Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 58
Tiêu Nhược Yên là người có lòng tự trọng cực mạnh, cô chấn kinh nhìn Hứa Niệm: "Mẹ, mẹ nghe mấy thứ này từ đâu ra vậy?"
Bé thụ mềm 0, bị đè ở dưới???
Nói hươu nói vượn mà còn có bài bản như thật?
Hứa Niệm liếc mắt đã nhìn thấu tất cả, nhìn Tiêu Nhược Yên nói: "Đừng nghĩ lừa được mẹ, mẹ tra cứu mấy kiến thức này lâu rồi, chưa chắc biết ít hơn con."
Tiêu Nhược Yên tức đến mức muốn nổ tung, mặt đỏ bừng lên: "Rõ ràng Tiểu Nhan mới là ——"
Hứa Niệm bình tĩnh ngắt lời cô: "Mẹ biết Tiểu Nhan, chỉ cần một ánh mắt thôi cũng có thể làm cho con run lẩy bẩy rồi, chắc là kiểu công bụng dạ đen tối nhỉ?"
Tiêu Nhược Yên: ............
Hứa Niệm lấy chiếc điện thoại người già của mình ra: "Dạo này mẹ đang theo truyện 'Tà mị bá tổng công yêu tôi, sinh mười đứa con, cuộc sống hạnh phúc viên mãn', giống hai đứa y chang."
Tiêu Nhược Yên: ......
Giống chỗ nào???
Hứa Niệm thấy bộ dạng con gái mình thì khẽ thở dài: "Mẹ cũng không có ý kỳ thị con."
Tiêu Nhược Yên sắp khóc tới nơi rồi, thế này mà không phải kỳ thị à?
Hứa Niệm nói tiếp: "Đã xác định rồi thì quay đầu cho hai nhà gặp mặt đi, mẹ nhớ là con bé còn có một chị gái đúng không?"
Bà là người rất truyền thống.
Đã đồng ý cho con gái và Tiểu Nhan ở bên nhau, những quy trình cần đi vẫn phải đi, như vậy mới thể hiện được sự coi trọng của gia đình.
"Đợi nhà sửa xong, hai nhà ngồi lại ăn bữa cơm."
"Mẹ cũng không hiểu mấy chuyện này lắm, theo lý mà nói, Tiểu Nhan là công, bên nàng có phải xem như bên nhà chồng theo nghĩa truyền thống không? Nhà mình là bên nhà vợ?"
"Vậy sau này hai đứa có con rồi, tụi nhỏ gọi mẹ là bà ngoại à?"
"Mẹ, mẹ nghĩ nhiều quá rồi......"
......
Hết cú sốc này đến cú sốc khác dồn dập ập tới, khiến Tiêu Nhược Yên uể oải hẳn đi.
Mãi đến khi Hứa Niệm thấy muộn rồi rời đi, cô vẫn ủ rũ chẳng có chút tinh thần nào.
Tiểu Nhan từ trong phòng đi ra, thấy Tiêu Nhược Yên như vậy còn tưởng cô lại đa sầu đa cảm, nàng bước tới ôm lấy cô, cằm khẽ cọ lên trán cô.
Đây vốn là cách an ủi mà trước kia Tiêu Nhược Yên thích nhất.
Nhưng lúc này, cô lại đưa tay đẩy Tiểu Nhan ra.
Nhan Chỉ Lan kinh ngạc nhìn cô, Tiêu Nhược Yên chỉ vào đùi mình: "Cậu ngồi đây đi."
Nhan Chỉ Lan: ???
Mặc dù không hiểu tại sao A Yên lại như vậy, nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn nghe lời ngồi xuống.
Thấy nàng nghe lời như thế, trong lòng Tiêu Nhược Yên dễ chịu hơn một chút, cô vòng tay ôm lấy vòng eo thon của nàng: "Rõ ràng ở chỗ tớ cậu giống như tiểu bạch thỏ vậy mà."
Tiểu Nhan: ???
Hả?
Tiêu Nhược Yên lại đan mười ngón tay với nàng: "Tay tớ cũng dài hơn tay cậu nhiều như vậy, sao mắt mọi người lại không tinh vậy chứ?"
Nhan Chỉ Lan: ......
Nàng hiểu rồi.
Lòng tự trọng của đại nữ nhân lại bị đả kích.
Tiểu Nhan vốn là kiểu phụ nữ tâm cơ, vừa mặn vừa ngọt.
Nàng cảm nhận được lòng tự trọng đã đầy vết thương, đang rất cần được an ủi của Tiêu Nhược Yên, liền ngoan ngoãn dựa vào ngực cô, lắng nghe nhịp tim của cô, dịu dàng hỏi:
"Là mẹ nói gì à?"
Tiêu Nhược Yên hừ lạnh, giọng buồn bực: "Không biết mẹ kiếm đâu ra mớ kiến thức lệch lạc, nói cậu là công bụng dạ đen tối gì đó."
Nhan Chỉ Lan không nhịn được bật cười, mặt Tiêu Nhược Yên đen như đít lừa, cô trừng mắt nhìn nàng: "Cậu cười cái gì?"
Nhan Chỉ Lan mím môi, thấy cô thật sự để tâm, chỉ có thể nhẹ giọng an ủi: "Người lớn học mấy kiến thức lệch lạc thôi."
"Đúng vậy, toàn là kiến thức lệch lạc." Tiêu Nhược Yên lấy lại chút tự tin, "Tiểu Nhan, cậu nói xem, tớ là công hay cậu là công?"
Nhan Chỉ Lan tựa vào cô, nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Công có phúc lợi gì không?"
Tiêu Nhược Yên bị hỏi ngớ ra, nghĩ một chút rồi nói: "Chắc là ở trên, sau đó bình thường phải gánh áp lực gia đình nhiều hơn? Chăm sóc nửa kia nhiều hơn?"
Đây mà là phúc lợi à? Trên giường mệt mỏi, trong nhà còn mệt hơn.
Nhan Chỉ Lan trầm ngâm, tiếp tục hỏi: "Thế còn thụ?"
Tiêu Nhược Yên lại nghĩ: "Mềm mại, bị đè, được người ta yêu thương?"
Tiểu Nhan nghe xong liền cười, nàng vòng tay ôm cổ Tiêu Nhược Yên: "Vậy tớ làm thụ nhé!"
Chỉ cần Tiêu Nhược Yên làm hết việc nhà là được.
Hư danh đó, nàng tranh làm gì?
Tiêu Nhược Yên: ........................
Vậy là... không có chút h*m m**n thắng thua nào luôn à?
Nhan Chỉ Lan đung đưa chân, tâm trạng vô cùng tốt. Nàng và A Yên ở bên nhau chưa từng được ai công nhận, nay vòng đi vòng lại, dường như mọi thứ đang dần đi theo hướng tốt đẹp.
Buổi chiều.
Hai người đi xem nhà.
Người khác mua nhà đều chọn tới chọn lui, còn Tiêu Nhược Yên thì như chọn cải ngoài chợ, chỉ bảo Tiểu Nhan mang đủ giấy tờ tùy thân.
Căn nhà này, sau khi trở về, cô đã lén xem không biết bao nhiêu lần rồi.
Là khu chung cư mới xây gần trường học.
Gần trường học, đương nhiên giá cả không rẻ, nhưng Tiêu Nhược Yên chẳng hề do dự.
Khi đặt cọc tiền.
Tiểu Nhan nhìn Tiêu Nhược Yên, Tiêu Nhược Yên cũng nhìn nàng, bốn mắt nhìn nhau, cô gái bán nhà thấy hai người cũng mỉm cười đầy thiện cảm.
Không có cử chỉ thân mật quá mức.
Chỉ là một ánh mắt nhìn nhau.
Ký xong hợp đồng, Tiêu Nhược Yên đóng phí, chạy trước chạy sau bận rộn nửa ngày mới lo xong mọi thứ. Nhan Chỉ Lan thật sự được hưởng trọn một lần "đãi ngộ thụ", buông tay hoàn toàn, chẳng lo gì cả, chỉ đứng một bên nhìn A Yên nhà mình với ánh mắt ngưỡng mộ.
Điều này khiến A Yên cực kỳ thỏa mãn, đến cả lúc ký tên, tay cô còn run nhẹ.
Cô đã cố gắng, phấn đấu bao lâu nay.
Chính là vì khoảnh khắc này.
Từng có lúc, mọi thứ giống như ảo ảnh sa mạc, chỉ tồn tại trong giấc mơ, còn giờ đây, cô cuối cùng cũng làm được rồi.
Giống như một người dựa vào mặt trời trong ký ức mà chạy mãi về phía trước, mười năm đường dài, cô đã sớm mệt mỏi không chịu nổi, vô số lần muốn bỏ cuộc, vô số lần muốn rút lui, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng kiên trì.
Cô đã chứng minh cho tất cả mọi người thấy.
Cô không thể thiếu Tiểu Nhan.
Hai người sẽ vĩnh viễn không chia lìa.
Nhan Chỉ Lan cũng đỏ hoe mắt, nàng không nhịn được siết nhẹ tay Tiêu Nhược Yên. Tiêu Nhược Yên quay đầu nhìn nàng, hít hít mũi.
Cô gái bán nhà mỉm cười nói: "Để tôi đi thêm nước cho hai vị."
Quá biết ý rồi.
Khi người vừa ra ngoài.
Tiểu Nhan ôm lấy Tiêu Nhược Yên, giống như vô số lần thời thiếu niên, nàng vòng tay qua cổ cô, dùng chóp mũi khẽ cọ mũi cô: "Được rồi, A Yên, đừng khóc."
Hôm nay chẳng phải là ngày nên vui sao?
Mắt Tiêu Nhược Yên đỏ ngầu, cô thì thầm: "Tiểu Nhan, tớ yêu cậu."
Nhan Chỉ Lan nghẹn ngào: "Tớ biết."
Nàng biết.
Nàng vẫn luôn biết.
Thật ra từ khoảnh khắc Tiêu Nhược Yên động lòng, nàng đều biết hết.
A Yên không giống nàng, từ nhỏ đến lớn tâm tư đều đặt vào âm nhạc, những phương diện khác vô cùng đơn thuần.
Tiểu Nhan từng bước dụ dỗ cô, nhìn cô vì một ánh mắt của mình mà bối rối, vì sự tiếp cận của mình mà tim đập nhanh, má ửng hồng.
Trong rất nhiều năm tháng đau khổ ấy.
Nhan Chỉ Lan từng nghĩ, từng tự hỏi bản thân mình, làm như vậy rốt cuộc có đúng không?
Học kỳ hai lớp 11.
Lớp bên có một cậu con trai vừa khôi ngô vừa nho nhã tên Tống Duệ từng theo đuổi Tiêu Nhược Yên. Cậu ấy thổi saxophone, học hành tốt, hai người quen nhau trong câu lạc bộ âm nhạc.
Tiểu Nhan là người cực kỳ nhạy cảm. Có một lần tan học nàng đi đợi Tiêu Nhược Yên, nhìn thấy Tống Duệ đang chăm chú nhìn Tiêu Nhược Yên đánh đàn guitar, ánh mắt mê mẩn và kinh diễm không cách nào che giấu.
Tim nàng "lộp bộp" một chút.
Ở bên A Yên, nàng biết cô là người rực rỡ đến mức nào.
Người theo đuổi cô rất nhiều, Tiểu Nhan chưa từng để trong lòng, nhưng Tống Duệ thì...
Cậu thiếu niên dịu dàng ấy.
Từ góc độ nào đó, Nhan Chỉ Lan cũng không tìm ra khuyết điểm.
Cao 1m83 chuẩn tỷ lệ vàng, vóc dáng rất đẹp, đừng nhìn bình thường đeo kính, nhưng lại là đội trưởng đội bóng rổ của lớp.
Gia cảnh cũng rất tốt, bố mẹ đều là du học sinh về nước, gia giáo tốt đẹp, người vừa đẹp trai vừa nhiều tài lẻ nhưng đối với ai cũng ôn hòa lễ độ, có rất nhiều fan nữ.
Tiểu Nhan từng làm nũng hỏi Tiêu Nhược Yên thích nàng nhất ở điểm nào, Tiêu Nhược Yên nói quen rồi, sau đó không chịu nổi giọng em bé của nàng, nghĩ một chút rồi nói:
Mỗi lần đi diễn chung, cậu ấy sẽ đưa nước khoáng khi Tiêu Nhược Yên khát, khi trưởng câu lạc bộ tổ chức mọi người chuyển nhạc cụ, cậu chủ động giúp đỡ, lại chưa bao giờ khoe khoang, phần lớn thời gian chỉ lặng lẽ quan tâm.
Tiêu Nhược Yên về từng khen với Tiểu Nhan: "Con trai như vậy hiếm lắm."
Nhan Chỉ Lan không nói gì, rất trầm mặc.
Tiêu Nhược Yên là một người thần kinh thô, nhưng không có nghĩa là cô không biết gì. Khoảng thời gian đó, vì sắp lên lớp 12, cô muốn kiếm thêm tiền để học kỳ sau tập trung học hành, nên bận rộn hơn, thời gian gặp nhau cũng ít đi.
Tiêu Nhược Yên nhớ Tiểu Nhan đến phát điên. Tối diễn xong, cô tắm rửa xong, nhân lúc ký túc xá tắt đèn, lén chui vào chăn của Tiểu Nhan.
Mấy ngày không quấn quýt, cô luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì, đi đâu cũng nhớ.
Khi mùi hương quen thuộc, vòng ôm mềm mại ấm áp áp sát tới, mắt Tiểu Nhan nóng lên, lần đầu tiên nàng xoay người, dùng lưng đối diện với Tiêu Nhược Yên.
Tiêu Nhược Yên cứng người, kinh ngạc nhìn nàng: "Cậu sao vậy?"
Nhan Chỉ Lan không nói lời nào, lòng rối như tơ vò.
Không biết là dao động, hay là ghen tuông chiếm thế thượng phong.
Trước kia, khi bên cạnh Tiêu Nhược Yên có đào hoa xấu, Tiểu Nhan luôn dùng cách làm nũng của tiểu nữ nhân để nói cho cô biết mình không vui, sau đó lại làm nũng để cô dỗ.
Nhưng lần này, nàng có chút thay đổi.
Tiêu Nhược Yên trầm mặc một lúc, từ phía sau ôm lấy nàng:
"Có phải dạo này tớ bận quá, không ở bên cậu, nên cậu không vui không?"
Miệng thì hỏi vậy, nhưng trong lòng cô đầy nghi hoặc.
Tiểu Nhan chưa bao giờ là người vô cớ gây sự, luôn ủng hộ cô mọi mặt.
Nhan Chỉ Lan thở dài, sâu kín nói: "Tớ mệt rồi."
Tiêu Nhược Yên nhìn bóng lưng nàng rất lâu, mím môi, không nói thêm gì nữa.
Đêm đó, hai người đều thức trắng.
Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ, Nhan Chỉ Lan tưởng Tiêu Nhược Yên đã ngủ, xoay người lại thì thấy đôi mắt đen thẳm của A Yên đang nhìn mình.
Trong lòng Tiểu Nhan run lên, nàng nghiêng đầu đi, không nhìn cô.
Tiêu Nhược Yên có chút tức giận: "Rốt cuộc cậu sao vậy?"
Cô rất buồn.
Cô không quen việc Tiểu Nhan lạnh nhạt với mình như thế.
Ở bên nhau từng ấy ngày, dù có cãi nhau, hai người cũng sẽ nói rõ, chưa từng chiến tranh lạnh như vậy.
Tiểu Nhan vẫn không nói, Tiêu Nhược Yên muốn ôm nàng cũng bị nàng hất ra.
Tính khí Tiêu Nhược Yên nổi lên, cô mạnh mẽ ôm chặt nàng, hai chân đè lên: "Rốt cuộc cậu giận cái gì?"
Tiểu Nhan không lên tiếng, nhưng mắt đã đỏ lên một chút.
Tiêu Nhược Yên sợ nhất là nàng khóc, lập tức mềm lòng, vội buông nàng ra: "Tiểu Nhan, cậu......"
Nhan Chỉ Lan cúi đầu, nghẹn ngào: "A Yên, trong lòng tớ rất loạn, cho tớ thời gian điều chỉnh một chút được không?"
Được không?
Ngày hôm đó, Tiêu Nhược Yên cả ngày lơ đãng.
Đến tối, cô một miếng cơm cũng không ăn.
Nhan Chỉ Lan giống như tránh mặt cô, cả ngày không thấy bóng dáng.
Tiểu Nhan trong lòng cũng khó chịu, nàng đi đi lại lại trên sân vận động trong trường.
Chuyện của hai người bị chị gái biết, Nhan Chỉ Y đã nói với nàng rất nhiều. Tiểu Nhan là người dũng cảm, nàng không sợ bản thân ra sao, chỉ sợ gia đình sẽ làm tổn thương Tiêu Nhược Yên.
A Yên...
Là người trên đầu quả tim của nàng.
Nàng chỉ mong cô vui vẻ hạnh phúc, căn bản không thể chịu đựng việc cô bị tổn thương dù chỉ một chút.
Nàng còn chưa nhìn thấy ngày mai, nhưng đã cảm nhận được nỗi bất an và sợ hãi mất đi.
Mãi đến khi ký túc xá tắt đèn.
Nhan Chỉ Lan mới trở về, nàng rất mệt mỏi, đến tắm cũng không tắm đã nằm lên giường.
Lần này, Tiêu Nhược Yên cũng không đến tìm nàng.
Trong bóng tối, nàng nhìn trần nhà, lặng lẽ rơi nước mắt.
Cứ như vậy, hai người vô cớ rơi vào chiến tranh lạnh.
Nhan Chỉ Lan không nói chuyện với Tiêu Nhược Yên, còn Tiêu Nhược Yên càng lạnh lùng hơn. Con người cô vốn dĩ chẳng có biểu cảm gì, huống chi là đang giận.
Một tuần trôi qua.
Đã là giới hạn cãi nhau của hai người.
Cuối cùng vẫn là Nhan Chỉ Lan không nhịn được. Khi Lão Đại và Lan Lan đều không có trong ký túc xá, nàng nhìn Tiêu Nhược Yên đang viết nhạc, khẽ gọi: "A Yên......"
Tiêu Nhược Yên vừa tắm xong, tóc búi lên, chỉ mặc một chiếc váy ngủ màu trắng, để lộ ra chiếc cổ thon dài.
Cô từ trên cao lạnh nhạt liếc nhìn Nhan Chỉ Lan một cái, không nói gì.
Dạo này tâm trạng cô rất tệ, đừng nói là gặp Tống Duệ, đến câu lạc bộ âm nhạc cô cũng không đi.
Nhan Chỉ Lan đứng ở dưới nhìn cô: "Cậu có thể xuống đây không?"
Tiêu Nhược Yên lạnh lùng liếc nàng một cái, như thể không nghe thấy, tiếp tục cầm bút vẽ loạn trên giấy.
Hai người đều không nói gì, rơi vào im lặng, bên tai chỉ còn tiếng sột soạt của ngòi bút cọ vào giấy.
Tiểu Nhan cứ nhìn chằm chằm vào Tiêu Nhược Yên mãi, cho đến khi Lão Đại và Lan Lan trở về. Lan Lan chẳng biết gì, kéo Tiêu Nhược Yên xuống xem phim trong laptop.
Nhan Chỉ Lan nhìn từ phía sau thân hình thẳng tắp của Tiêu Nhược Yên, trong lòng vô cùng khó chịu.
Nàng biết, sự lạnh nhạt thời gian qua nhất định đã làm A Yên bị tổn thương.
Lan Lan lôi kéo Tiêu Nhược Yên xem một bộ phim thần tượng thanh xuân, nam chính rất đẹp trai, Lan Lan vừa ăn khoai tây chiên vừa lẩm bẩm: "Hơi giống cái anh họ Vương từng theo đuổi cậu trước kia."
Tiêu Nhược Yên không nói chuyện, tâm trí không đặt ở đó.
Lan Lan còn định nói tiếp, dưới lầu có người gọi Tiêu Nhược Yên. Lão Đại đang đắp mặt nạ trên ban công xoay người hét lên: "Mẹ ơi, các cậu mau ra đây xem!"
Mấy người nghe thấy Lão Đại gọi liền chạy ra.
Dưới ký túc xá, một mảnh náo động.
Thời học sinh, ngoài việc học hành khô khan lặp đi lặp lại mỗi ngày, tình yêu non nớt ngọt ngào chính là niềm vui mà ai cũng khao khát.
Dưới lầu đối diện phòng 417, Tống Duệ và mấy người bạn bày một vòng nến rất lãng mạn, trên đó viết — 520, XRY.
Hôm nay Tống Duệ mặc âu phục nhàn nhã, cậu thiếu niên đã dần mang dáng dấp của đàn ông, tay ôm một bó hồng xanh rất lớn, ngẩng đầu mong chờ nhìn lên lầu.
Không chỉ ký túc xá của mình, mà cả ký túc bên cạnh cũng sang hò reo.
Tất cả mọi người đều nhìn Tiêu Nhược Yên, chờ đợi phản ứng của cô.
Nhưng Tiêu Nhược Yên lại nhìn Nhan Chỉ Lan, nhìn không chớp mắt, ánh mắt đầy oán giận và tức giận.
Nhan Chỉ Lan cúi đầu, hàng mi dài khẽ rung lên, mang theo một tầng ẩm ướt trong mắt.
"Trời ơi, lãng mạn quá, A Yên, cậu có xuống không?"
Lan Lan là người phấn khích nhất, nhìn chằm chằm Tiêu Nhược Yên.
Tiêu Nhược Yên không nói gì, xoay tay đóng sầm cửa lại.
"Rầm" một tiếng, nhốt Lan Lan và Lão Đại luôn trong ban công.
Giữa tiếng hò reo ồn ào, Tiêu Nhược Yên nhìn thẳng vào mắt Nhan Chỉ Lan, hạ thấp giọng: "Cậu muốn tớ xuống đó không?"
Nhan Chỉ Lan không nói lời nào, cắn chặt môi.
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng rất lâu, mắt đỏ lên, lạnh lùng nói: "Ban đầu là cậu trêu chọc tớ trước, bây giờ lại muốn từ bỏ sao? Nhan Chỉ Lan, cậu đã hứa với tớ cái gì?"
Nước mắt của Tiểu Nhan rơi xuống, Tiêu Nhược Yên hít sâu một hơi, quay người định đi, lại bị nàng túm chặt lấy cánh tay.
"Đừng đi......"
Cơn giận ngút trời cũng không thắng nổi nước mắt của nàng.
Tiêu Nhược Yên tức đến mức phát điên, nghiến răng nhìn Nhan Chỉ Lan: "Cậu rốt cuộc đang làm loạn cái gì? Nói đi, rốt cuộc cậu đang làm loạn cái gì?"
Nếu không phải có quá nhiều ánh mắt nhìn vào, cô nhất định sẽ tra tấn Nhan Chỉ Lan cho ra trò.
Tiểu Nhan không nói lời nào, chỉ dùng đôi mắt ngấn lệ nhìn cô.
Tiêu Nhược Yên vô cùng bực bội, nhìn nàng một lúc, sau đó hất tay nàng ra, bước ra khỏi ký túc xá.
Khoảnh khắc đó, trái tim Nhan Chỉ Lan như vỡ vụn, giống như sắp mất đi Tiêu Nhược Yên, linh hồn nàng cũng không còn ở trong người nữa.
Mọi người đều nghĩ Tiêu Nhược Yên sẽ xuống lầu, tất cả đều cười hì hì hóng chuyện.
Nhưng Tiêu Nhược Yên lại trực tiếp đi tìm cô quản lý ký túc xá, mượn loa lớn, dứt khoát hướng về phía Tống Duệ dưới lầu nói: "Bạn học kia, cảm ơn ý tốt của cậu, mau giải tán đi, đừng làm nhiễu loạn trật tự trường học."
Trái tim non nớt của cậu thiếu niên bị ba chữ "bạn học kia" nghiền nát thành tro bụi.
Một màn tỏ tình lãng mạn như vậy, bị Tiêu Nhược Yên cầm loa dội cho một gáo nước lạnh từ đầu tới cuối.
Mãi đến lúc tắt đèn.
Lan Lan vẫn cảm khái: "Lão Nhị, cậu từ chối người ta thật sự quá tàn nhẫn."
Tiêu Nhược Yên không nói gì.
Rất nhanh, bóng tối bao trùm ký túc xá.
Cô ôm lấy eo Nhan Chỉ Lan, buông thả hôn nàng. Trước kia, những nụ hôn của họ đều rất dịu dàng, mang vẻ đẹp thuần khiết của con gái.
Còn bây giờ, giống như trút giận, Tiêu Nhược Yên hoàn toàn không màng đến Nhan Chỉ Lan, đem tất cả cơn giận mấy ngày nay hòa vào trong đó.
Nhan Chỉ Lan bị ép thừa nhận, vừa đau vừa ngọt, nàng không dám giãy giụa, cho đến khi Tiêu Nhược Yên từ trên cao nhìn xuống nàng, ánh mắt yếu ớt, mờ nước: "A Yên......"
Nước mắt Tiêu Nhược Yên rơi xuống: "Tiểu Nhan, tớ thích cậu."
Đây là lần đầu tiên A Yên nói thích với Tiểu Nhan.
Thân thể Nhan Chỉ Lan run lên, nàng ngơ ngác nhìn cô. Tiêu Nhược Yên nắm tay nàng đặt lên ngực mình: "Tớ rất khó chịu, cậu biết không? Tớ khó chịu lắm! Cậu là đang lùi bước sao?"
Tiểu Nhan dùng sức lắc đầu, nước mắt trào ra.
Tiêu Nhược Yên nghẹn ngào: "Đây là lần đầu cũng là lần cuối."
Nếu còn như vậy nữa... nếu còn như vậy nữa...
Nhan Chỉ Lan vòng tay ôm cổ Tiêu Nhược Yên, hôn lên môi cô.
Khoảnh khắc đó, tất cả suy nghĩ đều sụp đổ tan tành.
Lý trí hoàn toàn biến mất.
Cứ như vậy đi.
Cả đời này, nàng không thể rời xa A Yên được nữa.
Trong một mối quan hệ.
Chỉ dựa vào sự cố gắng của một người là vĩnh viễn không đủ.
Những người biết chuyện tình của hai người đều cho rằng trong mối quan hệ này, Nhan Chỉ Lan bỏ ra nhiều hơn, nhưng chỉ có nàng mới biết, sự kiên trì và bao dung của A Yên.
Khi hai người bước ra khỏi phòng giao dịch bất động sản.
Cô gái bán hàng ân cần chúc một câu: "Chúc hai cô trăm năm hạnh phúc."
Khoảnh khắc ấy, hai người nắm tay nhau, mái tóc dài cùng bay trong gió, ánh nắng trên người dịu dàng đến thế.
Thì ra, nhân gian cũng có thể đẹp đến vậy.
Sau khi nhà được chốt xong, Nhan Chỉ Y nhận được điện thoại của em gái, liền vui vẻ đáp: "Được rồi, đợi nhà sắp xếp xong, hai nhà phải gặp mặt. Ừm, hai đứa định ra nước ngoài đăng ký kết hôn à?"
Nhan Chỉ Lan nghĩ một chút: "Em và A Yên muốn đợi thêm một thời gian nữa."
Nhan Chỉ Y hiểu tâm tư của nàng.
Đợi thêm một chút.
Có lẽ, trên mảnh đất sinh ra và nuôi dưỡng họ, sẽ có một ngày, hôn nhân đồng giới cũng được hợp pháp.
Suốt một tuần sau đó.
Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan đều bận rộn lo chuyện nhà cửa.
Mua nhà giai đoạn đầu chỉ là chuyện nhỏ, nhưng sửa chữa, thiết kế phong cách phía sau lại cực kỳ tốn thời gian.
Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên có chung yêu cầu ở điểm này. Hai người muốn tự tay thiết kế tổ ấm của mình, mỗi một tấc đất, mỗi một góc nhỏ, đều do chính họ tự mình thiết kế.
Khoảng thời gian này, nhóm OW cũng luyện tập không ít. Nguyễn Y Hàm quả thật có lý tưởng và theo đuổi với âm nhạc, dưới sự dẫn dắt của "nhà tư bản", A Yên gặp được nhiều người chuyên nghiệp trong ngành, bản thân được nâng cao không ít. Chỉ là vừa phải luyện tập, vừa phải chạy đi chạy lại lo sửa nhà, cả người gầy đi trông thấy.
Đúng lúc thứ Bảy là sinh nhật 31 tuổi của Lan Lan.
Tiểu Nhan muốn tự tay làm một bàn cơm, gọi Lão Đại và chị gái tới, mọi người tụ họp cho vui.
Khi nàng gọi điện cho chị, Nhan Chỉ Y nghe đến sinh nhật của Lan Lan, lại có một chút do dự.
Tiểu Nhan cảm thấy không thể tin nổi: "Chị, chị......"
Chẳng lẽ giữa chị và Lan Lan xảy ra chuyện gì rồi? Sao lại do dự như vậy?
Chị ngắt lời nàng: "Ừm, mấy giờ? Chị mang quà qua."
Cúp điện thoại.
Tiểu Nhan cầm điện thoại, lòng đầy nghi hoặc. Tiêu Nhược Yên đi tới ôm lấy nàng: "Làm sao vậy?"
Tiểu Nhan nghiêng đầu: "Tớ cảm thấy chị ấy có gì đó không ổn."
Không ổn sao?
Tiêu Nhược Yên gọi cho Lan Lan, Lan Lan cũng hơi ngơ ngác: "Tớ cũng cảm thấy chị ấy có gì đó là lạ. Hôm kia tớ còn mang cơm cho chị ấy, hai người trò chuyện rất bình thường, nhưng từ hôm qua chị ấy đột nhiên lạnh nhạt hẳn đi, thậm chí nhắn tin nói có họp, không gặp tớ."
Cô cũng rất lo, không biết vì sao chị đột nhiên như vậy.
Nhan Chỉ Lan nghĩ một chút: "Chị tớ không phải người dễ nổi giận, Lan Lan, có phải cậu làm gì khiến chị ấy không vui không?"
Lan Lan mặt vô tội: "Sao có thể chứ."
Cô đối xử với chị tốt như vậy, hận không thể móc tim ra cho chị.
"Có khi nào chị ấy áp lực quá không?"
Nhan Chỉ Lan lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Không thể, chắc chắn là cậu làm gì đó rồi. Phụ nữ nhà họ Nhan bọn tớ đều xinh đẹp tri thức, chưa bao giờ vô cớ phát cáu."
Lan Lan: ......
Tiểu Nhan nhìn đồng hồ, liếc Lan Lan một cái rồi vào bếp chuẩn bị món ăn.
Lan Lan ngồi đó đáng thương suy nghĩ, Tiêu Nhược Yên lặng lẽ lại gần cô ấy, nhìn vào phòng bếp một cái, hạ giọng: "Dạo này cậu có đi quá gần với ai không?"
Lan Lan sững người, nhìn Tiêu Nhược Yên.
Tiêu Nhược Yên ho khẽ một tiếng, nói bằng kinh nghiệm: "Phụ nữ nhà họ Nhan không dễ giận, một khi giận, 99% là vì ghen."
Ghen???
Lan Lan tròn mắt, tim như bị thứ gì đó thắp sáng lên, chị sẽ ghen vì cô sao?
Tiêu Nhược Yên: "Đừng có thụ động mãi như vậy, tớ còn cược cậu là công đấy, sao lại nhát vậy."
Lan Lan: "Cậu có tư cách cười tớ hả?"
Ngay lúc hai người thì thầm, chuông cửa vang lên.
Tiêu Nhược Yên đứng dậy đi mở cửa, quay đầu nhìn Lan Lan: "Nắm chắc cơ hội đi, hôm nay là sinh nhật cậu, cậu là lão đại, sợ cái gì?"
Sợ cái gì?
Có lẽ Tiêu Nhược Yên không biết.
Một câu nói thuận miệng của cô, sẽ phá vỡ bức tường ngăn cách bấy lâu nay giữa Lan Lan và chị gái, khiến tình cảm của họ có sự thay đổi về chất.
-----
Lời tác giả:
Bất tri bất giác viết tới đây rồi ~
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 58
