Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 63
Giám đốc Tần là kiểu người dường như sinh ra đã tự mang theo khí tràng.
Tiểu Nhan và cô ấy lâu như vậy cũng xem như đã quen thuộc, nàng biết Giám đốc Tần ngoài mặt vô cùng phong quang, nhưng trong lòng toàn bộ đều đặt ở Nguyễn Y Hàm. Cô ấy vì cô đã trả giá rất nhiều rất nhiều. Thỉnh thoảng, cô ấy cũng sẽ cùng Tiểu Nhan trò chuyện về chuyện cũ, tuy chỉ là những chi tiết vụn vặt, nhưng lại khiến Tiểu Nhan nảy sinh cảm giác đồng cảm sâu sắc. Họ đối với tình yêu, ở rất nhiều phương diện, lại trùng hợp đến kinh người.
Nhan Chỉ Y quen biết Giám đốc Tần. Nhìn thấy Tần Hải Dao, chị kinh ngạc đứng bật dậy: "Giám đốc Tần?"
Trên mặt Tần Hải Dao hiện lên chút ấm áp, cô ấy gật đầu với Nhan Chỉ Y: "Giám đốc Nhan, tôi mượn em gái của cô một lát."
Nhan Chỉ Y đầy đầu dấu chấm hỏi, chị nhìn Tiểu Nhan, dùng ánh mắt hỏi han.
— Hai người quen nhau từ khi nào mà thân vậy? Giám đốc Tần là người thế nào em biết không?
Tiểu Nhan nhìn chị.
— Biết chứ, Black Widow trong truyền thuyết, thủ đoạn tàn nhẫn.
Nhan Chỉ Y nhíu nhíu mày, trong mắt đầy chấn động.
— Vậy mà em còn thân với cô ấy như vậy? Không sợ bị ăn thịt à?
Tiểu Nhan còn chưa kịp lên tiếng, Giám đốc Tần đã khẽ cười. Cô ấy xắn nhẹ tay áo, cong môi, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy ý trêu chọc: "Giám đốc Nhan, tôi nghĩ cô vẫn chưa đủ hiểu em gái mình đâu."
Nhan Chỉ Y giật mình, chị nhìn Tần Hải Dao. Tần Hải Dao mỉm cười: "Bản chất của cô ấy và tôi là cùng một loại người."
Rồi sao nữa?
Giám đốc Tần: "Chỉ là hiện thực chưa làm cho cô ấy cơ hội phát huy mà thôi. Cho nên ở cạnh tôi, cô không cần lo cho cô ấy."
Nhan Chỉ Y: ......
Tiểu Nhan cười cười, nàng không nói gì, nhưng trong mắt lại đầy tán thưởng.
Đúng vậy.
Giám đốc Tần không hổ là tri kỷ.
Nàng hiểu rõ chính mình. Tiểu Nhan vẫn luôn cho rằng cái gọi là ôn hòa ngoan ngoãn chỉ là biểu tượng bên ngoài, tận sâu trong xương cốt nàng là kiểu chiếm hữu cực mạnh, bụng dạ đen tối, thỉnh thoảng còn rất thích theo đuổi k*ch th*ch.
Năm đó Nhan Phong nhìn cũng không sai, nàng tàn nhẫn hơn chị gái rất nhiều. Nếu thật sự bước vào thương trường, có lẽ nàng cũng sẽ trở thành một người phụ nữ hô phong hoán vũ giống như Giám đốc Tần.
Nhan Chỉ Y không nói nên lời, Tiểu Nhan bước tới, ôm lấy chị gái: "Thôi được rồi, chị mau về đi, đừng suy nghĩ nhiều. Nếu thật sự nhớ Lan Lan thì nhắn tin cho cậu ấy, đừng kìm nén."
Trong lòng Nhan Chỉ Y ấm áp, cô biết em gái là người thương cô nhất.
Tiểu Nhan bổ sung: "Với lại chị lớn tuổi như vậy rồi, không thể lúc nào cũng tự ép mình như thế. Lỡ mà buồn bực sinh bệnh gì đó, chị đơn thương độc mã chẳng phải em còn phải theo hầu trong bệnh viện sao."
Nhan Chỉ Y: ......
Nắm đấm cứng rồi.
Tiểu Nhan: "Lan Lan bên kia, A Yên cũng sẽ chăm sóc tốt."
Nhan Chỉ Y nhìn em gái, Tiểu Nhan cong môi: "Đôi khi nhìn hai lính mới yêu đương, em lại nhớ tới em với A Yên hồi còn trẻ."
Nhan Chỉ Y: ......
Nắm đấm vung ra rồi.
Đóng cửa, bước ra ngoài.
Giám đốc Tần vẫn còn cười: "Hai chị em các cô thú vị thật."
Tiểu Nhan mỉm cười: "Chị tôi rất đáng yêu."
Giám đốc Tần nghĩ nghĩ: "Ừm, đúng là đáng yêu. Nếu không phải tôi đã có A Hàm, có thể cân nhắc một chút."
Tiểu Nhan: "Vậy tôi xin từ chối."
Giám đốc Tần: ......
Xem Cô giáo Nhan lợi hại chưa kìa.
Giám đốc Tần nhận được tin nhắn của Cô giáo Nhan khi đang trò chuyện với một thương nhân nước ngoài, nhìn thấy tin nhắn, cô ấy liền chạy tới.
Đối với chuyện của Nguyễn Y Hàm, cô ấy vĩnh viễn đặt ở vị trí số một.
Thật ra cô ấy cũng biết, có cho A Hàm tám trăm lá gan, cô cũng không dám làm bậy.
Nhưng có lẽ do nhân tố phong lưu trong xương cốt quấy phá, cô luôn chiêu dụ một chút đào hoa loạn thất bát tao. Giám đốc Tần không cho phép hạt cát lọt vào mắt, cũng sợ mang đến phiền phức cho Giám đốc Nguyễn, mỗi lần đều đích thân ra tay bẻ gãy.
Giám đốc Nguyễn bên này cũng rất ngang ngược, có phòng riêng không vào, lại cứ nhất định muốn bao nguyên một khu.
Chuyện này oan uống cho cô rồi.
Cô biết bên cạnh toàn là người của dì Tần, sợ vào phòng riêng lại càng khó nói rõ, chi bằng quang minh chính đại cùng nhau trò chuyện.
Hơn nữa Giám đốc Tần cũng biết Thập Nhất Tử, còn rất tán thưởng mấy đứa trẻ này.
Giám đốc Nguyễn cảm thấy mình gọi đồng đội cùng người trẻ tuổi đến va chạm quan niệm âm nhạc một chút, cũng không tính là quá đáng chứ?
Giám đốc Nguyễn nói chuyện mà lòng dạ để đâu đâu, ánh mắt liên tục liếc ra ngoài, liếc một cái liền thấy Tiểu Hải cùng Cô giáo Nhan hùng dũng hiên ngang đi tới. Đã đến thời khắc cuối cùng thế này, nhóm trưởng Nguyễn nhất định phải có dáng vẻ của nhóm trưởng. Cô ấy che miệng, giả vờ kinh ngạc kéo Tiêu Nhược Yên: "A Yên, em mau nhìn kìa, trời ơi, sao hai người phụ nữ này lại tới đây?"
Cô ấy giả bộ rất giống, nhưng có người thì lá gan sắp bị dọa vỡ rồi.
Trên gương mặt thanh tú của Tiêu Nhược Yên lộ ra vẻ kinh hoàng, cô há miệng, mắt trợn tròn, bật dậy: "Tiểu... Tiểu Nhan......"
Nguyễn Y Hàm vừa nhìn Tiêu Nhược Yên, mặt đầy đồng cảm.
Trời ạ.
Trên đời này lại có người còn thảm hơn cả cô ấy.
Giám đốc Tần cũng nhướng mày, có chút kinh ngạc.
Cô giáo Nhan ở nhà bá đạo tới mức này sao? Dọa người ta thành ra thế này.
Tiểu Nhan nhìn dáng vẻ ấy vừa buồn cười vừa đau lòng, đến mức đó sao? Nàng còn chưa nói gì, nhìn mặt đỏ như vậy, có phải sau lưng cũng đã đổ mồ hôi rồi không? Thập Nhất Tử nhìn thấy đại boss, từng đứa từng đứa như chim non bị dọa vỡ mật, ngồi cũng ngồi không vững.
Ở Ức Dương, có một truyền thuyết đen tối.
Nghe nói Giám đốc Tần là một tổng tài tính chiếm hữu cực mạnh. Nếu để cô ấy nhìn thấy Giám đốc Nguyễn chưa qua phê duyệt mà đã gặp riêng với phụ nữ khác, nhẹ thì bị mắng vài câu, nặng thì bị đá khỏi công ty.
Các cô vốn đang rất hoạt bát, trong nháy mắt đều ngồi nghiêm chỉnh như học sinh tiểu học, thẳng tắp đồng loạt.
"Chào Giám đốc Tần ạ!"
"Giám đốc Tần, bọn em đang giao lưu kinh nghiệm âm nhạc với Giám đốc Nguyễn ạ!"
......
Ánh mắt của Tần Hải Dao chậm rãi lướt qua mười một gương mặt. Cô ấy mỗi ngày đều rất bận, không phải nghệ sĩ nào trong công ty cũng có thể gặp được.
Nhưng mười một gương mặt này ít nhiều cũng có chút ấn tượng.
Nguyễn Y Hàm thích kiểu mềm mại, nhìn vào là khiến người ta không nhịn được muốn bắt nạt.
Rất tốt, trong mười một người, không có.
Tiểu Nhan cũng đứng ở bên cạnh quan sát. Tim Tiêu Nhược Yên đập thình thịch, không có răng khểnh, không có răng khểnh!
Giám đốc Tần không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ là đưa ánh mắt dừng lại trên người Nguyễn Y Hàm: "Giám đốc Nguyễn thật có nhã hứng, thảo luận âm nhạc mà gọi nhiều người nổi tiếng trong công ty như vậy, được các đóa hoa vây quanh cảm giác không tệ nhỉ?"
Nguyễn Y Hàm cười gượng: "Đâu có, em gặp quen rồi, lần này chủ yếu là đi cùng Nhược Yên."
Nhan Chỉ Lan cười cười: "Vậy sao?"
Nàng liếc Tiêu Nhược Yên một cái, rồi quay sang nhìn Tô Niệm.
Ánh mắt chạm nhau, Tô Niệm nghiêng đầu đi, trong lòng chột dạ một hồi.
Tiêu Nhược Yên: ......
Không phải đâu, không phải đâu.
Tớ có làm gì đâu, a a a, Tiểu Nhan, cậu phải tin tưởng tớ!
Người thành thật trong một nhóm thường là kiểu bị bắt nạt như vậy.
Dạo gần đây, Tiêu Nhược Yên liên tục phải đội nồi, trong lòng uất ức vô cùng. Cô nhìn Nhan Chỉ Lan đầy tủi thân, Nhan Chỉ Lan bước tới, lấy khăn giấy trong túi ra lau tay cho cô: "Sao trên tay lại có vết trà?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Tô Niệm: ......
Làm gì có? Rõ ràng trắng trắng mềm mềm mà.
Không ai ngờ được, cảnh vừa rồi Tô Niệm mượn lúc nước trà b*n r* mà sờ tay Tiêu Nhược Yên, rốt cuộc vẫn không thoát khỏi pháp nhãn của Cô giáo Nhan.
Tiêu Nhược Yên lắp bắp định nói, da thịt mịn màng trên tay đã bị Tiểu Nhan xoay tròn ba trăm sáu mươi độ, dịu dàng véo một cái. Nàng nhìn Tiêu Nhược Yên: "Có bị bỏng không?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Không... không bỏng.
Giám đốc Tần kéo ghế ra, mỉm cười: "Mọi người cứ nói chuyện, chúng tôi cũng nghe một chút."
Cô ấy và Nhan Chỉ Lan ngồi xuống.
Hai người giống như hai pho đại Phật khiến người ta áp lực nặng nề.
Hai người giữ cùng một tư thế khoanh tay, miệng cười nhưng mắt lộ hung quang.
Tiêu Nhược Yên: ......
Nguyễn Y Hàm: ......
Thập Nhất Tử phân công rất rõ ràng, dù là sáng tác, ca hát hay vũ đạo đều là mỗi người một sở trường.
Mọi người đều biểu diễn sơ qua, đặc biệt là dancer sau khi nhảy xong, mồ hôi đầy đầu.
Một buổi trò chuyện tốt đẹp bỗng chốc biến thành biểu diễn bán mạng trước mặt lãnh đạo.
Tô Niệm chủ yếu phụ trách sáng tác. Cô ấy luôn cúi đầu, đến khoảnh khắc này mới ngẩng lên nhìn Tiêu Nhược Yên một cái, vừa hay đối diện với ánh mắt của Nhan Chỉ Lan bên cạnh cô.
Khoảnh khắc ấy, giây phút ấy.
Tô Niệm mới biết, thế nào gọi là sát khí b*n r* bốn phía.
Tuy Nhan Chỉ Lan đang cười, nhưng sự lạnh lẽo trong mắt khiến người ta như rơi vào hầm băng. Nàng nhìn Tô Niệm, tựa đầu lên vai Tiêu Nhược Yên, nhẹ nhàng thổi một hơi vào tai cô.
Người ngoài không nghe được Nhan Chỉ Lan nói gì. Cảnh tượng này thoạt nhìn thân mật ân ái đến cỡ nào.
Ngoại trừ Tô Niệm, mười người còn lại trong lòng đã "oa oa" hò reo thành một mảng.
Hơi thở như lan, mang theo mùi hương trên người Tiểu Nhan, cổ Tiêu Nhược Yên như có dây leo tê dại bò lên, cô nhịn không được khẽ cọ cọ tai.
Giọng nói của Tiểu Nhan rất thấp, rất nhẹ.
—Tô Niệm đó thích cậu.
Tiêu Nhược Yên không dám thở mạnh. Cô quay đầu, dùng mắt nhìn nàng.
— Không phải đâu.
Tiểu Nhan cười. Nàng cởi áo khoác gió, đặt lên đùi Tiêu Nhược Yên, tay cũng theo đó đưa sang.
— Đừng hòng lừa tớ.
Tiêu Nhược Yên lập tức trở nên mất tập trung.
Ngoài mặt cô vẫn đang nghe mấy người nói chuyện, nhưng sắc mặt liên tục thay đổi, đỏ đỏ trắng trắng.
Thập Nhất Tử vẫn đang bán mạng biểu diễn.
Ánh mắt của Giám đốc Tần vô tình lướt qua hai người. Rõ ràng ánh đèn rất mờ, góc độ cũng rất xảo quyệt, nhưng cô ấy lại dường như có thể nhìn thấu tất cả, khóe môi cong lên một nụ cười vô tình.
Nguyễn Y Hàm cũng nhìn sang, cười cười: "Đúng là trẻ tuổi."
Hồi còn trẻ, cô và Tiểu Hải cũng từng buông thả như vậy, rất thích theo đuổi k*ch th*ch.
Câu này của cô nói rất nhẹ nhàng.
Tần Hải Dao liếc cô một cái, người nghiêng tới trước, đặt cằm lên vai Nguyễn Y Hàm, mắt sáng rực nhìn cô: "Vậy là em chê chị già rồi nên mới đi gặp bọn họ sao?"
Nguyễn Y Hàm hơi chột dạ: "... Em đâu có."
Tần Hải Dao cười như không cười: "Chỗ nào cũng có. Sao em không dám nhìn chị? Chột dạ à?"
Nguyễn Y Hàm lập tức nhìn nàng: "Em chột dạ cái gì chứ?"
Tần Hải Dao nhìn chằm chằm vào mắt cô: "Em gọi bọn họ toàn là Tiểu Vương, Tiểu Lý, Tiểu Tôn, gọi chị lại là dì Tần. Không phải ghét bỏ à?"
Nguyễn Y Hàm: ......
Trời ơi.
Dì Tần, chị gái Tần, em gái Tần, bạn nhỏ Tần ... Tần ba tuổi...
Muốn cãi nhau thì cứ nói thẳng đi, cần gì phải như vậy?
Thập Nhất Tử thấy tình hình không ổn, nhóm trưởng vội cúi đầu nhìn điện thoại: "À... Giám đốc Tần, Giám đốc Nguyễn, công ty đột nhiên có sắp xếp, bọn em —"
Mặc dù miệng gọi "Giám đốc Tần", "Giám đốc Nguyễn", nhưng ánh mắt lại chỉ nhìn Tần Hải Dao.
Giám đốc Tần nhìn cô ấy một lúc, đột nhiên mỉm cười.
Nụ cười này khiến trái tim của mười một người đồng loạt run lên.
"Ừm, đi đi."
Một câu, giống như lệnh ân xá.
Mười một người tan như khói, chỉ là trước khi rời đi, Tô Niệm vẫn ngoái đầu nhìn Tiêu Nhược Yên một cái.
......
Người đã đi sạch.
Lúc này, chỉ còn lại bốn người.
Là sân khấu của Giám đốc Tần và Cô giáo Nhan.
Tần Hải Dao nhìn Nhan Chỉ Lan, Tiểu Nhan gật đầu.
Giữa hai người phụ nữ này có một loại ăn ý vi diệu mà kỳ lạ, chỉ cần một ánh mắt là có thể hiểu được rất nhiều.
Mạnh ai về nhà nấy, tự dạy dỗ người của mình.
Giám đốc Nguyễn đi trên con đường này lâu hơn Tiêu Nhược Yên rất nhiều. Lên xe rồi, cô chỉ mỉm cười nhìn Tần Hải Dao: "Không phải thật sự tức giận chứ?"
Tần Hải Dao nhìn cô: "Cho dù chị thật sự tức giận, em cũng không sợ nữa rồi, đúng không?"
Yêu nhau lâu như vậy, mọi hình thức trừng phạt của tình yêu, Giám đốc Nguyễn đều đã nếm trải.
Mặc dù quá trình đau đớn xen lẫn vui sướng, nhưng kết cục vĩnh viễn đều là hưởng thụ.
Nguyễn Y Hàm nắm tay Tần Hải Dao: "Tiểu Hải nhà chúng ta lợi hại thật, chỉ một ánh mắt có thể hù chết người."
Tần Hải Dao hất tay cô ra, lạnh lùng: "Em nói xem, em ham chơi còn gọi A Yên theo, không sợ bọn họ cãi nhau sao?"
Nguyễn Y Hàm cong môi: "Chỉ cần tình cảm kiên định, cãi nhau cũng là một cách điều hòa, không phải sao?"
Vừa nói, cô vừa tiến sát Tần Hải Dao, tay móc móc nhẹ gấu váy của cô ấy: "Hôm nay, định trừng phạt em thế nào?"
Tần Hải Dao ngồi ngay ngắn, sắc mặt không đổi: "Chị mua sườn xám rồi."
Nguyễn Y Hàm nuốt nước bọt. Sườn xám chính là tử huyệt của cô.
Tần Hải Dao thấy mặt cô đỏ lên, quay đầu mỉm cười duyên dáng với cô: "Chị định mặc ra ngoài tiếp khách. Tối nay sẽ về rất muộn. Giám đốc Nguyễn, em cứ tự tiện ở nhà đi nhé."
Nguyễn Y Hàm nghe xong tim bắt đầu bốc khói, cô giơ tay nhấn nút.
Vách ngăn phía sau xe chậm rãi nâng lên.
Nguyễn Y Hàm ôm eo Tần Hải Dao, hạ giọng: "Dì à, hay là để em xem xong rồi hẵng đi tiếp khách?"
Tần Hải Dao đẩy cô ra: "Không biết xấu hổ."
............
Cách xử lý bên phía Giám đốc Tần và Giám đốc Nguyễn khác hẳn.
Sau khi yên lặng trở về nhà.
Tiểu Nhan còn chưa kịp nói gì, Tiêu Nhược Yên đã bùng nổ.
Cô rất tức giận, lại tủi thân.
Gần đây sao lúc nào người bị bắt nạt cũng là cô?
Tiểu Nhan nhìn gương mặt ấy, vừa định mở miệng. Tiêu Nhược Yên đã đứng phắt lên, lạnh lùng nói: "Hôm nay cậu xuất hiện cùng Giám đốc Tần thật là oai phong."
Tiểu Nhan: ......
A Yên về cơ bản không có khuyết điểm gì.
Khuyết điểm nhỏ duy nhất chính là rất "đại nữ tử" chủ nghĩa.
Giống như khi cô ở bên Tiểu Nhan, luôn muốn một mình gánh vác cả gia đình, không muốn Tiểu Nhan chịu bất kỳ uất ức nào.
Nhan Chỉ Lan biết tâm lý ấy của cô, cho nên vẫn luôn che chở. Nhưng hôm nay, nhìn thấy Tiểu Nhan như vậy, trong lòng Tiêu Nhược Yên đột nhiên bùng lên.
Cô không phải giận Tiểu Nhan.
Chỉ là khoảnh khắc nhìn thấy nàng đứng cạnh Giám đốc Tần, Tiêu Nhược Yên bỗng cảm thấy, đó mới chính là Tiểu Nhan của cô.
Nàng vốn dĩ có thể vô cùng rực rỡ, phong hoa tuyệt thế, chỉ cần phất tay áo là khiến người khác lạnh sống lưng.
Thế nhưng Tiểu Nhan vì cô mà từ bỏ quá nhiều.
Còn cả căn nhà mà cô vất vả rất lâu mới mua được, còn xe nữa...
Thật ra Tiểu Nhan là nhìn thấu mà không nói ra thôi. Với nàng, những thứ đó chỉ cần nàng mở miệng là có tất, thậm chí còn tốt hơn.
Cổ phần của nàng trong Nhan thị, Tiêu Nhược Yên là biết. Cô không nghe cụ thể, nhưng cũng biết giá trị ngàn vàng.
Con người một khi rơi vào ngõ cụt, rất dễ suy nghĩ lung tung.
Tiêu Nhược Yên nhớ lại lúc đầu chị gái phản đối hai người ở bên nhau, ngoài nguyên nhân giới tính, liệu có phải còn vì cô chưa đủ mạnh mẽ?
Hai người vốn dĩ không thuộc cùng một thế giới.
Tiểu Nhan vì cô mà liên tục hạ thấp chất lượng cuộc sống.
Nhớ lại trước kia ở công ty cũ, Giám đốc Từ từng thảo luận với cô chuyện này: vì sao ly hôn với chồng cũ, ngoài nguyên nhân tình cảm, vật chất cũng chiếm phần rất lớn.
Nghĩ tới đây, Tiêu Nhược Yên càng cảm thấy như có dao xoáy trong tim. Tiểu Nhan là ai? Bao năm nay tâm tư của nàng đều đặt trên người Tiêu Nhược Yên. Nàng có thể thờ ơ với bất kỳ ai, chuyện lớn đến đâu cũng có thể gánh vác, nhưng A Yên chính là điểm yếu duy nhất của nàng.
Cho nên khi Nhan Chỉ Lan nhìn ánh mắt của Tiêu Nhược Yên, nàng lập tức nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, sắc mặt lạnh xuống.
"Cậu đang nghĩ gì?"
Giọng nói này, biểu cảm này, khiến cả hai đều biết, chuyện này đã không còn là cãi vã vặt vãnh nữa.
Sống một đời không dễ dàng.
Gặp được người mình yêu cũng không dễ dàng.
Yêu nhau mà có thể ở bên nhau đến cuối cùng, lại càng không dễ.
Thời niên thiếu, Tiểu Nhan từng dao động, bị Tiêu Nhược Yên kéo trở lại.
Giờ đây, trong lòng Tiêu Nhược Yên chỉ vừa bị gió lay động một góc nhỏ, Tiểu Nhan đã đau như dao cắt.
Nàng nhìn Tiêu Nhược Yên một lúc, mắt đỏ lên: "Tớ muốn cái gì, cậu còn không biết sao?"
Tiêu Nhược Yên không nói.
Cô biết.
Từ đầu đến cuối, cô chưa từng hoài nghi tình yêu của Tiểu Nhan.
Chẳng qua là cô cho rằng bản thân không đủ tốt, không xứng với nàng, chuyện này không liên quan tới Tiểu Nhan.
Trước đây có lẽ còn đè nén được, nhưng gần đây ở cạnh Nguyễn Y Hàm lâu, nhìn thấy tầng lớp của họ.
Tiêu Nhược Yên thỉnh thoảng lại nghĩ.
Nếu... nếu không phải cô, nếu hai người không gặp nhau, Tiểu Nhan có thể gặp được người tốt hơn không?
"Cậu đang nghĩ gì? Giữa chúng ta còn có chuyện gì không thể nói sao?"
Trong mắt Tiểu Nhan ánh lệ lay động, giọng nói nghẹn ngào tủi thân. Tiêu Nhược Yên cúi đầu, buồn bực nói: "Không có... tớ chỉ là..."
Tiểu Nhan truy hỏi: "Chỉ là cái gì?"
Giọng nói của Tiêu Nhược Yên trầm xuống: "Tớ chỉ là thỉnh thoảng cảm thấy... mình không xứng với cậu."
Không xứng sao?
Tiểu Nhan nhìn thẳng vào mắt cô: "Vậy nên, cậu định đi tìm người mà cậu cho là xứng sao?"
Cái gì?
Tiêu Nhược Yên sững người, ngẩng đầu nhìn Nhan Chỉ Lan. Mắt Tiểu Nhan đỏ ngầu, nàng cắn môi, quay người bỏ đi.
Nàng không thèm để ý tới cô nữa.
Nàng muốn bỏ nhà đi!
Cô vậy mà lại nói ra những lời như thế.
Cửa "ầm" một tiếng bị đóng sập lại.
Tiêu Nhược Yên bị chấn động đến choáng váng, đứng ngây ra hồi lâu, trong lòng khó chịu vô cùng.
Cô nói lời như vậy lúc nào chứ?
Hiểu lầm cứ thế không đầu không đuôi mà sinh ra.
Tiêu Nhược Yên còn chưa kịp thay quần áo, đã chộp lấy điện thoại đuổi theo. Cô vội vã chạy ra khỏi khu chung cư, điên cuồng tìm người. Ngoài việc không dám gọi cho chị gái, cô đã gọi cho Lan Lan và Lão Đại.
Phản ứng của hai người lại trùng hợp lạ thường.
"Không phải... ý cậu là hai người cãi nhau à?"
Tiêu Nhược Yên sắp phát điên, tức tối nói: "Sao các cậu còn hả hê trên nỗi đau của tớ?"
Có còn là bạn bè không vậy?
Lan Lan và Lão Đại đều chứng kiến hai người một đường đi tới hiện tại, đặc biệt là Lão Đại, nói chuyện luôn khách quan nhất.
"Trời ạ, sao lại không hả hê được? Hai người mãi không cãi nhau, bọn tớ nhìn mà sốt ruột chết đi được."
Tiêu Nhược Yên: !!!
Lão Đại: "Yêu đương mà, phải có đủ chua ngọt đắng cay. Nếu chỉ toàn là ngọt, sẽ không cảm nhận được độ đậm. Thỉnh thoảng nếm chút chua đắng cay, mới càng cảm nhận được vị ngọt."
Tiêu Nhược Yên tức giận cúp máy, tiếp tục đi tìm người. Cô gọi cho Tiểu Nhan mấy lần, nàng đều không nghe.
Lão Đại kể lại với chồng xong, cười một lúc, sau đó gọi điện cho Tiểu Nhan.
"Lão Tứ?"
Tiểu Nhan nghe máy, giọng nói trầm trầm: "Gì vậy?"
Lão Đại cười: "Nghe nói cậu bỏ nhà đi rồi à?"
Cô ấy quá hiểu tình cảm của Lão Nhị và Lão Tứ. Trời có sập xuống, cả đời này họ cũng không thể tách rời.
Nhan Chỉ Lan hừ lạnh: "Cậu ấy gọi cho cậu rồi."
Lão Đại: "Cậu đi đâu rồi? Lão Nhị tìm cậu muốn phát điên."
Giọng nói của Tiểu Nhan trầm thấp: "Tớ biết."
Nàng đang ngồi xổm sau cây hòe trước cửa nhà: "Cậu ấy vừa mới mang dép lê chạy lạch bạch trước mặt tớ đi ra ngoài."
Lão Đại: ............
Có kiểu bỏ nhà đi như vậy nữa hả?
"Tớ rất tức giận, Lão Đại."
Giọng nói của Tiểu Nhan có chút nghẹn. Lão Đại nghe xong cũng có chút đau lòng: "Vậy phải làm sao? Rốt cuộc vì sao? Hai người sao lại còn có thể cãi nhau chứ?"
Tiểu Nhan: "Cậu ấy lại suy nghĩ lung tung, chủ nghĩa đại nữ tử phát tác rồi."
Hai người phụ nữ ở bên nhau, vốn áp lực từ mọi phía đã rất lớn, hai người càng phải kiên định hơn so với nam nữ.
A Yên suốt ngày suy nghĩ viển vông sao được?
Nàng cần phải trị cô một chút.
Lão Đại: "Vậy cậu muốn tới nhà tớ nghỉ ngơi một lát không?"
Tiểu Nhan lắc đầu: "Không được, vậy chẳng phải thật sự thành bỏ nhà đi rồi sao."
Nàng chỉ muốn nho nhỏ bắt nạt A Yên một chút, chứ không thể thật sự hạ quyết tâm, nàng không nỡ.
Lão Đại: ......
Thôi vậy, cô ấy vẫn nên cúp máy thì hơn.
Cô ấy nhìn ra rồi, hai người này là ngại cuộc sống quá tẻ nhạt, đang chơi trò chơi thôi.
Thật là tức chết người.
Ngồi xổm thêm một lúc.
Tiểu Nhan về nhà.
Nàng lặng lẽ vào phòng tắm tắm rửa, sau đó từ đầu tới chân bôi thơm phức, lại lấy ra bộ đồ tình thú mỏng như sa mà nàng mua từ lâu nhưng chưa dám mặc.
Đó là một lớp vải trắng mỏng như sương. Mặc lên người, nói là che chắn, thật ra cái nên thấy đều thấy, lại còn tạo ra cảm giác nửa che nửa lộ, mờ ảo như ôm đàn tỳ bà che nửa mặt. Nếu có gió thổi qua, cảm giác lại càng vi diệu.
Trước đó, Tiểu Nhan gọi cho Lan Lan một cuộc điện thoại: "Bây giờ cậu gọi cho A Yên, nói với cậu ấy là cậu phát hiện tớ đã về nhà rồi."
Lan Lan im lặng một lát: "Lão Tứ, tớ với Lão Nhị là cùng một phe, sao tớ có thể lừa cậu ấy được?"
A Yên đã giúp cô ấy nhiều như vậy, nếu còn thiên vị Lão Tứ, lương tâm bị chó tha mất rồi. Chuyện này cô ấy tuyệt đối không làm.
Ai mở miệng cũng không, vĩnh viễn, never!
Tiểu Nhan cũng không nói nhiều với cô ấy, chỉ nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Chị rể ~"
Lan Lan nổi da gà khắp người, giọng nói vang dội: "Yên tâm, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!"
Cứ như vậy.
Sau khi tìm Tiểu Nhan suốt một tiếng đồng hồ, Tiêu Nhược Yên lại chạy về nhà. Khoảnh khắc đẩy cửa ra ấy, tim cô như sắp bốc lửa.
Hôm nay, cô nhất định phải nói chuyện cho ra lẽ với người phụ nữ xấu xa dám bỏ nhà đi này.
Nhưng cơn giận.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Tiểu Nhan, toàn bộ đều tan thành mây khói.
Tiêu Nhược Yên ngây người nhìn người trước mắt, nuốt một ngụm nước bọt.
Tiểu Nhan mặc như vậy, cư nhiên còn ngồi trước đàn dương cầm. Nàng đàn từng phím từng phím vang lên, mặt mày như tranh, giọng nói nhàn nhạt cất lên: "Tiêu tiểu thư, những lời hôm nay cậu nói, tớ đã nghiêm túc suy nghĩ rồi."
Tiêu Nhược Yên: ........................
Cái gì............ Tiêu???
Cái gì............ Tiểu???
Cái gì............ Thư???
-----
Lời tác giả:
Hôn hôn.
Ngự thê thuật của Tiểu Nhan tới rồi.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 63
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 63
