Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 44: Tịch Dương cao tay thật
Khi Tịch Dương buông Vu Dư Hạnh ra, cả người cậu đã mềm nhũn.
Tịch Dương hôn rất lâu.
Vu Dư Hạnh chẳng nhìn đi đâu cả, cúi đầu dựa hẳn vào vai Tịch Dương, tim đập đến mức không cần nắm tay lại cũng có thể cảm giác được ngón tay đang phập phồng.
Thình thịch thình thịch.
Cậu nuốt một ngụm nước bọt, rồi lại mím môi.
Đợi bình tĩnh lại đôi chút, cậu mới nghiêng người dựa sát về phía Tịch Dương, hai tay vòng qua ôm lấy cổ anh.
Bầu không khí này vốn thích hợp để yên lặng như thế, lặng lẽ ôm nhau.
Tịch Dương dường như hiểu được cảm xúc của Vu Dư Hạnh, hắn không nói gì, mặc cho cậu bám chặt lấy mình.
Tịch Dương còn khẽ vuốt tóc cậu, từng chút một, rất chậm rãi.
Hôn rất thích.
Ôm cũng rất thích.
Được xoa đầu cũng rất thích.
Vu Dư Hạnh thậm chí còn nghĩ, cả đời này cứ dừng lại ở đây cũng được.
Thật thoải mái.
Tịch Dương vuốt đầu cậu một lúc, lại đặt tay trở về eo cậu.
Ngay sau đó, Vu Dư Hạnh cảm nhận được Tịch Dương cũng cúi đầu xuống, vùi mặt vào cổ cậu.
"Ha ha ha," Vu Dư Hạnh rụt người lại: "Làm gì vậy, nhột quá."
Tịch Dương: "Rất thơm."
Vu Dư Hạnh: "Trước khi ra ngoài em có gội đầu."
Tịch Dương khẽ ừ một tiếng, kéo cậu về rồi lại vùi vào.
Hình như cũng không còn nhột nữa.
Cảm giác như vậy cũng rất thích.
Vu Dư Hạnh tiếp tục ngẩng lên nhìn sao, trong mắt là vũ trụ bao la, trong đầu lại là...
Trong đầu lại hiện lên cảnh vừa rồi họ hôn nhau.
Là khi những ngón tay dài của Tịch Dương ôm lấy cổ cậu, đồng thời còn nâng cằm cậu lên.
Là chóp mũi lướt qua nhau khi Tịch Dương tiến đến gần.
Là lúc không biết từ khi nào lưỡi anh đã len vào.
Nóng quá...
Vu Dư Hạnh vô thức l**m môi, cố gắng dồn sự chú ý lên bầu trời.
Cho đến khi...
"Máy bay."
Vu Dư Hạnh chỉ vào ngôi sao chớp sáng khác thường mà nói.
Tịch Dương xoay đầu theo hướng ánh mắt của cậu, khẽ cười: "Em biết anh nghĩ gì mỗi lần em nói máy bay không?"
Tịch Dương vừa nói vậy, Vu Dư Hạnh lập tức hiểu ngay.
Đương nhiên là những lần cậu với Tịch Dương giằng co, cậu lại đột nhiên nói trên trời có máy bay chứ còn gì.
"Máy bay." Vu Dư Hạnh chỉ lên trời, trực tiếp tái hiện lại dáng vẻ khi đó.
Tịch Dương khẽ cười trầm thấp: "Đồ nhóc lừa đảo."
Vu Dư Hạnh: "Anh nói xem có phải thực sự có máy bay không."
Tịch Dương kéo dài giọng: "Có... đấy..."
Rượu của họ vẫn chưa uống xong.
Ừ thì, chỉ có hai ly rượu nhỏ tí, vậy mà uống mãi chưa hết.
Ngồi xuống lại, Tịch Dương lại cụng ly với Vu Dư Hạnh, hắn nói: "Chúc mừng thân phận mới của anh."
Vu Dư Hạnh cười: "Vậy em cũng chúc mừng."
Con người Tịch Dương, tuy nhìn thì vẫn bình thản, nhưng khó mà không nhận ra, hắn thực sự rất vui.
Vì được trở thành cái gọi là "bạn trai của Vu Dư Hạnh", niềm vui ấy cứ thế kéo dài mãi.
Vu Dư Hạnh tất nhiên cũng vui, nhưng bởi vì Tịch Dương vui như vậy, niềm vui của cậu lại càng tăng thêm.
Hỏi thử xem, một người cậu đã thích từ rất lâu cũng thích lại cậu, còn bởi vì được ở bên cậu mà thỉnh thoảng cười một mình.
Thế thì ai mà không vui chứ.
Nếu không phải phải giữ chút lý trí trong hoàn cảnh này, Vu Dư Hạnh chắc đã phát điên rồi.
Thậm chí cậu còn cảm thấy rượu trong miệng uống giờ ngon hơn lúc đầu.
"Hoa anh chuẩn bị từ khi nào thế?"
Vu Dư Hạnh cầm bó hoa nhỏ lên.
"Trên đường," Tịch Dương nói: "Chị gái đó gói cho."
Vu Dư Hạnh khẽ ồ: "Chị ấy ngồi bàn chính."
Tịch Dương bật cười: "Bao giờ làm đám cưới."
Vu Dư Hạnh trầm ngâm vài giây: "Ngày mai đi, hôm nay gấp quá."
Tịch Dương gật đầu: "Được."
Nói xong cả hai cùng bật cười.
"Chị ấy gói hoa đẹp ghê," Vu Dư Hạnh đưa mũi ngửi: "Anh ở Hạc Thành cũng có một người bạn có chị gái mở tiệm hoa đúng không?"
Tịch Dương: "Hai chị ấy là bạn, kỹ thuật của chị Tiểu Chính học từ chị gái ở Hạc Thành đó."
Vu Dư Hạnh kéo dài tiếng "ồ": "Anh nhiều bạn thật."
Tịch Dương có chút đắc ý: "Cũng thường thôi."
Vu Dư Hạnh lại nói: "Mà ai cũng rất thương anh."
Tịch Dương nghiêng đầu nhìn cậu.
Vu Dư Hạnh: "Em... em cũng thương anh."
Tịch Dương lập tức bật cười.
Vu Dư Hạnh: "..."
Tịch Dương khẽ nhéo má cậu: "Sao lại đáng yêu thế này."
Vu Dư Hạnh: "Em không đáng yêu, cút đi."
Tịch Dương: "Không cút."
Trong bầu không khí đó, họ lại ngồi thêm một lúc lâu.
Ngồi một hồi, lại hôn nhau.
Ừ, đúng vậy.
Thời gian cũng không còn sớm, rượu nhấm nháp rồi cũng hết.
Xuống lầu, chị gái đang ngồi trong quầy bar, trông như đang làm việc.
Thấy hai người, chị đứng dậy: "Về rồi à?"
Tịch Dương khẽ ừm.
Chị đưa một cái túi trên bàn: "Chúc mừng nhé, tặng hai em một món quà nhỏ."
Tịch Dương nhận lấy: "Cảm ơn chị, Tiểu Chính nói cho chị rồi sao?"
Chị gái gật đầu: "Kích động lắm, trời ơi," rồi lại lắc đầu than: "Hai anh chàng đẹp trai đúng là đã mắt."
Tịch Dương cười: "Cảm ơn ạ."
Chị gái lại nói với Vu Dư Hạnh: "Lần sau lại đến chơi nhé."
Vu Dư Hạnh gật đầu: "Vâng."
Trong thang máy, Vu Dư Hạnh mở quà chị gái tặng, là một đôi búp bê nhỏ, heo hồng và heo xanh.
"Rất hợp với em." Tịch Dương vừa nhìn đã nói.
Vu Dư Hạnh cầm lên: "Mỗi người một con, anh cũng là heo, đừng mong thoát."
Tịch Dương lấy con heo xanh: "Lấy chồng theo chồng."
Đã nói vậy rồi, Vu Dư Hạnh liền...
"Vợ ơi."
Cậu gọi Tịch Dương một tiếng như thế.
Tịch Dương lập tức ngạc nhiên: "Gì cơ?"
Vu Dư Hạnh lại gọi: "Vơ ơi~" tự mình cười khoái chí: "Ê hay đấy, sau này em cứ gọi anh là vợ nhé."
Tịch Dương: "Anh không đáp lại đâu."
Vu Dư Hạnh: "Vợ ơi vợ ơi vợ ơi."
Tịch Dương không nói gì.
Vu Dư Hạnh: "Vợ ơi, vợ nói câu gì đi vợ."
Nói xong, không đợi phản ứng của Tịch Dương, cậu tự cười trước.
Gọi vợ chưa đủ, Vu Dư Hạnh còn giành luôn con heo xanh của Tịch Dương, đưa anh con hồng.
Tịch Dương vô cùng bất lực, bộ dạng như kiểu "em cứ gọi, anh thì không bao giờ đáp lại đâu."
Đoạn đường sau đó thì bình thường thôi, ngoan ngoãn về trường, về ký túc xá, chào nhau tử tế.
Vu Dư Hạnh ôm một bó hoa nổi bật thế này về ký túc xá, chắc chắn sẽ bị trêu chọc.
Chỉ là, cho dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần, tiếng la hét của Tiểu Nghệ vẫn vượt ngoài tưởng tượng của cậu.
"Vãi chưởng! Oa!"
Tiểu Nghệ lúc này đang nằm trên giường tầng trên, nửa thân người gần như thò hẳn ra ngoài.
Vu Dư Hạnh lấy tay ngoáy ngoáy tai: "Ồn chết đi được."
"Chuyện gì thế hả!" Tiểu Nghệ lập tức ngồi bật dậy: "Ai tặng cậu hoa vậy?"
Vu Dư Hạnh đưa bó hoa cho Tiểu Nghệ xem: "Đẹp không?"
Tiểu Nghệ: "Đẹp chứ, ai tặng vậy?"
Vu Dư Hạnh: "Tịch Dương tặng."
Tiểu Nghệ ngay tại chỗ diễn một màn tụt mood: "Cậu ấy tặng cậu hoa làm gì, cứ như đang theo đuổi cậu vậy."
Vu Dư Hạnh: "Thì cậu ấy đúng là vậy mà."
Tiểu Nghệ hừ một tiếng, rồi nằm xuống chơi điện thoại.
Vu Dư Hạnh cũng lười bình luận thêm gì.
Cậu đặt hoa cho ngay ngắn, chụp vài tấm ảnh gửi cho Lương Thừa Hạo xem, rồi đi tắm.
Tắm xong leo lên giường, Vu Dư Hạnh nhận được tin nhắn từ Tịch Dương.
Tịch Dương: [Báo cáo, tắm xong đã lên giường rồi.]
Tịch Dương: [Ngủ ngon nhé bạn trai, ngủ sớm một chút.]
Vu Dư Hạnh nghiêm túc gõ mấy chữ, nhưng nghĩ nghĩ, lại đổi cách nói.
Vu Dư Hạnh: [Được rồi, vợ yêu.]
Vu Dư Hạnh: [Ngủ ngon.]
Tin vừa gửi đi, Tịch Dương lập tức trả lời.
Một icon Đường Tăng nổi giận đùng đùng.
Vu Dư Hạnh bật cười thành tiếng ngay trong ký túc xá.
Sao mà vui thế chứ.
Cười thế này thì chắc chắn không ngủ nổi, thế là Vu Dư Hạnh dứt khoát trò chuyện với Lương Thừa Hạo.
Chia sẻ một chút niềm vui tối nay của cậu.
Với lại, hôn môi thật sự thoải mái quá.
Ai là thiên tài phát minh ra nụ hôn vậy chứ.
Con người có thể hôn nhau mỗi ngày không?
A, muốn hôn quá đi.
Lương Thừa Hạo: [......]
Lương Thừa Hạo: [Vu Dư Hạnh, sao cậu biến thành thế này rồi.]
Vu Dư Hạnh: [Cậu không hiểu đâu, không hiểu đâu.]
Vu Dư Hạnh: [Về rồi thì lòng tôi cứ bồn chồn mãi.]
Lương Thừa Hạo: [Xin cậu lập tức xông qua ký túc xá Tịch Dương đi.]
Lương Thừa Hạo: [Hôn chết cậu ta.]
Lương Thừa Hạo: [Trực tiếp lên giường cũng được.]
Vu Dư Hạnh đỏ mặt: [Cái này... sao mà dám chứ.]
Lương Thừa Hạo: [M* nó, ngay cả tôi cũng muốn yêu đương rồi.]
Lương Thừa Hạo: [Cạn lời luôn...]
Lương Thừa Hạo: [Sao Tịch Dương lại soái thế chứ.]
Vu Dư Hạnh: [Hê hê.]
Vu Dư Hạnh: [Hê hê hê.]
Đang trò chuyện thì góc trái trên màn hình bỗng nhảy ra số 1.
Vu Dư Hạnh thoát ra nhìn thử, thì ra là Ngô Huy – người add bạn đến giờ chưa từng nói câu nào.
Ngô Huy nhắn: [Cậu quản lý Tịch Dương đi, cậu ta điên rồi.]
Vu Dư Hạnh bật cười: [Cậu ấy sao vậy?]
Ngô Huy thẳng tay gửi một đoạn chat.
Là trong nhóm, ban đầu mọi người đang nói chuyện game, được vài câu thì Tịch Dương vào.
Chẳng hề liên quan, hắn nói một câu: [Làm sao các cậu biết tôi với Vu Dư Hạnh đang quen nhau?]
Lúc này mọi người còn khá vui vẻ, thi nhau chúc mừng.
Sau đó nói chuyện khác tiếp.
Tịch Dương lại chen vào: [Đúng rồi, không sai, tôi với Vu Dư Hạnh đang quen nhau.]
Mọi người bắt đầu spam dấu chấm lửng và dấu chấm hỏi.
Vu Dư Hạnh kéo xuống tiếp, gần như vài phút lại xuất hiện chữ "Vu Dư Hạnh".
Có thể tưởng tượng được, người đàn ông này bị mọi người công kích.
[Quá đáng rồi nha.]
[Được rồi được rồi, biết cậu có bạn trai rồi.]
[Điên rồi, tên này điên rồi.]
[Chào mọi người, tôi là bạn trai Vu Dư Hạnh.]
[Hahahaha có ai quản nổi cậu ấy không!! cứu với.]
[Mau gọi Vu Dư Hạnh vào đây.]
[Không sao hết, tôi có Vu Dư Hạnh rồi.]
......
Thậm chí, tên nhóm còn bị đổi thành "Tịch Dương và những người bạn độc thân của hắn".
Vu Dư Hạnh xem xong thoát ra, Ngô Huy lại nhắn tiếp mấy tin.
Ngô Huy: [Chịu hết nổi rồi.]
Ngô Huy: [Hoàn toàn là trạng thái điên khùng.]
Ngô Huy: [Giờ đang phát lì xì nữa.]
Ngô Huy: [Cậu quản đi.]
Vu Dư Hạnh: [Ok.]
Thế là Vu Dư Hạnh lập tức đi tìm Tịch Dương.
Đầu tiên gửi screenshot chat của Ngô Huy qua, rồi nói: [Anh à, khiêm tốn chút.]
Tịch Dương không nhiều lời, chỉ trả một chữ: [Được.]
Nửa phút sau, Ngô Huy lại nhảy vào.
Ngô Huy: [Vãi, hay ghê, yên tĩnh thật rồi.]
Ngô Huy: [Sao cậu làm được vậy?]
Vu Dư Hạnh: [Giáo dục chút thôi.]
Ngô Huy: [Vẫn là cậu lợi hại.]
Ngô Huy: [Thật sự chẳng ai quản nổi cậu ấy cả.]
Đêm đó, Vu Dư Hạnh ngủ rất ngon.
Cậu mơ rất nhiều, tuy lộn xộn, nhưng có một điều chắc chắn, mỗi giấc mơ đều ngọt ngào vô cùng.
Hôm sau, chẳng hiểu sao 6 giờ đã tỉnh, tỉnh rồi lại không ngủ được.
Trong đầu toàn là: cậu và Tịch Dương, cứ thế này là đang yêu nhau rồi sao?
Mọi người ơi, tôi là bạn trai của Tịch Dương.
Hahaha hêhê.
Hôm nay là một ngày học kín cả lịch, buổi sáng xong bốn tiết, bất ngờ là nhà ăn lại không đông.
Vậy nên cậu và Tiểu Nghệ quyết định ăn luôn ở đó, thật tình cờ gặp được Trịnh Đào.
Vị đàn anh này trông trạng thái rất tốt, hoàn toàn không còn bóng dáng thất tình.
Thế nên từ hôm nay, Vu Dư Hạnh cũng không gọi biệt danh của anh ta là "Tàn Khuyết" nữa. Ban đầu cái tên ấy là vì bạn trai cũ, giờ trên app anh ta cũng đổi tên rồi.
Ba người lấy cơm ngồi xuống, Trịnh Đào liền hỏi: "Có thể nói chuyện về Tịch Dương không?"
Rõ ràng là anh ta nhịn lâu lắm rồi.
Cũng rõ ràng là muốn nói vài chuyện không tiện, vì Trịnh Đào liếc nhìn Tiểu Nghệ.
Vu Dư Hạnh thản nhiên: "Được chứ."
Tiểu Nghệ thì ngốc nghếch cắm đầu ăn mì.
Trịnh Đào "à" một tiếng: "Vậy anh hỏi nhé."
Vu Dư Hạnh: "Anh hỏi đi."
Trịnh Đào: "Hai cậu bây giờ là quan hệ gì?"
Vu Dư Hạnh uống một ngụm canh: "Hôm qua vừa chính thức với nhau."
Trịnh Đào kéo dài một tiếng "à": "Anh biết ngay mà, đoán trúng rồi."
Khóe mắt, Tiểu Nghệ chậm rãi ngẩng đầu lên.
Trịnh Đào cười: "Cậu có biết hôm qua anh cứ nghĩ gì không?"
Vu Dư Hạnh: "Nghĩ gì vậy?"
"Chỉ nghĩ thôi," Trịnh Đào nói: "Tịch Dương tìm thằng chó nào đó tính sổ thì mang anh theo làm gì? Hơn nữa cậu ấy còn cố tình đến tìm anh, tới tận ký túc xá. Về sau anh mới hiểu, chẳng phải cậu ấy muốn anh truyền đạt lại sao. Cậu xem, Tịch Dương dẫn theo những ai – Ngô Huy, Ngô Huy là bên trường Công nghệ, Từ Kiệt, mà anh thấy Từ Kiệt với cậu cũng chưa thân đến mức dám trực tiếp đi tìm cậu. Vậy thì chỉ còn anh thôi. Có anh ở đó, cậu ấy có thể ngay lập tức truyền tải khoảnh khắc soái khí ấy cho cậu. Anh còn có thể lôi cả Từ Kiệt để khuếch trương không khí, cậu nói có phải không?"
Vu Dư Hạnh nhướn mày: "Ồ?"
"Còn nữa," Trịnh Đào hừ một tiếng: "Tịch Dương nói câu 'Tôi là bạn trai của cậu ấy', vốn là với ý nghĩ Vu Dư Hạnh sau này chắc chắn sẽ biết mà nói."
Vu Dư Hạnh cắn chặt đũa.
"Má ơi," Trịnh Đào cười lớn: "Tịch Dương cao tay thật."
Vu Dư Hạnh cười: "Cậu ấy đâu chỉ biết mỗi cái đó."
Trịnh Đào bĩu môi: "Ối giời ơi."
Rồi lắc đầu, chuyển ánh mắt sang Tiểu Nghệ: "Cậu có gì muốn hỏi không?"
Tiểu Nghệ lúc này vẫn đang tiêu hóa thông tin, nhíu mày thật chặt.
Tiểu Nghệ: "???"
Trịnh Đào lại bổ sung: "Nhưng mà Tịch Dương thích cậu thì anh cũng thấy bất ngờ đấy. À không, không phải nói chuyện thích cậu là bất ngờ, mà bất ngờ về chuyện này thôi."
Tiểu Nghệ: "???"
"Thật sự nhìn không ra," Trịnh Đào lắc đầu: "Không ngờ cái gay radar của anh cũng có ngày mất tác dụng."
Vu Dư Hạnh cười: "Em cũng khá bất ngờ."
Trịnh Đào: "Chúc mừng nhé, hai cậu đúng là trời sinh một đôi, anh chưa thấy ai hợp hơn hai cậu đâu."
Tiểu Nghệ bất ngờ bật dậy.
Trịnh Đào bật cười: "Sao thế, đồng chí?"
Tiểu Nghệ hoảng hốt nhìn Vu Dư Hạnh, mất mấy giây mới ngồi xuống lại.
"Có... có ý gì?" Tiểu Nghệ nuốt một ngụm nước bọt: "Cậu với Tịch Dương... ở bên nhau rồi," quá khó tin, cậu lại hỏi: "Là ý gì thế?"
"Khó hiểu lắm sao?" Vu Dư Hạnh nghiêm túc hết sức: "Ý là người yêu đó."
Tiểu Nghệ hóa đá.
"Há?"
Vu Dư Hạnh giúp cậu dựng lại cái cằm: "Đừng há nữa, ăn mì đi, sắp nở hết rồi."
Tiểu Nghệ từ từ túm lấy tóc mình, nhìn Trịnh Đào, lại nhìn Vu Dư Hạnh: "Cái quái gì vậy trời!"
Vu Dư Hạnh và Trịnh Đào nhìn nhau cười, chẳng thèm để ý, cúi đầu ăn tiếp.
Cùng lúc đó, điện thoại trên bàn Vu Dư Hạnh sáng lên.
Bình thường thì cậu sẽ không vội mở khóa.
Nhưng hôm nay khác.
Quả nhiên, là tin nhắn từ Tịch Dương.
Tịch Dương: [Ăn cơm chưa vậy?]
Vu Dư Hạnh bỗng nhiên nổi hứng trêu chọc, nhấn giữ để ghi âm: [Đang ăn rồi, vợ yêu, còn em thì sao?]
Tin nhắn thoại ba giây, "vút" một cái gửi đi.
Vu Dư Hạnh cười cười, đặt điện thoại xuống.
Nhưng còn chưa kịp cầm đũa, cổ cậu đã bị ai đó vòng tay ôm lấy.
Ngẩng đầu, chính là một đôi mắt quen thuộc.
"Vu Dư Hạnh, ngứa da rồi hả."
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 44: Tịch Dương cao tay thật
10.0/10 từ 15 lượt.
