Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 76
Tiểu Nhan và ba mẹ Lan Lan vốn đã quen biết từ trước.
Năm đó, ký túc xá 417 thân thiết như một gia đình, mối quan hệ ấy không phải dạng vừa. Cuối tuần, nếu mọi người đều được nghỉ thì nhất định hôm nay sang nhà này, ngày mai lại sang nhà kia, ai cũng quen thuộc cả.
Ba mẹ Lan Lan không chỉ quen Tiểu Nhan, mà còn quen cả Tiêu Nhược Yên. Gần như là nhìn mấy đứa lớn lên từ nhỏ, đối với mấy đứa trẻ đều thương yêu vô cùng, chẳng khác gì Lan Lan.
Những năm gần đây, Tiêu Nhược Yên rời khỏi thành phố này, ba mẹ Lan Lan vẫn luôn nhớ đến, còn nhắc Lan Lan mấy lần.
"Con bé này sao nói đi là đi vậy chứ? Một mình bôn ba bên ngoài vất vả biết bao."
"Haiz, cũng chẳng thấy gửi lấy một lá thư, đứa nhỏ này thật là..."
...
Hôm nay Tiểu Nhan tới, mua cho hai người lớn tuổi rất nhiều đồ dinh dưỡng, quan trọng nhất là món chân giò hầm rút xương mà ba Lan Lan thích ăn, cùng bánh quy óc chó mẹ Lan Lan thích, tất cả đều do Tiểu Nhan tự tay làm. Nàng còn cố ý điều chỉnh lịch dạy hôm nay, chuẩn bị suốt nửa ngày.
Nàng biết chị gái đang lo lắng và sợ hãi điều gì. Năm xưa, chính chị là người đã gánh vác cả một bầu trời cho nàng. Bây giờ, nàng cũng sẽ vì chị mà dựng lên một chiếc ô kiên cường, bảo vệ chị.
Ba Lan Lan phấn khởi nói: "Lát nữa nhất định phải uống mấy chén, chú tự tay xuống bếp cho cháu."
Mẹ Lan Lan cũng cầm điện thoại lên: "Gọi Lan Lan về đi, trưa nay cùng nhau ăn. cháu"
Người già thích náo nhiệt, mỗi lần Tiểu Nhan tới, hai người nhất định giữ nàng ở lại.
Hơn nữa hôm nay, hai người đều cảm nhận được Tiểu Nhan dường như đã khác trước. Trước đây mỗi lần tới cùng Lan Lan, tuy cũng nói cười vui vẻ, nhưng trong mắt vẫn phảng phất một chút u sầu. Bây giờ thì khác hẳn, cả người như lột xác hoàn toàn.
Tiểu Nhan mỉm cười, nàng nhìn về chiếc xe đang đỗ xa xa, ánh mắt khẽ thay đổi.
Chiếc xe này sao nhìn quen vậy?
Nàng suy nghĩ một chút, sau đó nhắn tin cho thư ký Tống.
Vào trong nhà.
Tiểu Nhan chẳng khách sáo chút nào, thay dép, rửa tay xong liền vào bếp giúp rửa trái cây, cắt trái cây.
Mẹ Lan Lan nhìn Tiểu Nhan, vừa trò chuyện bên cạnh vừa cười: "Tiểu Nhan à, lâu rồi không gặp, cô thấy cháu xinh hơn rồi đó, có phải cuối cùng cũng yêu đương rồi không?"
Mấy đứa nhỏ này, ngoài Lão Đại Trương Vi ra, đều là dạng khó giải quyết.
Về chuyện tình cảm của Tiểu Nhan, mẹ Lan Lan cũng biết sơ sơ, chỉ là từng nghe loáng thoáng Lan Lan và Trương Vi nói chuyện với nhau, nào là không dễ dàng, nào là quá khó khăn.
Hai vợ chồng già đều là người nhiệt tình, đặc biệt thích Tiểu Nhan. Đã mấy lần muốn hỏi nàng, nhưng lời tới miệng lại nuốt xuống.
Trong số các bậc phụ huynh, họ là người gần gũi đời sống nhất, hiểu con cái nhất. Biết có những chuyện, có những người, là không muốn nói ra với bên ngoài, dù có thân đến mấy cũng không được.
Tiểu Nhan mỉm cười nhẹ, vặn vòi nước: "Cô ơi, ra phòng khách đi ạ, vừa hay cháu có chuyện muốn nói với cô chú."
"Thấy chưa, tôi đã nói là có chuyện mà." Ba Lan Lan cười sảng khoái, "Chuyện gì vậy? Cô chú có thể giúp gì được cho cháu không?"
Nhìn hai người hiền từ trước mặt, Tiểu Nhan cúi đầu, không nói gì, im lặng một lúc.
Thấy nàng như vậy, ba mẹ Lan Lan nhìn nhau, trao đổi ánh mắt.
Trong lòng họ, Tiểu Nhan giống như con nhà người ta.
Hồi cấp ba đã học rất giỏi, sau đó đi du học, về nước liền làm giảng viên ở trường danh tiếng, tuổi còn trẻ đã rất có thành tựu.
Có thể khiến nàng như thế này... hẳn là chuyện tình cảm?
"Cô chú, không phải hai người vẫn luôn muốn biết người kia của cháu là ai sao?"
Tiểu Nhan ngẩng đầu lên, trong đôi mắt mờ sương nước.
Mẹ Lan Lan có chút xót xa: "Sao lại sắp khóc rồi vậy? Không sao đâu, có chuyện gì thì nói với cô."
Tiểu Nhan cắn môi, nhìn hai người: "Người cháu thích... hai người cũng quen, cậu ấy... cậu ấy là con gái."
Nghe vậy, hai người già hít một ngụm khí lạnh, đồng thanh: "Là Lan Lan à?!"
Tiểu Nhan: ..................
Hai người này phát hiện ra gì rồi sao???
Thấy sắc mặt Tiểu Nhan thay đổi, mẹ Lan Lan vội dịu giọng, có chút ngượng: "Không, không phải cô nghĩ bậy đâu. Chỉ là dạo này con bé Lan Lan này cứ như lửa đốt mông, rất không bình thường. Ban đầu còn dọa cô chú là thích một ông già, sau lại nói thích phụ nữ. Cháu nói vậy, cô chú liền nghĩ lệch đi."
Tiểu Nhan lau khóe mắt: "Không phải Lan Lan, là A Yên."
Khoảnh khắc ấy.
Hai người già như bị điểm huyệt.
A Yên... Tiêu Nhược Yên...
Thật... sự... phải... mộng ảo đến vậy sao?
Tiểu Nhan đếm thời gian, cho hai người nửa phút, không dài không ngắn để tiêu hóa, rồi nghẹn ngào nói: "Ba cháu đã cắt đứt quan hệ với cháu, không thể hiểu được. Bây giờ cháu rất đau khổ. Cô chú là người hiểu cháu, cũng hiểu A Yên..."
Hai người già im lặng rất lâu. Quả thật họ hiểu Tiêu Nhược Yên.
Trước kia, mỗi lần mấy cô gái trong ký túc xá líu ríu trở về, chỉ có cô là ít nói nhất, lặng lẽ làm việc.
Hơn nữa, mẹ Lan Lan còn từng để ý. Có một lần mấy đứa nhỏ giúp ba Lan Lan chăm hoa, Tiểu Nhan làm hoa có gai không cẩn thận bị đâm rách tay. Mẹ Lan Lan vừa định đi lấy băng cá nhân thì đã thấy Tiêu Nhược Yên kêu lên một tiếng rồi ngậm tay nàng vào miệng. Khi đó, mẹ Lan Lan sững người, trong lòng cảm thấy có gì đó không ổn. Đúng lúc này, Lan Lan đầu óc thẳng ruột ngựa cười nói: "Thấy chưa? Ngày nào cũng dính nhau như vậy đó, trong ký túc xá cũng vậy. Người không biết còn tưởng là một đôi ấy chứ."
Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan nghe xong đều đỏ mặt, trừng Lan Lan một cái.
Mấy đứa trẻ cười đùa thành một đoàn.
Mẹ Lan Lan cũng không nghĩ nhiều nữa, ai ngờ... lại là thật...
Vậy thì hai người ở bên nhau... đã bao nhiêu năm rồi... tính cả cấp ba, hơn mười năm rồi nhỉ?
Cho nên, đó mới là lý do sau này Tiêu Nhược Yên một mình rời đi, không để lại lấy một lời?
Trời ơi, hai đứa nhỏ này rốt cuộc đã trải qua những gì trong ngần ấy năm?
Rất lâu sau, mẹ Lan Lan bước tới ôm lấy Tiểu Nhan: "Ôi, con gái à, khổ cho cháu rồi."
Mặc dù chuyến này Tiểu Nhan tới phần lớn là diễn để dọn đường cho chị gái và Lan Lan, nhưng khi thật sự được cô ôm như vậy, nước mắt nàng chẳng hiểu sao liền rơi xuống.
Có lúc, Tiểu Nhan cũng từng tưởng tượng, nếu mẹ còn sống thì tốt biết mấy, con đường của nàng và A Yên, có lẽ đã không khó khăn đến như vậy.
Buổi trưa.
Khi Lan Lan về đến nhà.
Ba mẹ cô ấy đã làm xong một bàn đầy thức ăn.
Sáu món một canh, đều là món Tiểu Nhan thích.
Hai người kẹp Tiểu Nhan ngồi giữa, chỉ thiếu mỗi cái ghế trẻ em, thỉnh thoảng lại gắp đồ ăn cho nàng.
Lan Lan vừa vào nhà thấy cảnh tượng kỳ lạ này liền thấy lạnh sống lưng. Cô ấy đặt túi xuống, đi tới: "Sao cậu lại đến vậy? Lão Tứ."
Tiểu Nhan còn chưa kịp nói, mẹ Lan Lan đã nổi giận trước: "Người ta mua bao nhiêu đồ cho ba mẹ, còn tới trò chuyện cùng hai ông bà già. Sao lại hỏi tại sao đến? Thế sao con lại về?"
Lan Lan rụt cổ: "...Mẹ gọi con mà."
Nếu không phải mẹ gọi, cô ấy còn định trưa nay như thường lệ đi nấu cơm cho chị.
Ba Lan Lan đặc biệt mở một chai vang đỏ cất kỹ. Nhà họ thuộc dạng khá giả vừa phải, không quá giàu, nhưng cuộc sống nhỏ lại rất có hương vị, đầy tình thú.
Mỗi dịp lễ, hai người đều tổ chức ăn mừng dính lấy nhau, còn Lan Lan, giống như hàng tặng kèm khi mua rau, không nằm trong phạm vi quan tâm.
Họ một lòng mong cô ấy sớm gặp được người mình thích, nhanh chóng dọn ra ngoài, đừng làm phiền thế giới hai người của họ.
Ai ngờ đâu, Lan Lan lại thành hộ khẩu đinh, bám trụ một cái là ba mươi năm.
Không khí trên bàn ăn rất sôi nổi. Mặc dù hôm nay nghe Tiểu Nhan nói xong, hai người già đã chấn động hồi lâu, nhưng nghĩ lại, cả hai đều là đứa trẻ tốt, chẳng có gì không thể chấp nhận.
Tiểu Nhan là người sĩ diện, mạnh mẽ. Nàng có thể đến đây, chứng tỏ sự tin tưởng tuyệt đối với họ, coi nơi này như nhà mình. Họ đương nhiên phải đối xử thật tốt, không thể để đứa trẻ tổn thương.
Mấy chén rượu xuống bụng, ba Lan Lan nâng ly: "Nào, Tiểu Nhan, chú uống với cháu một ly."
Tiểu Nhan vội nâng ly theo.
Ba Lan Lan nói chậm rãi: "Đời người ấy mà, là sống cho chính mình. Cô chú đến tuổi này rồi, nghĩ thông hết cả. Danh tiếng cũng được, tiền tài cũng vậy, đến cuối cùng cũng chỉ là nắm xương trắng. Quan trọng nhất là mình sống có thoải mái hay không."
Tiểu Nhan ngoan ngoãn gật đầu.
Lan Lan húp một ngụm canh gà mẹ hầm: "Ba, sao tự nhiên ba rải canh gà tâm hồn vậy?"
Mẹ Lan Lan dùng khuỷu tay huých cô ấy một cái: "Uống canh của con đi!"
Lan Lan: ......
Ba Lan Lan cảm khái: "Đến tuổi của bọn chú, không chỉ ba mẹ đâu, mà rất nhiều bạn bè từng cùng trang lứa, cũng lần lượt rời đi. Con người sống đến tuổi này là nhìn thấu hết. Hôm nay cháu có thể nói những chuyện riêng tư như vậy với cô chú, cô chú rất vui, rất an ủi, nhưng cũng rất xót cho cháu."
Tóc Lan Lan sắp dựng đứng cả lên.
Lão Tứ đã nói gì vậy?
Mẹ Lan Lan cũng gật đầu, một tay ôm vai Tiểu Nhan: "Theo cô thấy, bất kể đàn ông hay phụ nữ, cả đời chẳng phải chỉ cầu một người tri kỷ, biết thương biết đau sao? A Yên ấy à, cô chú vẫn luôn cho rằng trong mấy đứa, con bé là người gánh vác giỏi nhất, nhẫn nhịn nhất."
Ngay từ lần đầu A Yên tới nhà, mẹ Lan Lan đã nhìn ra. Tính cả Lan Lan, Trương Vi và Tiểu Nhan, nhìn một cái là biết ở nhà chẳng làm việc gì.
Còn A Yên thì khác, nấu ăn, lau nhà, làm việc nhà, còn có thể giúp ba Lan Lan sửa đồ nội thất, đứa trẻ đa năng biết bao.
Lan Lan đã hiểu ra. Cô không thể tin nổi nhìn Tiểu Nhan.
Cậu ấy đến đây... là để come out với ba mẹ sao?
Nhìn mức độ tiếp nhận của ba mẹ, tảng đá đè nặng trong lòng Lan Lan rơi xuống, ngay sau đó là một dòng ấm áp tràn lên.
Cô ấy vẫn luôn tưởng rằng Tiểu Nhan thật sự phản đối cô ấy và chị ở bên nhau.
Không ngờ... không ngờ...
Lan Lan tràn đầy cảm kích nhìn Tiểu Nhan, Tiểu Nhan cong tay, làm động tác chọc mắt.
Lan Lan: ......
"Được rồi được rồi, chỉ cần mấy đứa sống tốt là được, người già như chúng ta liền vui rồi. Lần sau, đưa A Yên tới luôn, cả nhà cùng ăn một bữa cơm tử tế."
Ba Lan Lan tổng kết, uống cạn ly rượu. Trước kia ông từng gặp tình huống tương tự trong công ty, chẳng qua là hai chàng trai. Có lần tan làm, ông thấy hai người ôm nhau, nghe thấy có người phía sau liền hoảng sợ quay đầu lại, trong mắt đầy lo lắng và bất an.
Ba Lan Lan tuy ngạc nhiên, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu. Về nhà còn kể với vợ, nói hai đứa nhỏ ấy làm việc nghiêm túc, chăm chỉ, ánh mắt hôm nay nhìn thấy rất đáng thương. Mẹ Lan Lan nghe xong không bình luận nhiều, chỉ nói: "Mình đừng kỳ thị. Trên đời này có rất nhiều kiểu yêu. Quay đầu anh cứ làm việc của anh, để hai đứa nhỏ ấy đừng quá căng thẳng."
Không ngờ, người bên cạnh mình cũng có chuyện như vậy.
Mẹ Lan Lan có chút cảm khái. Mấy ly rượu vào bụng, lời nói càng thẳng: "Còn con đó, Lan Lan, lâu như vậy rồi, thật sự định một mình sao?"
Ba Lan Lan gật đầu: "Đúng đó, nếu con thật sự định sống một mình, nên bắt đầu chọn viện dưỡng lão rồi."
Lan Lan: ......
Hai người còn chưa chọn viện dưỡng lão, cô ấy chọn cái gì?
Bữa cơm này ăn xong.
Lan Lan trước giờ không ngờ Tiểu Nhan lại giỏi dỗ người như vậy. Nàng nói chuyện rất khéo, lại hiểu rõ rất nhiều vấn đề dưỡng sinh, chăm sóc sức khỏe cho người lớn tuổi. Nàng biết mấy năm trước ba Lan Lan từng bị nhồi máu não nhẹ, lúc đó suýt chút nữa không qua khỏi.
Nàng đặc biệt lấy thuốc đã mua đưa cho ba Lan Lan: "Đây là An Cung Ngưu Hoàng Hoàn của Đồng Nhân Đường. Nếu sau này vẫn khó chịu nghiêm trọng như trước, nhất định phải lấy ra dùng, đây là thuốc cứu mạng."
Nàng lại lật tiếp: "Cái này là băng cổ tay và băng tay, mùa đông nhất định phải đeo. Người già và người trẻ không giống nhau, phải chú ý giữ ấm."
"Cái này là viên canxi, chú đừng nghĩ chỉ cần bổ sung qua ăn uống là đủ, lớn tuổi rồi vẫn phải chú ý."
"Cái này là bảo vệ tim."
"Cái này là..."
Lan Lan nhìn mà há hốc mồm. Khi thật sự thấy Tiểu Nhan nói vanh vách từng thứ một, cô ấy mới cảm nhận rõ mình bất hiếu đến mức nào.
Hai người già cười đến không khép miệng: "Được được được, ôi, thật là hiểu chuyện. Cô chú cũng không khách sáo với cháu nữa."
Bữa cơm này, đến cuối cùng, ba Lan Lan còn đứng dậy múa cho Tiểu Nhan xem một đoạn dân vũ.
Tuy không có đàn piano, nhưng Tiểu Nhan dùng bát và ly rượu gõ nhịp một khúc.
Lan Lan lúc xới cơm lén hỏi Tiểu Nhan: "Lão Tứ, sao cậu biết nhiều thế?"
Tiểu Nhan hơi ngà say, đôi mắt sáng rực, mỉm cười nhẹ: "Bởi vì từ rất lâu trước đây, tớ đã vô số lần mơ thấy ba mẹ A Yên đồng ý cho bọn tớ ở bên nhau, mơ thấy ba tớ đồng ý cho bọn tớ ở bên nhau."
Nàng đã diễn tập trong lòng hàng trăm hàng nghìn lần.
Người già thích gì, cần gì, nàng đều tra cứu rất nhiều lần.
Chỉ mong rằng, nếu có một ngày, người lớn chịu gật đầu, chấp nhận nàng và A Yên, nàng nhất định phải làm cho họ hài lòng trăm phần trăm.
Lan Lan nghe xong suýt rơi nước mắt. Tiểu Nhan nhìn cô ấy, nâng ly, khẽ nói: "Lan Lan, hãy đối xử tốt với chị của tớ."
Lan Lan gật đầu, uống cạn ly rượu.
Ba Lan Lan mặt đỏ bừng vì rượu: "Ơ? Hai đứa nhỏ tụi con thì thầm gì vậy? Sao tự uống với nhau rồi? Nào, mang chú theo."
...
Mãi tới hai tiếng đồng hồ sau, bữa cơm mới kết thúc.
Tiểu Nhan chuẩn bị cáo từ. Nàng biết hai người già có giờ nghỉ trưa.
Lúc xuống lầu, Lan Lan bị ba mẹ giữ lại ở nhà rửa bát. Hai người già lén lút theo Tiểu Nhan xuống dưới.
Tiểu Nhan biết họ có chuyện muốn hỏi, vẫn luôn cười tươi.
Mẹ Lan Lan mở lời trước: "Tiểu Nhan, cháu nói thật với cô một câu đi. Lan Lan rốt cuộc là sao vậy? Nó thích ai rồi? Sao cứ che che giấu giấu thế?"
Ba Lan Lan càng thẳng: "Ông già hay là phụ nữ?"
Tiểu Nhan mím môi cười nhẹ: "Chuyện này, vẫn nên để Lan Lan tự nói với cô chú thì hơn."
Ba mẹ Lan Lan đầy vẻ thất vọng.
Tiểu Nhan nhìn sang bên cạnh: "Cô chú, chị gái cháu tới đón rồi, hai người về nhà đi ạ."
"Chị gái cháu?"
Mẹ Lan Lan nghe vậy mắt sáng lên: "Có phải là người chị vừa xinh đẹp vừa giỏi giang mà Lan Lan ngày nào cũng nhắc tới không?"
Tiểu Nhan: ......
Chậc chậc.
Nàng mặt không đổi sắc gật đầu: "Vâng, chị ấy tới đón cháu rồi."
Ba Lan Lan tò mò: "Ở đâu vậy? Dẫn cô chú gặp một chút đi, nghe Lan Lan nói nhiều lần rồi."
Ở đâu à?
Lúc này, dưới lầu, Nhan Chỉ Y đã thấp thỏm lo âu chờ suốt hai tiếng đồng hồ. Chị đang căng thẳng nắm chặt vô lăng, không chớp mắt nhìn ba người phía trước.
Chị đã nhắn tin cho em gái hỏi tới làm gì, Tiểu Nhan mãi không trả lời.
Quan trọng hơn là sau đó chị còn thấy Lan Lan cũng đi lên.
Thế là Nhan Chỉ Y càng không thể rời đi. Trái tim của chị như có kiến bò qua bò lại, chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng thấy người đi xuống.
Nhưng Nhan Chỉ Y lại đột nhiên thấy em gái đang cười nói vui vẻ quay đầu nhìn về phía chiếc xe này. Tim chị lập tức nhảy lên tới cổ họng.
Chiếc xe này là xe công ty mới mua, Tiểu Nhan hẳn là không biết.
Ngay khi Nhan Chỉ Y đang bất an, Tiểu Nhan cùng hai người già cười nói đi tới. Theo nhịp tim ngày càng lớn, Nhan Chỉ Y lo lắng nhắm mắt lại, hai tay chắp trước ngực.
Học theo dáng vẻ mà Lan Lan hay làm.
Đừng tới, đừng tới, chỉ cần họ không tới, con nguyện ăn chay một tuần.
Ngay khoảnh khắc lời nguyện vừa dứt.
Cửa xe bị kéo mở cái rầm. Tiểu Nhan cười nhìn chị: "Xuống xe đi, chị. Cô chú muốn gặp chị."
Nhìn cái dáng vẻ nhát gan của chị kìa, lúc bắt nạt em đâu rồi?
Cô chú muốn gặp chị...
Trong cuộc đời Nhan Chỉ Y, sóng gió nào mà chị chưa từng thấy. Người chị gặp, dù là chính giới hay thương giới, chị chưa từng hoảng loạn.
Nhưng lúc này, chị cảm thấy cả người cứng đờ, như xác ướp mà bước xuống xe.
Tiểu Nhan: ......
Nhìn chị đứng thẳng đơ như cái cột trước mặt mình, Tiểu Nhan ngượng ngùng cười với cô chú: "Chị ấy hơi căng thẳng."
"Ôi, xinh quá." Mẹ Lan Lan lên tiếng trước, trong mắt đầy kinh diễm. "Không cần căng thẳng, không cần căng thẳng."
Gương mặt này, khí chất này, nhìn một cái là biết khác hẳn mấy đứa gà mờ như Lan Lan, là người phụ nữ từng trải qua sóng gió.
Ba Lan Lan nhìn Nhan Chỉ Y, luôn cảm thấy có chút quen mắt, như đã gặp ở đâu đó rồi. Ông nghĩ nghĩ, có lẽ vì chị giống Tiểu Nhan nên thấy quen?
Tiểu Nhan lén giẫm lên chân chị. Nhan Chỉ Y đau một cái, giật mình hoàn hồn.
Tiểu Nhan nhìn chị, ra hiệu bằng ánh mắt: Giới thiệu đi.
Đầu óc Nhan Chỉ Y trống rỗng. Giờ khắc này, chị giống như một con rối nghe lời, theo lời em gái mà lập tức mỉm cười nhìn hai người già, không suy nghĩ gì liền mở miệng: "Cô chú, chào hai người. Cháu tên là Nhan Chỉ Y, là bạn gái của Lan Lan."
Tiểu Nhan: ..................
Ối làng nước ơi —— ?????
Ba Lan Lan, mẹ Lan Lan: .........????
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Chị gái: ... Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi chết rồi.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 76
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 76
