Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 60
Chỉ một câu "A Yên nói" thôi mà suýt chút nữa tiễn Tiêu Nhược Yên đi luôn tại chỗ.
Hai người phụ nữ nhà họ Nhan vừa mới cãi nhau đến đỏ mắt lập tức đồng loạt quay đầu nhìn về phía Tiêu Nhược Yên.
Tiểu Nhan còn đỡ hơn chút, dù sao một đêm vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, tình nghĩa mấy chục ngày qua cũng không đến mức quá tàn bạo.
Còn chị gái thì thôi rồi...
Khí thế tổng tài của Giám đốc Nhan bùng nổ, đôi mắt sắc bén như cuốn theo những lưỡi dao lạnh lẽo, mồ hôi Tiêu Nhược Yên suýt nữa túa ra.
Yếu ớt, mỏng manh, bất lực...
Tại sao người bị tổn thương lại luôn là cô? Rõ ràng cô mới là người đơn thuần lương thiện nhất trong cái nhà này mà!
Đúng lúc mấu chốt, Tiểu Nhan đứng ra bảo vệ vợ: "Lan Lan, cậu uống nhiều rồi."
Sắc mặt và thân thể của Nhan Chỉ Y đều lạnh xuống, chị nhìn chằm chằm vào em gái. Câu vừa nói rồi — "A Yên nói chị đang ghen với em và bác sĩ Từ, nên mới cố ý tra tấn em, không thèm để ý tới em" — quá sắc bén, chẳng khác nào treo tim chị lên mà đánh.
Uống nhiều rồi sao?
Nhan Chỉ Y quay sang nhìn Lan Lan. Lan Lan đúng là uống không ít, ánh mắt không còn vẻ long lanh cười cợt thường ngày, hai má ửng hồng, đôi mắt cứ thế nhìn thẳng vào Nhan Chỉ Y, không kiêng dè mà chan chứa tình ý.
Tâm tư Nhan Chỉ Y như bị bỏng nhẹ, chị quay đầu trừng mắt nhìn em gái, đang định phát tiết.
Tiểu Nhan nhanh hơn một bước: "Đúng là uống nhiều rồi, chị đừng nghĩ lung tung, đừng làm ra bộ dáng bị nói trúng tim đen rồi thẹn quá hóa giận, nếu không tụi em sẽ cười chị đó."
Chị gái: ............
Tiêu Nhược Yên suýt nữa rơi nước mắt, cô chớp mắt nhìn Tiểu Nhan, cảm thấy nữ nhân nhà mình đúng là quá đỉnh.
Chị gái bị nghẹn đến mức tím tái như cà tím, chị liếc Tiểu Nhan một cái thật lạnh, rồi nhìn về phía Lan Lan: "Có là sinh nhật cũng đừng uống nhiều như vậy."
Lan Lan nhìn chị, bĩu môi.
Tiểu Nhan thở dài: "Chính vì sinh nhật nên mới dám uống nhiều đó."
Chị gái đập bàn: "Em im miệng cho chị!"
Tiểu Nhan: ......
Chậc chậc, đúng là thẹn quá hóa giận rồi.
Bữa cơm này ăn trong một bầu không khí vô cùng quỷ dị.
Lan Lan ít nói hẳn đi, cũng không nghe lời chị, cứ uống hết ly này đến ly khác.
Trong lòng cô ấy khó chịu.
Trước đó Lão Nhị và Lão Tứ cũng từng nói với cô ấy, tình yêu vốn dĩ là như thế, muốn có được ngọt ngào phía sau thì nhất định phải trải qua một loạt đòn đánh và tra tấn.
Năm xưa, hai người cũng đi qua con đường đó.
Nhưng nói thì dễ.
Lan Lan tự nhận mình không có nhan sắc khuynh thành như Lão Nhị, cũng không có tâm cơ vô hạn như Lão Tứ, cô ấy chỉ là một thanh niên ngay thẳng, rốt cuộc phải dựa vào cái gì để hấp dẫn người phụ nữ càng ngày càng chói mắt kia?
Đúng vậy.
Cô ấy tự ti.
Lần đầu tiên trong đời.
Trước mặt chị, cô ấy tự ti.
Vì tự ti, cô ấy trở nên bất an, hoảng sợ.
Cô ấy sợ rằng có một ngày, cô ấy sẽ nhìn thấy chị sánh vai bên một người môn đăng hộ đối, sau đó dần dần rời xa mình.
Tâm trạng của Nhan Chỉ Y cũng chẳng dễ chịu hơn, chị trầm mặt uống thêm mấy ly.
Tiểu Nhan hiểu rõ trong lòng chị gái bây giờ không thoải mái. Một mặt là vì bị Tiêu Nhược Yên nói trúng tim đen, nội tâm nhất định đang mất cân bằng, hoảng loạn và nghi ngờ chính mình; mặt khác, chị quả thật cũng đang ghen, kiểu ghen của phụ nữ.
Chị em cùng chung dòng máu, Tiểu Nhan khi ghen có thể từ dịu dàng đáng yêu biến thành dạ xoa, chị gái tuy còn chưa hoàn toàn khai hóa, nhưng cũng chẳng kém là bao.
Nhìn chị như vậy, Tiểu Nhan đột nhiên có cảm giác khoái chí của kiểu "quân tử trả thù, mười năm chưa muộn".
Nhớ năm lớp 11, sau một buổi liên hoan của trường, Tiêu Nhược Yên ôm đàn guitar, hát một bài rock, danh tiếng bùng nổ.
Khoảng thời gian đó, gần như đi ngoài đường cũng có người chạy theo xin số điện thoại hay đưa thư tình.
Đương nhiên, Tiêu Nhược Yên lúc ấy tuy chưa hèn như bây giờ, nhưng cũng biết nhìn sắc mặt Tiểu Nhan, mỗi lần đều lúng túng nói: "Tớ từ chối mà."
Tiểu Nhan liếc cô: "Cậu không biết thể hiện thái độ lạnh nhạt hơn chút sao?"
Tiêu Nhược Yên rất ấm ức: "Tớ đã trợn trắng mắt rồi."
Tiểu Nhan lạnh lùng: "Một lần không được thì trợn hoài."
Tiêu Nhược Yên: ......
Khi đó, chị gái không ít lần cười nhạo nàng, nói nàng tâm lý b*nh h**n, lòng chiếm hữu quá mạnh, xem tình cảm quá nặng.
Lúc ấy Tiểu Nhan còn đang ở giai đoạn không được công nhận, chỉ có thể cười tươi không nói gì, nhưng trong lòng lại mong có một ngày sẽ có người thu phục chị gái, cho chị nếm thử cảm giác đó.
Còn bây giờ, cuối cùng nàng cũng báo được thù, rửa sạch nhục nhã.
Bàn ăn rơi vào im lặng quỷ dị.
Thấy mọi người đều không nói gì, Tiểu Nhan liếc nhìn Tiêu Nhược Yên. Lúc này, tốt nhất nên có người ngoài phá băng.
Tiêu Nhược Yên giờ đã khôn hơn, giả vờ không thấy ánh mắt của Tiểu Nhan, cúi đầu chôn mặt vào trong bát.
Đùa à, cô yếu đuối bất lực như vậy, tuyệt đối không thể bị cuốn vào cuộc chiến của mấy người phụ nữ bụng dạ đen tối này nữa.
Bánh sinh nhật đặt hơi muộn.
Món ăn gần như ăn xong hết mà bánh vẫn chưa tới.
Thấy Lan Lan uống hơi nhiều, Tiêu Nhược Yên đỡ cô ấy ra sofa nghỉ ngơi.
Tiểu Nhan kéo chị gái vào phòng ngủ, chuẩn bị "huấn thoại" riêng.
Nhan Chỉ Y cũng uống chút rượu, cúc áo vest được cởi ra đôi chút, lộ ra chiếc cổ trắng nõn vừa cấm dục vừa gợi cảm. Tiểu Nhan nhìn thêm mấy cái, rồi tự vươn cổ mình ra, âm thầm so sánh, hình như cổ nàng quyến rũ hơn một chút.
Chị gái lạnh lùng: "Nhìn cái gì mà nhìn? Muốn loạn luân à?"
Tiểu Nhan: ............
Đúng là bà chị khiến người ta cạn lời vì quá trẻ con.
"Vì sao chị cáu kỉnh vậy?"
Tiểu Nhan một câu trúng tim đen. Nàng cảm thấy Lan Lan đều như vậy rồi, không cần quanh co với chị nữa.
Việc trợ công tuy trước giờ không phù hợp với thân phận nàng, hơn nữa trước kia vì chút chiếm hữu trong lòng, nàng cũng không muốn thuận nước đẩy thuyền cho Lan Lan. Nhưng giờ nhìn lại, chị gái nhà nàng hình như còn rối hơn cả người ta.
Nhan Chỉ Y bực bội: "Chị biết sao được, chắc áp lực công việc quá lớn."
Chị cảm thấy từ trên xuống dưới không chỗ nào dễ chịu.
Tiểu Nhan: "Không phải chị mãn kinh sớm, lão hóa sớm rồi chứ?"
Nhan Chỉ Y đi đến mép giường, vừa định ngồi xuống, Tiểu Nhan gọi lại: "Đừng ngồi, A Yên không thích ngoài em ra, có người phụ nữ khác chạm vào giường của cậu ấy."
Nhan Chỉ Y im lặng một lúc, rồi đá văng dép, nhảy lên giường, đá mạnh mấy cái, sau đó bước xuống nhìn Tiểu Nhan: "Xin lỗi nha em gái, làm bẩn giường của em rồi, đều là do bà chị mãn kinh sớm lão hóa sớm này."
Tiểu Nhan: ............
Ai.
Không có cách nào.
Cuối cùng, Tiểu Nhan đành dùng sát chiêu. Nàng bước đến ôm lấy chị: "Được rồi, chị à, đừng ấm ức nữa."
Là ấm ức sao?
Nhan Chỉ Y động đậy, Tiểu Nhan ôm chặt chị hơn: "Rốt cuộc là sao vậy?"
Chị gái không nói gì. Làm sao ư? Có trời mới biết chị bị làm sao, chị bây giờ đều không giống chính mình nữa.
Chiếc cằm gầy của Tiểu Nhan tựa lên vai chị, nàng quan sát kỹ biểu cảm của chị, thử dò hỏi: "Em nghe Amy nói, gần đây có người muốn giới thiệu đối tượng cho chị, chị đều lấy cớ này nọ không gặp."
Thân thể Nhan Chỉ Y thả lỏng hơn chút, chị nhàn nhạt: "Cái gì gọi là lấy cớ? Chị không muốn gặp ai còn cần lấy cớ sao? Chỉ là không có tâm trạng, có thời gian đó không bằng ngủ thêm một lát."
"Ồ." Tiểu Nhan gật đầu, "Lan Lan nói chị không gặp cậu ấy là vì quá bận, đến thời gian ngủ cũng không có."
Chị gái: ......
Im lặng một lúc.
Nhan Chỉ Y thở dài: "Tiểu Nhan, chị hỏi em một câu."
Tiểu Nhan ngồi thẳng người, nhìn chị chằm chằm: "Dạ."
"Em phải trả lời cho đàng hoàng."
Đôi mắt màu cà phê của Nhan Chỉ Y đầy nghiêm túc, lưng thẳng tắp, như thể gặp phải chuyện gì rất khó giải quyết.
Hai chị em nhìn nhau một lúc.
Nhan Chỉ Y khẽ hỏi: "Em thấy bác sĩ Từ xinh đẹp hay chị xinh đẹp?"
Tiểu Nhan: ........................
Nhan Chỉ Y biết, em gái nhất định sẽ nói chị xinh đẹp, còn có khả năng khen chị ba trăm sáu mươi độ không góc chết.
Hừ.
Chị vốn không phải người hay so sánh.
Chỉ là không quen nhìn tra nữ bắt nạt Lan Lan.
Thay trời hành đạo, người người đều có trách nhiệm, đúng không?
Không khí đông cứng trọn vẹn mười giây.
Tiểu Nhan lạnh lùng: "Bác sĩ Từ xinh đẹp."
Nhan Chỉ Y: ............
Sống ba mươi lăm năm, trái tim chị gái cứ thế bị em gái ném cho nát bét.
Tiểu Nhan cũng lười an ủi, trực tiếp vào nhà vệ sinh rửa mặt, đắp mặt nạ rồi đi ra.
Khi nàng đi ra, chị gái vẫn tức tối ngồi trên ghế, khoanh tay nhìn nàng.
Tiểu Nhan mặc kệ, nhẹ tay vỗ mặt nạ, từ từ massage.
Dạo này nàng và Tiêu Nhược Yên buông thả quá, cảm thấy cơ thể thiếu nước nghiêm trọng, phải bổ sung cho tốt.
Nhan Chỉ Y nhìn em gái mười phút, thấy nàng không có ý định để ý tới mình, liền chủ động khiêu khích: "Chị thấy mặt nạ của em không nên đắp lên mặt, mà nên đắp lên mắt."
Tiểu Nhan hừ lạnh, đồ trẻ con.
Nhan Chỉ Y hít sâu một hơi: "Em rồi cũng sẽ có ngày người già sắc tàn, chị nguyền rủa em, đến lúc đó sẽ có một con hồ ly tinh chạy ra, nói với em rằng em kém xa so với người phụ nữ khác thích Tiêu Nhược Yên."
Tiểu Nhan nghe xong liền ngẩng đầu, giọng bị mặt nạ che nên ồm ồm: "Chị ác độc ghê. Em vốn không muốn cãi với chị, chỉ muốn nói cho chị mấy chuyện. Thứ nhất, A Yên nhà em từ đầu đến cuối chỉ yêu một mình em. Thứ hai, trên đời này không ai phù hợp với cậu ấy hơn em, em và A Yên là cái gọi là mệnh trung chú định. Thứ ba, chị bây giờ là thân phận gì, dựa vào đâu mà đi tranh sủng với bác sĩ Từ, chị có nghĩ qua chưa? Em không muốn tranh luận với người EQ thấp, đầu óc bị giấm dìm thành bột nhão."
Nói thật lòng, Tiểu Nhan cảm thấy mình không phải là người độc miệng.
Bình thường chị có cãi nhau với nàng, nàng cũng chẳng mấy khi tức giận.
Nhưng lần này, chị đã giẫm lên giới hạn của nàng.
Trong mắt Tiểu Nhan tuyệt đối không chứa nổi hạt cát nào, nàng không cho phép bên cạnh Tiêu Nhược Yên xuất hiện bất kỳ tình địch nào. Nếu có, nàng sẽ xách AK47 ra bắn nát hết.
Nhan Chỉ Y lại dùng mạng sống châm ngòi nổ: "Làm người đừng quá tự tin."
......
Khoảng mười phút sau.
Ngoài phòng khách.
Tiêu Nhược Yên cuối cùng cũng dỗ được Lan Lan.
Lan Lan uống hơi nhiều, nằm trên sofa tự mình hát một bài "Tình ca độc thân".
— Tìm một người yêu nhất, người thương nhất cho ta tổn thương a, chị ơi chị làm em tổn thương.
Người làm em tổn thương là chị đó, là cái miệng đó của chị...
Tiêu Nhược Yên vội vàng dùng tay bịt miệng cô ấy: "Cậu im miệng nhanh lên."
Lan Lan sắp khóc đến nơi: "Sao, chỉ cho cậu sáng tác nhạc đồi trụy, không cho tớ hát một bài tình ca thất tình à?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Không tranh luận với phụ nữ say rượu, điểm này cô vẫn biết rõ.
Đối phó với Lan Lan, Tiêu Nhược Yên có chiêu. Cô ngồi đó lướt Weibo.
Lan Lan khóc thút thít: "Vì sao chị ấy chẳng động lòng chút nào?"
Tiêu Nhược Yên không nói gì, trong lòng nghĩ: Có phải cậu nghĩ tới mù rồi không, thế này mà còn chưa động lòng à?
"Vì sao chị ấy không để ý tớ?"
Tiêu Nhược Yên nhún vai, bởi vì chị ấy EQ thấp đó, giờ đang ở giai đoạn hoảng loạn khi đ*ng t*nh. Đứa ngốc, cậu sắp thành công rồi.
"Hu hu, A Yên, sao cậu lạnh lùng như vậy, một câu an ủi cũng không có."
Tiêu Nhược Yên hừ lạnh, vì vừa rồi cậu còn hại tớ, dựa vào đâu mà tớ an ủi cậu?
"Trong lòng cậu chỉ có Lão Tứ, còn nói gì tình bạn nữa?"
Lan Lan ôm chầm lấy Tiêu Nhược Yên, nước mắt nước mũi bôi hết lên người cô. Tiêu Nhược Yên mặt đầy ghét bỏ: "Cậu nhìn bộ dạng thất thố của cậu kìa. Trong lòng tớ đương nhiên chỉ có mình Tiểu Nhan thôi, cậu ấy dịu dàng đáng yêu như vậy, chưa bao giờ lớn tiếng nói chuyện, cậu ấy —"
Chưa nói xong.
Trong phòng ngủ truyền ra một tràng "rầm rầm loảng xoảng".
Thân thể Tiêu Nhược Yên cứng đờ, mất một giây đồng hồ để phản ứng, sắc mặt biến đổi, chống tay bật dậy, gần như lao thẳng vào phòng ngủ.
Nhưng tiếc là vẫn muộn một bước.
Hai người phụ nữ "dịu dàng" trong phòng đã lăn lộn đánh nhau trên giường.
Tiểu Nhan bẻ tay chị gái ra sau, chị gái cũng không chịu thua, túm tóc nàng.
Tiểu Nhan: "Buông tay! Chị có buông không? Em nói cho chị biết, em thấy chị lớn tuổi nên vẫn luôn nhường đó!"
Chị gái: "Hôm nay dù chị có chết ở đây, chị cũng kéo em xuống theo!"
......
Im lặng.
Tiêu Nhược Yên lặng lẽ đóng cửa phòng lại cho hai chị em, cô cũng lười ra phòng khách làm giấy vệ sinh cho Lan Lan lau mũi, trực tiếp chạy xuống tiệm bánh dưới lầu lấy bánh sinh nhật.
Khoảng hai mươi phút sau.
Khi cô mang bánh về.
Chị gái, Tiểu Nhan và Lan Lan đã ngồi ngay ngắn trên sofa, ba người yên lặng chờ cô.
Tiêu Nhược Yên vừa vào cửa, ba ánh mắt bắn thẳng tới.
Cô giật mình: "Ăn... ăn bánh không?"
......
Mọi thứ lại trở về bình thường.
Cắm nến xong, tắt đèn, ánh nến lay động chiếu sáng gương mặt Lan Lan.
Tiêu Nhược Yên còn cố ý ôm đàn guitar lại, hát cho Lan Lan một bài sinh nhật.
Tiểu Nhan mỉm cười: "Lão Tam, chúc mừng sinh nhật."
Chị gái mím môi, không nói gì.
Lan Lan tỉnh rượu được chút chút, vẫn trong trạng thái lâng lâng, hai tay chắp lại, nhắm mắt, thành kính cầu nguyện.
Cô ấy rất nghiêm túc.
Một điều ước mà nửa cây nến đã sắp cháy hết.
Cuối cùng Lan Lan mở mắt, thổi tắt nến. Khi Tiêu Nhược Yên bật đèn lên, cô ấy thì thầm: "Ông trời ơi, nếu ước nguyện thành sự thật, tín nữ nguyện ăn chay cả đời."
Tiểu Nhan nghe xong liền đá nhẹ chị gái bên cạnh: "Tín nữ nấu cơm cho chị lâu như vậy, chị không hỏi xem ước nguyện là gì à?"
Nhan Chỉ Y trợn mắt: "Chị có phải ông già Noel đâu, chẳng lẽ còn giúp thực hiện điều ước sao?"
Tiểu Nhan: "Lương tâm của chị không đau à? Hỏi một câu thì rụng miệng sao?"
......
Tiêu Nhược Yên đứng bên cạnh, gần như theo phản xạ ôm lấy bản thân yếu ớt mong manh đáng thương của mình.
Cô hiểu quá rõ nữ nhân nhà mình.
Đây là đang đào hố cho chị gái. Lần này, xin đừng kéo cô xuống cùng.
Về mặt trí thông minh.
Hai chị em thật sự khó nói ai hơn ai, đều là tinh anh trong đám đông.
Nhưng về mặt EQ.
Tiểu Nhan hoàn toàn dẫn trước, bỏ xa chị gái mấy con phố.
Nhan Chỉ Y bị em gái dồn đến tự kỷ, chị nhìn Lan Lan, khẽ hỏi: "Lan Lan, em có ước nguyện gì không?"
Lan Lan nhìn chị, vành mắt đỏ lên.
Tiểu Nhan cổ vũ cô ấy: "Cậu cứ tạm coi chị tớ là ông già Noel đi."
Thật sao...
Thân thể Nhan Chỉ Y cứng đờ, chị đang định từ chối, Lan Lan đột nhiên nghiêng tới. Chị còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, trên mặt mát lạnh, kèm theo một mùi hương nhàn nhạt. Nhan Chỉ Y toàn thân cứng như đá, hồn vía bay đâu mất.
Tiểu Nhan: ............
Tiêu Nhược Yên: ..................
Mẹ ơi.
... Làm vậy với ông già Noel, thật sự ổn sao?
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 60
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 60
