Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 72


Tiểu Nhan chưa từng thấy chị gái như thế này, ánh mắt né tránh, gò má ửng hồng, dáng vẻ thiếu nữ mang theo sự thẹn thùng của xuân thì.


Lại nhìn sang Lan Lan, khóe môi của cô ấy bất giác cong lên, ánh mắt vừa chạm phải chị liền lập tức tránh đi, nhưng lại không nhịn được mà nhìn thêm lần nữa.


Cái mùi chua chua của tình yêu này thật sự quá nồng.


Tiểu Nhan biến bi phẫn thành sức mạnh, giật lấy túi tôm hùm đất của chị, đi tới bàn trà bắt đầu bóc tôm.


Tiêu Nhược Yên nhìn nàng vừa buồn cười vừa đau lòng, xoa xoa đầu nàng: "Ăn ít thôi, cay lắm đó, đừng làm hỏng dạ dày."


Tiểu Nhan không nói gì. Nhan Chỉ Y thì nghe ra ý trong lời nói: "Hai đứa... đây là đã có dự định rồi sao?"


Chị liếc nhìn Lan Lan một cái. Lan Lan rất tự nhiên nhận lấy túi trong tay chị, tiện thể treo áo khoác của chị lên.


Bao lâu nay, hai người đã hình thành thói quen ở chung của riêng mình.


Tiêu Nhược Yên cũng không giấu giếm, một tay ôm lấy Tiểu Nhan: "Bọn em cũng không còn nhỏ nữa, chu kỳ này khá dài, chuẩn bị ra nước ngoài làm phẫu thuật, giai đoạn đầu phải dưỡng thân thể, kiểm tra sức khỏe, rất nhiều khâu. Nếu không chuẩn bị từ bây giờ thì sẽ thành sản phụ cao tuổi mất."


Tiểu Nhan nghe xong nhìn sang chị: "Chị sắp làm dì lớn rồi."


Nhan Chỉ Y có chút ngạc nhiên, lại không nhịn được nhìn sang Lan Lan.


Trước kia, tuổi tác đối với chị mặc dù cũng là đề tài không muốn nhắc tới, nhưng chưa từng quá để tâm.


Mà hiện tại, có người yêu rồi, chị lại bắt đầu nghĩ...


Đến em gái cũng đã là sản phụ cao tuổi, vậy thì chị ...


Lan Lan nhìn ra chị đang nghĩ gì, cô ấy cười dịu dàng:
"Không sao, em cũng có thể sinh."


Tiểu Nhan: ......


Tiêu Nhược Yên: ......


Người này giữ chút liêm sỉ được không vậy?


Bát tự còn chưa có một nét mà đã tới mức cô ấy có thể sinh rồi à?


Lan Lan nói xong cũng cảm thấy mình quá hấp tấp, suýt nữa thì cắn trúng lưỡi. Cô ấy có chút ngại ngùng, mặt hơi nóng lên, nhìn chị.


Chị nhìn cô ấy, cười cười, đưa tay ra: "Qua đây."


Chị rất thích dáng vẻ này của Lan Lan, thích sự che chở vô thức của cô ấy dành cho mình, đó là phản xạ theo bản năng không qua suy nghĩ, là chân thành nhất.


Điều này khiến trái tim cô độc suốt bao năm của Nhan Chỉ Y cuối cùng cũng có một bến đỗ, có thể nghỉ ngơi dừng lại.


Lan Lan chạy qua, ngồi xuống bên cạnh chị, có chút ngại ngùng đưa tay ra, nắm lấy tay chị, mười ngón đan chặt.


Mắt Tiểu Nhan trừng to tới mức sắp rớt ra: "Hai người đang làm gì vậy? Muốn đi thuê phòng thì ra ngoài đi."


Nhan Chỉ Y: ......


Lan Lan: ......


Không phải trước kia hai người còn dính lấy nhau ôm ấp suốt đó sao?


Quả nhiên là rất không quen việc chị gái thuộc về người khác.


Tiêu Nhược Yên hết cách, đành xách Tiểu Nhan vào trong phòng để "trị liệu tâm lý".


Ở bên Tiểu Nhan lâu như vậy, cô sắp thành chuyên gia tâm lý luôn rồi.



"Cậu làm gì vậy?"


Tiêu Nhược Yên véo véo mũi Tiểu Nhan, Tiểu Nhan lạnh lùng hất tay cô ra: "Tớ cảm thấy hai người tiến triển quá nhanh."


Nhanh sao?


Nói nhanh, thì đúng là có hơi nhanh thật.


Nhưng...


Tiểu Nhan chắp tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc: "Chị còn chưa điều tra lai lịch của Lan Lan."


Tiêu Nhược Yên: ......


Im lặng một lúc, Tiêu Nhược Yên ôm lấy Tiểu Nhan: "Lan Lan trước kia từng nói với tớ, có lẽ từ thời thiếu niên cậu ấy đã nhất kiến chung tình với chị rồi."


Tiểu Nhan trừng mắt nhìn cô: "Quả nhiên mấy người là anh em cột chèo tình thâm."


Tiêu Nhược Yên: ......


Cô hiểu rồi, nữ nhân nhà cô chỉ là đang ghen thôi, chị đối xử tốt với người khác, nàng thấy khó chịu.


Nhưng cô tin Tiểu Nhan sẽ nghĩ thông, chỉ là nàng cần thời gian.


Tiểu Nhan được Tiêu Nhược Yên ôm, dựa vào lòng cô, một lúc lâu sau mới dịu lại. Nàng nhìn Tiêu Nhược Yên, trong ánh mắt mong đợi của cô, nhẹ giọng hỏi: "A Yên, cậu nói xem, tình yêu có biến mất không?"


Tiêu Nhược Yên: ..................


Trời ơi, cô vợ nhỏ này.


Biến mất hay không thì không biết.


Nhưng chị gái và Lan Lan ngoài kia là chuẩn bị ăn tôm xong rồi biến mất thật đó.


Chị bình thường thích đồ thanh đạm, không mấy hứng thú với mấy món cay mặn này, nhưng Lan Lan thích, cô ấy ăn rất vui.


Hóa ra nhìn người mình thích vui vẻ cũng là một chuyện rất hạnh phúc.


So với việc chị ký được một hợp đồng lớn, giải quyết được vấn đề nan giải, còn vui hơn nhiều.


Giờ chị thậm chí còn hiểu vì sao lại có câu "vì đổi nụ cười mỹ nhân mà phóng hỏa hiệu chư hầu".


Bây giờ chỉ cần Lan Lan mở miệng, Nhan Chỉ Y đều sẽ chiều cô ấy.


Lan Lan bóc tôm hùm đất đúng là quán quân năm xưa của lớp, tốc độ khiến Tiêu Nhược Yên cũng phải choáng. Cô ấy ăn đến miệng đầy dầu, còn tiện tay bóc cho chị một con:
"Ăn ít thôi, nếm thử một con nhé?"


Chị nhìn cái miệng bóng dầu của Lan Lan, trong lòng nghĩ, sao không trực tiếp hôn một cái nếm thử luôn nhỉ?


Chị vô thức há miệng, nhẹ nhàng nhai. Lan Lan nhìn môi chị, tim chợt rung lên, cô ấy có chút không kìm được, chết rồi, thật sự rất muốn hôn.


Nhưng có cho cô ấy tám cái lá gan, cô ấy cũng biết đây là nhà ai. Nếu cô ấy dám manh động, e là Tiểu Nhan ra ngoài sẽ chém cô ấy tại chỗ.


Hai người ăn tôm mà tình ý nồng đậm.


"Chị à, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút nhé."


Lan Lan rất muốn được ở riêng với chị, muốn ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người chị, muốn hôn trán chị.


Mặc dù Nhan Chỉ Y thiếu kinh nghiệm tình cảm, nhưng tuổi tác bày ra đó, trong mắt Lan Lan đang cháy lên thứ gì, chị hiểu rõ hơn ai hết. Tim bị trêu chọc đến nóng rực, chị gật đầu, cầm túi lên.


Hai người vừa đi tới cửa.


Tiểu Nhan như u linh bay ra, tay cầm cái cốc, nhẹ nhàng nói: "Một học sinh của tớ từng nói với tớ rằng, thứ gì quá dễ có được, thường sẽ không được trân trọng."



Nhan Chỉ Y nhíu mày: "Học sinh nào của em mà dám nói với giáo viên những lời như vậy?"


Tiểu Nhan nhìn vào mắt chị: "Nó còn nói, tình yêu giống như một đống củi khô, chỉ có từng đó thôi, nếu đốt quá nhanh thì sẽ cháy hết."


Nhan Chỉ Y: ......


Tiểu Nhan chậm rãi nói: "Chị à, trên đường chú ý an toàn, về đến nhà nhớ nhắn tin cho em. Nếu không em sẽ gọi điện cho Lan Lan liên tục."


Nhan Chỉ Y: ......


Giờ cuối cùng chị cũng hiểu, lúc trước khi chị quản chặt chuyện tình cảm của em gái, hai người họ đã có tâm trạng thế nào.


Yêu đương thật sự khiến người ta trẻ ra.


Khi mười ngón tay đan chặt, Nhan Chỉ Y cảm thấy như mình quay về thời niên thiếu. Chị thậm chí còn không nhịn được mà khe khẽ huýt sáo trong lòng, tay theo nhịp đung đưa cùng Lan Lan.


Lan Lan vừa buồn cười vừa thấy chị đáng yêu: "Có phải đang nhớ lại thời đi học không?"


Chị ngạc nhiên nhìn Lan Lan một cái, gật đầu, mỉm cười nhẹ: "Em ngày càng hiểu chị rồi."


Lan Lan khá tò mò về quá khứ của chị: "Thời đi học chị thế nào? Cũng xấu bụng như Tiểu Nhan à?"


"Không phải." Chị nói thật: "Thời sinh viên của chị luôn bị sắp kín lịch học, năm hai đã vào công ty giúp việc rồi."


Đối với chị mà nói, gần như không có sự nhiệt huyết phóng khoáng của tuổi trẻ.


Chị không có tình yêu kinh tâm động phách như em gái và Tiêu Nhược Yên. Trong ký ức của chị, chỉ toàn là công việc dày đặc, và ánh mắt vĩnh viễn không hài lòng của Nhan Phong.


"Con quá mềm yếu rồi, làm giám đốc phải quyết đoán hơn."


"Khóc? Sao lại khóc? Ba ở tuổi con đã gánh cả gia đình rồi."


"Im miệng lại, chuyện không nên nói thì đừng nói, chuyện không nên nhắc thì đừng nhắc. Nếu con không gánh nổi, thì để em gái con lên."


...


Những lời này chôn sâu tận đáy lòng, Nhan Chỉ Y chưa từng nói với ai, ngay cả em gái cũng chưa từng.


Mà bây giờ, đối diện Lan Lan, chị lại nói ra rất nhẹ nhàng, như thể chỉ là một đoạn quá khứ không mấy dễ chịu mà thôi.


Nhưng Lan Lan nghe mà đau lòng. Cô ấy nắm chặt tay chị: "Những gì trước kia chị thiếu, em sẽ bù đắp hết cho chị."


Nhan Chỉ Y dừng bước nhìn cô ấy. Lan Lan nhìn vào mắt chị, tim cô ấy lại bắt đầu tăng tốc. Cô ấy xoay người, kiễng chân lên, nhỏ giọng nói: "Chị à, nhắm mắt lại đi."


Nhan Chỉ Y nhìn cô ấy một lúc, khóe môi cong lên, chậm rãi nhắm mắt.


Trên lầu.


Tiểu Nhan khoanh tay, không nhịn được mà lẩm bẩm:
"Thế đạo suy đồi thật rồi, một tổng giám đốc mà chẳng có chút ý thức cảnh giác nào, ngay dưới lầu nhà người ta đã hôn hít rồi."


Tiêu Nhược Yên: ......


Tiểu Nhan: "Chậc chậc chậc, còn đứng cạnh thùng rác nữa chứ, đúng là chẳng có chút lãng mạn nào, kém xa lần đầu của chúng ta."


Tiêu Nhược Yên: ......


Trời ơi, người phụ nữ này.


Sợ nàng ghen quá mà sinh bệnh, Tiêu Nhược Yên vội chuyển đề tài: "Cậu cũng đừng chọc chị quá. Không phải mẹ đã nói rồi sao? Ngày kia hai nhà cùng gặp mặt nhau, chị còn phải tham dự đó."


Tiểu Nhan sa sầm mặt: "Thế nào, chị ấy không nên tham dự à? Chẳng lẽ có Lan Lan rồi thì tình chị em của bọn tớ không còn nữa sao? Bọn tớ đâu phải nhựa!"


......



Ngày kia.


Hai chị em "không phải nhựa" ngồi cùng nhau.


Hứa Niệm từ sáng sớm đã tới. Người già mà, tới thăm lúc nào cũng mang theo rất nhiều rất nhiều đồ ăn, nhất định phải nhét đầy tủ lạnh.


Nhan Chỉ Y vẫn phong cách tổng tài bá đạo quen thuộc. Món quà chị mang cho Hứa Niệm là ghế massage dành cho người lớn tuổi. Bởi vì quá to nên chị trực tiếp cho thư ký chuyển tới nhà.


Hai người ngồi xuống.


Hứa Niệm nhìn Nhan Chỉ Y vẫn có chút sợ sệt. Bà biết thân phận của chị, luôn cảm thấy giữa hai người có chút khoảng cách thế hệ.


Nhan Chỉ Y để đóng vai một phụ huynh chín chắn, cố ý trang điểm nhạt, ngồi thẳng lưng, nở nụ cười "hiền hậu": "Dì à, sau này Tiểu Nhan nhà cháu còn phải làm phiền dì nhiều rồi."


Hứa Niệm cười cười: "Không sao đâu, bây giờ dì càng ngày càng thích đứa nhỏ này, dịu dàng, hiền thục, hiếu thảo."


Nhan Chỉ Y quay đầu nhìn Tiểu Nhan.


Tiểu Nhan đang rất "chim nhỏ nép người" dựa vào Tiêu Nhược Yên, thỉnh thoảng lại rót thêm trà cho Hứa Niệm.


Nhan Chỉ Y cũng không vạch trần, chỉ cảm thấy trước kia mình thật sự nhìn nhầm, sao không cho em gái đi học diễn xuất nhỉ, chắc chắn có thể ôm về một tượng Ảnh hậu Kim Kê.


"Trước kia, dì có rất nhiều chuyện làm không đúng. Hôm nay, chị gái và Tiểu Nhan đều ở đây, dì nói lời xin lỗi với hai đứa."


Thái độ của Hứa Niệm rất chân thành. Bà vừa nói vậy, người vốn ăn mềm không ăn cứng như Nhan Chỉ Y cũng có chút cảm động, giọng nói dịu đi nhiều: "Dì đừng nói như vậy. Mẹ của cháu và Tiểu Nhan mất sớm, sau này, dì cứ xem như là mẹ của bọn cháu."


Hứa Niệm nghe vậy mắt hơi đỏ lên. Đúng vậy, hai đứa nhỏ này thật sự không dễ dàng.


Nhìn hai người khách sáo qua lại.


Trong lòng Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan, hạnh phúc như bong bóng liên tục trào ra.


Đây là mơ sao?


Điều này... thật sự đã trở thành hiện thực rồi sao?


Ngày xưa...


Ba mẹ lạnh lùng như vậy.


— Hai đứa con gái sao có thể ở bên nhau? Mấy đứa điên rồi sao?


Chia tay, nhất định phải chia tay.


Đừng nằm mơ nữa, chỉ cần mẹ còn sống, đời này mấy đứa đừng hòng ở bên nhau!


Mà bây giờ, người trước mắt nụ cười ôn hòa, ánh mắt nhìn họ tràn đầy chấp thuận và chúc phúc.


"Ừm, tính cách hai đứa bổ sung cho nhau."


"Nếu sinh con, dì có thể giúp trông nom, nhưng vẫn sẽ chừa không gian riêng cho hai đứa."


"Còn chuyện hôn lễ, hai đứa nó nói trong nước còn chưa công nhận nên không muốn tổ chức. Con cái lớn rồi, dì sẽ tôn trọng quyết định của hai đứa."


...


Không hiểu sao, vành mắt Tiêu Nhược Yên đỏ lên, nước mắt suýt nữa rơi xuống. Tiểu Nhan bình thường hay trêu A Yên là đồ mít ướt, nhưng đến khoảnh khắc này, nàng cũng rưng rưng nước mắt, không nhịn được mà đan chặt mười ngón tay với Tiêu Nhược Yên.


Hai người tìm cớ nói muốn nấu cơm cho người lớn, cùng nhau vào bếp.


Bếp không có cửa, nhưng góc này bên ngoài cơ bản không nhìn thấy họ đang làm gì.


Tiêu Nhược Yên ôm lấy Tiểu Nhan, nước mắt từng chút từng chút rơi xuống, cô khẽ hỏi: "Tiểu Nhan, là thật sao?"



Tiểu Nhan cười trong nước mắt, nàng nâng cằm Tiêu Nhược Yên, dùng sống mũi khẽ chạm vào mũi cô: "Là thật đó, A Yên. Sau này ở bên những người thân yêu nhất, chúng ta không cần trốn trốn tránh tránh nữa."


Họ không cần phải như chuột chạy qua đường, ai ai cũng hô đánh.


Họ dùng mười năm chia ly, dùng sự kiên trì từ đầu đến cuối, chứng minh tình yêu của mình với tất cả mọi người.


Tiêu Nhược Yên không kìm được cảm xúc, ôm lấy Tiểu Nhan, ép nàng vào tường, dọc theo cổ hôn xuống.


Tiểu Nhan cắn môi, nhìn Tiêu Nhược Yên, khẽ đẩy cô ra: "Mẹ... chị..."


Tiêu Nhược Yên bình thường rất có chừng mực, nhưng dạo này bị cô giáo Nhan "dạy dỗ", sớm đã không còn là cô của ngày xưa nữa rồi.


Cô yêu Tiểu Nhan, yêu đến điên cuồng, hận không thể nuốt chửng nàng.


Tiểu Nhan cảm nhận được cảm xúc kích động của cô, thật sự sợ bị A Yên xử lý ngay tại chỗ, chỉ có thể nhẹ nhàng đẩy cô ra: "Tớ mới học được một điệu nhảy, cậu có muốn xem không?"


Cô giáo Nhan nhảy sao?


Tiêu Nhược Yên đương nhiên là muốn xem.


Nhưng... trong bếp sao?


Tiểu Nhan sợ cô đổi ý, nàng cởi một nút cổ áo, tay giơ lên, mái tóc dài như thác nước trượt xuống cổ, nàng đưa tay vuốt tóc, ánh mắt gợi cảm nhìn Tiêu Nhược Yên.


Điệu nhảy áp sát này là Tiểu Nhan lén học từ bạn học khoa Vũ đạo. Ban đầu nàng định đến sinh nhật Tiêu Nhược Yên sẽ cho cô một bất ngờ, đã luyện rất rất thuần thục rồi.


Nàng quá hiểu Tiêu Nhược Yên, biết một ánh mắt thế nào, một cái cắn môi ra sao, một động tác uốn lưng gợi cảm thế nào có thể khiến cô máu nóng sôi trào.


Quả nhiên, Tiêu Nhược Yên nhìn đến khô cổ khát họng. Thân thể Nhan Chỉ Lan ngả ra sau, uốn lưng xuống ở độ khó cao, một tay vươn lên đầy mê hoặc.


Tiêu Nhược Yên bị dẫn dụ, tiến lên muốn hôn nàng. Tiểu Nhan lại đẩy cô ra, lùi lại hai bước, nửa từ chối nửa mời gọi càng khiến người ta mê loạn.


Ánh mắt Tiểu Nhan trở nên quyến rũ, thân thể nàng hạ thấp xuống, tay chuẩn bị trượt xuống, vừa quay đầu đã thấy Hứa Niệm đứng ở cửa, trợn tròn mắt nhìn nàng, còn chị gái thì mặt đầy vạch đen. Nàng giật mình, ngồi xổm nhảy lùi lại một bước.


Tiêu Nhược Yên: ............


Nhan Chỉ Lan: ............


Nhan Chỉ Y thật sự cạn lời.


Mặt mũi đâu rồi???!!!


Hai người này còn mặt mũi không hả???!!!


Trước mặt người lớn mà làm như vậy có ổn không?


Không nhịn nổi sao??? Rốt cuộc đang làm cái gì vậy hả???!!!


Chị khó khăn lắm mới xây dựng được ấn tượng tốt với dì, thật sự muốn bóp cổ em gái ném văng ra ngoài!


Hứa Niệm cũng rất lúng túng, nhưng bà vẫn hiền lành giúp hai người giải vây, sợ chị không vui: "Hai đứa nó... đang tập thể dục."


Nhan Chỉ Y nhìn em gái, gật đầu: "Dạ, tập thể dục."
Chị lại nhìn Tiêu Nhược Yên: "Là bài gì ấy nhỉ, kiểu 'con ếch nhỏ vui vẻ' đó, bài thể dục ếch xanh phải không?"


Tiêu Nhược Yên: ..................


Tiểu Nhan: ..................


Tình chị em này, đúng là nhựa đá đóng dấu xác nhận rồi.


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Có lẽ vì trước đó Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ quá cẩu huyết, nên viết tới truyện này, Diệp Tử cứ cảm thấy thật sự rất đời thường, rất hài hòa *che mặt* Diệp Tử vẫn muốn chém một nhát, cố gắng hoàn thành trong tháng sau.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 72
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...