận, nhưng thấy Lan Lan bước ra mấy bước, dáng đi như vừa bị nổ tung chân, cắn môi chịu đựng, cô bật cười.


Tiêu Nhược Yên nhớ lại thảm cảnh tối qua của mình, không nhịn được châm chọc: "Cậu bị thoát vị đĩa đệm à?"


Lan Lan giận dữ phản kích: "Cậu chống eo làm gì, mang thai rồi hả?"


Chị gái: ...


Tiểu Nhan: ...


Hai người này sao vậy? Bình thường không phải hòa hợp nhất sao?


Hai chị em thấy chiến hỏa bốc lên quá nhanh, vội vàng ôm bột với nhân vào bếp.


Chị còn liếc nhìn Lan Lan một cái, đi tới, nhỏ giọng hỏi: "Đau không?"


Lan Lan mặt đỏ bừng, lườm chị một cái: "Chị mau vào gói sủi cảo đi."


Chị cười, cùng em gái vào bếp.


Tiêu Nhược Yên vẫn nằm trên sofa, nhìn Lan Lan bằng ánh mắt hận sắt không thành thép.


Đây là cái gọi là "xông lên" của Lan Lan sao???!!!


Xông thành thụ luôn à???


Lan Lan thấy hơi mất mặt, cầm khăn tay bên cạnh phủ lên mặt Tiêu Nhược Yên: "Cậu đừng nhìn tớ kiểu đó, không thì lát nữa tớ nói với chị."


"Thụ mà còn ra vẻ."


Tiêu Nhược Yên đánh giá ngắn gọn, giật khăn xuống. Lan Lan không vui: "Tớ nói cho cậu biết nhé, đừng có chọc tớ."


Tiêu Nhược Yên: "Ồ, bày đặt lên mặt rồi à?"


Lan Lan ưỡn thẳng lưng: "Bây giờ dù sao tớ cũng là người có danh phận rồi."


Tiêu Nhược Yên: ...


Xem kìa, thế nào gọi là trở mặt không nhận người?


Hai anh em cột chèo không mấy hòa hợp.


Nhưng hiếm thấy thay.


Hai chị em lại rất vui.


Nhất là Tiểu Nhan, sáng nay tới, nhìn thấy tinh thần sảng khoái của chị, trong lòng rất vui.


Tối qua A Yên hỏi nàng có lo lắng hay không, Tiểu Nhan đương nhiên là không lo.


Chu kỳ sinh lý của chị, nàng nhớ rất rõ.


Lan Lan ngốc nghếch kia, lần này bị bắt nạt rồi nhé.


Chị học rất nghiêm túc, cũng rất nhanh. Cuối cùng gói xong sủi cảo, chóp mũi còn rịn mồ hôi: "Em, chị hỏi em một chuyện."


Tiểu Nhan ngẩng đầu: "Sao vậy?"


Sao tự dưng nghiêm túc như vậy?



Nhan Chỉ Lan sáng nay bị chuông điện thoại của em gái đánh thức, còn chưa kịp hỏi ai hay lên mạng tra cứu: "Em biết 'công' nghĩa là gì không?"


Tiểu Nhan: ...


Chị nghĩ nghĩ: "Có phải là số 0 không?"


Tiểu Nhan: ...


Thở dài một tiếng, Tiểu Nhan hỏi: "Sao tự dưng chị lại hỏi cái này?"


Nhan Chỉ Lan với em gái ruột chẳng có đề phòng gì, nói thật: "Tối qua Lan Lan nói em ấy là công."


"Chị nghe nhầm rồi." Tiểu Nhan nghiêm túc nói: "Chắc chắn là cậu ấy nói cậu ấy thích công."


Thật sao?


Chị hơi nghi hoặc. Tiểu Nhan vỗ vai chị: "Chị, chị chính là công, nhất định phải kiên định điểm này."


...


Trong lúc luộc sủi cảo.


Tiểu Nhan đã đội thẳng cái mũ "công" lên đầu chị gái.


Dù sao tối qua A Yên cũng tự mình thề trước mặt nàng sẽ làm thụ cả đời, không phải nàng ép, vậy thì vừa hay, sau này hai chị em họ Nhan là song công, oai biết mấy.


Sủi cảo chín rồi.


Bày đầy một bàn.


Tiểu Nhan lau mồ hôi, rửa tay, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Nhược Yên.


Hai người tối qua quậy quá lâu, đã hẹn sắp tới sẽ đi kiểm tra sức khỏe, sau đó cố gắng cấm dục, nghỉ ngơi điều chỉnh một thời gian.


Đây là lần đầu tiên từ khi quen nhau, chị chủ động nấu ăn cho Lan Lan. Lan Lan vừa vui vừa gấp, gắp một cái sủi cảo cho thẳng vào miệng, nóng đến mức vừa thổi vừa kêu: "Nóng nóng nóng."


Chị lập tức nâng mặt Lan Lan lên, nhẹ nhàng thổi: "Sao lại vội như vậy?"


Tiểu Nhan vốn định rót giấm, người cứng đờ. Tiêu Nhược Yên cũng ngẩng phắt đầu lên.


Lan Lan mắt ươn ướt vì nóng: "Vì đây là lần đầu tiên em ăn cơm chị nấu mà."


Chị thở dài, đầy cưng chiều: "Nếu em thích ăn, ngày nào chị cũng có thể nấu cho em, lỡ làm bỏng thì sao?"


Tiểu Nhan: ..................


Nàng nhớ ra rồi.


Vài ngày trước, nàng tới nhà chị gái, nói muốn ăn cơm.


Chị đã nói gì?


Hả?


Chị nói: "Em không có tay à???"


Bây giờ thì đang làm gì?


Tiêu Nhược Yên cũng đầy đầu đều là câu chị từng nói.


— Người trẻ phải biết tiết chế, tiết chế hiểu không???


Lan Lan và chị gái đã hoàn toàn chìm trong thế giới của riêng mình.


Lan Lan làm nũng: "Ngon thật, nhưng hình như miệng hơi đau."


"Vậy làm sao đây?" Nhan Chỉ Lan xót xa: "Hay chị đi tìm thuốc bôi nhé?"


Lan Lan lập tức nắm lấy chị, mặt đỏ lên: "Không cần đâu."


Miệng bôi thuốc kiểu gì, chị ngốc quá.


Nhan Chỉ Lan nhìn cô ấy: "Vậy phải làm sao?"


Lan Lan chỉ vào môi mình: "Chị khử trùng cho em đi."


Mặt chị cũng đỏ bừng, hơi ngại ngùng nhìn Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên.


Hai mắt Tiểu Nhan sắp lòi ra ngoài, Tiêu Nhược Yên cũng là một bộ dạng xem kịch vui. Cô muốn xem chị sẽ nói gì.


Chị mỉm cười với hai người: "Em gái, em rể, cảm ơn hai đứa đã giúp đỡ. Hai đứa ăn no rồi nhỉ, chị không tiễn nữa, tự về nhé."


Hai người nhìn đĩa sủi cảo và bát đũa trước mặt vẫn còn nguyên.


Tiểu Nhan: ...


Tiêu Nhược Yên: ..................


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Ông trời có từng tha cho ai chưa?


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 74
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...