Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 61


Nhan Chỉ Y bị hôn trộm cứng đờ toàn thân, chị ngơ ngác nhìn Lan Lan, tay giơ lên chạm vào má phải của mình, ngây ra như phỗng.


Đúng vậy, ngây ra như phỗng.


Chỉ có từ này mới có thể hình dung chị.


Đây là mơ sao? Hay chị giống như em gái mình, cũng sinh ra ảo giác rồi?


Trực giác của Nhan Chỉ Y nói với chị rằng chuyện này không phải thật, nhưng vẻ mặt hoảng sợ của em gái và Tiêu Nhược Yên ở bên cạnh lại khiến chị biết rằng tất cả đều là sự thật.


Chị em nhà họ Nhan là người thế nào?


Từ nhỏ đã khí thế bức người.


Đừng nói là hôn, ngay cả đồ dùng của họ, ai dám chưa được cho phép mà tùy tiện chạm vào?


Lan Lan cũng thật sự là uống nhiều quá, rượu làm gan người nhát to lên, khoảng thời gian này cô ấy bị dồn nén đến khổ sở.


Vừa hôn xong, còn chưa kịp để người ta phản ứng.


Cô ấy xoay người, dang tay ôm chặt lấy Nhan Chỉ Y, gan to bằng trời: "Chị ơi, em thích chị......"


Giọng nói của cô ấy uất ức vô cùng, giống như một đứa nhỏ bị bỏ quên rất nhiều ngày.


Tình yêu à.


Thật sự khiến cô ấy quá đau khổ.


Cô ấy như một chú mèo nhỏ cọ cọ vào cổ Nhan Chỉ Y, mùi hương trên người mang theo vị kem sữa, cứ thế cọ thẳng vào tim Nhan Chỉ Y.


Một cảnh tượng chấn động như vậy.


Mắt Tiểu Nhan gần như phun lửa, may mà Tiêu Nhược Yên nhanh tay lẹ mắt, kéo nàng lại một cái.


— Làm gì vậy? Chị còn chưa có phản ứng!


Cô dùng sức ra hiệu bằng ánh mắt cho Tiểu Nhan.


Tiểu Nhan toàn thân cứng đờ, chăm chăm nhìn chị gái.


Nàng muốn xem rốt cuộc chị gái sẽ có phản ứng thế nào, hẳn là sẽ đẩy mạnh Lan Lan ra, hoặc chính nghĩa nghiêm nghị quát mắng vài câu, hay dứt khoát bóp cằm cô ấy, bá đạo dạy dỗ một trận cũng được mà.


Nhưng không ai ngờ tới.


Một Giám đốc Nhan, chị gái Nhan vốn luôn sấm rền gió cuốn, mồm miệng sắc bén, vậy mà lại như mèo bị giẫm đuôi, quay đầu bỏ chạy.


Thật sự là chạy mất, chị chộp lấy túi xách, đầu không ngoảnh lại mà chạy đi, chỉ để lại một phòng toàn người ngượng ngùng.


"Rầm" một tiếng đóng cửa thật lớn, Lan Lan run người một cái, cô ấy có chút tỉnh rượu.


Sau khi tỉnh rượu, là một sự giác ngộ đau đớn đến nhường nào.


Cô ấy mắt ngấn nước nhìn Tiêu Nhược Yên: "Lão Nhị à, xem ra tớ với cậu chắc không làm thông gia được rồi."


Tiêu Nhược Yên còn chưa kịp nói gì, Lan Lan cũng học theo, che miệng quay người chạy đi, kết quả vừa chạy tới cửa lại quay về, ôm hết quà trên sofa đi rồi lại chạy mất.


Tiểu Nhan: ......


Tiêu Nhược Yên: ......


"Rầm rầm" hai tiếng sập cửa.


Làm hai người đau cả óc.


Qua thật lâu.


Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan nhìn nhau, trong lòng hai người vô cùng ăn ý mà điên cuồng chửi rủa.


— Excuse me?


Hai người này rốt cuộc đang làm cái gì vậy?


Một bữa tiệc sinh nhật đang yên đang lành, bị làm cho tan rã chẳng vui vẻ gì.


Tiêu Nhược Yên rất thông minh liếc nhìn sắc mặt của Tiểu Nhan, thấy nàng thất thần ngồi phịch xuống sofa, cô ngoan ngoãn im miệng, bắt đầu dọn dẹp bát đĩa.


Nhan Chỉ Y cảm giác cả người như lún hẳn vào sofa, nàng nhớ lại hồi nhỏ, lúc sinh nhật chị gái, ba công việc quá bận nên quên mất.


Người làm trong nhà đều nhìn sắc mặt mà hành sự, căn bản chẳng coi hai đứa trẻ bé xíu ra gì.


Đó là lần đầu tiên Tiểu Nhan vào bếp.


Nàng xào cho chị một phần thịt tổng hợp các loại vịt, gà, bò mà không cho dầu, lại xào thêm một phần khoai tây xào chua dùng hẳn một chai giấm.


Phòng bếp bị nàng làm cho chẳng khác nào hiện trường cháy nổ.


Ngày hôm đó, hai đứa trẻ ăn đến méo cả miệng, chị gái bị chua đến rơi nước mắt, nhưng vẫn vui vẻ ôm nàng hôn một cái: "Em gái của chị giỏi quá, đúng là cục cưng bé nhỏ."


Tiểu Nhan hớn hở, bĩu cái má bánh bao nhìn chị: "Chị ơi, sinh nhật vui vẻ, em sẽ mãi là cục cưng bé nhỏ lợi hại của chị."


Chị gái cười xoa đầu nàng: "Ừm, chị cũng sẽ mãi là chị gái mà em yêu nhất."


Hai bảo bối ngọt ngào đáng yêu còn đặc biệt lén lấy năm cân rượu quý mà Nhan Phong cất trong hầm rượu ra tưới xuống nền nhà để ăn mừng, bầu không khí lúc đó vui khỏi nói.


Đợi Nhan Phong về thấy cảnh đó chắc cũng sụp đổ mất, nhưng hai đứa trẻ đã cười tít mắt chạy mất rồi. Khoảnh khắc ấy, tuy có chút chua xót, nhưng với Tiểu Nhan mà nói, đều là những ký ức ấm áp nhất.


Bình thường tuy nàng độc miệng với chị, nhưng trong lòng yêu nhất, ngoài A Yên ra, chính là chị gái.


......


Ký ức dâng lên.


Vành mắt của Tiểu Nhan đỏ lên: "Một đoạn tình yêu cứ như vậy mà bắt đầu rồi. Chị ơi...... Chị rốt cuộc cũng sắp thuộc về người khác......"



Tiêu Nhược Yên đang lau sàn âm thầm toát mồ hôi, cô cảm thấy quay đầu có thể sáng tác cho Tiểu Nhan một bài mang tên "Chị ơi, đừng rời xa em, tuy ngày nào em cũng cà khịa chị nhưng trong lòng lại yêu chị nhiều lắm".


Tiểu Nhan cầm ly trà bên cạnh vốn không có nước, v**t v* một chút, sắc mặt có phần u ám: "A Yên, cậu thấy Lan Lan và chị tớ có hợp hay không?"


Tiêu Nhược Yên: ......


Đây đúng là câu hỏi chí mạng.


Cô thật sự sợ rồi.


"Tớ hỏi cậu đó! Sao không nói?"


Tâm trạng của Tiểu Nhan không tốt, ánh mắt cũng nhiễm thêm sát khí, Tiêu Nhược Yên dè dặt nhìn vào mắt nàng, suy nghĩ một chút: "Tớ cảm thấy...... không hợp lắm thì phải......"


"Không hợp lắm, vậy sao cậu còn se duyên cho họ? Bây giờ đã bắt đầu rồi, cậu có chịu trách nhiệm được không?"


Tiểu Nhan cắn môi, trong mắt tràn đầy oán trách. Tiêu Nhược Yên nghẹn một cái, chậm rãi nói: "Thật ra...... cũng coi như hợp, chẳng phải chị gái thích kiểu thuần khiết sao?"


Nhan Chỉ Lan nheo mắt: "Hợp chỗ nào? Rốt cuộc cậu đứng ở lập trường nào vậy, cậu là cỏ đầu tường à? Một hồi thế này một hồi thế kia?"


Tiêu Nhược Yên: ......


Hu hu hu.


Những ngày làm cỏ đầu tường thật sự không dễ sống.


Ngày qua ngày, chị gái phiền lòng, Tiểu Nhan cũng phiền lòng, thế là cô chắc chắn phải theo ăn dưa chịu trận.


Ban ngày không còn cách nào, Tiêu Nhược Yên đành tận lực để bản thân bận rộn hơn, đeo guitar ra ngoài tập luyện cùng nhóm trưởng Nguyễn.


Đi Tây Tạng, luôn là ước mơ của hai người.


Chỉ là mỗi lần, hai người thề thốt quyết định xong, sau khi về nhà, vừa nói với người phụ nữ dịu dàng nhà mình, cuối cùng đều bị quấy rầy đòi hỏi mà trì hoãn.


Giám đốc Tần và Cô giáo Nhan, tuyệt đối là vua trong đám yêu tinh, muốn quấn lấy một người thì không ai trốn thoát được.


Hai người cứ thế bị giữ chân lại, ngày ngày vừa cãi vã lặt vặt vừa tập luyện sáng tác.


Nhưng như vậy cũng tốt, trước đây Tiêu Nhược Yên thật sự quá bận, ngày nào cũng chỉ có âm nhạc và xã giao, dạ dày đã sớm nát bươm, gần đây nghỉ ngơi điều dưỡng được không ít.


Theo những ngày chung đụng này, Nguyễn Y Hàm vừa gảy guitar đã có thể rap rất tùy hứng: "Ây dô hê yeah hê, đời người à, thật là gian nan, lớn lên trong khe hẹp à, sắc mặt phụ nữ à, gọi là khó coi à, đời tôi à, vì sao lại xám xịt thế này à."


Cô ấy hát xong, đôi mắt phượng nhảy một cái nhìn sang Tiêu Nhược Yên.


Tiêu Nhược Yên hiểu ý chỉnh lại dây đàn, nhẹ nhàng thở dài: "Có người nói với tôi, dũng sĩ chân chính luôn là người chấp nhận cuộc sống bình thường; nhưng tôi muốn hỏi bạn, trên đời này có mấy người có thể làm dũng sĩ không đổ máu? Tình yêu nói với tôi rằng, chua ngọt đắng cay là một vòng tròn, trải qua rồi đều sẽ bị đốt thành tro."


......


Nguyễn Y Hàm và Tiêu Nhược Yên thế nào cũng không ngờ.


Ban đầu hai người lập nhóm, chỉ nghĩ đến việc cùng nhau va chạm ra tia lửa âm nhạc, đến cuối cùng, ngay cả trên phương diện tình cảm cũng sinh ra đồng cảm.


Cùng là những kẻ "vợ quản nghiêm" nơi chân trời, gặp nhau như đã quen biết từ trước.


Đời người, chẳng có gì to tát cả.


Nguyễn Y Hàm thấy Tiêu Nhược Yên bị đả kích đến mặt mày vàng vọt, nghĩ một chút: "Hôm nay đừng hát nữa, chị dẫn em đi gặp một nhóm mới mà công ty vừa ký, họ chơi rock, rất ngầu."


"Nhóm...... nhóm nữ sao?"


Tiêu Nhược Yên mặt đầy hoảng sợ, bị Tiểu Nhan phát hiện là chết chắc.


Nguyễn Y Hàm vỗ vỗ vai cô: "Nhược Yên, em không cần sợ, có gì nhóm trưởng chống lưng cho em, với lại chúng ta cây ngay không sợ chết đứng, chỉ là đi tiếp xúc chút nguyên tố mới thôi."


Gần đây Ức Dương mới ký với nhóm Thập Nhất Tử, từng người đều rất triển vọng, vừa hát vừa sáng tác đều giỏi, là từ chương trình tuyển chọn bước ra, có thể nói là thực lực và ngoại hình cùng tồn tại.


Tiêu Nhược Yên cũng muốn nghiên cứu đưa một ít yếu tố rock vào âm nhạc, có lẽ nửa đời trước quá khổ, âm nhạc của cô đa phần là dòng nhạc bi tình, bài hát ngọt ngào thì cô lại chê ngấy, bây giờ chỉ muốn hát chút rock phù hợp độ tuổi.


Tuy có chút thấp thỏm, nhưng cô vẫn tin tưởng Giám đốc Nguyễn, người ta đường đường là tổng tài, lẽ nào lại lừa cô?


Nguyễn Y Hàm nói đầy thấm thía: "Em yên tâm, có chuyện gì nhóm trưởng che cho em, chút áp lực này chị gánh không nổi sao?"


Tiêu Nhược Yên: "Em vẫn nên nhắn tin báo với Tiểu Nhan một tiếng thì hơn."


Nguyễn Y Hàm giữ tay cô lại, cực kỳ bất lực nhìn cô: "Em báo rồi không những không đi được, quay đầu nếu dì Tần cũng biết thì chị cũng bị chém đầu đó, em nhẫn tâm nào?"


Tiêu Nhược Yên: ......


Thật ra...... là nhẫn tâm.


Trên đường đi.


Tiêu Nhược Yên gọi cho Lan Lan một cuộc điện thoại.


Khoảng cách từ lần cô ấy hôn ông già Noel đã ba ngày trôi qua rồi.


Ba ngày ......


Lan Lan nhịn cũng thật giỏi, sau khi gửi cho chị mấy tin nhắn không hồi âm, cô ấy khóc một trận thật lớn rồi coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục đi làm tan làm, không vượt giới đi tìm chị.


Chẳng qua kiên cường đều là giả vờ cho người ngoài xem, điện thoại của Tiêu Nhược Yên vừa được bắt máy, cô đã nghe thấy giọng Lan Lan nghẹn ngào: "Lão Nhị?"


Giọng nói run run đó khiến Tiêu Nhược Yên đau lòng vô cùng: "Ăn cơm chưa?"


Những lời định nói ban đầu đều nuốt trở lại.


Lan Lan uể oải: "Không có khẩu vị."


Gần đây cô ấy dồn hết trọng tâm vào công việc, quên ăn quên ngủ, chủ động tăng ca đến tận khuya, ngay cả tổ trưởng cũng giật mình, chủ động hỏi nhà cô ấy có phải xảy ra chuyện gì không.


Cô ấy vẫn như cũ, ngày nào cũng nấu vài món thanh đạm ngon miệng ở nhà, nhưng hiện giờ lại không biết có thể đưa cho ai.


Đến cuối cùng, cô ấy chỉ có thể một mình rơi nước mắt mà ăn hết, càng ăn lại càng nhớ chị.


Tiêu Nhược Yên không phải người giỏi an ủi, cô im lặng một lúc, ngược lại Lan Lan chủ động hỏi: "Chị ấy...... vẫn ổn chứ?"



Tiêu Nhược Yên không dám hỏi mấy, chỉ là mấy ngày nay, nữ nhân nhà cô ngoài tối về ngủ cùng cô ra, hễ có thời gian là chạy sang chỗ chị.


Đúng là tình chị em sâu nặng.


Nghĩ tới đây, Tiêu Nhược Yên cũng có chút oán trách: "Tớ sao biết chị ấy ổn hay không? Còn cậu đó Lan Lan, đừng tự oán tự thương nữa, phải sống cho tốt, đời người ngoài tình yêu ra còn nhiều thứ lắm."


Lan Lan lau nước mắt: "Giờ cậu lại đi an ủi tớ, năm đó cậu với Lão Tứ chẳng phải cũng sống chết vì tình yêu sao? A Yên, tớ nhớ chị ấy quá......"


Tiêu Nhược Yên: ......


Thật sự là không đáng đồng tình mà.


Lan Lan nhớ nhung chị, mấy ngày nay cũng chẳng dễ chịu gì.


Cô ấy mất ngủ.


Mất ngủ rất nghiêm trọng.


Một đêm một đêm không ngủ được.


Ba mẹ Lan Lan đều kinh ngạc, lúc ăn cơm mẹ Lan dè dặt hỏi: "Con gái, con là...... thất tình rồi sao?"


Lan Lan bĩu môi: "Còn chưa yêu mà."


Ba ho khan một tiếng: "Có ý gì? Là thằng nhóc nhà nào không biết đủ, được con gái bảo bối của ba để ý mà còn làm con buồn?"


Lan Lan bĩu môi: "Không phải thằng nhóc."


Ba mẹ chấn kinh đồng thanh: "Chẳng lẽ là ông già?!"


......


Lan Lan lười để ý tới họ, không nói gì, chỉ yên lặng như Lâm Đại Ngọc, suốt ngày rơi nước mắt.


Chị cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.


Ban ngày còn rất nhiều công việc cường độ cao, ban đêm, khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, có thể buông thả cho nỗi buồn và u sầu.


Thế mà em gái của chị lại không có mắt nhìn, ngày nào cũng dính chặt ở nhà chị.


Trước đây mời Tiểu Nhan tới nàng còn không tới, bây giờ thì ngày ngày như cảnh sát bắt tội phạm nằm vùng, đúng giờ vô cùng.


Nhan Chỉ Y không thể ở cùng Nhan Phong, hai người khí tràng không hợp, gặp mặt là cãi nhau.


Chị tự ra ngoài ở.


Nhà của Giám đốc Nhan do chính chị tự tay thiết kế, biệt thự riêng lộng lẫy có vườn, trang trí cũng rất tinh xảo.


Chị chú trọng một chữ "thoải mái", về đến nhà là phải tận hưởng cuộc sống chất lượng cao nhất, hoàn toàn đối lập với lối sống "cần kiệm" của em gái.


Mỗi lần Tiểu Nhan vào đều như ông lớn nằm phịch trên sofa, ôm gối nheo mắt: "Thoải mái quá, nhà giàu đúng là khác."


Nhan Chỉ Y không có tâm trạng để ý nàng: "Ngày nào em cũng chạy sang đây làm gì? Không đi theo A Yên của em à?"


Tiểu Nhan nghiêng đầu, cười tít mắt nhìn nàng: "Quan tâm người già, người người đều có trách nhiệm. A Yên còn trẻ, bây giờ em phải chia thêm chút tâm sức cho chị."


Chị: ......


Thật sự muốn tức chết.


Tiểu Nhan đánh giá quầng thâm mắt của chị, nhướng mày: "Đến mức vậy sao? Thích chính là thích, không thích chính là không thích, còn tự hành hạ mình thành thế này?"


Nhan Chỉ Y lạnh lùng nhìn em gái.


Có thể giống nhau được sao?


Chị đã ba mươi lăm rồi.


Nửa đời người sắp trôi qua, không còn là trẻ con nữa.


Chị không phải là em gái năm đó vừa động tâm khi còn chưa trưởng thành, chị là một người trưởng thành đã nhìn quen nhiều thăng trầm, cuộc đời cũng trải qua rất nhiều thay đổi.


Bao nhiêu năm rồi, vì sao Nhan Chỉ Y không yêu đương? Đó là vì chị quá mức thận trọng.


Tư tưởng của chị, theo lời bạn bè nói, cũng đã quá lỗi thời.


Chị luôn nghĩ đến một đời một kiếp một người, đã ở bên nhau thì đừng chia lìa, hoàn toàn khác với lối sống hưởng lạc hiện nay.


Hơn nữa, trong vòng tròn của chị, mưa máu gió tanh, người ngoài nhìn vào thì hào nhoáng rực rỡ, nói thẳng ra, bên trong dơ bẩn đến mức nào, Nhan Chỉ Y hiểu rõ nhất.


"Lan Lan là một cô gái tốt, rất đơn thuần."


Nhan Chỉ Y trầm giọng nói, Tiểu Nhan ngồi thẳng dậy, bắt đầu ăn nho: "Là cô gái tốt không sai, nhưng đơn thuần cái gì? Đều ba mươi mốt rồi, bao cao su tự dùng cũng lén dùng không ít, sao còn có thể dùng từ như vậy để hình dung?"


Chị: ......


Em gái đúng là chuyên tới chọc tức chị mà.


"Thế giới của chúng ta không giống nhau, chị không thể đối xử với em ấy như em đối xử với Tiêu Nhược Yên."


"Chưa thử sao biết? Chị à, đừng làm kẻ hèn nhát nha."


"Thử là thử thế nào? Thử rồi ai chịu trách nhiệm? Em ấy sạch sẽ như vậy, chị sợ làm tổn thương em ấy."


"Thế nào, chị không sạch sẽ à? Già như vậy rồi mà một lần sinh hoạt t*nh d*c cũng chưa có, em cảm thấy chị sạch sẽ nhất."


"Nhan Chỉ Lan!"


"Ây......" Tiểu Nhan có chút bất lực, nàng nhìn chị: "Em không cố ý k*ch th*ch chị, chỉ là cảm thấy cơ hội không chờ người, Lan Lan cậu ấy, cậu ấy ——"


"Em ấy làm sao?"


Ánh mắt Nhan Chỉ Y nhìn chằm chằm em gái, Tiểu Nhan nhún vai: "Không có gì, dù sao chị cũng không có ý định ở bên người ta, nói nhiều như vậy làm gì?"


Nhan Chỉ Y: ......



Con em gái chết tiệt!!!


Nhan Chỉ Lan hiểu chị nhất, nàng lau tay, xách túi lên đi ra ngoài: "Thôi, bà nội trợ phải về nhà nấu cơm cho A Yên rồi."


"Tiểu Nhan!"


Nhan Chỉ Y gọi nàng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào em gái: "Em...... tối nay chị mời em và Lan Lan ăn cơm nhé."


Tiểu Nhan nghe thấy không tệ, vội vàng gửi cho Lan Lan một tin nhắn.


— Cậu đang ở đâu? Mau sắp xếp thời gian, dẫn người đến ăn cơm cùng cậu, nói là đối tượng xem mắt. Đừng hỏi lý do, cứ trực tiếp báo địa chỉ nhà hàng, chọn chỗ cao cấp một chút.


Lan Lan trả lời rất nhanh.


— Hiểu rồi, chọn ở Sơn Hạc Sơn Trang!


Chị hoàn toàn không biết em gái đang nghĩ gì, nghiêm túc đứng trước gương ngắm nghía chính mình.


Sắc mặt hình như không tốt lắm, Lan Lan từng nói thích nhất dáng vẻ mỉm cười dịu dàng của chị, có phải nên thay một chiếc váy kín đáo thục nữ hơn, sau đó trang điểm chút không.


Trên đời có rất nhiều chuyện trùng hợp đến khó tin.


Bao nhiêu nhà hàng như vậy, Nguyễn Y Hàm lôi kéo A Yên lại đúng lúc cũng chọn Sơn Hạc Sơn Trang.


Nơi này dựa núi gần biển, trang trí tinh tế tao nhã, tính riêng tư làm rất tốt, lại xa trung tâm thành phố, mức tiêu dùng cao đến phát giận, cũng không nhiều người.


Vừa tới nơi.


Tiêu Nhược Yên đã bị nhóm Thập Nhất Tử trong truyền thuyết bao vây, từng người từng người cười rạng rỡ như hoa, cô nhìn mà hoa cả mắt. Vì an toàn, cô vẫn đội mũ bóng chày, kéo thấp vành mũ, cơ bản không nhìn ra cô là ai.


Nguyễn Y Hàm cười tươi, một tay xắn tay áo: "Gọi món trước đi, mấy đứa chú ý hình tượng chút, đừng dọa nhóm phó của chị."


Tiêu Nhược Yên từng có kinh nghiệm ở chung với 5lovein, đối với người ngoài khá lạnh lùng, nhưng rất biết cách giữ chừng mực trước mấy đứa nhỏ này.


Thêm vào đó, tuy Thập Nhất Tử đều có tài có sắc, nhưng phần lớn là thông qua chương trình tuyển chọn mà nổi lên nhanh chóng, nền tảng âm nhạc kém xa Tiêu Nhược Yên đã làm việc ở tuyến cơ sở mười năm vững chắc.


Năm đó Giám đốc Tiêu nghe họ khoe khoang nói về bài hát, chỉ cần chỉ điểm đơn giản vài câu là lập tức thu về vô số fan nhỏ.


"Ôi chao, Giám đốc Nguyễn, chị đại ưu tú thế này chị kiếm đâu ra vậy? Trước đây sao không giới thiệu cho bọn em?"


Các thành viên ríu rít bàn tán, một tiếng "chị đại" khiến Tiêu Nhược Yên có chút chua xót, bất tri bất giác, cô đã từ tiểu thịt tươi biến thành chị đại rồi.


Nhớ lại lần đầu tiên bị gọi là chị, vẫn là lúc giận nhau với Nhan Chỉ Lan.


Lần cãi nhau đó khá trẻ con.


Bởi vì Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan đã hẹn nhau, Quốc khánh không về nhà, cùng nhau đi du lịch.


Nhưng nhà Tiểu Nhan đột nhiên có việc, chỉ có thể nghe lời ba về nhà, tối hôm đó, tuy Tiêu Nhược Yên không nói gì, nhưng sắc mặt không tốt.


Cô còn nhỏ tuổi, vì độc lập tự chủ, sắp xếp thời gian của mình kín mít.


Chính xác đến từng ngày, từng giờ, phải làm cái gì, nên làm gì.


Vì Tiểu Nhan, Tiêu Nhược Yên thật sự liều mạng dồn hết công việc cho xong, thậm chí còn đẩy một buổi diễn thương mại lớn, vậy mà người ta nói hủy là hủy.


Tiểu Nhan thu dọn hành lý xong, ban đêm tắt đèn, lén leo lên giường Tiêu Nhược Yên.


A Yên hễ giận là thích quay lưng lại với nàng, Tiểu Nhan nhìn bóng lưng cô một lúc, đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng chọc chọc lưng cô: "Đừng giận nữa."


Tiêu Nhược Yên không có phản ứng.


Nhan Chỉ Lan nghĩ một chút, nàng như mèo nhỏ dán sát qua, mềm mại làm nũng: "Chị Tiêu ơi, đừng giận nữa mà."


Tiếng "chị Tiêu" này, gọi ngọt như gọi chị gái.


Tiêu Nhược Yên mềm cả xương, trong lòng lén mắng một câu.


Phi, không biết xấu hổ, ai là chị của cậu.


Nhưng cơ thể lại mềm ra, Nhan Chỉ Lan cười, nàng trực tiếp chui vào chăn, rất khéo léo rúc vào vòng tay Tiêu Nhược Yên, dùng giọng mũi làm nũng: "Chị Tiêu, chị nhìn môi em này."


Tiêu Nhược Yên không nhìn, nhưng yết hầu vẫn chuyển động, nuốt một ngụm nước bọt.


Nhan Chỉ Lan một tay túm cổ áo cô, giọng trẻ con nũng nịu: "Người ta dùng son dưỡng vị cam mà chị thích nhất đó, chị có muốn nếm thử không?"


......


"Ê ê ê, sao lại thất thần nữa rồi?"


Nguyễn Y Hàm thật sự chịu thua Tiêu Nhược Yên, nhịn không được đưa menu cho cô: "Đủ rồi đó, ngày nào cũng gặp, mới tách ra có một lát, sao có thể cười dâm như vậy hả?"


Tiêu Nhược Yên đỏ mặt: "Nói cái gì vậy?"


Nguyễn Y Hàm là người từng trải, tuy không làm tổng tài nhiều năm, nhưng đôi mắt sắc bén đó không phải dạng vừa.


Thập Nhất Tử nghe nói Tiêu Nhược Yên đã có người yêu, tất cả đều tò mò vây lại.


Thập Nhất Tử ríu rít như mở sở thú, lại người nào người nấy ăn mặc lộng lẫy, ngoại hình nổi bật.


Người xung quanh liên tục ngoái nhìn, họ cũng chẳng để ý, kéo Tiêu Nhược Yên cười nói: "Chị ơi, nói đi mà, kể cho bọn em nghe một chút chuyện tình yêu, để bọn em có chất liệu sáng tác."


Tiêu Nhược Yên vội rút tay lại, trong lòng nghĩ mấy đứa nhỏ này sao còn động tay động chân: "Nói cũng được, đừng chạm vào tôi."


Ây da.


Câu này nghe cũng khá tổn thương.


Nhưng Thập Nhất Tử lại cảm thấy vị chị đại này không giống người thường, khí chất thoát tục, khác hẳn người trong giới.


Bên này nói chuyện rôm rả.


Bên kia, chị em nhà họ Nhan tới cửa, lúc này Tiểu Nhan mới nói thật với chị: "Đã hẹn được Lan Lan rồi, nhưng chắc họ tới muộn một chút, Lan Lan nói còn có một người bạn."


Nhan Chỉ Lan khóa xe lại, nhíu mày: "Bạn?"



Sắc mặt của Tiểu Nhan cũng cứng lại, có chút nghiêm túc: "Nghe nói...... hình như là đồng nghiệp giới thiệu......"


Mặt chị đen như đế giày: "Đối tượng xem mắt à?"


Tiểu Nhan suy nghĩ một chút: "Không đến mức đó đâu, người trẻ mà, giới thiệu bạn bè cũng bình thường." Nàng nhìn chị: "Chị giận rồi à? Hừ, lòng chiếm hữu của chị không phải mạnh như vậy chứ?"


Nhan Chỉ Lan nhìn em gái một lúc, đôi mắt sắc bén trong suốt, Tiểu Nhan nghiêng đầu: "Chị nhìn em làm gì?"


"Người bạn đó không phải do em giới thiệu đấy chứ?"


Giọng chị lạnh lẽo mang theo uy h**p, chị hiểu rõ Lan Lan, không có khả năng gặp chị còn dẫn theo người khác, rất có thể là bị người ta bày kế. Trong lòng Tiểu Nhan run lên, nhưng nét mặt không đổi: "Nói gì vậy? Em là người như vậy sao?"


Nhan Chỉ Lan quấn lại khăn choàng, giọng nói thanh lãnh: "Tốt nhất là không, nếu không, giúp người ngoài bắt nạt chị ruột, sẽ gặp báo ứng."


Tiểu Nhan cười: "Tất nhiên là không, chị coi em là người thế nào vậy."


Hai người vừa nói vừa đi vào tửu lâu.


Khách sạn, quản lý đại sảnh quen biết Nhan Chỉ Y, thấy Giám đốc Nhan tới liền đích thân ra mở cửa.


Quản lý rất kích động, cảm thấy hôm nay đúng là vẻ vang cho nơi này, cũng không biết là ngày gì, trong tiệm lại tới nhiều đại lão như vậy.


Được quản lý dẫn đường, băng qua con suối nhân tạo róc rách, Nhan Chỉ Lan nghe thấy tiếng trò chuyện ríu rít, tim nàng khẽ động, dừng bước chân.


Chị gái nhìn nàng, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"


Tiểu Nhan nghiêng tai nghe thêm: "Kỳ lạ thật, hình như em nghe thấy giọng của A Yên."


"Em bị thần kinh à, giờ này chẳng phải em ấy đang tập luyện sao, sao có thể tới đây?"


Chị gái thúc giục: "Đi nhanh lên đi, ngày nào cũng gặp, thật không hiểu sao hai đứa lại dính nhau dữ vậy."


Hai người đi thêm mấy bước vào trong, Nhan Chỉ Lan vẫn cảm thấy không ổn, giác quan thứ sáu của con gái trỗi dậy, nàng nhìn về khu phòng riêng bên cạnh chỉ mở vài ngọn đèn mờ, liền thấy một đám các cô gái như hoa vây quanh hai người đang nói gì đó.


Người bên cạnh, nàng không nhìn rõ, nhưng liếc mắt một cái đã thấy Giám đốc Nguyễn cầm ly rượu, cười toe toét.


Nhan Chỉ Lan ngẩn ra, gần như theo bản năng, nàng cầm điện thoại chụp "tách" một cái nhắm vào Giám đốc Nguyễn, cố định chứng cứ.


Nguyễn Y Hàm là người cực kỳ khôn khéo và cẩn trọng, bị chụp lén khoảnh khắc đó liền ngẩng đầu nhìn thấy Nhan Chỉ Lan.


Ngay giây phút ấy, mồ hôi của cô ấy đều sắp túa ra.


Nguyễn Y Hàm ở đây, vậy người phụ nữ đội mũ bóng chày kia, không cần nói cũng biết là ai.


Nhan Chỉ Lan không đi nữa, nàng cười lạnh: "Chị, chị vào trong trước đi, Lan Lan ở khu D."


"Chị thấy rồi."


Chị khoanh tay, đứng từ xa nhìn cô gái nắm tay Lan Lan đi vào trong.


Cô gái đó chị có biết, hình như là một đồng nghiệp của Lan Lan, từng thấy họ tan làm cùng nhau.


Cô gái nhỏ bị Lan Lan kéo tay sợ đến run rẩy: "Sư phụ...... đối phương rốt cuộc là ai vậy? Sao sư phụ đột nhiên kéo tay em, em sợ quá."


Lan Lan hạ giọng: "Lúc em bái chị làm sư phụ chẳng phải đã nói rồi sao? Có thể vì sư phụ mà ném đầu đổ máu, bây giờ là lúc em trả giá đó."


Cô gái nhỏ này là đồ đệ của cô ấy, Trương Tinh Tinh.


Tinh Tinh run lẩy bẩy, rụt tay về: "Sư phụ, sư phụ...... Bên kia có một người phụ nữ rất đẹp đang nhìn chằm chằm em, có phải là cô ấy không?"


Lan Lan ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt chạm phải chị.


Đúng lúc này.


Ngoài cửa, Giám đốc Nguyễn cũng đã lén lút chạy tới bên cạnh Nhan Chỉ Lan, vô cùng hèn mọn xoa hai tay: "Cô giáo Nhan, em muốn làm gì vậy? Sao còn chụp ảnh? Đổi nghề làm phóng viên à?"


Nhan Chỉ Lan nhìn cô ấy, mặt không biểu cảm: "Làm phóng viên không hứng thú, chuẩn bị đổi qua làm trợ lý cho Giám đốc Tần."


Cảm nhận được uy h**p tử vong, Nguyễn Y Hàm cười gượng, chột dạ sờ mũi: "Em đừng hiểu lầm, mấy cô gái đó là nhóm nhạc công ty mới ký hợp đồng, tên là Thập Nhất Tử."


Nhan Chỉ Lan không quan tâm nhóm mới hay cũ: "Tại sao chị dẫn A Yên tới đây?"


Nàng cảm thấy A Yên của mình giống như Đường Tăng rơi vào động Bàn Tơ, bị một đám yêu tinh vây quanh.


Thời khắc mấu chốt.


Giám đốc Nguyễn đã sớm quên mất lời thề son sắt với nhóm phó của mình — Em yên tâm, có chuyện gì nhóm trưởng che cho em, chút áp lực này chị gánh không nổi sao?


Cô ấy lập tức bán đứng đồng đội: "Là Nhược Yên cảm thấy gần đây áp lực hơi lớn, nói là muốn tiếp xúc chút nguyên tố mới, chị mới dẫn em ấy ra xem thử thôi. Cô giáo Nhan, em sẽ tin chứ?"


Nhan Chỉ Lan nhìn cô ấy một lúc, tàn nhẫn lại tuyệt tình: "Không tin."


Đôi mắt của Giám đốc Nguyễn to long lanh nhìn nàng, không tin...... Rồi sao nữa?


Nhan Chỉ Lan: "Tôi gửi ảnh cho Giám đốc Tần rồi."


Nguyễn Y Hàm: ......


Nhan Chỉ Lan: "Cô ấy mười phút nữa sẽ tới."


Nguyễn Y Hàm: ......


Nói xong, Cô giáo Nhan gạt Giám đốc Nguyễn ra: "Tránh ra."


Nguyễn Y Hàm giật mình: "Em làm gì?"


Nhan Chỉ Lan nhướng mày, cười lạnh: "Tôi đi nghe thử mấy cô gái đó đang nói gì với Tiêu Nhược Yên, xem tại sao cậu ấy cười vui như vậy."


Nguyễn Y Hàm: ..................


Tu La tràng tam sát cỡ lớn sắp sửa giáng lâm.


-----


Lời tác giả:


Đăng lên trước đã, lát sửa lỗi chính tả nha, chương này dài ha ~


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 61
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...