Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 64
Tiêu Nhược Yên bị tiếng gọi "Tiêu tiểu thư" của Tiểu Nhan làm cho ngơ ra.
Tiểu Nhan vẫn tiếp tục đàn piano. Gió ngoài cửa sổ thổi vào, váy lụa của nàng bay lên như tiên tử, kết hợp với gương mặt thanh lãnh ấy, thứ xung kích thị giác này e rằng không có mấy người chịu nổi.
Tiêu Nhược Yên cũng vậy. Cô nuốt khan một cái, ánh mắt đờ đẫn bước lên mấy bước, trong lòng bùng lên từng tầng từng tầng d*c v*ng.
Nhưng đúng lúc này, những phím đàn dưới tay Nhan Chỉ Lan chợt thay đổi, kéo theo từng chuỗi âm thanh lạnh lẽo, sắc bén, mang tính công kích.
Bước chân của Tiêu Nhược Yên khựng lại. Người làm âm nhạc, đối với những thay đổi này luôn vô cùng nhạy cảm.
Nhan Chỉ Lan nhìn cô, trong mắt không còn sự dịu dàng nữa, mà giống như đang đối diện với một kẻ xa lạ xâm nhập vào nhà: "Nếu Tiêu tiểu thư luôn nói rằng, nếu không có cô, tôi sẽ thế này thế kia, vậy từ bây giờ, cô và tôi hãy bắt đầu lại từ con số không."
Tiêu Nhược Yên: ???
Ăn mặc thế này, rồi nói với cô bắt đầu lại từ con số không?
Cô tiếp tục tiến lên, đi tới bên cạnh Nhan Chỉ Lan, định nắm tay nàng: "Tiểu Nhan, đừng làm loạn nữa, cậu..."
Nhan Chỉ Lan lạnh lùng rút tay về: "Tiêu tiểu thư, mong cô tự trọng."
Chuyện đau khổ nhất đời người là gì?
Đêm hôm khuya khoắt.
Tiêu Nhược Yên bị "Nhan Chỉ Lan của lần đầu gặp mặt" đuổi ra ngoài.
Khi cô về tới nhà, gõ cửa với vẻ mặt vô cùng lúng túng, Hứa Niệm gọi một tiếng: "Ai đấy?"
Bà mặc áo khoác ra mở cửa, nhìn thấy con gái thì sững người một chút. Tiêu Nhược Yên nhìn vào trong nhà: "Ba con về chưa ạ?"
Nghe câu này, lại nhìn biểu cảm này, Hứa Niệm bật cười, nghiêng người nhường đường: "Cãi nhau rồi bị đuổi ra ngoài à?"
Tiêu Nhược Yên: ..................
Bà già này có cần sắc bén như vậy không?
Vào trong phòng.
Hứa Niệm vào bếp, bận rộn chuẩn bị nấu cho Tiêu Nhược Yên một bát mì.
Tiêu Nhược Yên uể oải tựa trên ghế sofa, vô lực nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Về nhà chính là thế này.
Người già lúc nào cũng bận rộn, chỉ muốn làm cho con cái chút đồ ngon, có muốn giúp cũng không cho.
Hứa Niệm tự mình lải nhải nói hồi lâu, Tiêu Nhược Yên lúc này mới uể oải "dạ" một tiếng.
Tay Hứa Niệm đang thái rau khựng lại, bà cầm dao bước thẳng ra ngoài: "Rốt cuộc là vì sao mà cãi nhau?"
Tiêu Nhược Yên vừa thấy dáng vẻ cầm dao của mẹ liền rùng mình: "Có gì từ từ nói."
Hứa Niệm thấy bộ dạng này của con gái, ngừng lại một chút, không nhịn được hỏi: "Xem ra địa vị gia đình của con ở bên đó cũng rất thấp nhỉ."
Tiêu Nhược Yên: ......
Đúng là không có mảnh đất thanh tịnh nào trên đời.
Thế nào là xem ra rất thấp? Cô luôn là gia chủ được không?
Trước kia Lan Lan với Lão Đại nói như vậy cô còn hiểu được, bây giờ sao đến cả mẹ cũng khuỷu tay quay ra ngoài rồi?
Hứa Niệm vừa nấu ăn vừa nghe con gái kể đủ thứ, nghe rất nghiêm túc, không chen ngang.
Trước đây, bà luôn nghĩ chuyện hai người phụ nữ yêu nhau là thứ gì đó điên cuồng, giờ nghe con gái nói, lại cảm thấy cũng chẳng khác mấy so với bà và chồng sinh hoạt, chỉ là con gái sẽ tinh tế hơn một chút.
Đợi đến khi Tiêu Nhược Yên nói xong, Hứa Niệm mới chậm rãi mở miệng: "Nhược Yên, thật ra mẹ thấy con và Tiểu Nhan đều không sai, chỉ là cách con biểu đạt có chút vấn đề."
Tiêu Nhược Yên nhìn mẹ: "Có ý gì ạ?"
Đã rất nhiều năm rồi Hứa Niệm mới nói chuyện nghiêm túc thế này với con gái, bà rất kiên nhẫn: "Con nhìn mẹ và ba con xem, vì sao đi suốt chặng đường dài như vậy mà tình cảm vẫn tốt? Ngoài việc mẹ dịu dàng ra, còn vì mẹ giỏi giao tiếp."
Tiêu Nhược Yên đau răng: "Con nhớ hồi nhỏ mẹ từng bảo ba 'cút đi', còn đuổi ba sang nhà bạn ở cả tuần."
Hứa Niệm trầm mặc một lúc, đau lòng nói: "Con nói xem, một mình lăn lộn bên ngoài bao nhiêu năm rồi mà cái miệng vẫn không biết nói chuyện dễ nghe vậy?"
Nhắc đến "miệng", Tiêu Nhược Yên thở dài: "Thật ra Tiểu Nhan vẫn rất thích miệng của con."
Có thể hôn suốt cả đêm.
Hứa Niệm: ..................
Cuộc đối thoại này không thể tiếp tục được nữa.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau một lúc.
Tiêu Nhược Yên là người chịu thua trước: "Được rồi mẹ, mẹ nói đi, con không chen ngang nữa."
Hứa Niệm lúc này mới gật đầu, dùng cây cán bột cán mì: "Con nghĩ xem, hai đứa đã có mười năm đi qua cùng nhau, Tiểu Nhan sợ nhất là gì?"
Tiêu Nhược Yên nghĩ một chút: "Tách ra."
Không chỉ Tiểu Nhan sợ, cô cũng sợ.
Hứa Niệm lại nói: "Vậy con nghĩ xem, con đã nói những gì?"
Tiêu Nhược Yên im lặng một lúc, buồn bã nói: "Con còn chưa kịp nói gì thì đã bị đuổi ra ngoài rồi."
Hứa Niệm nghẹn một cái, nghĩ nghĩ rồi nói: "Hai đứa có phải cũng giống mẹ và ba con không, ở nhà, Tiểu Nhan là gia chủ?"
Nói xong câu này, Hứa Niệm liền cảm thấy ánh mắt của con gái có gì đó không đúng. Tiêu Nhược Yên nhìn chằm chằm mẹ: "Không ngờ mẹ lại là kiểu mẹ như vậy!"
Cô trở về là để tìm tình thương của mẹ, tìm ấm áp tìm chúc phúc cơ mà.
Sao những người xung quanh cô đều như vậy, sao ai cũng kéo chân cô vậy?
May mà một bát mì nóng hổi vào bụng, thân tâm Tiêu Nhược Yên cũng dần ấm lên. Những lời lải nhải của Hứa Niệm cũng lọt vào tai cô.
"Con người ai cũng có giới hạn của mình. Con cũng từng nói với mẹ, xa nhau lâu như vậy, Tiểu Nhan cả thể chất lẫn tinh thần đều không tốt, sợ nhất là mất con. Vậy mà con lại nói mấy câu kiểu 'nếu không có tớ, cậu sẽ thế này thế kia'. Phụ nữ vốn đã dễ căng thẳng tinh thần, nhạy cảm, càng để ý cái gì thì càng dễ suy nghĩ lung tung, con phải chú ý nhiều hơn."
"Còn nữa, nếu con bé thật sự giận con thì đã không vòng vo bày ra một đống chuyện thế này. Trước đó con nói với mẹ, Lan Lan bảo chưa từng gặp con bé, sau đó lại chủ động gọi điện cho con nói đã liên lạc được, ở giữa này, mẹ thấy chắc chắn là Tiểu Nhan đang giúp con tìm bậc thang đi xuống."
"Còn chuyện bây giờ nói lại bắt đầu lại từ đầu, mẹ thấy cũng rất tốt mà. Đây chẳng phải là cái mà giới trẻ các con gọi là tình thú sao? Không phải mẹ nói con đâu Nhược Yên, nếu mẹ trẻ hơn hai mươi mấy tuổi, có khi còn dỗ con gái giỏi hơn con nhiều."
Tiêu Nhược Yên suýt nữa nghẹn mì: "Mẹ, dừng lại đi, mẹ thôi giùm con cái, mẹ mà dỗ con gái giỏi vậy thì ba con phải làm sao?"
Hứa Niệm cười, xoa đầu Tiêu Nhược Yên: "Hai cô gái ở bên nhau không dễ dàng, phải biết thông cảm cho nhau. Con còn có thể về đây tìm mẹ nói chuyện, thế Tiểu Nhan thì sao?"
Tiêu Nhược Yên nghĩ nghĩ: "Cậu ấy chắc sẽ đi tìm chị gái." Nói đến đây, cô thấy khó chịu, sống mũi cay cay: "Mẹ, con muốn ôm mẹ."
Hứa Niệm ôm lấy cô. Tiêu Nhược Yên tựa vào mẹ, nước mắt lưng tròng.
Cô quả thật không nên nói như vậy, đáng lẽ phải chọn một thời điểm rất tốt để nói chuyện đàng hoàng với Tiểu Nhan.
Bây giờ nàng chắc hẳn rất khó chịu... có khi nào lại uống thuốc không?
...
Hai người yêu nhau dĩ nhiên có sự ăn ý.
Sau khi Tiêu Nhược Yên bị đuổi đi, Tiểu Nhan liền bắt taxi tới biệt thự lớn của chị gái.
Vì thế lúc này Nhan Chỉ Y đang khoanh tay, vẻ mặt cạn lời nhìn Tiểu Nhan nằm trên giường lớn của mình, bật nhạc, đắp mặt nạ, bên cạnh còn đặt một ly rượu vang, ung dung tự tại.
"Em cãi nhau à? Sao chị không nhìn ra em buồn chút nào vậy?"
"Sao lại không buồn chứ?"
Vì đang đắp mặt nạ nên giọng Tiểu Nhan hơi ồm ồm: "Em sắp tức chết rồi đây."
Chị gái: ......
Im lặng thêm một lúc.
Tiểu Nhan khẽ thở dài, bắt đầu tự kiểm điểm: "Chị, chị nói có khi nào A Yên một mình về nhà tìm mẹ khóc rồi không?"
Nhan Chỉ Y nhìn nàng: "Sao vậy, xót rồi à?"
Chị gái khoanh tay: "Thế nên em chạy tới đây hại chị?"
Tiểu Nhan đảo đôi mắt đen láy, nhìn chị như làm nũng: "Đêm dài đằng đẵng, nếu em không tới, chẳng phải chị cũng sẽ vì Lan Lan mà rối rắm khó chịu sao?"
Nhan Chỉ Y nổi giận: "Ai nhớ em ấy chứ!"
Tiểu Nhan không nể nang vạch trần: "Đừng có lừa người nữa, đều là người từng trải, ai không biết ai. À đúng rồi chị, em sắp nghỉ đông rồi, chị sắp xếp cho em một chức vụ trong công ty đi."
Nhan Chỉ Y nghe vậy thì khá vui: "Sao, cuối cùng cũng nghĩ thông rồi, không thèm mấy đồng lẻ làm giảng viên nữa, sang làm công cho nhà mình rồi à?"
Tiểu Nhan rất bất lực, gỡ mặt nạ xuống: "Em đã nói với chị vô số lần rồi, làm giáo viên là ước mơ của em, là lý tưởng của em. Ngồi trước đàn dương cầm, em sẽ cảm thấy vô cùng thiêng liêng."
Nhan Chỉ Y hừ lạnh: "Ừ ừ ừ, mặc váy lụa tình thú rất thiêng liêng."
Tiểu Nhan: ............
Hiếm hoi lắm mới có lúc bị chị gái nói đến cứng họng.
Tâm trạng của Nhan Chỉ Y rất tốt, chị nhìn Tiểu Nhan: "Chắc em chưa ăn tối nhỉ, để chị làm chút gì cho em."
Tiểu Nhan ngồi dậy: "Chị làm á? Thôi đừng giết người cướp của nữa, để em."
Những năm qua chị gái luôn bận rộn, đừng nói nấu ăn, đến thời gian nghỉ ngơi cũng ít đến đáng thương.
Tiểu Nhan vừa vào bếp, một bát mì nước nóng hổi đã làm ấm lòng chị gái: "Không ngờ tay nghề của em bây giờ tốt như vậy."
"Đương nhiên rồi, em cố ý luyện tập vì A Yên đấy, không tốt sao được?"
Tiểu Nhan vừa nói vừa lục tủ lạnh: "Ồ, còn nhiều món ăn kèm thế này, là Lan Lan làm à?"
Nhan Chỉ Y vừa nghe hai chữ "Lan Lan" liền có chút không được tự nhiên: "Sao em lắm lời vậy?"
Tiểu Nhan cười lắc đầu, múc một chút dưa muối nếm thử, thầm cảm khái Lan Lan đúng là có lòng, toàn là khẩu vị chị gái thích.
Tiểu Nhan ngồi ăn cùng chị, hai người nói chuyện câu được câu không. Dưới ánh đèn vàng dịu, thời gian như chảy ngược về thuở ấu thơ.
Nhan Chỉ Y đột nhiên khẽ nói: "Nếu mẹ còn sống thì tốt biết mấy."
Mắt chị đỏ lên, Tiểu Nhan nghe mà lòng đau, ôm lấy chị: "Chị, đừng khép mình lại, nếu thật sự thích thì cứ chấp nhận đi." Có lẽ vì luôn nhìn tình cảm giữa nàng và A Yên, nên trong mắt chị toàn là sự cay đắng và bi tráng của tình yêu, kỳ thực nó còn có mặt rất ngọt ngào.
Nhan Chỉ Y điều chỉnh lại cảm xúc, vỗ vỗ vai Tiểu Nhan: "Rốt cuộc em định chỉnh đốn em ấy thế nào?"
Tiểu Nhan nghiêng đầu: "Không phải cậu ấy luôn nói rằng, nếu không ở bên cậu ấy, em sẽ ưu tú thế nào thế nào sao? Em muốn nhân dịp nghỉ đông này tới công ty dạo một vòng, cho cậu ấy thấy, thật ra dù có cậu ấy hay không, em đều có thể như vậy. Chỉ là đó không phải lựa chọn của em. Dù là tổng tài hay giáo viên, dù là gia tài bạc triệu hay chỉ đủ ăn đủ mặc, thứ em muốn từ đầu đến cuối vẫn chỉ là cậu ấy."
Chị gái nghe xong rất cảm động, nhưng suy nghĩ một chút lại thấy có gì đó sai sai: "Hai đứa là đang... chơi trò nhập vai đúng không?"
Nhan Chỉ Lan nghe vậy liền cong khóe môi, nheo mắt nhìn chị: "Sao, chị muốn học à? Phải đóng học phí đấy."
Chị gái bật dậy ngay: "Đóng học phí? Chị đánh chết em."
Tiểu Nhan: ............
Mười phút sau.
Cô giáo Nhan bắt đầu giảng dạy.
Nàng cầm "học phí", một bộ âu phục nữ mới tinh vừa lục được từ chỗ chị gái. Sau khi tắm xong, nàng sấy khô tóc, búi cao lên, lại đeo một cặp kính gọng vàng nhã nhặn.
Tất đen càng tăng thêm vẻ gợi cảm. Nàng ngồi trên ghế giám đốc, bật một chiếc đèn, từ một góc độ vô cùng hiểm hóc chiếu xuống chụp một tấm ảnh.
Chiếc cổ thon dài trắng muốt, làn da mịn màng, xương quai xanh quyến rũ... đủ để khiến người ta loạn trí.
Sau đó, Nhan Chỉ Lan đăng một tấm khoảnh khắc chỉ mình Tiêu Nhược Yên nhìn thấy.
—— Đêm dài đằng đẵng.
Cao thủ xưa nay không nhiều lời, chỉ bốn chữ đơn giản như vậy.
Tiểu Nhan biết, sau khi Tiêu Nhược Yên nhìn thấy, nhất định sẽ cảm nhận được uy lực của bốn chữ "đêm dài đằng đẵng" này.
Nhan Chỉ Y đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ, há miệng nửa ngày không nói nên lời.
Tiểu Nhan nhìn chị: "Nhìn kỹ như vậy, học được chưa?"
Nhan Chỉ Y vừa nghe đã muốn xù lông, lạnh lùng nói: "Cho dù chị độc thân cả đời cũng sẽ không học mấy cái này."
Nói xong còn hằn học thêm một câu: "Mặt người dạ thú!"
Tiểu Nhan: ......
Nửa tiếng sau.
"Mặt người dạ thú" đi ngủ.
Chị gái vẫn đang tăng ca làm việc, tay lật xem email. Qua một lúc lâu, chị nhìn sang cặp kính mà em gái dùng xong đặt trên bàn.
Giống như mang theo một loại mê hoặc và ma lực nào đó...
Sau mấy phút đấu tranh tư tưởng.
Nhan Chỉ Y không cầm điện thoại quay lại, chị chỉ chỉnh trang quần áo, đeo kính lên, nhìn về phía không khí xa xa, khẽ nói: "Lan Lan, chị nhớ em rồi."
Ngay lúc này.
Tiểu Nhan, vừa nói với chị rằng mình đã đi ngủ, lén thò đầu ra, trong tay đang cầm điện thoại ở chế độ quay, khóe môi điên cuồng nhếch lên.
----
Lời tác giả:
Văn sinh hoạt thường ngày thật sự đã lâu rồi Diệp Tử không viết, nếu mọi người thích thì ra nói chuyện nhiều một chút nha, không thì mình cứ muốn chém bớt vài đoạn, che mặt.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 64
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 64
