Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 57


Hứa Niệm tròn mắt há hốc mồm nhìn hai người, ánh mắt đục ngầu, đứng sững không nhúc nhích.


Hai người... hai người...


Thật ra chuyện này cũng rất bình thường, người yêu nhau thì sẽ luôn không kìm được lòng mình.


Nhưng con gái bà thế này... gò má ửng hồng, ánh mắt chan chứa tình ý, bờ vai trắng ngần lộ ra, dáng vẻ vừa e thẹn vừa ngượng ngùng, Hứa Niệm đúng là lần đầu tiên mới thấy.


Tiêu Nhược Yên hoàn toàn đơ người, còn chưa kịp phản ứng thì người trong lòng đã dùng sức đẩy cô ra.


Lực mạnh đến mức, tốc độ nhanh đến mức, chấn động khiến Tiêu Nhược Yên cảm giác như ngũ tạng lục phủ đều bị thương, cả người bị hất văng ra xa mấy mét.


Nhan Chỉ Lan thở dồn dập, nhanh chóng chỉnh lại tóc tai, điều chỉnh cảm xúc, lập tức đứng dậy.


Nàng từng tưởng tượng qua rất nhiều cách gặp mẹ vợ tương lai.


Chỉ có điều... duy nhất không có cách này.


A Yên cái đồ chết tiệt đó!!! Sao lại hại nàng chứ?


Trong những ngày qua ở chung, năng lực "đổ nồi" của cô giáo Nhan đã sớm đạt đến cảnh giới thiên hạ vô địch.


Hoàn toàn mơ hồ, Tiêu Nhược Yên ngồi ngẩn ra trên sofa, nhìn Tiểu Nhan dáng vẻ như người mẫu, tao nhã bước tới bên cạnh mẹ, cúi người xuống nhặt hai túi rau bên cạnh bà, cười dịu dàng như gió xuân: "Dì tới rồi sao? Sao không báo trước một tiếng? Lại còn mua nhiều đồ thế này nữa."


Trên đời có một câu rất hay.


Đó chính là — chỉ cần tôi không xấu hổ, người xấu hổ sẽ là bạn.


Hứa Niệm tuổi đã cao, sao địch nổi Tiểu Nhan, bà cười gượng gạo: "Không... không sao... dì qua xem một chút..."


Nhan Chỉ Lan cười vô cùng "hiền lương thục đức": "Đáng lẽ cháu và A Yên phải ra đón dì mới đúng."


Nói xong, nàng quay đầu lại, ở hướng Hứa Niệm không nhìn thấy, nghiến răng trợn mắt với Tiêu Nhược Yên: "Đúng không, A Yên?"


Tiêu Nhược Yên đọc rõ suy nghĩ trong lòng Tiểu Nhan.


— Mẹ tới rồi, cậu mau tỉnh táo cho tớ!


Dưới ánh mắt dọa người người đó, Tiêu Nhược Yên nở nụ cười ngượng ngùng mà vẫn giữ được phép lịch sự, giống hệt một khuôn đúc ra với Hứa Niệm: "Đúng vậy mẹ, sao mẹ tới mà không báo trước, tụi con còn đang ở đây... đùa giỡn thôi..."


Hứa Niệm: ...


Tiểu Nhan: ...


Dao đâu?


Dao của nàng đâu?


Cái đồ ngốc này!!!


Mười phút sau.


Hứa Niệm và Nhan Chỉ Lan ở trong phòng bếp nấu ăn.


Tiêu Nhược Yên muốn vào giúp, bị Tiểu Nhan đẩy ra ngoài, nàng giơ tay lên, vô cùng dịu dàng chỉnh lại tóc cho cô, đôi mắt thâm tình nhìn cô: "Cậu ra nghỉ đi, mệt lắm rồi, trong bếp cứ để tớ lo."


Da gà Tiêu Nhược Yên nổi hết lên, ai mà chẳng biết Tiểu Nhan chỉ biết có mấy món, hôm nay mẹ cô mua rau hoàn toàn ngẫu nhiên, không lộ tẩy mới là lạ.


Cô vừa định mở miệng, tay Tiểu Nhan đã âm u thò tới eo cô, xoay một cái, Tiêu Nhược Yên hít ngược một hơi lạnh: "Được."


Cô nặn ra một nụ cười: "Vậy làm phiền cậu."


Hứa Niệm trong bếp nhìn thấy hết tất cả, bà muốn cười, nhưng không hiểu sao, thứ nhiều hơn lại là chua xót.


Nhà cửa được dọn dẹp rất sạch sẽ, ngay cả túi rác cũng phân loại theo màu.


Bát đĩa cũng được rửa sạch, xếp theo từng hoa văn.


Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là con gái làm.


Tiêu Nhược Yên từ nhỏ đã mắc chứng sạch sẽ kèm cưỡng chế, hồi bé mua bút màu, đất nặn cho cô, chơi xong nhất định phải phân loại gọn gàng, bao nhiêu năm vẫn không thay đổi.



Chỉ là...


Con gái trước kia, vì phải đàn guitar, luyện nhạc, thời gian quý giá.


Bà và Tiêu Hách căn bản không nỡ để cô làm việc nhà, đôi tay đó là bảo bối quý giá nhất trong nhà, vậy mà bây giờ lại thành "vợ quản nghiêm" cúi đầu cúi cổ.


Trước kia chẳng phải rất có cá tính sao?


Suốt ngày, đừng nói người ngoài, ngay cả ở nhà, đối với bà và Tiêu Hách cũng giữ hình tượng thần tượng, hai người còn không dám chọc con gái, vậy mà bây giờ...


Đúng là làm trâu làm ngựa.


Hứa Niệm liếc ra ngoài, thấy Nhan Chỉ Lan đang lấy thuốc dạ dày trong ngăn kéo, nhìn Tiêu Nhược Yên, hạ thấp giọng: "Mấy giờ rồi mà còn chưa uống?"


Tiêu Nhược Yên nhíu nhíu mày: "Tớ thấy cũng gần khỏi rồi."


"Thấy? Từ khi nào cậu thành bác sĩ Tiêu rồi?"


...


Những câu đối thoại rất vụn vặt đời thường.


Giống hệt như bà và Tiêu Hách năm xưa.


Yêu thương trong mắt hai đứa thậm chí còn đậm hơn.


Hứa Niệm rửa rau, trong lòng không biết là tư vị gì.


Có lẽ là trước kia bà quá sợ hãi chuyện yêu đồng giới, quá hoảng loạn việc con gái thích phụ nữ, đến mức mỗi lần nghĩ tới Nhan Chỉ Lan đều cảm thấy nàng như một tồn tại điên cuồng.


Bà biết xuất thân của Nhan Chỉ Lan khác họ, nhà họ Nhan là gia đình mà dân thường như họ phấn đấu cả đời cũng chỉ có thể ngẩng đầu nhìn lên.


Bà cho rằng con gái ở bên nàng nhất định sẽ chịu rất nhiều khổ sở, rất nhiều tủi thân.


Nhưng từ lúc bước vào nhà, Hứa Niệm không hề cảm nhận được bất kỳ áp lực hay uất ức nào, chỉ có sự ngọt ngào của hai đứa nhỏ, con gái tuy bị sai khiến, nhưng cam tâm tình nguyện.


Hứa Niệm không nhịn được quay đầu lại, Tiểu Nhan vừa mắng xong Tiêu Nhược Yên uống thuốc đã bước vào rửa rau.


Ngón tay của nàng thon dài, Hứa Niệm biết nàng học đàn dương cầm, hơn nữa thành tích hình như còn tốt hơn con gái bà.


Bà cũng biết Nhan Chỉ Lan vốn có tương lai rộng mở hơn, lại vì con gái mà "chui rúc ở đây".


Con gái bà từ bỏ rất nhiều, nhưng nàng còn từ bỏ nhiều hơn.


Ánh mắt cuối cùng dừng lại trên chuỗi chu sa đỏ tươi trên cổ tay Tiểu Nhan, Hứa Niệm trầm mặc một hồi, cuối cùng mở miệng: "Tiểu Nhan."


Thân thể của Nhan Chỉ Lan run nhẹ, lập tức quay đầu lại.


Mười năm rồi.


Đôi mắt xinh đẹp ấy vẫn giống hệt thuở thiếu niên, tràn đầy lo lắng và bất an.


Trong lòng Hứa Niệm nhói đau, bà biết, những lời năm đó đã để lại vết sẹo không thể xóa nhòa trong lòng đứa trẻ này.


Khi ấy, biết nàng và con gái ở bên nhau, Hứa Niệm tức đến phát điên.


Tiêu Nhược Yên bình thường ngoan ngoãn biết bao, vậy mà trong chuyện này lại cố chấp đến đáng sợ.


Hứa Niệm nhìn con gái, có cảm giác như bao năm nỗ lực đều thành công cốc.


Thích phụ nữ?


Ở thời đại của bà, đó là chuyện tuyệt đối không thể chấp nhận.


Bà không tin con gái sẽ như vậy, một mực cố chấp cho rằng nhất định là Nhan Chỉ Lan dụ dỗ.


Bà đi tìm Tiểu Nhan, nói những lời khiến nàng đau lòng.


— Đại tiểu thư, đồng tính là trò chơi của mấy người giàu các cô, nhà chúng tôi chỉ có một mình A Yên, từ nhỏ đến lớn nó đã vì ước mơ mà trả giá rất nhiều, xin cô buông tha cho nó đi.


...


Lúc đó bị cơn giận che mờ lý trí, Hứa Niệm suýt nữa đã quên mất.



Con gái của bà là bảo bối.


Tiểu Nhan cũng là bảo bối của người khác.


Nghĩ tới đây, mũi Hứa Niệm cay xè, bà nhìn ánh mắt bất an của Tiểu Nhan: "Chuyện trước kia... dì xin lỗi cháu."


Tiểu Nhan vốn tưởng Hứa Niệm sẽ hỏi vài điều, giống như trước đây, dùng ánh mắt dò xét đánh giá gì đó.


Không ngờ lại là câu nói này.


Nhan Chỉ Lan sững người, vành mắt dần đỏ lên. Hứa Niệm bước tới, tắt vòi nước, im lặng một lúc, rồi giống như khi ôm Tiêu Nhược Yên thường ngày, nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu Nhan.


"Trước kia là dì không đúng, nếu... cháu có thể tha thứ, sau này dì chính là mẹ của cháu và A Yên."


Bà biết, mẹ của Tiểu Nhan mất từ rất sớm.


Cũng biết ba nàng vô cùng mạnh mẽ, quyết đoán.


Chỉ là trước kia, tất cả những điều "biết" đó đều bị đau khổ và oán hận che lấp.


Một niệm thành Phật, một niệm thành ma.


Trước đây Hứa Niệm đã làm rất nhiều chuyện tổn thương hai đứa trẻ, bà hy vọng từ nay về sau có thể bù đắp thật tốt.


Tiểu Nhan co người trong lòng bà, không nói gì, cơ thể căng cứng. Hứa Niệm nhẹ nhàng vỗ vai nàng, không biết qua bao lâu, có giọt nước mắt rơi xuống mái tóc đen nhánh, Tiểu Nhan nhỏ giọng hỏi: "Là mơ sao?"


Nước mắt Hứa Niệm rơi xuống: "Không phải."


Ngoài cửa, Tiêu Nhược Yên vốn không yên tâm, lén áp tai nghe trộm, lúc này đã sớm khóc không thành tiếng.


...


Một bữa cơm.


Nấu hơn hai tiếng.


Cả nhà vui vẻ ngồi với nhau, đều lau khô nước mắt.


Tiêu Nhược Yên mở chai rượu vang đỏ quý mà mình cất giữ, thời gian này cô và Tiểu Nhan đều kiểm soát ăn uống nghiêm ngặt, hôm nay cũng thả lỏng rồi.


Món ăn Hứa Niệm nấu hôm nay khá thanh đạm, chủ yếu là vì Tiểu Nhan. Bà cũng biết tình trạng của hai đứa, không để Tiểu Nhan trực tiếp xuống bếp, chỉ phụ giúp chút thôi.


Buổi sáng bà nghe Tiêu Nhược Yên kể hết những năm qua Tiểu Nhan đã trải qua những gì, ngoài tự trách sâu sắc, nhiều hơn là muốn bù đắp thật tốt.


Tiểu Nhan rửa mặt xong, không trang điểm, trông vừa yếu mềm vừa ngoan ngoãn.


Tiêu Nhược Yên nâng ly, dáng vẻ gia chủ: "Mẹ, hoan nghênh mẹ sau này thường xuyên tới chỉ đạo công việc."


Hứa Niệm uống chút rượu, tảng băng tồn tại lâu năm trong lòng tan chảy, gò má hơi ửng đỏ: "Có cần đặt lịch trước không, để khỏi nhìn thấy mấy thứ không nên thấy?"


Tiểu Nhan hơi ngượng, liếc Tiêu Nhược Yên một cái, sống lưng cô lạnh toát, lập tức nói: "Là lỗi của con, lỗi của con."


...


Hứa Niệm nhấp một ngụm rượu, nhìn con gái một lúc, trong lòng không hiểu sao hơi thất vọng.


Nhát vậy sao?


Bấy lâu nay, bà cũng lên mạng tìm hiểu không ít thông tin liên quan.


Bà làm giáo viên cả đời, có lẽ tuổi tác khiến tốc độ tiếp nhận kiến thức mới chậm hơn, nhưng nếu chịu khó nghiên cứu, ở phương diện này trở thành nửa chuyên gia vượt qua hai đứa trẻ cũng không phải không thể.


Tiêu Nhược Yên đối diện ánh mắt vừa dò xét vừa thất vọng của mẹ, trong lòng không dễ chịu, cô lấy lại khí thế gia chủ: "Mẹ, toàn người lớn cả rồi, mẹ phải có năng lực tiếp nhận chứ."


Hứa Niệm thản nhiên: "Mẹ không phải là người lớn, mẹ là người già."


Tiêu Nhược Yên: ...


Hôm nay Tiểu Nhan ăn nhiều hơn một chút, cả một chén đầy, Tiêu Nhược Yên nhìn rất hài lòng, thậm chí cảm thấy sau này có thể để mẹ tới giám sát, ép Tiểu Nhan ăn cơm.


Sau bữa ăn.


Người già lên tiếng: "Con dọn bát đũa đi, Tiểu Nhan theo mẹ vào phòng."



Hứa Niệm lạnh lùng nhìn cô: "Giết. Con muốn vào cùng không?"


Tiêu Nhược Yên: ...


Rốt cuộc là vì sao vậy? Sao cô cứ cảm thấy khí tràng của mẹ hôm nay từ lúc bước vào cửa đã có gì đó không đúng, chẳng lẽ thật sự bị k*ch th*ch rồi?


Hay là giống như tâm trạng của chị gái khi thấy Tiểu Nhan ở bên cô, có chút mất mát nho nhỏ và ghen tuông?


Tiêu Nhược Yên rất giỏi tự an ủi mình, tinh thần tự sướng khiến cô lập tức đầy máu hồi sinh, hoàn toàn không biết rằng phần lớn cơn giận của mẹ là "giận vì không tranh".


Tiêu Nhược Yên vừa dọn bát đũa vừa không yên tâm, dựng tai nghe động tĩnh trong phòng.


Trong phòng.


Tiểu Nhan ngồi sát mép giường, trên mặt tuy có nụ cười, nhưng trong lòng cũng gõ trống thình thịch.


Hứa Niệm nhìn nàng như vậy liền biết nàng đang nghĩ gì, bà cũng hiểu.


Dù sao tổn thương không phải một ngày hai ngày hình thành.


Con trẻ đề phòng, không yên tâm về bà cũng là chuyện bình thường.


Hứa Niệm nhìn Tiểu Nhan một lúc, kể ra cũng lạ, có lẽ là tâm lý tác động, bà càng nhìn Tiểu Nhan càng thấy xinh đẹp.


Tiêu Nhược Yên vốn đã là đứa trẻ xinh xắn, điểm này Hứa Niệm tự hào từ khi con còn rất nhỏ.


Cô lớn lên rất khéo, như chọn lọc ưu điểm của ba mẹ mà thừa hưởng, hồi nhỏ Hứa Niệm bế cô ra đường, thường có ánh mắt trầm trồ nhìn theo, còn có người hỏi có phải con lai không.


Nhưng bây giờ nhìn Tiểu Nhan, nàng cũng đẹp, hơn nữa có lẽ do luyện nhạc, khí chất càng nội liễm, đầy hào quang, toàn thân đều mang dáng vẻ dịu dàng khiến trưởng bối yêu thích.


Hứa Niệm yên lặng ngắm một lúc, tim Tiểu Nhan đập loạn, nàng hơi không dám tin, đây là... dì đang thích gương mặt của nàng sao?


Thưởng thức hồi lâu.


Hứa Niệm lên tiếng: "Tiểu Nhan, chuyện trước kia, chúng ta coi như lật qua nhé."


Tiểu Nhan gật đầu.


Chỉ cần A Yên vui, nàng thế nào cũng được.


Hứa Niệm nhìn vào mắt nàng: "Dì biết, con và Nhược Yên đều là những đứa trẻ mạnh mẽ, bao nhiêu năm nay... bôn ba trôi nổi rất không dễ dàng, dì cũng không giúp được gì nhiều."


Bao nhiêu năm qua, bà rất lo lắng cho Tiêu Nhược Yên.


Hết lần này đến lần khác bắt xe tới thành phố nơi con ở, thấy con gái bị nỗi nhớ giày vò, nhiều lần muốn đưa cô về nhà, nhưng đều bị từ chối.


Mà bây giờ, Tiểu Nhan đã đưa cô về.


Hứa Niệm biết, về sau về sau, ở chỗ con gái bà có thể không cần khiêm nhường như trước nữa, chỉ cần nắm được Tiểu Nhan, mọi chuyện đều dễ nói.


Bà lấy từ trong túi ra một quyển sổ tiết kiệm, Tiểu Nhan vừa thấy liền lắc đầu: "Dì, tụi con..."


"Đừng chê ít."


Bàn tay nhăn nheo của Hứa Niệm nắm lấy tay Tiểu Nhan, mắt bà ngấn lệ: "Cứ để dì làm chút gì đó đi, để trong lòng dì dễ chịu hơn."


Bà không muốn hai đứa trẻ phải chịu khổ.


Những năm này, có lẽ không nhiều, nhưng là tấm lòng tha thiết của một người mẹ.


Tiểu Nhan lòng chua xót, còn chưa kịp nói, Hứa Niệm lại lấy từ trong túi ra một chiếc vòng ngọc phỉ thúy được bọc kỹ.


Chiếc vòng trong suốt long lanh, ánh sáng xanh biếc lưu chuyển, trải qua năm tháng, càng thêm dày dặn và sang trọng.


"Đây là đồ gia truyền mấy đời đơn truyền của nhà họ Tiêu."


Bà nhìn chuỗi chu sa trên tay Tiểu Nhan: "Chuyện cũ không thể đuổi theo, sau này dì chỉ mong hai đứa hạnh phúc."


Nhận sổ tiết kiệm, lại nhận vòng ngọc.


Trong lòng Tiểu Nhan không biết là cảm giác gì, Hứa Niệm lại như trút được gánh nặng, thậm chí cảm thấy tim cũng nhẹ nhõm hơn: "Những năm này, mấy hộp thực phẩm bổ dưỡng ở cửa nhà là con gửi đúng không?"


Tiểu Nhan kinh ngạc nhìn Hứa Niệm.



Hứa Niệm hiền hòa cười cười, thật ra từ lần trước khi bà nhắc tới thực phẩm bổ dưỡng với con gái, thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, bà đã đoán được phần nào, bây giờ càng chắc chắn hơn.


Bà lại ngẩn ngơ nhìn Tiểu Nhan một lúc, chậm rãi nói: "Con đừng trách dì, trước kia dì cũng... dì cũng không biết mình bị sao nữa... cứ một mực phản đối, muốn chia rẽ hai đứa... luôn cho rằng như vậy là sai..."


Bây giờ, bà đã nghĩ thông.


Thế nào là đúng, thế nào là sai?


Chẳng lẽ con đường mà đa số người đi thì nhất định là đúng sao?


Đời người quá ngắn ngủi, vội vã mấy chục năm, thậm chí có khi vì một tai nạn, một cơn bệnh bất ngờ mà đột ngột kết thúc.


Hạnh phúc, vô cùng quý giá.


Hứa Niệm đã rất lâu rồi không thấy con gái cười vui vẻ như vậy, vừa vui mừng lại vừa xót xa.


Còn Tiểu Nhan nữa.


Đứa trẻ mà bà từng làm tổn thương.


Rõ ràng cũng nên là đứa trẻ được người khác ôm trong lòng mà cưng chiều, vậy mà còn nhỏ đã mất mẹ...


Khi Hứa Niệm và Tiểu Nhan bước ra, hai người đều ánh lên chút lệ quang.


Tiêu Nhược Yên trơ mắt nhìn mà không dám hỏi, Tiểu Nhan biết Hứa Niệm chắc chắn còn có lời muốn nói với Tiêu Nhược Yên, bèn tìm cớ vào phòng thu dọn đồ đạc.


Hứa Niệm và con gái ngồi trên ghế sofa, giống hệt khi còn nhỏ, bà ngồi xếp bằng, Tiêu Nhược Yên gối đầu lên đùi bà.


Chỉ là, trong ký ức thuở nhỏ, mỗi lần Tiêu Nhược Yên ngẩng đầu thấy là gương mặt mịn màng của mẹ, còn bây giờ đã đầy những nếp nhăn của năm tháng.


Hứa Niệm kể sơ qua chuyện vừa rồi, lại không yên tâm dặn dò: "Mẹ tuy đã đồng ý cho hai đứa, nhưng bên ba con... vẫn cần chút thời gian, con đừng vội, biết không?"


Tiêu Nhược Yên gật đầu.


Hứa Niệm nghĩ nghĩ: "Còn ba của Tiểu Nhan —"


Ánh mắt của Tiêu Nhược Yên trầm xuống: "Họ đã đoạn tuyệt quan hệ rồi."


Hứa Niệm im lặng một chút, nhẹ nhàng thở dài, tay vuốt mái tóc dài của Tiêu Nhược Yên: "Hai đứa ở bên nhau không dễ dàng, bây giờ đừng nói là đồng tính, ngay cả nam nữ, mẹ thấy tỷ lệ ly hôn cũng rất cao, đam mê qua đi, chỉ còn sinh hoạt vụn vặt cơm áo gạo tiền, con người rất dễ cãi vã, cả đời sẽ có rất nhiều trắc trở, hai đứa phải biết nương tựa lẫn nhau."


Tiêu Nhược Yên nghiêm túc gật đầu.


Cô sẽ làm được.


Hạnh phúc của hai người đến quá không dễ dàng.


Nhất định phải dốc hết sức mà gìn giữ.


Hứa Niệm nói: "Hôm nay mẹ đưa vòng tay gia truyền cho Tiểu Nhan là để thể hiện thái độ, đó là bảo vật của nhà họ Tiêu, truyền cho con trai trong mỗi đời, hai đứa đều là con gái..."


Bà nghĩ một chút: "Mẹ coi như truyền cho gia chủ đi."


Tiêu Nhược Yên nghe vậy liền ngồi bật dậy, cười nhìn Hứa Niệm: "Mẹ, chuyện này mẹ không hiểu rồi, trong nhà tụi con, con mới là gia chủ."


Hứa Niệm không nói gì, nhìn chằm chằm Tiêu Nhược Yên.


Ánh mắt đó như đang nói — Mẹ cứ yên lặng nhìn con làm màu.


Tiêu Nhược Yên rất kiên nhẫn: "Kiểu như hai cô gái ở bên nhau, tuy không có chồng, nhưng cũng phân loại thế này, con là công —"


Cô còn chưa nói xong.


Hứa Niệm có chút không kiên nhẫn cắt lời Tiêu Nhược Yên, giọng điệu nhàn nhạt mang theo khinh thường và châm chọc: "Mẹ biết, con chẳng phải là bé thụ mềm 0, bị đè ở dưới đó sao?"


Nụ cười lập tức biến mất.


— Bé thụ mềm 0, bị đè ở dưới???............


Tiêu Nhược Yên chấn động nhìn Hứa Niệm, lòng tự tôn bị chính mẹ ruột giữa ban ngày ban mặt đào lên, ném xuống đất, chém mấy nhát rồi giẫm thêm một phát, máu me đầm đìa.


-----


Lời tác giả:


Hôm nay đăng sớm nha, mọi người nhiệt tình chút đi? Hình như lâu rồi Diệp Tử chưa đăng hai chương một ngày.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 57
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...