Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 69
Vừa mới nói là yêu thương em gái nhất, vậy mà Nhan Chỉ Y đã đè Tiểu Nhan xuống đánh cho một trận ra trò, tức đến mức mặt đỏ bừng.
Chị là người mạnh mẽ, rất ít khi bộc lộ cảm xúc.
Từ nhỏ đến lớn, ngoài người nhà ra, chị chưa từng nói với ai hai chữ "nhớ nhung".
Vậy mà bây giờ!!!
Con em gái chết tiệt này, chị phải giết nàng!!!
Dám gửi video đó cho Lan Lan!!!
Ngay lúc chị gái đang "xử" em gái.
Lan Lan cầm điện thoại, vẻ mặt như phát điên, xỏ dép vào là định lao ra ngoài, mẹ Lan tay dài, một phát kéo cô ấy lại: "Làm gì vậy? Con định đi đâu?!"
Mấy ngày nay, bà và ba Lan đều rất lo lắng cho Lan Lan.
Có hỏi nhưng cô không nói rõ lý do.
Sau khi về nhà, ít nói chuyện hẳn, món ăn yêu thích ngày thường cũng không đụng tới, động chút là rơi nước mắt, điển hình của thất tình.
Từ khi Lan Lan sinh ra, Ba Lan đã nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, thương yêu từ bé. Huống chi Lan Lan vốn thần kinh thô, chuyện lớn cỡ nào cũng cười hề hề cho qua, vậy mà bây giờ lại buồn bã đau lòng thành thế này.
Ông nhìn Lan Lan, thở dài: "Nếu con thật sự thích ông già đó, hãy dẫn về cho ba xem thử đi."
Ông và vợ đã phân tích rồi. Trước đó Lan Lan lỡ miệng nói người mình thích không thể để ba mẹ biết. Hai người nghĩ tới nghĩ lui, tự động tưởng tượng một hồi, Lan Lan chắc chắn là thích một người đàn ông lớn tuổi, cỡ tuổi họ... thậm chí còn lớn hơn, nên mới đau khổ giằng xé như vậy.
Mẹ Lan mắt ngấn nước: "Đúng đó, ba mẹ chịu không nổi khi thấy con như vậy. Chỉ cần đối phương bình thường, không phải người ngoài hành tinh, thế nào cũng được."
Lan Lan: ......
Cô ấy rốt cuộc đã ép ba mẹ mình đến mức nào rồi.
Hiện tại.
Lan Lan cầm video của chị gái, bấm đi bấm lại không ngừng, mặt vì kích động mà đỏ bừng nóng ran: "Mẹ, mẹ thả con ra đi, con đi tìm chị ấy."
Mẹ Lan không buông tay, ánh mắt như mọc chân, dán chặt vào màn hình điện thoại của Lan Lan.
Trên màn hình, một người phụ nữ dáng cao, khí chất xuất chúng, đối diện khoảng không xa xăm mà trầm giọng nói.
— Lan Lan, chị nhớ em.
Biểu cảm của cô buồn bã đến vậy, đôi môi đỏ khiến người ta xót xa. Một người như vậy...
Mẹ Lan hoảng hốt nhìn Lan Lan: "Không phải ông già à?"
Lan Lan hất tay bà ra: "Không phải mẹ nói không phải người ngoài hành tinh là được sao?"
Mẹ Lan: ..................
Lan Lan chạy ra ngoài, lúc lái xe tay cũng run lên. Cô gọi cho Tiểu Nhan mấy cuộc, nàng đều không bắt máy, hoàn toàn không biết rằng lúc này Tiểu Nhan đang bị chị gái đè ra đánh cho tơi tả.
Không còn cách nào khác, cô ấy đành đi quấy rầy Tiêu Nhược Yên.
Tiêu Nhược Yên đang ở nhà gảy đàn guitar đắt tiền của mình. Mỗi lần đàn xong một khúc, cô lại càng thêm kính nể "chị vợ tương lai" một phần.
Nhận được cuộc gọi của Lan Lan, cô còn chưa kịp mở miệng, Lan Lan đã không nhịn được khoe khoang: "Á á á á á!!! Lão Nhị, chị ấy nói nhớ tớ!!!"
Tiếng hét như gà gáy suýt nữa làm điếc tai Tiêu Nhược Yên. Cô cầm điện thoại ra xa thật xa, vẻ mặt ghét bỏ: "Nhớ cậu mà đã kích động như vậy à? Hôn rồi hãy nói với tớ."
Miệng thì nói thế, nhưng Tiêu Nhược Yên vẫn mừng thay cho Lan Lan.
Lão Tam nhà họ đúng là bảo bối, lúc nào cũng có thể khiến người khác vui vẻ.
Sau này, cô tin chị ấy cũng sẽ hạnh phúc.
Chỉ cần chị ấy hạnh phúc, Tiểu Nhan mới có thể yên tâm, cô mới có ngày tháng dễ chịu.
Lan Lan một mạch chạy tới nhà chị gái, bấm chuông cửa nửa ngày, người mở cửa lại là Tiểu Nhan.
Cô ấy ngẩn ra, nhìn Nhan Chỉ Lan: "Lão Tứ, cậu..."
Tiểu Nhan mặc tạm một chiếc áo khoác, đầu tóc rối bù, khóe môi còn hơi sưng, trông như vừa đánh nhau với ai xong.
Nàng liếc Lan Lan một cái, bực bội né sang bên: "Vào đi."
Nàng thật sự chịu thua chị gái mình rồi.
Người bình thường nghe thấy người mình yêu sắp tới, cảm ơn người làm mối còn chưa kịp, vậy mà chị ấy lại thật sự nỡ ra tay, y như hồi nhỏ, túm nàng lại dạy cho một trận.
Lan Lan từng đến nhà chị gái, chỉ là khi đó với thân phận bạn bè đến nấu ăn cho chị.
Khi đó, cô còn nửa đùa nửa thật nói một câu: "Nhà to vậy, chị ở một mình không cô đơn sao?"
Chị gái khi đó đang cúi đầu nhìn máy tính, tay lướt màn hình, nhàn nhạt đáp: "Không, quen rồi."
Lan Lan: ......
Nghĩ lại lúc đó, rồi so với bây giờ.
Lan Lan cảm giác như đang mơ. Cô nhìn Tiểu Nhan, hỏi: "Chị ấy đâu?"
Có phải vì sắp gặp cô nên căng thẳng xấu hổ trốn đi rồi không?
Tiểu Nhan liếc cô một cái: "Đi tắm rồi."
Lan Lan che mặt: "Sao gặp tớ còn phải đi tắm?"
Đến nước này, não cô đã bắt đầu tự động tưởng tượng phong phú.
Trong một đêm sấm chớp vang dội, chị gái thân thể trắng muốt ngâm mình trong mưa cánh hoa, sau đó khoác một bộ áo cưới đỏ rực, ngẩng cao đầu chậm rãi bước về phía cô.
Thấy cô tới, mặt chị đỏ hơn cả cánh hoa, quyến rũ vô cùng. Còn Lan Lan bá vương ngồi xổm xuống, hỏi: "Thế nào, trước đây không phải chị nói không cân nhắc tình cảm sao? Bây giờ lại nói nhớ em?"
Chị cúi đầu xuống, cắn môi: "Vậy em muốn thế nào?"
Lan Lan nhướng mày, khóe môi cong lên nụ cười tà mị của bá vương: "Chị nói xem?"
"Này, Lan Lan? Này này!!! Lão Tam!!!"
Tiếng gọi của Tiểu Nhan kéo Lan Lan ra khỏi ảo tưởng. Cô giật mình, nhìn nàng: "S-sao vậy?"
Ánh mắt của Tiểu Nhan nheo lại, sắc bén vài phần: "Cậu đang nghĩ cái gì vậy?"
Nhìn biểu cảm vừa rồi của Lan Lan, chắc chắn không phải nghĩ chuyện đàng hoàng.
Lan Lan ho khan một tiếng: "Tớ chỉ đang nghĩ tại sao chị ấy lại chọn lúc này đi tắm thôi."
Có lẽ đây chính là phụ nữ khi gặp người mình thích, nhất định phải tắm rửa thay đồ cho thơm tho trong truyền thuyết.
Tiểu Nhan nhìn đôi mắt lại bắt đầu bay xa của cô, lạnh lùng nói: "Vì chị ấy vừa đánh tớ xong, cả người ra mồ hôi."
Lan Lan: ..................
"Hai đứa đang làm gì vậy?"
Nhan Chỉ Y tắm xong bước ra. Chị mặc áo choàng ngủ màu trắng, chất lụa trơn mượt bóng loáng, một tay lau tóc, liếc Lan Lan một cái, khuôn mặt hơi nóng, quay đầu đi.
Lan Lan ngây người nhìn chị, trực tiếp mất khả năng ngôn ngữ.
Tiểu Nhan lạnh lùng nói: "Lan Lan hỏi em chị đi đâu rồi, em nói chị đi tắm. Sau đó cậu ấy cười ngốc nghếch, ý dâm với chị mấy phút liền, chính là mấy thứ đó."
Lan Lan: ......
Nhan Chỉ Y: ..................
"Hai người nói chuyện đi, em ra phòng khách xem tivi."
Tiểu Nhan hừ lạnh một tiếng rồi rời đi. Trong lòng nàng lúc này rất mâu thuẫn, một mặt hi vọng chị gái tìm được người mình yêu, cũng mong Lan Lan hạnh phúc; nhưng mặt khác, nàng lại cảm thấy Lan Lan... giống như một người thứ ba, sắp cướp đi vị trí duy nhất của nàng trong lòng chị gái. Nàng sẽ không còn là bảo bối được chị yêu thương nhất nữa.
Tiểu Nhan vừa rời đi.
Giữa Nhan Chỉ Y và Lan Lan rơi vào vài phút gượng gạo.
Khi Nhan Chỉ Y không nói chuyện, không cười, khí thế của chị rất mạnh. Dù sao làm giám đốc lâu năm, đã luyện ra poker face khiến người ta nhìn là sợ hãi.
Lan Lan im lặng một lúc, nhỏ giọng nói: "Chị à, đừng để tóc ướt thế này, để em sấy cho chị nhé, kẻo cảm lạnh."
Không nhắc đến Liya, cũng không nói chuyện video, điều này khiến tâm trạng của chị gái thả lỏng đi một chút. Chị "Ừm" một tiếng, xoay người vào phòng ngủ.
Ngoài phòng khách, Tiểu Nhan nằm trên ghế sofa như nữ vương, nhắn tin từ xa cho Tiêu Nhược Yên.
— Hai người gặp nhau rồi.
Tiêu Nhược Yên: Có phải rất ngượng không?
Tiểu Nhan: Chắc chắn ngượng ngùng, tớ đoán Lan Lan lại rụt rè nói gì đó kiểu như vào bếp nấu cơm cho chị ấy.
Tin nhắn vừa gửi xong, Tiểu Nhan liền trợn to mắt, nhìn chị gái và Lan Lan trước sau nối nhau bước vào phòng ngủ.
Tiểu Nhan: ..................
Cứ... tùy tiện như vậy sao???!!!
Chị gái của nàng cứ thế vào phòng ngủ với Lan Lan rồi?
Cô nam quả nữ thế này còn ra thể thống gì nữa???
Nàng tức, nàng giận.
Tiểu Nhan cúi đầu nhắn tin cho Tiêu Nhược Yên: "Hu hu hu, tớ khó chịu quá, giới hạn cho cậu mười phút phải qua đây!"
Tiêu Nhược Yên: ..................
Cô chỉ nhìn tin nhắn của nữ nhân nhà mình là đã biết, lần này Lan Lan ra tay lợi hại đến mức nào.
Cửa phòng ngủ khép lại.
Lan Lan "hung mãnh" lại rất ngoan ngoãn đi lấy máy sấy tóc. Chị gái ngồi trước bàn trang điểm, nhìn Lan Lan trong gương, có chút không tự nhiên.
Hai chị em nhà họ Nhan đều có chứng sạch sẽ. Ngoài đối phương ra, bình thường không thích để người khác chạm vào đồ đạc của mình.
Đó cũng là lý do vì sao phạm vi sinh hoạt của Nhan Chỉ Y phần lớn chỉ quanh quẩn công ty, nhà mình, nhà của em gái.
Nhưng bây giờ, nhìn Lan Lan đứng trong phòng ngủ của mình, chị lại cảm thấy mọi thứ đều rất tự nhiên, rất thoải mái.
Chẳng lẽ... đây chính là thích sao?
Thích... là cảm giác như thế này sao?
Không nỡ nhìn cô chịu uất ức, thấy cô rơi nước mắt, còn đau hơn chính mình khóc.
Có hiểu lầm, một giây một phút cũng không chịu nổi. Chị chỉ muốn lập tức nói cho Lan Lan biết — Không phải, chị không thích Liya.
Tiếng máy sấy "ù ù" vang lên.
Lan Lan từng chút một sấy tóc cho chị. Biểu cảm của cô rất nghiêm túc, ban đầu còn hơi căng thẳng, dù sao chị vừa tắm xong thật sự quá thơm. Cô cúi đầu là có thể nhìn thấy làn da trắng muốt, xương quai xanh gợi cảm, đúng là một thử thách không nhỏ.
Nhưng về sau, cô lại càng thích cảm giác này. Biểu cảm của Lan Lan dần trở nên dịu dàng, trái tim mấy ngày nay lên xuống thất thường cũng chậm rãi lắng xuống.
Nhan Chỉ Y nhìn Lan Lan trong gương. Má cô hồng hồng, ánh mắt dịu dàng đến vậy.
Thần sắc như thế này...
Nhan Chỉ Y từng nhìn thấy, đó là ánh mắt em gái nhìn Tiêu Nhược Yên, ánh mắt dịu dàng dường như có thể khiến người ta chết đuối trong đó.
Tóc đã sấy khô.
Lan Lan cất máy sấy, mỉm cười với chị: "Để em xoa cổ cho chị nhé."
Trước kia, cô thấy mỗi lần chị họp xong hay tan làm, cổ đều rất khó chịu, không nhịn được mà xoa bóp.
Lan Lan cũng đại khái biết thói quen không thích người khác chạm vào mình của chị, nên trước đây vẫn không dám mở miệng. Giờ cô nói ra, vừa là sớm đã muốn làm, cũng là một sự thăm dò.
Nếu là bình thường, chị gái chắc chắn sẽ từ chối.
Nhưng có lẽ vì vừa mới thấy Lan Lan khóc, trong lòng vẫn còn xót; cũng có lẽ bởi vì bầu không khí quá mập mờ, chị do dự một chút rồi gật đầu. Lan Lan cười, hít sâu một hơi, có chút căng thẳng, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai chị gái.
Ngoài cửa.
Tai của Nhan Chỉ Lan gần như dán sát vào cửa, nắm tay siết chặt.
Tiêu Nhược Yên ngồi trên ghế sofa, nở nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ lễ: "Tiểu Nhan, đừng như vậy."
Tiểu Nhan áp tai vào cửa, biểu cảm nghiêm túc: "Tớ phải bảo vệ an toàn cho chị tớ, lỡ Lan Lan không nhịn được thì sao?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Với cái thân hình nhỏ bé của Lan Lan, chị gái thỉnh thoảng còn đánh đấm với Tiểu Nhan, một cái tát chắc đã đủ thổi bay cô ấy rồi.
Trong phòng vang lên những đoạn đối thoại kỳ lạ.
Tiểu Nhan nghe rất rõ.
— Lực thế này ổn chưa?
— Ừm, rất tốt.
— Vậy em mạnh thêm chút, có khó chịu không?
— Không sao.
......
Hai mắt Tiểu Nhan trợn tròn, hồn vía như bay mất, lê bước tới sofa, mềm nhũn dựa vào Tiêu Nhược Yên.
Tiêu Nhược Yên liếc nàng: "Sao vậy?"
Sao tự nhiên trông như bị đả kích thế kia.
Tiểu Nhan không nói gì, ánh mắt của nàng đã trôi đi xa. Đúng lúc này, cửa phòng ngủ mở ra. Lan Lan mỉm cười, xoay xoay cổ tay bước ra, còn chị gái thì thần sắc rất ổn, trông như vừa được hưởng thụ xong.
Liên tưởng tới biểu cảm của Tiểu Nhan, Tiêu Nhược Yên cũng đoán ra chuyện gì đã xảy ra. Cô khiếp sợ nhìn Lan Lan và chị gái.
Không phải chứ... nhanh vậy sao?
Chị gái nghi ngờ nhìn hai người kia. Có chuyện gì vậy?
Tiêu Nhược Yên còn đỡ, chỉ là ngạc nhiên vì sao họ lại lần lượt đi ra.
Nhưng tại sao Tiểu Nhan lại nhìn chị mình bằng ánh mắt kiểu "chị bẩn rồi" như vậy???
"Lúc nãy tớ nói với chị hay là chúng ta ra ngoài ăn cơm nhé, tớ mời!"
Lan Lan rất vui. Cô ấy là cô gái thông minh, cảm nhận được sự mềm mỏng của chị gái. Cô ấy biết phải tiến từng bước, không thể xông lên dọa chị chạy mất. Còn Liya gì đó thì sợ gì? Để đó tính sổ sau mới thú vị. Giờ cô ấy đã có video chị nói nhớ mình, chẳng khác nào thuốc an thần, khiến cô ấy tự tin tăng vọt.
Lan Lan rất tự nhiên khoác tay chị, nhìn Tiêu Nhược Yên: "Ăn lẩu nhé? Không phải cậu nói muốn ăn sao?"
Nhan Chỉ Y cưng chiều nhìn cô ấy. Chị vẫn thích nhìn Lan Lan cười, cứ như mỗi lần Lan Lan cười, tâm trạng của chị cũng tự nhiên tốt lên.
Tiêu Nhược Yên còn chưa kịp nói.
Tiểu Nhan như robot, đi thẳng tới bên chị gái, mặt không cảm xúc gạt tay Lan Lan đang khoác tay chị ra: "Ăn lẩu thì ăn lẩu, đi thôi, chị."
Tiếng "chị" này gọi ngọt đến mức như cún con, mềm nhũn, nũng nịu.
So về độ làm nũng, Tiểu Nhan xưng số một thiên hạ. Tiêu Nhược Yên hiểu rõ uy lực đó nhất.
Quả nhiên, tóc gáy Nhan Chỉ Y cũng dựng cả lên, da gà nổi đầy tay. Chị nhìn em gái: "Em lại làm chuyện xấu gì rồi?"
Tiểu Nhan cứng đờ một chút, nhưng rất nhanh đã cười lên, làm nũng tựa đầu lên vai chị gái: "Chị nói gì vậy, chị yêu của em. Mặc thế này có lạnh không, để em đi lấy áo khoác cho chị nhé?"
Nhan Chỉ Y run lên: ...............
Chị... thật sự hơi lạnh.
Bốn người, trong bầu không khí quái lạ, lên xe.
Lan Lan lái xe.
Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan ngồi ghế sau. Cô lén ôm eo Tiểu Nhan, ghé tai nói nhỏ: "Cậu làm mình làm mẩy gì vậy? Không phải cậu đã đồng ý với Lan Lan rồi sao?"
Tiểu Nhan hơi khó chịu: "Tớ có đồng ý, nhưng không ngờ họ nhanh như vậy."
Nàng nhìn Tiêu Nhược Yên, trong mắt lấp lánh: "Chúng ta bao nhiêu năm mới ngủ cùng nhau."
Tiêu Nhược Yên: ......
May mà trong xe tối om, nếu không mặt Tiêu Nhược Yên không biết phải đỏ tới mức nào. Cô hạ giọng: "Sao giống được? Chúng ta xa nhau mười năm."
Nếu không phải mười năm xa cách đó.
Với mức độ nóng bỏng giữa cô và Tiểu Nhan, nhiều lắm cũng chỉ cố giữ tới đại học, chắc chắn đã sớm bùng cháy dữ dội rồi.
"Hơn nữa," Tiêu Nhược Yên biết h*m m**n chiếm hữu nhỏ xíu của nữ nhân nhà mình lại trỗi dậy, liền dỗ dành: "Chị ấy và cậu ấy cũng chẳng có gì. Cậu nhìn xem, hai người đều phát hồ tình, chỉ hồ lễ. Lan Lan còn chẳng dám nắm tay chị ấy, chỉ dám nắm cánh tay thôi."
Nghe vậy, Tiểu Nhan dễ chịu hơn một chút. Nàng thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói: "Chị của tớ, rốt cuộc cũng thuộc về người khác rồi."
Tiêu Nhược Yên: ...............
Ngay lúc hai người thì thầm.
Lan Lan tranh thủ lúc dừng đèn đỏ, hít thở nín thở, lén nắm lấy bàn tay của chị đang đặt bên đùi.
Cô ấy rất căng thẳng, lòng bàn tay đầy mồ hôi. Nhưng dù vậy, khi chạm vào bàn tay lạnh lạnh của chị, Lan Lan vẫn cảm nhận được sự cứng đờ của chị.
May mà chỉ trong khoảnh khắc. Đèn xanh che giấu sự lúng túng của Lan Lan. Cô ấy rút tay về, tiếp tục lái xe.
Cô ấy không dám nhìn chị, chỉ âm thầm tự an ủi.
Thời gian rất ngắn, chị có lẽ cũng chẳng cảm nhận được, hoặc sẽ cho rằng cô ấy vô tình chạm phải.
Hơn nữa lúc nãy trời tối như vậy, cũng chẳng ai phát hiện. Cô ấy xấu hổ cái gì chứ.
Nghĩ vậy, tâm trạng của Lan Lan khá hơn. Khóe môi cô ấy cong lên, ngẩng đầu theo phản xạ nhìn vào gương chiếu hậu.
Trong gương, Tiêu Nhược Yên ôm Tiểu Nhan, ghé tai nói gì đó, còn Tiểu Nhan dùng ánh mắt lạnh băng như dao nhìn Lan Lan, sát khí tràn trề.
Lan Lan: ..................
Bữa lẩu vốn dĩ đã lên kế hoạch ổn thỏa.
Nhưng vừa đỗ xe xong, một cuộc gọi của bác sĩ Từ đã phá hỏng tất cả.
Điện thoại của Lan Lan hơi bị lọt âm, giọng nói dịu dàng của bác sĩ Từ truyền tới.
— Lan Lan, hôm nay sao em không tới? Trễ mười phút rồi đó.
Ánh đèn bãi đỗ xe khá sáng. Lan Lan có thể thấy rõ, biểu cảm của chị lạnh xuống, bàn tay vốn đặt bên đùi cũng rụt về, khoanh tay nhìn Lan Lan.
Tiêu Nhược Yên nhạy cảm nhất với chuyện này. Cô đột ngột ngẩng đầu, hít một hơi lạnh.
Tới rồi, tới rồi.
Lan Lan, đừng giẫm mìn nhé, chỗ đáng sợ của phụ nữ nhà họ Nhan tới rồi đó.
Lan Lan vội vàng nói: "Em không qua nữa đâu, em ổn rồi."
Bác sĩ Từ mỉm cười: "Hôm qua không phải còn nói sống chết gì cũng vô nghĩa sao? Không được đâu, đừng làm loạn, chị vẫn đang đợi em đây."
Lông mày của chị gái khẽ nhướng lên, cảm giác trong lòng như bị đâm một cái gai.
Lan Lan hạ giọng: "Em thật sự không sao rồi. Giờ em đang ở chỗ chị gái, bọn em chuẩn bị đi ăn lẩu."
Xưng hô "chị gái" này, với bác sĩ Từ đã không còn xa lạ. Thời gian này, cô nghe Lan Lan nhắc nhiều nhất chính là hai chữ đó.
Khi Lan Lan nói về chị, hoặc cười ngây thơ như đứa trẻ, hoặc buồn bã khiến người ta xót xa.
Bác sĩ Từ tự nhiên hiểu được vị trí của Nhan Chỉ Y trong lòng cô. Vốn dĩ trước đó cô đã tự nhủ phải buông bỏ, nhưng dáng vẻ của Lan Lan mấy ngày nay lại khiến cô sinh ra cảm giác muốn bảo vệ.
Có lẽ, không liên quan đến tình yêu.
Chỉ là không muốn nhìn cô ấy bị tổn thương.
Bác sĩ Từ nghĩ một chút: "Vậy vừa hay, chị cũng qua ăn cùng mọi người."
Lan Lan nghe xong muốn run cả người: "Đừng mà, còn có Lão Nhị với Lão Tứ nữa."
Bác sĩ Từ càng cười: "Họ vừa hay nợ chị một bữa cơm. Chọn ngày không bằng gặp ngày, vậy nhé."
Nói xong, cô dứt khoát cúp máy.
Lan Lan ngẩng đầu lên, đối diện là ánh mắt lạnh như sương của chị. Cô ấy nuốt nước bọt: "Bác sĩ Từ nói cũng muốn qua."
Chị gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Chị không điếc."
Lan Lan: ......
Tiêu Nhược Yên toát mồ hôi lạnh thay Lan Lan. Cô định giải thích giúp một câu, thì chân bị Tiểu Nhan véo một cái. Cô đau quá quay sang nhìn nàng.
— Làm gì vậy?
Tiểu Nhan lắc đầu với cô.
— Đừng xen vào, đây mới là vị ngọt của tình yêu!
Tiêu Nhược Yên: ...............
Đây là vị ngọt sao?
Năm đó Tiểu Nhan ghen với cô, cũng đâu có thiếu giày vò cô.
Nghĩ kỹ lại... hình như đúng là... rất ngọt.
Trong ấn tượng của Tiêu Nhược Yên, ngọt ngào nhất là một lần, vì một buổi biểu diễn rất quan trọng, mỗi ngày cô đều tới phòng gym rèn luyện thể lực. Cô còn hiếm khi chịu chi thuê hẳn huấn luyện viên riêng.
Huấn luyện viên là một phụ nữ trung niên thân hình rất đẹp, tràn đầy nhiệt huyết. Đây còn là do Tiêu Nhược Yên sợ Tiểu Nhan ghen, cố ý chọn, yêu cầu không lấy huấn luyện viên nam.
Nhưng cô cũng không biết bản thân mình làm sao nữa, dường như khí tràng chính là kỳ lạ như vậy.
Vài ngày sau, ánh mắt của huấn luyện viên nhìn cô đã không còn đúng đắn. Cô vốn định đổi người khác, nhưng còn chưa kịp nói thì đã bị Tiểu Nhan phát hiện.
Hôm đó, Tiểu Nhan vừa luyện đàn xong, trạng thái không tốt lắm, muốn qua tìm Tiêu Nhược Yên cùng nhau vận động một chút.
Lúc đó cũng đã muộn, phòng gym chẳng còn mấy người.
Tiểu Nhan vừa bước vào, liền thấy huấn luyện viên cười tươi nhìn Tiêu Nhược Yên, trong mắt lấp lánh ánh sáng, tay còn đặt lên bụng dưới của cô: "Hít vào."
Rồi tay cô ta dời lên trên: "Thở ra..."
Chỉ một cảnh như vậy thôi.
Buổi tối hôm đó, Tiêu Nhược Yên thảm vô cùng. Đúng lúc quan trọng, Lan Lan và Lão Đại lại chạy sang ký túc xá bên cạnh xem phim.
Còn ngay giữa sàn ký túc xá, Tiêu Nhược Yên đang chống đẩy, Tiểu Nhan như con lười ôm chặt lấy cô, hôn lên vành tai, thì thầm bên tai: "Hít vào."
Tiêu Nhược Yên bị trêu chọc đến đỏ bừng mặt mũi, còn Tiểu Nhan mặt không đổi sắc: "Thở ra."
Nàng vừa về đã nổi giận với Tiêu Nhược Yên, nhưng Tiêu Nhược Yên thề thốt: "Tớ thật sự chỉ là tập thể dục thôi, với những thứ khác hoàn toàn không có tạp niệm, căn bản không cảm nhận được mấy thứ trêu chọc cậu nói."
Tiểu Nhan cười, nàng như không xương mà dính chặt trên người cô: "Vậy sao? Thế để tớ cảm nhận xem sự chuyên tâm của cậu."
......
Chỉ một lần đó thôi.
Sau đó Tiêu Nhược Yên không dám đi tập gym nữa. Màn "thiên kim áp đỉnh" của nữ nhân nhà cô khiến hai tuần sau hai cánh tay vẫn đau chưa hồi phục.
Nghĩ tới đây.
Tiêu Nhược Yên chống cằm, mặt tràn đầy đồng cảm với Lan Lan.
Đối diện với cô ấy, không biết sẽ là cuồng phong bạo vũ thế nào.
Thấy chị gái không nói lời nào, Lan Lan chà xát hai tay: "Đừng giận mà, hay để em gọi lại cho chị ấy?"
Nhan Chỉ Y quay đầu, mặt không cảm xúc: "Không cần, vừa hay chị cũng muốn gặp cô ấy."
Gặp cô ấy...
Không cần Tiểu Nhan nói, Lan Lan cũng cảm giác được chị đang từ sau lưng rút ra một thanh đại đao dài ba mươi mét.
Bản năng sinh tồn khiến cô ấy nghiêm túc giải thích: "Chị à, giữa em và bác sĩ Từ... chỉ là bạn bè bình thường thôi."
Một mặt cô ấy vui vì cảm nhận được chị đang ghen, mặt khác lại thấp thỏm.
Thời gian này, bác sĩ Từ giúp cô ấy không ít, bọn họ xem như bạn bè khá tốt. Lan Lan không muốn cô bị liên lụy.
Chị là ai chứ?
Chị nhìn người vô số, Lan Lan đứng trước mặt chị chẳng khác nào tờ giấy trắng. Chị cảm nhận được sự che chở của Lan Lan dành cho bác sĩ Từ, thế là tâm trạng lại càng khó chịu hơn.
Thấy sắc mặt của chị ngày càng âm u, Lan Lan vội quay đầu cầu cứu Tiểu Nhan: "Lão Tứ, cậu nói một câu đi, cậu tin tớ đi, cậu thấy trong mắt tớ toàn là chân thành rất nhiều rất nhiều mà, đúng không?"
"Thấy —" Tiểu Nhan vừa định nói, chị gái cũng quay đầu nhìn nàng, không nói lời nào.
Lúc này, Tiểu Nhan vẫn chọn đứng về phía chị gái. Thời khắc then chốt, đương nhiên là bênh chị: "Rất nhiều rất nhiều chân thành, tớ không thấy được."
Tiêu Nhược Yên ngơ ngác: "Vậy thấy cái gì?"
Tiểu Nhan: "Rất nhiều rất nhiều hồng hạnh vượt tường."
Lan Lan: ..................
Tiêu Nhược Yên: ..................
Mấy người vừa nói vừa cười đùa, không ai ngờ rằng ngày hôm đó, sự xuất hiện của bác sĩ Từ lại trở thành một bước ngoặt lớn giữa Lan Lan và chị gái.
-----
Lời tác giả:
Lan Lan: Lão Tứ, bao nhiêu năm nay, tớ đúng là trao nhầm rồi, nhầm rồi.
Nhan Chỉ Y: Có được em gái, là có được thiên hạ.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 69
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 69
