Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 46: Rất muốn gặp em


Cả đời này mặt của Vu Dư Hạnh chưa bao giờ nóng đến thế.


Cậu dường như có thể cảm nhận rõ ràng máu trong cơ thể mình, cực kỳ mãnh liệt từ đâu đó lao thẳng lên não.


Có thể nói là thu hồi lại với tốc độ ánh sáng, vừa thu hồi vừa cầu nguyện không ai nhìn thấy tin nhắn đó.


Vài giây tiếp theo, Vu Dư Hạnh bắt đầu nghiêm túc phân tích tình hình.


Thực ra lúc cậu chuyển tiếp thì trong nhóm đã chẳng còn ai trò chuyện nữa rồi. Dù sao cũng là nhóm, khi không có ai nói chuyện thì chắc chắn cũng chẳng ai dán mắt vào xem.


Hơn nữa, cậu thu hồi cũng nhanh đến mức vừa gửi đi được một giây thì đã thu hồi ngay rồi.


Vu Dư Hạnh cảm thấy nóng đến chịu không nổi, cầm chai nước lạnh vừa mua về, ngửa đầu tu ừng ực.


Dán mắt nhìn màn hình rất lâu, tim cậu dần dần ổn định lại vì không có ai gửi tin nhắn gì. Nhưng đúng lúc màn hình sắp tối đi, giao diện trò chuyện lại bất ngờ nhảy lên một dòng.


Ngô Huy xuất hiện: [Gì thế? Vu Dư Hạnh vừa rút lại cái gì vậy?]


Vu Dư Hạnh thở dài một hơi, gõ chữ trên điện thoại: [Không có gì, gửi nhầm thôi.]


Ngô Huy: [Ồ ồ.]


Ngô Huy lại nói: [Thế còn Tịch Dương đâu? Sao Vu Dư Hạnh vào nhóm rồi lại im thin thít thế này?]


Ngô Huy: [Giả vờ lạnh lùng đấy à?]


Một lát sau, Thái Tiểu Minh nhảy ra: [Chắc đang len lén nhìn màn hình ngoài đời thật đấy.]


Ngô Huy: [Hôm nay nhiều lời khen quá, chẳng lẽ không in ra dán lên đầu giường à..hahaha]


Tịch Dương lúc này mới xuất hiện: [Tôi cần chắc?]


Hắn lại nói: [Trên giường tôi toàn là ảnh của Vu Dư Hạnh, chẳng còn chỗ nữa.]


Vu Dư Hạnh bật cười một cái.


Xem ra thật sự là chưa nhìn thấy.


May quá, may quá.


Thái Tiểu Minh: [Lại nữa lại nữa rồi.]


Thái Tiểu Minh: [Vu Dư Hạnh, cậu nhìn cậu ấy kìa.]


Vu Dư Hạnh: [Đang nhìn đây.]


Ngô Huy: [b**n th** ghê, trên giường còn để ảnh Vu Dư Hạnh.]


Tịch Dương: [Không thì để ảnh cậu chắc?]


Ngô Huy: [Hahahaha.]


Ngô Huy: [Sao thế, cùng trường rồi mà còn phải nhìn ảnh để nhớ người à?]


Tịch Dương: [Cậu có ý kiến?]


Ngô Huy: [Không không.]


Đến đây, trong nhóm cũng yên ắng trở lại.


Vu Dư Hạnh cũng thoát ra.


Trong lòng vừa tự nhủ may quá may quá, thì WeChat bỗng xuất hiện tin nhắn Tịch Dương gửi cho cậu.


Hai tin.


Tin thứ nhất: [Vu Dư Hạnh.]


Tin thứ hai: [Anh nhìn thấy rồi.]


Khuôn mặt vốn đã bớt đỏ của Vu Dư Hạnh, trong nháy mắt lại bốc cháy.


Cậu giả vờ: [Hả? Thấy cái gì cơ?]


Tịch Dương: [Em gọi anh là 'chồng'.]


"Bộp."


Vu Dư Hạnh ném cái điện thoại xuống bàn.


"Ôi trời," đúng lúc Tiểu Nghệ đi ngang qua liếc nhìn một cái: "Cậu sao thế này?"


Vu Dư Hạnh bất lực thở dài.


Tiểu Nghệ: "Tịch Dương chọc cậu giận à?"



Vu Dư Hạnh: "Tôi muốn chết quá."


Tiểu Nghệ cũng bật cười theo: "Rốt cuộc là sao thế?"


Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Không có gì đâu."


Cậu nhặt điện thoại lên, trên màn hình vẫn dừng ở tin nhắn của Tịch Dương.


Cậu nghĩ nghĩ, rồi trả lời: [ Anh nói đi, bao nhiêu tiền? Để xem như chưa từng có chuyện này.]


Tịch Dương: [Vô giá.]


Vu Dư Hạnh gửi cho Tịch Dương một icon khóc lóc.


Tịch Dương: [Sao lại có người len lén gọi chồng thế này chứ.]


Vu Dư Hạnh lập tức giở trò: [Anh có bằng chứng không?]


Tịch Dương: [Có khi anh thật sự có đấy.]


Tịch Dương: [Nhân chứng.]


"Bộp."


Vu Dư Hạnh lại ném điện thoại đi.


Lúc này Tiểu Nghệ đang trèo lên giường trên, nghe vậy liền hỏi: "Không thương lượng được với nhau à?"


Vu Dư Hạnh: "Có dao không?"


"Ngăn kéo thứ hai của tôi" Tiểu Nghệ bật cười nói: "Đi thì nhớ lau dấu vân tay của tôi trước nhé."


Đoạn đối thoại này rất quen thuộc, lần trước khi Tiểu Nghệ trêu cậu và Tịch Dương là tình địch cũng đã từng nói y như vậy.


Cho nên nói xong, cả hai liền ôm bụng cười lớn.


Tiểu Nghệ duỗi chân trèo lên giường: "Tịch Dương thế nào vậy, mới yêu nhau được bao lâu mà đã chọc cậu tức giận rồi."


Vu Dư Hạnh nhíu mày: "Đúng thế."


Tiểu Nghệ: "Đừng để ý đến cậu ta nữa."


Vu Dư Hạnh: "Ừ."


Miệng thì nói "ừ", nhưng bàn tay không chịu nghe lời lại cầm điện thoại lên.


Trên màn hình, Tịch Dương đã giải thích mọi chuyện.


Nhân chứng của hắn là Hà Hữu Hữu, cũng chính là người bạn duy nhất học lớp 3 cùng Tịch Dương mà Vu Dư Hạnh đã từng kết bạn.


Tịch Dương bảo Vu Dư Hạnh yên tâm, hắn chắc chắn chỉ có mình Hà Hữu Hữu thấy được, hơn nữa...


Tịch Dương: [Anh đưa phí bịt miệng rồi.]


Vu Dư Hạnh: [Cảm ơn ngài.]


Vu Dư Hạnh: [Ngài thật là chu đáo.]


Tịch Dương: [Nên mà, nên mà.]


Vu Dư Hạnh dò hỏi: [Cậu ấy có... nói gì không?]


Tịch Dương liền gửi ảnh chụp màn hình qua.


Hà Hữu Hữu: [Xong rồi, hình như tôi vừa nhìn thấy...]


Hà Hữu Hữu: [Cậu ấy đã thu hồi rồi, chẳng lẽ nên coi như chưa thấy gì sao.]


Tịch Dương: [Đúng thế.]


Hà Hữu Hữu: [Xì, xem ra cậu cũng nhìn thấy rồi.]


Hà Hữu Hữu: [Không lẽ có người đang cười hô hô ngoài màn hình nhỉ.]


Hà Hữu Hữu: [Nói với cậu ấy yên tâm đi, tôi sẽ không nói ra đâu.]


Hà Hữu Hữu: [Dựa vào việc chúng ta là bạn WeChat lâu năm nhất trong nhóm.]


Hà Hữu Hữu: [Dựa vào việc cậu ấy ngày đó chỉ kết bạn duy nhất với một người.]


Tịch Dương gửi thêm một câu: [Thật đáng đánh đòn.]


Vu Dư Hạnh: [Phí bịt miệng của anh không phải ám sát cậu ấy đấy chứ?]


Tịch Dương: [Em hiểu anh quá.]


Rồi lại nhắn: [Tiểu tiên nam.]



Vu Dư Hạnh: [Có chuyện gì à?]


Tịch Dương: [Em gọi anh là 'chồng' trước mặt ai vậy?]


Vu Dư Hạnh đành thành thật: [Lương Thừa Hạo chứ còn ai.]


Tịch Dương: [Phải làm sao đây.]


Vu Dư Hạnh: [Sao là sao?]


Tịch Dương: [Có hơi thấy vui quá rồi.]


Vu Dư Hạnh chậm rãi mím môi. Hình như cũng chẳng thấy ngại ngùng đến thế nữa.


Vu Dư Hạnh: [Vậy anh cứ từ từ mà vui đi.]


Vu Dư Hạnh lại nói: [Thôi đừng vui nữa.]


Vu Dư Hạnh: [Không phải sắp vào học rồi sao.]


Vu Dư Hạnh: [Ngủ sớm đi.]


Tịch Dương: [Được.]


Gửi xong chữ "Được", Tịch Dương không nhắn thêm gì nữa.


Vu Dư Hạnh thậm chí còn hơi không quen, Tịch Dương lại dễ dàng bỏ qua chuyện này sao? Khiến cậu lại cảm giác như mình vẫn còn chút không cam lòng, giống như muốn tìm ngược vậy.


Buổi chiều Vu Dư Hạnh không có tiết, nhưng vì sáng dậy quá sớm, lần này ngủ một giấc say đến hai tiếng.


Trong lúc đó cậu mơ hai cơn ác mộng nhỏ: một là cậu lỡ tay không nhấn "thu hồi" mà lại bấm thành "xóa", thế là tin nhắn hoàn toàn bị giữ lại trong nhóm; một là Tịch Dương lấy câu "Chồng của tôi thật đẹp trai" của cậu làm thành ghim cài áo, ghim ngay trên ngực.


Ngay khoảnh khắc tỉnh dậy, vì giấc mơ quá chân thật nên Vu Dư Hạnh phải bình tĩnh nằm trên giường một lúc lâu mới thoát ra khỏi được.


Quả thật việc đầu tiên giống như chuyện con người sẽ làm. Cậu là người, nên cậu sẽ làm.


Mà việc thứ hai, cũng rất giống chuyện Tịch Dương có khả năng sẽ làm.


Có điều Vu Dư Hạnh thề, nếu Tịch Dương thật sự đem câu đó ghim trước ngực, cậu chắc chắn sẽ giết người.


Giờ tỉnh dậy là lúc tiết học đầu tiên buổi chiều của trường, trên màn hình đã nằm sẵn mấy tin nhắn của Tịch Dương.


Tin đầu tiên gửi lúc lẽ ra phải ngủ mà Tịch Dương lại chẳng ngủ, nhắn: "Ngủ không được, trong đầu toàn là chồng tôi đẹp trai quá."


Tịch Dương: [Em phải đền cho anh.]


Mười phút sau lại gửi: [Vu Dư Hạnh sao em lại ngọt thế.]


Mười phút sau nữa: [hai con mèo lăn qua lăn lại.gif]


Năm phút sau: [Rất muốn gặp em.]


Mười phút sau: [Anh đi học rồi.]


Vu Dư Hạnh ôm điện thoại, vừa cười vừa cười, cười mãi không ngừng.


May mà cậu đã tắt âm, nếu không thì cậu cũng không chắc mình bị đánh thức sẽ vui sướng đến tim đập loạn, hay tức đến tim đập loạn mà giết người.


Đã vậy, chồng muốn gặp cậu, thì...


Vu Dư Hạnh nhớ ra bây giờ Tịch Dương đang học tiết đại cương.


Thế là cậu mở WeChat tìm Từ Kiệt.


Vu Dư Hạnh: [Cậu có biết Tịch Dương giờ này học ở đâu không?]


Vu Dư Hạnh: [Lén nói cho tôi biết với.]


Từ Kiệt nhanh chóng trả lời: [Học viện Tài chính A403.]


Từ Kiệt: [Ngồi ngay sau lưng tôi nè.]


Từ Kiệt: [Cậu muốn qua hả?]


Vu Dư Hạnh: [Suỵt.]


Từ Kiệt: [ảnh chụp]


Từ Kiệt: [Cậu ta đang ngủ nè.]


Vu Dư Hạnh mở ảnh, Tịch Dương đang gục người xuống bàn.


Dù chỉ lộ mỗi cái đầu, Vu Dư Hạnh vẫn thấy đẹp trai muốn xỉu.


Nhìn mấy sợi tóc vểnh lên kìa đi, trời đất ơi, nắng chiếu xuống, mẹ ơi mẹ ơi quá đỉnh!!.


Lương Thừa Hạo đôi khi cũng chẳng sai, cậu quả là trong đầu toàn tình yêu.



Nói đi là đi liền, Vu Dư Hạnh chỉnh trang một chút rồi chạy qua khoa Tài chính.


Thời gian tính toán vừa khéo, cậu tới cửa sau giảng đường đúng lúc vào giờ ra chơi.


Dù Tịch Dương đang gục trên bàn, Vu Dư Hạnh vẫn nhìn thấy ngay lập tức.


Hình như đây đã thành một kỹ năng của cậu, không phải mới học gần đây, mà là tích lũy từ hồi cấp ba. Chỉ cần trong tầm mắt có Tịch Dương, thì ngay tức khắc ánh nhìn bên khóe mắt sẽ bắt được, rồi truyền tín hiệu lên não, chuông báo động thần kinh liền reo inh ỏi.


Nhìn lần thứ hai, Vu Dư Hạnh thấy Từ Kiệt ở dãy trước đang cố sức vẫy tay gọi cậu.


Từ Kiệt hình như còn phấn khích với trò này hơn cả cậu, ra hiệu rất khoa trương mà vẫn không gây tiếng động, vẫy vẫy bảo: bên cạnh Tịch Dương đang trống đó, mau qua ngồi, nhanh nhanh!


Thật ra Vu Dư Hạnh thấy hết.


Giảng đường là ghế liền một dãy dài, hai người này cũng ngồi ở khá phía sau, vị trí rất phù hợp.


Bên Tịch Dương còn ghế trống, phía bên kia là bạn cùng phòng của hắn. Từ Kiệt không chỉ sắp xếp cho Vu Dư Hạnh, còn bàn bạc với bạn cùng phòng xong hết cả rồi.


Thế là Vu Dư Hạnh nhẹ nhàng yên ắng ngồi xuống bên cạnh Tịch Dương.


Cậu cứ tưởng hắn đang ngủ, ai ngờ vừa ngồi xuống thì Tịch Dương đã dịch về phía bạn cùng phòng một chút.


Vu Dư Hạnh mím môi, cố nhịn không bật cười thành tiếng.


Hôm nay cậu mặc quần dài, loại Tịch Dương chưa từng thấy, nên hắn không nhận ra cũng là bình thường.


Còn một phút nữa mới vào học, Vu Dư Hạnh lấy điện thoại ra, gửi cho Tịch Dương một tin.


Vu Dư Hạnh: [Đã tỉnh ngủ.]


Vừa gửi xong, liền nghe tiếng rung rung trong ngăn bàn.


Chàng trai đang gục trên bàn kia lập tức rút điện thoại ra.


Vu Dư Hạnh thấy hắn ngẩng đầu lên.


Nhưng không ngẩng hẳn, chỉ hơi nhấc lên để nhìn màn hình thôi.


Vậy mà chỉ hai chữ cậu gửi, Tịch Dương đã bật cười.


Ngay sau đó, Vu Dư Hạnh nhận được tin nhắn.


Tịch Dương: [Có người đã học xong một tiết rồi.]


Vu Dư Hạnh: [Thế thì anh giỏi thiệt đó.]


Vừa gửi xong, chuông vào học reo, đồng thời nụ cười trên mặt Tịch Dương càng rạng hơn.


Cậu gửi cái gì hắn cũng cười được vậy?


Làm Vu Dư Hạnh cũng muốn cười theo, bất lực.


Tịch Dương lại gõ: [Định làm gì thế?]


Vu Dư Hạnh: [Chơi điện thoại chút đã.]


Tịch Dương: [Tối muốn ăn gì?]


Vu Dư Hạnh không trả lời câu này, đặt điện thoại xuống một chút, nhích sang phía Tịch Dương.


Khoảng cách giữa lễ phép và mạo phạm, Tịch Dương cảm nhận được, nhưng không thèm liếc sang bên cạnh, chỉ lặng lẽ nhường chỗ.


Rồi tiếp tục gõ chữ.


Vu Dư Hạnh: [???]


Động tĩnh vậy mà không ăn thua à?


Trên điện thoại.


Tịch Dương: [Ăn xong đưa em đi ăn kem.]


Vu Dư Hạnh tiếp tục im lặng.


Cậu không tin nổi luôn.


Lại nhích gần thêm chút, thậm chí chân còn chạm vào chân Tịch Dương.


Rõ ràng Tịch Dương bắt đầu khó chịu, ngẩng đầu hẳn lên.


Kế đó, vẻ mặt lập tức thay đổi, cuối cùng dừng lại ở nụ cười bất đắc dĩ.


Không kịp nói một câu, Vu Dư Hạnh đã bị hắn kéo ôm vào lòng, nhanh đến mức không kịp phản ứng.


Tiếng cười rõ ràng của Từ Kiệt truyền tới từ phía trước.


Dù sao cũng đang học, Vu Dư Hạnh không dám gây ồn, chỉ có thể ngoan ngoãn chờ Tịch Dương buông ra.



Cậu ngẩng đầu, trừng mắt nhìn hắn.


Tịch Dương xoa đầu cậu, chỉnh lại tóc: "Vui không?"


Vu Dư Hạnh: "Vui chết đi được."


Khuôn mặt Tịch Dương lại nhịn cười không nổi, khiến Vu Dư Hạnh cũng bị lây mà cười theo.


Cười xong lại trách: "Cười cái gì mà cười."


Tịch Dương: "Sao em qua đây?"


Vu Dư Hạnh há miệng rồi ngậm lại, cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên.


Vu Dư Hạnh: "Chẳng phải ai kia muốn gặp sao."


Tịch Dương trông thật sự vui mừng.


Có gì đâu, chẳng phải chỉ là tới học cùng nhau thôi sao.


Tịch Dương: "Siêu vui sướng"


Giờ thì Tịch Dương bắt đầu nghe giảng.


Đã vậy, Vu Dư Hạnh liền gục xuống bàn ngủ cho hắn xem.


Tịch Dương mở sách, lật đến đúng trang bạn cùng phòng đang dùng, còn nghe Vu Dư Hạnh nói: "Tối muốn uống canh sườn."


Tịch Dương gật đầu: "Được thôi."


Vu Dư Hạnh cứ thế gục đầu nhìn Tịch Dương, nhìn hắn giả vờ chăm chú nghe giảng, còn ghi chép nữa.


Buồn cười ghê, Vu Dư Hạnh đâu lạ gì cái môn vô vị này, cả dãy chẳng ai nghe, toàn chơi điện thoại hoặc ngủ.


"Không hổ là học bá trường cấp ba chúng ta, đi học cũng nghiêm túc quá ha." Vu Dư Hạnh khẽ nói.


Tịch Dương xoay cây bút, gõ lên đầu cậu.


Vu Dư Hạnh: "Á đau."


Không bao lâu Tịch Dương giả vờ không nổi nữa, đặt bút xuống, cũng gục xuống, nhập hội ngủ.


Nhập hội với Vu Dư Hạnh.


Đôi mắt Vu Dư Hạnh liền cong cong cười.


Nhưng ngay giây sau, nụ cười biến mất.


Tịch Dương nhanh chóng cầm lấy tay cậu, kẹp dưới tay hắn.


Giây trước Vu Dư Hạnh còn thấy quá táo bạo, giây sau đã lập tức thấy cũng chẳng có gì.


Có gì đâu, chẳng qua cũng như bao người khác cùng gục xuống thôi.


Có gì đâu, người khác cũng đâu thấy.


Có gì đâu, lỡ thấy thì thấy, có sao đâu?


Có gì đâu, ai dám nói gì?


Cậu tự thuyết phục bản thân yên tâm hợp lý, mắt lại cong cười.


Dù đã ngủ đủ hai tiếng, nhưng buổi chiều vào thu này, nắng dịu, phòng học ngột ngạt, giảng viên giọng đều đều như ru ngủ, thật khó mà không nhắm mắt lại lần nữa.


Khi tầm nhìn tối đi, những cảm giác khác dần rõ rệt hơn. Vu Dư Hạnh cảm thấy Tịch Dương dùng ngón tay nâng lòng bàn tay cậu lên, rồi đầu ngón hắn trượt vào.


Ngón tay lướt lên, như muốn đan mười ngón vào nhau, nhưng rồi lại dừng giữa kẽ, không nhúc nhích.


Một lát sau, ngón tay rời khỏi kẽ, lại chậm rãi vuốt qua, qua lòng bàn tay, qua hõm ngón cái, rồi dừng lại trên mu bàn tay.


Bàn tay Tịch Dương to hơn của Vu Dư Hạnh một chút, thế là bao trọn cả tay cậu.


Ngón cái, sau một quãng ngắn, dừng lại ở khớp xương của cậu xoa xoa.


Hồi nhỏ thầy giáo từng dạy, trên mu bàn tay đếm: tháng lớn tháng nhỏ.


Giờ đây ngón cái của Tịch Dương dừng ở "tháng ba", trên khớp tay vẽ từng vòng tròn nhỏ.


Vu Dư Hạnh khẽ hít một hơi, rồi chậm rãi thở ra.


Cảm giác rất nhẹ, rất chậm.


Không chỉ những tế bào thần kinh nhỏ li ti trên mu bàn tay phản ứng, mà còn cả nơi nào đó trong tim, cũng xao động với mức độ dày đặc.


Hết lần này tới lần khác.


Thì có sao đâu.


Một cảm giác thật mơ hồ, thật ngọt mà cũng thật khiến người say đắm.


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 46: Rất muốn gặp em
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...