Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 67
Chị gái chuyên trị "làm nũng giả tạo" một vạn năm.
Nàng bị ép uống xong bát cháo đó, cổ họng không còn khàn nữa, eo không còn đau nữa, ánh mắt cũng không còn lả lơi, cả người nghiêm chỉnh lên hẳn.
Nhan Chỉ Y lạnh lùng nhìn em gái: "Lần sau ăn cơm có biết nói chuyện cho đàng hoàng không?"
Tiểu Nhan nước mắt lưng tròng gật đầu.
Nếu so về thể lực, nàng thật sự không phải đối thủ của chị.
Hảo hán không ăn thiệt trước mắt, nếu bị ấn mông đánh ở trước mặt A Yên và Lan Lan thì đúng là rất mất mặt.
Nhan Chỉ Y hừ lạnh một tiếng, ngồi lại vị trí của mình, cầm bát đũa tiếp tục ăn cơm.
Lần này, bàn ăn yên tĩnh hẳn.
Mỗi người tự ăn phần mình, Tiểu Nhan dựa vào Tiêu Nhược Yên, oán hận xoa xoa bụng, lâu rồi nàng không ăn nhiều như vậy, thật sự tiêu hoá không nổi.
Tiêu Nhược Yên thở mạnh cũng không dám, lén nhìn chị gái rồi lại nhìn Tiểu Nhan ở trong lòng, có chút đau lòng, cuối cùng liếc sang Lan Lan.
— Tiểu Nhan bị bắt nạt kìa, ngày nào cũng chị rể chị rể, đến lúc then chốt sao cậu chẳng có phản ứng gì thế?
Lan Lan mặt mày khổ sở.
— Thần thiếp không dám.
Cô sợ chị hơn.
Tiêu Nhược Yên gần như dùng ánh mắt giết người.
— Lần này ngươi không dám, lần sau đừng bước vào nhà trẫm nữa.
Không đến chỗ Tiểu Nhan?
Vậy chẳng khác nào trực tiếp chặt đứt tương lai của Lan Lan với chị gái. Giây phút sinh tử, Lan Lan nhìn chị, run rẩy gắp một miếng đồ ăn bỏ vào bát chị, dè dặt nói: "Chị, chị ăn đi."
Giọng nói run run, nghe thôi cũng biết Lan Lan sợ đến mức nào.
Nhan Chỉ Y ngẩng đầu nhìn Lan Lan, đôi mắt của cô ấy ướt át nhìn chị như một con thú nhỏ bị bắt nạt.
Trong lòng mềm nhũn, Nhan Chỉ Y "ừm" một tiếng, đẩy bát về phía trước, Lan Lan thuận thế gắp thức ăn cho chị.
Tiêu Nhược Yên thấy cảnh đó, lén ra tay mạnh, véo một cái vào mông Tiểu Nhan đang ngơ ngác xem kịch.
Bảo bối, lúc quan trọng không được tụt xích đâu.
Tiểu Nhan bị đau đến nhăn mặt. Nhìn Nhan Chỉ Y ăn miếng đồ ăn Lan Lan gắp cho, má còn hơi ửng hồng, nàng mỉm cười hỏi: "Có phải đồ ăn người khác gắp cho đặc biệt ngon hơn không?"
Nhan Chỉ Y: ..................
Đêm hôm khuya khoắt.
Chị suýt nữa bị nghẹn.
Lan Lan nhìn dáng vẻ ăn quả đắng của chị, trong lòng lén cười, trên mặt nóng bừng trắng hồng.
Còn chị thì sao? Không biết vì sao, lại cúi đầu xấu hổ.
Thật sự là... hiệu ứng tâm lý sao?
Chị cảm thấy món Lan Lan gắp thật sự ngọt hơn.
Chị chợt nhớ đến một cảnh từng vô tình nhìn thấy em gái và Tiêu Nhược Yên ôm hôn không nỡ rời.
Trước đây xem phim thần tượng, chị từng thấy nam nữ chính hôn nhau như vậy, nhưng không hiểu vì sao, có lẽ bị em gái "đầu độc", chị lại cảm thấy hai mỹ nữ tóc dài ôm nhau còn cuốn hút hơn, còn đẹp hơn.
Chị không nhịn được liếc Lan Lan một cái, đôi môi nhỏ vừa uống cháo xong được dưỡng ẩm, hồng hào, còn hơi chu ra.
Nhan Chỉ Y hít sâu một hơi, tay cầm đũa siết chặt lại.
Đứng đắn.
Phải đứng đắn một chút.
Chị không phải cùng một loại người với Tiểu Nhan.
Tiêu Nhược Yên thấy chị như vậy, cười ghé vào tai Tiểu Nhan thì thầm: "Tớ thấy dáng vẻ của chị cậu thế này, sau này có thể rất biết làm nũng đấy."
Tiểu Nhan nhìn Tiêu Nhược Yên, lập tức phủ nhận: "Không thể nào, nhà họ Nhan bọn tớ không sinh ra người làm thụ."
Tiêu Nhược Yên: ..................
Đây không phải là mở mắt nói dối trong truyền thuyết sao?
Buổi sáng ai ở văn phòng làm thụ hăng hái đến mức ghế cũng sắp gãy rồi?
Tiểu Nhan thấy mặt chị đỏ bừng, trong lòng bực bội: "Chị, chị đỏ mặt cái gì thế?"
Thật sự là không có chí tiến thủ, nhìn là thấy bực.
Nhan Chỉ Y cắn môi, liếc em gái: "Chị nóng."
Tiểu Nhan cười, đứng dậy mở toang bốn cửa sổ phòng khách.
Trong chớp mắt, gió lạnh đầu đông từ bốn phía tràn vào.
Tiểu Nhan ân cần nhìn chị, mỉm cười hỏi: "Còn nóng không?"
Nhan Chỉ Y: ...
Lời nói dối do chính mình thốt ra.
Cắn răng cũng phải chịu.
Trong gió lạnh rít gào, chị run run ăn xong bữa "cơm nóng hổi".
Đến lúc dọn bát đũa, Tiêu Nhược Yên lạnh đến mức nước mũi sắp chảy ra, Lan Lan rất biết điều theo cô vào rửa bát, tránh xa chiến trường đầy mùi thuốc súng.
Trong phòng khách.
Nhan Chỉ Y lạnh lùng nhìn em gái: "Sao hả, làm Giám đốc Nhan được mấy ngày mà tính khí lớn rồi?"
Tiểu Nhan cắn hạt dưa, thản nhiên: "Em không chịu nổi kiểu người nói một đằng làm một nẻo."
Nhan Chỉ Y nhướn mày: "Em đang dạy đời chị à?"
Tiểu Nhan giơ tay, giả vờ hoảng hốt: "Em không dám."
Nhan Chỉ Y cười, nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng: "Em thành thật một chút cho chị, lần này chị ép em uống cháo, lần sau còn làm nũng nữa thì chính là hạc đỉnh hồng."
............
Trong bếp.
Lan Lan và Tiêu Nhược Yên dựng cả tai nghe, tóc gáy sắp dựng đứng.
Lan Lan huých Tiêu Nhược Yên: "Lão Nhị, cậu quản Tiểu Nhan nhà cậu đi, chị ấy mệt như vậy rồi, sao cứ cãi nhau với chị ấy hoài vậy?"
Tiêu Nhược Yên trợn mắt, bênh người nhà: "Cậu nhìn mặt Tiểu Nhan nhà tớ hiền lành yếu đuối thế kia, không phải vì chị gái quá sắc bén, không quen nhìn bọn tớ thể hiện tình cảm sao? Nói cho cùng..."
Cô nhìn Lan Lan: "Vẫn là cậu hành động chậm quá, để sự ghen tị của chị không có chỗ xả."
Nhắc đến chuyện này, Lan Lan bĩu môi: "Tớ đã tỏ rõ lòng mình với chị ấy rồi, nếu cả đời này chị ấy không đồng ý, tớ làm bạn ở bên chị ấy cũng được."
Tiêu Nhược Yên là người từng trải, nghe xong liền cười: "Đó là lời cậu tự lừa mình, đợi đến lúc bên cạnh chị ấy xuất hiện tình địch, cậu sẽ không bình tĩnh được đâu."
Lan Lan nghe mà đau răng: "Cậu có thể đừng mỏ quạ như vậy được không?"
......
Có lúc mỏ quạ thật sự là danh bất hư truyền.
Bữa cơm này còn chưa kịp tiêu hoá trong bụng Lan Lan, lời nói của Tiêu Nhược Yên đã được chứng thực.
Vì sắp đến kỳ nghỉ đông.
Tiểu Nhan bàn với Tiêu Nhược Yên, quyết định đến công ty giúp chị một thời gian, dù sao dạo này chị quá mệt, mâu thuẫn gia đình giải quyết xong, cũng nên để người thân cảm nhận được hơi ấm.
Còn Tiêu Nhược Yên tiếp tục theo Nguyễn Y Hàm chạy khắp nơi, tiện thể trông coi việc sửa nhà, cô muốn cảm nhận lại tổ hợp này, xác định xem lòng mình rốt cuộc có thích hay không.
Vấn đề nảy sinh ở đây.
Dù sao Giám đốc Nguyễn và Tiêu Nhược Yên có liên hệ, không tránh khỏi việc Giám đốc Tần thường xuyên ghé qua Nhan thị, mỗi lần đến đều dẫn theo vài trợ lý đắc lực, trong đó có một người lai Trung-Mỹ tên Liya, qua lại vài lần thì để ý chị gái.
Nhan Chỉ Y trước mặt người ngoài không độc miệng như với em gái, rất có phong thái tổng tài, từng cử chỉ vừa dịu dàng vừa bá đạo.
Liya là cong bẩm sinh, tóc vàng mắt xanh, dáng người nóng bỏng kiểu Âu Mỹ, theo lời Tiêu Nhược Yên, đứng bên cạnh cô ta cũng không dám, sợ sơ ý là bị "đâm".
Mấy người cùng nhau đi ăn một bữa.
Liya bắt đầu theo đuổi Nhan Chỉ Y ráo riết, cách theo đuổi rất trực tiếp, hoa tươi tặng từng bó, ngày nào cũng lái siêu xe chờ dưới lầu.
Dù Nhan Chỉ Y đã từ chối, nhưng Liya vẫn không bỏ cuộc, cười nói: "Giám đốc Nhan có thể coi tôi là bạn."
Nghe câu này, Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan nhìn nhau. Chẳng phải đây là chiêu "làm bạn" của Lan Lan sao?
Nhất định đừng để Lan Lan biết.
Nhan Chỉ Y dần dần cạn kiệt kiên nhẫn, nhưng dù sao cũng là người của Giám đốc Tần, chị không tiện nói nặng. Tiêu Nhược Yên nói riêng với Nguyễn Y Hàm vài lần, Nguyễn Y Hàm về nhà nhắc với Giám đốc Tần, lão hồ ly đó cười khà khà: "Không phải vẫn độc thân sao? Độc thân thì ai cũng có quyền theo đuổi, chị thấy Liya cũng không tệ."
Tiêu Nhược Yên thật sự rất thương Lan Lan, tự mình kéo Tiểu Nhan nói: "Đều là theo đuổi, dựa vào cái gì Lan Lan của chúng ta phải giấu giếm, còn Liya cứ quang minh chính đại như vậy?"
Tiểu Nhan thở dài: "Lan Lan của chúng ta quá nhút nhát, quá giữ kẽ."
Gần đây Nhan Chỉ Y cũng bị Liya quấn đến đau đầu, đuổi mấy lần mà người ta vẫn bền bỉ.
Không còn cách nào, chị đành tranh thủ thời gian rảnh, hẹn Liya đến quán trà nói rõ ràng.
Liya có sự yêu thích kỳ lạ với văn hoá phương Đông, những nơi như trà quán, hí viện đặc biệt yêu thích.
Uống trà thơm, Liya nhìn Nhan Chỉ Y đầy tình ý, chị thật sự quá đúng gu thẩm mỹ của cô ta, vừa thần bí vừa dè dặt kiểu phụ nữ phương Đông.
Cô ta biết chị không thích mình, không có tâm tư gì, nhưng trái tim đã rung động, sao có thể nói thu là thu.
Nhan Chỉ Y thở dài: "Liya, hôm nay tôi đến để nói rõ với cô."
Liya gật đầu, đáng thương nhìn chị: "Trước khi chị nói rõ, em có thể ăn một con vịt không?"
Cô ta giơ ngón cái: "Vịt quay Trung Quốc, tuyệt lắm."
Nhan Chỉ Y: ........................
Không hiểu sao, chuyện vốn chỉ cần một ấm trà có thể giải quyết, lại biến thành một bữa ăn.
Lúc này Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan đến phòng khám tâm lý của bác sĩ Từ.
Bác sĩ Từ kiểm tra kỹ cho Tiểu Nhan, trò chuyện một lúc, cảm thán: "Tiểu Nhan, chị thấy em gần như đã hồi phục rồi."
Từ Tiêu Hạc cười: "Em đừng vội, chị có vài câu muốn hỏi Tiểu Nhan. Nhược Yên, em ra ngoài một lát được không?"
Tiêu Nhược Yên vừa nghe liền nắm chặt tay Tiểu Nhan: "Em muốn ở lại với cậu ấy, chị cứ hỏi đi, bây giờ bọn em đã không còn che giấu nhau cái gì."
Bác sĩ Từ nhìn Tiểu Nhan, dùng ánh mắt hỏi.
— Có được không?
Tiểu Nhan do dự một chút, khẽ gật đầu: "Ừm."
Nàng biết bác sĩ Từ muốn hỏi về tình huống trong mơ. Từ sau lần hai người cãi nhau nho nhỏ trước đó, A Yên thay đổi rất nhiều, giữa họ cũng ít chiến tranh lạnh hơn. Thêm nữa, chị gái đã chuyển nguyên bộ bàn ghế văn phòng về nhà cho hai người, cơ bản giải quyết được trên giường thì giải quyết trên giường, không được thì lên bàn, cuộc sống trôi qua vô cùng "dâm".
Từ Tiêu Hạc pha cho mỗi người một tách trà, cô ấy là người biết hưởng thụ cuộc sống, nhìn Tiểu Nhan hỏi: "Gần đây còn mơ thấy A Yên không?"
Tiêu Nhược Yên uống trà rất thản nhiên, bây giờ cô đủ mạnh mẽ, sẽ không ghen lung tung nữa.
Tiểu Nhan nghĩ một lúc: "Thỉnh thoảng."
Bác sĩ Từ nhìn Tiêu Nhược Yên: "Hay là Nhược Yên, em sang kia ngồi xem điện thoại một lát đi?"
Tiêu Nhược Yên nhìn bác sĩ Từ một lúc rồi gật đầu đi qua.
Có gì đâu chứ?
Sao bác sĩ Từ cứ không tin tấm lòng rộng rãi của cô vậy?
Cô đã nghĩ thông rồi, trong mơ cũng là cô, có xảy ra chút gì cũng không sao.
Tiểu Nhan ôm tách trà, khẽ nói: "Không còn vui như trước kia nữa, bọn em sẽ cãi nhau."
Giấc mơ trước kia ngọt ngào lãng mạn biết bao, mười năm xa cách, những điều nàng khao khát mà không có được đều được bù đắp trong mơ, nhưng giờ đây, trong mơ toàn là chia ly.
Trong mơ, Tiểu Nhan nói rõ với "Tiêu Nhược Yên": "Tớ biết cậu là giả, tớ phải trở về rồi."
A Yên trong mơ tà mị hơn ngoài đời, một tay mạnh mẽ ôm eo Tiểu Nhan, nhìn nàng: "Thế nào, là vì cô ấy thoả mãn cậu, nên cậu không cần tớ nữa sao?"
Dù biết là giả, dù đối diện gương mặt đã nhìn và v**t v* vô số lần, Nhan Chỉ Lan vẫn thấy khó chịu, nàng giãy ra: "Cậu buông tớ ra."
Tiêu Nhược Yên lạnh lùng nhìn nàng: "Cô ấy là lính mới, cái gì cũng cần cậu dẫn dắt, không bằng tớ."
Nói rồi, cô cúi thấp xuống, thổi hơi vào tai Tiểu Nhan: "Tớ ngủ với cậu mười năm rồi, cô ấy mới bao lâu, Tiểu Nhan, cậu thật sự nỡ rời bỏ tớ sao?"
Nhan Chỉ Lan tức giận tột độ, dốc hết sức đẩy cô ấy ra.
Tiêu Nhược Yên lảo đảo một bước, trên mặt treo nụ cười lạnh, giây tiếp theo, cảnh tượng thay đổi.
Tiểu Nhan bị nhốt trong căn phòng nhỏ, cổ tay bị trói, mắt cũng bị bịt kín.
Mọi chuyện sau đó...
Khiến nàng kiệt sức.
Đến khi được thả ra lần nữa, nàng vô lực nói: "Đủ rồi."
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng, ôm chặt nàng: "Tiểu Nhan, đừng đi, cậu cần tớ, cậu nỡ sao?"
......
Khi tỉnh mộng.
Có mấy lần, Tiểu Nhan nhìn Tiêu Nhược Yên đều thấy như bị phân liệt.
Những gì nàng kể với bác sĩ Từ không chi tiết đến thế, nhưng sự ăn ý lâu dài khiến Tiêu Nhược Yên ở đối diện đã đặt điện thoại sang một bên, sắc mặt trầm xuống.
"Trong mơ, ngoài Nhược Yên ra, còn có người khác không?"
Tiểu Nhan gật đầu, khẽ nói: "Ừm, còn có ba, còn có chị gái, bọn họ đều khác trước kia."
Nàng ngẩng đầu nhìn Từ Tiêu Hạc, khoảnh khắc ấy ánh mắt mong manh: "Em đã có thể mơ hồ phân biệt được, họ không phải là thật."
Không cần thuốc.
Nàng đã biết đâu là mơ, đâu là thực.
Chỉ là vẫn còn có chút phân liệt.
Từ Tiêu Hạc mỉm cười nhìn Tiểu Nhan, giọng rất dịu dàng: "Đây là tiến bộ mà, sao lại không vui?"
Hôm nay Tiểu Nhan mặc áo khoác gió màu be, bên trong là áo len trắng, da trắng như tuyết, tóc dài đen nhánh buông xõa, nàng đúng là một yêu tinh, lúc thì thuần khiết, lúc thì quyến rũ, lúc này lại yếu mềm khiến người ta xót xa. Nàng nghiêng đầu nhìn bác sĩ Từ: "Nếu... đã phân biệt được rồi, tại sao vẫn còn mơ thấy những thứ đó?"
Khi nói, nàng như một cô bé làm sai chuyện, lén liếc Tiêu Nhược Yên ở cách đó không xa.
Tiêu Nhược Yên lập tức đáp lại, nặn ra nụ cười còn khó coi hơn khóc.
Bác sĩ Từ cười: "Tiểu Nhan, người không phải thánh nhân, không chỉ có em, mà bất kỳ ai cũng sẽ mơ những giấc mơ như vậy, huống chi gần đây hai người nhất định rất thường xuyên phải không?"
Mặt Tiểu Nhan nóng bừng, hàng mi dài khẽ chớp. Bác sĩ Từ nhìn nàng: "Giấc mơ hình thành rất phức tạp, phần lớn là phản chiếu của cuộc sống thực, chị em cậu đã chuyển biến theo hướng tốt rồi, cứ yên tâm."
Giọng nói của cô ấy thật sự rất dịu dàng, rất có sức thuyết phục: "Giống như chị vậy, chị cũng mơ những giấc mơ đó."
Tiểu Nhan nhìn cô ấy, chớp mắt tỏ vẻ nghi ngờ.
Bác sĩ Từ mỉm cười: "Không tin sao?"
Cô ấy ngẩng đầu gọi: "Nhược Yên."
Tiêu Nhược Yên nghe gọi lập tức đi qua: "Sao vậy?"
Cô cố gắng tỏ ra bình tĩnh, bác sĩ Từ nhìn cô cười: "Em có từng mộng xuân ngoài Tiểu Nhan ra chưa?"
Trời ơi!!!
Bác sĩ Từ này, chúng ta xưa nay không thù không oán, sao chị lại hại em thế này???
Cuối cùng, Tiêu Nhược Yên không dám nói chữ "Có", nhưng cũng không phủ nhận.
Cô không giỏi nói dối.
Những giấc mơ như vậy, đối với cô, rất hiếm gặp.
Chỉ thỉnh thoảng mơ mơ hồ hồ thấy một bóng dáng, giống Tiểu Nhan mà cũng không hẳn, lại hơi giống một minh tinh nước ngoài cô thích. Ai mà chẳng từng đu idol chứ, chỉ là thích thần tượng thôi.
Vì thế cô mới không dám nói, sợ bị nữ nhân nhà mình phát hiện.
Bác sĩ Từ thấy biểu cảm của Tiểu Nhan không ổn: "Tiểu Nhan, không phải chứ? A Yên đã bao dung như vậy rồi, em sẽ không tức giận chứ?"
Tiểu Nhan cầm quả táo bên cạnh, cắn một miếng, cười: "Sao em lại tức giận được chứ?"
Nói xong, nàng nhướng mày nhìn Tiêu Nhược Yên: "Nói đi, mọi người đều là người trưởng thành, cậu mơ thấy ai?"
Tiêu Nhược Yên: ...
"Sao không nói?"
Tiểu Nhan "bốp" một tiếng đập quả táo xuống bàn, dọa bác sĩ Từ run lên.
Tiêu Nhược Yên: ........................
Xong đời.
Trên đường về.
Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan bắt taxi, hai người đều im lặng.
Vào đến nhà.
Tiêu Nhược Yên rửa tay, ôm Tiểu Nhan. Tiểu Nhan cúi đầu vuốt vuốt Tiểu Tiểu, không nói gì.
"Bảo bối, thật sự tức giận rồi à?"
Tiểu Nhan thở dài, kéo da mềm trên mặt Tiểu Tiểu: "Tớ không có."
Tiểu Tiểu: ............
Tay Tiêu Nhược Yên không đứng đắn: "Đừng lừa tớ, đừng giận mà, không phải chúng ta chỉ đang phối hợp với bác sĩ Từ thôi sao?"
Theo lý thì là như vậy.
Nhưng Tiểu Nhan vẫn có chút không vui, dù sao trong mơ nàng còn quá đáng hơn, cũng không tiện nói gì.
Hai người tắm rửa rồi đi ngủ, hiếm khi yên ổn một đêm.
Mệt mỏi lâu ngày được giải toả, Tiêu Nhược Yên vừa chạm gối đã ngủ, còn mơ một giấc mơ ngọt ngào.
Cô mơ thấy con của mình và Tiểu Nhan.
Một bé gái mập mạp mặc váy hồng, giọng nói nũng nịu ôm cổ Tiêu Nhược Yên, quay đầu gọi Tiểu Nhan: "Mẹ."
......
Cô bé đó rất xinh đẹp, Tiêu Nhược Yên không nhịn được bật cười.
Trong bóng tối.
Người bên cạnh cô lập tức ngồi dậy, bật đèn đầu giường.
Tiêu Nhược Yên bị chói tỉnh, mơ màng mở mắt, dụi dụi mắt: "Sao vậy?"
Tiểu Nhan dựa vào giường, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm: "Cậu mơ thấy ai?"
Tiêu Nhược Yên: ..................
Tình huống gì đây?
Vừa nãy là ai nói không để ý vậy?
Tiểu Nhan nhìn cô, hít sâu một hơi: "Nói cho tớ nghe đi, tớ sẽ không tức giận."
Tiêu Nhược Yên mím chặt môi, cô không tin, biểu cảm này mà là không giận sao?
Tiểu Nhan vuốt tóc, cười dịu dàng: "Nói cho tớ biết đi mà, tớ chỉ tò mò thôi, thật sự không giận."
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng, do dự hỏi: "Thật không?"
Tiểu Nhan gật đầu, cười rất ngọt ngào, rất chân thành.
Tiêu Nhược Yên suy nghĩ một chút, nói: "Tớ mơ thấy một bé gái, cô bé gọi là —"
Chưa kịp nói xong.
Tiểu Nhan "vụt" một cái ngồi bật dậy, lật người đè lên Tiêu Nhược Yên: "Cậu!!! Cậu thật sự mơ thấy người phụ nữ khác!!!"
Tiêu Nhược Yên: ............
Tiểu Nhan đè trên người cô, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy lửa giận: "Còn là bé gái nữa, tớ biết ngay mà, cậu chê tớ già rồi!"
Tiêu Nhược Yên: ...
Trời ơi, Đậu Nga chết thế nào, cuối cùng cô cũng hiểu rồi.
Tiêu Nhược Yên: ..................
Cao xanh ơi.
Giết tôi đi.
Ngay khi hai người ầm ĩ lăn lộn, chuẩn bị lại một đêm không ngủ, cửa bị gõ vang, tiếng gõ rất gấp.
Giờ này, người có thể đến chỉ có chị gái và Lan Lan.
Nghe kiểu này chắc là chị gái.
Tiểu Nhan buông tay, khoác áo ngủ xuống giường mở cửa, trước khi ra còn trừng Tiêu Nhược Yên một cái thật mạnh.
Tiêu Nhược Yên vừa thoát hiểm thở phào nhẹ nhõm, cũng vội chỉnh lại áo ngủ, theo Tiểu Nhan ra ngoài.
Thật sự bị chị gái dạy dỗ đến sợ rồi.
Cô nhất định phải biểu hiện thật trong sạch.
Cửa vừa mở ra, hơi lạnh ập vào.
Nhan Chỉ Y trông rất tiều tụy, rất lo lắng nhìn em gái: "Có thấy Lan Lan không?"
Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan ngẩn ra, liếc nhìn nhau. Làm sao vậy?
Chị rất sốt ruột, hai mắt đỏ ngầu: "Em ấy, em ấy hiểu lầm chị rồi..."
Ngoài lúc phát bệnh, Tiểu Nhan chưa từng thấy chị gái yếu ớt lo lắng như vậy, vội vàng kéo chị vào nhà, để chị ngồi trên ghế sofa, rót trà nóng: "Rốt cuộc là sao vậy?"
Nhan Chỉ Y cúi đầu, lòng rối như tơ vò.
Chuyện là thế nào?
Chị cũng không biết.
Cuối cùng hôm nay chị đã nói rõ với Liya xong, có lẽ Liya ăn vịt quá vui vẻ, rất sảng khoái: "Em hiểu rồi, Giám đốc Nhan, theo cách nói của người Trung Quốc các chị, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, xem ra em và chị chỉ có thiên lý, không có duyên."
Nghe xong Nhan Chỉ Y thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười tiễn cô ta ra ngoài.
Mọi chuyện vốn đang rất ổn.
Chỉ là trước khi lên xe, Liya đột nhiên quay lại, dang hai tay ra: "Để kỷ niệm mối tình thảm khốc của em, ôm tạm biệt một cái nhé, không cần hôn."
Nhan Chỉ Y: ...
Thật sự sợ cô ta nói thêm gì nữa. Hơn nữa, Liya là phụ trách khu vực Nam Á của Ức Dương, hai bên công ty liên quan rất nhiều, chị không thể không nể mặt cô ta. Huống hồ kiểu ôm này, khi tiếp xúc với đối tác nước ngoài cũng thường có.
Nhan Chỉ Y lịch sự cười, ôm Liya một cái. Liya cười: "Giám đốc Nhan, trong lòng chị có người, em nhìn ra được."
Cô ta để lại một câu nói khiến trái tim Nhan Chỉ Y rung lên rồi lên xe rời đi.
Ngay khoảnh khắc xe chạy đi, Nhan Chỉ Y thấy Lan Lan đứng bên kia đường, tay xách hộp giữ nhiệt, sững sờ nhìn chị.
Xuyên qua vạch sang đường và đèn giao thông.
Lan Lan ngây người nhìn chị, nhìn chị ôm người phụ nữ thân hình gợi cảm lái xe sang kia, gió thổi qua, không biết vì sao nước mắt đột nhiên trào ra, chảy dọc theo má.
Ngay lúc chị định phản ứng, Lan Lan đã chật vật chạy đi, chạy rất nhanh, nước mắt vương đầy đất.
Khoảnh khắc đó, Nhan Chỉ Y thật sự không biết diễn tả tâm trạng của mình thế nào.
Tiểu Nhan nghe chị kể xong, nói: "Chị, chuyện này, phía chị cũng có vấn đề."
Quan hệ giữa chị và Lan Lan vốn tương đối mập mờ, như vậy rất dễ khiến Lan Lan hiểu lầm.
Giọng nói của Nhan Chỉ Y nhẹ bẫng: "Chị biết..."
Vốn là chị em nói chuyện, Tiêu Nhược Yên không định xen vào, nhưng lúc này cô thương Lan Lan, không nhịn được hỏi: "Vậy chị có gọi cho cậu ấy chưa?"
Nhan Chỉ Y cắn môi, cúi đầu: "Chị gọi rồi, em ấy không nghe máy."
Tiêu Nhược Yên: "Vậy thì nhắn WeChat nói một tiếng đi."
Nhan Chỉ Y: "Chị không biết nói thế nào..."
Chị gái yếu ớt bất lực, nước mắt xoay quanh hốc mắt. Tiểu Nhan nhìn mà xót xa, đặt cốc xuống ôm chị: "Đừng vội, chị."
Ngoài mặt mặc dù an ủi chị, nhưng trong lòng Tiểu Nhan lại phân tích rất nhanh: Chuyện này với Lan Lan và chị gái chưa chắc đã xấu, có khi lại là cú hit cuối cùng phá vỡ lớp giấy mập mờ này.
Lan Lan luôn ở bên chị, chị sẽ không rõ cảm giác gì, bây giờ đột nhiên rời đi, Tiểu Nhan nghĩ chị sẽ tự suy ngẫm, mấu chốt là Lan Lan có giữ vững được hay không.
Hoàn toàn không biết em gái đang tính toán, chị nắm chặt áo Tiểu Nhan, ngẩng đầu nhìn nàng, cầu khẩn: "Tiểu Nhan, em giúp chị tìm em ấy đi."
Tiêu Nhược Yên đứng bên cạnh nhìn mà sốt ruột, tìm được thì sao? Cái miệng của chị toàn dùng để đấu trí với Tiểu Nhan, sao lại không biết bày tỏ thế này?
Tiểu Nhan hơi khó xử, thành phố lớn thế này, nàng biết Lan Lan chạy đi đâu? Vừa rồi lúc chị nói, nàng đã nhắn tin cho Lan Lan, cô ấy không trả lời.
Tiểu Nhan chỉ có thể an ủi: "Không sao đâu, không sao, còn có em mà."
Nhan Chỉ Y lau nước mắt nơi khóe mắt, đẩy Tiểu Nhan – người vừa nói "Còn có em" – ra, quay sang nhìn Tiêu Nhược Yên, môi đỏ khẽ mở, giọng nói vòng vo mê hoặc: "Em rể ~"
Tiêu Nhược Yên giống như bị điện giật, tóc gáy dựng đứng.
Tiểu Nhan: ..................
-----
Lời tác giả:
Tiểu Nhan: Trời xanh tha cho ai?
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 67
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 67
