Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 45: Chồng tôi thật đẹp trai
Vì tiếng "vợ ơi" của Vu Dư Hạnh, Tịch Dương không khách sáo mà dùng sức x** n*n mặt cậu mấy cái, xoa xong liền ngồi xuống ngay cạnh.
Trịnh Đào và Tiểu Nghệ ngồi đối diện họ, lúc này biểu cảm hai người hoàn toàn trái ngược: một người cười tươi như bà dì, một người thì kinh hoàng đến mức trông như vẫn chưa chấp nhận được sự thật.
"Anh ăn chưa?" Vu Dư Hạnh hỏi Tịch Dương.
Tịch Dương: "Chưa, vừa gọi bún rồi."
Vu Dư Hạnh: "Bún gì vậy?"
Tịch Dương: "Bún bò."
Vu Dư Hạnh: "Rột rột."
Tịch Dương cười: "Biết rồi, sẽ cho em hai miếng."
Vu Dư Hạnh bỗng nhiên nói: "Hai người có nghe thấy vừa nãy tôi gọi cậu ấy là gì không?"
Tịch Dương lập tức đưa tay to bịt miệng Vu Dư Hạnh.
Trịnh Đào mỉm cười: "Gọi cái gì cơ? Anh không nghe thấy."
Vu Dư Hạnh: "Ưm...ưm...."
Tịch Dương: "Vu Dư Hạnh."
Vu Dư Hạnh: "Hahaha."
Thả cậu ra, Tịch Dương hỏi: "Cậu ta sao thế?"
Cái "cậu ta" này chính là chỉ Tiểu Nghệ đang ngồi đối diện.
Vu Dư Hạnh cũng nhìn ra rồi, người này muốn tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng lại không bình tĩnh nổi, tò mò mà lại muốn che giấu, vừa ăn mì vừa lén quan sát bọn họ, thành ra trông cứ gian gian lén lút.
"Không có gì đâu." Vu Dư Hạnh gắp một miếng rau xanh: "Chưa từng thấy đồng tính thôi."
"Khụ khụ khụ."
"Khụ khụ khụ."
Trịnh Đào và Tiểu Nghệ đồng loạt ho sặc sụa.
Trịnh Đào lấy tờ giấy che miệng, giơ ngón cái với Vu Dư Hạnh.
Tiểu Nghệ cũng vội vàng lấy giấy, như thể bị nhìn thấu tâm sự, xấu hổ cười với Tịch Dương.
"Không, không phải," Tiểu Nghệ mặt mày trắng bệch giải thích: "Tôi chỉ là có chút..." cậu ta lại không nói tiếp: "Đúng là chưa từng thấy thật."
Trịnh Đào lại cười càng to hơn.
Không ngờ đi cùng bốn người, thì ba người đều là đồng tính.
Đợi Tịch Dương đi lấy mì, Tiểu Nghệ ghé sát bàn, nói với Vu Dư Hạnh: "Hai người các cậu! Tôi đã nói rồi mà, tôi đã nói rồi."
Vu Dư Hạnh: "Cậu nói cái gì cơ?"
Tiểu Nghệ: "Tôi đã nói là sao hai cậu kỳ lạ thế, lúc đầu là Tịch Dương kỳ lạ, sau lại thành hai người cùng kỳ lạ."
Trịnh Đào hứng thú: "Nói kỹ xem, hai người bọn họ kỳ lạ chỗ nào?"
"Anh không biết đâu, trong ấn tượng của em ấy... Tịch Dương luôn là kiểu, anh mà đúng không, rất kiêu ngạo, mặc kệ đời, không đặt ai vào mắt." Cậu ta nghĩ nghĩ một chút rồi lại bổ sung: "Thực ra bây giờ cậu ta vẫn vậy, nhưng có một duy nhất!"
Tiểu Nghệ nghiến chặt hai chữ "duy nhất": "Duy nhất với Vu Dư Hạnh thì khác."
Vu Dư Hạnh lên tiếng: "Lúc đó tôi có hỏi mà, cậu chẳng bảo mọi người đều đối xử rất tốt với tôi sao?" Rồi cậu liếc mắt với Trịnh Đào: "Anh cũng nói thế, làm em hiểu lầm còn gì."
Tiểu Nghệ nhìn Trịnh Đào: "Anh xem cái thái độ kìa."
Trịnh Đào: "Được cưng chiều mà sinh hư đấy."
Vu Dư Hạnh khẽ mím môi cười.
"Tôi đã nói rồi mà." Tiểu Nghệ lúc này mới chợt nhận ra: "Cái gì mà chăm sóc Vu Dư Hạnh cho tốt là được, rồi ngày nào cũng mang bữa sáng cho. Quốc khánh rõ ràng đã về nhà rồi, mà còn quay lại nữa. Hai người còn đeo cùng loại ghim cài áo. Cái gì cũng dính với nhau, đi đâu Tịch Dương cũng đứng cạnh cậu," cậu ta tức tối buột miệng: "M* nó."
Trịnh Đào cười vỗ tay: "Cậu buồn cười thật đấy."
Tiểu Nghệ nghiến răng nghiến lợi: "Không lẽ tôi là người cuối cùng biết à?"
Vu Dư Hạnh: "Tôi ám chỉ cậu nhiều lần rồi còn gì."
Tiểu Nghệ nhíu chặt mày, nhớ lại thì quả thật là có.
Thế là cậu ta càng tức.
"Không đúng..." Tiểu Nghệ lại nói: "Hai người chẳng phải tình địch sao?" Nói xong liền thở dài chấp nhận: "Thôi, đấu không lại một chút nào."
Đã nói tới đây, Vu Dư Hạnh liền mở album, tìm tấm ảnh tập thể Trần Tử Đồng chụp.
"Vãi!" Tiểu Nghệ hoàn toàn choáng: "Tam giác tình yêu trên núi! Với một người này nữa, đây là ai?"
Vu Dư Hạnh: "Bạn trai của Tử Đồng."
Tiểu Nghệ hút một hơi: "Tấm ảnh này thông tin quá nhiều."
Trịnh Đào hỏi Tiểu Nghệ: "Cậu còn băn khoăn chuyện tình địch à?"
"Không hẳn," Tiểu Nghệ ồ một tiếng: "Cậu không thấy từ tình địch biến thành tình nhân càng k*ch th*ch hơn à?"
Trịnh Đào: "Tưởng là tình địch, hóa ra lại là mối quan hệ thích nhau."
Tiểu Nghệ bật cười: "Cả hai đều nghĩ đối phương thích Trần Tử Đồng, rồi ghen tuông lẫn nhau."
Trịnh Đào gật đầu: "Đúng đấy, cũng có lý."
Đúng lúc này, Tịch Dương quay lại.
Trịnh Đào liền hỏi thẳng: "Trước đây cậu có phải nghĩ Vu Dư Hạnh thích..."
Tiểu Nghệ tiếp lời: "Trần Tử Đồng."
Trong ánh mắt sáu người, Tịch Dương nói: "Mọi người đều nghĩ thế mà."
Trịnh Đào: "Tôi chỉ hỏi cậu thôi."
Tịch Dương đặt bát mì xuống: "Thì sao?"
Tiểu Nghệ: "Có thì thừa nhận đi, chối cái gì."
Trịnh Đào lắc đầu: "Cậu ấy đâu phải không chịu thừa nhận chuyện đó, mà là không chịu thừa nhận mình vì tin đồn ấy mà ghen."
Tiểu Nghệ lập tức ngộ ra.
Vu Dư Hạnh cũng lập tức ngộ ra.
Trịnh Đào cười: "Anh đoán đúng rồi chứ gì."
Tịch Dương: "Tôi chưa nói gì cả."
Trịnh Đào cũng không ép, khoanh tay nhìn, kiểu gì cũng là "không lọt được qua mắt anh đây đâu".
Tuy chuyện chưa xác nhận, nhưng việc Tịch Dương không hề phản bác đã nói lên tất cả.
Vu Dư Hạnh bỗng nhớ đến lần chơi thật lòng hay mạo hiểm, Tịch Dương nói hắn sẽ không bao giờ ghen.
"Ê..." Trịnh Đào lại tò mò: "Nếu hôm đó anh không gọi Vu Dư Hạnh đi xem bóng, thì hai người tính bao giờ mới công khai?"
Vu Dư Hạnh đáp rất dễ: "Thuận theo tự nhiên thôi."
Trịnh Đào hỏi Tịch Dương: "Còn cậu?"
Tịch Dương cũng: "Thuận theo tự nhiên."
Trịnh Đào nhìn thấu ngay: "Anh tin cậu chắc?"
Tịch Dương: "Đưa bát cho anh."
Câu này là nói với Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh ừ một tiếng, đưa bát qua.
Tịch Dương chia cho cậu một bát bún nhỏ.
Rồi nói thêm: "Cẩn thận nóng."
Một câu "cẩn thận nóng" bình thường thôi, nhưng không hiểu sao lại chạm đến dây thần kinh nào đó của Tiểu Nghệ, cậu ta kìm nén mà run lên một cái.
Vu Dư Hạnh thấy được.
Cậu mỉm cười: "Sao thế, Tiểu Nghệ?"
Tiểu Nghệ vội vàng xua tay: "Không, không có gì."
Vu Dư Hạnh bèn nói: "Tôi bảo Tịch Dương đút cho tôi ăn, cậu thấy sao?"
Tiểu Nghệ kinh hoàng tột độ, nhưng miệng lại nói: "C...các cậu thích làm gì thì làm, hỏi tôi làm gì."
Vu Dư Hạnh dĩ nhiên không thật sự để Tịch Dương đút, nhưng đã vậy thì lại nhớ ra một chuyện.
Cậu bỏ dở bún, lấy từ trong túi ra một cái túi nhỏ.
"Đeo cái này hằng ngày chắc cũng chán rồi nhỉ."
Vu Dư Hạnh nghiêng người tháo ghim áo của Tịch Dương xuống, thay cái mới vừa mua.
"Đồ ngốc lớn."
Trịnh Đào đọc to ba chữ trên ghim cài.
Vu Dư Hạnh lại lấy cái của mình ra.
Trịnh Đào tiếp tục làm phát thanh: "Nhóc lừa đảo" anh ta cười: "Hai người thật có thú vui đấy."
Vu Dư Hạnh tất nhiên không chỉ dừng lại ở trò này, Tịch Dương cũng rất hiểu cậu, nhận lấy trâm, tự tay cài lên cho Vu Dư Hạnh.
Đúng vậy, ngay trước mặt Tiểu Nghệ.
Mà Tiểu Nghệ bên kia thì dán mắt nhìn chằm chằm.
"Này!"
Trịnh Đào búng tay trước mắt Tiểu Nghệ: "Đẹp không?"
Tiểu Nghệ vội thu ánh mắt: "Anh làm gì vậy!"
Trịnh Đào: "Thấy cảnh này thế nào?"
Tiểu Nghệ bật cười: "Hahaha biến đi..."
Trò đùa ác ý của Vu Dư Hạnh kết thúc, mọi người ăn xong thì về ký túc.
Trịnh Đào nói lời tạm biệt trước, nhưng vừa đi khỏi đã gửi tin nhắn cho Vu Dư Hạnh.
Trịnh Đào: [Đào sâu quá khứ của Tịch Dương đi, giác quan thứ sáu của anh mách bảo, có rất nhiều chuyện liên quan đến cậu.]
Vu Dư Hạnh đọc hai lần, trả lời: [ok.]
Cất điện thoại đi, trước mắt đã là ký túc xá của Tịch Dương.
Rất nhanh, Tiểu Nghệ đã cất lời: "Tôi đã nói mà, sao lại cứ phải đưa cậu về tận nơi." cậu ta nhìn Tịch Dương cười: "Rốt cuộc là trên đường có hổ sói báo gấu, hay anh trai này muốn ở bên Vu Dư Hạnh thêm chút nữa? Hả? Ơ?"
Tịch Dương hỏi ngược lại Tiểu Nghệ: "Cậu đưa Đình Đình về là vì gì?"
Tiểu Nghệ: "Tôi yêu cô ấy."
Tịch Dương: "Thì tôi cũng yêu cậu ấy."
Tiểu Nghệ: "Á!!!"
Rõ ràng Tiểu Nghệ vẫn chưa quen được cảnh hai chàng trai, câu nói tiếp theo của Tịch Dương khiến cậu ta nổi hết da gà.
Vừa thấy buồn cười, vừa chịu không nổi.
Cậu ta lại nhớ ra: "Má ơi, hôm đó chơi kịch bản sát, cậu cũng thế," Tiểu Nghệ hừ một tiếng: "Cậu diễn hay thật đấy."
Tịch Dương nói: "Đều là Vu Dư Hạnh dạy cả."
Vu Dư Hạnh lập tức: "Em có dạy anh đâu." rồi nói với Tiểu Nghệ: "Cậu ấy tự bộc lộ bản năng thôi."
Tiểu Nghệ: "Á! Đừng nói nữa!"
Trêu Tiểu Nghệ dần trở thành một thú vui, thế nên Vu Dư Hạnh dứt khoát nghiêng người dựa vào Tịch Dương.
Tiểu Nghệ như sắp nói gì đó, nhưng vừa quay lại thấy cảnh này liền kêu lên.
Vu Dư Hạnh cười: "Sao thế?"
"Không sao, chỉ là..." Tiểu Nghệ cố giữ bình tĩnh: "Kỳ lạ quá."
Tịch Dương: "Xem nhiều rồi sẽ không thấy lạ nữa."
Tiểu Nghệ: "Cảm ơn hai cậu."
Vu Dư Hạnh hỏi: "Vừa định nói gì?"
"À đúng rồi," ánh mắt Tiểu Nghệ lướt nhanh qua chỗ Vu Dư Hạnh và Tịch Dương đang tựa sát nhau: "Bỗng nhớ ra, Đình Đình từng hỏi tôi, Tịch Dương có phải thích cậu không."
Vu Dư Hạnh tò mò: "Khi nào?"
"Chắc mấy ngày sau khi đi team building về." Tiểu Nghệ nói: "Tôi hỏi cô ấy tại sao lại nghĩ thế, cô ấy bảo có cảm giác." Cậu ta bật cười một tiếng nói tiếp: "Khi đó tôi còn nói sao có thể, hai thằng con trai cơ mà."
Tịch Dương nói: "Sao có thể."
Tiểu Nghệ: "Tôi biết mà, sao lại..."
Tịch Dương: "Còn sớm hơn."
Tiểu Nghệ: "......"
Ok.
Coi như cậu ta chưa từng nói gì đi.
Tiểu Nghệ: "Nói ra cũng buồn cười, sau đó Đình Đình lại hỏi tôi có phải cậu với cậu ấy có gì đó không, tôi kiên quyết nói là không có."
Cậu ta nói xong, còn véo véo nhân trung của mình.
Vu Dư Hạnh cười: "Giờ cậu tính giải thích với Đình Đình thế nào?"
"Còn có thể nói thế nào nữa, cp mà cô ấy ship lại thành thật, chẳng phải cô ấy vui chết à." Cậu ta liếc nhìn Tịch Dương, lại nhìn Vu Dư Hạnh: "M* nó, cô ấy chắc chắn sẽ cười chết tôi mất."
Tịch Dương tiễn đến tầng dưới thì chào tạm biệt, thế nên trên đường lên lầu, Tiểu Nghệ khó mà không kéo Vu Dư Hạnh ra cảm thán.
Nói là trong đầu cậu ta lúc này ký ức tuôn ào ạt, toàn là những chuyện trước kia ngay trước mắt mình mà không nhận ra, giờ nhớ lại toàn thấy có manh mối.
Rốt cuộc là hai người này che giấu quá kỹ, hay là do cậu ta không nhìn thấu đây.
"Thế cậu định nói cho bọn họ biết à?" Sắp đến cửa ký túc, Tiểu Nghệ hỏi.
Vu Dư Hạnh nghĩ một lát: "Có thể nói, xem sao đã, lúc nào đúng dịp thì nhắc."
Tiểu Nghệ gật đầu, rồi hừ một tiếng: "Tôi muốn xem xem bọn họ có nghe ra không."
Vu Dư Hạnh: "Tôi thấy là có thể."
Tiểu Nghệ "ê" một tiếng: "Có cá cược không?"
Vu Dư Hạnh: "Nếu cá cược thì tôi cược là không thể."
Tiểu Nghệ: "Cậu chơi ăn gian à."
Vu Dư Hạnh: "Chẳng lẽ không phải cậu muốn lấy vận may của tôi để ăn gian à?"
Tiểu Nghệ cười: "Hình như vậy thật?"
Mở cửa đi vào, hai người bạn cùng phòng trong miệng bọn họ đang ngồi xem điện thoại, còn thốt lên tiếng "ồ" ngạc nhiên.
Nghe tiếng ngoài cửa, cả hai cùng quay đầu lại.
Câu đầu tiên của Lâm Khải Sâm: "Vu Dư Hạnh, cậu với Tịch Dương ở cùng nhau rồi à?"
Vu Dư Hạnh ngẩn người.
Tiểu Nghệ cũng ngẩn người.
"Các cậu biết kiểu gì vậy?" Tiểu Nghệ tò mò: "Các cậu đang xem cái gì?"
Lâm Khải Sâm giơ điện thoại: "Video Tịch Dương ở ký túc nam bên trường Công nghệ."
Tiểu Nghệ: "Gì cơ, video gì cơ?"
Thế là sau đó, bọn họ cùng nhau xem lại video đó một lần nữa.
Đó là góc quay từ cửa phòng một ký túc khác, video bắt đầu từ lúc Tịch Dương kéo người ra khỏi phòng, đến khi bốn người cùng biến mất ở cuối hành lang thì dừng.
"Chuyện gì thế này?" Tiểu Nghệ nghi ngờ: "Sao mà từ đây lại biết Vu Dư Hạnh với Tịch Dương ở cùng nhau được?"
"Trước đây tôi có nhắc với Vu Dư Hạnh về một người bạn của tôi là gay." Lâm Khải Sâm nói: "Cậu ta học ở trường Công nghệ."
Tiểu Nghệ: "Rồi sao?"
"Thì chẳng sao cả," Lâm Khải Sâm giải thích: "Chỉ là trùng hợp thôi, bạn tôi cũng follow cái thằng chó đó, cậu ấy đưa tôi xem bài xin lỗi của tên đó."
Vu Dư Hạnh cạn lời: "Tai hoạ từ trên trời rơi xuống."
Tiểu Nghệ: "???"
Lại cái gì nữa đây?
Cậu ta sao có cảm giác bị cả thế giới bỏ rơi vậy.
Lâm Khải Sâm hỏi Vu Dư Hạnh: "Thế là hai cậu thật sự ở cùng nhau rồi?"
Vu Dư Hạnh: "Ừm."
Tiểu Nghệ: "Hello??"
Thế là tiếp theo, Vu Dư Hạnh dùng giọng điệu vô cùng bình tĩnh, kể lại chuyện Tịch Dương sang trường Công nghệ, có chút thêm mắm dặm muối rồi kể lại với mọi người.
"Đệt, loại ngu nào thế này." Tiểu Nghệ nghe xong kích động: "Ghê tởm, có bệnh à, may mà bị Tịch Dương dạy dỗ rồi."
Lưu Trạch: "May mà hắn quỳ nhanh, không thì tôi đã qua đó đấm rồi, cái thứ gì vậy trời."
"Đúng đó, lúc bạn tôi kể, tay tôi đã ngứa ngáy vô cùng rồi."
Lâm Khải Sâm nói xong quay sang hỏi: "Nói chứ, Vu Dư Hạnh cậu thật sự ở với Tịch Dương rồi à?"
Vu Dư Hạnh nghi hoặc: "Tôi vừa trả lời rồi mà?"
Lâm Khải Sâm cười: "Có chút không dám tin."
Vu Dư Hạnh: "Vậy thì từ bây giờ tin đi."
Lâm Khải Sâm cười: "Thật không ngờ cậu lại thích con trai, cũng không ngờ cậu lại yêu đương."
"Ê đúng đúng," Tiểu Nghệ như tìm được tri kỷ: "Tôi cũng có cảm giác đó, tiên nam hạ phàm."
Vu Dư Hạnh: "Nói quá rồi đấy."
Lâm Khải Sâm: "Nhưng nếu là Tịch Dương thì cũng không khó hiểu lắm."
Tiểu Nghệ kéo tay Lâm Khải Sâm: "Ê đúng đúng đúng! Chính là thế!"
Lâm Khải Sâm bật cười: "Cậu không có chính kiến à? Đúng cái gì mà đúng."
Chuyện này hình như còn dư vị, giữa trưa rồi mà mọi người lên giường nằm vẫn còn cậu một câu tôi một câu mà hồi tưởng.
Nói chuyện Tịch Dương mang đồ ăn sáng, nói ra thì ra Tịch Dương sớm đã bắt đầu làm việc này rồi, chỉ là bọn họ không nhận ra thôi.
Còn đọc lại lá thư xin lỗi của thằng ngu kia, nói may mà có Tịch Dương.
Tịch Dương đúng là rất tốt, đối xử với Vu Dư Hạnh cũng rất tốt.
Vu Dư Hạnh tai nghe vậy, lòng ngọt ngào sung sướng.
Hahaha.
Cầm điện thoại lên, Vu Dư Hạnh phát hiện cái nhóm mà hôm qua cậu vừa được Tịch Dương kéo vào, cũng đang lan truyền video đó.
Cùng một góc quay, xem ra đoạn video này đã lan truyền khắp nơi.
Trong nhóm đa phần là bạn của Tịch Dương, phần lớn là học ở Phụ Trung Hạc Thành, hầu như cái tên nào Vu Dư Hạnh cũng nhớ gương mặt.
Có lẽ là đã biết chuyện này từ trước, video vừa ra, cả nhóm lập tức mất nết.
Chửi ầm ĩ, mắng tới tấp.
Mắng thằng kia từ đầu tới chân, đến cả sợi tóc cũng không tha.
Mắng một hồi, lại bắt đầu khen Tịch Dương.
Khen Tịch Dương tận mây xanh.
Suốt quá trình Tịch Dương không hề lên tiếng, không biết là chưa thấy hay đang cầm điện thoại cười trộm.
Rồi sau đó, có lẽ nhớ ra Vu Dư Hạnh cũng trong nhóm, bọn họ bắt đầu khen những thứ... kỳ lạ.
Ví dụ: "Tịch Dương thật sự thương Vu Dư Hạnh."
Ví dụ: "Tịch Dương biết cách bảo vệ bạn trai."
Ví dụ: "Vẫn phải là đại ca Tịch Dương đầu đội trời chân đạp đất của chúng ta."
Ví dụ: "Đương nhiên rồi, Tịch Dương sao có thể không nâng niu Vu Dư Hạnh được."
Trong lòng Vu Dư Hạnh: Ghét bỏ
Đôi mắt: Tiếp tục xem
Cái miệng: Cười khúc khích
Tiện tay, cậu còn chụp lại một phần, cả video lẫn mấy câu khen ngợi bạn bè, gửi cho Lương Thừa Hạo.
Vu Dư Hạnh: "Chồng tôi thật đẹp trai."
Chỉ là Vu Dư Hạnh chưa kịp vui được mấy giây, bởi ngay khoảnh khắc câu này được gửi đi, cậu cảm thấy có gì đó sai sai.
Đây là đâu? Tôi là ai?
Sao cậu lại gửi tin nhắn này vào trong nhóm rồi?
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 45: Chồng tôi thật đẹp trai
10.0/10 từ 15 lượt.
