Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 66


Rõ ràng là Tiêu Nhược Yên yêu cầu làm ngay trong văn phòng.


Nhưng đến cuối cùng, cô bị Tiểu Nhan dẫn dắt đến mức thần hồn điên đảo, hoàn toàn mất kiểm soát. Cô chưa từng biết thì ra tất lụa lại có nhiều "công dụng" đến vậy.


Một mớ hỗn độn.


Chỉ mới một đêm không gặp, hai người như muốn dồn hết sức lực của cả một năm vào đó.


Giữa những người yêu nhau, không cần quá nhiều lời nói, chỉ cần một ánh mắt của nàng cũng đủ khiến Tiêu Nhược Yên thất thủ. Nàng quấn lấy cô như dây leo, từng chút từng chút ép cạn, đến cả chút sức lực cuối cùng cũng không chừa lại.


Trong phòng họp bên ngoài phòng Tổng giám đốc.


Nhan Chỉ Y nhìn đồng hồ, đã đợi tròn mười phút, vẻ mặt bắt đầu trở nên thiếu kiên nhẫn.


Không thể nào.


Em gái của chị không thể vô liêm sỉ đến mức đó chứ?


Đó là văn phòng của chị mà!


Chị mải suy nghĩ đến mức hoàn toàn không nhận ra, bên ngoài phòng họp, Lan Lan đang lén nhìn mình.


Yêu một người.


Dù chỉ là nhìn từ xa một chút cũng đã thấy vô cùng thỏa mãn.


Lan Lan chưa bao giờ là người nhút nhát. Từ nhỏ đến lớn, cô muốn gì đều trực tiếp tranh lấy. Nhưng lần này, vì chị, cô lại cẩn thận từng bước, như đi trên băng mỏng.


Cho đến khi Thư ký Tống bưng cà phê, ngạc nhiên nhìn Lan Lan: "Cô Lan, cô không vào trong sao?"


Một câu nói làm kinh động Nhan Chỉ Y trong phòng họp. Nghe thấy hai chữ "Lan Lan", tim chị khẽ nhảy lên, ánh mắt lập tức nhìn ra ngoài cửa.


Chỉ một ánh nhìn đó thôi, mặt Lan Lan đã hơi đỏ lên. Cô bất an liếc chị một cái, không dám nhúc nhích.


Thư ký Tống theo Nhan Chỉ Y từ thời Nhan Phong còn nắm quyền, là cánh tay đắc lực của chị, thậm chí ở vài phương diện còn hiểu chị hơn cả Tiểu Nhan.


Cô ấy đã sớm nhìn ra, Tổng giám đốc đối với cô gái này có chút khác biệt.


Vì thế, cô ấy luôn tiếp đón Lan Lan theo tiêu chuẩn "bà chủ".


Thấy Giám đốc Nhan nhìn Lan Lan với vẻ vừa hưng phấn, vừa nhẫn nhịn, lại có chút lúng túng, một thư ký đủ tiêu chuẩn dĩ nhiên biết phải làm gì. Thư ký Tống mỉm cười: "Đây là cà phê của Giám đốc Nhan, cô cần uống gì không?"


Lan Lan lắc đầu, theo phản xạ nhận lấy cốc cà phê.


Thư ký Tống tinh tế nói: "Vậy tôi không làm phiền nữa, hai người cứ trò chuyện nhé."


"Ơ..."


Lan Lan đưa tay ra, thật ra còn muốn Thư ký Tống ở lại quấy rầy một chút. Cô cũng không hiểu sao, bây giờ cứ ở riêng với chị là lại thấy đặc biệt không được tự nhiên.


Thư ký Tống mỉm cười, giống như bị điếc, thẳng bước ra ngoài rồi tiện tay khép cửa lại.


Trong lúc nhất thời, phòng họp chỉ còn lại hai người.


Lan Lan nhìn chị, có chút sợ sệt.


Hôm nay Nhan Chỉ Y mặc váy âu màu trắng, như vừa tắm xong, tóc xõa xuống không búi, phần đuôi uốn xoăn lớn tinh tế, trong vẻ bá đạo lại mang theo một tia dịu dàng.


Thấy Lan Lan đứng đó ngượng ngùng không dám lại gần, Nhan Chỉ Y khẽ thở dài, giọng nhàn nhạt: "Lại đây đi, sao vậy, sợ chị rồi à?"


Nghe vậy Lan Lan mới vội vàng đi tới, mỉm cười với chị, đưa cà phê qua: "Chị, chị uống đi."


Nụ cười ấy trong khoảnh khắc khiến tâm tư Nhan Chỉ Y như hoa xuân nở rộ. Tay chị nhận cà phê, nhưng mắt lại dán chặt lên Lan Lan.


Ánh mắt của chị vẫn dịu dàng như cũ, chỉ là sau khi lớp giấy cửa sổ đã bị chọc thủng, có những thứ, có những cảm xúc, không thể giấu được nữa.


Lan Lan bị nhìn đến mức càng thêm thẹn thùng, chủ động tìm đề tài: "Lão Nhị nói muốn qua thăm Lão Tứ."


Nhan Chỉ Y uống một ngụm cà phê, ánh mắt khẽ xoay, lấp lánh: "Chỉ là thăm em ấy thôi sao?"


Ánh nhìn nóng rực, áp bức ấy khiến Lan Lan miệng đắng lưỡi khô. Cô nhìn chị, cảm nhận được sự thay đổi nơi chị, tim như bị thứ gì đó điện giật một cái.


Thấy Lan Lan căng cứng như một con nhím nhỏ, Nhan Chỉ Y cuối cùng cũng có chút không đành lòng: "Ngồi xuống đi."


Ở công ty.


Chị hi vọng rất nhiều người sợ mình.


Chị còn trẻ đã nắm quyền Nhan thị, lại là công ty gia tộc. Từ ngày đầu bước vào công ty đã có vô số lời đàm tiếu, chị đã quen rồi.


Sau đó cùng em gái đối đầu quyết liệt với ba, dù dựa vào sự tàn nhẫn để chặn miệng không ít người, nhưng sau lưng họ nói gì, Nhan Chỉ Y hiểu hơn ai hết.


Điều đó khiến chị luôn ở trong trạng thái căng thẳng, đến công ty là lạnh mặt.


Khí chất của chị hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác, nhất là dạo gần đây, chị đã rất lâu rồi không cười.



Tiểu Nhan chính là biết chị như vậy nên mới hay đến quấn lấy chị.


Nàng rất lo lắng, nếu Nhan Chỉ Y cứ kéo căng mãi như thế, sớm muộn gì cũng sẽ giống như nàng trước kia, căng quá sẽ đứt.


Lan Lan nhìn chị, dù chị đã trang điểm, nhưng quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt nhìn gần vẫn thấy rõ. Cô xót xa vô cùng: "Mệt lắm sao?"


Người khác hỏi câu này chị chẳng có cảm giác gì, nhưng nghe Lan Lan nói, mũi chị bỗng cay lên, có chút tủi thân: "Cũng ổn."


Lan Lan nhìn chị một lúc, sau đó bước tới, lấy hết dũng khí, nhẹ nhàng ôm lấy Nhan Chỉ Y.


Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau,


Lan Lan có thể cảm nhận rõ sự căng cứng của chị. Cô nín thở, hồi hộp chờ đợi. Một lát sau, thấy chị không đẩy mình ra, Lan Lan siết chặt vòng ôm hơn.


Thân thể của cô gầy gò, vòng tay không rộng, nhưng chính bộ xương gầy nhỏ ấy dựa vào, lại khiến Nhan Chỉ Y có được một khoảnh khắc yên tĩnh. Trên người con gái luôn có mùi hương dễ chịu, điều này khiến dây thần kinh đau nhức vì cả ngày họp hành, ngửi mùi khói thuốc của chị dịu đi rất nhiều.


Lan Lan chỉ lặng lẽ ôm chị. Rất lâu sau, cô khẽ nói: "Chị, em thích chị."


Nhan Chỉ Y tựa vào cô, trầm mặc một lát, khẽ "ừm" một tiếng.


Chị nghe ra sự nghiêm túc và rung động trong giọng nói của Lan Lan. Lan Lan cố gắng không run rẩy: "Em... em không cầu chị có thể đáp lại, chỉ cần đừng đẩy em ra, được không?"


Cô rất thương chị, rất thương rất thương.


Loại thương xót này, cô chưa từng có với bất kỳ ai.


Nếu nói thích là chiếm hữu, thì yêu là khắc chế.


Lan Lan nghĩ, có lẽ mình đã yêu chị rồi.


Bây giờ, cô chỉ muốn ở bên chị, không muốn tạo thêm áp lực cho chị nữa.


Cô biết, chị nhất định rất mệt mỏi.


Nhan Chỉ Y không nói gì, nhưng càng khiến người ta đau lòng hơn.


Một cái ôm yên tĩnh,


Tựa như trôi qua nửa thế kỷ.


Nhan Chỉ Y ngẩng đầu lên, nhìn Lan Lan: "Lan Lan."


Giọng nói của chị rất hay, mang theo chút nghẹn mũi thì thầm. Lan Lan cúi đầu nhìn chị, từ góc độ này, chị trông yếu ớt dịu dàng hơn vài phần.


"Chị..."


Rõ ràng Nhan Chỉ Y muốn nói gì đó, Lan Lan nhìn thấy trong mắt chị, nhưng cuối cùng, chị vẫn kiềm chế, ép bản thân nuốt xuống. Chị hít sâu một hơi, mỉm cười với Lan Lan: "Chúng ta đi xem bọn họ đi."


Lan Lan nhìn vào mắt chị một lúc, khẽ gật đầu: "Ừm."


Đã nói không ép chị, cô sẽ không nói thêm gì nữa.


Tình cảm đôi khi là chuyện nước chảy thành sông.


Cô có kiên nhẫn chờ đợi.


Hai người trông như không có gì thay đổi.


Nhưng khi ra khỏi phòng họp, Lan Lan bỗng hơi ngơ ngác, không biết nên rẽ hướng nào. Nhan Chỉ Y nhìn cô, khẽ cười, nắm lấy tay cô: "Để chị dẫn em."


Một cái nắm tay khiến pháo hoa trong lòng Lan Lan nổ tung. Cô kinh ngạc nhìn chị, tay căng thẳng đến mức toát mồ hôi.


Chị cảm nhận được, khẽ cười, kéo Lan Lan đi về phía phòng Tổng giám đốc. Xung quanh có rất nhiều người đi ngang, thấy hai người nắm tay nhau, tất cả đều như bị dẫm trúng chân, kêu một tiếng "Giám đốc Nhan" rồi vội vàng rời đi. Mặt Lan Lan đỏ bừng, Nhan Chỉ Y cũng có chút hoảng hốt. Đến trước cửa phòng Tổng giám đốc, chị ấn cửa, mặt lập tức sầm xuống.


Bị khóa trái rồi???


Người bên trong đang bận rộn, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra bên ngoài.


Cuộc đời của Tiêu Nhược Yên bị phá vỡ hoàn toàn. Cô không ngờ lại có nhiều động tác và tư thế như vậy. Đừng nói bàn làm việc, ngay cả cái ghế kia cũng bị gập tới gập lui.


Nhan Chỉ Y khoanh tay, lạnh lùng nhìn chằm chằm cánh cửa, ánh mắt nóng rực như có thể đốt thủng một lỗ.


Lan Lan sợ đến mức vội vàng nhắn tin cho Tiêu Nhược Yên.


— Lão Nhị, cũng vừa phải thôi, dù sao đây cũng là văn phòng của chị gái.


Hai người này rốt cuộc đang làm gì vậy?


Mà người trong phòng nào có thời gian xem tin nhắn.


Mặt Tiểu Nhan ửng đỏ, tóc xõa rối, hai tay bị khống chế, ánh mắt mê ly nhìn Tiêu Nhược Yên, khẽ thì thầm: "Lần này cậu có cảm giác thành tựu không?"


Chẳng phải Tiêu Nhược Yên luôn theo chủ nghĩa đại nữ tử sao, Tiểu Nhan yêu cô, hiểu cô. Nàng biết dạo này A Yên rất trống rỗng, rất bất lực. Những phương diện khác có thể nàng chưa làm đủ tốt, nhưng ở phương diện này, nàng sẽ hoàn toàn thỏa mãn Tiêu Nhược Yên.


Tiêu Nhược Yên như bị đẩy l*n đ*nh cao nhất, một khi một số khía cạnh trong bản tính con người bị phơi bày ra ngoài, thì không thể thu lại được nữa.


Cô chạm vào môi Nhan Chỉ Yên, "Chưa đủ."



...


Ở Nhan thị,


Việc Giám đốc Nhan bị nhốt ở ngoài chính văn phòng của mình là chuyện chưa từng có.


Cuối cùng, Lan Lan không còn cách nào, ngượng ngùng cười với chị: "Chị, hay là về nhà đợi trước đi, tiện thể cho Tiểu Tiểu ăn."


Cô quá hiểu mức độ điên cuồng của Lão Nhị và Lão Tứ rồi.


Trải nghiệm đau đớn từng bị bỏ ngoài cửa cả đêm nói cho cô biết, bọn họ tuyệt đối không thể xong trong chốc lát.


Nhan Chỉ Y nhìn chằm chằm Lan Lan. Sự ấm áp từ cái ôm ban nãy đã tan biến sạch, trong mắt chỉ còn lạnh lẽo.


Lan Lan vô cớ rùng mình, ôm chặt lấy mình, sắp khóc tới nơi: "Em với Lão Nhị và Lão Tứ không phải cùng một loại người..."


Bạn xấu!


Bạn xấu!


Xem chị nghĩ cô thành dạng người gì kìa?


Chỉ là...


Một dây thần kinh nào đó của Lan Lan bị chạm tới. Cô chủ động nhìn thẳng vào chị. Nhan Chỉ Y nhận được ánh mắt ấy, thản nhiên chính trực nhìn về phía trước: "Gen của Tiểu Nhan đột biến rồi, chị và em ấy không giống nhau."


Lan Lan hiểu ý gật đầu: "Ừm, chúng ta cũng không giống."


...


Cứ như vậy, hai người "không giống nhau" lái xe về nhà Nhan Chỉ Lan.


Trên đường, trong xe vừa hay phát bài "Chúng Ta Không Giống Nhau".


Hai người mỗi người một tâm sự, nghe bài hát mà vô thức chột dạ. Sắp tới dưới lầu, Nhan Chỉ Y gọi điện cho Thư ký Tống: "Hôm nay tôi không quay lại công ty, nhớ là khi nào cửa văn phòng mở, mở cửa sổ thông gió, khử trùng giúp tôi."


Thư ký Tống cung kính: "Vâng."


Nhan Chỉ Y nghĩ nghĩ: "Cô sắp xếp thêm một xe tải, chở luôn bàn làm việc và ghế sang nhà Tiểu Nhan đi."


Thư ký Tống im lặng một lát: "...Vâng."


Bề ngoài sóng yên biển lặng, bên trong sóng cuộn trào dâng, hai người về tới nhà.


Lan Lan mở cửa, Tiểu Tiểu đói cả ngày, bụng lép kẹp, ủy khuất meo meo cọ vào Lan Lan.


Lan Lan sờ sờ cái bụng xẹp lép của nó, đau lòng: "Ôi, Tiểu Tiểu tội nghiệp."


Chị cởi áo khoác, ném túi lên ghế sofa, đi rửa tay, thuần thục mở đồ hộp cho mèo.


Tiểu Tiểu thấy đồ hộp trong tay chị, mắt sáng rực. Nó không ngờ, sống hạnh phúc cả đời rồi, đến tuổi già còn phải chịu "tra tấn" thế này.


Hai người nhìn Tiểu Tiểu cúi đầu ăn ngấu nghiến, đều mỉm cười.


Lan Lan rửa tay: "Chị, tuần trước chị nói muốn ăn sushi đúng không? Để em làm cho chị nhé."


Nhan Chỉ Y nhìn vào mắt cô: "Em còn nhớ."


Lan Lan đối diện ánh mắt của chị: "Mỗi lời chị nói, em đều nhớ."


Cô không phải người biết nói lời đường mật.


Chỉ là tình cảm chân thành khiến Lan Lan tự nhiên biết nói như vậy.


Khi cô mua xong nguyên liệu về, đã gần 6 giờ.


Chị cầm điện thoại, mặt đen lại, nhìn thành phố ngoài cửa sổ đã lên đèn neon.


Cô thật sự không hiểu, chuyện đó có tốt đến như vậy sao???


Hai người có thể đến mức quên ăn quên ngủ như vậy???


Lan Lan thấy bộ dạng của chị, có chút muốn cười. Cô rửa tay, bắt đầu làm sushi.


Có dụng cụ rồi, sushi cũng khá dễ làm. Cơm cô đã nấu trước khi đi, để qua một đêm sẽ ngon hơn, nhưng giờ không đủ thời gian, chỉ đành tạm vậy.


Chị thích ăn thanh đạm, Lan Lan rất chu đáo, làm trước một cuộn trứng, dùng mành tre nhẹ nhàng cố định. Nhan Chỉ Y tò mò đứng bên nhìn: "Trước đây em từng làm rồi à?"


Lan Lan lắc đầu, thật thà nói: "Chưa, chỉ là lần trước chị nói muốn ăn, em tra thử, sau đó làm thử một lần ở nhà."


Nhan Chỉ Y khen: "Em đúng là khéo tay."


Nghe vậy, Lan Lan hơi đỏ mặt, ho khẽ một tiếng: "Tay em... đúng là cũng khá khéo."


Câu này nếu để dân gay nghe thấy, chẳng khác gì "tôi rất lợi hại, đằng ấy muốn hẹn không", nhưng với chị, thiên hạ đệ nhất thẳng nữ, lại giống như một loại khoe khoang. Tính hiếu thắng của chị nổi lên, rửa tay: "Chị cũng muốn thử."


Trong mắt chị, Lan Lan làm trông rất đơn giản, chỉ là nhét cơm vào, cố định lại, xếp đồ muốn ăn, sau đó dùng dao cắt một cái là xong.



Chị muốn tự tay làm.


Đương nhiên Lan Lan chiều chị, không còn cách nào, cô tháo tạp dề. Nhan Chỉ Y lúc này ngây thơ như một cô bé, háo hức đeo găng tay dùng một lần, Lan Lan cẩn thận buộc tạp dề cho chị.


Động tác ấy khiến cô gần như ôm lấy chị. Trên người chị có mùi hoa nhàn nhạt, rất dễ chịu, tim Lan Lan đập thình thịch.


Nhan Chỉ Y để tâm trí vào sushi, bắt đầu làm: "Có phải thế này không? Cơm có nhiều quá không?"


Lan Lan hoàn hồn, nhìn qua, mặt hơi nóng: "Không, rất tốt."


Thật kỳ lạ.


Cơm và rong biển trong tay Lan Lan rõ ràng rất đơn giản.


Nhưng vào tay Nhan Chỉ Y, hoặc là vô ý làm rách rong biển, hoặc là cho quá nhiều cơm, sushi làm ra cũng chẳng đẹp mắt.


Nhưng Lan Lan ăn rất vui vẻ, như một con hamster nhỏ, nhét đầy miệng: "Chị, ngon lắm, thật sự rất ngon!"


Nhan Chỉ Y cười, trong mắt tỏa ra ánh sáng dịu dàng. Dưới ánh nhìn ấy, Lan Lan đỏ mặt.


Cô cũng chẳng hiểu sao, mặt lại đỏ lên.


Hai người im lặng một lúc, bầu không khí mập mờ lan tỏa.


Ngay lúc then chốt này.


Hai người thể lực cực kỳ tốt kia cuối cùng cũng về nhà.


Tiểu Nhan được Tiêu Nhược Yên dìu vào. Vừa mở cửa, thấy chị gái và Lan Lan đều ở đó, hai người sững lại.


Trên người Tiểu Nhan khoác áo của Tiêu Nhược Yên, chân mềm nhũn tựa vào cô. Nàng nhìn Nhan Chỉ Y: "Sao hai người lại tới đây?"


Vừa mở miệng chính là khàn giọng.


Chỉ nghe giọng này, chị liền biết họ đã "vật lộn" điên cuồng cỡ nào. Nhan Chỉ Y hừ lạnh, nhìn Tiểu Nhan: "Đừng dùng cái giọng vịt đực của em nói chuyện với chị, nghe khó chịu."


Tiểu Nhan: ...


Tiêu Nhược Yên: ...


Cuối cùng, như dìu bệnh nhân, Tiêu Nhược Yên đỡ Tiểu Nhan vào phòng.


Cô đặt nàng vào chăn, bưng tới một cốc nước ấm.


Tiểu Nhan cuộn người lại, tóc rối tung, như một tên điên nhỏ bị bắt nạt.


Hôm nay nàng thật sự cảm nhận được cảm giác bị rút cạn.


Cổ tay vẫn còn hằn vết đỏ.


Tiêu Nhược Yên chọc chọc mũi nàng: "Sau này không được điên cuồng như vậy nữa."


Tiểu Nhan không phục: "Là mình tớ điên sao?"


Tiêu Nhược Yên liếc nàng: "Giữa chừng cậu không có tự động à?"


Cuộc đối thoại nhẹ bẫng của hai người, kéo theo vô số chiếc Lamborghini gầm rú lao qua.


Cuối cùng Tiểu Nhan giận dỗi ném gối ra ngoài. Tiêu Nhược Yên né rất nhanh, cái gối vừa khéo đập thẳng vào mặt Nhan Chỉ Y đang bước vào.


Tiêu Nhược Yên: ...


Tiểu Nhan: ...


Ngay trước khi núi băng bùng nổ,


Tiêu Nhược Yên dùng tốc độ ánh sáng chuồn mất.


Cái gối chậm rãi trượt xuống khỏi mặt Nhan Chỉ Y, mặt chị đen như đáy nồi, nhìn chằm chằm em gái.


Tiểu Nhan co người ở đầu giường, yếu ớt ôm chặt lấy mình.


Xong rồi, xong rồi.


Lớp học vệ sinh của cô giáo Nhan lại sắp bắt đầu.


Nhan Chỉ Y nhìn chằm chằm đứa em không nên thân suốt nửa tiếng, im lặng một lát rồi chậm rãi nói: "Vốn dĩ chị không muốn nói em."


Tiểu Nhan: ...


Toang thật rồi.


Mở đầu thế này, chắc sẽ nói hơn nửa tiếng mất.


Nhan Chỉ Y: "Nhưng với tư cách là chị gái của em, chị nhất định phải nói cho em biết thế nào là liêm sỉ. Em và Tiêu Nhược Yên thật sự quá đáng. Phải biết tiết chế. Chị tuy chưa trải qua, nhưng cũng nghe qua một câu, 'phát hồ tình, chỉ hồ lễ', 'vui mà không dâm' là đạo lý gì, em không hiểu sao?"


(*Phát hồ tình, chỉ hồ lễ: Cho dù tình yêu có phát sinh thì bên trong tình cảm ấy vẫn luôn có những khuôn phép của lễ nghi đạo đức, ràng buộc người ta không nên vượt quá lằn ranh đó.)



Tiểu Nhan ngoan ngoãn nhìn chị: "Không phải em không hiểu, mà là chị không hiểu cảm giác tuyệt diệu đó."


(Editor: Tòa không chơi, tòa không hiểu đâu!)


Nhan Chỉ Y lạnh lùng nhìn nàng: "Nếu em dám nói thêm lời dâm mỹ nào nữa, chị sẽ giết em."


Tiểu Nhan nghĩ nghĩ, ho một tiếng, rất lễ phép nói: "Thật đấy chị, nếu có một ngày, chị và Lan Lan làm lễ Chu Công rồi, em tin chị sẽ còn dâm hơn em. Em là em gái ruột của chị mà còn không biết chị sao?"


Nhan Chỉ Y tức đến phát điên: "Chính vì em là em gái ruột của chị, nên chị mới không biết Lan Lan sẽ nghĩ chị thế nào!"


Tiểu Nhan: "Em thấy chắc cậu ấy nghĩ cũng khá đúng."


"Nhan Chỉ Lan!!!"


Hai chị em trong phòng hình như lại đánh nhau rồi.


Trong bếp, hai người anh em cột chèo khổ sở ngồi xổm bóc hành.


Lan Lan vừa ghen vừa hận: "Thật là... người thì ngập lụt, kẻ thì hạn hán. Này, cậu tránh xa tớ ra, bóc một cọng hành mà tay run rẩy cái gì vậy?"


Tiêu Nhược Yên không run sao được? Cô sắp chuột rút rồi.


Nhịn nhịn, Tiêu Nhược Yên nhìn Lan Lan, muốn nói lại thôi.


Lan Lan hiểu cô nhất, vội vàng giả bộ: "Anh em cột chèo Tiêu, cậu có suy nghĩ gì thì nói tớ nghe chút đi."


Tiêu Nhược Yên mím môi, nhịn rất lâu, cuối cùng không nhịn được: "Có phải cậu... cậu quá cẩn thận rồi không?"


Ý gì?


Lan Lan nheo mắt nhìn Tiêu Nhược Yên. Cái gì mà cẩn thận?


Tiêu Nhược Yên ho nhẹ: "Chị ấy dù sao cũng là chị gái của Tiểu Nhan, chị em ruột, vài phương diện chắc sẽ rất giống nhau."


Đã xác định chị gái cũng có tình cảm với Lan Lan, đôi khi phụ nữ cần một chút dũng cảm và lãng mạn.


Hai người anh em cột chèo còn chưa nói xong.


Chị gái và Tiểu Nhan đã đi ra.


Nhìn mức độ tóc tai rối loạn của hai người, ban nãy chắc là đánh đấm cấp độ quyền cước, chưa đến mức cắn nhau.


Vì ăn sushi nên rất đơn giản.


Nhưng buổi tối, Tiêu Nhược Yên vẫn luôn nấu cho Tiểu Nhan chút cháo. Cô bây giờ thật sự coi Tiểu Nhan như trẻ con mà dỗ.


Dù đã quen nhìn hai người dính nhau trên bàn ăn, chị gái và Lan Lan vẫn thấy hơi nhức mắt.


Hai người tựa sát nhau ngồi trên hai chiếc ghế. Chân của Tiểu Nhan lại cố tình gác lên đùi Tiêu Nhược Yên. Một tay cô ôm eo nàng, tay kia cầm thìa thổi cháo: "Hôm qua không uống, hôm nay nhất định phải uống hai mươi thìa."


Tiểu Nhan bĩu môi, đáng thương nhìn cô: "Nhưng tớ rất mệt, ăn xong là muốn ngủ, sẽ không tiêu hóa được."


Tiêu Nhược Yên liếc nàng: "Không được, đừng trả giá với tớ. Không tiêu hóa thì tớ giúp cậu."


Trong lòng Lan Lan run lên, lặng lẽ đếm xem.


Một chiếc xe.


Tiểu Nhan chu môi, được đút một thìa cháo, thở dài, tựa đầu vào vai Tiêu Nhược Yên: "Có phải cậu chỉ muốn nuôi tớ béo lên, như vậy sờ cho đã tay không?"


Lan Lan: ...


Hai chiếc xe.


Tiêu Nhược Yên xoa đầu nàng: "Được rồi, ngoan nào. Không phải cổ họng khó chịu sao? Uống chút cho bổ sung nước là được."


Tiểu Nhan lại uống mấy thìa, nhìn nửa bát cháo: "Người ta thật sự không muốn nữa."


Lan Lan: ...


Chiếc xe thứ ba, thứ tư chạy song song.


Ngay lúc những chiếc xe tiếp theo chuẩn bị nhập làn, chị đột nhiên đứng bật dậy. Khí thế quá lớn, dọa mọi người giật mình.


Tiêu Nhược Yên mặt đầy kinh ngạc, Tiểu Nhan miệng còn ngậm cháo, khó hiểu nhìn chị.


Nhan Chỉ Y giật lấy nửa bát cháo còn lại trong tay Tiêu Nhược Yên, bước tới trước mặt Tiểu Nhan, lạnh lùng bóp miệng nàng, đổ thẳng nửa bát cháo vào miệng nàng. Chị nhìn chằm chằm vào mắt Nhan Chỉ Lan, lạnh lùng phát ra cảnh cáo tử vong: "Im miệng, nuốt cho chị!"


Lan Lan: ...


Tiêu Nhược Yên: ...


-----


Lời tác giả:


Chị gái: Hai đứa bây không lên trời luôn đi cho rồi?


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 66
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...