Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 47: Bài Thủy Tinh Ký có hay không?
Đầu của Vu Dư Hạnh càng cúi xuống thấp, càng ngày càng thấp.
Trên cổ cũng dần dần rịn ra mồ hôi mỏng.
Nóng thật, nóng quá đi.
Bàn tay Tịch Dương lại vòng xuống, đặt vào lòng bàn tay Vu Dư Hạnh, đan chặt mười ngón tay.
Bên tai là tiếng hít thở đều đều của mấy bạn học khác ngủ gật, có người chơi game bấm màn hình liên tục bằng ngón cái, còn giảng viên thì đứng trên bục cất giọng yếu ớt giảng bài.
Tịch Dương không đặt tay lên bàn nữa, mà kéo cả hai bàn tay họ đặt xuống đùi.
Cả người cũng cúi xuống.
"Ngủ một lát đi." Tịch Dương khẽ nói.
Vu Dư Hạnh: "Anh buồn ngủ vậy à?"
Tịch Dương: "Thiếu ngủ nghiêm trọng."
Vu Dư Hạnh: "Hôm qua không ngủ sao?"
Tịch Dương: "Hầu như không."
Vu Dư Hạnh: "Tại sao?"
Rõ ràng hôm qua họ về cũng đâu có muộn.
Tịch Dương bóp nhẹ tay cậu: "Không ngủ được."
Không hiểu sao, trong đầu Vu Dư Hạnh bỗng bật ra một câu, thế là cậu nói:
"Nghe Thủy tinh ký cả đêm à."
Tay Tịch Dương rõ ràng run lên, hắn khẽ thở một hơi thật dài: "Vấn đề này đủ để nói cả đời."
Vu Dư Hạnh hạ giọng: "Được rồi, ngủ đi."
Tịch Dương: "Ừ."
Tịch Dương thế này thì Vu Dư Hạnh chỉ có thể dùng tay còn lại để nghịch điện thoại.
Không dám làm gì nhiều, cậu tìm đến Ngô Huy.
Dù gì cũng vừa nhắc đến Thủy tinh ký. (*)
(*) Đây là một bài hát có lời ca khá da diết, cũng mang cảm giác buồn. Thể hiện sự bất lực, đau khổ khi nhìn người mình thích quá đỗi rực rỡ. Cảm thấy tự ti về bản thân nên mãi chẳng dám nói lời yêu. Âm thầm lặng lẽ ở bên, giấu thứ tình cảm ấy trong tim mình. Chỉ khi trong giấc mơ mới dám nói lời yêu.
Vu Dư Hạnh: [Ờm, hỏi cậu cái này nhé.]
Ngô Huy lập tức trả lời: [Hoảng hốt quá!]
Ngô Huy: [Ngài nói đi.]
Vu Dư Hạnh: [Trước cậu không phải từng nói Tịch Dương nghe Thủy tinh ký cả đêm sao?]
Ngô Huy: [Ờ thì...]
Vu Dư Hạnh: [Sao vậy?]
Ngô Huy: [Cái này...]
Ngô Huy: [Tôi sợ nói ra cậu ta sẽ giết tôi mất.]
Vu Dư Hạnh vốn cũng không phải muốn moi móc gì, chỉ là...
Cậu ngập ngừng rồi gửi: [Có liên quan đến tôi không?]
Gửi xong, cậu bỗng thấy căng thẳng.
Một là lo mình tự đa tình, lỡ như chẳng liên quan thì không phải xấu hổ chết sao. Hai là lo, trong trường hợp thứ nhất, Ngô Huy lại nói mấy câu khó nghe.
Cho nên khoảng thời gian tiếp đó, Vu Dư Hạnh chỉ làm mỗi việc là dán mắt vào màn hình, nhìn dòng chữ "đang nhập...", rồi nhìn tin nhắn của Ngô Huy hiện lên.
Ngô Huy: [Không liên quan đến cậu thì liên quan đến ai?]
Vu Dư Hạnh mím môi.
Vu Dư Hạnh: [Cậu sao biết cậu ấy nghe cả đêm?]
Ngô Huy: [Chẳng phải có báo cáo tổng kết năm à, lúc đó bọn tôi cùng xem.]
Ngô Huy: [Trong phần của Tịch Dương có một trang ghi rõ.]
Ngô Huy: [Chính là cái gì đó... ngày gì gì ấy, buổi tối cậu ta nhất định đang ở đâu đấy nghe Thủy tinh ký đến tận bốn giờ sáng.]
Vu Dư Hạnh suýt nữa bật cười thành tiếng.
Ngô Huy nói tiếp: [Suýt thì lướt qua, may mà Hà Hữu Hữu tinh mắt nhìn thấy.]
Ngô Huy: [Tôi cười muốn chết.]
Vu Dư Hạnh: [Là khi nào thế?]
Ngô Huy: [Chính lần trước kỳ thi giữa kỳ đó, chẳng phải cậu ấy đưa dù cho Trần Tử Đồng sao.]
Vu Dư Hạnh vừa đọc xong câu này thì Ngô Huy đã rút lại.
Ngô Huy: [Xong đời rồi, Tịch Dương chắc chắn sẽ giết tôi mất.]
Ngô Huy: [Sao tôi lại nói ra chứ.]
Vu Dư Hạnh liếc nhìn Tịch Dương lúc này có lẽ đã ngủ: [Không đâu, tin tôi đi.]
Vu Dư Hạnh tiếp tục hỏi: [Cậu ấy đưa dù cho Trần Tử Đồng thì tại sao lại nghe Thủy tinh ký?]
Ngô Huy: [Chẳng phải vì Tịch Dương nghĩ Trần Tử Đồng sẽ gọi cậu đưa dù sao.]
Ngô Huy: [Cái đợt thi giữa kỳ đó cậu ta thi trượt dốc hẳn.]
Ngô Huy: [Mà cậu cũng thi không tốt lần đó mà.]
Ngô Huy: [Cậu nhớ không? Lần đó cậu cũng không có tên trong bảng xếp hạng.]
Vu Dư Hạnh sao mà không nhớ, cậu nhớ rất rõ.
Mà sự thật như vậy thì cũng hay.
Đây là việc duy nhất cậu không kể với Lương Trình Hạo, bởi cậu biết nói ra chắc chắn sẽ bị mắng, loại mắng mà cãi cũng không cãi nổi.
Vu Dư Hạnh trượt bảng không phải vì gì khác, mà là lúc nghe phần nghe tiếng Anh, bên ngoài đúng lúc trời đổ mưa, đầu óc cậu không chịu nổi lại hiện ra cảnh Tịch Dương đưa ô cho Trần Tử Đồng.
Nhét vào tay Trần Tử Đồng, rồi quay đi thật ngầu.
Mà đó lại là bài nghe tiếng Anh, bỏ lỡ thì chỉ còn nước đoán bừa.
Cho nên lần đó điểm tiếng Anh của Vu Dư Hạnh cực kỳ thảm.
Vu Dư Hạnh: [Nhớ chứ.]
Ngô Huy bỗng như buông xuôi: [Thôi kệ đi, nói thì nói, dù sao cũng thế rồi, nhiều một câu ít một câu cũng chẳng khác gì.]
Vu Dư Hạnh: [Cậu nói đi.]
Ngô Huy bắt đầu kể: [Ban đầu cậu ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần, chấp nhận việc ảnh của cậu dán cạnh ảnh người khác trên bảng vinh danh.]
Ngô Huy: [Kết quả là cậu cũng thi không tốt, thế là cậu ta lén vui mấy ngày liền.]
Ngô Huy: [Cậu ta vốn là người trong mắt không chịu nổi hạt cát.]
Ngô Huy: [Dán mỗi cái ảnh cũng ghen được.]
Ngô Huy: [Còn dám nói bản thân không biết ghen cơ chứ.]
Ngô Huy: [Tôi cười muốn chết.]
Vu Dư Hạnh gửi mấy cái "hahaha", rồi úp điện thoại xuống.
Cậu từng nghi ngờ Tịch Dương đã thích mình từ thời cấp ba, nhưng nghe Ngô Huy khẳng định thế này, cộng thêm hình ảnh và ký ức ùa về, quả thật có sức chấn động lớn.
Tay Tịch Dương nắm lấy tay cậu đã lỏng dần, nhưng khi Vu Dư Hạnh thử rút lại thì không nhúc nhích.
Cậu cũng không để Ngô Huy chờ lâu, trong mấy lúc "gay cấn" thế này mà tự dưng biến mất, thì đủ để người ta tức chết.
Vu Dư Hạnh gửi trước một icon "hahaha", sau đó giải thích: [Chuyện Trần Tử Đồng gọi tôi đưa ô là hiểu lầm, không có thật đâu.]
Ngô Huy: [Tôi biết tôi biết.]
Ngô Huy: [Tối hôm các cậu gặp Trần Tử Đồng, Tịch Dương đã nói với bọn tôi rồi.]
Vu Dư Hạnh: [Cậu ấy còn nói gì nữa không?]
Ngô Huy: ['Đánh mất một lần đứng hạng nhất trước mặt Vu Dư Hạnh.' ]
Vu Dư Hạnh bật cười khẽ.
Tiếng cười này rõ ràng làm Tịch Dương giật mình, cậu vội vàng đặt điện thoại xuống, vỗ vai Tịch Dương, dỗ hắn ngủ tiếp.
Ngô Huy: [Mấy chuyện nhỏ thôi, cậu không biết mấy năm cấp ba, Tịch Dương trong việc liên quan đến cậu là như thế nào đâu.]
Vu Dư Hạnh: [Như thế nào?]
Ngô Huy: [Một lúc cũng chẳng nói rõ được.]
Ngô Huy: [Tóm lại là...]
Ngô Huy: [Bây giờ nhớ lại vẫn thấy thú vị haha.]
Vu Dư Hạnh: [Ra vậy.]
Ngô Huy: [Thật đấy, cậu quản bạn trai cậu đi, mấy năm nay bọn tôi bị cậu ta 'phát cơm chó' đến phát ngán.]
Ngô Huy: [Giờ thì hay rồi, cuối cùng cũng theo đuổi được người mình thích bao năm.]
Ngô Huy: [Ngày tháng sau này, chắc cậu ta kiêu ngạo đến chết mất.]
Ngô Huy: [Hai hôm nay còn chưa đủ để cậu ta khoe khoang đâu.]
Vu Dư Hạnh: [Tôi sẽ bảo cậu ấy khiêm tốn lại.]
Ngô Huy: [Ừ đúng rồi! Phải khiêm tốn chút!]
Kết thúc cuộc trò chuyện, Vu Dư Hạnh vào album tìm mấy tấm ảnh Trần Tử Đồng đưa, ghép lại chụp chung một lần.
Cậu phóng to hai tấm có thể chồng lên ở góc dưới bên phải, nhìn chăm chú.
Cậu nhớ tới đồng nhân văn mà Trần Tử Đồng viết: để có thể sánh vai với Hình Vu Vu trên bảng vinh danh, Dương Hy không chỉ chăm chỉ học hành, còn mỗi lần đổi một kiểu ảnh trên bảng vinh danh thật bảnh.
Vu Dư Hạnh nghĩ đến đó, khẽ c*n m** d***.
Hồi đó cậu thấy Trần Tử Đồng viết quá lố, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ nhiều chuyện cũng chẳng hề phóng đại?
Hàng ghế trước có bạn học bắt đầu xôn xao, dòng suy nghĩ của Vu Dư Hạnh bị kéo trở về thực tại.
Cậu liếc đồng hồ, thì ra còn một phút nữa là hết tiết.
Tịch Dương vẫn ngủ say, Vu Dư Hạnh lại nhìn giảng viên đã thu dọn sách vở chờ hết giờ, rồi ghé sát lại.
"Sắp hết tiết rồi." Vu Dư Hạnh khẽ nói.
Tịch Dương không có phản ứng.
Vu Dư Hạnh: "Tịch Dương đồ ngốc."
Vẫn không phản ứng.
Được rồi, phải dùng chiêu mạnh.
Vu Dư Hạnh lại hạ giọng hơn: "Chồng ơi."
Vừa dứt lời, tay cậu lập tức bị siết chặt.
Nhanh đến mức khiến Vu Dư Hạnh nghi ngờ nãy giờ hắn chỉ giả vờ ngủ.
Một con mắt của Tịch Dương hé ra, khóe mắt rõ ràng ánh lên nụ cười.
Không phản ứng gì lớn, nhưng cũng chẳng phải là không có.
Hắn đưa tay Vu Dư Hạnh lên, hôn vào mu bàn tay nơi cậu không nhìn thấy.
Giữa trời nóng nực, thật ra chẳng có cảm giác gì rõ rệt, nhưng Vu Dư Hạnh biết, Tịch Dương đã hôn lên tay cậu.
"Đinh đinh đinh..."
Tiếng chuông tan học vang lên.
Vu Dư Hạnh nhìn giảng viên và các bạn học đứng dậy đúng giờ, tâm trí chợt trống rỗng.
Cậu thật sự rất thích yêu đương.
Mọi động tác nhỏ của Tịch Dương chỉ có mình Vu Dư Hạnh hiểu, đến khi đứng trước ánh mắt của mọi người, họ lại trở về thành bạn học bình thường.
Tiết hai vừa tan, đối với sinh viên mà nói thì giờ đó đúng là hơi khó xử, ăn cơm thì có vẻ sớm, mà cũng chẳng hẳn là quá sớm.
Vì vậy nhóm của Tịch Dương bàn nhau đi sân bóng chơi một trận rồi mới tới căng-tin.
Người không nhiều, sân bóng lại ngay cạnh giảng đường.
Tịch Dương chơi rất lười nhác, Vu Dư Hạnh ôm cặp của hắn ngồi trên khán đài, nhìn Tịch Dương chạy tới chạy lui, tóc bay phấp phới.
Nắng chiều đã ngả, sân bóng vàng rực cùng những chàng trai đang chạy nhảy, như bức tranh trong sách, khung cảnh nào cũng có thể dừng lại làm bìa.
Chỉ là một trận chơi cho vui, chẳng bao lâu liền giải tán.
Vu Dư Hạnh đeo cặp cho Tịch Dương, đưa cho hắn một chai nước.
"Anh trai đẹp trai quá đi."
Mở miệng liền là lời khen.
Tịch Dương cầm chai ngẩn ra, biểu cảm đầy nghi hoặc.
Vu Dư Hạnh nghiêng đầu: "Sao thế, không cho khen à?"
Tịch Dương gật đầu, ngửa cổ uống nước.
Vu Dư Hạnh lại nói: "Có mấy cô gái nhìn anh đánh bóng đấy."
Tịch Dương vặn nắp chai: "Thế em có muốn nắm tay anh đi ra ngoài không?"
Vu Dư Hạnh cười: "Cũng chẳng cần thiết lắm."
Tịch Dương cong ngón tay, đẩy Vu Dư Hạnh một cái.
Thế là cả nhóm cùng nhau đi ăn cơm.
Trên đường, Vu Dư Hạnh nói: "Hồi cấp ba em cũng từng xem anh chơi bóng."
Tịch Dương: "Anh biết."
Vu Dư Hạnh nheo mắt: "Xin hỏi là lần nào?"
Tịch Dương chỉ nghĩ vài giây đã trả lời chuẩn xác: "Tiết cuối trước hội thao lớp 11, và buổi chiều trước ngày nghỉ học kỳ đầu lớp 12."
"Ồ hố?" Vu Dư Hạnh nhướn mày: "Dựa vào việc em chẳng nhớ gì, không phải bịa ra đấy chứ?."
Tịch Dương: "Hừ."
Tiếng "hừ" đầy khinh miệt, như thể đang nói: anh cần bịa chắc?
Vu Dư Hạnh lập tức cười: "À, hôm nay Ngô Huy nói chuyện với em mấy thứ."
Tịch Dương thản nhiên: "Anh biết."
Vu Dư Hạnh: "Cậu ta kể cho anh rồi hả?"
Tịch Dương: "Quỳ xuống gửi nhật ký trò chuyện cho anh xem."
Vu Dư Hạnh càng cười: "Bị em bắt gặp nhé."
Tịch Dương quay sang nhìn: "Thế nào, muốn đối phó với anh à?"
Vu Dư Hạnh nghiêng qua, còn đưa tay xoa khuỷu tay hắn như dỗ dành thú nhỏ: "Sao có thể chứ, em đâu nỡ đối phó anh."
Tịch Dương: "Em hình như rất vui?"
Vu Dư Hạnh: "Rõ ràng tới vậy sao?"
Tịch Dương: "Em như thế làm anh trông ngốc lắm."
Vu Dư Hạnh bật cười.
Thế thì thôi.
"Em đi xem anh chơi bóng," Vu Dư Hạnh hỏi: "Anh thấy sao?"
Không biết là phó mặc hay thấy chẳng có gì, lần này Tịch Dương thẳng thắn: "Anh nghĩ trận này nhất định phải đánh cho đẹp trai một chút, đẹp trai chết Vu Dư Hạnh."
Vu Dư Hạnh: "Hahahaha."
Tịch Dương: "Đẹp trai không?"
Vu Dư Hạnh gật: "Đẹp, tất nhiên đẹp," cậu nghĩ nghĩ rồi thêm: "Anh xem, mọi người toàn khen anh chỗ này chỗ kia, chưa ai từng chê anh về khoản đẹp trai bao giờ cả."
Tịch Dương: "Hừ."
"Thế anh..." Vu Dư Hạnh vô thức nhảy nhót: "Từ khi nào bắt đầu thích em vậy?"
Lần này vẻ mặt Tịch Dương không còn thản nhiên nữa, hắn đáp: "Không nhớ."
Vu Dư Hạnh bĩu môi: "Không nhớ thật hay không muốn nói?"
Tịch Dương mơ hồ: "Nhớ không rõ lắm."
"Nếu em nhất định bắt anh nhớ ra thì sao?" Vu Dư Hạnh nhớ lời Ngô Huy, nghiêng đầu nhìn: "À... hay là anh không muốn nhớ mấy chuyện kỳ lạ?"
Tịch Dương không trả lời, chỉ kéo Vu Dư Hạnh ôm vào lòng: "Chơi trò trêu chọc anh vui lắm à?"
Vu Dư Hạnh cười hớn hở: "Thế này mà tính là trêu anh sao?"
Tịch Dương véo má cậu: "Em nói xem."
Vu Dư Hạnh: "Thích em thì có gì mà mất mặt."
Tịch Dương véo mạnh hơn: "Ai nói mất mặt?"
Vu Dư Hạnh: "Đau nha."
Tịch Dương không muốn nói nữa, Vu Dư Hạnh cũng không ép. Thời gian còn dài, kiểu gì cậu cũng sẽ khui ra được.
Cả nhóm rầm rộ kéo vào căng-tin, ăn xong, Tịch Dương lại kéo Vu Dư Hạnh đi ăn kem. Vu Dư Hạnh nghi ngờ nặng nề rằng chính hắn mới là người muốn ăn.
"Thú vị ghê," cầm kem, Vu Dư Hạnh nói: "Nam tử hán mà lại thích uống trà sữa, ăn kem."
Tịch Dương cười: "Chỉ là hôm nay muốn ăn thôi."
Vu Dư Hạnh: "Không có gì phải xấu hổ, cứ thừa nhận đi."
Tịch Dương lại véo má: "Hôm nay em làm sao thế?"
Vu Dư Hạnh lùi lại né: "Một nam sinh đại học bình thường, chuyên trêu vợ thôi mà."
Tịch Dương cắn một miếng kem, bất đắc dĩ liếc nhìn Vu Dư Hạnh: "Nói đi, làm sao mới không gọi anh là vợ?"
Vu Dư Hạnh nghĩ ngợi: "Kể em nghe chuyện hồi cấp ba liên quan tới em đi."
Tịch Dương lại đáp qua loa: "Nhiều lắm, em muốn nghe cái nào hả tiểu tổ tông?"
Vu Dư Hạnh cười: "Nói về Thủy Tinh Ký trước nhé."
Tịch Dương: "Ngô Huy chẳng phải kể hết rồi à."
Vu Dư Hạnh: "Em muốn nghe chính anh nói."
Tịch Dương: "Nghe anh nói cái gì?"
Vu Dư Hạnh bụng đầy trò xấu: "Thủy Tinh Ký nghe hay không?"
"Hahahaha."
Vu Dư Hạnh chưa kịp chạy, đã bị Tịch Dương bắt lấy, ôm cổ ghì vào lòng: "Vui không? Vui không hả Vu Dư Hạnh."
Vu Dư Hạnh cười sặc sụa: "Không nói nữa không nói nữa."
Tịch Dương cúi đầu cắn một miếng kem của Vu Dư Hạnh.
"Ê!" Vu Dư Hạnh sốc: "Anh không có hay sao?"
Tịch Dương đắc ý đưa kem của mình sang.
Thế là Vu Dư Hạnh cắn hẳn một miếng to.
Quả thực to quá, nuốt mãi không trôi.
Tịch Dương nhìn cậu cười: "Ai bảo tham lam."
Kem lạnh buốt miệng, Vu Dư Hạnh: "Hưm... ưm ưm, hả?"
Tịch Dương bất ngờ nắm lấy tay Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh quay sang, thấy hắn nhìn trái nhìn phải, dường như tìm được gì đó, liền kéo cậu đi.
"Sao thế," nuốt kem xong, Vu Dư Hạnh hỏi: "Đi đâu?"
Tịch Dương chỉ đáp một chữ: "Suỵt."
Cậu kéo Vu Dư Hạnh tới giảng đường gần nhất.
Trời đã tối, hình như không có tiết học, ở nơi này không bật đèn.
Tịch Dương sải bước kéo cậu lên bậc thang, vào hành lang, rồi ra chỗ ánh sáng ngoài kia chiếu không tới.
Kéo Vu Dư Hạnh áp sát tường, chỉ nửa giây đối diện, Tịch Dương cúi đầu xuống.
Nụ hôn mang theo vị ngọt và hơi lạnh của kem rơi xuống môi Vu Dư Hạnh.
Nửa m*t nửa dây dưa, chỉ chốc lát đã xâm nhập khoang miệng.
Trong sự kéo nhịp của môi lưỡi, Vu Dư Hạnh ngửa đầu, đồng thời cảm nhận đầu lưỡi Tịch Dương chạm lên vòm miệng mình.
Khoảnh khắc ấy, cậu nắm chặt vạt áo Tịch Dương, chân đứng không vững, trong tiếng thở gấp, Tịch Dương giữ lấy sau gáy cậu.
Tê dại...
Đó là cảm giác duy nhất lúc này của Vu Dư Hạnh.
Nụ hôn của Tịch Dương mềm mại đến mức đáng sợ, không biết từ lúc nào, Vu Dư Hạnh đã bị ôm chặt vào lòng.
Càng chặt, nụ hôn càng sâu.
Chóp mũi quệt vào nhau, cằm khẽ ép, gáy bị giữ chặt.
Đến tận khi không còn hơi thở, Tịch Dương mới buông cậu ra.
Sợi dính từ vị kem kéo dài giữa môi hai người, rồi rơi xuống, đứt ra.
Vu Dư Hạnh như vừa bị ép nén cả hơi thở, vừa được buông liền ngã hẳn vào lòng Tịch Dương.
Kem cũng chảy, lấm lem trên tay, còn trượt xuống ngón tay.
Lần này dữ dội quá, hôn đến mức Vu Dư Hạnh thấy choáng váng cả người.
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 47: Bài Thủy Tinh Ký có hay không?
10.0/10 từ 15 lượt.
