Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 68


Đã quen nhìn chị gái lúc nào cũng cao cao tại thượng, mang dáng vẻ của một bậc trưởng bối, giờ đây, khi chị cúi thấp hàng mi, quanh co mềm mỏng gọi một tiếng "em rể" như vậy.


Khiến tim A Yên mềm nhũn ra trong chốc lát, cô cảm giác như tự mình có thể đứng thẳng lưng lên được.


Tiểu Nhan ra sức liếc mắt ra hiệu cho Tiêu Nhược Yên.


— Tỉnh lại đi, không phải là cậu cùng phe với Lan Lan sao?


Nhan Chỉ Y giơ tay ấn lên mặt em gái, đẩy nàng sang một bên, rồi nhìn Tiêu Nhược Yên. Trong đôi mắt xinh đẹp ấy dâng lên làn nước long lanh, mong manh đến mức khiến người ta không cách nào từ chối. Chị cắn môi, khẩn cầu hỏi: "Em rể, em có thể giúp chị chút không?"


Ngực Tiêu Nhược Yên như bùng lên một ngọn lửa, cô hít sâu một hơi, đáp thật to: "Có thể!"


Hét lên trong lòng: Nhất định phải giúp!!!


Sao cô có thể để Lão Tam bắt nạt chị gái của mình được chứ?


Tiểu Nhan: ..................


Tiểu Nhan bị chị gái giữ lại ở nhà.


Tiêu Nhược Yên ra ngoài, trước khi đi còn thề thốt đảm bảo với chị rằng nhất định sẽ tìm được Lan Lan.


Người vừa mới đi khỏi.


Tiểu Nhan ngồi trên ghế sofa, nhìn chị gái với vẻ bất lực: "Ơ, bình thường không phải chị luôn chướng mắt A Yên nhà em sao?"


Nhan Chỉ Y khoanh tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm: "Bây giờ tâm trạng của chị rất không tốt, đừng ép chị ra tay đánh em."


Tiểu Nhan: ...


Tâm trạng không tốt à?


Giờ mới biết tâm trạng không tốt sao?


Người có tâm trạng còn tệ hơn chính là Lan Lan.


Khoảnh khắc Lan Lan nhìn thấy chị và Liya đứng cùng nhau, cảnh tượng ấy như xé toạc trái tim cô ấy. Cô ấy chẳng kịp nghĩ gì, chỉ muốn trốn đi, vừa quay người, nước mắt đã làm mờ cả tầm mắt.


Trái tim con người đôi khi thật sự rất mâu thuẫn.


Rõ ràng mấy hôm trước, cô ấy vừa mới thuyết phục bản thân: Thôi cứ như vậy đi, cho dù cả đời chỉ xuất hiện trước mặt chị với tư cách bạn bè thì đã sao, yêu là thành toàn, không phải chiếm hữu, đúng không?


Nhưng khi thật sự nhìn thấy chị đứng bên cạnh người khác, cảm giác ấy còn đau hơn cả bị giết.


Lần đầu tiên trong đời, Lan Lan nếm trải mùi vị của ghen tuông.


Trước kia khi còn học cấp ba, cô ấy thường thấy Lão Nhị và Lão Tứ ghen nhau đến long trời lở đất, cô ấy không hiểu, bây giờ cuối cùng cũng hiểu rồi.


Chỉ là, hai người yêu nhau mới gọi là ghen, còn cô ấy cảm giác mình giống như một trò cười. Cô ấy để tâm thì sao? Cô ấy có tư cách gì?


Khi Tiêu Nhược Yên tìm được Lan Lan, cô ấy đang ngồi bên bờ sông ở công viên Nam Sơn, nơi mà hồi cấp ba bọn họ thường tới. Thân hình nho nhỏ, ôm gối nhìn ánh đèn xa xa, từ phía sau trông bóng lưng yếu ớt vô cùng.


Tiêu Nhược Yên bước tới, ngồi xuống bên cạnh cô ấy. Lan Lan không nhúc nhích, khẽ nói: "Cậu đến rồi à."


Nghe giọng cô ấy, Tiêu Nhược Yên thấy đau lòng: "Sao lại chạy tới đây ngồi?"


Lan Lan cúi đầu: "Là chị ấy bảo cậu tới sao?"


Tiêu Nhược Yên ấp úng. Cô vất vả lắm mới tìm được Lan Lan, nhưng đến lúc này lại mềm lòng, không biết có nên đưa cô ấy về hay không.


Một người không giỏi an ủi, một người không muốn nói chuyện.


Hai người cứ thế ngồi yên rất lâu.


Lan Lan ngẩng đầu nhìn phong cảnh phía xa, hồi lâu sau mới giơ tay, như thể nắm lấy một làn gió: "Lão Nhị, cậu về đi, nói với chị ấy là tớ không sao, chị ấy không cần tự trách."


"Chị ấy —" Tiêu Nhược Yên vừa định nói, Lan Lan đã đứng dậy. Cô ấy đi rất nhanh, rất dứt khoát, không muốn khóc trước mặt người khác nữa.


Tiêu Nhược Yên về nhà kể lại chuyện này cho chị gái. Nhan Chỉ Y trầm mặc rất lâu, nói một tiếng "cảm ơn" rồi cũng rời đi.


Đến bữa tối.


Trong lòng Tiêu Nhược Yên không thoải mái, ngay cả đút cho Tiểu Nhan ăn cũng không tập trung. Tiểu Nhan nhìn vẻ rối rắm của cô, nghiêng đầu tựa lên vai cô: "Tình yêu vốn là như vậy mà, chua ngọt đắng cay đều có, đó là một quá trình."


Tiêu Nhược Yên nhìn nàng: "Ừm, thật ra chuyện này, tớ đứng về phía Lan Lan."


Tiểu Nhan châm chọc: "Ồ, không phải lúc nghe người ta gọi một tiếng 'em rể' thì mặt cậu đỏ như mông khỉ sao?"


Tiêu Nhược Yên trợn mắt, đang định nói chuyện thì chuông cửa vang lên.


Giờ này, chị gái vừa mới đi, Lan Lan cũng không thể đến, vậy là ai?


Tiêu Nhược Yên đứng dậy mở cửa. Khoảnh khắc mở ra, cô sững người.


Là thư ký Tống. Trong tay cô ấy ôm một cây guitar điện màu bạc ánh kim lạnh lẽo, nhìn Tiêu Nhược Yên: "Chào cô Tiêu."


Tiểu Nhan từ phía sau ló đầu ra: "Ai vậy?"



Thư ký Tống nhìn Tiểu Nhan: "Đây là đồ Tổng giám đốc Nhan bảo tôi mang tới."


Tiểu Nhan hơi nghi hoặc: "Tặng tôi guitar làm gì?"


Thư ký Tống mỉm cười: "Không phải tặng cô, là tặng cho cô Tiêu."


Tiểu Nhan: ...


Tiêu Nhược Yên giật mình, tim đập thình thịch: "Tặng... tặng tôi sao?"


Cả đời này cô sờ guitar còn nhiều hơn Tiểu Nhan, chỉ liếc mắt là biết cây đàn này đắt cỡ nào. Đây tuyệt đối là thứ chỉ xuất hiện trong mơ của cô.


Tiêu Nhược Yên nuốt nước bọt: "Cái này... tôi không thể nhận."


Thư ký Tống như đã đoán trước, vẫn giữ nụ cười lịch sự: "Tổng giám đốc Nhan nói, xin em rể nhất định phải nhận."


Tiêu Nhược Yên: ...


Tiểu Nhan: ...


Chị gái đây là muốn nghịch thiên rồi.


Làm tổng tài thì ghê gớm lắm sao?


Tiểu Nhan mặt đen ngồi trước bàn ăn, nhìn Tiêu Nhược Yên ôm đàn guitar, vui đến mức mắt cũng phát sáng, lạnh lùng nói: "Qua đây, ăn cơm."


Tiêu Nhược Yên gảy vài âm, khẽ gật đầu, cẩn thận đặt đàn guitar sang một bên rồi ngồi xuống tiếp tục đút Tiểu Nhan ăn.


Tâm trạng của Tiểu Nhan khá hơn chút. Nàng cảm thấy chị gái hình như tặng quà sai đối tượng rồi. A Yên nhà nàng là người cao quý không nhiễm bùn, năm xưa bao nhiêu người muốn dùng tiền đập cô, cô đều không lay động.


"Vừa nãy nói tới đâu rồi?" Tiểu Nhan nghĩ một chút, "À đúng rồi, cậu nói cậu đứng về phía Lan Lan."


Tiêu Nhược Yên ngẩng đầu: "Cũng không thể nói như vậy."


Tiểu Nhan: ...


Tiêu Nhược Yên nhìn cây đàn guitar ở xa xa, ánh vàng lấp lánh mùi tiền: "Góc nhìn của chị và Lan Lan không giống nhau. Chị ấy ngày ngày chìm trong công việc, có thể không quá hiểu chuyện tình cảm. Còn Lan Lan lại là lính mới chỉ có kinh nghiệm lý thuyết. Hai người mài giũa thêm chút là ổn thôi."


Tiểu Nhan: ...


Tiêu Nhược Yên lại nghĩ thêm: "Đúng rồi Tiểu Nhan, ăn xong cậu qua chỗ chị xem sao đi, đừng để chị buồn quá."


Tiểu Nhan: ...............


Tiêu Nhược Yên!!!


Hai người làm lành lâu như vậy,


Đây là lần đầu tiên Tiểu Nhan bị chính tay Tiêu Nhược Yên đuổi đi để ở bên người khác.


Khi đến căn biệt thự xa hoa của Giám đốc Nhan, Tiểu Nhan thấy chị gái đang mặc váy dài màu đen, đi chân trần, tay cầm một ly rượu vang, nghe bản piano buồn bã, đúng chuẩn dáng vẻ thất tình.


Nhan Chỉ Lan vào nhà cũng chẳng buồn để ý đến chị, trước tiên là "xử lý" sạch sẽ đống trái cây nhập khẩu trong tủ lạnh của chị, sau đó ngâm một bồn tắm nước nóng. Mặt nạ của chị, đồ dưỡng da của chị, bộ đồ ngủ mới tinh của chị, nàng dùng hết tất cả không sót thứ gì.


Nàng nghiêng người dựa trên ghế sofa, nhìn Nhan Chỉ Y vẫn còn đang uống rượu: "Được rồi chị, không đến mức đó đâu, hiện tại có phải là đã xảy ra chuyện gì đâu."


Nhan Chỉ Y nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt u sầu: "Đây là lần đầu tiên em ấy không trả lời tin nhắn của chị."


Tiểu Nhan: ...


Im lặng một lát, Nhan Chỉ Y quay lại nhìn em gái, ánh mắt đầy u oán: "Không phải trước kia em nói Lan Lan tính tình rất tốt sao? Hay là em lừa chị?"


Tiểu Nhan: ...


Lừa ai chứ?


Lan Lan tính tình tốt là chuyện ai cũng biết mà?


Nhưng người có tính khí tốt đến mấy cũng có lòng chiếm hữu chứ.


"Còn Liya ấy, người như vậy sao lại hiểu lầm được, chị nhìn là biết mình không thể thích cô ấy."


Nhan Chỉ Y biến thành Tường Lâm Tẩu*, Tiểu Nhan nghe vậy cũng không đồng ý: "Sao lại không thể? Em thấy Liya muốn dáng người có dáng người, muốn bề ngoài có bề ngoài, mũi ra mũi mắt ra mắt , ai sẽ không thích? Ai không hiểu lầm chứ?"


(* Tường Lâm Tẩu là một nhân vật nữ bi kịch kinh điển trong truyện ngắn "Cố hương" của nhà văn Lỗ Tấn; cô là biểu tượng cho những số phận phụ nữ nông thôn bị áp bức, tha hóa bởi phong kiến và xã hội lạc hậu, qua đời trong tuyệt vọng, tin rằng chỉ có nấm mồ mới mang lại sự thanh thản cho linh hồn.)


Nhan Chỉ Y thất thần nhìn Tiểu Nhan: "Thật sao? Vậy em ấy sẽ nghĩ chị như thế nào?"


Tiểu Nhan nhìn chị: "Chị muốn nghe sự thật không?"


Nhan Chỉ Y gật đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn ấy khiến Tiểu Nhan cũng thấy không nỡ: "Lan Lan chắc chắn đang nghĩ: Trước kia những món ăn mình nấu đều cho chó ăn hết rồi, chị ta cư nhiên lại đi thích người khác. Trước đó còn thề sống thề chết nói với mình là không cân nhắc tình cảm, đúng là đồ lừa đảo!"


Nhan Chỉ Y lắc đầu ngay: "Không thể nào, Lan Lan không phải người như vậy!"


......


Cách đó mười cây số, tại phòng khám tâm lý.


Lan Lan khóc đến lê hoa đái vũ, vừa lau nước mũi vừa nhìn bác sĩ Từ đang trợn tròn mắt kinh ngạc: "Em... những món ăn trước kia em nấu cho chị ấy đều uổng công cả rồi. Chị ấy còn nói với em là không cân nhắc chuyện tình cảm, hu hu, đúng là đồ lừa đảo!"



"Trước kia em và Tiêu Nhược Yên cũng từng có hiểu lầm như vậy sao?"


Nhan Chỉ Y hiếm khi bị em gái dắt mũi, Tiểu Nhan gật đầu: "Đương nhiên rồi, giống như cơm bữa vậy. Chị cũng biết A Yên của em xinh đến mức nào mà, lúc nào cũng chiêu phong dẫn điệp."


Nhan Chỉ Y nhìn em gái: "Chị thấy em còn lẳng lơ hơn."


Tiểu Nhan nghiêm túc nhìn chị: "Chị ơi, không ai nói với chị là khi xin người khác chỉ giáo, thái độ phải hạ xuống một chút, phải khiêm nhường một chút à?"


Nhan Chỉ Y nghe xong liền cúi người, hai tay dâng chùm nho trên bàn: "Xin mời!"


Cặp đôi yêu nhau ghen tuông chẳng phải chuyện bình thường sao.


Hồi đó, Tiêu Nhược Yên ở cấp ba đúng là nhân vật phong vân, ai nhìn thấy cũng nhớ nhung.


Chỉ riêng buổi liên hoan cuối học kỳ mỗi năm của trường, chỉ cần Tiêu Nhược Yên lên sân khấu, ôm đàn guitar, u sầu hát một bài, là đủ khiến vô số nam sinh thiếu nữ xao xuyến.


Sau khi hai người xác nhận quan hệ, Tiểu Nhan ăn giấm vẫn rất có lập trường. Trước đó, nàng cũng có không ít lần ghen ngầm.


Chỉ tiếc khi ấy Tiêu Nhược Yên như một kẻ ngốc, hoàn toàn không khai khiếu.


Nghiêm trọng nhất là kỳ hội thao học kỳ 2 của năm lớp 10. Đội bóng rổ nữ của trường thiếu người, Tiêu Nhược Yên bị kéo đi cho đủ số. Với chiều cao ấy, đứng ở đó đã đủ gây chú ý, huống chi còn có gương mặt như tiên nữ.


Một tuần sau, Tiểu Nhan cùng Lão Đại và Lan Lan sang "thăm lớp", liền thấy Tiêu Nhược Yên đang bàn luận bóng rổ với một đàn anh. Khi ấy, A Yên đúng chuẩn học sinh gương mẫu, làm gì cũng nghiêm túc. Dù bị kéo đi cho đủ số, nhưng hễ nghe nói có thi đấu là lập tức dốc lòng.


Thể thao đối kháng, tất nhiên phải có tiếp xúc cơ thể.


Cô dẫn bóng, đàn anh lao lên cướp, anh ta không dám dùng lực, chỉ khéo léo đưa tay là giành được bóng, lùi người lại, một cú ném ba điểm trúng rổ.


Lan Lan khoa trương reo lên: "Wow, Lưu Xuyên Phong à, đẹp trai ghê!" Rồi quay sang Lão Đại, chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn: "Rất xứng đôi, cậu thấy sao?"


Lão Đại là người có mắt, không dám lên tiếng, chỉ liếc sang Tiểu Nhan.


Tiểu Nhan không nói gì, chỉ là từ tối hôm đó bắt đầu bám lấy Tiêu Nhược Yên, ngày nào cũng kéo cô đi đánh bóng rổ.


Kỹ thuật bóng rổ của nàng gần như bằng không, nào là dẫn bóng chạy, nào là va chạm người khác. Một ngày trôi qua, thể lực của Tiêu Nhược Yên tăng lên, kiên nhẫn cũng tăng, rất nhiều lần xung quanh sân bóng đều có người đứng xem.


Dĩ nhiên, Tiểu Nhan thích nhất là sân vận động buổi tối. Thỉnh thoảng chẳng có ai, dưới ánh trăng chỉ còn hai người. Nàng cười, vừa dẫn bóng vừa chạy về phía Tiêu Nhược Yên, có lúc còn giở trò, ném bóng sang bên, ôm lấy eo cô: "A Yên, tớ mệt."


Lúc này Tiểu Nhan người đầy mồ hôi, hơi nóng bốc lên, hương thiếu nữ đặc biệt nồng. Chỗ nào nàng dán vào, Tiêu Nhược Yên đều cảm thấy tê tê ngứa ngứa. Cô theo bản năng lùi lại, Tiểu Nhan lại tiến lên, đôi mắt như trăng sáng, long lanh nhìn cô.


Đúng lúc có kẻ không biết điều xuất hiện. Đàn anh bước tới nhìn hai người: "Hai em đang đánh bóng à? Không ngại cho anh tham gia chứ?"


Tiêu Nhược Yên đã quen đàn anh này, ấn tượng khá tốt với chàng trai lễ phép, năng động ấy, liền gật đầu: "Đúng lúc, đàn anh, Tiểu Nhan muốn học ném ba điểm, em không chuyên, anh chỉ cho cậu ấy đi."


Đàn anh nhìn Nhan Chỉ Lan: "Thật sao?"


Tiểu Nhan liếc anh ta một cái sắc như dao: "Giả đấy."


Không cho chút mặt mũi nào.


Tiêu Nhược Yên: ...


Đàn anh: ...


Bóng bắt đầu được chuyền.


Nhan Chỉ Lan không những không cho đàn anh mặt mũi, còn "ăn vạ".


Khi đàn anh định cướp bóng của nàng, nàng "Á" lên một tiếng, người ngả ra sau, ngã xuống.


Tiêu Nhược Yên hoảng hốt chạy tới, đẩy đàn anh đang ngơ ngác ra: "Tiểu Nhan, cậu sao rồi?"


Tiểu Nhan đau đớn ôm cổ chân phải, đôi mắt long lanh nhìn Tiêu Nhược Yên, cắn môi đáng thương: "A Yên, đau."


Tiêu Nhược Yên lo lắng: "Tớ đưa cậu tới phòng y tế."


Tiểu Nhan lắc đầu: "Giờ này rồi... cậu... chúng ta về ký túc xá bôi thuốc đi."


Đàn anh vô cùng áy náy: "Hay để anh cõng em về?"


Tiểu Nhan nhìn anh ta: "Không cần, em không thích người khác cõng."


Đàn anh hơi lúng túng. Thực ra anh ta có biết Nhan Chỉ Lan, đệ nhất mỹ nhân của trường, ai cũng nói nàng xinh đẹp ôn hòa, không có một chút kiêu ngạo. Bây giờ nhìn thế này, hoàn toàn không giống.


"A Yên, cậu cõng tớ."


Giữa lúc mọi người đang lúng túng, Tiểu Nhan lên tiếng. Tiêu Nhược Yên sững người, Tiểu Nhan đã đưa tay ra: "Đi thôi, tớ nhịn được."


Đàn anh: ...


Vừa nãy chẳng phải nói không thích để người khác cõng sao?


Dưới ánh trăng.


Tiêu Nhược Yên cõng Tiểu Nhan. Nàng cẩn thận nằm trên lưng cô, ngửi mùi hương quen thuộc, mái tóc dài lướt qua má cô, khiến tai cô đỏ bừng: "Còn đau không?"


Tiểu Nhan cắn môi: "Cũng đỡ rồi, chắc là trật nhẹ thôi."


Tiêu Nhược Yên bước nhanh hơn, không nói gì thêm.



Tiểu Nhan nhìn gò má ửng đỏ của cô, ghé sát tai cô thổi nhẹ một hơi: "Tớ nặng không?"


Luồng hơi quyến rũ ấy khiến chân Tiêu Nhược Yên mềm nhũn, suýt nữa ném nàng xuống: "Không nặng không nặng, còn không nặng bằng cây guitar."


Tiểu Nhan: ..................


Đây là phát ngôn thẳng nữ kiểu gì vậy?


Nhịp tim Tiêu Nhược Yên đập loạn. Ban đầu cô chỉ muốn nhanh chóng về ký túc xá, đầu óc trống rỗng. Nhưng bị Tiểu Nhan thổi một hơi như vậy, cô cảm thấy toàn thân đều không ổn, không biết là không ổn chỗ nào, chỉ thấy cơ thể có gì đó lệch nhịp.


Tiểu Nhan nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm, hàng mi dài khẽ chớp: "A Yên."


"Ừm?"


Tiểu Nhan vòng tay qua cổ cô, nhẹ giọng: "Đánh bóng rổ nguy hiểm lắm, cậu xem tớ bị thương rồi này. Sắp thi cuối kỳ rồi, không thể làm lỡ chuyện học hành được."


Tiêu Nhược Yên nghe hiểu, ôm chặt nàng hơn: "Tớ biết rồi, thời gian này tớ sẽ học cùng cậu."


Cô cảm nhận được Tiểu Nhan không thích đàn anh, không thích nhìn họ cùng đánh bóng.


Tiểu Nhan nằm trên lưng cô, lén cười.


Ánh trăng kéo dài bóng của hai cô gái. Nhìn từ xa giống hệt Trư Bát Giới cõng vợ về Cao Lão Trang.


Về tới ký túc xá.


Lan Lan và Lão Đại sang phòng bên cạnh ăn khuya, chỉ còn lại hai người.


Tiêu Nhược Yên tìm lọ dầu hoa hồng dự phòng, rửa tay, xoa nóng lòng bàn tay: "Sẽ đau đấy."


Tiểu Nhan lắc đầu, ngồi trên giường của Tiêu Nhược Yên, người ngả ra sau, hai tay chống giường, cắn môi: "Cậu nhẹ tay thôi."


Tiêu Nhược Yên đỏ mặt lúng túng: "Tiểu Nhan, đừng kéo quần cao như vậy, sẽ lạnh."


Tiểu Nhan: ...


Đúng là thiên hạ đệ nhất không hiểu phong tình.


Da nàng trắng, chân lại càng trắng như ngó sen. Tay Tiêu Nhược Yên vừa chạm vào, cảm giác trong lòng rung động. Cô bỗng hiểu vì sao trong Hồng Lâu Mộng, Giả Bảo Ngọc nhìn cánh tay Tiết Bảo Thoa lại muốn sờ thử xem cảm giác ra sao.


Mịn màng, mềm mại.


Tiêu Nhược Yên vừa xoa thuốc vừa đỏ mặt. Nhan Chỉ Lan nhìn cô chăm chú, ánh mắt như muốn nhìn thấu tim cô.


Không khí đột nhiên trở nên mập mờ.


Tiêu Nhược Yên hoàn toàn không dám nhìn Tiểu Nhan, đầu càng cúi thấp. Ánh mắt Tiểu Nhan ngày càng táo bạo, nàng cười hỏi khẽ: "A Yên, cậu nóng lắm sao?"


Tiêu Nhược Yên lắc đầu, ánh mắt né tránh: "K—không..."


Tiểu Nhan cong môi: "Vậy sao tay lại nóng như vậy?"


Nói rồi nàng nghiêng người, tiến sát lại gần cô: "Mặt cũng đỏ nữa."


Tiêu Nhược Yên lùi lại, cúi đầu thấp hơn: "Ký túc xá hơi nóng."


Vừa dứt lời.


Cửa bị đẩy ra, Lan Lan và lão Đại khoác vai nhau bước vào. Lão Đại vừa vào đã than: "Sao không bật điều hòa? Lạnh chết người."


Tiêu Nhược Yên: ...


Tiểu Nhan cười: "Có người nóng mà?"


"Hả?" Lan Lan ngửi thấy mùi thuốc, "Sao vậy? Sao lại bị trẹo chân rồi?"


Lão Đại và Lan Lan lập tức xúm lại. Tiêu Nhược Yên như được cứu rỗi, thở phào một hơi. Tiểu Nhan nhìn cô cười đầy ẩn ý, đến khi mặt A Yên đỏ bừng mới quay sang Lan Lan đáp: "Đánh bóng rổ không cẩn thận nên bị trẹo."


Lan Lan nghe vậy liền lo lắng: "Có cần đi bệnh viện không? Nặng không?"


Lão Đại cũng căng thẳng: "Hay đi khám một chút xem, đừng chỉ bôi thuốc như vậy."


"Không sao đâu."


Tiểu Nhan bình tĩnh đắp chăn: "Tớ mệt rồi, ngủ thôi."


Nói rồi nàng nhìn Tiêu Nhược Yên: "A Yên, chân tớ đau, tối nay có thể bất tiện, tớ ngủ cùng cậu được không?"


Tiêu Nhược Yên mím môi. Trong lòng cô có một cảm giác mơ hồ, giữa cô và Tiểu Nhan dường như đã có gì đó khác đi, khiến cô vừa vui vừa sợ.


Lan Lan thấy Lão Nhị do dự, vội nói: "Hay cậu ngủ với tớ? Tớ hầu hạ cậu."


Tiểu Nhan còn chưa kịp nói, Tiêu Nhược Yên đã ngẩng đầu: "Không cần, ngủ với tớ là tiện nhất."


Lan Lan: ...


Đều là giường dưới, sao lại không tiện???


Buổi tối tắm xong.



Tiểu Nhan người thơm ngát nằm trong chăn, mỉm cười nhìn Tiêu Nhược Yên. Nàng chống đầu, chỉ mặc váy ngủ, hai chân co lại, bày ra tư thế cực kỳ quyến rũ trước mặt cô.


Nhịp tim Tiêu Nhược Yên đập nhanh, cô vội kéo chăn che đôi chân dài như ngọc của nàng: "Đừng để lạnh, với lại đừng bắt chéo chân, sẽ đè đau cổ chân."


Tiểu Nhan: ...


Mặc dù có chút không hiểu phong tình.


Nhưng Tiểu Nhan vẫn rất nghe lời. Nàng phối hợp nhíu mày, đưa tay sờ cổ chân trái: "Thật đấy, hình như sưng rồi. Xem ra ngày mai cũng không khỏi, vẫn phải nhờ cậu chăm sóc."


Tiêu Nhược Yên không nói gì, đột nhiên nhìn Nhan Chỉ Lan như bị đứng hình.


Nhan Chỉ Lan giật mình, mờ mịt nhìn cô: "Sao vậy?"


Sao đột nhiên lại nhìn nàng như thế?


Tiêu Nhược Yên im lặng một lúc, ánh mắt dừng lại trên tay nàng đang xoa cổ chân trái, mặt đầy kinh ngạc: "Tiểu Nhan, chân bị thương không phải là chân phải sao?"


......


Nghe đến đoạn này.


Nhan Chỉ Y bật cười, đây là tiếng cười đầu tiên trong ngày. Đám mây u ám trong lòng tan đi hơn nửa. Chị nhìn em gái: "Em đúng là giỏi thật đấy, nhiều chiêu như vậy, có nghĩ được chiêu nào giúp chị gọi Lan Lan tới không?"


Nhan Chỉ Lan nghiêng đầu, nhìn chị chằm chằm: "Chị muốn gặp cậu ấy đến vậy sao?"


Rất hiếm khi thấy chị như thế này.


Nhan Chỉ Y im lặng một lúc, khẽ nói: "Ừm."


Muốn, rất muốn.


Ánh mắt của Lan Lan nhìn chị lúc cuối cùng đau đớn đến tuyệt vọng, như khung hình điện ảnh khắc sâu trong tim chị, khuấy đảo cả ngũ tạng lục phủ.


Chị rất muốn ôm lấy đứa trẻ ấy, nói với cô ấy rằng: Không phải, chị không thích Liya, đừng buồn.


"Được thôi."


Tiểu Nhan nhìn chị: "Em thật sự có thể giúp chị gọi Lan Lan tới."


Nhan Chỉ Y sững người, vui mừng nhìn nàng: "Thật sao?"


Tiểu Nhan gật đầu, nhìn thẳng vào mắt chị: "Trước khi gọi cậu ấy, em muốn hỏi chị một câu. Chị hãy thành thật trả lời em."


Nhan Chỉ Y gật đầu, kích động nắm tay em gái: "Được."


Tiểu Nhan: "Chị hứa đi."


Nhan Chỉ Y: "Chị hứa."


Bình thường tuy Tiểu Nhan hay cãi nhau đùa giỡn, nhưng lúc quan trọng, trí tuệ luôn online. Nàng không dễ hứa hẹn, một khi đã hứa thì nhất định làm được.


Nhan Chỉ Y tin em gái, cũng biết câu hỏi tiếp theo chắc chắn rất quan trọng, nên sẽ trả lời thật lòng.


Nhan Chỉ Lan tự rót cho mình nửa ly rượu vang, uống một ngụm, điều chỉnh cảm xúc rồi hỏi chậm rãi: "Chị, bây giờ trong lòng chị, là em quan trọng hay Lan Lan quan trọng hơn? Em muốn nghe sự thật."


Nhan Chỉ Y: ..............................


Đây là kiểu trẻ con gì vậy?


Trong lòng điên cuồng chửi "Nhan 3 Tuổi", nhưng ngoài mặt chị vẫn nghiêm túc, đôi mắt đầy thâm tình: "Em hỏi câu ngốc nghếch gì thế. Từ sau khi mẹ rời đi, với chị trên đời này không có gì quan trọng hơn em."


Tiểu Nhan cảm động muốn khóc, mắt đỏ hoe: "Thật không?"


Nhan Chỉ Y lau khóe mắt: "Đương nhiên."


Tiểu Nhan và chị gái bắt đầu diễn sâu.


Tiểu Nhan mắt đỏ lên: "Vậy... bất kể em làm chuyện gì, chị cũng sẽ tha thứ cho em sao?"


Nhan Chỉ Y gật đầu, thề thốt: "Đều có thể. Có cần chị thề trước bóng đèn không?"


Trong lòng chị nghĩ: Tiểu Nhan còn có chuyện gì chưa từng làm trước mặt chị đâu? Thảm nhất chị cũng từng chứng kiến rồi.


"Không cần, em tin chị."


Tiểu Nhan yên tâm, cầm điện thoại, mở WeChat của Lan Lan cho chị xem: "Em gửi video hôm đó chị nói nhớ cậu ấy rồi. Mười phút nữa cậu ấy sẽ tới."


Nhan Chỉ Y: ........................


A a a a a a!!!


Nhan Chỉ Lan, chị giết em!!!


-----


Lời tác giả:


Chị gái giơ cây đại đao dài ba mươi mét.


Tiểu Nhan che miệng: Đồ lừa đảo, chị đã thề trước bóng đèn rồi mà.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 68
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...