Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 65
Nhan Chỉ Y nghĩ rằng, em gái đã chạy đến, buổi tối thế nào cũng sẽ thong thả trò chuyện với chị, sau đó đi ngủ.
Thế nhưng nàng lại cứ cặm cụi vẽ vời trên giấy, hơn mười một giờ, vẫn chưa chịu ngủ.
Nhan Chỉ Y nhịn không được hỏi: "Em đang làm gì vậy?"
Còn bận rộn hơn cả chị.
Tiểu Nhan cúi đầu, tay xoay cây bút: "Sau này phải sửa sang lại nhà, A Yên thích phong cách tự do, em thích cổ điển, em xem thử có thể dung hòa hai cái lại không."
Nhan Chỉ Y nghe xong thật sự cạn lời: "Hai đứa không phải đang cãi nhau à?"
Có kiểu cãi nhau như vậy sao?
Tiểu Nhan liếc chị một cái: "Nói đến cãi nhau, chị à, sau này chị đối với A Yên khách sáo chút đi."
Nhan Chỉ Y nghe xong bật cười, đôi mắt nhìn chằm chằm em gái: "Chị không khách sáo thì em làm được gì?"
Sao vậy, sợ rồi sao?
Tiểu Nhan không ngẩng đầu lên, tay vẫn vẽ bản thiết kế: "Em vừa gửi cho chị một video, chị xem đi."
Vừa dứt lời, điện thoại "ting" một tiếng rung lên.
Nhan Chỉ Y nhìn Tiểu Nhan một cái rồi cúi đầu mở điện thoại.
Biểu cảm của chị vốn rất thả lỏng, nhưng khi mở video ra, nhìn thấy trong video chính mình với vẻ mặt cô đơn u uất nói một câu "Lan Lan, chị nhớ em" lọt vào mắt...
Nhan Chỉ Y suýt thì nổ tung: "NHAN CHỈ LAN!"
Lại dám, lại dám hãm hại chị ruột!
Tiểu Nhan đặt bút xuống, thở dài, đi tới ôm lấy eo chị: "Em đâu có uy h**p chị, chỉ là lưu lại ký ức thôi. Sau này hai người sớm muộn gì cũng ở bên nhau, nhìn lại xem hạnh phúc biết bao."
Nhan Chỉ Y không nương tay véo má Tiểu Nhan, xoay một vòng: "Em lừa ai thế hả?"
Tiểu Nhan nhăn mặt chịu đựng, dịu dàng nhìn chị: "Chị cũng biết mà, A Yên vì em mà từ bỏ sự nghiệp bên đó vừa mới trở về, có rất nhiều thứ chưa chắc chắn, dạo này cậu ấy trầm lặng hơn nhiều."
Nhan Chỉ Y không buông tay: "Không phải vì hai đứa phóng túng quá nên mệt mỏi à?"
Tiểu Nhan: ......
Không ngờ chị lại là kiểu chị như vậy.
May mà Tiểu Nhan phát huy tuyệt kỹ làm nũng vô địch của mình.
Nếu muốn nhờ ai làm chuyện gì, thì mềm mỏng dây dưa kiểu gì cũng phải lấy cho bằng được.
"Tuy cậu ấy không nói, nhưng em cảm nhận được, nhất định là đang nhớ bên đó."
"Giám đốc Nguyễn ở trong vòng tròn khác với A Yên, cậu ấy vẫn thích sáng tác, em cảm nhận được."
......
Tiểu Nhan ôm chị lẩm bẩm nói, Nhan Chỉ Y cũng buông má nàng ra, nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Em đã nghĩ kỹ phải làm thế nào rồi đúng không?"
Chị quá hiểu em gái mình.
Bây giờ ngoan ngoãn như mèo con thế này, chắc chắn là có việc cần nhờ.
Tiểu Nhan khẽ thở dài, nịnh nọt: "Không hổ là chị của em, đúng là thông minh."
Chị hừ lạnh một tiếng, Tiểu Nhan khẽ nói: "Thật ra lần này cãi nhau với cậu ấy, cũng là để trải trước một bậc thang cho tương lai."
Nhan Chỉ Y: "Có ý gì đây?"
Tiểu Nhan cúi đầu, nhẹ giọng: "Bọn em đều không còn trẻ nữa, A Yên cũng đã ba mươi rồi."
Nhan Chỉ Y trầm mặc.
Đúng vậy, chớp mắt một cái, đứa nhóc ngày nào đã thành bà cô rồi.
Tiểu Nhan: "Mười năm xa cách đó, cậu ấy chịu rất nhiều khổ cực, sức khỏe không tốt lắm. Ngoài dạ dày ra, em còn lo những mặt khác, muốn dẫn cậu ấy đi kiểm tra, nhưng cậu ấy cứ nói đợi em khỏe lại đã."
Nhan Chỉ Y nghe xong lòng hơi chua: "Em ấy đối với em thật sự rất tốt."
"Ừm, A Yên đối với em là tốt nhất." Tiểu Nhan nói câu này xong, trong lòng như muốn lập tức về nhà, nhưng vẫn phải nhịn: "Lòng tự trọng của A Yên quá mạnh, lúc nào cũng muốn gánh vác cả gia đình, che gió che mưa cho em, cũng không quan tâm bản thân vẫn đang đứng ngoài mưa gió. Em không muốn cậu ấy quá vất vả."
"Cho nên?"
Chị nhìn nàng, Tiểu Nhan khẽ nói: "Em hi vọng có thể làm cho cậu ấy một studio, để cậu ấy có thể tự do làm nhạc, chơi nhạc, không cần nhìn sắc mặt của ai khác, cũng không cần gặp bất kỳ người nào mà cậu ấy không muốn gặp."
Nhan Chỉ Y khẽ động lòng, nhìn em gái: "Nói cho cùng, em là sợ em ấy không chịu nhận phải không?"
Tiểu Nhan cúi đầu: "Chứ còn gì nữa. Trước kia chỉ cần em nhắc đến chuyện muốn giúp cậu ấy cái gì, cậu ấy liền lập tức đổi chủ đề. Chị à, bọn em cả đời này không tách ra được đâu."
Nhan Chỉ Y nghe mà trong lòng dâng lên một cảm giác xúc động khó tả.
Tiểu Nhan khẽ nói: "Cơ thể của cậu ấy không chỉ là của riêng cậu ấy, cậu ấy muốn em vui vẻ hạnh phúc, em cũng mong cậu ấy bình an khỏe mạnh. A Yên của em vì em mà từ bỏ quá nhiều quá nhiều, phần còn lại, em cũng muốn làm gì đó cho cậu ấy."
Nhan Chỉ Y gật đầu: "Chị ủng hộ em."
Tiểu Nhan cảm động vô cùng.
Nhan Chỉ Y nhìn nàng: "Chỉ là em có thể xóa video đó trước được không?"
Tiểu Nhan: ............
---
Sáng sớm hôm sau.
Tiêu Nhược Yên lơ đãng. Cô về nhà một chuyến, cho Tiểu Tiểu ăn.
Cô mang theo một chút tâm lý may mắn, nghĩ biết đâu Tiểu Nhan đã về rồi, nhưng đi một vòng vẫn không thấy ai.
Cảm giác rất kỳ lạ.
Mười năm trước đó, dù cô đơn, dù tịch mịch, dù nhẫn nhịn đến đâu, cô đều có thể tiếp tục chống đỡ được.
Nhưng bây giờ, mới xa Tiểu Nhan chưa đầy một ngày, trong lòng cô đã như bị kiến cắn.
Quan trọng nhất là hai người lại cãi nhau đúng vào thứ Sáu. Thứ Bảy, Chủ Nhật rảnh rỗi, cô càng nhớ hơn.
Không thể một mình khó chịu.
Sáng sớm, Tiêu Nhược Yên đã đi gõ cửa nhà Lan Lan. Lan Lan có thói quen ngủ nướng, Tiêu Nhược Yên đứng ngoài cửa vừa gõ vừa ngâm nga: "Mở cửa mở cửa mở cửa nha, Lan Lan mở cửa mở cửa nha."
Người làm âm nhạc đúng là không giống ai.
Mấy câu đơn giản mà hát lên nghe như gọi hồn đòi mạng.
Lan Lan đội đầu tóc tổ chim bước ra, liền thấy Tiêu Nhược Yên mặt mày bi thương: "Tất cả là tại cậu, tớ và Tiểu Nhan cãi nhau rồi."
Nồi của ai không biết?
Cô cũng muốn đổ hết lên đầu Lan Lan.
Chỉ là cô vốn lương thiện chính trực, không thuần thục như Tiểu Nhan các nàng.
Lan Lan nghe xong cũng hơi căng thẳng: "Sao vậy? Lại là cậu bênh tớ rồi cãi nhau với Lão Tứ à? Hôm qua chẳng phải đã làm lành rồi sao?"
Tiêu Nhược Yên nghe thấy rất tốt, có cớ sẵn luôn: "Chứ còn gì nữa, cậu phải chịu trách nhiệm. À đúng rồi, sao cậu biết bọn tớ đã làm lành?"
Lan Lan suýt nữa cắn trúng lưỡi. Chuyện mình bị Tiểu Nhan gọi một tiếng "chị rể" liền đầu hàng, tuyệt đối không thể nói ra.
"À... sau đó tớ gọi điện cho cậu, nói Tiểu Nhan về nhà rồi mà."
Tiêu Nhược Yên nhìn chằm chằm Lan Lan: "Mắt cậu không thành thật, không dám nhìn tớ, rõ ràng là đang nói dối. Lan Lan, tớ chỉ hỏi cậu một câu thôi, cậu còn là anh em cột chèo của tớ không?"
Lan Lan: ......
---
Một bát mì.
Lan Lan ngồi đối diện Tiêu Nhược Yên, cẩn thận kể lại toàn bộ chuyện ngày hôm qua.
Tiêu Nhược Yên nghe xong không nói gì, Lan Lan lén nhìn cô: "Thật sự bị đuổi ra ngoài à? Tiểu Nhan thật sự muốn đi công ty sao?"
Tiêu Nhược Yên hiểu Tiểu Nhan: "Ừm, lát nữa chúng ta qua xem thử đi."
Lan Lan giơ tay hoan hô: "Quá tốt rồi, tớ còn chưa thấy Lão Tứ mặc vest bao giờ!"
Tiêu Nhược Yên liếc cô ấy một cái, đầy khinh bỉ: "Cậu là muốn nhìn chị gái thì có."
Bị vạch trần, Lan Lan cũng không tức giận, cười hớn hở: "Qua trước mặt chị ấy lượn một vòng cũng tốt mà. À này, Lão Nhị, cậu ăn sáng chưa? Tớ làm chút đồ ăn cho chị ấy, cậu ăn ké luôn không?"
......
Trong lúc ăn, Tiêu Nhược Yên cảm khái: "Không ngờ Lão Tam cậu còn biết nấu ăn."
Lan Lan cười: "Biết từ trước rồi, chỉ là ít làm. Công việc bận quá. Mà chị ấy còn bận hơn, tớ sợ chị ấy mệt chết."
Tiêu Nhược Yên nghe câu đó, lại nhớ Tiểu Nhan.
Lan Lan nhìn biểu cảm của cô là biết ngay, không nhịn được hỏi: "Lão Nhị, tớ phát hiện cậu không còn lạnh lùng như trước nữa."
Tiêu Nhược Yên nhướng mày nhìn cậu: "Vốn dĩ tớ đâu phải người lạnh lùng."
Chỉ là do huấn luyện hà khắc, môi trường sống, bầu không khí gia đình, khiến cô ít nói hơn thôi.
Sau khi Tiểu Nhan trở về, làm tan lớp băng trong tim cô, khiến cô thay đổi rất nhiều.
Không ai sinh ra đã cô độc.
Tiểu Nhan không phải, cô cũng không phải.
Hai người là chỗ dựa cho nhau.
Công ty nhà họ Nhan, Lan Lan là khách quen, còn Tiêu Nhược Yên thì số lần tới đếm trên đầu ngón tay.
Tiểu Nhan nói không sai, trong lòng cô luôn có cảm giác không cân bằng, nên cố tình né tránh.
Cô nhìn Lan Lan lái xe thong dong, hỏi: "Lan Lan, tớ hỏi cậu một chuyện."
Lan Lan nhìn cô: "Say."
Tiêu Nhược Yên nghĩ một chút rồi hỏi: "Cậu có từng nghĩ qua không, thân phận và địa vị của chị ấy như vậy, ở bên chị ấy sẽ rất áp lực."
Lan Lan đương nhiên từng nghĩ tới, trước kia cô ấy lo lắng cũng vì chuyện này: "Nghĩ rồi chứ. Vài hôm trước chị ấy không thèm để ý tới tớ, tớ còn nghĩ bên cạnh chị ấy có bao nhiêu trai xinh gái đẹp, lỡ bị người khác câu đi thì sao?"
Tiêu Nhược Yên mím môi: "Vậy cậu điều chỉnh thế nào?"
Lan Lan xoay vô lăng: "Suy nghĩ lại thì, khí chất của chị ấy bức người thật, nhưng tớ cũng đâu có kém, tớ còn có thể chim nhỏ nép vào người."
Tiêu Nhược Yên: ......
"Chị ấy gia cảnh tốt, lại là tổng giảm đốc, nhưng bạn bè của tớ cũng có giáo viên, ca sĩ, bản thân tớ cũng không tệ mà."
Tiêu Nhược Yên: ......
"Chị ấy không biết nấu ăn, tớ biết. Không biết dọn dẹp nhà cửa, tớ biết. Cuộc sống của chị ấy ngoài công việc ra đều xám xịt, nhưng tớ thì có thể sống rất có hương có vị, đảm bảo chị ấy bước vào là không rời được."
Lan Lan nói xong, cười hề hề nhìn Tiêu Nhược Yên: "Hơn nữa, không nói gì khác, chỉ riêng cái ngoại hình này, làm tiểu bạch kiểm không được sao?"
Tiêu Nhược Yên hoàn toàn chịu thua.
Lan Lan nhìn cô cười: "Lão Nhị, cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều. Với Lão Tứ, cho dù bây giờ cậu ấy là giáo viên hay là Ngọc Hoàng Đại Đế, còn có ai làm cho cậu ấy yêu sâu đậm như vậy không?"
Không có.
Lan Lan tự nhận mình cũng có tình cảm với chị gái, nhưng nếu những chuyện của Lão Tứ đặt lên người mình, cô cũng không chắc mình có kiên trì nổi không.
"Còn cậu nữa, Lão Nhị. Năm đó cậu vất vả như vậy, một mình tha hương, đơn độc phấn đấu, không phải cũng chỉ vì có một ngày được ở bên Lão Tứ sao?"
Lời nói của Lan Lan rất có lý, Tiêu Nhược Yên không nói gì.
"Các nhà khoa học còn nghiên cứu, cho dù là vợ chồng sống với nhau cả đời hạnh phúc đến đâu, trong đời cũng có ít nhất hàng trăm lần muốn b*p ch*t đối phương. Tình cảm không có chút tranh chấp nào chỉ tồn tại trong truyện cổ tích. Như ba mẹ tớ đó, cãi cãi rồi nửa đời người cũng trôi qua."
Khi Lan Lan nói những lời này, ánh mắt trong veo. Khoảnh khắc đó, Tiêu Nhược Yên đột nhiên cảm thấy cô ấy cũng có chút đẹp trai, thật sự có dáng vẻ anh rể.
Đến nơi.
Tiêu Nhược Yên ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà cao lớn đồ sộ kia, trong lòng khẽ thở phào.
Đúng vậy.
Bất kể Tiểu Nhan như thế nào, nàng vẫn là của cô.
---
Trong phòng Tổng giám đốc.
Nhan Chỉ Y mặt đen nhìn Tiểu Nhan.
Sau khi Tiểu Nhan đi vào, nghiêm chỉnh xem tài liệu một lúc, chẳng bao lâu đã bắt đầu cắt móng tay.
Trước kia khi chưa có Lan Lan, chị gái vẫn không có cảm giác gì, nhưng bây giờ một khi đã "vào cửa bách hợp sâu như biển", chị nhìn ngón tay là cảm thấy hơi dâm.
Tiểu Nhan cắt rất nghiêm túc. Cắt xong còn ăn hai chùm nho, sau đó kéo ghế ngồi cạnh cửa sổ nhìn xuống dưới.
Chưa hết.
Một lát sau, nàng còn móc từ trong túi ra một chiếc ống nhòm gập, mở ra nhìn.
Chị gái: ......
Cãi nhau kiểu này, xác định không phải đang khoe ân ái sao?
Xe của Lan Lan vừa dừng dưới lầu.
Tiểu Nhan "vút" một cái đứng bật dậy, vừa hưng phấn vừa thấp thỏm: "Đến rồi đến rồi."
Nhan Chỉ Y nhìn nàng vừa thản nhiên vừa khinh bỉ: "Đến thì đến thôi, kích động như vậy làm gì? Như em mà cũng gọi là Giám đốc Nhan à?"
Tiểu Nhan nhìn chị, mỉm cười: "Là Lan Lan lái xe đưa cậu ấy đến."
Vừa nghe hai chữ "Lan Lan", chị như ngồi trên than, bật dậy: "Sao... sao em ấy lại đến? Không phải đã nói cho chị suy nghĩ mấy ngày sao?"
Nhan Chỉ Lan nhìn chị, trả nguyên lời chị vừa nói: "Đến thì đến thôi, kích động như vậy làm gì? Như chị mà cũng gọi là Giám đốc Nhan à?"
Nhan Chỉ Y: ......
---
Năm phút sau.
Dưới sự dẫn đường của thư ký, Lan Lan và Tiêu Nhược Yên đi về phía văn phòng.
Tiểu Nhan và chị đã ngồi ngay ngắn, giữ vững khí thế.
Trong lúc họ lên lầu, Tiểu Nhan nhìn vào trong hỏi: "Chị, phòng ngăn này có cách âm không?"
Nhan Chỉ Y vô cùng phẫn nộ: "Không được làm càn trên giường của chị!"
Suy nghĩ một chút, chị lập tức đứng lên: "Thôi, chị ra phòng họp."
Nói rồi liếc em gái một cái: "Nếu em dám lộ ra nửa chữ, chị móc mù mắt em."
Chị đi rồi.
Lan Lan và Tiêu Nhược Yên đến cửa.
Thư ký đẩy cửa ra.
Tiêu Nhược Yên vừa bước vào đã thấy Tiểu Nhan ngồi trên ghế giám đốc, cầm tài liệu đọc.
Khoảnh khắc đó, cô không nhịn được nuốt nước bọt, tim đập nhanh.
Trước kia cô luôn cảm thấy những thứ tổng tài này rất xa cách, không thực tế.
Giờ đây, Nhan Chỉ Lan mặc âu phục màu xanh nhạt ngồi trên ghế, lộ ra áo sơ mi trắng bên trong, da trắng như tuyết, trang điểm nhẹ, môi đỏ thắm, tóc dài búi cao, cổ trắng thon dài gợi cảm vô hạn, còn ngón tay cầm tài liệu thì đeo chiếc nhẫn của Tiêu Nhược Yên.
Nghe thấy động tĩnh, Nhan Chỉ Lan quay đầu nhìn Tiêu Nhược Yên và Lan Lan, khẽ nhíu mày.
Tim Tiêu Nhược Yên đập "thình thịch". Nếu không phải còn người bên cạnh, cô thật sự muốn đè Nhan Chỉ Lan xuống bàn, muốn làm gì thì làm.
Lan Lan quét mắt một vòng trong phòng, tràn đầy thất vọng: "Chị đâu rồi? Không ở đây sao?"
Tiểu Nhan lên tiếng, giọng nhàn nhạt: "Ra phòng họp rồi."
Lan Lan vừa nghe xong liền quay đầu.
Thư ký: ............
Nhan Chỉ Lan ngẩng mắt: "Chị Tống cũng ra ngoài đi."
Thư ký gật đầu, nhìn Tiêu Nhược Yên một cái rồi khéo léo đóng cửa đi ra.
Gần đây trong công ty lan truyền tin nhị tiểu thư sắp trở về, trên dưới đều phấn chấn.
Tiểu Nhan cũng biết điều này. Nàng cũng cảm thấy bao lâu nay mình có lỗi với chị, cãi nhau với Tiêu Nhược Yên là thật, trở về muốn giúp chị cũng là thật.
Chỉ là đã lâu không tiếp xúc với công ty, nhiều thứ chưa có đầu mối, chỉ có thể từ từ làm.
Nàng và A Yên sẽ ổn thôi.
Chị cũng sẽ ổn thôi.
Mọi người đều đi.
Trong văn phòng chỉ còn lại hai người.
Tiêu Nhược Yên nhìn Nhan Chỉ Lan. Nhan Chỉ Lan vẫn đang xem tài liệu, thỉnh thoảng viết vài chữ, nghiêm túc đến mê người.
Tiêu Nhược Yên lặng lẽ nhìn một lúc, tim như được vuốt phẳng.
Tay cô đưa ra sau, bấm nút khóa cửa.
"Cạch" một tiếng, Nhan Chỉ Lan ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi lạnh: "Sao lại khóa cửa?"
Tiêu Nhược Yên không để ý tới nàng. Một ngày không gặp, cô khó chịu chết đi được.
Khóa cửa?
Không chỉ khóa cửa, cô còn kéo rèm lại.
Khi bóng tối bao trùm văn phòng, vẻ thẹn thùng và hoảng loạn thoáng qua trên mặt Nhan Chỉ Lan không thoát khỏi mắt Tiêu Nhược Yên.
Tiêu Nhược Yên mắt nhìn thẳng, bước tới nắm tay nàng: "Giám đốc Nhan không nghỉ ngơi chút sao?"
Nhan Chỉ Lan cắn môi ngẩng đầu: "Tôi rất bận, cô —"
Tiêu Nhược Yên cười: "Tự trọng?"
Cô dùng lực kéo Nhan Chỉ Lan đứng dậy, sau đó ôm lấy eo nàng, nhấc lên đặt nàng ngồi trên bàn làm việc.
Tư thế không có điểm tựa khiến Tiểu Nhan rất bị động, cũng khó giữ được vẻ đoan trang của tổng tài. Nàng chống tay ra sau, nhìn Tiêu Nhược Yên: "Đừng chạm vào tớ."
Tiêu Nhược Yên dán sát vào nàng, nhìn vào mắt nàng: "Cô có thể đẩy tôi ra mà, Giám đốc Nhan."
Nói thì nói như vậy.
Nhưng Tiểu Nhan vì sự áp sát của Tiêu Nhược Yên mà tay chân đã mềm nhũn từ lâu.
Lý trí nói với nàng rằng không thể để cô đạt được quá nhanh, nhưng trái tim lại mềm yếu, đã sớm tước vũ khí đầu hàng.
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng, môi ghé sát tai thì thầm: "Bảo bối, cậu nói đúng."
Cô biết Tiểu Nhan không phải thật sự tức giận, nhất định là còn an bài hậu chiêu.
Nhưng cô không thể để nàng toại nguyện.
Thời gian ở bên nhau quá quý giá, không thể lãng phí như vậy.
Toàn thân Nhan Chỉ Lan như có dòng điện chạy qua, mặt nàng đỏ bừng, một câu cũng nói không ra, chỉ cảm nhận được toàn bộ hơi thở của A Yên.
"Dù cậu như thế nào, tới cũng thích."
Mắt Tiêu Nhược Yên đỏ lên: "Cậu mới rời đi một ngày, tớ đã nhớ đến như vậy. Cả đời này, tớ không thể rời khỏi cậu."
Nhan Chỉ Lan ôm lấy eo cô, lòng mềm ra: "A Yên, tớ là của cậu."
Nàng nắm tay cô đặt lên môi hôn nhẹ: "Đồ xấu xa, lúc chúng ta gặp lại, tình trạng của tớ tệ như vậy, cậu bất chấp tất cả chăm sóc tớ, từ bỏ sự nghiệp, chưa từng chê bai. Vậy mà bây giờ tớ ngày càng hồi phục, sao cậu lại không vui?"
Một khi phụ nữ làm nũng, đúng là có thể lấy mạng người.
Băng trong lòng Tiêu Nhược Yên tan chảy trong nháy mắt.
Tiểu Nhan cọ vào cổ cô, thì thầm: "Đồ xấu xa, từ khi quay về, cậu cứ tâm sự nặng nề, cái gì cũng giấu trong lòng không nói cho tớ biết, bắt tớ phải đoán. Vậy cậu cần bạn gái để làm gì? Thà nuôi Tiểu Tiểu còn được sờ lông."
Tiêu Nhược Yên cúi đầu nhìn nàng: "Giám đốc Nhan đang làm nũng sao?"
Nhan Chỉ Lan túm vạt áo cô, hừ nhẹ: "Tớ còn chưa nói xong."
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng đầy cưng chiều: "Được rồi, cậu nói đi."
Nhan Chỉ Lan rất nhỏ giọng, rất nhỏ rất nhỏ giọng mà oán trách: "Ngày trước, ba nói tớ là bệnh tâm thần, mỉa mai hết lần này đến lần khác, còn dùng chuyện đó để cảnh cáo cậu. Cậu kiên quyết như vậy, chưa từng dao động, chỉ cần tớ nói một tiếng không, cậu liền nổi giận. Vậy mà bây giờ vị trí đổi ngược rồi, sao cậu lại không kiên định nữa? A Yên, chấp tử chi thủ*, là hai người nắm lấy tay nhau cùng đi, chứ không phải một mình cậu dắt tớ đi. Cậu đau lòng cho tớ, tớ cũng đau lòng cho cậu."
(* Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão: Nắm lấy tay nhau, cùng sống đến già.)
Nàng ôm chặt Tiêu Nhược Yên, khẽ hừ bên tai cậu: "Cơ thể của cậu không chỉ là của riêng cậu, cũng là của tớ. Tớ cảm ơn tình yêu và sự bao dung của cậu, nhưng tớ cũng đau lòng vì sự bôn ba của cậu. Trước kia tớ uống nhiều thuốc k*ch th*ch như vậy, ai biết sau này già rồi tớ —"
Mắt Tiêu Nhược Yên đỏ lên: "Sẽ không đâu."
Tiểu Nhan tựa vào cậu, thì thầm: "Cậu phải luôn chăm sóc tớ. Đợi đến khi tóc đều bạc trắng, dù tớ có đi cũng không đi nổi, cậu vẫn phải đẩy xe lăn cho tớ, vừa đẩy vừa hát tình ca, không phải sao?"
Tiêu Nhược Yên cảm động đến rối tinh rối mù. Tiểu Nhan ôm cô lắc lư từng chút: "Tất nhiên, tớ cũng tự kiểm điểm."
Oán trách xong rồi, cũng phải cho viên kẹo ngọt.
Giọng nói của nàng mang theo chút kiêu căng: "Sau này tớ cũng không giấu cậu nữa, không lúc nào cũng nghĩ cái này, lo cái kia nữa. A Yên, tớ sẽ đưa con người chân thật nhất của tớ cho cậu."
Giống như mấy hôm trước, nàng đã không nói cho A Yên biết.
Nàng lại nằm mơ.
Chỉ là lần này trong mơ không còn sương khói mờ mịt. Tiểu Nhan nhìn thấy A Yên rất rõ ràng.
Nàng nói với cô ấy từng chữ từng chữ: "Từ đầu đến cuối cậu đều là giấc mơ của tớ. Tớ phải quay về rồi, cậu đừng buồn. Tớ sẽ sống thật tốt với cậu trong hiện thực, bất kể mưa gió."
......
Tiêu Nhược Yên vuốt gò má mịn màng của nàng: "Ừm."
Cô hơi nghẹn ngào: "Vậy rốt cuộc cậu giấu tớ chuyện gì?"
Nhan Chỉ Lan nhìn cô, đôi mắt gợn sóng, dùng giọng trẻ con làm nũng: "Thật ra tớ rất giàu, không cần A Yên phải bôn ba như vậy. Trong lòng tớ, thứ tớ mong muốn nhất từ đầu đến cuối luôn là cậu vui vẻ hạnh phúc."
Nàng lén nhìn A Yên một cái, khẽ nói: "Người của tớ là của cậu, tim của tớ là của cậu. A Yên, cậu biết mà, không có cậu, tớ không sống nổi."
Đây cũng là lý do trước kia nàng luôn lén mua bản quyền của A Yên.
A Yên bán một bài, nàng mua một bài.
Nàng quá hiểu âm nhạc có ý nghĩa thế nào đối với A Yên.
Tiêu Nhược Yên nhìn cô gái trong lòng, cảm xúc cuộn trào, cố gắng kiềm chế, nhẹ nhàng véo má nàng: "Giàu cỡ nào vậy, giám đốc Nhan? Đủ để tớ làm tiểu bạch kiểm không?"
"Tiểu bạch kiểm cái gì? Lại học từ Lan Lan phải không?"
Thấy sắc mặt của cô thả lỏng, Tiểu Nhan cũng nhẹ lòng.
Nàng buông tay ra khỏi eo Tiêu Nhược Yên, chống hai tay, hơi ngả người ra sau.
Nàng đưa tay lên, mái tóc dài buông xõa đầy quyến rũ.
Tiểu Nhan nhìn Tiêu Nhược Yên, khẽ l**m môi: "A Yên, tim tớ, thân thể của tớ đều là của cậu. Cậu có thể làm chủ tất cả của tớ. Cậu chính là thần của tớ."
Cho nàng sống, cũng có thể cho nàng chết.
Bất kể nàng nghèo hay giàu.
Bất kể nàng mang thân phận gì.
Từ đầu đến cuối, nàng chỉ thuộc về một mình Tiêu Nhược Yên.
Mười năm lặng lẽ chờ đợi, từng ngày như lưỡi dao thời gian lăng trì trái tim.
Nếu có thể từ bỏ, nàng đã sớm từ bỏ rồi.
Còn cần dùng máu tươi làm cái giá để chờ đợi sao?
Tiêu Nhược Yên cảm động đến tột cùng, ôm chặt Tiểu Nhan, trong lòng sôi trào không chịu nổi: "Vào trong phòng đi."
Dù sao đây cũng là bàn làm việc, không tiện, lại quá cứng.
Tiểu Nhan nhấc chân, giày cao gót rơi xuống đất. Nàng dùng đôi chân mang tất đen nhẹ nhàng cọ vào chân Tiêu Nhược Yên: "Không. Tớ muốn ở ngay đây."
Nàng đã nói rồi. Muốn để A Yên nhìn thấy con người chân thật nhất của mình.
-----
Lời tác giả:
Dù tình cảm có tốt đến đâu, cả đời cũng sẽ có lúc cãi nhau. Nếu không thì đã chẳng có câu "yêu thì dễ, sống chung mới khó".
Diệp Tử nhớ hồi nhỏ dì Hai và dượng Hai yêu nhau lắm, khiến ai cũng ngưỡng mộ. Sau này chỉ vì đánh bài không phối hợp tốt mà đòi ly hôn, chúng tôi còn cười rất lâu.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 65
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 65
