Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 59


Chị gái còn một cuộc họp chưa kết thúc, nên đến muộn hơn một chút.


Trong cuộc họp, chị có chút mất tập trung. Trên bục, trưởng bộ phận cố gắng báo cáo rất hăng hái, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sắc mặt của Giám đốc Nhan, mồ hôi trên trán lấm tấm rịn ra.


Sau khi hai chị em cùng nhau nhổ tận gốc chuyện của Nhan Phong, Nhan Chỉ Y không còn nhẫn nhịn và ôn hòa như trước nữa. Chị ra tay cực nhanh, trong thời gian ngắn đã thanh lọc một loạt người. Hiện tại trong công ty trên dưới đều có chút hoang mang, mọi người đều sợ Giám đốc Nhan, chỉ lo sơ suất một chút là bị cho nghỉ việc.


Ánh mắt của Nhan Chỉ Y có phần lơ đãng, tâm trí của chị hoàn toàn không đặt ở đây.


Đã hai ngày rồi, chị không gặp Lan Lan.


Có lẽ con người thật sự rất dễ hình thành thói quen?


Chỉ mới hai ngày ngắn ngủi, vậy mà chị đã không nhịn được mà nhớ Lan Lan.


Vì sao không gặp?


Là tức giận sao? Hay là...


Buổi trưa hôm kia.


Theo thường lệ, Lan Lan đến công ty tìm Nhan Chỉ Lan. Vì cô thường xuyên đến, thư ký đều đã quen mặt, mỗi lần đều tươi cười dẫn lên, biết đó là khách quý của Giám đốc Nhan.


Nhưng ngày hôm đó, Nhan Chỉ Y muốn nghỉ ngơi một chút, nên nghĩ hay là đừng để Lan Lan chạy qua chạy lại nữa, tự mình đến đơn vị đón cô, tiện thể xem mua cho cô bé cái gì đó, cảm ơn những bữa ăn ngon gần đây.


Khi đến cổng đơn vị.


Chị nhìn thấy Lan Lan xách hộp giữ nhiệt vội vã đi ra ngoài, gió thổi rối tung mái tóc dài của cô. Cô chỉ mặc một chiếc áo khoác gió màu be, trông vừa mỏng manh vừa yếu ớt.


Có lẽ là quen nhìn dáng người cao to ngốc nghếch của Tiêu Nhược Yên và em gái.


Khoảnh khắc đó, chị đặc biệt muốn ôm lấy Lan Lan yếu ớt kia, cô thật sự quá nhỏ nhắn.


Lan Lan rất vội, bước chân gấp gáp, dù có người chào hỏi bên cạnh cũng chỉ cười gật đầu cho qua.


Nhan Chỉ Y ngồi trong xe nhìn dáng vẻ phong trần mệt mỏi ấy, trong lòng không hiểu sao lại đau xót. Ngay khi chị mở cửa xe chuẩn bị xuống xe gọi cô, một chiếc xe thể thao màu bạc đã dừng trước mặt Lan Lan, nhanh hơn một bước.


Là bác sĩ Từ.


Chị đã nghe Tiểu Nhan nhắc đến Từ Tiêu Hạc, khen cô ấy dịu dàng, lễ độ, là một bác sĩ hiếm có. Điều này chị biết, nhưng chị không biết Lan Lan và bác sĩ Từ cũng quen thân như vậy.


Bác sĩ Từ mỉm cười đi đến bên Lan Lan, giơ tay đầy cưng chiều xoa xoa mái tóc của cô ấy.


Bước chân của Nhan Chỉ Y dừng lại. Chị sững sờ nhìn hai người trước mắt, đây chính là... người mà Lan Lan thích sao?


Chị không khỏi quan sát bác sĩ Từ.


Dưới góc nhìn khắt khe của phụ nữ, đó là một người có dung mạo nổi bật, khí chất tao nhã, đặc biệt là đôi mắt trong veo sâu thẳm, rất thu hút người khác.


Chỉ là mùa đông mà vẫn mặc váy, nhìn là biết kiểu phụ nữ nông cạn chỉ coi trọng bề ngoài.


Chị đứng khá xa, không nghe rõ Lan Lan và bác sĩ Từ nói gì.


Bác sĩ Từ nhìn hộp cơm trong tay Lan Lan: "Ngày nào em cũng qua như vậy, không mệt à?"


Lan Lan cười: "Cũng ổn, quen rồi. Hôm nay chị tan làm sớm vậy?"


Bác sĩ Từ nhún vai: "Vốn định hẹn em đi xem phim, giờ nhìn thế này thì lại không có thời gian rồi, lại đi tìm Giám đốc Nhan của em đúng không?"


Nhắc đến Nhan Chỉ Y, Lan Lan có chút đỏ mặt. Từ Tiêu Hạc "chậc chậc" hai tiếng, trong mắt vừa có chút hụt hẫng, lại có chút buông bỏ: "Xem ra chị chẳng còn chút cơ hội nào rồi."


Lan Lan cười tươi: "Đừng có nói linh tinh."


"Chị đưa em đi nhé."


Lan Lan nhìn đồng hồ, thời gian đã hơi muộn: "Thôi, em đi mấy trạm tàu điện là tới rồi. Chị đưa em đi, lúc quay về lại kẹt xe."


Hai người tuy quen nhau chưa lâu, nhưng luôn có một kiểu ăn ý cùng chung chí hướng. Từ Tiêu Hạc nhìn thấu Lan Lan, còn Lan Lan cũng không làm bộ làm tịch với cô ấy, có gì nói nấy.


Bác sĩ Từ gật đầu, khách sáo với Lan Lan thêm vài câu rồi lái xe đi.


Vì thế, trong mắt của chị, cảnh tượng trông giống như là Lan Lan vừa thấy bác sĩ Từ đã ngượng ngùng như thiếu nữ mới biết yêu, đôi mắt xinh đẹp dịu dàng nhìn cô ấy đầy thâm tình.


Kết quả cuối cùng, bác sĩ Từ vô tình lạnh lùng kia lại đạp ga rời đi, để Lan Lan một mình chen chúc đi tàu điện ngầm.


Khi Lan Lan đến dưới tòa nhà tập đoàn Nhan thị, thư ký nói với cô ấy rằng hôm nay Giám đốc Nhan dường như tâm trạng không tốt, vừa quay về một lát rồi đi luôn, hơn nữa đây còn là lần đầu tiên từ khi tiếp quản Nhan thị đến nay xuất hiện tình huống "về sớm" như vậy.


Lan Lan nghĩ ngợi một chút, gọi cho chị một cuộc, nhưng Nhan Chỉ Y không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời.


Cô nghĩ chị có việc bận, nhưng không ngờ suốt hai ngày liền đều như vậy.


Trong lòng cô rất khó chịu, giống như bị thứ gì đó cắn vậy. Nếu không phải biết có thể gặp chị ở chỗ Lão Nhị và Lão Tứ, Lan Lan căn bản chẳng có tâm trạng mà tổ chức sinh nhật.


Lão Đại là người đến đầu tiên.



Cô ấy ôm Lan Lan, tặng cho cô một bộ mỹ phẩm dưỡng da làm quà sinh nhật.


Lâu ngày không gặp, Lão Đại được hôn nhân bồi bổ mà tăng mười cân. Cô ấy nhìn Lan Lan, mặt đầy vẻ không thể tin nổi: "Mẹ ơi? Lão Tam, cậu làm kiểu gì vậy, mấy ngày không gặp mà cái mặt bánh bao của c** nh* đi cả một vòng rồi."


Lan Lan trợn trắng mắt, cất quà đi: "Lão Đại, cậu về đi."


Lão Đại: ???


Lan Lan lạnh lùng vô tình: "Hôm nay tớ có người rất quan trọng cần gặp, còn phải nói những chuyện rất quan trọng. Cậu đừng ở đây làm bóng đèn. Quà đưa xong rồi thì mau về cùng anh rể tạo em bé đi."


Lão Đại hít sâu một hơi lạnh, nhìn Lan Lan: "Chuyện gì vậy? Cậu có người trong lòng rồi à? Lão Nhị chẳng phải nói hôm nay ngoài mấy đứa mình ra thì chỉ có chị gái thôi sao? A —"


Lão Đại hét lên một tiếng như gà bị cắt tiết, làm Tiêu Nhược Yên trong bếp giật mình run lên. Nhan Chỉ Lan liếc cô một cái, trầm ngâm nói: "Lan Lan đây là đã thẳng thắn với Lão Đại rồi."


Tiêu Nhược Yên nghi hoặc: "Sao cậu biết?"


Tiểu Nhan trực tiếp lờ cô đi, cầm dao trong tay, từng nhát từng nhát gọt vỏ khoai tây: "Hôm nay chắc là sẽ có hành động rồi."


"Tại sao?"


So với Tiểu Nhan, Tiêu Nhược Yên đúng là thiên hạ đệ nhất thuần khiết. Năm đó lúc yêu đương, cô đã ngốc nghếch rồi, huống chi bây giờ tuổi lớn hơn, trong lòng ngoài Tiểu Nhan ra, chẳng còn chỗ cho ai khác.


Tiểu Nhan trầm mặc một lát, đột nhiên dời ánh mắt sang Tiêu Nhược Yên.


Ánh mắt đó, lạnh băng mang theo một tia sát khí, ép Tiêu Nhược Yên run lên một cái.


Lại, lại sao nữa?


Gần đây liên tục bị vạ lây vô tội, A Yên sợ thật rồi. Cô nuốt nước bọt, nhẹ giọng: "Bảo bối, dù có chuyện gì xảy ra, tớ cũng sẽ đứng về phía cậu."


Đầu tiên, thái độ nhất định phải rõ ràng.


Nhan Chỉ Lan nghe xong dịu dàng cười: "Là xuất phát từ chân tâm sao? Không phải bị tớ ép chứ?"


Tiêu Nhược Yên gào lên: "Tất nhiên là không!"


Tiểu Nhan gật đầu, chậm rãi nói: "Tớ cảm thấy hôm nay Lan Lan có thể đã bị ai đó nói gì k*ch th*ch rồi, có lẽ sẽ hành động."


Sống lưng Tiêu Nhược Yên lạnh đi từng đợt.


Nhan Chỉ Lan cầm dao trong tay, trầm tư một lát, ngẩng đầu nhìn Tiêu Nhược Yên: "Tiêu Nhược Yên, cậu không nói gì với cậu ấy đấy chứ?"


Tiêu Nhược Yên lập tức đứng thẳng: "Tuyệt đối không!"


Mẹ ơi.


Hù chết.


Hù chết người ta rồi.


Giờ có đánh chết cô, cô cũng không dám thừa nhận.


Nhan Chỉ Lan hừ lạnh một tiếng, tay nâng dao chém xuống, "cạch" một tiếng, củ khoai tây bị bổ làm hai: "Hôm nay cậu tốt nhất là lập trường rõ ràng một chút. Cậu là người của tớ, chị là chị gái của tớ cũng chính là chị gái của cậu, cậu hiểu chưa?"


Tiêu Nhược Yên liên tục gật đầu: "Hiểu, hiểu."


Ngoài mặt chân thành vô cùng, trong lòng lại âm thầm giơ ngón giữa với Nhan Chỉ Lan.


Cô là người của Tiểu Nhan, Nhan Chỉ Y cũng là chị gái của cô, nhưng Tiểu Nhan quên mất một điều, sau này rất có thể chị gái sẽ là người của Lan Lan đó!


Cả nhà này, sau này rốt cuộc ai là lão đại, lập trường của cô vô cùng rõ ràng.


Khi chị gái đến.


Lão Đại đã bị đuổi đi.


Lan Lan cũng không còn bộ dạng giương nanh múa vuốt như trước. Chuông cửa vừa vang lên, cô ấy lập tức kéo kéo góc váy của mình, ngồi xuống sofa, hạ giọng nhìn Tiêu Nhược Yên đang bày trái cây bên cạnh: "Lão Nhị, Lão Nhị, cậu xem tớ thế nào?"


Tiêu Nhược Yên liếc một cái: "Thế nào là thế nào?"


Lan Lan: "Có trông rất tiều tụy, rất đáng thương, khiến người ta muốn thương xót không?"


Tiêu Nhược Yên: ......


Thương xót không có, nhưng cô lại muốn đá cô ấy ra ngoài.


Cửa mở ra.


Nhan Chỉ Y bước vào mang theo một luồng gió. Trong tay chị cư nhiên ôm một bó hoa bách hợp thật to, trông có chút vội vàng.


Chỉ là không hiểu vì sao, trời lạnh thế này mà chị lại mặc váy đến.


Đôi chân thon dài ấy đúng là xinh đẹp, nhưng Tiểu Nhan lại nhíu mày, không sợ sau này đau khớp gối à?


Nàng lại nhìn bó hoa bách hợp kia, trong lòng từng chút từng chút dâng lên vị chua: "Ồ, lãng mạn ghê."



Lan Lan vừa nhìn thấy hoa, mắt sáng rực lên.


Chị... Ôi trời ơi, vậy mà chị mua hoa cho cô ấy.


Được rồi! Cô ấy sống lại rồi!


Chị, yêu chị!!!


Nhan Chỉ Y nhìn Tiểu Nhan: "Dạo trước không phải em nói nhà vệ sinh có mùi sao? Đặt cái này vào đó đi."


Tiểu Nhan: ............


Tiêu Nhược Yên: ..................


Lan Lan: ............


Chị đúng là thiên hạ đệ nhất thẳng nữ.


Chị nhìn thấy Lan Lan, biểu cảm có khoảnh khắc không tự nhiên, nhưng rất nhanh đã khôi phục: "Lan Lan, sinh nhật vui vẻ."


Lan Lan cười cười, nhưng trong mắt tràn đầy mất mát, cúi đầu cắn cắn môi.


Tiểu Nhan nhìn bó hoa trong tay, hỏi: "Là người theo đuổi nào tặng à?"


Nàng nhìn bộ dạng đáng thương của Lan Lan, không nhịn được trách chị: "Chị cũng thế, nếu không định nhận, sao còn nhận hoa của người ta? Đến lúc bị hiểu lầm thì sao."


Nhan Chỉ Y nhìn em gái, nhàn nhạt nói: "Đây là Tống Triết tặng cho em, tiện thể chị mang về giúp."


Tiểu Nhan: ..................


Ánh mắt lạnh lẽo của Tiêu Nhược Yên lập tức bắn qua, Tiểu Nhan cứng đờ tại chỗ.


"Vì sao cậu lại nhận hoa này?"


Tiêu Nhược Yên chất vấn Tiểu Nhan. Tiểu Nhan lắp bắp: "Tớ... tớ..."


Đây là tớ nhận sao?


Tiêu Nhược Yên bước tới, vẻ mặt lạnh lùng: "Nhà tớ, cho dù là nhà vệ sinh cũng cần hoa này. Cậu tự chọn đi, có nó thì không có tớ."


Tiểu Nhan: ............


Đây là tình huống gì vậy?


Nàng không thể tin nổi nhìn chị, vừa vào nhà đã hãm hại nàng?


Nhan Chỉ Y cười tươi nhìn em gái: "Cậu ta tặng cả một tuần rồi, nào là hoa hồng xanh, hoa hồng đỏ. Chị tra trên mạng một chút, em và A Yên không phải gọi là mối tình bách hợp sao? Thế nên mang về cho hai người."


Nhan Chỉ Lan: ......


Tiêu Nhược Yên: ......


Cảm ơn chị nhé.


Chị vừa vào nhà đã đắc tội cả ba người, uy lực cũng không nhỏ.


Tiêu Nhược Yên có chút không vui, cô giật lấy bó hoa bách hợp trong tay Tiểu Nhan, trực tiếp ném vào thùng rác.


Ném xong, cô vẫn thấy chưa hả giận, lại nhặt hoa lên, bứt từng bông một, cho đến khi chỉ còn trơ cành mới hài lòng.


Tiểu Nhan đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát: ......


Chị cởi áo khoác, ngồi xuống ghế sofa.


Có lẽ do thời gian này làm Tổng giám đốc, khí thế của chị sắc bén hơn không ít. Chỉ cần ngồi đó thôi, Lan Lan đã cảm thấy áp lực nặng nề.


Cô ấy nghĩ hôm nay là sinh nhật mình, chị hẳn sẽ nói gì đó chứ?


Quả nhiên, chị nhìn Lan Lan: "Chị muốn chuẩn bị quà cho em, hỏi Tiểu Nhan xem em thiếu gì."


Lan Lan nghe đến đây, nhớ lại chiếc vòng cổ lần trước, mím môi, không phải chứ, chị...


Quả nhiên, chị chưa bao giờ làm cô ấy thất vọng: "Tiểu Nhan nói em không thiếu gì, nhưng chị thấy hình như em thiếu một chiếc xe."


Lan Lan: ......


Có cần khoa trương vậy không?


Trong bếp.


Tiêu Nhược Yên đang ngồi xổm trước thùng rác, hai mắt sáng lấp lánh nhìn Nhan Chỉ Y.


Trời ơi, bây giờ chị cưng chiều như vậy sao?


Tiểu Nhan không vui, giơ chân đá Tiêu Nhược Yên một cái: "Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa là tớ móc mắt cậu ra."



Bình thường Lan Lan nói chuyện với chị rất hợp. Mỗi lần cô ấy mang cơm đến cho chị, trong khoảng thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi, hai người nói đủ thứ trên trời dưới đất.


Dù đa phần là Lan Lan nói, nhưng chị đều nhìn cô ấy mỉm cười.


Còn bây giờ.


Chị ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa, xem TV, mặt không cảm xúc.


Lan Lan mấy lần muốn mở miệng, cuối cùng đều bị khí thế của chị làm cho sợ hãi, môi mấp máy mà không biết nên nói được gì.


Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan lén lút quan sát.


A Yên dù sao cũng có tình cảm nhiều năm với Lan Lan, thấy bộ dạng thấp thỏm của cô ấy, trong lòng hơi xót: "Chị cũng vậy, sao không có cảm giác gì vậy, có phải thiếu dây thần kinh không."


Nhan Chỉ Lan nhìn cô: "Còn hơn cậu năm đó."


Tiêu Nhược Yên: ......


Năm đó, năm đó... Lúc đầu cô đâu có ý gì với Tiểu Nhan.


Nhưng hồi đó Tiểu Nhan rất mưu mô.


Nhớ lại cuối học kỳ lớp 10, thi thể dục chạy 800 mét.


Lớp bên cạnh có một cô gái phát triển rất tốt, vừa cởi áo khoác đồng phục ra, thân hình kiêu ngạo khiến ánh mắt mọi người đều dán chặt vào.


Lan Lan ríu rít: "Trời ơi, trời ơi, s*x* quá."


Lão Đại giơ ngón cái: "Bọn mình so với cậu ấy đúng là bánh bao nhỏ Vượng Tử."


Tiêu Nhược Yên đang xoay cổ tay, cũng liếc nhìn một cái, cong môi: "Đúng là rất đẹp."


...


Chỉ là một câu nói vô tình.


Chạy xong 800 mét.


Tiêu Nhược Yên mồ hôi nhễ nhại, bước chân loạng choạng, chân mềm nhũn đứng không vững, nhưng bình thường cô chạy diễn khắp nơi, hơn nữa từ nhỏ đã học thanh nhạc, thể lực vẫn tốt hơn ba người kia một chút.


Lan Lan chạy xiêu vẹo đến đau cả răng, ngã bệt xuống đất, Lão Đại cũng ngồi phịch xuống.


Chỉ có Tiểu Nhan, thở hổn hển cởi áo khoác, lẩm bẩm: "Nóng quá."


Tiêu Nhược Yên vừa định nhắc nàng đừng để cảm lạnh, thân thể Tiểu Nhan đột nhiên mềm nhũn, không cẩn thận ngã vào lòng cô.


Không nghĩ nhiều, Tiêu Nhược Yên đỡ lấy nàng, nhưng Tiểu Nhan lại ôm chặt lấy cô, dán vào ngực cô.


Khoảnh khắc đó, khuôn mặt Tiêu Nhược Yên lập tức đỏ bừng. Thân hình của Tiểu Nhan trong ký túc xá là tốt nhất, cô biết điều đó, nhưng... nhưng cô chưa từng cảm nhận gần đến như vậy.


Tiểu Nhan nhìn sắc mặt Tiêu Nhược Yên dần dần thay đổi, cong môi, ánh mắt gợn sóng: "A Yên ~"


Chóp mũi toàn là hương thơm thiếu nữ, Tiêu Nhược Yên lắp bắp: "S-sao thế?"


Tiểu Nhan ôm lấy cô: "Cậu thấy vóc dáng của tớ thế nào?"


...


Năm đó, Tiểu Nhan vì "câu dẫn" A Yên, đúng là dùng đủ mọi thủ đoạn.


Ăn khổ còn nhiều hơn Lan Lan bây giờ rất nhiều.


Ít nhất, chị gái một lòng đặt vào công việc, không chiêu ong gọi bướm. Còn Tiêu Nhược Yên năm đó là người nổi tiếng trong trường, tình địch của Tiểu Nhan khắp cả vườn trường, nghĩ thôi đã thấy tức giận.


Mãi cho đến khi đồ ăn đều nấu xong.


Lan Lan vẫn không nói nổi một câu nào.


Hôm nay là Tiêu Nhược Yên đích thân vào bếp, bảy món một canh, đều là món Lan Lan thích ăn.


Nhưng Lan Lan lại chẳng có khẩu vị, rượu thì lại uống không ít, chẳng mấy chốc mặt nhỏ đã đỏ bừng.


Tiêu Nhược Yên thấy thế này không ổn, cô ho khẽ một tiếng, liếc mắt ra hiệu cho Tiểu Nhan.


Tiểu Nhan hiểu ý, mở miệng: "Chị, dạo này chị bận lắm à?"


Nhan Chỉ Y ngước mắt: "Sao tự nhiên em lại nói chuyện gượng gạo như vậy? Chị bận hay không em không biết à?"


Tiểu Nhan: ......


Tiêu Nhược Yên: ......


Ăn phải thuốc súng à?


Tiểu Nhan cắn môi: "Quan tâm chị chút không được sao? Sao chị hung dữ như vậy?"



Nhan Chỉ Y hừ lạnh: "Chị hung dữ vậy đó. Chị đâu phải bác sĩ tâm lý, chẳng lẽ còn phải dỗ dành em à?"


Tiểu Nhan đầy đầu dấu hỏi: "Bác sĩ tâm lý gì?"


Nhan Chỉ Y nghiến răng: "Chính là người cho em uống thuốc đó."


Tiểu Nhan: ......


Tiêu Nhược Yên: ............


Có chuyện gì vậy?


Chẳng lẽ là bác sĩ Từ đắc tội chị?


Vì sao?


À...


Trong khoảnh khắc sấm chớp lóe lên.


Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan cuối cùng cũng hiểu ra.


Tiêu Nhược Yên suýt nữa vỗ đùi, cô đã nói rồi mà, cô đã nói rồi mà, chị nhất định là ghen!


Tiểu Nhan cạn lời nhìn chị: "Chị gặp bác sĩ Từ rồi sao?"


Nhan Chỉ Y nhàn nhạt: "Chưa, cô ấy là ai? Dù sao chị cũng là tổng giám đốc, người bình thường chị sẽ không gặp."


Ôi trời.


Tiểu Nhan đau răng: "Vậy à? Vậy lần sau gặp đi. Bác sĩ Từ là một nữ bác sĩ vừa xinh đẹp vừa dịu dàng hiền thục, đối với Lan Lan cũng rất tốt."


Tiêu Nhược Yên cắn trúng lưỡi, nhanh chóng cúi đầu, vùi mặt vào trong bát.


Cô cũng không biết vì sao chiến hỏa giữa hai chị em lại bị châm ngòi nữa.


Chị nhìn Tiểu Nhan cười cười: "Dịu dàng hiền thục thì nhìn không ra. Chị nhớ lúc A Yên vừa về, em cũng biểu hiện dịu dàng hiền thục lắm."


Nhan Chỉ Lan cười lạnh: "Giờ em cũng vậy."


Nàng nhìn Tiêu Nhược Yên: "A Yên, em nói xem?"


Tiêu Nhược Yên lập tức cảm thấy như có một con dao đặt lên cổ, cô lắp bắp còn chưa kịp nói, chị đã mở miệng trước:


"Em xem em ép con bé thành thế nào rồi, giống như có một thanh đại đao vô hình đặt lên cổ nó vậy."


Nhan Chỉ Lan tức đến mức sắp đập bàn: "Cho dù là đao, cũng là đao dịu dàng, chị có không?"


Chị gái: "Đao dịu dàng, nhát nào nhát nấy đều lấy mạng người."


Tiêu Nhược Yên: ............


Cứ thế này nữa, cô thấy tiệc sinh nhật sắp biến thành Tu La Trường rồi. Cô vội đá Lan Lan một cái, ghé qua, nói nhỏ bên tai cô ấy: "Cậu còn không lên tiếng à?"


Con người một khi tâm trạng không tốt, rất dễ say rượu.


Lan Lan nghe Tiêu Nhược Yên nói, gật đầu, say khướt "hức" một tiếng.


Tiêu Nhược Yên: ......


May mà chị gái và Tiểu Nhan đang bận cãi nhau, không ai chú ý tới bên này.


Tiêu Nhược Yên giẫm lên chân Lan Lan: "Anh em cột chèo, anh em cột chèo, tỉnh táo lại đi. Tớ nói cho cậu biết, chị gái không phải cố ý lơ cậu, mà là đang ghen, ghen cậu với bác sĩ Từ đó!"


Thế là đủ đơn giản trực tiếp rồi nhỉ? Lan Lan mà còn không hiểu thì đúng là đồ ngốc.


Quả nhiên, Lan Lan sửng sốt, thân thể cứng đờ, chấn động nhìn chị.


Chị gái và Tiểu Nhan vừa cãi xong, uống một ngụm rượu, nghỉ giữa hiệp.


"Sao em nhìn chị như vậy? Là Tiêu Nhược Yên nói gì với em sao?"


Tiêu Nhược Yên cười cười xấu hổ, đang định nói.


Lan Lan gật đầu, nhìn chằm chằm vào chị, giọng nói hơi bay: "Ừm, A Yên nói chị ghen với em và bác sĩ Từ, nên mới cố ý tra tấn em, không thèm để ý tới em."


Chị gái: ???


Tiêu Nhược Yên: ..................


Tiểu Nhan: ........................


-----


Lời tác giả:


Hiện trường A Yên tử vong quy mô lớn.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 59
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...