Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 73
Thấy bầu không khí lúng túng như vậy, Tiểu Nhan đang ngồi xổm dưới đất nhảy "Bài thể dục ếch xanh" bị chị gái oán đến mức các ngón chân cũng xấu hổ muốn cào ra hẳn một phòng hai sảnh.
Nếu là ngày thường, nàng nhất định sẽ đấu lại với chị một phen, nhưng ở trước mặt Hứa Niệm, nàng vẫn phải giữ hình tượng ngoan ngoãn dịu dàng.
Tiêu Nhược Yên kẹt ở giữa cũng khó chịu, cô vội liếc nhìn Hứa Niệm.
— Mẹ ơi, cứu bồ đi!
Hứa Niệm hiểu ý ngay, lập tức đuổi mấy đứa trẻ ra ngoài: "Thôi thôi thôi, đừng có đứng lảng vảng trong bếp nữa, để mẹ làm cho. Người trẻ các con làm mấy chuyện này sao bằng người già như mẹ được, mau mau ra ngoài đi."
Làm chút gì...
Nhan Chỉ Y thật sự rất muốn nói với bà mẹ hiền lành chất phác này, em gái của mình làm cái gì cũng rất giỏi, có thể làm cả một đêm không nghỉ, làm nửa khắc cũng không buông, ngay cả trong bếp cũng muốn "làm chút gì" nữa.
5 phút sau.
Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan hai người co ro thành một cục nhỏ trên ghế sofa, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Nhan Chỉ Y khoanh tay, lạnh lùng nhìn hai người: "Hai đứa còn có mặt mũi không vậy?"
Không ai dám lên tiếng.
"Nhảy giỏi lắm ha?"
"Có thấy mất mặt không hả??? Đây là lần đầu hai nhà gặp nhau đó! Em lại đi nhảy ếch cho chị xem."
Tiểu Nhan yếu ớt biện hộ: "Không phải em bày ra mà..."
Rõ ràng là chị hãm hại.
Còn dám cãi, Nhan Chỉ Y bùng nổ: "Còn dám làm chị mất mặt nữa, chị đánh gãy chân em!"
Nhan Chỉ Y thật sự cạn lời, lúc nào không nhảy, lại cứ phải đợi lúc người lớn ở đây? Thanh niên bây giờ không biết kiềm chế như vậy sao, cứ nhất định phải tìm cảm giác mạnh?
Thấy Tiểu Nhan bị mắng đáng thương như vậy, Tiêu Nhược Yên ngẩng đầu định nói đỡ, chị gái lạnh lùng liếc cô một cái: "Im miệng, nữ nhân của em đang giả bộ đáng thương đó."
Tiêu Nhược Yên: ...
Tiểu Nhan cười, nàng xán lại gần chị, làm nũng ôm lấy eo chị: "Ây da, tụi em cũng chỉ là không kìm lòng được thôi. Sau này nếu một ngày nào đó chị với Lan Lan cũng ra mắt gia đình, chắc chắn cũng sẽ kích động lắm. Em hiểu mà, em sẽ không đổ thêm dầu vào lửa, nói người nhà thành ếch này ếch kia đâu."
......
Ra mắt gia đình Lan Lan?
Tim Nhan Chỉ Y khẽ dao động trong chốc lát, rất nhanh lấy lại tinh thần, chị lạnh lùng nhìn Nhan Chỉ Lan: "Còn dám mạnh miệng? Có tin bây giờ chị gọi dì vào cho dì xem cái bộ mặt xấu xí này của em không?"
Tiểu Nhan: "Không tin."
Chị gái: ...
Tiểu Nhan bĩu môi, lườm một cái: "Chị còn nói em được à? Chị với Lan Lan không dính nhau chắc? Tiến triển thần tốc, chẳng giữ kẽ gì hết, mới mấy ngày đã hôn rồi, lại còn hôn ngay cạnh thùng rác, đúng là không biết chọn hoàn cảnh."
Nhan Chỉ Y giật mình, không thể tin nổi nhìn Tiểu Nhan.
Con nhỏ chết tiệt này, sao nó biết được?
Ngay khoảnh khắc chị định xông lên đánh chết nàng, Hứa Niệm bưng món ăn từ trong bếp ra. Nhan Chỉ Y như bị điểm huyệt, cả người cứng đờ, nặng nề ngồi lại xuống sofa, bày ra dáng vẻ phụ huynh nghiêm chỉnh.
Hứa Niệm cười hiền hậu nhìn mấy đứa trẻ: "Đừng làm rộn nữa, dọn bàn chuẩn bị ăn cơm đi."
Ban đầu, Hứa Niệm vẫn có chút khoảng cách với Nhan Chỉ Y.
Dù sao thân phận, bối cảnh chênh lệch quá nhiều.
Nhưng tiếp xúc rồi bà cũng nhận ra, Nhan Chỉ Y cũng chỉ như một đứa trẻ lớn xác, rất thiếu tình thương của mẹ.
Đối với chị em Nhan Chỉ Y và Tiểu Nhan, trong lòng bà cũng trăm mối ngổn ngang. Từ khi mẹ của hai người qua đời, đã rất lâu rồi họ không được ăn bữa cơm gia đình do một trưởng bối nữ nấu.
Hứa Niệm cười hiền, xới cơm cho mấy đứa trẻ, ai mời rượu bà cũng uống một ly, tâm trạng rất tốt.
Cuối cùng vẫn để Tiêu Nhược Yên dìu vào phòng nghỉ ngơi.
Chị gái nhìn đồng hồ, buổi chiều còn họp, trước khi đi chị cảnh cáo Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên: "Nếu hai đứa còn chút nhân tính, thì đừng có play trước mặt bà mẹ say rượu."
Tiêu Nhược Yên: ...
Nhan Chỉ Lan: ...
Thì ra trong mắt chị, hai người lại cầm thú đến vậy sao?
Thật ra chị hiểu lầm hai người rồi.
Hồi học cấp ba, Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên đâu có như vậy.
Khi đó, tình yêu học đường trong sáng biết bao, nhiều nhất cũng chỉ là hôn môi.
Có mấy lần hôn đến hơi mất kiểm soát, Tiêu Nhược Yên vẫn cố gắng kiềm chế, ngược lại Tiểu Nhan vòng tay qua cổ cô, ánh mắt mê say nhìn cô: "Sao lại dừng?"
Nàng từ nhỏ đã là người cố chấp.
Nàng đã nhận định Tiêu Nhược Yên, không phải một khoảnh khắc, không phải ngắn ngủi, mà là cả đời.
Đã là cả đời ở bên nhau, sớm muộn gì nàng cũng là của A Yên.
Nhưng trong lòng Tiêu Nhược Yên gánh nặng quá nhiều, cô lo cho tương lai, sợ không cho Tiểu Nhan được ngày mai mà nàng muốn, nên từng bước nhẫn nhịn.
Hai "con cầm thú" quả thật không làm chuyện thân mật trước mặt người mẹ say rượu, chỉ là Tiêu "cầm thú" gọi cho ba một cuộc điện thoại.
Khi nhận được điện thoại của con gái, Tiêu Hách lại có chút căng thẳng khó hiểu, ông hít sâu một hơi, hạ giọng: "A lô?"
Dù trong lòng ông vẫn còn do dự, nhưng dưới sự kiên trì khuyên nhủ của Hứa Niệm, Tiêu Hách đã không còn cố chấp như trước. Chỉ là ông luôn cảm thấy, dù sao mình cũng là trưởng bối, dù có hạ mình thì cũng phải để con gái cho một cái bậc thang đi xuống. Ông đợi rất lâu, phát hiện mấy lần này Tiêu Nhược Yên chỉ gọi Hứa Niệm qua, dường như quên mất người ba này rồi.
Tiêu Nhược Yên thản nhiên: "Đón vợ ba về đi, chiếm giường của tụi con rồi."
Tiêu Hách: ...
Ranh con!!!
Cúp máy.
Tiểu Nhan đứng bên cạnh, mặt đỏ bừng nhìn Tiêu Nhược Yên: "Sao cậu lại nói với chú như vậy?"
"Không phải à?" Tâm trạng của Tiêu Nhược Yên có chút kích động, cô bước tới, cánh tay rắn chắc vòng lấy eo Tiểu Nhan, kéo nàng vào lòng.
Cảm nhận nhiệt độ khác thường của cô, mặt Nhan Chỉ Lan cũng nóng bừng. Tiêu Nhược Yên cúi đầu, môi đỏ dán sát tai nàng, mang theo hơi men: "Vũ đạo còn chưa nhảy xong, tối nhảy cho tớ xem."
Tiểu Nhan: ...
Đúng là... nàng tự tay làm hư A Yên nhà mình rồi.
Rời khỏi nhà em gái.
Nhan Chỉ Y vội vàng xuống lầu, vì có uống rượu nên vốn định gọi cho thư ký.
Nhưng vừa xuống lầu, chị đã thấy Lan Lan dựa vào xe của mình, cười tủm tỉm nhìn chị.
Tim đập thình thịch, Nhan Chỉ Y bước nhanh tới, nếu không cố kiềm chế, chị gần như muốn chạy: "Sao em lại tới? Đã tới rồi sao không lên trên?"
Lan Lan cười, nhịn sự xao động trong lòng, ôm chặt lấy chị, vùi đầu vào mái tóc dài thơm nhè nhẹ của chị: "Nhớ chị nên tới. Không lên là vì biết hôm nay quan trọng, Lão Tứ chắc chắn không muốn gặp em."
Nhan Chỉ Y nghe vậy bật cười, xoa đầu Lan Lan: "Em không phải là 'anh rể' à? Phải có dáng vẻ anh rể chứ."
Lan Lan bĩu môi: "Lão Tứ đáng sợ lắm."
Thông minh lại xấu bụng, ai đắc tội với nàng chắc chắn không có kết cục tốt, Lan Lan đâu dám chọc.
Hai người cứ yên lặng ôm nhau, quên mất thời gian và địa điểm.
Cho đến khi Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên nắm tay nhau xuống tiễn Hứa Niệm và Tiêu Hách, đúng lúc chạm mặt.
Vì chị gái cúi đầu ôm Lan Lan nên Hứa Niệm không thấy mặt, lại thêm uống hơi nhiều rượu, Nhan Chỉ Y đã khoác áo ngoài, bà không nhận ra, chỉ nhìn ra là hai cô gái. Hứa Niệm dựa vào Tiêu Hách: "Ông thấy không? Bây giờ chuyện này rất bình thường."
Tiêu Hách mặt đen lại, liếc Tiêu Nhược Yên một cái.
Tiêu Nhược Yên biết tâm tư nhỏ đó của ba, cố ý treo ông, vẫy vẫy tay: "Bye bye."
Mặt Tiểu Nhan lập tức sầm xuống, nàng nắm tay siết chặt một lúc. Tiêu Nhược Yên vừa "ê" lên một tiếng, nàng đã lao ra ngoài, làm chuyện nàng muốn làm từ lâu mà chưa làm.
Nàng chạy tới, đá thẳng một cú vào mông Lan Lan.
Lan Lan đang đắm chìm trong dịu dàng, bị đau kêu lên một tiếng, ôm mông quay lại.
Nhan Chỉ Y cũng sững người, khi phản ứng lại, sắc mặt lập tức lạnh xuống, nghiêm khắc nhìn em gái.
Chị còn chưa kịp nói.
Tiểu Nhan đã tức giận: "Mặt mũi của em đều bị chị làm mất hết rồi."
Nhan Chỉ Y ngẩn ra: "Em phát điên cái gì vậy?"
Tiểu Nhan hừ lạnh, nhìn Tiêu Nhược Yên: "Lúc nãy em với A Yên tiễn chú dì xuống, họ thấy chị với Lan Lan dính lấy nhau như bánh nếp."
Khoảnh khắc đó.
Giây phút đó.
Nhan Chỉ Y vỡ vụn.
Bị... bị thông gia nhìn thấy rồi sao?
OMG... cả ngày hôm nay chị giữ hình tượng đoan trang đều tan thành mây khói.
Thấy mặt chị và Lan Lan đều xanh lét, Tiêu Nhược Yên đứng bên lén lau mồ hôi.
May quá may quá.
Cả đời này, cô làm người yêu của Tiểu Nhan.
Nếu không thì... chẳng phải bị nàng bắt nạt tới chết sao.
Người phụ nữ này thật sự quá đáng sợ.
Buổi tối.
Tiểu Nhan nhảy cho Tiêu Nhược Yên trên giường nửa ngày, cạn kiệt thể lực, mơ màng ngủ thiếp đi.
Tiêu Nhược Yên sờ mái tóc dài ướt mồ hôi của nàng, hít sâu một hơi, xoay xoay cổ tay hơi bị chuột rút, lắc đầu.
Cô ra phòng khách, mở một lon bia muốn giải tỏa, tiếp tục thế này cô thật sự sẽ bị Tiểu Nhan hút khô.
Vốn hôm nay cô định tiết chế, cảm thấy nhảy một lần là đủ rồi.
Ai ngờ Tiểu Nhan lại ngồi lên người cô, tóc dài xõa vai, từ trên cao nhìn xuống quyến rũ như nữ thần: "Chúng ta đều chuẩn bị sinh con rồi, nghe người ta nói trong thời gian mang thai tốt nhất nên kiêng dục, mười tháng cậu không được chạm vào tớ đâu, bây giờ còn không biết trân trọng."
Tiêu Nhược Yên: ...
Tiểu Nhan đúng là yêu tinh, hễ trêu là trúng.
Tiêu Nhược Yên mới uống được nửa lon thì nhận được tin nhắn của Lan Lan. Nhìn giờ, nghĩ Tiểu Nhan chắc ngủ đến sáng, cô khoác áo xuống lầu.
Dưới lầu đang là lúc náo nhiệt nhất.
Các quán ăn vỉa hè đều đã bày ra.
Khi Tiêu Nhược Yên tìm được Lan Lan, một đĩa lớn thịt xiên nướng thơm phức đã đặt sẵn, Lan Lan vẫy tay: "Lại đây, Lão Nhị."
"Sao giờ này lại hẹn tớ ra?"
Gần 11 giờ rồi, Tiêu Nhược Yên đi hơi gấp, thở ra một hơi trắng, Lan Lan cười xấu xa: "Tớ tính rồi, với sức chiến đấu của cậu và Lão Tứ, có lẽ giờ này cũng xong trận. Nè, tớ chu đáo gọi luôn thận heo bồi bổ cho cậu đó."
Tiêu Nhược Yên khá bất ngờ: "Được đấy, giỏi ghê."
Có lẽ vì ở cạnh Tiểu Nhan lâu.
Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng cô lại nghĩ.
Đệt.
Lan Lan mặt dày như vậy, chẳng lẽ là đã làm gì với chị rồi sao???
Thấy sắc mặt Tiêu Nhược Yên biến hóa khôn lường, Lan Lan cạn lời, giơ tay quơ quơ trước mặt cô: "Thu mấy ý nghĩ bẩn thỉu của cậu lại đi, tớ và chị ấy trong sạch lắm."
Cô ấy nói thật.
Với mức độ quen biết giữa cô ấy và Lão Nhị, không cần lừa dối.
Cô ấy và chị thật sự tiến triển từng bước vững vàng, bây giờ mỗi lần cô ấy hôn chị, chị vẫn đỏ mặt, ánh mắt vừa mơ hồ vừa thẹn thùng, khiến người ta mềm lòng.
"Vậy gọi tớ ra làm gì?"
Tiêu Nhược Yên nhìn Lan Lan, ánh mắt quét từ trên xuống dưới.
Lan Lan: "Này này, tớ không thể gọi cậu à? Tình chị em đâu rồi?"
Tiêu Nhược Yên ăn xiên thịt, quan sát Lan Lan: "Đừng giả vờ, đều là người từng trải, ai mà không biết giai đoạn này cậu và chị gái phút chốc nào cũng muốn dính lấy nhau."
Cô và Tiểu Nhan cũng từng đi qua như vậy.
Bị nói trúng tim đen, Lan Lan suýt nữa giơ ngón cái với Tiêu Nhược Yên: "Lão Nhị, cậu đỉnh thật!"
Hôm nay Lan Lan quả thật có chuyện muốn hỏi Tiêu Nhược Yên. Vài ly bia vào bụng, vài xiên thịt ăn xong, Lan Lan khẽ nói: "Dạo này không phải tớ thường xuyên tới công ty chị ấy sao? Tớ nhìn quanh bên cạnh chị ấy, toàn mấy ông đen thui mặc vest bụng phệ theo đuổi, trong lòng khó chịu lắm."
Tiêu Nhược Yên cười: "Nghe cách cậu dùng từ là biết cậu khó chịu cỡ nào."
Những người theo đuổi quanh chị gái, cô đều từng thấy, ai không phải tinh anh trong tinh anh?
Lan Lan mất cân bằng trong lòng, buồn bực nói: "Trước đây tớ cũng là người khá tự tin. Đứng cạnh cậu và Lão Tứ ưu tú như vậy tớ cũng không thấy gì, sao bây giờ cứ cảm thấy mình kém đi một chút."
Tiêu Nhược Yên hiểu tâm trạng này nhất: "Này, không sao đâu, bình thường thôi. Vì yêu quá nên để ý nhiều, bình thường mà. Cậu cũng đừng tìm cân bằng ở tiền bạc quyền lực làm gì, đời này tụi mình không vượt nổi hai chị em họ đâu."
Câu nói mang đầy vẻ từng trải, Lan Lan nâng ly: "Nào, anh em cột chèo, uống một ly."
Tiêu Nhược Yên uống một ngụm bia, lòng mềm xuống, thấy Lan Lan thế này không nhịn được chỉ dạy: "Thật ra tình yêu cần tìm sự cân bằng. Cậu xem... tuy tiền bạc quyền lực cậu không theo kịp chị ấy, nhưng cậu trẻ mà, thể lực tốt."
Lan Lan sững lại, nhìn Tiêu Nhược Yên, dường như hiểu ra điều gì.
Tiêu Nhược Yên vỗ vai cô ấy, giọng thấm thía: "Cậu biết vì sao Tiểu Nhan yêu tớ đến chết đi sống lại không?"
Lan Lan: ...
Tiêu Nhược Yên cúi đầu, dưới ánh trăng, những ngón tay thon dài siết chặt xiên thịt: "Nói đến đây thôi, còn lại tự cậu hiểu."
Đừng để cô coi thường đó, anh rể.
"Tớ phải về ngủ sớm." Tiêu Nhược Yên nhìn đồng hồ, "Không được thức khuya."
Lan Lan ngẩng đầu: "Vội vậy làm gì? Có việc à?"
Trước kia Lão Nhị là cú đêm điển hình, thích sáng tác ban đêm, nói là có cảm hứng.
Tiêu Nhược Yên khoác áo, thản nhiên nhìn cô: "Tớ đang chuẩn bị mang thai."
Lan Lan: ...
Cô nghĩ đến thân thể của Tiểu Nhan từng chịu tổn thương lớn. Phụ nữ mang thai mười tháng sinh con, Hứa Niệm từng nói với cô, giống như đi một chuyến qua quỷ môn quan. Tiêu Nhược Yên cũng sợ, nhưng càng không nỡ để Tiểu Nhan chịu cực khổ đó.
Khi Lan Lan về đến nhà đã gần 11 giờ, người đầy mùi thịt nướng, từ ga tàu điện ngầm đi tới cổng khu chung cư vẫn nghĩ mãi lời Tiêu Nhược Yên.
Vốn đã uống mấy ngụm bia, chẳng biết sao lúc này lại thấy hơi lâng lâng.
Lảo đảo tới cửa nhà, vừa ngẩng đầu đã thấy người phụ nữ xinh đẹp khoanh tay đứng chờ.
Rượu trong người Lan Lan tỉnh hẳn, cô kinh ngạc mở to mắt: "Chị, sao chị lại tới?"
Trên mặt Nhan Chỉ Y đầy mệt mỏi, vừa từ một buổi tiệc trong giới về, chị khoác khăn choàng: "Đi đâu vậy?"
Lan Lan vui mừng chạy tới, nắm tay chị: "Hẹn uống vài ly với Lão Nhị. Chị đợi lâu chưa?"
Nghe nói là đi uống rượu với Tiêu Nhược Yên, sắc mặt của Nhan Chỉ Y dịu đi, chị thở dài, có chút giận nhìn Lan Lan: "Sao không nghe điện thoại? Để làm cảnh à?"
Lan Lan cúi đầu móc điện thoại ra, chết rồi chết rồi, chẳng lẽ không nhận được cuộc gọi của chị?
Cô làm cẩu độc thân ba mươi năm, không quen lúc nào cũng nhìn điện thoại. Lúc nãy ăn uống vui vẻ, lại nghĩ muộn thế này chị chắc đã nghỉ rồi, nên không cầm theo.
"Đừng mà."
Lan Lan làm nũng ôm chị, cô biết chị không chịu nổi nhất là giọng điệu này của cô.
Quả nhiên, thân thể Nhan Chỉ Y cứng lại, rồi lập tức mềm xuống, ôm ngược lại cô: "Toàn mùi thịt xiên."
Lan Lan nũng nịu: "Vậy chị đừng đi, lên nhà xem em tắm được không?"
Chị véo má cô, dùng "chiêu xoay vòng gia truyền của nhà họ Nhan": "Lắm lời, uống nhiều rồi phải không?"
......
Tiêu Nhược Yên rón rén mở cửa, trước tiên vào xem Tiểu Nhan, thấy nàng ngủ như heo con mới đi tắm.
Đến khi tắm xong, vất vả đi ra.
Tiểu Nhan dụi mắt, mơ màng: "Cậu đi đâu vậy?"
Tiêu Nhược Yên cười: "Sao vậy, làm cậu tỉnh à? Không đi đâu cả."
Không đi đâu?
Giây tiếp theo, Tiểu Nhan mở to mắt, nàng nhìn chằm chằm Tiêu Nhược Yên, ánh mắt sắc bén vô cùng.
Tiêu Nhược Yên: ...
"Ai, đừng nhìn nữa, chỉ là ra ăn mấy xiên thịt với Lan Lan thôi."
Tiêu Nhược Yên vội ôm Tiểu Nhan, nàng nghi ngờ nhìn cô: "Giờ này rồi, Lan Lan rủ cậu đi ăn xiên làm gì? Là cậu ấy hẹn cậu à?"
Tiêu Nhược Yên gật đầu, Tiểu Nhan lại nhìn vào mắt cô: "Cậu ấy nói gì? Cậu đứng về phía chị gái mà, đúng không?"
Tiêu Nhược Yên: ..................
Còn ai???!!!
Cô chỉ muốn hỏi một câu, trên đời này còn ai nhạy cảm hơn Tiểu Nhan nhà cô không?
Thấy Tiêu Nhược Yên không nói, Nhan Chỉ Lan nheo mắt, tung ra ánh nhìn tử thần.
Tiêu Nhược Yên lập tức giơ ngón tay thề: "Không có, không có, tớ thề, chỉ uống rượu trong sạch với Lan Lan thôi, nếu không tớ bị đè cả đời."
Thấy lời thề độc như vậy, Tiểu Nhan tạm tin, nàng ôm lấy một cánh tay cô, bất mãn nói: "Làm người ta mệt như vậy rồi nói đi là đi, quá vô tình. Sau này không được như vậy nữa."
"Được được, không như vậy nữa." Tiêu Nhược Yên thở phào nhẹ nhõm, vén chăn, vừa ôm Nhan Chỉ Lan nằm xuống.
"Đinh" một tiếng, tin nhắn đến.
Giờ này rồi, là ai?
Nhan Chỉ Lan và Tiêu Nhược Yên đồng loạt ngồi bật dậy.
Không khí hơi lạnh.
Tiêu Nhược Yên căng thẳng liếc nhìn, hình như là WeChat của Lan Lan. Cô nhìn Tiểu Nhan, Nhan Chỉ Lan không nói gì, bình thản như nữ vương đưa tay ra.
Tiêu Nhược Yên: ...
Do dự mấy giây.
Tiêu Nhược Yên rất rất hèn đưa điện thoại cho Nhan Chỉ Lan.
Nhan Chỉ Lan cũng là chính nhân quân tử, không cầm điện thoại đi chỗ khác, mà mở tin nhắn của Lan Lan, ngay trước mặt Tiêu Nhược Yên, dùng giọng phát thanh rõ ràng đọc từng chữ: "Ha ha ha, Lão Nhị, chị ấy qua nhà tớ ngủ rồi, tớ sẽ làm theo lời cậu để tìm lại sự tự tin của tuổi trẻ! Đại ân không lời nào tả xiết, chờ kết quả của tớ, xông lên!!!"
Nhan Chỉ Lan: ...???
Tiêu Nhược Yên: ........................
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Nhược Yên: Mạng tôi xong rồi.
Chúc mọi người ngày lễ vui vẻ nha ~
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 73
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 73
